Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

595 1710

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

227 9419

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

227 1388

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

(Đang ra)

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Suisei

Nhân vật chính là Youki, một thành viên thuộc quân đoàn Ma vương. Trong một trận chiến với Tổ đội Anh hùng, anh đã trúng "tiếng sét ái tình" với một nữ tu xinh đẹp trong nhóm đối thủ.

25 7

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

26 92

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

23 63

Tập 01 - Chương 4: Đừng Bảo Là...

Chương 4: Đừng Bảo Là...

 

Tôi lồm cồm bò dậy.

Trong đầu tôi lúc này, chỉ có cơn thịnh nộ thuần túy.

Ngọn lửa phẫn nộ bùng cháy dữ dội, rực rỡ đến mức sảng khoái.

"...Này? Cô vừa làm cái trò gì đấy?"

Tôi run rẩy vì giận dữ hỏi, nhưng chẳng hiểu sao Kirako cũng đang điên tiết.

Tại sao chứ...?

"...Câu đó tôi nói mới đúng? Cậu, định dùng tôi làm mồi nhử đúng không?"

"Thà một người hy sinh để một người sống sót còn hơn là cả hai cùng chết, đúng không? Đó gọi là 'hạnh phúc lớn nhất cho số đông lớn nhất' đấy? Không hiểu à?"

『Hình như cậu hiểu sai nghĩa câu đó rồi thì phải.』

Không sai đâu.

Tất cả sinh vật sinh ra trên đời này, được tôi lợi dụng chính là niềm hạnh phúc tối thượng của chúng.

"Nếu tôi phải bất hạnh để cậu được hạnh phúc, thì thà cả hai cùng xuống địa ngục còn hơn."

"Cô giác ngộ nhanh quá đấy!"

Tại sao tôi lại phải xuống địa ngục chứ!

Nghĩ thế nào thì tôi cũng phải lên thiên đàng mới đúng!

Trong lúc mải suy nghĩ linh tinh, thời gian cứ thế trôi qua.

Vốn dĩ định chuồn ngay khi nghe thấy tiếng truy đuổi, nhưng vì tốn thời gian ở đây mà...

"Thấy rồi, mục tiêu ở đằng kia!"

Lũ gia súc của chính phủ xuất hiện với bộ dạng vest đen giày da, trông cực kỳ khó di chuyển giữa chốn rừng núi này.

Mà "mục tiêu" là cái gì... nghe cứ như mục tiêu ám sát ấy.

Định khử Kirako chứ gì, tôi hiểu mà.

"Hửm, người còn lại là..."

"......Người kia cũng có lệnh truy tìm. Tuy không biết tại sao hai đứa lại đi cùng nhau, nhưng thế là một mũi tên trúng hai đích rồi."

À ừ, Kirako cũng bỏ trốn mà nhỉ.

Đừng trốn tránh hiện thực nữa.

Nhận ra chúng tôi đang đi cùng nhau, đám áo đen gật gù ra chiều đã hiểu.

"A, chẳng lẽ là quan hệ kiểu đó?"

"Không phải."

"Không phải."

『Đồng thanh ghê nhỉ...』

Tôi và Kirako, cả hai đều trưng ra bộ mặt ghê tởm từ tận đáy lòng.

Tuy không nhìn thấy mặt mình, nhưng chắc chắn là như thế.

Chắc họ tưởng chúng tôi bỏ trốn cùng nhau vì tình yêu (dắt nhau đi trốn), nhưng chuyện đó có chết cũng không bao giờ xảy ra.

Thà tôi biến thành trai cong còn hơn là gắn bó trọn đời với con nhỏ này...

"Bị thông báo đột ngột là có năng lực đặc biệt, chắc các em hoang mang lắm. Nhưng mà, cứ trốn chạy thế này cũng chẳng mang lại kết quả tốt đẹp gì cho bản thân các em đâu. Ngoan ngoãn quay về đi. Đừng để người lớn phải chạy theo giải quyết sự ích kỷ trẻ con của các em mãi thế."

Gã áo đen bước lên một bước và nói.

Cứ như thể người lớn đang dạy bảo trẻ con vậy.

Cái thái độ bề trên đó làm tôi ngứa mắt thật sự...

『Thì thực tế cậu là trẻ con còn người ta là người lớn mà.』

Tinh thần của tôi trưởng thành hơn bất cứ ai nhé.

『Đùa à?』

Chà, đã bị bao vây thế này thì hết đường chạy rồi.

Trốn khỏi tình huống này?

Về mặt vật lý là bất khả thi.

Tôi có năng lực đặc biệt, và đám người đến bắt tôi chắc chắn cũng thế.

Một kẻ vừa mới thức tỉnh, còn chưa biết năng lực của mình là gì như tôi, so với những quân nhân đã hiểu rõ và rèn luyện năng lực thuần thục.

Ừ, không có cửa thắng!

Mà chưa cần dùng đến năng lực, tôi cũng tự tin là mình sẽ bị tóm gọn thôi.

Vậy thì, giờ phải tính cách nâng cao giá trị bản thân lên một chút.

Nếu bị coi là gây náo loạn lớn thế này chỉ vì bỏ trốn cùng nhau, thì ấn tượng sẽ rất tệ.

Có thể họ sẽ cười xòa cho qua vì "tuổi trẻ bồng bột", nhưng đó không phải lý do chính đáng để làm phiền đến bao nhiêu người.

『Thực ra lý do chính là ích kỷ và trốn tránh hiện thực thôi mà.』

Không nói thì ai biết, nên vẫn an toàn.

Lúc này, nước đi lật ngược tình thế mà tôi nên thực hiện là...!

"Em xin lỗi. Nhưng mà, nếu cô ấy đã nói muốn trốn... thì em muốn tôn trọng ý muốn của cô ấy và giúp đỡ cô ấy...!"

"!?"

Tôi rơm rớm nước mắt.

Kirako nhìn tôi trân trối, kinh ngạc tột độ.

Lấy tay che mặt... tôi nhếch mép cười, chỉ để mình Kirako nhìn thấy.

Hiểu chưa?

Đây chính là ý tưởng tuyệt vời của một thiên tài đấy.

『Oa! Diễn cái bài "không phải em chạy vì bản thân mình" kìa! Định đổ hết trách nhiệm lên đầu Kirako hả!』

Hừ, thiên tài đúng không?

"À, ra là vì lý do đó..."

"K-Không phả...!"

Mặt mày tái mét, Kirako định lao đến giải thích với đám áo đen đang gật gù tin sái cổ.

Nhưng còn lâu bố mới để yên.

Lượt của tôi vẫn chưa kết thúc đâu.

"Có gì mà không phải chứ, Kirako. Sao em lại nói thế, Kirako."

"~~~~~!!"

Lần này mặt ả đỏ bừng lên, lườm tôi cháy mắt.

S-Sát khí ngùn ngụt...

Sao thế nhỉ... đáng sợ quá...

『Cứ khiêu khích nữa đi, coi chừng bị đâm sau lưng đấy.』

Con ký sinh trùng cảnh báo, nhưng chẳng có vấn đề gì sất.

Yên tâm.

Con nhỏ này làm gì có gan đâm người.

『Cái sự tin tưởng đáng ghét thật.』

Dù không đến mức giết người, nhưng hành vi gây thương tích cho người khác trong xã hội hiện đại sẽ phải chịu trách nhiệm không nhỏ.

Và chúng tôi đều cực ghét hai chữ "trách nhiệm".

Nên là, không cần lo chuyện đó.

"Giết giết giết giết giết giết giết giết giết..."

...Chắc là không đâu.

"Nếu đã nghĩ cho nhau như thế thì càng phải quay về. Nếu em ngoan ngoãn trở lại, bọn tôi sẽ không mạnh tay đâu. Dù sao em cũng là một trong số ít nam giới sở hữu năng lực mà."

Gã áo đen ân cần nói.

Chết tiệt...!

Không còn cách nào sao...!?

Đánh giá của tôi đã được bảo toàn nhờ việc đổ hết trách nhiệm lên đầu Kirako, nên chắc sẽ không bị hạ thấp đâu.

Cứ vin vào cái cớ "tuổi trẻ bồng bột" là qua chuyện thôi.

"............"

Tôi liếc nhìn Kirako nãy giờ vẫn im lặng.

Này, Kirako... đau đau đau đau đau.

Đừng có nhéo mông tôi.

Con mụ này, nhân cơ hội trả thù đấy à...!

"Hư...!"

Nhưng mà, tôi tuyệt đối không muốn vào cái học viện đó.

Nghĩa vụ quân sự trá hình, xin kiếu.

Tương lai trở thành công chức nhà nước rồi bị ép buộc phải bán mạng chiến đấu với quái vật vì người khác ư.

Địa ngục trần gian.

Đến mạng mình tôi còn tiếc, huống chi là vì người khác, nghe chẳng hiểu kiểu gì.

Phải làm gì đó thôi...!

"Này, nói chuyện cũng có ích gì đâu. Làm nhanh cho xong việc đi."

Trong lúc tôi đang vắt óc suy nghĩ, một ả áo đen khác bước lên.

Khác với gã nãy giờ vẫn nói chuyện với chúng tôi, ả này trông thô lỗ cục cằn hơn hẳn.

Và rõ ràng là đang rất khó chịu.

"Này, sao lại thô bạo thế."

"Nhưng thằng nhãi này có định quay về đâu. Nhiệm vụ của chúng ta là bắt bọn nó về bằng vũ lực. Tôi không muốn tốn thời gian cho sự ích kỷ của lũ trẻ ranh thêm nữa đâu."

Bị đồng nghiệp nhắc nhở, nhưng ả vừa gãi đầu sồn sột vừa nhổ toẹt ra câu trả lời.

Cái thứ vừa xấu người vừa xấu nết này là ai thế.

Định gây sự với ông đây à?

Tôi cũng thấy tốn thời gian khi phải nói chuyện với lũ sâu mọt tiền thuế các người đấy.

『Dây thần kinh tức giận của cậu ngắn thật đấy. Nhưng nếu cậu ở địa vị của họ thì sao?』

Một thằng ranh con vắt mũi chưa sạch mới sống được hơn chục năm mà dám làm phiền tôi thì đừng hòng tôi tha.

Nếu lý do lại còn là mấy cái thứ vớ vẩn như yêu với đương, thì càng đáng chết vạn lần.

『Chà, tiêu chuẩn kép ghê gớm...』

Tôi nghĩ gì là quyền của tôi, nhưng người khác nghĩ thế về tôi là không được.

Tạm thời, phải làm cho đối phương khó chịu một chút mới được...

Đang định thế thì Kirako đã nổi đóa trước rồi.

"Nghe cái giọng điệu vừa rồi thì không biết ai mới là trẻ ranh đâu nhỉ."

『Rồi xong, cô bé bên này dây thần kinh cũng ngắn tũn.』

"...Hả? Mày đang coi thường tao đấy à? Tao thấy mày là con gái nên định nhẹ tay cho, thế mà."

Ả trừng mắt nhìn.

Cô ta cũng là người có năng lực, lại còn được huấn luyện và có kinh nghiệm thực chiến.

Nên áp lực tỏa ra thật kinh khủng.

Sợ vãi.

Có vẻ cảm nhận được điều đó, Kirako...

"(Thế thì xin nhẹ tay giùm cái.)"

Chắc là đang nghĩ kiểu vậy.

Nhưng không được nhé.

Nghĩa vụ của cô là phải gặp chuyện xui xẻo hơn tôi.

"Haizz. Quả nhiên, mấy đứa ranh con chơi trò bỏ trốn cùng nhau, dù là trai hay gái thì cũng toàn lũ ngu cả."

"Chị ghen tị vì ế chỏng chơ à?"

『Hễ bị coi thường là phải trả đũa gấp mấy lần mới chịu được, hai đứa bay giống hệt nhau.』

Tôi vừa cười tươi rói vừa nói, khiến ả cúi gằm mặt xuống, bất động.

Yare yare, lại thắng nữa rồi sao.

Muốn biết mùi thất bại là gì quá đi.

...Vừa nghĩ thế thì ả ngẩng mặt lên.

...Ơ kìa, mắt chị đỏ ngầu rồi kìa?

"À... Thôi kệ mẹ đi. Chết quách đi cho rảnh nợ."

"Hảả!?"

Đột nhiên, một quả cầu lửa phóng ra từ tay ả.

Cái gì thế, ma pháp à!?

B-Bắn thật đấy à!?

Sao tự nhiên lại căng thế!?

『Đừng bảo là... cậu nghĩ người ta đang diễn hài đấy nhé?』

Trong lúc hoảng loạn tột độ, Kirako bám chặt lấy cánh tay tôi.

Cứng quá. Chẳng có tí mềm mại nào sất.

"(Chờ đã á á á á á!? Làm gì đi chứ! Cái đó nhìn đau lắm đấy!)"

"(Tại cô chọc điên nó còn gì! Cô tự đi mà lo!)"

"(Người chốt hạ là cậu mà!)"

Đùn đẩy trách nhiệm cho nhau nhưng không để lộ ra ngoài.

Cả hai đều cố đẩy đứa kia ra làm bia đỡ đạn, nhưng vì sĩ diện với người ngoài nên cứ lóng ngóng.

Khoan, nó bay đến ngay trước mặt rồi kìa kìa kìa kìa!

Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!