Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

523 3227

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

7 27

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

16 39

Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

(Đang ra)

Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Tao Trà

Thế là, từng màn câu chuyện chẳng biết là gặp gỡ hay là trùng phùng bắt đầu diễn ra.

734 6523

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

925 2101

Vol 1 - Chương 5-P2

Chương 5-P2

CHƯƠNG 5: BUỔI DIỄN BAN NGÀY BẮT ĐẦU

"Nóng quá..."

Diện chiếc áo thun trắng cùng chân váy đơn giản, tôi vừa lau mồ hôi vừa bước đi trên lớp nhựa đường nóng hổi. Tháng Bảy đã sắp kết thúc, mùa hè thực sự đã bắt đầu. Mặt trời đang ở phong độ đỉnh cao, nếu có thể tôi chỉ muốn ở lì trong nhà, bật điều hòa hết cỡ để đi trốn, nhưng đời không như là mơ. Tôi có thể bắt taxi từ ga gần nhất, nhưng công ty chắc chắn không chi trả khoản phí đó đâu, nên tôi đành bước từng bước trên mảnh đất nung người này.

Sau mười phút đi bộ, tôi cũng đến được đích. Đó là một phòng thu âm nằm ẩn mình giữa những tòa nhà cao tầng của thành phố. Tại nơi mà người bình thường hay đi lướt qua lại tồn tại một tòa nhà khá rộng lớn. Hồi đầu tôi cũng vất vả lắm mới tìm thấy nơi này, dù bản đồ trên điện thoại đã chỉ rõ vị trí nhưng tôi vẫn bị lạc như thường.

Hôm nay là ngày thu âm cho bộ anime mà tôi vừa trúng tuyển đợt trước. Đó là một buổi lồng tiếng ngập tràn những lời thoại khoa trương, đậm chất "trung nhị". Tôi mở cửa, cố gắng thay đổi tâm trạng. Từ giây phút này, tôi sẽ biến thân thành một phiên bản tươi mới của chính mình.

"Em chào mọi người ạ. Em là Yoshioka Kanae đến từ 93 Produce. Rất mong được mọi người giúp đỡ trong ngày hôm nay!"

Đầu tiên, tôi chào hỏi đạo diễn âm thanh, đạo diễn anime và các nhà sản xuất trong phòng điều khiển. Đó đều là những gương mặt quen thuộc mà tôi từng gặp ở các buổi thu âm anime khác. Nếu chỉ đóng vai quần chúng, buổi làm việc thường kết thúc mà chẳng ai kịp nhớ tên ai. Việc tôi không nhớ tên họ cũng đồng nghĩa với việc họ sẽ chẳng nhớ đến tôi. Nhưng nếu họ nhớ mặt đặt tên, biết đâu sẽ có những cơ hội công việc tiếp theo. Lần này tôi vào vai nữ phụ nên tần suất xuất hiện khá dày đặc. Tôi muốn tạo ấn tượng tốt để mở đường cho tương lai.

"Chào buổi sáng."

"Chào buổi sáng mọi người."

Các bạn diễn lần lượt kéo đến, tôi nhanh chóng rời phòng điều khiển để vào buồng thu âm. Bên trong đã có người đến trước rồi.

"Chào nhé, Kanae."

"Chào buổi sáng, Mizuha."

Nishiyama Mizuha. Cô ấy là bạn cùng khóa ở lò đào tạo và là một Seiyuu rất thân thiết với tôi.

"Nóng kinh khủng nhỉ."

"Ừ, thật không chịu nổi mà."

Mizuha cũng ăn mặc rất đơn giản với giày thể thao, áo thun tay lỡ và quần dài. Đây không phải là ăn mặc xuề xòa đâu, mà là trang phục làm việc cực kỳ chuyên nghiệp đó. Khi đi thu âm, chúng tôi cần những bộ đồ dễ cử động, không tạo ra tiếng động để tránh micro thu phải tạp âm. Đó là điều cơ bản của một người làm nghề chuyên nghiệp. Những bạn nữ thấp bé đôi khi sẽ đi giày cao gót, nhưng ngay cả khi đó, họ cũng sẽ dán miếng đệm dưới gót giày để giảm thiểu tiếng động. Tóm lại, bất cứ thứ gì tạo ra tiếng ồn đều bị cấm. Ngay cả tiếng bụng kêu cũng phải hết sức lưu ý.

"Chào mọi người ạ."

"Vất vả cho mọi người quá."

Các bạn diễn nam nữ bắt đầu bước vào buồng thu khiến không khí trở nên náo nhiệt. Trò chuyện một chút trước khi thu âm là cách khởi động rất tốt. Thay vì cứ dán mắt vào kịch bản, việc này giúp giải tỏa căng thẳng hiệu quả hơn nhiều.

"Hè này mọi người có đi đâu chơi không?"

"Sắp tới chị có buổi diễn trực tiếp (live) nên toàn phải đi tập luyện thôi."

"Oa, vất vả quá nhỉ."

"Em thì chỉ về quê một chút thôi. Đứa cháu trai của em đáng yêu lắm."

"Ơ, Sacchin đã có cháu rồi á?"

"Vâng, em gái em mới sinh năm ngoái ạ."

"Em gái em á!? Vẫn còn trẻ mà nhỉ."

"Vâng, con bé mới 22 tuổi thôi ạ."

"Hú hồn."

"Thật luôn hả."

"Đúng là thế giới khác với tụi mình nhỉ."

Seiyuu nhìn chung thường "ế muộn". Đặc biệt là phái nữ, những năm 20, 30 tuổi là thời kỳ đỉnh cao của sự nghiệp nên chẳng mấy ai có thời gian mà yêu đương. À thì, cũng có người vẫn yêu đương kín đáo. Nhưng xung quanh tôi chẳng nghe thấy tin đồn nào, mà nếu có lộ ra thì cũng rất rắc rối, nên mọi người thường chủ động né tránh chuyện tình cảm. Thế rồi ngoảnh đi ngoảnh lại đã 30, 40 tuổi, đến mức fan còn phải lo sốt vó giùm chuyện kết hôn.

"Thế Kanae có đi đâu không?"

"Tớ thì..."

Tôi thoáng do dự một chút nhưng rồi nghĩ cũng chẳng cần phải giấu diếm làm gì, nên đã kể ra:

"Tớ đã đi công viên vương quốc Chuột đấy."

"Ơ, Kanae-san mà cũng đi á?"

"Sacchin quá đáng nhé!? Trông tớ giống kiểu người u ám lắm hả?"

"Ơ không phải à. Tớ cứ tưởng Kanae-san là kiểu người sẽ đi leo núi hay lướt sóng cơ."

"Nhầm to rồi! Tớ không phải kiểu người thích hoạt động ngoài trời mạnh mẽ thế đâu."

"A ha ha ha."

Đừng có cười nắc nẻ thế chứ cô bạn cùng khóa của tôi ơi.

"Lại là chuyện 'đó' hả, chuyện 'đó' hả?"

"Không phải đàn ông đâu. Tớ đi với một cô bé."

"Cô bé? Cậu có cháu gái hả?"

"Không có."

"Ơ, chẳng lẽ cậu đi bắt cóc..."

"Ai thèm bắt cóc hả!"

"Thế thì đi với ai cơ chứ—"

"Lẽ nào là..."

Cô bạn nhạy bén của tôi đã đoán ra ngay.

"Là cộng sự Radio của cậu à?"

"Đúng rồi. Tớ đi với Kiri-chan đấy."

"Chà, hai người thân nhau từ bao giờ mà ghê thế."

"Sakuma-san là một cô bé ngoan, nhưng em ấy chẳng mấy khi đi ăn uống riêng nên đúng là bất ngờ thật nhỉ. Dù một phần cũng vì em ấy vẫn còn là học sinh."

"Đúng thế, vì vẫn còn đi học nên giờ giới nghiêm của em ấy gắt lắm—"

"Vậy nên chắc là hai đứa về sớm nhỉ."

"Không, tụi tớ xem đến tận lúc diễu hành kết thúc cơ."

Vừa nói xong, tôi lập tức thấy hối hận vì lỡ mồm.

"Ơ, có giờ giới nghiêm mà cậu lại để em ấy đi chơi đến khuya lơ khuya lắc thế á? Thế thì hơi..."

"À... ờ... không phải thế đâu, tớ đã được mẹ em ấy đồng ý từ trước rồi."

"Hả, cậu còn diện kiến cả mẹ của Sakuma-san rồi á?"

"À thì... đúng là có gặp mặt rồi, nhưng mà..."

"Chắc là cậu đã đưa em ấy về tận nhà nhỉ! Kanae-san đúng là dịu dàng quá."

"Không, cũng không hẳn là đưa về..."

"Vậy rốt cuộc là sao?"

Càng nói tôi càng tự đào hố chôn mình. Trước ba cặp mắt đang hừng hực trí tò mò, tôi không thể không giải thích.

"Ờ thì... tụi tớ đã ở lại khách sạn qua đêm."

Một khoảng lặng chết chóc bao trùm.

"..."

Đúng lúc đó, đạo diễn âm thanh bước vào phòng vì đã chuẩn bị xong:

"Nào, chúng ta bắt đầu thôi nhé—"

Ông ấy cất tiếng gọi, nhưng bị lấn át bởi những tiếng thét:

"CÁI GÌ CƠƠƠƠƠƠƠ"

"Ở... Ở LẠI QUA ĐÊM Á!?"

"CHỈ CÓ HAI NGƯỜI THÔI SAO!?"

"Tớ thấy chuyện đó cũng tốt mà!"

"Thế này không ổn rồi, gay to rồi đúng không?"

"Kanae của tớ đã đi xa quá rồi..."

Tiếng thét kinh ngạc của ba người họ đã vang dội khắp phòng thu. Khởi động kiểu gì mà thế này cơ chứ...

"Yoshioka-san, phần này phiền em thu riêng nhé."

"Vâng, em xin lỗi ạ, nhờ mọi người giúp đỡ."

Kết quả thật thảm hại. Vì biểu hiện không tốt nên tôi phải ở lại thu âm lại một mình.

"Tớ về trước nhé—"

"Lần tới nhớ kể chi tiết cho tụi này nghe đấy."

"Hẹn gặp lại sau nhé."

Những cô bạn vừa mới tám chuyện rôm rả lúc nãy, hễ bước vào công việc là biến thành con người khác ngay. Họ nhập tâm vào vai diễn và hoàn thành công việc một cách hoàn hảo mà không mắc một lỗi nào. Trái lại, tôi thì cứ quên lời thoại, lúc thì nói vấp, lúc thì nhầm từ, cứ như một kẻ lạc lõng đáng thương vậy. Tôi vẫn còn non nớt lắm. Phải tách biệt bản thân và nhân vật ra chứ. Dù có chuyện gì xảy ra cũng phải tận tâm với vai diễn. Tôi đau đớn nhận ra sự thiếu sót của chính mình.

Đạo diễn âm thanh ra hiệu cho tôi – kẻ duy nhất còn sót lại trong phòng:

"Nào, Yoshioka-san, bắt đầu từ dòng thứ năm trang ba nhé."

"Vâng ạ."

Sau khi đã thực sự tập trung, tôi đã làm rất tốt. Tôi đã đọc kịch bản, luyện phát âm và tập luyện đến phát ngán ở nhà và trong phòng karaoke rồi. Nếu là một tôi bình thường thì chắc chắn sẽ làm được. Tôi có đủ thực lực để hoàn thành tốt công việc. Nhưng nếu không phát huy được thì thực lực đó cũng trở nên vô nghĩa. Làm được mà lại không làm được. Không, đừng có ngụy biện nữa. Tôi là kẻ dễ bị dao động. Làm không tốt chính là thực lực thật sự của tôi lúc này.

Nhưng không thể cứ ngồi đó mà ủ rũ mãi được.

"Em cảm ơn mọi người nhiều ạ."

Tôi nhanh chóng rời khỏi hiện trường lồng tiếng. Điểm đến tiếp theo chính là buổi thu âm Radio. Là hiện trường của "Radio Korekkiri" đây. Phải thay đổi tâm trạng thôi. Khi đứng cạnh em ấy, tôi nhất định phải là một Seiyuu vững vàng.

"Em xin lỗi vì đã đến muộn."

Khi tôi đến hiện trường thu âm Radio, Kiri-chan và đội ngũ nhân viên đều đã có mặt đông đủ.

"Cho em xin lỗi, buổi lồng tiếng có chút kéo dài."

"Không sao đâu, mọi người cũng vừa mới bắt đầu tán gẫu thôi."

Anh Uejima, người biên kịch nội dung, trả lời với vẻ mặt không chút để tâm. Nếu buổi thu âm trước đó kết thúc bình thường, tôi đã có thể đến đúng giờ. Đây là lỗi của tôi, tất cả là do sự thiếu sót của bản thân tôi.

"Trông chị chẳng có chút sức sống nào cả, Yoshi-Okan."

Kiri-chan cất tiếng hỏi han khi thấy tôi vẫn đứng ngây người.

"Ha ha, tại bên ngoài trời nóng quá, chắc tôi bị say nắng rồi."

"Chị phải cẩn thận đấy, cứ cố quá sức như vậy là nguy hiểm lắm."

Sự dịu dàng của em ấy lúc này ngược lại khiến tôi cảm thấy đau thắt. Đúng vậy, tôi đã từng một lần gục ngã vì cố quá sức. Dù đang sốt cao nhưng tôi vẫn cố chấp đến buổi thu âm Radio và gây phiền hà cho tất cả mọi người. Không được phép lặp lại điều đó. Không được phép sai lầm thêm lần nào nữa. Đừng để lộ sự yếu đuối. Hãy nhìn về phía trước.

"Nào nào, Yoshioka-san ngồi xuống đi, chúng ta bắt đầu thôi."

Anh Uejima giục giã. Tôi ngồi xuống ghế, hít một hơi thật sâu. Bình tĩnh lại, phải thật bình tĩnh. Thế nhưng, tâm trí tôi ngay lập tức bị dao động. Như sực nhớ ra điều gì đó, anh Uejima thông báo với giọng điệu nhẹ nhàng:

"Phải rồi, anh có một tin vui và một tin buồn muốn nói với hai đứa."

Những lời nói mang đầy điềm gở. Một tin buồn và một tin vui?

"Hai đứa muốn nghe tin nào trước?"

"Ơ kìa..."

Cả tôi và Kiri-chan ngồi bên cạnh đều lúng túng. Dù chỉ muốn nghe những điều tốt đẹp, nhưng sự đời không đơn giản như vậy.

"Hay là để sau khi thu âm xong rồi mới nói nhỉ?"

"Không được đâu."

"Không thể nào đâu."

Nếu cứ bị giấu giếm như vậy, chúng tôi sẽ không thể tập trung thu âm được. Tôi cảm thấy mình không thể trò chuyện vui vẻ khi trong lòng còn vướng bận.

"Thật là hết cách với hai đứa."

Anh Uejima miễn cưỡng đồng ý. Trong đầu tôi bắt đầu hiện lên những suy nghĩ tiêu cực. Người biên kịch bị thay thế. Sự kiện bị hủy bỏ. Chương trình bị khiếu nại. Một cộng sự không được yêu thích, chính là tôi, bị thay thế. Chương trình bị kết thúc. ──Chẳng có điều gì là mãi mãi.

"Vậy thì bắt đầu từ tin buồn trước."

Quá đột ngột. Tôi còn chưa kịp chuẩn bị tinh thần để đối phó. Tôi nuốt nước miếng cái ực.

"Vé cho sự kiện lần này sẽ được bốc thăm, nhưng chỉ trong vòng một ngày, số lượng đăng ký đã vượt quá dự kiến."

...Ơ kìa?

"Ồ!"

Phản ứng của tôi bị chậm lại trước một tin tốt ngoài dự tính.

"Có thật không anh?"

"Thật chứ, thật mà. Tình hình đang cực kỳ khả quan."

Thông qua những phản hồi xung quanh và số lượng thư gửi về ngày càng tăng, tôi hiểu rằng chương trình đang trở nên nổi tiếng. Thế nhưng, sự kiện trực tiếp lại là một chuyện khác. Tôi đã luôn nghi ngờ liệu fan hâm mộ có thực sự tồn tại hay không. Liệu các chỗ ngồi trong sự kiện có được lấp đầy hay không. Tôi đã rơi vào trạng thái ngờ vực như thế. Vậy mà, những người muốn đến dự sự kiện của chúng tôi lại đông đảo đến mức này. Họ thực sự tồn tại!

"May quá, vậy là chỗ ngồi sẽ được lấp đầy."

"Ừ, hiện tại tỉ lệ chọi cho một buổi diễn đã lên tới khoảng mười lần."

"Mười lần cơ ạ!?"

Sức chứa của hội trường là khoảng năm trăm người, nghĩa là đã có tới năm ngàn người đăng ký. Đây là con số có thể lấp đầy cả một hội trường quy mô trung bình.

"Vẫn còn thời gian cho đến ngày hết hạn đăng ký bốc thăm, nên con số này chắc chắn sẽ còn tăng thêm."

"Tuyệt quá, thật tốt quá."

Trước cả niềm vui, trong tôi là một cảm giác nhẹ nhõm. Thật tốt vì chương trình "Radio Korekkiri" của chúng tôi đã được mọi người đón nhận.

"Nhưng mà, việc có nhiều thính giả không thể đến dự được thì thật là đáng tiếc."

"Đúng vậy, Kiri-chan..."

Vì đây là sự kiện đầu tiên nên tôi rất muốn có thật nhiều người đến tham dự, nhưng vì quy mô hội trường có hạn nên cũng đành chịu thôi.

"Mà khoan đã, đây chẳng phải là tin buồn sao anh? Việc thính giả không thể đến dự đúng là buồn thật, nhưng việc lấp đầy chỗ ngồi phải là tin vui chứ?"

Kiri-chan cũng gật đầu đồng ý.

"Thì buồn mà. Anh đã đánh giá sai con số thực tế, với tư cách là một người làm nghề chuyên nghiệp thì điều đó thật đáng buồn. Anh đã bỏ lỡ mất cơ hội kiếm thêm lợi nhuận rồi."

"A ha ha... hóa ra là vậy ạ."

Vì là sự kiện đầu tiên nên có lẽ rất khó để dự đoán. Nhưng dù sao thì việc này vẫn tốt hơn nhiều so với việc bị thừa chỗ.

"Được rồi, giờ đến tin vui nhé."

"Vâng." Anh Uejima nở một nụ cười đầy bí hiểm.

"Thay vì chỉ có buổi diễn trưa, chúng ta quyết định sẽ tổ chức thêm cả buổi diễn tối nữa."

"Buổi diễn tối ạ?"

"Một ngày hai suất diễn."

"Ơ, hai suất diễn luôn ạ?"

"Đúng vậy, hai suất. Vui chứ?"

"Việc có thêm nhiều thính giả có thể đến dự thì đúng là vui thật, nhưng mà..."

Nghĩa là thời gian làm việc và gánh nặng của chúng tôi sẽ tăng lên gấp đôi. Nếu xét kỹ thì dường như tin vui và tin buồn đang bị tráo đổi cho nhau thì đúng hơn. Dù sao thì cũng thật tốt. Tất cả những điều tồi tệ tôi vừa suy diễn đều không xảy ra. Thật tốt vì nơi này vẫn không hề thay đổi.

"Yoshi-Okan?"

"Có chuyện gì vậy, Kiri-chan?"

"Chị mới là người có chuyện gì đấy."

Em ấy đang nói gì vậy. Dù bị hỏi nhưng tôi vẫn không nhận ra.

"Mắt chị kìa."

"Ơ."

Tôi đưa tay chạm vào dưới mắt. Nước mắt đang tuôn rơi từ lúc nào không hay. ...Tại sao lại như vậy. Chính tôi cũng không hiểu nổi. Tại sao tôi lại đang khóc.

"Em xin lỗi, em đi vệ sinh một lát."

Tôi lấy tay che mắt và chạy trốn khỏi nơi đó.

Thật nực cười. Tôi khóc vì cảm thấy quá nhẹ nhõm. Rõ ràng tôi không hề bị dồn vào đường cùng. Chương trình Radio đang tiến triển tốt, công việc lồng tiếng vẫn đều đặn, mối quan hệ với cộng sự thì ngày càng sâu đậm... dù có chút quá đà khi đã đến mức ngủ lại qua đêm, nhưng mọi thứ đều đang thuận lợi. Tôi nhìn mình trong gương. Lẽ ra mọi thứ vẫn như mọi khi, nhưng sao trông tôi lại thiếu tin cậy đến vậy. Đúng thế, mọi chuyện đều đang thuận lợi. Và tôi đang cảm thấy sợ hãi chính cái sự "thuận lợi" đó. Tôi là kẻ đã từng một lần trượt dốc. Tôi luôn hoài nghi rằng liệu có một cái hố nào đó đang chực chờ mình ở phía trước hay không.

"Phải mạnh mẽ lên, phải mạnh mẽ lên..."

Dù có cất tiếng cổ vũ bản thân, nhưng hình bóng tôi trong gương vẫn không thể mang lại sự cứu rỗi nào cả.

*****

Kanae: "Chỉ còn một tháng nữa là đến sự kiện rồi nhỉ."

Kiri: "Aaa, ước gì tháng Tám cứ lặp đi lặp lại mãi thì tốt biết mấy."

Kanae: "Hay đó. Nếu vậy chị sẽ không bao giờ già đi mà cứ trẻ mãi không già!"

Kiri: "Ơ, trẻ á?"

Kanae: "Thôi đi, đừng có xoáy vào nỗi đau của phụ nữ sắp băm mà."

Kiri: "Rồi rồi, hôm nay chúng ta có một thông báo quan trọng đây."

Kanae: "Ta da! Vì số lượng thính giả đăng ký tham gia sự kiện quá đông nên chúng tôi quyết định tăng thêm suất diễn. Ngoài buổi trưa, chúng tôi sẽ tổ chức thêm cả buổi tối. Những bạn nào trước đó định bỏ cuộc vì bận việc buổi trưa thì hãy nhanh tay đăng ký nhé!"

Kiri: "Sau khi chương trình này kết thúc, các bạn có thể đăng ký trên trang chủ chính thức. Nhớ kiểm tra đấy."

Kanae: "Chà, tận hai suất diễn luôn, vất vả đây."

Kiri: "Vâng, đúng là quá khắc nghiệt đối với người sắp băm nhỉ."

Kanae: "Này này, chị vẫn còn sung sức lắm nhé."

Kiri: "Nhưng mà thật đáng trân trọng."

Kanae: "Đúng vậy, suất diễn buổi tối thành hiện thực chính là nhờ có rất nhiều người muốn đến, muốn tham gia sự kiện của chúng ta. Thực sự cảm ơn các bạn rất nhiều."

Kiri: "Cảm ơn các bạn!"

Kanae: "Tiếp theo, chúng tôi xin được hé lộ thông tin mà các thính giả đang rất mong chờ!"

Kiri: "Đúng vậy, đó chính là thông tin về các món đồ lưu niệm của sự kiện!"

Kanae: "Lần đầu công bố! Thật bất ngờ là các món đồ hoàn thiện đã được gửi đến đây rồi."

Kiri: "Oa, tuyệt quá! Tuyệt thì tuyệt thật nhưng thính giả nghe Radio thì chẳng thấy gì cả!"

Kanae: "Chuyện đó thì đành chịu thôi. Thế nên lát nữa nhân viên sẽ đăng ảnh các món đồ lên mạng xã hội và trang chủ nhé."

Kiri: "Vậy thì món đầu tiên là đây."

Kanae: "Áo thun sự kiện!"

Kiri: "Một món đồ kinh điển."

Kanae: "Cái này trông thời trang thật đấy. Mặc bình thường cũng ổn luôn."

Kiri: "Áo có hai màu là trắng và xanh da trời."

Kanae: "Hay quá, chiếc áo mang đậm không khí mùa hè."

Kiri: "Bản màu trắng in logo chương trình và ngày diễn ra sự kiện bằng chữ đen ở chính giữa. Còn bản màu xanh da trời thì in chữ trắng."

Kanae: "Ngoài ra còn có nhiều chi tiết nhỏ tinh tế khác nữa. Chị bật mí một cái nhé. Nếu nhìn vào phần tay áo..."

Kiri: "A, có chữ này."

Kanae: "Đúng vậy. Tên của chị và Kiri-chan được in bằng chữ cái alphabet đấy. Còn nhiều điều thú vị khác nữa, các bạn hãy mua về để khám phá thêm nhé. Tiếp theo nào!"

Kiri: "Tiếp theo là móc khóa cao su!"

Kanae: "Móc khóa cao su đây. Oa, dễ thương quá! Chị và Kiri-chan được vẽ theo phong cách minh họa. Người vẽ là họa sĩ 'Hechima de mizu irazu'! Cảm ơn họa sĩ rất nhiều! Thực sự rất đáng yêu."

Kiri: "Dễ thương đến mức có thể xuất hiện trong anime luôn nhỉ."

Kanae: "Hê hê, thế là chị được ra mắt ở thế giới 2D rồi sao."

Kiri: "Chẳng phải là được làm đẹp quá mức rồi sao?"

Kanae: "Thất lễ quá! Trong mắt mọi người thì chị trông như thế này đấy!"

Kiri: "Vâng vâng. Nghe nói họa sĩ 'Hechima de mizu irazu' tập nào cũng nghe Radio của chúng ta nên đã vui vẻ nhận lời với mức thù lao rất rẻ."

Kanae: "Trả thêm tiền cho người ta đi chứ!"

Kiri: "Ờm, mỗi người đều có tư thế riêng. Kiri là cảnh đang xé thư, còn Yoshi-Okan là cảnh đang nổi giận vì bị trêu chọc về tuổi tác."

Kanae: "Bị trêu mà nổi giận mà sao trong móc khóa này lại cười rạng rỡ thế kia?"

Kiri: "Em cũng vậy thôi, móc khóa của em cũng đang vừa cười vừa xé thư đây này."

Kanae: "..."

Kiri: "Hóa ra trong mắt thính giả thì tụi mình trông như thế sao."

Kanae: "May mà tụi mình chỉ phát thanh thôi đấy. Chứ lúc đó mặt hai đứa trông kinh khủng lắm."

Kiri: "Không dám cho ai xem luôn..."

Kanae: "Tiếp theo là tập sách ảnh (pamphlet)."

Kiri: "Cái này thì vẫn chưa chụp, nhưng trong đó sẽ đăng ảnh và bài phỏng vấn của em với Yoshi-Okan."

Kanae: "Không biết sẽ như thế nào đây. Hồi hộp quá nhỉ."

Kiri: "Vâng, để xem người ta sẽ 'thổi phồng' cái chương trình Radio chưa đầy nửa năm này lên đến mức nào..."

Kanae: "Đ-đừng có nói mấy câu như thế chứ—"

Kiri: "Và sau đây là các món đồ bí mật."

Kanae: "Đây là những món đồ do chị và Kiri-chan tự nghĩ ra. Hai đứa vẫn chưa biết ý tưởng của nhau đâu, giờ mới được biết lần đầu đây!" Kiri: "Không biết sẽ là thứ gì đây."

Kanae: "Hồi hộp quá."

Kiri: "Đáng sợ quá."

Kanae: "Đáng sợ á!?"

Kiri: "Vâng, mời Yoshi-Okan trước."

Kanae: "Ta da!"

Kiri: "C... cái này là cái cốc à?"

Kanae: "Là ly uống bia đấy."

Kiri: "H... hả!?"

Kanae: "Ly uống bia."

Kiri: "Không phải là em không nghe rõ đâu."

Kanae: "Nhắc đến mùa hè là phải nhắc đến bia chứ!? Mà uống bia thì phải có ly chuyên dụng. Uống bằng ly này là tuyệt vời nhất!"

Kiri: "Chị nói với một đứa chưa đủ tuổi như em thì có ích gì."

Kanae: "Vì không thể bán rượu nên đây là cái ly mà ngay cả trẻ vị thành niên cũng mua được nhé. Các bạn nhỏ cứ việc rót coca hay trà vào mà uống."

Kiri: "Có cả chữ trên đó nữa này."

Kanae: "Ừ, chị tự thiết kế logo đấy. Có hình nốt nhạc, hình bút chì và dòng chữ 'YOSHIOKA BEER'. Oách chưa?"

Kiri: "Sự tỉ mỉ vô ích!"

Kanae: "Không vô ích đâu. Chính những chi tiết này mới làm bia ngon hơn đấy. À, nhân viên ơi, nhớ để dành cho tôi một cái nhé."

Kiri: "Hãy tự bỏ tiền ra mua để đóng góp cho chương trình đi."

Kanae: "Ơ kìa—"

Kiri: "Còn của em là cái này!"

Kanae: "Quạt giấy à?"

Kiri: "Vâng, là quạt giấy."

Kanae: "Đúng là món đồ hữu ích cho các sự kiện mùa hè nóng nực nhỉ."

Kiri: "Đúng vậy! Hơn nữa trên đó còn có hình minh họa và chữ nữa."

Kanae: "Ồ, kiểu giống như gối YES/NO để khán giả có thể dùng để trả lời ngay tại hội trường nhỉ."

Kiri: "Gối YES/NO là cái gì ạ?"

Kanae: "À, thôi quên đi. Em tiếp tục đi."

Kiri: "V-vâng. Mặt trước có ghi chữ 'Chỉ một lần này thôi!'."

Kanae: "Toàn là những lời phủ nhận nhỉ."

Kiri: "Mặt sau là 'Vâng, xé đây—'."

Kanae: "Cả hai mặt đều là phủ nhận á!?"

Kiri: "Cần gì phải khẳng định chứ."

Kanae: "Ờ, ừm."

Kiri: "Thấy sao, hay đúng không?"

Kanae: "Khán giả tại hội trường mà cầm cái quạt này tham chiến thì..."

Kiri: "Hễ Yoshi-Okan nói điều gì nhạt nhẽo là khán giả sẽ đồng loạt giơ quạt lên: 'Chỉ một lần này thôi!', 'Vâng, xé đây—'. Vui mà đúng không?"

Kanae: "Cái môi trường gì mà khắc nghiệt với chị vậy! Nếu bị cả thính giả phủ nhận là chị đi về luôn đấy nhé! Các người cứ liệu thần hồn!"

Kiri: "A ha ha."

Kanae: "Chẳng có gì đáng cười cả..."

*_****

Một khi đã bắt đầu, tôi vẫn có thể là một "Yoshi-Okan" của chương trình. Hôm nay cũng rất thú vị, chắc chắn là tôi đã làm rất tốt.

"Em cũng có thể nhận móc khóa cao su được không ạ?"

Kiri-chan đang hỏi nhân viên.

"Gì đây, hóa ra Kiri-chan cũng thích mấy món đồ này mà."

"Vì đây là những món đồ lưu niệm đầu tiên cho sự kiện của chúng ta mà. Nhưng cái ly bia thì em không cần đâu."

"Ha ha, chị sẽ gửi thẳng đến nhà cho em."

"Một kẻ từng đến nhà người khác mà nói câu đó thì chẳng thấy buồn cười chút nào đâu, vì chị chắc chắn sẽ gửi thật cho xem."

"A ha ha."

Ổn rồi, tôi vẫn có thể mỉm cười được.

◇◇◇

Chỉ còn một tháng.

Tưởng là dài nhưng hóa ra chỉ là trong chớp mắt. Những ngày tháng cứ thế vùn vụt trôi qua. Việc thu âm cho các bộ anime mùa hè đã kết thúc, nhường chỗ cho tháng Chín vẫn còn vương lại cái nóng oi ả. Sự kiện Radio chỉ còn cách một ngày duy nhất. Và tôi thì,

"Diễn xuất của Kanae hôm nay thú vị thật đấy."

"Cảm ơn nhé. Mizuha lồng tiếng cũng nhập tâm lắm."

"Đừng có nghe mà, xấu hổ chết đi được."

"Có gì đâu mà xấu hổ, trông ngầu lắm đó."

Tôi đang thong thả ngồi uống trà cùng cô bạn đồng nghiệp trong quán cà phê. Sau buổi lồng tiếng, cả hai đều có khoảng nghỉ trước công việc tiếp theo nên ngồi lại để điều chỉnh thời gian.

"Mới thu âm đến buổi thứ ba mà tớ cứ ngỡ tụi mình đã làm việc với nhau lâu lắm rồi."

"Làm việc với Kanae thì tớ chẳng có cảm giác đây là hiện trường mới chút nào."

"Cậu đang khen tớ đúng không?"

"Khen chứ, khen chứ. Cảm giác thân thuộc như ở nhà nên chẳng còn thấy áp lực gì cả."

"Cậu chắc chắn là đang khen tớ đấy chứ?"

Dù không còn sự tươi mới nhưng lại có cảm giác an tâm.

"Tập tới nhân vật của tớ không xuất hiện đâu. Cậu phải hoạt động năng nổ hơn cho cả phần của tớ nữa đấy!"

"Biết rồi mà. Tớ cũng mong tác phẩm này sẽ tiếp tục kéo dài, chứ không chỉ dừng lại ở mười hai tập của một mùa phim."

"Nếu được thế thì tốt quá. Ước gì anime có cả phần hai, phần ba nữa."

Thực tế thì mọi chuyện chẳng bao giờ suôn sẻ như vậy. Hầu hết anime đều kết thúc sau phần một, những tác phẩm có thể đi tiếp là cực kỳ hiếm hoi. Thậm chí, ngay cả khi phần hai được mong đợi bắt đầu, nếu doanh số không tốt thì nội dung đó cũng sẽ chấm dứt điểm dừng tại đó. Thật khó để có một phần tiếp theo, thật khó để duy trì mọi thứ. Để giữ mọi thứ vẹn nguyên như cũ là một điều cực kỳ nan giải.

"Cậu sao thế?"

Chắc là do tôi đang trưng ra vẻ mặt quá nghiêm trọng nên cô bạn mới lo lắng hỏi han.

"Không, tớ không sao đâu."

Đúng vậy, chẳng có chuyện gì cả. Suốt một tháng qua, mọi thứ vẫn không hề thay đổi. Nhưng Mizuha không chấp nhận câu trả lời mập mờ đó, cậu ấy tiếp tục hỏi:

"Này Kanae."

"Ừ?"

"Làm Radio vui chứ?"

"Tất nhiên là vui rồi." Tôi đáp lại ngay lập tức.

"Thích thật đấy, tớ ghen tị với cậu quá."

"Ghen tị sao?"

"Ghen tị chứ. Không giống như việc thu âm anime chỉ có vài buổi, Radio thì cứ kéo dài mãi nên tốt thật đấy."

──Mãi mãi.

"Chẳng có gì là mãi mãi đâu."

Lời phủ nhận vô tình thốt ra thành tiếng.

"Chương trình Radio rồi cũng sẽ có lúc kết thúc. Điểm cuối rồi sẽ đến thôi."

Sẽ có lúc kết thúc. Nói ra thành lời tôi mới thực sự thấu hiểu điều đó. Vui chứ. Hiện tại rất vui. Chính vì vui nên...

"Cái giá phải trả khi nó kết thúc là rất lớn."

Tôi đã thực sự nếm trải cảm giác đó rồi. Hồi tôi còn là lính mới, tôi từng làm trợ lý cho một chương trình Radio. Lúc đó tôi vừa mới ra mắt nên làm việc quên mình, nhưng mọi thứ đều rất vui vẻ và sung túc. Việc chương trình tồn tại là điều hiển nhiên, tôi luôn mong chờ từng buổi thu âm, nghe phát sóng theo thời gian thực, nó đã trở thành một phần của 'cuộc sống thường ngày'. Thế nhưng chương trình đó đã kết thúc chỉ sau nửa năm. 'Cuộc sống thường ngày' ấy biến mất một cách chóng vánh, để lại một lỗ hổng lớn trong tim tôi. Sự mất mát. Cái hố trống rỗng đó mãi chẳng thể lấp đầy.

"Thu âm anime thì mình biết rõ số tập, biết chắc chắn điểm kết thúc. Nhưng chương trình Radio thì lại không thấy được ngày cuối cùng."

Nếu là Radio quảng bá hay có thời hạn cố định thì không nói, nhưng thông thường thì chẳng ai nhìn thấy điểm kết thúc cả. Chúng ta không có ý thức về việc nó sẽ dừng lại.

"Chúng ta không biết mình sẽ đánh mất cuộc sống thường ngày này vào lúc nào."

──Nỗi sợ hãi khi không nhìn thấy điểm kết thúc.

Chính vì hiểu rằng chẳng có gì là mãi mãi nên tôi mới sợ hãi. Tôi kinh hoàng trước điều đó. Bản thân tôi cũng luôn ước rằng: "Giá như khoảng thời gian này cứ kéo dài mãi". Tôi muốn làm Radio cùng Kiri-chan mãi mãi. Tôi muốn trò chuyện cùng em ấy suốt đời. Tôi không muốn trở về từ vương quốc của những giấc mơ. Lý do không phải vì tôi chỉ có mỗi chương trình Radio này. Cũng không phải vì nếu mất nó thì tôi sẽ thất nghiệp. Mà vì nó đã là một phần con người tôi rồi. Nó đã hòa tan vào cuộc sống thường ngày. Thế nên, "Tôi không muốn đánh mất nó."

Tôi muốn ở bên em mãi mãi, muốn duy trì điều này suốt đời. Cô bạn thân lặng lẽ lắng nghe những lời ích kỷ đó rồi mới lên tiếng.

"Kanae yêu chương trình hiện tại đến mức đó sao, khoảng thời gian đó đã trở thành một điều cực kỳ quan trọng đối với cậu rồi nhỉ."

Tớ ghen tị với cậu lắm đấy, cậu ấy mỉm cười. Rồi như thể đã hiểu ra mọi chuyện, cậu ấy nói với giọng rạng rỡ:

"Tớ hiểu rồi, tớ đã hiểu nỗi sợ hãi không thể diễn tả bằng lời của Kanae rồi."

"Mizuha..."

"Thế nên cậu hãy nói trực tiếp với người ta đi."

"Hả?"

Cậu ấy chỉ tay ra phía sau lưng tôi. Ở đó, một cô bé xinh đẹp quen thuộc đang áp sát mặt vào tấm kính và nhìn tôi chằm chằm.

"K... Kiri-chan!?"

"Vậy tớ xin phép đi trước đây."

"Ơ, chuyện này là sao hả Mizuha!"

"À thì, lúc làm việc chung tớ nghe Sakuma-san bảo 'Dạo này Kanae cứ lạ lạ thế nào ấy'. Đây chính là sự can thiệp đầy bao đồng của bạn cùng khóa đấy mà."

"Sao không bảo trước với tớ một tiếng!"

"Bảo trước thì Kanae chắc chắn sẽ chạy trốn đúng không? Sau đây hai người cứ thong thả mà trò chuyện nhé. Cố lên, Kanae."

Bỏ lại tôi với khuôn mặt ngơ ngác, Mizuha nhanh chóng rời đi. Đúng là cô bạn cùng khóa hiểu rõ tôi quá mà...

Và rồi em ấy xuất hiện trước mặt tôi.

"Ch... chào em."

Thật là ngại ngùng. Hóa ra em ấy đã luôn lo lắng cho tôi. Có bị mắng tôi cũng đành chịu thôi.

"Em xin lỗi vì đã đột ngột làm chuyện này."

Nhưng một Kiri-chan độc miệng thường ngày nay không còn nữa, em ấy nói chuyện bằng một tông giọng vô cùng lịch sự. Điều đó lại càng khiến tôi thấy không thoải mái. Thế nên tôi bất giác thốt ra lời đùa cợt:

"Không đâu, chị cứ tưởng mình bị bắt quả tang đang ngoại tình nên tim suýt đứng bóng luôn đấy."

"...Chị đang ngoại tình sao?"

"Kh... không có! Chị không hề nghĩ bạn cùng khóa là người khiến chị thấy thoải mái đâu!"

"Thật không?"

"Thật mà! Chị thề luôn!"

"Vậy thì, đừng có một mình gánh vác mọi chuyện nữa nhé."

Hự. Bị nói trúng tim đen, tôi lại tìm cách lảng tránh thay vì đối diện với những lời đó.

"Trước tiên để chị đi mua nước cho em nhé. Em uống đồ ngọt đúng không?"

"Vâng, được ạ. Nhưng lúc chị quay lại thì em sẽ không để chị chạy thoát đâu."

Da mặt tôi khẽ giật giật. Sự kiện diễn ra vào ngày mai, vậy mà cảm giác của tôi lúc này cứ như là phạm nhân đã bị định tội và đang phải ra hầu tòa vậy. ...Nhưng tôi hiểu mà. Chính vì ngày mai là sự kiện của "Radio Korekkiri" nên Kiri-chan mới muốn đối diện trực tiếp với tôi. Giống như cái cách tôi từng xông thẳng vào nhà em ấy, lần này đến lượt em ấy tung ra một đòn bất ngờ.

"Em ơi, cho chị một cà phê đá và một caramel latte."

Phải rồi, đây chính là sự tái hiện của ngày hôm đó. Cái ngày đầu tiên tôi và Kiri-chan cùng nhau đi chơi, cùng vào quán cà phê, cùng nói ra tiếng lòng và là khởi đầu cho việc rút ngắn khoảng cách giữa hai chúng tôi. Tôi không thể chạy trốn được nữa rồi.

Chỉ cần ngồi đó thôi em cũng đã trông đẹp như một bức tranh rồi. Khi tôi quay lại chỗ ngồi, em khẽ quay mặt sang, biểu cảm cũng trở nên dịu dàng hơn một chút.

"Em muốn uống cái nào?"

Tôi đưa cà phê đá và caramel latte ra trước mặt và hỏi.

"Chị thừa biết là em ghét vị đắng mà."

"Đúng là vậy nhỉ."

Cái lần đó em đã cố tỏ ra mạnh mẽ để uống cà phê đen, nhưng giờ thì chẳng cần phải giả vờ nữa rồi. Tôi đưa caramel latte cho em rồi ngồi xuống vị trí đối diện. Tôi nhâm nhi ly cà phê đá còn lại. Với tôi lúc này, vị đắng này là vừa đủ. Đây không phải là lúc để đắm mình trong sự ngọt ngào. Cô bé trước mặt đang thưởng thức món đồ ngọt một cách ngon lành. Dáng vẻ ngây thơ như một đứa trẻ khiến bầu không khí căng thẳng dịu đi đôi chút. Giờ thì, nên bắt đầu từ đâu đây. Hay là cứ xin lỗi trước? Nhưng xin lỗi vì chuyện gì? Tôi đâu có làm gì sai, chỉ là bản thân đang tự thấy bất an một mình thôi mà. Chỉ là đang sợ hãi sự thuận lợi của chính mình. Chỉ là đang suy nghĩ quá sâu xa về những lời em nói ở vương quốc Chuột thôi. Tôi đang do dự điều gì, đang ôm giữ điều gì cơ chứ. Chính tôi cũng muốn biết, hãy nói cho tôi nghe đi. Hãy cho tôi biết câu trả lời, cho tôi thấy một con đường. Làm sao để tôi vượt qua sự yếu đuối này đây. Chẳng có lời nào được thốt ra, tôi chỉ cảm nhận vị đắng trong miệng.

"Này, Yoshi-Okan ghét em lắm sao?"

"Phụt."

Tôi phải gồng môi hết sức để ngăn cà phê không bị phun ra ngoài.

"Đừng có nói mấy câu làm người ta muốn phun cả cà phê ra thế chứ!"

Tôi không thể phòng thủ trước đòn tấn công bất ngờ vào tâm trí này.

"Trả lời em đi."

"...Làm sao mà chị ghét em được chứ."

Làm sao mà ghét được cơ chứ. Lúc đầu em là một cô bé hống hách. Nhưng làm Radio cùng Kiri-chan rất vui. Em đã cứu rỗi tôi từ bờ vực của sự tuyệt vọng. Làm sao tôi có thể ghét một cô bé như vậy được.

"...Chị đã nghe thấy rồi đúng không."

"Hửm?"

"Đ-đừng có hiểu lầm nhé? Những lời đó không có ý nghĩa gì sâu xa đâu, nên chị không cần phải bận lòng về nó, đó không phải là lời tỏ tình hay gì đâu."

...Tỏ tình? Có vẻ như hai bên đang không hiểu ý nhau cho lắm.

"...Chị được em tỏ tình sao?"

"Làm gì có chuyện đó chứ. Đ-đồ ngốc này—"

Kiri-chan đang cuống quýt cả lên, nhưng tôi không truy cứu sâu hơn mà đi thẳng vào vấn đề chính.

"Tại sao em lại đến gặp chị? Tại sao em lại muốn nói chuyện với chị?"

"Vì em hiểu mà."

"...Kiri-chan đang giận chị về chuyện gì vậy?"

"A, thật là, sao chị lại không hiểu cơ chứ."

"Em không nói ra thì làm sao chị hiểu được."

"Một người chẳng chịu nói gì như Yoshi-Okan mà cũng dám bảo thế sao!"

Em thở hắt ra một hơi thật dài. Và sau đó là một bài giáo huấn dài dằng dặc.

"Điều khiến em bực mình là chị đang gặp khó khăn hay lo lắng chuyện gì đó nhưng lại cứ một mình gánh vác. Cái kiểu tự dưng bật khóc như thế là không bình thường chút nào. Việc chị không hề bàn bạc chuyện đó với em khiến em thấy rất tức giận. Em thấy cô đơn lắm chứ, em là cộng sự Radio của chị mà. Khi Yoshi-Okan gặp khó khăn em muốn được tư vấn cho chị, khi có chuyện buồn em muốn được sẻ chia, và khi có chuyện vui em muốn được cùng chị chung vui, chị có hiểu không?"

"Chị hiểu... nhưng với tư cách là người lớn thì chị không thể để em thấy mình như vậy được."

"Đúng, chính là nó đấy! Chuyện người lớn hay chuyện em là học sinh cấp ba không liên quan gì ở đây cả. Khoảng cách tuổi tác không quan trọng. Bất kể tuổi tác thế nào, chúng ta đều bình đẳng, chị hiểu chứ?"

Tôi hiểu điều đó. Tuổi tác không thành vấn đề. Em là một Seiyuu thực thụ và tôi cũng luôn kính trọng em.

"Chị hiểu... nhưng với tư cách là cộng sự, chị phải tự mình đứng vững chứ."

Chính vì vậy mà tôi phải thật kiên cường. Để không làm hổ thẹn cái vị trí đang đứng bên cạnh em.

"Ư... đúng là em từng nói chị phải làm cho ra dáng cộng sự của em. Nhưng em đính chính lại, em rút hồi lời đó. Chị không cần phải quá hoàn hảo đâu. Em biết chị là người yếu đuối và cũng phiền phức lắm mà. Em đã thấu hiểu điều đó đến tận xương tủy rồi. Hãy nói hết ra đi, cả sự yếu đuối, cả những khó khăn, cả những rào cản, hai chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua tất cả."

Nói hết mọi chuyện sao.

"Nói thế trông Kiri-chan cứ như sếp của chị, hay là mẹ của chị ấy nhỉ."

"Em không muốn nghe câu đó từ miệng Yoshi-Okan đâu! A, thật là, hay là chị cứ coi em là mẹ của chị đi cũng được. Cứ tự mình cảm nhận cái gọi là tình mẫu tử đi. Chị vẫn còn trẻ con lắm."

Bị một cô bé học sinh cấp ba gọi là trẻ con dù mình đã sắp băm. Mà thôi, đúng là như vậy thật. Tôi phiền phức, yếu đuối và chẳng ra dáng chút nào.

"Em cũng đang tự phản tỉnh đây. Em nói chị như thế nhưng chính em cũng chẳng bao giờ chịu kể chuyện gì cả."

Và cô bé này cũng vậy.

"Thú thực là em đang thấy bất an về sự kiện ngày mai. Em bất an đến mức không chịu nổi."

Kiri-chan bắt đầu bộc bạch sự yếu đuối của mình.

"Lúc đầu em chẳng nghĩ là mình có thể làm Radio tốt cùng chị đâu. Nhưng nhờ có Yoshi-Okan, dù đã có nhiều chuyện xảy ra nhưng mọi thứ đều đã suôn sẻ. Và rồi mọi chuyện cứ thế thăng tiến thần tốc cho đến khi sự kiện này được quyết định."

Tôi im lặng gật đầu.

"Em thấy bất an vì mọi chuyện quá thuận lợi."

Đúng vậy, em cũng giống hệt tôi.

"Chị cũng vậy đấy Kiri-chan. Vì mọi chuyện quá thuận lợi, vì hiện tại quá vui vẻ nên chị mới thấy bất an. Chị biết mà, chị hiểu rõ điều đó. Chẳng có gì là mãi mãi cả, nên chị rất sợ cái lúc mình đánh mất mọi thứ, sợ đến mức không chịu nổi."

"Vâng."

"Chị cũng vậy, kể từ khi gặp được Kiri-chan thế giới của chị đã hoàn toàn thay đổi, nó tỏa sáng rực rỡ đến mức khiến chị thấy bất an. Chị tự hỏi liệu mình có thể cứ thế chạy lao đi trong ánh sáng này không. Liệu có cái hố nào đang rình rập, có cái bẫy nào đã được giăng sẵn hay không."

Tôi nhìn thẳng vào mắt em.

"Bởi vì, chị là một Seiyuu đã từng rơi xuống từ bầu trời mà."

Tôi là một Seiyuu đã hết thời. Tôi từng là người nổi tiếng nhất thời. Từ bầu trời cao rộng mà Sora-ne từng bay lượn, tôi đã mất kiểm soát và rơi xuống vực thẳm. May mắn thay tôi đã có thể bay trở lại, nhưng tôi không biết mình sẽ lại rơi xuống vào lúc nào, không biết mình sẽ không thể bay được nữa vào lúc nào.

Kiri-chan cất lời.

"Ai mà chẳng vậy. Không có nghề nào bấp bênh hơn nghề này đâu. Vừa mới góp mặt trong ba bộ anime mùa xuân xong, đến mùa sau trắng tay là chuyện thường tình. Một Seiyuu mà chúng ta thường nghe danh dạo gần đây bỗng chốc biến mất không dấu vết sau một năm cũng là điều hiển nhiên trong cái thế giới sinh tồn này. Nó là chiến trường đấy."

Đúng như vậy. Đây không phải là cảnh ngộ của riêng tôi.

"Không phải chỉ mình chị là đặc biệt. Chuyện đó xảy ra với bất kỳ Seiyuu nào."

Đó không phải là cảm xúc đặc biệt của riêng tôi. Và rồi, em đưa ra câu trả lời mà tôi chưa từng có.

"Cứ làm một kẻ nổi tiếng nhất thời thì đã sao. Tất nhiên là không nuôi nổi bản thân thì không tốt, và nổi tiếng bền vững thì vẫn hơn, nhưng kể cả là nhất thời thì chị cũng đã làm rung động và lay động trái tim của ai đó rồi. Chính vì có chị mà 'Thiếu nữ bay lượn bầu trời' mới thú vị đến thế. Và 'Radio Korekkiri' cũng vậy. Có thể nó không phải là mãi mãi. Có thể nó không kéo dài suốt đời. Nhưng nó sẽ còn đọng lại trong tim một ai đó."

Đứng dưới góc độ cuộc đời của một con người, danh xưng "kẻ nổi tiếng nhất thời" có lẽ không hay ho gì. Nhưng, nó sẽ đọng lại trong tim ai đó. Được khắc ghi vào tác phẩm. Có thể sự tỏa sáng đó chỉ là trong phút chốc. Nhưng ánh hào quang ấy sẽ vĩnh viễn không bao giờ tan biến.

"Chương trình Radio này sẽ không bao giờ biến mất khỏi trái tim em."

"Em tự tin quá nhỉ."

"Vâng, chính vì thế mà vé ngày mai mới bán hết sạch đấy."

Đúng vậy, tôi gật đầu đồng ý. Chẳng có gì là đặc biệt cả. Không phải chỉ mình tôi. Ai cũng giống nhau. Vậy mà tôi cứ khăng khăng cho rằng chỉ mình mình là đặc biệt, rồi cứ đóng vai nữ chính của một vở bi kịch.

"Mọi chuyện đang thuận lợi đến mức chẳng có lấy một lời nào nói về việc kết thúc, vậy mà chị cứ trở nên yếu đuối thì thật là kỳ cục."

"Đúng vậy nhỉ."

"Chị không cần phải bận tâm về điểm kết thúc làm gì. Chỉ cần khiến cho hiện tại tỏa sáng rực rỡ nhất là đủ rồi."

"Chị xin lỗi vì đã quá yếu đuối."

Dù mọi chuyện suôn sẻ nhưng vẫn thấy bất an. Em cũng là tôi, và tôi cũng chính là em.

"Được rồi, em tha lỗi cho chị."

"Cảm ơn em."

Cuối cùng tôi đã có thể mỉm cười.

"Vậy thì ký cái này đi."

"Hả."

Trong chớp mắt, nụ cười của em bỗng trở nên đầy gian tà.

"C-Cái này là..."

"Bản cam kết."

Thứ em đưa ra là một tờ giấy.

"Bản cam kết sao!?"

"Em không còn tin vào lời nói của chị nữa đâu. Phải để lại bằng chứng thế này mới được. Chị đã khiến em phải lo lắng đến mức này cơ mà."

"Đúng là ngang ngược quá đi—"

"Đừng có càm ràm nữa mà ký đi."

Tôi nhìn xuống tờ giấy. Chắc hẳn em đã dùng máy tính để soạn thảo nó một cách vô cùng chỉnh tề. Có tất cả năm điều khoản cam kết được ghi trên đó.

① Khi gặp khó khăn, phải nói ra mọi chuyện.

② Khi có nỗi lo, phải lập tức bàn bạc. Không được tự mình gánh vác.

③ Khi có chuyện vui, phải báo cáo lại.

C-Cô nàng này "nặng tình" quá đi mất... Ơ... chuyện gì cũng phải nói sao? Chuyện vui, chuyện buồn, chuyện khó khăn, chuyện lo lắng, tất cả đều phải nói hết sao? Chẳng phải là quá ràng buộc rồi ư?

"Mau ký tên vào đi."

Em giục giã. Tôi tiếp tục đọc các điều khoản còn lại.

④ Không được tự mình giải quyết.

⑤ Phải luôn nghĩ về em là ưu tiên số một.

... Tôi đọc lại một lần nữa.

⑤ Phải luôn nghĩ về em là ưu tiên số một.

"Này..."

"Gì hả!"

"Điều thứ năm chẳng phải là quá ngang ngược sao? Cụ thể nghĩa là sao cơ chứ?"

"Im lặng mà ký đi."

"Ơ kìa—"

Ưu tiên em hơn bất kỳ ai khác sao. Đúng là một nữ vương bá đạo. Không biết tôi sẽ bị ra lệnh làm những chuyện gì đây. Chỉ một tờ giấy. Tôi không biết tờ giấy này có sức mạnh ràng buộc đến nhường nào. Nhưng tôi hiểu rõ đến đau đớn cái cảm giác bất an khi chỉ có lời nói suông. Chúng ta cần một sự xác tín. Vì cuộc sống này quá bấp bênh nên chúng ta luôn khao khát một lá bùa hộ mệnh để có thể an tâm dù chỉ một chút. Nếu chỉ cần một tờ giấy này là đủ, thì tôi chỉ còn cách phải viết thôi.

... Có thực sự ổn không nhỉ? Có cần phải suy nghĩ thêm không? Kiri-chan cứ nhìn chằm chằm tôi suốt. Đáng sợ quá. Thế này thì làm sao mà từ chối được cơ chứ. Tôi vội vàng đánh dấu vào tất cả các ô kiểm, và cuối cùng là ký tên mình vào.

"X-Xong rồi nhé. Giờ thì Yoshi-Okan đã là vật sở hữu của em rồi."

Ơ kìa~. Tôi vừa mới ký tên vào một bản cam kết kinh khủng mất rồi~.

"Chị là vật sở hữu của Kiri-chan sao?"

"Đúng vậy."

"Chị có quyền từ chối không?"

"Chị đã ký bản cam kết rồi còn gì."

"Hay là thôi đi nhé."

"Không được, em đã cất nó vào cặp rồi. Hợp đồng không thể hủy bỏ được đâu."

Thật là độc đoán mà! Mọi người ơi, khi ký kết hợp đồng nhớ phải cẩn thận nhé. Một khi đã trở thành vật sở hữu hay trở thành thiếu nữ ma pháp thì hối hận cũng đã muộn rồi. Dù nghĩ vậy nhưng tôi cũng không hề có ý định hủy bỏ nó. Chỉ là thấy không thỏa đáng lắm nên tôi quyết định đáp trả một chút.

"Kiri-chan."

"Gì hả."

"Cho chị xin một ngụm nhé."

"Hả."

Tôi cầm lấy ly caramel latte của em đang đặt trên bàn. Và rồi, tôi đặt môi lên ống hút.

"A."

Tôi tận hưởng vị ngọt ngào.

"Ừm, ngọt thật đấy."

Ngọt ngào. Quả nhiên thay vì vị đắng chát của cà phê đen, vị ngọt mới là thứ tô điểm cho cuộc đời.

"Hừm m m."

Cô bé trước mặt đỏ bừng mặt nhìn tôi chằm chằm. Nhìn dáng vẻ em thực sự đỏ mặt như thế khiến tôi cũng thấy ngượng ngùng theo và vội quay đi chỗ khác.

"Yoshi-Okan đồ ngốc."

Thứ mà chúng tôi còn thiếu chính là việc trực tiếp đối diện với tiếng lòng của nhau. Việc gì phải khách sáo, việc gì phải cố tỏ ra mình là người lớn cơ chứ. Mọi sự yếu đuối tôi đã phơi bày hết sạch rồi. Dù đã biết tất cả về tôi, em vẫn chọn ở bên cạnh tôi. Thậm chí còn cất công chuẩn bị bản cam kết để tước đi đường lui của tôi nữa chứ. Cô bé này cũng thật là vụng về, thẳng thắn và khiến người ta chẳng bao giờ thấy chán khi ở bên.

"Đúng vậy, chị là đồ ngốc đấy."

"Em biết mà."

Đây chính là vạch xuất phát. Tôi sẽ không nhìn lại phía sau nữa. Và em cũng sẽ không cho phép tôi nhìn lại đâu. Sự kiện chính thức bắt đầu từ bây giờ. Chính là ngày mai. Nào, hãy cùng nhau chạy hết mình trên sân khấu tuyệt vời nhất thôi.

◇◇◇

Hội trường đang xôn xao bỗng lặng phắc sau tiếng thông báo, rồi lại bùng nổ khi chúng tôi xuất hiện.

"Chào mọi người, tôi là Yoshioka Kanae!"

"Chào mọi người, em là Sakuma Kiri!"

Tiếng vỗ tay vang dội như muốn vỡ tung cả hội trường. Bức màn sân khấu đã kéo lên.

"Một, hai, ba nào."

"Em biết rồi mà."

"Một, hai, ba."

" "Radio Korekkiri, buổi diễn trưa!" "

"Khai mạc!"

"Khai mạ— (nói vấp)"

"Đừng có nói vấp ngay từ đầu thế chứ!"

"Ha ha, chị xin lỗi nhé Kiri-chan."

Một ngày không thể nào quên đã chính thức bắt đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!