Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

161 2890

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

460 2203

Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

484 1308

Hoán Đổi Thân Xác, Nữ Thần Trở Thành... Tôi!

(Đang ra)

Hoán Đổi Thân Xác, Nữ Thần Trở Thành... Tôi!

Mễ Dục - Mi Yu

— "Mẹ kiếp! Sao hai đứa nó lại nắm tay nhau rồi?!!"

160 682

Tập 01 - Chương 7: Tấm Khiên Thịt

Chương 7: Tấm Khiên Thịt

 

Đã vài ngày trôi qua kể từ khi tôi nhập học.

Tuy tôn chỉ của học viện là nâng cao năng lực đặc biệt, nhưng cho đến giờ vẫn chưa có hoạt động gì đặc sắc.

Về cơ bản, chúng tôi vẫn học các môn văn hóa bình thường.

Mặt khác, trong sinh hoạt thường ngày, thi thoảng tôi lại thấy bạn cùng khóa sử dụng năng lực đặc biệt.

Thú thật, việc điều khiển sức mạnh siêu nhiên khiến tôi cảm thấy bọn họ chẳng giống con người chút nào.

Sợ vãi.

『Cậu cũng dùng được mà?』

Sức mạnh của tôi hiền lành lắm nhé.

『Hiền... lành...?』

"A... tất cả những người trong cái học viện này, bao gồm cả tôi, đều có thể sử dụng năng lực đặc biệt. Tuy nhiên, năng lực đặc biệt vẫn đang trong quá trình nghiên cứu, nhiều điều còn chưa rõ. Việc ai sở hữu năng lực gì hoàn toàn là ngẫu nhiên. Người ta cho rằng không thể cố ý rèn luyện để có được năng lực mong muốn."

Urazumi giảng bài với thái độ chán chường đến tận cổ.

Sao con mụ này lại làm giáo viên được nhỉ...?

Nội dung bài học là về bản chất của năng lực đặc biệt.

Tôi cũng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thức tỉnh năng lực, nên hoàn toàn mù tịt.

Mà này, đừng có cố phát triển cái thứ sức mạnh chưa hiểu rõ này chứ.

Có chịu trách nhiệm nổi không hả, hử?

"Tuy nhiên, có một giả thuyết cho rằng năng lực đặc biệt là sự bộc lộ của tâm tư. Năng lực xuất hiện để hiện thực hóa những mong ước mãnh liệt trong tiềm thức của người đó. Mà, cũng chỉ là tin đồn thôi. Đừng bận tâm."

Hừm, sự bộc lộ của tâm tư sao.

Không chịu thua kém vẻ uể oải của Urazumi, tôi cũng ngồi học với tư thế chán đời không kém.

...Nhắc mới nhớ, năng lực của Kirako là ngọn thương có sức phá hoại khủng khiếp nhỉ.

Tôi liếc nhìn Kirako ngồi bên cạnh.

Con nhỏ đó cũng đang nhìn tôi.

Tức là...

『Muốn phá hủy tất cả chẳng hạn?』

Không, nó không có gan to đến thế đâu.

『Tuy không có gan nhưng vẫn suy nghĩ chứ...』

Chắc là có.

Nếu gặp chuyện bất lợi, chắc chắn nó sẽ nghĩ đến việc đó suốt.

Có lẽ, ngay lúc này đây nó cũng đang nghĩ.

Chắc là muốn xóa sổ kẻ ngáng đường mình lắm đây.

Đúng là ả đàn bà khó ưa.

『Nhưng mà, năng lực của cậu đã xóa bỏ đòn tấn công của đối phương nhỉ. Sự bộc lộ tâm tư đó... chẳng lẽ là muốn cự tuyệt người khác?』

Không phải muốn.

Mà là đang làm thế.

『Thế lại càng tệ hơn đấy!?』

"Ồ, hết giờ rồi. Được rồi, giải tán nhanh đi. Không nhận câu hỏi nào đâu."

Tiếng chuông vừa reo, Urazumi lập tức kết thúc bài giảng.

Đó là một trong số ít ưu điểm của bả.

"À, đúng rồi. Tuy mới nhập học, nhưng để các em làm quen với học viện, kết bạn và học cách sử dụng năng lực, sẽ có một buổi hoạt động ngoại khóa. Tự lập nhóm đi nhé."

Bỏ lại câu nói đó, Urazumi bước ra khỏi lớp.

Hừm, hoạt động ngoại khóa...

Vớ vẩn thật sự.

Tôi chẳng có tí hứng thú nào với cái trò "thương nhau mà sống" này cả.

Với cả, đi cùng người khác stress lắm chứ bộ.

Cái cảm giác... tụ tập bầy đàn làm tôi thấy buồn nôn.

『Lập nhóm hai người...? Ư, đầu tôi...!』

Sao lại phản ứng kiểu "dân FA (forever alone) trước sự kiện" thế hả.

『Hả? Cậu cũng FA còn gì?』

Ngu à?

Là cô độc, hãy gọi là cô độc.

Hoặc là, sự cô lập vinh quang.

『Đế quốc Anh à?』

Này nhé, tôi vừa đẹp trai vừa tốt tính đấy biết không?

Người ta tranh nhau mời tôi vào nhóm ấy chứ.

Thậm chí, họ sẽ đổ xô đến chỗ tôi cho mà xem.

Tôi nở nụ cười tự tin nhìn quanh lớp...

Và bàng hoàng nhận ra hầu hết các nhóm đã được hình thành.

"(T-Tại sao không ai đến gần mình...!??)"

『Tuy là do cậu tự luyến quá đà, nhưng đúng là hiếm thật. Hồi cấp hai cậu sát gái lắm mà.』

Đúng vậy, tôi chưa bao giờ gặp khó khăn trong việc lập nhóm ở những sự kiện kiểu này.

Chỉ cần đứng yên, lời mời gọi sẽ tự nhiên bay đến tới tấp.

Thì đấy, đẹp trai lại còn tốt tính cơ mà.

Làm người nổi tiếng cũng khổ.

Vậy thì, tại sao lần này lại không có ai?

Suy nghĩ một lúc... câu trả lời hiện ra đơn giản đến bất ngờ.

A, ra là thế.

Do tôi tỏa sáng chói lòa quá nên mọi người thấy khó gần.

Dù sao thì đẳng cấp của tôi cũng khác biệt so với đám người bình thường này mà.

Cũng đành chịu thôi.

『Ghen tị với cái tinh thần thép đó ghê. Nhưng rốt cuộc cậu định làm thế nào? Không thể tham gia một mình được đúng không? Định cặp với giáo viên à?』

Tôi nhíu mày trước lời của con ký sinh trùng.

Đừng có đùa.

Ai mà thèm đi chung với con loli bạo lực chán đời đó chứ.

Liếc sang bên cạnh, Kirako cũng đang lẻ loi một mình.

Phụt, quê một cục.

『Cậu cũng thế mà?』

Kirako cũng nhìn tôi bằng ánh mắt như đang nhìn một thứ gì đó thật đáng thương.

Tại sao chứ.

Tuy hơi cáu, nhưng tôi vẫn rộng lượng đưa bàn tay từ bi về phía cô ta.

"Hết cách rồi. Tôi sẽ cặp với cô, biết ơn đi."

"Hết cách rồi. Tôi sẽ cặp với cậu, biết ơn đi."

Lời nói của tôi và Kirako vang lên gần như cùng lúc.

...Cái quái gì thế này!?

『Cậu cũng thế mà?』

"Mà, hai người cũng được. Đỡ phải giả nai, thế này thoải mái hơn."

"Ừm."

Kể cũng đúng.

Tôi và Kirako đều đeo mặt nạ trước mặt người khác.

Vì so với kẻ ích kỷ, kẻ biết nghĩ cho người khác sẽ được đánh giá cao hơn.

Cái thế giới mà ai cũng chỉ nghĩ cho bản thân, nhưng lại thích nghe những lời đạo đức giả tạo.

Nhìn các nhóm khác, nhóm hai người khá ít.

Nhưng không phải là không có, thế này cũng được.

Đang nghĩ vậy thì...

"A, xin lỗi vì đã làm phiền hai người đang tình tứ, nhưng cho tui hỏi chút được không?"

Có người bắt chuyện, nhưng không thấy hình dáng đâu.

Không, nheo mắt lại thì thấy mờ mờ ảo ảo hình dáng con người...

Lại là con ma à.

Cơ mà, con nhỏ này vừa nói cái gì cơ?

"Tình tứ...?"

"...Hai người ngồi sát rạt nhau còn gì?"

Tôi và Kirako nhìn nhau.

...Đúng là chỉ được mỗi cái mã ngoài.

Chà, cũng không thể nói là không gần.

Khoảng cách đủ để đếm rõ từng sợi lông mi dài của Kirako.

...Ừ thì, bình thường mà?

『Bớt cái trò tình tứ không tự giác đó đi. Chắc đây cũng là một lý do khiến người khác không dám lại gần đấy.』

Nói nhảm cái gì thế.

"Thế, có chuyện gì không?"

Thú thật là tôi không muốn nói chuyện với ma cho lắm.

"À thì, tui cũng chưa tìm được nhóm. Nếu được thì cho tui vào với nhé."

Đòi hỏi quá đáng thật, đã là ma rồi còn...

Trên đời này làm gì có thằng ngu nào lại muốn giữ một vật thể chưa xác định ở bên cạnh mình chứ?

Kirako cũng thoáng lộ vẻ khó chịu ra mặt kìa.

...Nếu được nhìn thấy vẻ mặt khó chịu của con nhỏ đó, thì chấp nhận cũng được đấy chứ.

"A, tui là Kakushigi. Kakushigi Enmi. Gia tộc tui cũng nổi tiếng lắm, nhưng mọi người cứ thoải mái làm bạn với tui nhé. Rất vui được gặp."

Tôi thì không vui đâu nhé?

Nhưng con ma này nói một điều khiến tôi để ý.

『Người ta đã tự giới thiệu rồi thì gọi tên đàng hoàng đi...』

Con ma... Kakushigi, tự bảo là gia tộc mình nổi tiếng.

...Người nổi tiếng à?

Không, tôi hoàn toàn không biết.

『Cho cô ấy vào đi? Dù sao hai người cũng hơi ít người mà.』

Khoan đã.

Trước tiên phải cân nhắc kỹ lưỡng lợi hại khi chấp nhận con nhỏ này đã.

『Chỉ là lập nhóm ở trường thôi mà sao phải tính toán chi li thế?』

"Nhân tiện, mọi người có biết hoạt động ngoại khóa lần này làm gì không?"

Kakushigi nói chuyện với giọng điệu vui vẻ, nhưng để sau đi.

Tôi đang bận suy nghĩ xem cô có giá trị lợi dụng gì không đã.

"Không, tớ không biết. Kakushigi biết à?"

"Tin đồn thôi nhé. Nghe đâu là..."

Chắc là cô ta ghé sát lại.

Giọng nói vang lên ngay bên tai.

Sợ quá.

"Chúng ta sẽ đi thám hiểm hầm ngục đấy."

Nghe thấy câu đó, tôi và Kirako nhìn nhau.

Suy nghĩ của cả hai trùng khớp.

"Được rồi, cùng cố gắng nhé, Kakushigi."

"Ừ. Mọi người cùng hợp tác nào."

"Woa! Tuyệt quá!"

Kakushigi reo lên vui sướng.

Mình vừa làm được một việc tốt.

『Hả? Sao tự nhiên đổi ý nhanh thế?』

Tấm khiên thịt.

『...Hử?』

Tuy đã có một tấm khiên thịt là Kirako rồi, nhưng càng đông càng tốt chứ sao.

Bắt được hai thế thân, ngon ơ!

『Đúng là cặn bã của cặn bã!』

Hình như Kirako cũng coi tôi là nhân sự cho vị trí khiên thịt thì phải.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!