Đoạn chương-P2
ĐOẠN CHƯƠNG: KHÔNG THỂ LÀ MỘT THÍNH GIẢ BÌNH THƯỜNG
Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này?
"Kiri-chan, em có muốn đi tắm trước không?"
Người mà tôi hằng ngưỡng mộ, người đã trao cho tôi những giấc mơ. Người phụ nữ trưởng thành nhưng cũng có những nét ngây thơ đầy đáng yêu. Người mà tôi luôn yêu quý, người chỉ cần nghe giọng nói thôi cũng đủ khiến tôi hạnh phúc. Người cũng có những lúc yếu lòng, những lúc thảm hại, nhưng lại luôn khiến tôi mỉm cười. Và cũng là cộng sự Radio, người quan trọng nhất đối với tôi.
"Kiri-chan?"
"Ch... chị cứ tự nhiên tắm trước đi ạ..."
Trái tim tôi đang đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. May mà tôi đang ngồi trên giường. Nếu mà đứng chắc chắn tôi đã ngã quỵ xuống rồi.
"Vậy thì chị không khách sáo nhe, chị đi tắm trước đây."
Tôi chẳng thể thốt ra được những lời đối đáp trơn tru như mọi khi. Miệng tôi cứ há hốc ra như con cá đang đớp mồi mà chẳng thành tiếng. Khi chị ấy bước ra khỏi phòng, chỉ còn lại một mình, tôi mới có thể bắt đầu suy nghĩ một cách bình tĩnh hơn. Tôi đi chơi công viên chủ đề cùng chị ấy, và cuối cùng lại ở chung một phòng.
"Kh... không thể hiểu nổi!"
Không, tôi hiểu chứ. Chúng tôi đã đặt trước khách sạn ngay sát bên và định sẵn là sẽ ở lại qua đêm. Mẹ tôi cũng đã đồng ý. Mọi chuyện đã được quyết định, đúng theo kế hoạch ban đầu. Thế nhưng, khi thực sự bước chân vào căn phòng này, đầu óc tôi bỗng trống rỗng, căng thẳng đến mức không thể nói năng nên lời, hành động thì trở nên lúng túng.
Tôi đã không thực sự thấu hiểu chuyện này. Chắc hẳn tôi đã nghĩ đây chỉ là một giấc mơ. Làm gì có chuyện mọi thứ lại diễn ra thuận lợi đến thế cơ chứ. Đằng nào thì kế hoạch cũng sẽ bị hủy bỏ, hoặc sẽ có rắc rối gì đó xảy ra thôi mà. Biết đâu một cánh cổng dịch chuyển bỗng xuất hiện và đưa tôi đến thế giới khác. Hay một con quái vật hiện ra và phá hủy toàn bộ nơi này. Hoặc tôi bị kẻ phản diện bắt cóc, rồi phải leo lên robot chiến đấu chẳng hạn.
Tôi đã cứ mãi suy nghĩ như thế để trốn tránh thực tại. Nhưng đây không phải là thế giới anime. Ở thế giới thực này chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Không, với tôi thì đây là một sự kiện trọng đại. Tôi, Sakuma Kiri, tối nay sẽ ở lại chung một phòng với Yoshioka Kanae, chúng tôi sẽ ngủ cùng nhau đấy!
"Không thể hiểu nổi mà!"
Không, tôi hiểu chứ. Chúng tôi đã đặt trước khách sạ... Rào rào... Tiếng vòi hoa sen vang lên khiến tôi sống lưng thẳng tắp, người cứng đờ lại. Hỏng rồi, hỏng thật rồi. Trong phòng tắm lúc này chính là chị ấy, trong trạng thái không một mảnh vải che thân. Sự thực kinh hoàng đó khiến nhịp tim vốn đã nhanh của tôi lại càng gia tốc dữ dội hơn nữa. Hỏng rồi, hỏng bét rồi.
Bất chợt tôi quay sang bên cạnh, nhìn vào gương và thấy một con "bạch tuộc luộc" đỏ lựng ở đó. Chẳng cười nổi luôn. Đó chính là tôi với khuôn mặt đỏ bừng như trái táo. Là tôi, mà dường như lại là một thứ gì đó không phải là tôi.
Tôi không thể tiếp tục làm một thính giả bình thường được nữa rồi!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
