Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

595 1710

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

227 9419

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

227 1388

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

(Đang ra)

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Suisei

Nhân vật chính là Youki, một thành viên thuộc quân đoàn Ma vương. Trong một trận chiến với Tổ đội Anh hùng, anh đã trúng "tiếng sét ái tình" với một nữ tu xinh đẹp trong nhóm đối thủ.

25 7

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

26 92

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

23 63

Tập 01 - Chương 9: Tiến Vào Hầm Ngục

Chương 9: Tiến Vào Hầm Ngục

 

"Nói là thế thôi, chứ không ai bắt mấy đứa phải chiến đấu với quái vật ngay đâu. Chỉ đi dạo quanh mấy tầng siêu nông mà Lực lượng Phòng vệ đã đảm bảo an toàn thôi. Dù sao thì sớm muộn gì đây cũng là nơi mấy đứa phải lao đầu vào, nên tranh thủ mà quan sát bầu không khí đi. Coi như đi dạo thôi. Cứ vừa đi vừa chém gió thoải mái."

Thật không đó...?

Tôi hoàn toàn nghi ngờ lời của Urazumi.

『Cậu về cơ bản là có tin ai bao giờ đâu.』

Thế thì có gì sai?

Về cơ bản, đừng có ném mấy đứa ranh con 15, 16 tuổi vào cái hầm ngục toàn quái vật giết người chứ.

Định đào tạo lính trẻ em đấy à?

『Mà, chắc họ cũng không đến mức ném học sinh lớp 10 chưa qua huấn luyện vào chỗ chết đâu.』

Con ký sinh trùng nói giọng vô tư lự, nhưng tôi thì không tin bố con thằng nào cả.

Cả Urazumi cũng thế, hoàn toàn không tin.

Thế nên, hai tấm khiên phòng khi bất trắc này, tôi phải giữ thật chặt bên mình mới được...

『Có thể coi con người là tấm khiên một cách tự nhiên như thế, cậu đúng là hàng hiếm trong xã hội hiện đại đấy.』

Ngại quá cơ.

『Ủa, tưởng tôi đang khen à?』

Tạm thời, cứ giữ Kirako và Kakushigi ở gần.

Nếu có biến, cứ dùng bọn họ làm mồi nhử rồi chuồn là xong.

Quả là những quân cờ tiện lợi.

"Yoshihito, tớ hơi sợ. Chúng mình đi cùng nhau nhé?"

"Ừ, đương nhiên rồi."

Tôi và Kirako nhìn nhau, trao nhau nụ cười tươi rói.

Con nhỏ này, cũng đang tính y hệt mình...

Trước khi bị lợi dụng thì phải lợi dụng nó trước.

Cứ liệu hồn.

『Hai người... chỉ coi nhau là tấm khiên thôi sao...!』

"Ahihi, hai người cứ tình tứ thế này làm kẻ ngoài lề như tui thấy lạc lõng quá đi. Khó hòa nhập ghê gớm, nên hai người tém tém lại giùm tui được không?"

Kakushigi lon ton chạy lại gần.

Vẫn khó nhìn như mọi khi.

Làm gì đó đi chứ, người vô hình.

"A, xin lỗi nhé. Đương nhiên, tớ cũng coi cậu là đồng đội quan trọng mà. Từ giờ, hãy cùng nhau cố gắng vì Nhật Bản và thế giới nhé."

"Phải đấy, chúng ta cùng hợp tác nào."

『Nói những lời không có lấy một miligam thật lòng...』

Ừ.

"Ồ, không ngờ cậu nhiệt huyết ghê ha. Tui cũng sẽ cố gắng!"

"Eiei-o!" Kakushigi hô hào đầy khí thế.

Phiền phức thật.

Ừ, cố lên nhé.

Với tư cách là bức tường thịt của tôi.

『Cái kiểu thản nhiên coi bạn cùng lớp là vật thế thân thế này đúng là cặn bã thật sự.』

"............"

『...Không khí ghê rợn thật đấy.』

Tôi đứng chôn chân trước hầm ngục.

Nơi đó trông giống như một hang động khổng lồ.

Nhưng so với hang động bình thường ―――― mà, thực ra tôi chưa vào hang động bao giờ ―――― thì lối vào của nó to lớn hơn nhiều.

To thế này thì bảo sao quái vật không bò lên được.

Thực tế là đã có rất nhiều nạn nhân, nên chẳng cười nổi.

Cứ nghĩ đến việc mình bị cuốn vào chuyện này là tôi lại thấy lạnh sống lưng.

Người khác á? Kệ xác họ.

Mà khoan, cái hầm ngục này đáng sợ vãi!

Hình như có tiếng rên rỉ kỳ quái nào đó vọng ra thì phải?

Là tưởng tượng à?

Tôi có cảm giác như nghe thấy tiếng la hét thất thanh ấy?

『Sợ quá rồi đấy. Nếu có chuyện khiến học sinh phải la hét thì đã thành đại thảm họa rồi.』

Th-Thì, bảo là hoạt động ngoại khóa mà, chắc chỉ như đi dạo ở tầng nông thôi.

Dù vậy, tâm lý chung là chẳng ai muốn lại gần nơi nguy hiểm đến tính mạng cả.

Thế nên, tôi quay sang Kirako, người cũng đang cứng đờ mặt mày, và nở nụ cười thân thiện.

"Kirako, ưu tiên phái đẹp (Lady First) nhé. Mời cậu đi trước."

"Tớ là kiểu con gái truyền thống luôn đi sau đàn ông ba bước mà. Mời cậu đi trước."

Cái mồm điêu ngoa.

Tôi và Kirako trừng mắt nhìn nhau.

Cái gì mà đi sau ba bước.

Chắc chắn là xạo ke.

Giả sử có thật đi nữa, thì cũng chỉ là để đẩy thằng đi trước ra đỡ đạn khi có biến thôi.

"Ế, cả hai người cứ nhường nhau thế thì bao giờ mới đi được. Để tui đi trước cho!"

Có vẻ sốt ruột khi thấy tôi và Kirako mãi không nhúc nhích, Kakushigi cất giọng nhẹ tênh rồi bước lên trước... hình như thế.

Được lắm.

Đầu tiên hãy dùng cơ thể cô để kiểm tra xem có nguy hiểm không đi.

Và rồi, chúng tôi đứng trước cửa hầm ngục.

Gần đó có cả các thành viên Lực lượng Phòng vệ được trang bị vũ trang đầy đủ.

Không biết họ quản lý kiểu gì, nhưng chắc là để sẵn sàng ứng chiến nếu quái vật tràn ra.

...Nghĩ lại thì, đừng có ném lũ trẻ con vào cái chốn nguy hiểm thế này chứ.

"Rộng ghê ha. Sao cái thứ to đùng thế này lại tự nhiên xuất hiện được nhỉ?"

Hiện tại đang phải xếp hàng chờ.

Rảnh rỗi sinh nông nổi, Kakushigi bắt chuyện.

Bố ai mà biết.

Tôi cứ đinh ninh là cả đời mình sẽ chẳng dây dưa gì đến cái chốn này, nên có quan tâm đếch đâu.

Tệ thật, chết tiệt.

"Được rồi, nhóm tiếp theo vào đi."

Urazumi nhìn chúng tôi và ra lệnh.

Không muốn vào tí nào...

"Đến lượt tụi mình rồi kìa. Nào, đi thôi!"

" "............Ừ." "

『Hai người trả lời nặng nề quá đấy!』

Rất nhiều học sinh đã tiến vào hầm ngục.

Kuchinashi Yoshihito và Kuromitsu Kirako, cặp đôi tâm điểm của cả nước với màn chạy trốn vì tình, cũng đã bước vào bên trong.

Urazumi và một giáo viên khác đứng nhìn theo bóng lưng họ.

"Tất cả vào hết rồi nhỉ, cô Urazumi."

"À, vâng. Thế, năm nay cũng làm cái 'món tủ' đó hả?"

"Ừ. Không có nó thì bọn trẻ cứ lâng lâng mãi. Lũ trẻ được trao cho sức mạnh đặc biệt rất dễ ảo tưởng và sa ngã vào con đường sai trái. Hơn nữa, để tránh việc chúng quá tự tin vào sức mạnh của mình rồi bỏ mạng trong hầm ngục, việc này là cần thiết."

Trước câu hỏi đầy vẻ chán chường của Urazumi, vị giáo viên kia cười khổ đáp lời.

Tuy nhiên, nếu chỉ để dọa học sinh thì họ sẽ không làm đến mức này.

Nếu chỉ là trò "thử thách can đảm" đơn thuần, ông sẽ đề nghị dừng lại ngay.

Nhưng nỗi sợ hãi nếm trải trong hầm ngục này sẽ dạy cho lũ học sinh biết thân biết phận.

Chúng vẫn còn quá trẻ.

Những đứa trẻ vừa tốt nghiệp cấp hai, đột nhiên có được sức mạnh to lớn, sẽ có kẻ dùng nó vào việc xấu.

Để quản lý điều đó, chúng bị ép buộc nhập học vào Học viện Phát triển Dị năng Nhật Bản, nhưng bên cạnh đó, đây là một sự kiện quan trọng để dạy cho chúng biết rằng bản thân chúng không phải là đặc biệt hay bất khả chiến bại.

Và, khi cùng nhau chia sẻ hiểm nguy, tình đồng đội sẽ nảy sinh.

Hoạt động ngoại khóa để làm thân với nhau.

Nói ra thì, cũng không hẳn là nói dối.

"Cơ mà, vụ này lỡ may sơ sẩy là đầu chúng ta 'bay' như chơi đấy nhé."

"......Cô đừng nói mấy câu đáng sợ thế chứ."

Quả thực, nếu chuyện này lọt ra ngoài và bị truyền thông đưa tin, chắc chắn họ sẽ hứng chịu làn sóng chỉ trích dữ dội.

Tất nhiên, để tránh điều đó xảy ra, họ đã thực hiện việc quản lý và giám sát vô cùng nghiêm ngặt.

"Mà, tôi có bị đuổi việc cũng chẳng sao cả."

"Cô Urazumi!?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!