Chương 3-P2
CHƯƠNG 3: KHỞI ĐẦU MỚI TỪ NHỮNG ĐIỂM CẦN BIÊN TẬP
Người ta bảo không có cơn mưa nào là không tạnh, nhưng mùa mưa năm nay lại mưa quá nhiều. Cứ mưa suốt thế này thì việc giặt giũ thật là khốn khổ. Dù biết là nên mua loại máy có chức năng sấy, nhưng cứ nhìn giá là tôi lại chùn bước và vẫn chưa thể mua được. Liệu có ai đó tốt bụng bỏ nó vào hộp quà tặng cho tôi không nhỉ? Làm sao mà mang cả cái máy giặt đến sự kiện được chứ! Tôi đành lờ đi cái màn tự mình phản pháo đó. Thôi thì tặng phiếu mua hàng cũng được mà?
Trong khi đang mơ mộng vẩn vơ cầm ô đứng đợi ở trước nhà ga, một người phụ nữ tiến lại gần.
"Xin lỗi vì đã để cô phải đợi."
"Không đâu, không có gì ạ. Tôi mới là người phải xin lỗi vì dù khác công ty quản lý nhưng lại gọi cô đến vì việc ngoài luồng thế này."
Người vừa xuất hiện là Nagada-san, quản lý của Kiri-chan.
"Nói chuyện ở đây cũng không tiện, mình vào quán nào đó đi."
"Vâng, được thế thì tốt quá ạ."
"Tôi biết gần đây có một quán bánh kếp rất ngon."
"Đi thôi Yoshioka-san. Nào, đi thôi!"
Nagada-san hăng hái bước đi trước.
"Đợi đã, không phải đường đó đâu ạ!"
Đáng lẽ tôi phải là người dẫn đường, vậy mà chị ấy cứ thế băng băng tiến về phía trước. Tôi phải mất vài phút mới đuổi kịp và bắt được Nagada-san, kèm theo câu hỏi: "Sao em lại là người đi sau thế này?". Đó cũng là điều tôi đang muốn hỏi đấy.
Trước mắt tôi lúc này là một "tòa tháp" ba tầng. Một kiến trúc trắng muốt như nơi ở của Nữ hoàng Tuyết với những lớp bột trắng mịn như tuyết bay, chỉ nhìn vẻ ngoài thôi đã thấy đây là một món ăn cực phẩm. Tôi rưới siro phong lên tòa tháp trắng đó. Vị ngọt thanh tao của siro hòa quyện hoàn hảo với độ ngọt của cốt bánh, bao bọc lấy vị giác trong một cảm giác hạnh phúc.
"Món bánh kếp này ngon thật đấy." Nhai nhai. Nagada-san trước mặt tôi đang ăn một cách say sưa. Có vẻ như trong lúc ăn thì chị ấy sẽ không thể trò chuyện được. Tôi đành im lặng chờ chị ấy ăn xong.
Quán bánh kếp chúng tôi vào nằm ở một góc phố rất phong cách. Bình thường nơi này luôn đông nghẹt người xếp hàng, nhưng nhờ trời mưa nên chúng tôi đã vào được ngay mà không phải chờ đợi. Tôi cũng thích đồ ngọt, nhưng Nagada-san dường như còn cuồng đồ ngọt hơn cả tôi. Tôi cứ ngỡ một cô gái kính cận lạnh lùng, chuyên nghiệp sẽ hợp với cà phê đen hay những món trà xanh thanh đạm, đúng là không nên trông mặt mà bắt hình dong.
"Vậy, chuyện cô muốn nói là gì?"
Sau khi ăn xong, Nagada-san đột ngột lấy lại giọng điệu bình thản, khiến tôi bất giác bật cười.
"Có gì buồn cười sao?"
"Dạ không, chỉ là em thấy sự khác biệt so với lúc nãy thú vị quá thôi."
"Thật thất lễ quá. Chị có hơi cuồng đồ ngọt một chút. Cảm ơn em đã giới thiệu một quán ăn rất tuyệt."
Một chút thôi sao? Mà thôi kệ đi. Coi như món "hối lộ" này đã phát huy tác dụng.
"Vậy, em có chuyện muốn nhờ chị đúng không?"
Đúng là không gì qua mắt được chị ấy.
"Ha ha, bị chị nhìn thấu rồi ạ?"
"Đương nhiên, tự dưng em lại gọi chị ra thế này mà. Chắc chắn không phải chỉ để tán gẫu rồi."
"Làm gì có chuyện đó ạ?"
"Thật sao? Vậy em có muốn cùng chị đi suối nước nóng, vừa uống rượu Sake vừa tâm sự không?"
"Lời mời đó nghe hấp dẫn quá, em rất muốn đi! Nhưng mà..."
"Bây giờ, em muốn hỏi về Sakuma-san đúng không?"
"Dạ đúng là như vậy."
Đưa ra kết luận này thật dễ dàng. Tôi là cộng sự của Kiri-chan, còn Nagada-san là quản lý của em ấy. Điểm chung duy nhất giữa hai chúng tôi chính là Kiri-chan.
"Chuyện hơi dài một chút..."
Tôi bắt đầu kể lại toàn bộ diễn biến: từ buổi tiệc mừng công, tấm vé đi công viên chủ đề, cho đến buổi tối vô tình chạm mặt mẹ của Kiri-chan.
"Chuyện đó đúng là không may thật. Gặp được mẹ của Sakuma-san còn khó hơn cả lên trời đấy."
"Vâng, vì cô ấy là nghệ sĩ lớn mà. Nhưng em nghĩ dù không gặp thì sớm muộn gì giờ giới nghiêm cũng sẽ bị siết chặt thôi."
"Bà ấy là người rất thấu hiểu công việc, nên chuyện này cũng hơi bất ngờ. Vì Kiri vẫn còn là học sinh nên công ty quản lý cũng rất để ý, từ trước đến nay chưa từng gặp rắc rối gì về chuyện giờ giấc."
Từ trước đến nay mọi chuyện vẫn ổn, không có gì trở ngại. Nhưng giờ đây mọi chuyện đã thay đổi. Vì buổi Radio bắt đầu sao? Vì gặp gỡ tôi sao? Hay vì tôi đã thiếu sự tinh tế?
"Vậy, Yoshioka-san định sẽ làm gì?"
"Em sẽ đối đầu trực tiếp."
Nagada-san nhìn tôi với vẻ mặt ngạc nhiên.
"Đối đầu?"
"Vâng, em sẽ trực tiếp đâm sầm vào vấn đề."
"Em nghiêm túc chứ?"
"Chị thấy em ngốc lắm đúng không ạ?"
Nagada-san che miệng khẽ cười.
"Hì, chị lại thích cái khía cạnh đó của em đấy."
"Được chị khen thì đúng là vinh hạnh cho em quá."
Viên đá trong ly cà phê tan ra, chạm vào thành kính tạo nên những tiếng lanh lảnh. Quyết định đã được đưa ra. Tôi không thể cứ ngồi chờ viên đá tan hết được.
"Nhưng dù có muốn đâm sầm vào thì em cũng không biết đường mà đâm."
Thứ tôi cần lúc này là một người dẫn đường.
"Vì vậy, em muốn nhờ chị giúp đỡ."
Xét về góc độ công ty quản lý thì việc này khá là mờ ám. Tùy trường hợp mà chị ấy có thể sẽ bị kỷ luật.
"Vâng, đúng vậy, em muốn mượn sức mạnh của chị."
Đây là một canh bạc, một cuộc tấn công liều lĩnh. Nagada-san là người phải chịu toàn bộ rủi ro.
"Chị có thể cho em xin 'bản đồ kho báu' được không ạ?"
Trước lời thỉnh cầu quá mức của tôi, Nagada-san đáp lại mà không hề tỏ vẻ ngạc nhiên: "Được thôi."
"Thật sao ạ!"
"Nhưng có một điều kiện."
"Điều kiện gì ạ?"
"Chị cần sự hợp tác của một người."
"Hợp tác? Là ai vậy ạ?"
Có thêm đồng minh thì thật là vững tâm. Thế nhưng, câu trả lời nhận được lại là một từ ngữ mà bình thường tôi chẳng mấy khi nghe thấy:
"Đó là một hầu gái."
"Hầu gái?!"
Đó là một từ vựng tôi thường chỉ nghe thấy trong anime.
Sau buổi gặp với Nagada-san, tôi quay trở về công ty quản lý của mình. Dù không phải ngày nào cũng đến, nhưng tần suất tôi ghé qua văn phòng cũng khá thường xuyên. Khi thì nhận kịch bản, lúc thì nhận thư và quà từ người hâm mộ, hoặc đơn giản là đến để tán gẫu, hễ cứ đến là sẽ có việc để làm. Dù kịch bản có thể gửi qua bưu điện, nhưng tôi luôn cố gắng tự mình đến lấy. Giao tiếp trực tiếp là một điều vô cùng quan trọng. Việc đối mặt với nhau rất có ý nghĩa. Không phải vì lý do tiêu cực là sợ nếu không xuất hiện thì mọi người sẽ quên mất sự tồn tại của mình đâu nhé...!
"Ồ, chẳng phải Yoshioka-san đây sao, chào chị nhé!"
"Chào em, lâu rồi không gặp nhỉ?"
Cậu quản lý Katayama với vẻ ngoài hoạt bát đã lâu tôi cũng chưa gặp. Dù là quản lý của tôi nhưng chẳng bao giờ thấy xuất hiện tại hiện trường, tôi cũng định phàn nàn nhưng vì đợt tôi bị ốm cậu ấy đã giúp đỡ rất nhiều nên cũng khó mà mở lời.
"Đúng rồi, có kịch bản gửi đến văn phòng cho chị này."
"Chị cảm ơn."
Thứ tôi nhận được là kịch bản tập một của một bộ anime sẽ phát sóng vào mùa thu. Đó là một bộ phim đầy rẫy những nhân vật mắc bệnh chuunibyou và có vô số điểm để phản pháo. Tuy không phải nữ chính nhưng tôi được vào vai nữ phụ và sẽ xuất hiện trong hầu hết các tập. Có được một công việc ổn định đúng là điều tuyệt vời.
Trong khi tôi còn đang mải mê tận hưởng niềm vui, cậu quản lý trước mặt bỗng lộ vẻ hốt hoảng:
"Chết tiệc, em quên mất không báo cho chị là có lời mời phỏng vấn từ tạp chí dành cho bộ anime này đấy."
"Thật sao em?"
"Thật mà, thật 100% luôn."
Tôi định mắng cho một trận vì cái kiểu báo tin đột ngột này, nhưng có thêm việc thì tôi vẫn rất vui.
"Nhưng chị chỉ đóng vai phụ thôi mà? Thường thì vai chính mới được phỏng vấn chứ?"
"Nghe nói vai chính sẽ có một trang lớn ở tạp chí khác rồi. Ở đây họ muốn trang trí tạp chí bằng cặp đôi nữ phụ cơ."
Dù sao đi nữa, dù là "vét đĩa" thì có việc vẫn là đáng quý.
"Với lại còn cái này nữa."
"Cái gì nữa?"
"Là đích thân Ủy ban sản xuất chỉ định chị đấy."
"Chỉ định chị sao?"
"Vì danh tiếng của Radio Korekkiri đang rất tốt, nên đánh giá về năng lực dẫn dắt của chị đang tăng vọt! Họ kỳ vọng chị sẽ nói những điều thú vị trong buổi phỏng vấn đấy."
"Thế sao. Vậy người đóng vai nữ phụ còn lại là ai thế?"
"Để em xem nào, ai nhỉ. Là Nishi... gì đó..."
Một cái tên bỗng hiện lên trong đầu tôi. "Nishiyama! Nishiyama Mizuha!"
"Đúng rồi, chính là cô ấy. Chị biết rõ quá nhỉ."
Làm sao mà quên được cơ chứ. Nishiyama Mizuha là cô bạn đồng nghiệp cùng thời vô cùng quý giá của tôi. Ra vậy, Mizuha cũng đã trúng tuyển trong buổi thử giọng đó sao. Nếu là cô ấy thì tôi chẳng có gì phải lo lắng cả. Chỉ sợ hai đứa thân quá, lại biến buổi phỏng vấn tạp chí thành một buổi nhậu nhẹt mất thôi.
"Hóa ra là người quen ạ. Vậy thì không vấn đề gì rồi."
"Ừ, hoàn toàn không!"
Buổi phỏng vấn tạp chí thì không đáng lo.
"Này Katayama. Chị hỏi chuyện này hơi khác một chút."
"Chuyện gì thế chị?"
Thứ tôi lo lắng lại là một chuyện khác.
"Ở Nhật Bản có sự tồn tại của hầu gái không?"
Cậu ta nhìn tôi với vẻ mặt như muốn hỏi
"Bà chị này đang nói cái quái gì thế?".
"Chẳng phải ở quán cà phê hầu gái thì có đầy sao?"
"Không phải kiểu đó, ý chị là hầu gái trong xã hội bình thường cơ."
"Chị đang nói về thế giới song song nào à? Trong anime thì chắc là có, chứ ở xã hội Nhật Bản hiện đại này mà có hầu gái á?"
Tôi biết chứ, tôi cũng đã nghĩ đó là một lời nói đùa.
"Yoshioka-san này, dù mệt mỏi đến đâu thì việc tìm đến quán cà phê hầu gái để giải sầu cũng là một điều nguy hiểm đấy. Còn nếu chị định thuê cả hầu gái về nhà thì đúng là hết thuốc chữa rồi. Thằng bạn Shige của em vì nướng quá nhiều tiền vào hầu gái mà phá sản..."
"Phản ứng đúng như chị dự đoán luôn! Ở thế giới thực thì ai cũng sẽ phản ứng như thế thôi!"
"Lẽ nào chị đã tìm ra cách để đi đến thế giới 2D rồi sao?"
"Làm gì có chuyện đó!"
Giải thích chuyện này thật là phiền phức quá đi.
"Chị đã hẹn gặp một cô hầu gái vào lần tới đấy."
"Không phải ở quán cà phê hầu gái, cũng không phải ở thế giới 2D, mà là ở giữa lòng Tokyo bình thường này sao?"
"Đúng vậy."
"Vậy ạ..."
Một khoảng im lặng trôi qua.
"Thôi thì... nếu là Yoshi-Okan thì chắc là ổn thôi ạ!"
Tôi nhận được một lời động viên chẳng dựa trên căn cứ nào cả.
Cuộc hẹn là vào hai ngày sau, ngay sau buổi thu âm Radio Korekkiri. Tôi sẽ được cô hầu gái dẫn đường vào lâu đài Ma vương, giải cứu công chúa và giành lấy kho báu. ...Tôi đang nói cái quái gì thế này?
*****
Kanae: "Hôm nay sẽ là một chuyên mục đặc biệt!"
Kiri: "Sôi sùng sục, cùng làm sản phẩm lưu niệm nào!"
Kanae: Páp páp páp (tiếng kèn cổ vũ).
Kiri: "...Cái tên tiêu đề này, gu thẩm mỹ kém quá không?"
Kanae: "Kiri-chan, không được nói thế đâu. Một người phụ nữ sắp băm đã tốn tận 30 phút để nghĩ ra nó sẽ khóc đấy."
Kiri: "Hóa ra là bà chị nghĩ ra à!"
Kanae: "Lần này, chúng mình muốn cùng các thính giả lên ý tưởng cho các sản phẩm lưu niệm sẽ bán tại sự kiện sắp tới."
Kiri: "Và thế là bà chị lờ tôi đi luôn."
Kanae: "Chúng mình đã nhận được rất nhiều thư đăng ký từ trước đó rồi đây!"
Kiri: "Hy vọng đó là những lá thư tử tế nhỉ?"
Kanae: "Chuyện đó thì chưa biết được."
Kiri: "Dù có nói dối thì cũng phải tỏ ra tự tin lên chứ."
Kanae: "Thư nằm hết trong chiếc hộp này rồi, mình cứ thế bốc thôi. Nào!"
Kiri: "Thấy lo quá..."
Kanae: "Mì Udon."
Kiri: "Mì... mì Udon mà cũng bán được sao? Có được phép bán đồ ăn uống không?"
Kanae: "Chuyện ăn uống tại chỗ thì hơi khó."
Kiri: "Để xem nào, hình như cũng từng có sự kiện bán món này rồi. Không phải bán kiểu sạp hàng ăn mà là bán mì khô mang về nhà tự luộc thì được."
Kanae: "Nhưng rào cản có vẻ hơi cao nhỉ."
Kiri: "Vả lại, tụi mình chẳng có chút duyên nợ hay liên quan gì đến mì Udon cả!"
Kanae: "Cũng không phải dân gốc Kagawa nữa. Thư từ bạn có tên Radio là 'Người hành tinh Kagawa'. Hóa ra là do cậu đến từ Kagawa à!"
Kiri: "Đến lượt em bốc đây."
Kanae: "Mời em."
Kiri: "Gối ôm."
Kanae: "In hình ai lên bây giờ? Kiri-chan nhé?"
Kiri: "Bác bỏ! Bác bỏ ngay lập tức!"
Kanae: "Vậy thì... gối ôm hình anh Uejima kích thước thật?"
Kiri: "Ai mà thèm muốn gối ôm của ông biên kịch nội dung cơ chứ!?"
Kanae: "Biết đâu lại có một bộ phận nhỏ có nhu cầu thì sao."
Kiri: "Hy vọng là không có! Thư từ bạn 'Tên biến thái sinh ra trong sự biến thái'."
Kanae: "Áo thun sự kiện."
Kiri: "Bình thường quá! Quá sức bình thường luôn!"
Kanae: "Món đồ kinh điển mà. Tất nhiên là mình sẽ bán rồi, nhưng quan trọng là thiết kế."
Kiri: "Kiểu nào thì sẽ được ưa chuộng?"
Kanae: "Áo in hình toàn thân thì hơi khó mặc nhé. Có lẽ kiểu nào phong cách một chút để bình thường cũng mặc được thì sẽ tốt hơn."
Kiri: "Nghĩa là xấu thì không được rồi."
Kanae: "Đúng vậy, xấu thì chỉ để làm đồ ngủ thôi."
Kiri: "Vậy mình phải suy nghĩ thật nghiêm túc về món này thôi."
Kanae: "Áo thun sự kiện chắc chắn sẽ được bán nên mọi người hãy chờ mong nhé! Thư từ bạn 'Con người đậu que'."
Kiri: "Giấy đăng ký kết hôn."
Kanae: "Ồ."
Kiri: "Tất nhiên là bác bỏ!"
Kanae: "Ơ kìa—"
Kiri: "Bán cái đó để làm gì chứ, thính giả của tụi mình không cần thứ đó đâu."
Kanae: "Thất lễ quá! Biết đâu có người mua xong ký tên luôn tại chỗ rồi bỏ vào hộp quà tặng cho tụi mình thì sao."
Kiri: "Đáng sợ quá, em ghét mấy chuyện đó lắm."
Kanae: "Chị thì sẽ cân nhắc tùy vào mức thu nhập của họ."
Kiri: "Thôi ngay đi! Thư từ bạn 'Nước ép 3%'."
Kanae: "Xấp giấy in sẵn hình Yoshi-Okan."
Kiri: "Nghĩa là sao?"
Kanae: "Để xem nào, chắc là chỉ in mỗi mặt của chị lên đó thôi. Nhưng cái này dùng để làm gì?"
Kiri: "Hiểu rồi, dùng để xé chứ gì!"
Kanae: "...Cái gì cơ?"
Kiri: "Chẳng phải chị vẫn hay làm thế sao. 'Không cần thư tâm sự bình thường đâu—' rồi xoẹt xoẹt xé nát ấy. Cứ theo đà đó thôi."
Kanae: "Dù có theo đà đó thì cũng đừng có xé mặt chị chứ!"
Kiri: "Em không xé đâu. Khán giả tại hội trường sẽ xé."
Kanae: "Dừng lại đi, tinh thần chị sẽ tan nát mất."
Kiri: "Đúng vậy, lãng phí giấy là không tốt."
Kanae: "Không phải lãng phí giấy mà là chị! Hãy nghĩ cho cảm xúc của chị đi!"
Kiri: "Ra vậy, nếu dùng những mảnh giấy đã xé đó rồi tung lên như hoa lúc ra về để tái sử dụng thì..."
Kanae: "Nào, lá thư tiếp theo, tiếp theo! Thư từ bạn 'Yamaguchi bốc mùi'. Cậu đừng có gửi thư đến nữa, cấm cửa luôn!"
*****
Hôm nay lại là một buổi Radio tồi tệ. Đó là một lời khen đấy nhé? Trong khi hai chúng tôi còn đang cười nắc nẻ với nhau, anh Uejima đầy tâm huyết nói:
"Sản phẩm lưu niệm của sự kiện rất quan trọng đấy."
Tôi biết nó quan trọng chứ. Đó là những sản phẩm đầu tiên của chúng tôi đến tay khán giả. Tôi thực sự muốn làm ra những món đồ thật tốt. Tuy nhiên, dường như suy nghĩ của tôi có chút lệch lạc so với thực tế.
"Hai đứa có biết tại sao nó lại quan trọng không?"
Bị hỏi vậy làm tôi hơi khó trả lời.
"Đó là bởi vì dù có bán hết sạch vé thì sự kiện cũng chẳng lời lãi được bao nhiêu đâu."
"Hả?"
"Cái gì cơ?"
Tôi và Kiri-chan đồng thanh thốt lên.
"Dù có lấp đầy chỗ ngồi thì tiền vé cũng chỉ vừa đủ để chi trả cho tiền thuê hội trường, thiết kế sân khấu, nhân công và các chi phí phát sinh khác thôi. Về mặt doanh thu thì coi như hòa vốn."
Anh ấy còn bồi thêm: "Tất nhiên nếu không bán được vé thì sẽ lỗ chổng vó nhé."
"Bán vé không đem lại lợi nhuận. Vậy thì phải kiếm lời từ đâu?"
"Ý anh là từ các sản phẩm lưu niệm sao?"
"Chính xác. Tất nhiên việc sản xuất cũng tốn kém nên không hẳn lúc nào cũng có lãi, nhưng đó là điểm có thể kỳ vọng đem lại lợi nhuận cao nhất."
Ở các buổi hòa nhạc cũng vậy thôi. Nhờ bán được gậy cổ vũ, khăn tắm, áo thun mà sự kiện mới có lãi. Có lãi thì người ta mới tổ chức sự kiện. Đúng thật, hễ đi xem concert là tôi lại không kìm lòng được mà muốn mua đồ lưu niệm.
"Nhưng với một sự kiện Radio, sản phẩm lưu niệm thường rất khó bán. Không có nhiều người chịu mua áo thun hay khăn để tạo cảm giác đồng lòng như ở các buổi hòa nhạc đâu."
Chính vì vậy, chúng tôi phải làm ra những món đồ 'thật sức hút'. Phải khiến thính giả cảm thấy muốn mua, muốn sở hữu và nhất định phải có được chúng.
"Đó chỉ là những lý lẽ chung chung thôi nhé. Nếu mình tiết kiệm tiền thuê hội trường hay dàn dựng thì chỉ tiền vé thôi cũng có lãi rồi. Nhưng hai đứa chắc hẳn đều muốn tổ chức ở một nơi thật tốt, với môi trường thật chuyên nghiệp đúng không?"
"Vâng, đúng là như vậy ạ."
"Thế nên trông cậy cả vào hai đứa đấy. May mà vẫn còn thời gian. Hãy suy nghĩ thật nghiêm túc về việc làm sản phẩm lưu niệm nhé."
Bị thúc giục như vậy làm tôi thấy trách nhiệm nặng nề hơn hẳn. Việc làm đồ lưu niệm không phải là chuyện chúng tôi thích làm gì thì làm.
"Tụi mình phải bàn bạc kỹ thôi..."
"Vâng..."
Cả hai chúng tôi đều mất sạch nhu khí, không còn vẻ hăng hái như lúc nãy trên Radio nữa. Nhưng không thể để tâm trạng tụi xuống mãi được.
"Kiri-chan lát nữa có việc à?"
"Vâng, em có một buổi phỏng vấn tạp chí."
"Đúng là Kiri-chan có khác, bận rộn thật đấy."
"Chị đang mỉa mai em đấy à?"
"Không có, chuyện tốt mà!"
"Thì cũng không hẳn là chuyện xấu."
"Ừm, phải làm việc thì mới có cái mà ăn chứ..."
"Em bắt đầu thấy hơi u ám rồi đấy."
"Chuyện đồ lưu niệm thì hôm nào mình sẽ bàn bạc thật nghiêm túc nhé."
"Vâng, hẹn gặp lại chị."
Kiri-chan rời đi cùng với quản lý Osada. Đúng như kế hoạch. Tôi đã biết trước sau đây em ấy có lịch trình làm việc. Bởi vì Kiri-chan không được phép có mặt ở đây lúc này.
"Nào, mình cũng lên đường thôi."
Dù chẳng có gì đảm bảo là tôi có thể trở về an toàn nhe.
Tôi đổi tàu điện và cuối cùng cũng đến được nhà ga đích. Đó là ga Shirokanedai. Một khu dân cư cao cấp đại diện cho Tokyo, nơi từng nổi đình đám với cụm từ "Shiroganese" để chỉ những bà nội trợ toàn thời gian sống tại đây. Tất nhiên đây là lần đầu tiên tôi đặt chân tới chốn này. Một kẻ như tôi chẳng có duyên nợ gì với con phố Platinum cả. Dù nói thế nhưng hôm nay tôi cũng đã diện một chiếc váy và cố gắng ăn mặc thật chỉnh tề, thật là nực cười. Nhưng vì hôm nay là ngày quyết chiến nên tôi cũng có lý do để phải chú trọng vẻ ngoài của mình.
Tôi đứng đợi ở trước lối xuống tàu điện ngầm, nhưng dường như cô hầu gái vẫn chưa đến. ...Nói ra nghe thật nực cười, nhưng chẳng có gì sai cả. Tôi đang có hẹn với một cô hầu gái. Không phải ở Akihabara, mà là ở Shirokanedai.
"Chào chị."
Một cô gái trẻ có vẻ ngoài thanh tú, trông như sinh viên đại học cất tiếng gọi tôi. Cô ấy mặc một chiếc áo sơ mi cổ đức họa tiết sọc màu mè và quần ống loe rộng màu xanh navy.
"Chị là Yoshioka-san đúng không ạ?"
Bị một cô gái lạ hoắc gọi tên, tôi bỗng thấy hoang mang. Cô là ai? Ở cái nơi này, người có thể gọi tên tôi chỉ có một người duy nhất. Người mà tôi đang hẹn gặp. Nhưng tôi vẫn thấy không thỏa đáng lắm.
"Em không mặc đồ hầu gái sao?"
"Hả, em không mặc đâu ạ?"
Khoảnh khắc giấc mơ của một Otaku tan vỡ là đây. Cô ấy chính là người hầu gái mà tôi đang chờ đợi.
"Em là Yagise. Cảm ơn chị vì đã luôn giúp đỡ Kiri-san nhe."
Yagise Haruko-san. Cô ấy chính là người phụ giúp việc nhà với danh xưng "hầu gái" tại dinh thự của Kiri-chan.
"Em thực sự không ngờ là chị lại liên lạc với em đấy."
Tôi cùng Yanase-san đi bộ hướng về phía điểm đến. Yanase-san được quản lý Osada giới thiệu cho tôi với tư cách là người dẫn đường để giúp tôi đạt được mục đích của mình.
"Xin lỗi vì đã đường đột gọi em nhé."
"Không sao đâu ạ, thực ra em cũng muốn được gặp chị một lần."
"Gặp chị sao?"
"Vâng, vì ngày nào cũng..."
"Ngày nào cũng sao cơ?"
"...Dạ không có gì ạ."
"Ngày nào cũng cái gì chứ!?"
Em ấy khẽ mỉm cười, cử chỉ lấp liếm đó trông thật khả ái và đẹp như một bức tranh. Một lần nữa tôi lại bị nhắc nhở rằng Kiri-chan đang sống trong một gia đình thật khủng khiếp. Cái nhà kiểu gì mà lại có cả người giúp việc cơ chứ. Đúng nghĩa là người của một thế giới khác mà.
"Cảm giác cứ như không phải lần đầu chúng ta gặp nhau vậy nhỉ."
"Lẽ nào chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu rồi sao?"
"Không phải đâu ạ. Nhưng mà, hì hì, chị đúng là người giống hệt như em đã tưởng tượng đấy."
"Vậy sao—"
"Đúng thế ạ, hi hi."
Tôi cũng muốn hỏi xem em ấy tưởng tượng về tôi thế nào, nhưng lại chẳng dám hỏi. Nhỡ đâu em ấy bảo: "Chị đúng là người phụ nữ thô lỗ y như em tưởng tượng!" thì chắc tôi quay xe chạy thẳng ra ga mất.
"Ở nhà thì Kiri-chan là người như thế nào vậy em?"
"Về chuyện đó thì đáng tiếc là em không thể tiết lộ được, nhưng em ấy là một cô bé ngoan lắm ạ."
Đúng là đã có lệnh phong tỏa thông tin. Một cô bé ngoan nhưng là ngoan kiểu gì cơ chứ!? Tôi có cảm giác đằng sau chữ "ngoan" đó ẩn chứa rất nhiều điều, nhưng chắc chắn Yanase-san sẽ không nói cho tôi biết đâu.
"Em đã làm việc tại nhà Kiri-san được sáu năm rồi."
"Chà, lâu nhỉ. Em làm từ hồi còn là học sinh à?"
"Vâng, đúng vậy ạ, là từ sau khi em tốt nghiệp cấp ba."
Nghĩa là Yanase-san năm nay 24 tuổi sao. Nhìn vẻ ngoài thì cứ ngỡ em ấy vẫn còn là học sinh, nhưng nghe cách nói chuyện lịch thiệp thì đúng là một người đã đi làm rất chững chạc rồi.
"Chị hỏi hơi sâu một chút, nhưng cơ duyên nào dẫn em đến với công việc hầu gái này thế?"
"Dạ chuyện đó không sao ạ. Ơ, mà mình đến nơi mất rồi. Là ở đây ạ."
"Hả?"
Tôi bất giác thốt lên một tiếng kỳ quặc. Trước mắt tôi là một cánh cổng lớn. Và phía sau đó là một tòa dinh thự trắng muốt đồ sộ.
"Đây là nhà của Kiri-chan sao..."
"Vâng, đây là nhà của Kiri-san ạ."
Gọi là nhà thì có vẻ hơi khiêm tốn quá, đây phải gọi là một phủ đệ mới đúng. Đây là Tokyo thật đấy à? Có gì đó sai sai ở đây nỉ? Ở một nơi đất đai rộng rãi như Aomori cũng chẳng đào đâu ra được một ngôi nhà như thế này đâu.
Cánh cổng tự động mở ra.
"Xin mời vào, Yoshioka-sama."
Cách gọi tên bỗng chuyển từ "San" sang "Sama". ...Tôi đã thực sự đến rồi. Nhà của Kiri-chan. Và cũng là nơi quyết chiến, nơi mẹ của Kiri-chan đang chờ đợi.
"Mời đi lối này, Yoshioka-sama."
Sau khi bước qua cổng và đi vào trong dinh thự, Yanase-san dẫn đường cho tôi. Bên trong quá rộng và có quá nhiều cửa. Nếu đi một mình chắc chắn tôi sẽ bị lạc mất thôi. Vừa đi tôi vừa liếc nhìn xung quanh nhà. Những bức tranh có vẻ rất đắt tiền, những chiếc bình gốm lớn, và cả những tấm thảm đỏ rực được trải khắp nơi. Cái khung cảnh gì mà cứ như bên trong lâu đài của một tựa game RPG thế này.
"Xin lỗi vì đã để chị phải đợi, chúng ta đến nơi rồi ạ."
Em ấy cất tiếng gọi khi thấy tôi đang đứng ngồi không yên. Đợi chút, đây đã là phòng của Trùm cuối rồi sao? Không có điểm lưu game (Save point) nào trước đó à? Những tiếng gào thét trong lòng tôi tất nhiên là không thể lọt đến tai em ấy được, Yanase-san chậm rãi mở cửa. Và phía sau cánh cửa đó chính là...
"Chào mừng cháu đã đến, Yoshioka-san."
Đó chính là mẹ của Kiri-chan, cô Sakuma Rika. Khác với lần gặp trước, lần này cô đeo kính và mặc trang phục khá thoải mái, nhưng sự hiện diện của cô vẫn vô cùng áp đảo và mang một khí chất hoàn toàn khác biệt. Một kẻ chỉ ở "level 30" như tôi liệu có thể đối đầu nổi không đây...
"Cháu xin lỗi vì hôm nay đã đột ngột xông đến đây ạ. Cháu thực sự có chuyện quan trọng muốn thưa với cô."
Tôi lập tức cúi đầu cầu khẩn. Chẳng việc gì phải chần chừ cả, phải tiên phát chế nhân thôi.
"Không sao đâu mà, cô cũng muốn được trò chuyện tử tế với cháu. Nào nào, mau ngồi xuống ghế đi." Ơ kìa?
Tôi ngoan ngoãn ngồi xuống ghế theo lời mời.
"Cháu có đói không? Haruko đang chuẩn bị đồ ăn rồi đấy."
"Dạ thôi, cô đừng bận tâm ạ!"
"Làm sao mà không bận tâm được chứ, cháu là khách quý của nhà cô mà." Hả?
"Cháu là khách quý sao ạ?"
"Đúng thế, cô đã luôn muốn được trò chuyện với cháu. Chuyện hôm nọ cô xin lỗi nhé. Dù là nói với Kiri nhưng cách nói của cô lúc đó nghe như đang trách cứ cả cháu vậy."
"Dạ không đâu ạ, lỗi là ở cháu. Cháu xin lỗi cô ạ!"
"Thôi mà, đừng xin lỗi nữa~. Lúc đó cô buộc phải nổi giận như thế thì mới giữ được uy nghiêm của người làm mẹ chứ, cũng là bất khả kháng thôi mà~." Ơ kìa, ơ kìa?
"Thưa Rika-sama, Yoshioka-sama, xin lỗi vì đã để hai người phải đợi ạ."
Yanase-san bày biện các món ăn lên bàn. Một đĩa salad tươi ngon được trang trí đẹp mắt, súp thơm lừng và cả những chiếc bánh mì cũng tỏa hương ngào ngạt.
"Tiếp theo em sẽ mang món thịt chính lên ạ."
"Nào, chúng ta cùng ăn thôi."
"..."
Tôi đã chuẩn bị tâm thế để thách đấu với Trùm cuối. Thậm chí tôi đã sẵn sàng cho trường hợp xấu nhất là bị buộc phải rời khỏi vị trí cộng sự của Kiri-chan. Vậy mà cái tình cảnh này là sao đây. Thay vì một trận quyết chiến, tôi lại được mời dự tiệc. Ủa? Hóa ra tôi lại được chào đón đến thế sao? Chắc đây không phải là "bữa tối cuối cùng" của tôi đâu nỉ?
"Cháu sao thế?"
"Dạ... cháu xin phép được dùng bữa ạ."
"Thế nào, ngon chứ?"
"Dạ ngon lắm ạ!"
Đây không phải lời xã giao, mà là cảm nhận thật lòng của tôi.
"Vậy sao, tốt quá rồi."
Cô Rika mỉm cười. Nụ cười rạng rỡ đó khiến tôi thực sự cảm nhận được họ đúng là hai mẹ con.
"Dạ, thực sự là... cháu đã đột ngột xông đến đây... cháu vô cùng xin lỗi cô ạ."
"Yoshioka-san này, đã bảo là đừng xin lỗi nữa mà~."
"Cháu cứ nghĩ là vì cháu đã gây ra ảnh hưởng không tốt cho Kiri-san nên sẽ bị cô ghét và mắng mỏ cơ ạ, cháu xin lỗi vì đã nghĩ như vậy."
"Ha ha, làm gì có chuyện đó chứ. Phải không Haruko?"
"Hì hì, đúng thế ạ, thưa Rika-sama."
"Bởi vì kể từ khi bắt đầu làm Radio, con bé Kiri nhà cô lúc nào trông cũng có vẻ rất vui."
Kiri-chan trông có vẻ vui sao?
"Con bé đó chẳng mấy khi kể chuyện của mình đâu."
"Nhưng kể từ khi Radio bắt đầu, em ấy cứ tự giác kể lại những chuyện xảy ra trong buổi thu âm hôm nay này, rồi chị Yoshioka đã thế này thế nọ này, câu thoại đó thú vị ra sao này... Em ấy kể lại một cách vô cùng hào hứng đấy ạ."
"Thật vậy sao ạ?"
"Thật mà, thật mà."
"Một Kiri-san nói nhiều như thế là của hiếm đấy ạ."
Hóa ra ở nhà em ấy lại kể về buổi Radio và về tôi một cách vui vẻ như thế sao. Tôi thấy vui lắm, nhưng cũng có chút ngượng ngùng.
"Chính vì thế mà cô rất cảm ơn cháu, Yoshioka-san."
"Dạ không đâu ạ, cháu có làm được gì đâu."
"Cháu đừng tự ti như thế. Với lại Haruko."
"Dạ, thưa Rika-sama."
"Vốn dĩ là..."
"Vâng, đúng là như vậy ạ."
"Vốn dĩ sao ạ?"
"Ha ha, cái đó thì không thể nói được rồi."
"Hì hì, không thể nói được đâu ạ."
Hai người họ đang có một cuộc trò chuyện bí mật sao? Đầu óc tôi lúc này đầy rẫy những dấu hỏi chấm. Tuy nhiên, bầu không khí thực sự rất tốt. Có lẽ tôi đã quá lo lắng rồi.
"Lẽ nào cô cũng nghe Radio của tụi cháu ạ?"
"Tất nhiên rồi."
"Em cũng nghe nữa ạ."
"Dạ... vậy ạ—"
Cảm giác xấu hổ khi bị mẹ của đối phương nghe thấy và cảm giác có lỗi cứ thế trộn lẫn vào nhau trong tôi.
"Dù cô không nói với Kiri, nhưng về cơ bản tất cả các công việc Anime hay Radio của con bé cô đều kiểm tra hết đấy."
"Vâng, Rika-sama, ông chủ và cả em nữa, ba người thường cùng nhau ngồi ở phòng khách để xem đấy ạ. Tất nhiên là bí mật với Kiri-sama rồi."
"Dạ... gia đình mình thân thiết thật đấy ạ."
Đúng là một gia đình tuyệt vời và rất thấu hiểu công việc. Kiri-chan chắc chắn sẽ gào lên "Tuyệt đối đừng có xem!" cho mà xem, nhưng với tư cách là cha mẹ thì việc quan tâm đến công việc của con cái cũng là điều dễ hiểu thôi nỉ.
"Con bé đó cứ ngỡ là mình giấu giếm được hết mọi chuyện đấy."
"Nhưng mà lộ liễu hết cả rồi ạ."
"Cả cái căn phòng đó nữa nhỉ."
"Đó chính là nét đáng yêu của Kiri-sama mà cô."
"Đúng vậy nhỉ."
Cả hai tiếp tục trò chuyện. Tôi nghĩ bụng, chính là lúc này đây, và quyết định mở lời để thực hiện mục đích chính của ngày hôm nay.
"Cháu có một thỉnh cầu muốn nhờ cô giúp cho Sakuma-san ạ."
"Ái chà, hóa ra là chuyện đó sao."
"Dạ, thực ra hôm nọ cháu có trúng cặp vé đi công viên chủ đề trong buổi tiệc mừng công, và cháu đã tặng nó cho Kiri-san. Sau đó em ấy bảo muốn được đi cùng cháu ạ."
"Cô biết chứ. Con bé Kiri cứ ngồi cười tủm tỉm suốt thôi mà. Hai đứa cứ đi chơi cho vui vẻ nhé."
"Vâng, cháu cảm ơn cô ạ. Và điều cháu muốn nhờ là... thực sự tụi cháu rất muốn được xem buổi diễu hành tối ạ."
"Diễu hành tối sao?"
"Vâng, Kiri-san đã rất mong chờ nó, nên cháu thực sự muốn cho em ấy được xem. Nhưng nếu xem hết buổi diễu hành thì sẽ không kịp giờ giới nghiêm, chắc chắn sẽ phải về nhà vào lúc đêm muộn ạ."
"Đúng là vậy nhỉ."
"Vì thế, cháu xin cô chỉ riêng ngày hôm đó thôi, hãy cho phép em ấy được phá lệ về muộn ạ. Cháu sẽ đích thân đưa em ấy về tận nhà, xin hãy cho em ấy được xem buổi diễu hành cho đến cuối cùng."
Được rồi! Tôi đã thầm nghĩ như thế. Nhưng...
"Không được đâu cháu."
"Dạ... xin cô hãy giúp cho ạ."
"Đi lại bên ngoài vào đêm muộn như thế là không tốt, dù là đi cùng một người lớn như cháu đi chăng nữa. Đó không phải là khung giờ để hai người phụ nữ đi lại ngoài đường đâu."
Tôi bắt đầu xoay xở đủ mọi cách trong đầu: hay là đi taxi, hay là nhờ ai đó lái xe đưa về, hay thậm chí mời cả cô Rika đi cùng luôn? Không, không phải mấy chuyện đó. Hãy nặn ra một ý tưởng nào đó đi, một giải pháp đột phá nào!
Thế nhưng, câu trả lời lại đến từ một hướng hoàn toàn khác.
"Vậy nên, hai đứa cứ ở lại đó qua đêm đi."
"............ Hả!?"
Câu đó không phải thốt ra từ miệng tôi, mà là từ mẹ em ấy. Mọi suy nghĩ trong đầu tôi bỗng chốc đứng khựng lại.
"Dạ?"
"Thì cô bảo là hai đứa hãy cứ đặt phòng ở khách sạn ngay tại công viên đó mà ở lại qua đêm."
"Dạ... Hảảảảả!?!?"
Không phải tôi nghe nhầm, cũng không phải tôi hiểu lầm. Tôi hiểu ý nghĩa của câu nói đó, nhưng hoàn toàn không hiểu nổi dụng ý thực sự của cô là gì.
"Như thế thì sau khi xem xong diễu hành, hai đứa sẽ không cần phải vất vả đi về nhà lúc đêm muộn nữa đúng không nào?"
"Dạ... đúng là vậy ạ."
Một giải pháp vượt xa cả sự kỳ vọng của tôi. Cứ như kiểu "nếu không có bánh mì thì cứ ăn bánh kem đi" vậy. Không, không đúng. "Nếu về muộn thì cứ ở lại khách sạn ngay sát bên cho an tâm"... chẳng lẽ là vậy sao.
"Cháu... cháu ở lại qua đêm cùng với cô con gái quý giá của cô... liệu có thực sự ổn không ạ!?"
"Ơ, có gì mà không ổn chứ?"
"Vâng, nếu là Yoshioka-sama thì gia đình hoàn toàn yên tâm ạ."
Cái quái gì thế này, dù đây mới là lần thứ hai gặp mặt (hoặc lần đầu nếu tính chính thức), nhưng tôi lại được mẹ và cô hầu gái tin tưởng quá mức.
"Thực ra người đáng lo hơn lại là Kiri-san cơ..."
"Đúng vậy, cô cũng lo không biết con bé đó có làm gì quá trớn không nữa."
"Nhưng mà nếu không làm thế này thì với tính cách của Kiri-san..."
"Ừ, con bé nhìn thì có vẻ cứng cỏi thế thôi chứ thực ra nhát gan lắm."
Hai người họ cứ thầm thì to nhỏ với nhau nhưng tôi nghe thấy hết sạch nhe! Lo lắng cho Kiri-chan? Nghĩa là sao cơ chứ?
"Dạ cho cháu hỏi..."
"À không, chuyện riêng của nhà cô thôi. Cháu không cần phải lo lắng gì đâu."
"Thực sự là ổn chứ ạ!?"
"À, cháu đừng lo lắng về vấn đề tiền bạc nhé. Nhà cô sẽ chi trả toàn bộ chi phí."
"Dạ không, cháu không lo về chuyện đó ạ! Với lại cháu thấy ngại lắm, sao lại để cô trả tiền được ạ!"
"Coi như là quà đáp lại vì cháu đã nhường vé cho con bé đi mà~."
"Đúng thế ạ, thưa Rika-sama."
Sau một hồi thuyết phục, cuối cùng tôi cũng được đồng ý cho tự trả phần tiền phòng của mình, nhưng khoan đã.
"Không được, tí nữa thì cháu bị thuyết phục mất rồi! Chuyện ở lại qua đêm đúng là không ổn chút nào đâu ạ! Một người phụ nữ sắp băm lại đi ngủ lại qua đêm với một cô bé học sinh chưa tròn hai mươi tuổi sao!"
Nói ra thành lời đúng là thấy "sai trái" hoàn toàn mà.
"Không sao đâu, trông hai đứa cũng chỉ như hai chị em thân thiết hoặc chị em họ thôi mà."
"Cháu nghĩ Kiri-chan chắc cũng chẳng muốn ở lại qua đêm với cháu đâu ạ."
"Cô lại không nghĩ thế đâu nhé."
"Thật vậy sao ạ..."
Dù tôi có nói gì đi chăng nữa cũng không thể lay chuyển nổi quyết định của người mẹ và cô hầu gái. Đúng là nếu "ở lại qua đêm" thì sẽ không phải đi lại ngoài đường vào ban đêm, cũng không bị về muộn. Nếu là ở lại đột xuất thì mới đáng lo, chứ đây là người mà họ đã biết rõ thì theo nhận định của hai người là không vấn đề gì. Và bằng cách này, chúng tôi có thể xem diễu hành cho đến tận phút cuối cùng. Mọi vấn đề của tôi đều đã được giải quyết sạch sành sanh.
Nhưng mà, có thực sự ổn không, có thực sự ổn không đây? Hay là do tôi đã quá lo xa chăng? Đi du lịch cùng bạn diễn, đi chơi cùng bạn bè. Đáng lẽ tôi nên nghĩ thoáng hơn chút nhỉ? Vả lại, một chuyến du lịch ngủ lại qua đêm của hai chị em chắc chắn sẽ vui lắm. Đây chắc chắn sẽ là một sự kiện giúp chúng tôi trở nên thân thiết hơn nữa. Đúng thế, việc này chắc chắn cũng là vì "Radio Korekkiri" nữa mà. Chẳng có lý do gì để phải do dự cả.
"Cảm ơn cháu đã chịu đựng con bé Kiri nhà cô."
"Dạ không đâu ạ. Người hay gây phiền phức luôn là cháu mới đúng."
Đây chắc chắn là giải pháp tối ưu nhất rồi.
"Nếu Kiri-san vui thì cháu cũng sẽ cố gắng hết sức ạ. Vì buổi diễu hành sẽ khiến em ấy mỉm cười, cháu xin phép được chăm sóc con gái cô trong một ngày ạ."
Cạch. Cánh cửa mở ra.
"Vâng, trăm sự nhờ cháu chăm sóc con bé Kiri nhà cô nhé."
"Vâng, cháu nhất định sẽ khiến Kiri-san mỉm cười ạ."
"Con về rồi đây, đói bụng quá đi... hở!?"
Đúng lúc đó Kiri-chan vừa về tới nhà.
"A."
"Ái chà."
"Hì hì."
"C... Cái gì thế này."
Bốn người chúng tôi mỗi người mang một vẻ mặt khác nhau. Tôi là người lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng đó.
"Ch... chào em, chị xin lỗi vì đã đường đột ghé thăm."
"S... Sao Yoshi-Okan lại ở đây hả hả hả hả!!!!"
"Đừng có gọi chị là Okan trước mặt mẹ em chứ!!"
"Đây là nhà em đúng không!? Em đâu có vào nhầm nhà đâu đúng không?"
"Mẹ đã mời Yoshioka-san đến đấy. Mẹ muốn trò chuyện với cô ấy một lần xem sao."
"Thật ạ?"
Kiri-chan nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi hoặc. Vì cô Sakuma đã khéo léo bịa chuyện giùm rồi nên tôi chỉ còn nước hùa theo thôi.
"Đ... Đúng thế. Chị cũng nghĩ là mình cần phải đến xin lỗi cô về chuyện lần trước."
"Thế là cô ấy mới bảo mẹ là 'Xin hãy trao Kiri cho cháu!' đấy."
"Hì hì, đúng là nhiệt tình thật đấy ạ."
"Tr... trao... trao trao trao..."
Gương mặt Kiri-chan bỗng chốc đỏ bừng lên.
"Kh... không phải! Chị nói là 'Xin hãy cho cháu được chăm sóc Kiri-chan!' cơ mà! Là chăm sóc, chăm sóc ấy!"
"Chăm sóc em? Mẹ thì bảo 'Trăm sự nhờ cháu chăm sóc con bé'... Ơ, thế nghĩa là sao? Là sao cơ? Khiến em mỉm cười...? Hả, đây là màn chào hỏi để kết hôn đấy à? Kiểu như 'Xin hãy gả con gái cho cháu' ấy hả?"
"Kh... không phải đâu Kiri-chan!"
Kiri-chan lúc này mặt đã đỏ lựng như trái táo, em ấy hét lớn:
"Đ... Đồ ngốc ạ ạ ạ ạ!!!!!"
Có vẻ như đã vượt quá giới hạn chịu đựng, con bé quay lưng chạy biến khỏi phòng. Chỉ còn lại tôi, gia đình cô và cô hầu gái.
"...Giờ thì tính sao đây ạ?"
"Còn tính sao nữa, chạy trốn thì chỉ có cách là đuổi theo thôi chứ sao."
"Đúng thế thưa Yoshioka-sama, xin hãy đuổi theo em ấy đi ạ."
Chắc chắn là hai người này đang tận hưởng chuyện này rồi... Họ đang trêu chọc tụi mình để làm thú vui đây mà! Đừng có vừa cười vừa chỉ tay về hướng con bé chạy trốn như thế chứ!
"Cháu đi đây ạ..."
Dù sao thì việc tôi có mặt ở đây cũng là trách nhiệm của chính tôi. Hơn nữa, tôi cũng phải sớm nói cho em ấy biết. Nói với một Kiri-chan dạo gần đây cứ buồn bã suốt rằng: "Em đã có thể xem diễu hành được rồi đấy!". Dù rằng để làm được điều đó thì "việc ở lại qua đêm" là điều kiện tiên quyết nhé...
Tôi rảo bước đi, nhưng thú thật là đôi chân thấy nặng trĩu. Tôi chậm rãi bước lên cầu thang để lên tầng hai. Nhìn qua thì có vẻ có khoảng năm căn phòng. Tôi đang phân vân không biết phòng nào là của Kiri-chan thì bỗng phát hiện ra một tấm biển nhỏ xinh xắn có dòng chữ "KiRi" viết bằng bảng chữ cái alphabet treo trên cửa, vậy là nỗi lo tan biến.
Tôi hít một hơi thật sâu. Việc cần làm chỉ là báo cáo thôi. Chỉ là nói ra những gì đã được quyết định. Miễn là Kiri-chan đồng ý là được. Tôi đâu có nói điều gì xấu đâu cơ chứ.
"Kiri-chan."
Tôi vừa gọi vừa khẽ gõ cửa. Không có phản ứng gì cả. Nhưng tôi cũng không định cưỡng ép mở cửa xông vào.
"Dù là qua cánh cửa này cũng được, em hãy nghe chị nói nhé."
Vẫn không có phản ứng, nhưng tôi vẫn tiếp tục:
"Chị xin lỗi vì đã giấu em mà làm chuyện này. Chị biết việc đột ngột đến nhà em là một hành động thiếu tế nhị, và chắc hẳn Kiri-chan cũng sẽ thấy ghét chuyện đó."
Việc một bạn diễn đột ngột xông đến nhà thế này thì dù có là chuyên mục của chương trình Radio chắc cũng chẳng ai cười nổi.
"Nhưng hãy tin chị, chị không làm chuyện này để khiến Kiri-chan bị tổn thương đâu."
Phía sau cánh cửa vẫn im lìm không một tiếng động. Có lẽ em ấy đang trùm chăn kín đầu hoặc đang đeo tai nghe nên không nghe thấy tiếng tôi cũng nên.
"Kiri-chan đã rất mong chờ chuyến đi chơi công viên chủ đề đúng không. Đặc biệt là buổi diễu hành. Vậy mà em lại bị cấm ra ngoài vào ban đêm nên không thể xem được. Em đã rất buồn đúng không. Chỉ cần nhìn thôi chị cũng hiểu được điều đó. Chị thực sự không muốn nhìn thấy một Kiri-chan thiếu sức sống như vậy chút nào."

Nhưng tôi vẫn tiếp tục. Tôi phải để giọng nói của mình chạm đến em ấy.
"Vì thế, chị đã rất muốn cứu rỗi Kiri-chan. Chị muốn nhìn thấy em mỉm cười."
Tôi đã được em cứu rỗi biết bao nhiêu lần. Giờ là lúc để tôi đáp lại.
"Để làm được điều đó, chị nghĩ không còn cách nào khác ngoài việc thuyết phục mẹ em. Xin lỗi nhé, chị không tìm được cách nào khôn ngoan hơn cả. Chị chỉ biết đối đầu trực tiếp như thế thôi."
Bởi vì đó chính là con người tôi.
"Mẹ đã đồng ý rồi đấy. Cô bảo hai đứa mình có thể cùng nhau xem diễu hành. Xem được rồi nhé Kiri-chan. Tuyệt quá đúng không."
Đến đây thì vẫn ổn.
"Và điều kiện là..." – tôi tiếp tục với tông giọng thấp dần.
"Là hai đứa mình phải ở lại khách sạn trong công viên cùng nhau đấy, ha ha. Cô bảo đi lại ban đêm nguy hiểm nên cứ ở lại đó đi... thật là bó tay mà."
Rầm rầm xoảng! Một tiếng động lớn vang lên từ trong phòng, tôi hốt hoảng định mở cửa xông vào.
"Em có sao không, Kiri-ch—"
"Đợi đã!"
Cánh cửa vừa hé mở một chút đã bị một lực đẩy mạnh từ bên trong đóng sầm trở lại.
"Chị mà vào là tuyệt giao luôn đấy!"
"Ơ, ờ... ừ, chị biết rồi."
Con bé không muốn cho mình xem phòng đến thế cơ à? Mà thôi, con gái đang tuổi lớn nên chắc cũng khó tránh khỏi chuyện đó. Quan trọng là Kiri-chan đã lắng nghe những gì tôi nói. Lời nói của tôi đã chạm đến em ấy.
"Ở lại qua đêm là sao cơ chứ!?"
"Thì đúng như nghĩa đen của nó thôi. Là ngủ lại khách sạn ấy."
"Không không, không thể nào! Vô lý, vô lý quá đi."
"Chị cũng nghĩ vậy, nhưng mẹ và cô hầu gái nhà em đã quyết định thế rồi."
"Hai cái người đó... Chuyện ở lại qua đêm là không thể nào đâu."
Đúng như tôi dự đoán.
"Nhưng Kiri-chan này. Nếu không làm thế thì em sẽ không được xem diễu hành đâu."
"Hự..."
"Kiri-chan thực sự ghét việc ở lại qua đêm với chị đến thế sao?"
"Cũng không hẳn là ghét..."
"Chị có thể ra ngoài ban công đứng suốt đêm cũng được mà."
"Chị còn chẳng biết ở đó có ban công không nữa, vả lại em đâu thể đối xử với chị như thế được. Aaa, thật là!"
Tôi nghe thấy tiếng em ấy đứng dậy từ bên trong.
"Chị xuống tầng một đợi em đi. Em sẽ xuống nói chuyện trước mặt cả hai người họ."
Cuộc nói chuyện ở đây kết thúc. Tôi đáp "Ừ, chị biết rồi" rồi quay trở lại chỗ cũ.
"Thế nào rồi cháu?"
"Sao rồi ạ?"
Vừa thấy tôi quay lại, hai người họ đã xúm lại hỏi han đầy tò mò. Tôi bảo "Hai người đợi một chút ạ" rồi im lặng chờ đợi vài phút. Cánh cửa mở ra, Kiri-chan xuất hiện trước mặt chúng tôi.
"Mẹ, chị Haruko."
Kiri-chan khẽ cúi đầu.
"Con cảm ơn hai người."
"Huhu, vậy là con bé Kiri nhà mình cuối cùng cũng 'đi lấy chồng' rồi sao."
"Không phải! À thì... con cảm ơn mẹ đã cho phép con xem diễu hành. Con xin phép nhận tấm lòng của mẹ ạ."
Mẹ của Kiri-chan mỉm cười mãn nguyện, đôi mắt nheo lại đầy hạnh phúc.
"Ừm ừm, vậy là con sẽ đi ngủ lại qua đêm với Yoshioka-san nhe."
"...Thì chuyện nó thành ra như vậy rồi ạ."
"Hãy đi chơi thật vui vẻ nhé."
"Vâng, chắc là vậy ạ."
Vậy là xong. Mọi chuyện đã được ấn định chắc chắn.
"Yoshioka-san."
Kiri-chan gọi tôi bằng họ làm tôi hơi bỡ ngỡ nên phản ứng chậm mất một nhịp.
"H... Hở?."
"Trăm sự nhờ chị giúp đỡ. Mong được chị chiếu cố ạ."
"Ừm... chị cũng vậy, mong em chiếu cố nhé."
Cái tình huống gì thế này. Đáng lẽ tôi chỉ định đến xin cho em ấy được về muộn một chút thôi, vậy mà mọi chuyện lại đi xa đến mức không tưởng thế này đây. Ở lại qua đêm cùng Kiri-chan. Trời ơi, hỏng rồi, hỏng thật rồi. Nếu đem chuyện này làm chủ đề trên Radio thì chắc chắn sẽ thú vị lắm đây. ...Tôi chợt nhận ra rằng, ngay khi nảy ra ý tưởng đó, mình đúng là một hình mẫu của người làm Radio đích thực rồi. Chấm hết.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
