Góc nhìn thứ nhất toàn tri

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1214

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21728

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Góc nhìn thứ nhất toàn tri - Chương 576: Bảo vệ thế giới khỏi sự hồi quy

Cây Cội Nguồn là Ma thần của Nevida, một cái cây kế thừa linh khí của Cây Thế Giới và mang trong mình quyền năng vĩ đại của Ma thần. Nevida, một Druid và cũng là Ma thần từ thời thái cổ, có thể điều khiển cái cây khổng lồ và uy nghiêm này theo ý muốn của mình. Bên trong cái cây này, ngài thực sự là một tồn tại thần thánh.

Đúng như một vị thần, Nevida tạo ra căn phòng cho tôi chỉ trong vài giây. Đó là một căn phòng rộng rãi và thoải mái đến mức không thể tin được nó được tạo ra bằng cách khoét rỗng thân cây. Ngoài việc vị trí hơi bất tiện khiến tôi không thể đi lang thang ra ngoài, mọi thứ đều hoàn hảo.

Chiếc giường làm từ rơm mềm. Chiếc bàn mọc ra từ thân cây. Chiếc ghế là một gốc cây được phủ một lớp rêu khô như đệm, và trên những dây thường xuân mọc dọc theo bức tường, một chiếc móc áo nhô ra.

Thậm chí, trong phòng còn có cả nhà vệ sinh, nhà bếp và kho lương thực. Tôi nghe thấy tiếng nước trong vắt chảy từ một đường ống tre chạy phía trên đầu. Nếu gỡ nút bần chặn lỗ ra, nước sẽ tuôn xối xả.

Bên trong một chiếc hộp trông như đài hoa, có những cánh hoa thấm đẫm dầu thực vật. Khi tôi gõ nhẹ vào vỏ đậu bên cạnh, một tia lửa lóe lên và bắt lửa vào dầu. Cảnh tượng lửa và cỏ cây, vốn là kẻ thù không đội trời chung, lại cùng tồn tại gợi lên sự huyền bí của tự nhiên. Khi tôi đậy chiếc nắp gỗ sơn mài lại, ngọn lửa bị dập tắt lại chìm vào giấc ngủ dài.

Đúng là một nền văn minh được tạo nên từ tự nhiên. Vừa có nhà riêng, vừa được sắm sửa đồ đạc trong nháy mắt, đây không phải là thần thì là gì nữa. Dù chỉ là một ngôi nhà tạm thời rồi sẽ biến mất vào một ngày nào đó, tôi vẫn vô cùng biết ơn.

Tôi đưa người hồi quy không có hai tay vào phòng mình. Người hồi quy, người mà nhờ tôi mới giữ được mạng, đã bày tỏ lòng biết ơn với tôi.

「Thà giết tôi đi…!」

Không hề.

Nói nhảm gì vậy. Tôi ngớ người hỏi lại.

「Tự nhiên nói gì vậy? Cô đóng vai nữ hiệp sĩ bị bắt à?」

「…Ực. Chẳng phải cũng tương tự sao.」

Nữ hiệp sĩ bị bắt thường không bị bứt tay đi, nên có lẽ còn được đối xử tốt hơn người hồi quy.

Người hồi quy rên rỉ vì đau đớn, nhìn vào phần vai không còn lại gì của mình rồi nghiến chặt răng. Dù tôi đã dùng khí công và sơ cứu để cầm máu, nhưng vết máu thấm qua lớp áo vẫn cho thấy tình trạng thảm hại của cô.

「Tôi đã mất cả tay, vũ khí cũng bị tước đoạt. Hy vọng hồi phục cũng mong manh… Nevida cũng sẽ không để yên như vậy. Giờ tôi chẳng thể làm được gì nữa. Nếu đằng nào cũng chết, thì chết sớm còn hơn.」

Thực ra, việc cô ấy quyết định tự sát cũng không có gì lạ. Điều may mắn là người hồi quy không quá tuyệt vọng. Một võ sĩ thua trận và bị xé mất tay thì đáng lẽ phải tuyệt vọng và bi quan, nhưng cảm xúc tôi cảm nhận được từ người hồi quy lại là sự căm phẫn.

‘Phải vậy thì mới hồi quy với tinh thần tỉnh táo được chứ. Chết trong trạng thái suy sụp thì chỉ lãng phí thời gian thôi… Aizz, chắc do mất nhiều máu quá. Đầu óc cũng ong ong như sắp phát điên.’

Nhờ vậy mà tôi cũng không bị cuốn theo cảm xúc đó và vẫn giữ được bình tĩnh. Nếu người hồi quy thật lòng muốn chết, có lẽ tôi đã giúp cô ấy tự sát rồi, nên cũng coi như là may mắn.

「Đừng bi quan như thế. Nếu vậy thì công sức của tôi để cứu cô Shay thành ra cái gì chứ? Người được cứu vất vả mà lại làm người ta khó xử đấy.」

Tôi nói với giọng an ủi và khích lệ, nhưng đáp lại là phản ứng có phần cảnh giác của người hồi quy.

「…Thứ ngươi nhắm đến là cơ thể của ta, phải không.」

「Nói nhảm gì thế!」

Cái gì? Lúc hai tay cô còn nguyên vẹn tôi cũng có thèm vào cơ thể cô đâu! Huống chi bây giờ bị tổn hại, thành đồ bỏ đi một nửa rồi mà tôi thèm á? Thèm cái gì chứ!

「Vừa mới biết ta là phụ nữ đã đòi ta về…」

「Làm cái gì mà làm! Chữa trị chứ sao! Cô thật sự muốn chết như thế này à!」

「Chữa trị để làm gì. Tay không còn, vũ khí cũng bị lấy mất. Dù giữ được mạng sống thì cũng chỉ trở thành vật thí nghiệm của Đại Ma Nữ hoặc con tin của Nevida thôi…」

Thì chính vì thế nên tôi mới tạo ra một lý do chính đáng để Nevida giữ lại mạng cho cô đấy! Để Nevida hay Đại Ma Nữ không thể tùy tiện giết cô được! Cô coi nỗ lực của người khác là gì vậy hả!

Tôi đã phải nỗ lực biết bao, hy sinh cả hình tượng của mình mà! Không được rồi. Phải cho cô ta biết sự thật phũ phàng mới được…!

‘Ơ ơ-? Gã đàn ông đó là Nhân Vương ư? Tại sao?’

Khoan đã. Bình tĩnh lại nào.

Suy nghĩ của ai đó từ bên ngoài đang được đọc thấy. Tinh thần tôi trở nên minh mẫn như vừa được rửa mặt bằng nước lạnh. Tôi dừng lại những lời định nói và tập trung Đọc tâm thuật vào suy nghĩ đang truyền đến từ đâu đó.

‘Ừm. Đúng vậy. Cũng có nét hao hao giống với kẻ đang ngủ ở trên kia… Nhưng ngoại hình đâu thể là lý do được. Hả? Là do Thú Vương tìm ra, lại còn trộm dùng Cố Hữu Ma Đạo? Ai nói thế? Cố Hữu Ma Đạo của cái tên nhóc bánh răng đó ư…?’

Là suy nghĩ của Đại Ma Nữ. Có vẻ bà ta đang nói chuyện với Nevida, nhưng suy nghĩ của Nevida vẫn phẳng lặng không gợn sóng nên đọc không rõ bằng của Đại Ma Nữ.

‘Nhưng, lạ thật… Bỏ qua việc Thú Vương là giống đực, thì dù là giống đực đi nữa, ham muốn duy trì nòi giống của nó cũng rất thấp. Giới tính chỉ là hình thức, còn bản chất là đại diện cho cả đực và cái… Thú Vương giống như một sinh vật lưỡng tính, bản thân nó đã là một tồn tại hoàn hảo, thế hệ sau sẽ tự nhiên sinh ra nên không cần lo lắng về việc tuyệt tự.’

Chậc. Đã nhận ra điểm bất thường rồi sao. Tôi cứ nghĩ sẽ mất thêm chút thời gian nữa chứ.

Nevida là một Druid chuyên về cây cỏ và thực vật. Ngược lại, Đại Ma Nữ là một chuyên gia về giới động vật, sử dụng dã thú làm thức thần và rất am hiểu về độc dược và thảo dược. Việc hai người họ trở thành đối tác hợp tác là một kết quả tự nhiên.

‘Nhân Vương có khả năng hơi khác một chút… cũng có thể. Nếu bị chia làm hai thì cũng sẽ không hoàn hảo. Ừm, ta hiểu rồi.’

Chính vì vậy, bà ta hiểu rõ hơn về dã thú, và cả Thú Vương. Đại Ma Nữ kết thúc cuộc đối thoại và tự mình suy nghĩ.

‘Nhưng có thể có âm mưu gì khác. Nevida sẽ không giám sát hắn ta. Vì đó sẽ là một hành động bất kính. Nhưng ta thì không sao cả. Vốn dĩ nhìn trộm chính là sở trường của phù thủy mà… Không thể bỏ lỡ cơ hội quan sát sinh thái của Nhân Vương được.’

Đừng có tự tiện biến phù thủy thành lũ biến thái thích nhìn trộm chứ! Hình tượng đã xấu sẵn rồi mà còn làm mấy trò đó nên mới có chuyện săn phù thủy đấy!

Tuy nhiên, Đại Ma Nữ đã tự ý cưỡng ép những con sâu bọ gần đó thành thức thần của mình. Thông thường, phải trải qua quá trình nuôi dưỡng và giao cảm để biến chúng thành familiar, nhưng Đại Ma Nữ, vừa là phù thủy vừa mang trong mình máu của ma cà rồng, đã vượt xa những giới hạn đó.

Hai mươi con sâu bọ len lỏi qua các kẽ hở và chiếm giữ các vị trí khắp phòng. Chúng là tai mắt của mụ phù thủy thích nhìn trộm. Một người bình thường không thể nào giải mã được tín hiệu mà hai mươi con bọ đồng loạt gửi đi, nhưng… những con côn trùng thức thần đã được dung hợp với Huyết Tổ Thuật và trở thành một phần cơ thể của bà ta sẽ trở thành tai mắt cho Đại Ma Nữ.

Giám sát sao. Thế này thì không thể nào yên tâm nghỉ ngơi được rồi. Dù tôi cũng chẳng mấy khi yên tâm.

Hết cách rồi. Chậc, thật là tổn thương lòng tự trọng quá đi.

「Không đâu. Cô Shay sẽ không trở thành vật thí nghiệm của Đại Ma Nữ hay con tin của Nevida.」

「…Sao ngươi biết.」

「Bởi vì cô Shay phải trở thành bạn gái của tôi.」

「C-Cái gì?」

「Thế nên đừng có bướng bỉnh vô ích nữa mà mau gắn tay vào đi. Cô muốn chết à?」

‘Cái, đột nhiên, nói cái gì vậy?’

Tôi kéo người hồi quy đang hoang mang lại và ấn cô ngồi xuống ghế. Người hồi quy, vốn đang bối rối, không hề kháng cự mà di chuyển theo sự dẫn dắt của tôi.

A, tổn thương lòng tự trọng quá. Cả đời tôi chỉ có người khác theo đuổi chứ chưa bao giờ phải đi theo đuổi ai.

Nhưng trong đời đâu phải lúc nào cũng được làm điều mình muốn, để bảo vệ mạng sống của người hồi quy dưới tầm giám sát của Nevida hay Đại Ma Nữ thì…

Không phải.

Để bảo vệ thế giới này khỏi mạng sống của người hồi quy, chỉ còn cách này thôi!

「Tôi cũng có gu thẩm mỹ bình thường, nên không thích ở cùng một người máu me ròng ròng, không tay không chân mà cứ ngọ nguậy đâu nhé? Nhìn xem. Vừa hôi vừa bẩn. Mất cả vị giác.」

「…Biết làm sao được! Tay tôi, ực, bị xé mất rồi còn đâu…!」

「Thì tôi đang định đưa cô Shay trở lại như cũ đây. Nào. Đưa vai ra đây. Tôi sẽ thử hồi phục bằng Ma thần của Tyr, phần kết nối thì cô dùng khí công giữ cho chắc vào.」

Tôi giơ hai cánh tay mà mình đã cẩn thận mang về lên. Chính là đôi tay mà người hồi quy đã đánh mất. Bị tàn phá đến mức này thì đừng nói đến việc gắn lại, trước đó phải lo cơ thể có chết không mới đúng, nhưng chuyện đó còn tùy người.

Thiên Bàn Cảnh của người hồi quy, ngay cả trong tình huống tồi tệ nhất là tay bị lìa ra, vẫn đang chặn dòng máu chảy đến tay và tuần hoàn nó trở lại trong cơ thể để giảm thiểu mất máu. Một cách đối phó chính xác như thể cô đã từng có kinh nghiệm bị đứt tay.

「Nào, đây. Là cánh tay trái và tay phải bị mất của cô Shay mà tôi đã mang về đây. Hãy vẫy tay chào chúng đi nào. À, cô Shay làm gì có tay để chào nhỉ?」

「Người ta sống dở chết dở mà còn đùa được…!」

「Trong tình huống nghiêm trọng mà cứ giữ không khí nặng nề thì chỉ càng thêm nặng nề thôi. Hãy suy nghĩ tích cực lên.」

Tôi cầm hai cánh tay bị Nevida xé đứt trên hai tay rồi vẫy vẫy. Xương cốt bị vặn vẹo, cơ bắp đứt lìa lủng lẳng, nhưng vẫn còn sinh khí lưu chuyển. Tất cả là nhờ tôi không ngừng nghỉ một giây nào mà tuần hoàn máu cho chúng.

Nhìn thấy cánh tay tương đối nguyên vẹn, người hồi quy thoáng lóe lên hy vọng, nhưng rồi lại lắc đầu.

「…Dù có gắn lại. Cũng phải mất mấy tháng mới hồi phục được sức mạnh. Mà hồi phục rồi cũng không mạnh được như trước.」

「Thì cứ hồi phục mấy tháng là được chứ sao. Cả cuộc đời còn lại còn dài, hồi phục mấy tháng thì có là gì?」

‘…Cũng phải. Hughes chắc không biết. Sự thật là mình có thể hồi quy… So với việc vật lộn mấy tháng để gắn lại cánh tay đã mất thì chết đi rồi bắt đầu lại còn tốt hơn.’

Là vì tôi chứ không phải vì cô đâu. Lần này của tôi cũng đang thuận lợi một cách kỳ lạ, biết đâu lại có thể lấy lại toàn bộ sức mạnh, nên không thể reset sớm được.

「Cứ coi đây cũng là một cách tu luyện đi? Sống mấy tháng như không có tay biết đâu lại khai phá được một cảnh giới khác thì sao?」

「Nói thế mà nghe được à?」

「Vậy, tay bị chặt rồi nên chết quách đi~ thế này thì nghe được chắc? Huống hồ lại là người có thể gắn lại được. Cô làm vậy là sỉ nhục tất cả những người không có tay trên toàn thế giới đấy. Đối với tôi cũng là một việc không nên làm.」

‘Nhưng mà, đứng ở lập trường của Hughes, người không biết về việc hồi quy, thì mình muốn từ bỏ cuộc sống trông thật kỳ lạ. Hừm. Thôi được. Lần này vẫn còn nhiều thứ để thu thập. Bắt đầu lại cũng phiền phức, cứ theo dõi đến cùng xem sao. …V-Và. Lời Hughes nói cũng khiến mình bận tâm.’

Người hồi quy ngập ngừng, tựa vào ghế rồi gật đầu thay cho bàn tay đã mất.

「…Trong túi có linh dược. Nếu chế biến theo lời ta chỉ thì sẽ giúp ích cho việc gắn tay. Để nối lại từng thớ cơ một sẽ cần rất nhiều khí lực.」

「Tốt. Có nhiều điều muốn nói nhưng trước mắt hãy ưu tiên việc gắn tay trước đi.」

「Ừ, ừm.」

Người hồi quy căng thẳng, không chỉ đơn giản là vì sắp được chữa trị.

…Ha. Lâu lắm rồi mới lại cảm nhận được cái cảm giác phải chiều lòng khách hàng ở quán bar năm xưa. Sao nào, Đại Ma Nữ. Bà hài lòng chứ?

‘Ư hừm. Cảm giác này đây sao… Cũng không tệ…’

Vừa đọc suy nghĩ của khán giả đang nhìn trộm mình, tôi vừa cẩn trọng tiếp tục hành động.