Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

523 3227

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

7 27

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

16 39

Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

(Đang ra)

Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Tao Trà

Thế là, từng màn câu chuyện chẳng biết là gặp gỡ hay là trùng phùng bắt đầu diễn ra.

734 6523

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

925 2101

Vol 1 - Chương 4-P2

Chương 4-P2

CHƯƠNG 4: KHÚC ĐỘC TẤU NƠI THIÊN ĐƯỜNG

Chẳng biết năm nay Chức Nữ và Ngưu Lang có gặp được nhau hay không, nhưng ngày Thất tịch đã qua và mùa mưa ẩm ướt cũng đã chính thức kết thúc. Mùa hè đang tiến đến rất gần.

"Nóng quá đi mất—"

May mắn thay, phòng thu Radio có hệ thống điều hòa hoạt động rất tốt nên cực kỳ dễ chịu. Vì sinh ra và lớn lên ở Aomori nên tôi rất kém chịu nóng. Tôi vốn thích kỳ nghỉ hè, nhưng đáng tiếc là với người đã đi làm thì khái niệm đó không tồn tại. Có lẽ những người làm việc ở công ty bình thường thì có, chứ Seiyuu thì không. Ngược lại, các sự kiện còn tăng lên khiến ngày nghỉ càng ít đi. Nhưng đó là minh chứng cho việc mình đang ăn nên làm ra, nên cũng đáng vui lắm chứ!

Năm nay tôi khá bận rộn nên thấy rất hạnh phúc. Hơn nữa, một kế hoạch quan trọng đang cận kề vào ba ngày tới.

"Em đến muộn ạ—"

Người vừa bước vào phòng thu là một cô bé trong bộ đồng phục.

"Nóng quá nhỉ, Kiri-chan."

Em ấy lấy chiếc khăn từ trong túi ra để lau mồ hôi.

"Thật tình, không chịu nổi mà. Ước gì mùa đông đến mau cho rồi."

"Mùa hè mới chỉ bắt đầu thôi! Phải tận hưởng nó chứ."

"Cũng đúng ạ."

"Rồi rồi, bắt đầu họp nội dung thôi nào—"

Anh Uejima với mái tóc rối bù cất tiếng gọi. Không biết dù trời nóng anh ấy cũng không định đi cắt tóc sao? Tôi cũng muốn thấy một Uejima trông gọn gàng ra sao, nhưng chắc nếu anh ấy trông sáng sủa mà chào tôi trên phố, chắc tôi chẳng nhận ra mất.

"Hôm nay cũng mong mọi người giúp đỡ ạ."

"Mong mọi người giúp đỡ!"

Tôi ngồi xuống ghế, lấy ra xấp kịch bản hầu như chẳng viết gì và một cây bút. Nào, hãy kết thúc buổi thu âm này thật suôn sẻ vì chuyến đi chơi cùng em ấy vào ba ngày tới thôi.

*****

Kanae: "Trời nóng thế này thì em thích uống gì?"

Kiri: "Nước tăng lực thể thao, hoặc nước có ga ạ."

Kanae: "Em không muốn uống nước trái cây ngọt sao?"

Kiri: "Cũng không hẳn ạ. Còn Yoshi-Okan thì sao?"

Kanae: "Bia!"

Kiri: "Em sai rồi khi đi hỏi chị."

Kanae: "Bia vào ngày hè nóng nực là tuyệt nhất trần đời luôn đó!"

Kiri: "Một đứa chưa đủ tuổi như em làm sao mà hiểu được chứ!"

Kanae: "Uống sau khi làm việc là nhất. Uống vào buổi trưa cũng là nhất."

Kiri: "Chẳng qua là chị chỉ muốn uống rượu thôi chứ gì!"

Kanae: "Mai mốt mình cùng uống nhé?"

Kiri: "Đến lúc đó thì Yoshi-Okan đã quá băm rồi ạ."

Kanae: "Đừng có nói mấy câu đó chứ—!"

Kiri: "Rồi rồi, sang phần tiếp theo thôi ạ."

Kanae: "Đành vậy. Sau đây là chuyên mục tiếp theo."

Kiri: "Kịch đoàn - Không Tưởng Học!"

Kanae: "Vâng, chuyên mục này lâu rồi mới quay trở lại. Tại Kịch đoàn - Không Tưởng Học, chúng tôi sẽ diễn kịch ứng biến dựa trên đề tài thính giả gửi về."

Kiri: "Em cứ tưởng chuyên mục này kết thúc từ lâu rồi chứ..."

Kanae: "Chưa kết thúc đâu! Đừng có tự tiện khai tử nó chứ."

Kiri: "Tại nó mệt lắm ạ."

Kanae: "Chị hiểu cảm giác đó mà. Nhưng cứ làm thôi, nào, em bốc một đề tài trong hộp đi."

Kiri: "Mong là trúng cái nào nhàn hạ chút, nào!"

Kanae: "Mời em."

Kiri: "Từ bạn có tên Radio là 'Tăng thêm tỏi, tỏi và tỏi'. Nghe tên đã thấy mùi rồi, hay mình khỏi đọc nhé."

Kanae: "Làm sao mà ngửi thấy mùi qua thư được hả!"

Kiri: "Đề tài: 'Hai cô nàng sinh viên đại học đang quẩy hết mình tại hồ bơi ban đêm."

Kanae: "Hồ bơi ban đêm sao!?"

Kiri: "Em chẳng hiểu cái này là cái gì luôn."

Kanae: "Nghe nói nó từng rất hot trong giới trẻ đó. Dạo này thì có vẻ lắng xuống rồi. À, đây rồi, thông tin chi tiết từ anh Uejima."

Kiri: "Đúng như cái tên, là đi bơi vào ban đêm. Mục đích chính không phải là để bơi, mà là để chụp ảnh... Cái gì vậy trời."

Kanae: "À, là để đăng ảnh mình mặc đồ bơi xinh xẻo lên mạng xã hội đó."

Kiri: "Không bơi thì có gì mà vui chứ?"

Kanae: "Chụp được ảnh đẹp. Rồi được mọi người nhấn 'Like' và khen ngợi."

Kiri: "Thế thì có làm sao đâu ạ?"

Kanae: "Thỏa mãn nhu cầu được khẳng định bản thân chăng?"

Kiri: "Thế giới này khó hiểu quá..."

Kanae: "Cũng đúng... Nhưng bắt đầu thôi. Không bắt đầu là không kết thúc được đâu."

Kiri: "Let's..."

Kanae: "Daydream!"

Kanae (Sinh viên): "Hôm nay tớ mới mua bộ đồ bơi mới nè, hì hì. Hợp với tớ đúng không."

Kiri (Sinh viên): "Mảnh vải này không phải là ít quá mức rồi sao. Cậu đang thu hút hết ánh nhìn của đám đàn ông rồi kìa."

Kanae (Sinh viên): "Nếu có anh nào ngon lành thì tớ sẽ chốt luôn. Hôm nay đó cũng là mục đích mà."

Kiri (Sinh viên): "Hả... ra là vậy sao."

Kanae (Sinh viên): "Cậu Kiri-tan chẳng có tinh thần gì cả. Mà cái gì vậy, bộ đồ bơi của cậu là sao?"

Kiri (Sinh viên): "Hả, bộ này á? Đồ bơi thi đấu hồi cấp hai của tớ."

Kanae (Sinh viên): "Đồ cũ mà vẫn giữ kỹ thế. Mà không phải! Hôm nay chúng ta đến đây để chụp ảnh khoe lên mạng cơ mà, thế này là hỏng bét rồi."

Kiri (Sinh viên): "Tớ cũng nghĩ vậy nên đã mang theo cái này, tèn tén ten!"

Kanae (Sinh viên): "Cái gì đây?"

Kiri (Sinh viên): "Mặt nạ quỷ Namahage."

Kanae (Sinh viên): "Oa, phá cách quá! À không, chẳng dễ thương chút nào cả. Đeo mặt nạ Namahage đi hồ bơi đêm trông chẳng khác gì phim kinh dị!"

Kiri (Sinh viên): "Chưa có ai làm vậy đâu nha."

Kanae (Sinh viên): "Tất nhiên rồi. Đừng có trưng cái bộ mặt đắc ý đó ra nữa."

Kiri (Sinh viên): "Kìa kìa, chỗ kia trống rồi, cơ hội chụp ảnh đó."

Kanae (Sinh viên): "Mọi người đang né ra vì tưởng có mấy đứa dở hơi xuất hiện đó!"

Kiri (Sinh viên): "Nào, đứa trẻ hay khóc..."

Kanae (Sinh viên): "...đâu rồi— (câu cửa miệng của quỷ Namahage). Cái kiểu ra hiệu chụp ảnh gì vậy hả!"

Kiri (Sinh viên): "Nè nè, nhìn đi. Ảnh đẹp lắm nè."

Kanae (Sinh viên): "Mờ tịt luôn rồi!"

Kiri (Sinh viên): "Nhưng tình cảm tớ dành cho cậu thì không mờ nhạt đâu..."

Kanae (Sinh viên): "Sao tự dưng lại 'thả thính' kiểu ngầu lòi thế hả."

Kiri (Sinh viên): "Ờ... tớ không nghĩ ra cái kết nào cả."

Kanae (Sinh viên): "Phát ngôn thoát vai luôn kìa! Xin lỗi, tớ cũng chịu."

Kiri (Sinh viên): "..."

Kanae (Sinh viên): "...Áaaa, mọi người xung quanh bị nhiễm virus và biến thành zombie hết rồi!"

Kiri (Sinh viên): "Diễn biến kiểu gì vậy!?"

Kanae (Sinh viên): "Hình như nhờ tụi mình đeo mặt nạ Namahage nên vẫn bình an vô sự nè."

Kiri (Sinh viên): "Namahage mạnh dữ vậy sao."

Kanae (Sinh viên): "Á, đám zombie đang lao tới kìa. Chạy mau thôi."

Kiri (Sinh viên): "Đợi chút, đằng kia là..."

Kanae (Sinh viên): "Là cái gì?"

Kiri (Sinh viên): "Godzi—"

Kanae (Sinh viên): "Oa to quá! ...Xin lỗi, không thể cứu vãn nổi tình huống này nữa rồi."

Kanae: "Kết thúc!"

Kiri: "Kinh khủng quá."

Kanae: "Đang từ phim hạng B bỗng dưng Godzi— xuất hiện."

Kiri: "Thực sự là nên dẹp cái chuyên mục này đi thôi ạ."

Kanae: "Bây giờ thì chị đồng ý."

Kiri: "Thế nên mọi người hãy nghĩ ra chuyên mục mới và gửi về cho chúng mình thật nhiều nhé—"

Kanae: "Anh Uejima cũng đừng có gật đầu đồng tình như thế chứ!"

*****

Dựa lưng vào cột, tôi nhìn xuống đồng hồ đeo tay. Hiếm khi nào tôi lại ăn diện điệu đà thế này. Một chiếc váy maxi màu be ngọt ngào vừa phải, phối cùng áo thun kẻ ngang. Chân xỏ đôi sandal mát mẻ đầy vẻ tự nhiên. Tôi lại bất giác nhìn đồng hồ. Vẫn chưa đến giờ hẹn. Cái cảm giác chờ đợi một cuộc hẹn... lâu rồi tôi mới tìm lại được. Thời gian chờ đợi chẳng hề mệt mỏi, trái lại, lòng tôi cứ rộn ràng hân hoan. Nghe thấy tiếng bước chân chạy vội, tôi ngẩng đầu lên. Vừa bắt trọn hình ảnh em ấy trong tầm mắt, gương mặt tôi tự nhiên rạng rỡ hẳn lên.

"Chị đợi lâu chưa?"

Tôi đã luôn mong chờ ngày này từ rất lâu rồi.

"Không đâu, chị vừa mới đến thôi."

Em mặc một chiếc váy kẻ sọc trắng cùng áo blouse vải dungaree màu xanh biển. Tông màu như những đám mây trôi giữa bầu trời xanh ngắt, mang đậm hơi thở của mùa hè.

"Gì vậy, sao chị cứ nhìn chằm chằm thế."

"Trông em đậm chất mùa hè lắm nhe."

"Vậy sao."

"Dễ thương lắm."

"Ư... hự..."

Kiri-chan thốt lên một tiếng kỳ lạ, lấy tay che mặt rồi cúi gầm xuống. Ơ, mình làm em ấy giận rồi à? Tôi đã học được từ game mô phỏng hẹn hò rằng con gái sẽ rất vui khi được khen trang phục mà nhỉ.

"Em ổn chứ, Kiri-chan?"

"Không ổn chút nào hết... không biết hôm nay em có còn sống sót để về nhà được không đây."

"Sống sót?"

"Thôi đi mau cho rồi!"

Tôi vội đuổi theo bóng lưng đang bước đi thoăn thoắt của em. Trước khi vào cổng thì không có thời gian để la cà đâu. Những trò chơi hấp dẫn đang chờ đợi chúng tôi mà.

"À, ờm..."

"Sao thế Kiri-chan?"

"Trông... trông Yoshi-Okan hôm nay cũng mới lạ lắm..."

"Hì hì, vì hôm nay là buổi đi chơi hiếm hoi với Kiri-chan mà."

"Nên là, cái đó..."

"Hửm? Sao cơ?"

"Chị đẹp lắm."

"Hả?"

Tôi bất giác khựng lại. Một lời tán dương thốt ra từ miệng cô nàng vốn luôn cay nghiệt. Tôi ngạc nhiên khi thấy mình lại dao động chỉ vì một từ duy nhất đó. Hóa ra mình đâu có sai. Được khen đúng là vui thật mà.

"Đợi chị với, Kiri-chan!"

Bước chân đuổi theo bỗng nhẹ tênh. Việc sóng bước bên cạnh em hóa ra lại đơn giản đến thế.

Đúng là ngày nghỉ lễ mùa hè. Dù còn sớm nhưng trong công viên đã tràn ngập các gia đình, cặp đôi và nhóm học sinh, vô cùng đông đúc.

"Đông quá nhỉ—"

"Đúng vậy ạ."

Thật là rắc rối. Việc phải xếp hàng dưới cái nắng gay gắt thế này thực sự bào mòn cả thể lực lẫn tinh thần.

"Chúng ta phải lên kế hoạch kỹ lưỡng, nếu không sẽ chẳng chơi được mấy trò đâu."

"Cái này..."

Tôi ngơ ngác nhìn vật mà Kiri-chan vừa lấy ra. Đó là một tập tài liệu nhỏ bằng giấy. Đ-đây là...

"Sổ tay du lịch sao?"

"Kh-không phải, nhưng đại loại là kiểu đó ạ."

Mở tập sổ ra, bên trong viết kín chữ. Thứ tự các trò chơi, địa điểm ăn uống, thời gian diễu hành... mọi thứ đều được ghi chép tỉ mỉ chi tiết. ...Hóa ra Kiri-chan lại là kiểu người sẽ lên kế hoạch hẹn hò cứng nhắc đến mức này sao?

"Em xin lỗi, đáng lẽ em nên bàn bạc với chị để cùng lên kế hoạch đúng không? Nếu có trò nào chị không thích thì cho em xin lỗi nhe. Chị đi được tàu lượn siêu tốc chứ? Còn nhà ma thì sao? Chị thích ăn đồ Nhật hay đồ Trung hơn?"

"Dừng lại, dừng lại nào!"

"G-gì thế ạ."

"Bình tĩnh chút đi em."

Bình thường chẳng ai nghĩ sâu xa đến mức này đâu. Cất công chuẩn bị hẳn một cuốn sổ tay thế này thì đúng là "bệnh nặng" rồi. Ôi, cái con bé vụng về mà đáng yêu này.

"Em không cần phải nghĩ nghiêm túc đến mức này đâu mà."

"T-tại vì, em... em không mấy khi đi chơi với bạn bè, với lại trong mấy tập phim anime về hẹn hò họ đều làm thế này..."

Tiếc quá, đây đâu phải là thế giới 2D. Nhưng mà, tôi cực kỳ thích những cô bé mang theo cả bình nước cá nhân đi hẹn hò như thế này đấy nhe!

"Chị không kén chọn trò nào đâu, nên chúng mình cứ chơi hết mức có thể nhé. Dù chắc là không thể đi hết tất cả chỗ này được..."

"Đ-đúng là vậy nhỉ..."

A, đừng có xuống tinh thần thế chứ.

"Kiri-chan không có sai đâu. Cảm ơn em đã nghĩ cho chị nhé, chị vui lắm."

"V-vâng!"

Gương mặt em đã rạng rỡ trở lại. Thế mới đúng chứ, hôm nay là ngày để tận hưởng mà. Và còn một điều cần lưu ý nữa.

"Với cả, hôm nay cấm gọi 'Yoshi-Okan' nhe. Cái đó chỉ dùng trên Radio thôi."

Chẳng biết đây là lần thứ bao nhiêu chúng tôi nhắc lại chuyện này rồi. Cứ hễ lơ là một chút là em ấy lại gọi "Yoshi-Okan" như một thói quen, và chính tôi cũng chẳng thấy thắc mắc gì nữa. Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật đấy.

"Em... em biết rồi mà... Kanae."

"Tốt lắm. Vậy chúng ta đi đến địa điểm đầu tiên trong danh sách thôi nào, Kiri-chan."

"Vâng."

Quyết tâm là thế, nhưng vừa mới bước đi được một đoạn...

"Nè nè Kiri-chan... Ơ, đâu mất rồi!?"

"K-Kanae, đợi em với~"

Cô nàng đáng lẽ phải đang đứng nói chuyện ngay cạnh tôi thì giờ đã tụt lại phía sau 5 mét và bị dòng người cuốn đi mất tiêu. Vất vả lắm Kiri-chan mới thoát ra được để chạy về phía tôi.

"Chị xin lỗi, chị cứ tưởng em đang đi ngay sát bên."

"Người đâu mà đông thế không biết. Bộ ai cũng đặt kỳ vọng quá mức vào chỗ này hả trời?"

Em là người nói câu đó đấy à, chính em đấy à? Chịu thôi. Nếu để lạc mất rồi em thành trẻ lạc thì rắc rối to. Dù có trao đổi số điện thoại rồi nhưng giữa biển người thế này thì chắc cũng chẳng nghe thấy tiếng điện thoại đâu.

"Vì đông thế này mà."

Thế nên, tôi nhẹ nhàng đưa bàn tay mình ra.

"Em không có mang theo đồ ăn vặt đâu nhe?"

"Chị đâu có ham ăn đến mức đó!"

"Vậy chứ để làm gì ạ?"

"Để chúng mình không bị lạc nhau đó."

Em đã hiểu ý nghĩa của bàn tay đang đưa ra ấy. Dù có chút lúng túng, em vẫn khẽ nắm lấy tay tôi. Tốt rồi, thế này là yên tâm.

"Nào, giờ thì xuất phát thực sự thôi—"

"Chị nói to quá, xấu hổ chết đi được!"

Dù nói vậy nhưng em vẫn không hề buông bàn tay này ra.

"...Ra là vậy sao."

Tôi bất giác lẩm bẩm. Khi nắm lấy bàn tay này, tôi đã nhận ra một điều.

──Thế nên, tôi đã nhẹ nhàng đưa bàn tay mình ra.

Không phải. Tôi đã hiểu ra một sự thật khác. Chuyện "trẻ lạc" chỉ là cái cớ, là lời biện minh, thực chất là tôi đang lo sợ mình sẽ đánh mất điều gì đó. Công việc, Radio, và cả em ấy. Đánh mất "chính bản thân tôi". Cảm nhận được em qua bàn tay đang nắm chặt, tôi mới thực sự thấy mình đang hiện hữu. Vì có em, nên mới có tôi──.

Nếu em không ở bên cạnh, chị chẳng còn là chính mình. Chính vì có em ở bên, chị mới có thể là chính chị. Em đã giúp chị nhận ra điều đó, hoặc giả, chị đã bị buộc phải nhận ra rồi.

"Hóa ra là vậy sao—"

"Gì cơ ạ?"

"Chị ấy mà."

Rằng chị đã chẳng thể nào buông bàn tay nhỏ bé này ra được nữa.

"Ha ha, Kiri-chan nhìn cái mặt em kìa, thê thảm quá."

"Kanae cũng có xinh đẹp gì đâu, trông xấu xí chết đi được."

"Này, đừng có dùng từ 'xấu xí' chứ, tổn thương chị đấy."

Hai đứa cùng cười đùa khi nhìn lại bức ảnh chớp nhoáng ghi lại khoảnh khắc chiếc tàu lượn lao xuống thác nước. Dù phải trả phí nhưng người ta thường có xu hướng mua để làm kỷ niệm nhỉ. Kỷ niệm, kỷ niệm. Cứ thế mà đồ đạc trong nhà lại cứ tăng dần lên...

"Mà công nhận lúc đó em hét to quá mức rồi đấy."

"Em đâu có sợ đâu chứ."

"Chắc không nhỉ."

"Đó là phép lịch sự, phép lịch sự thôi. Không có phản ứng gì thì mới là thất lễ đó. Những lúc thế này thì phải quẩy hết mình chứ."

"Cũng đúng ạ."

"Nào nào, tiếp theo công chúa muốn đi đâu đây?"

"Sắp đến giờ dùng thẻ ưu tiên rồi, mình đi hướng đó đi ạ."

"Về khoản bắn súng thì chị không thua em đâu nhé!"

"Ông thuyền trưởng đó vui tính thật ha."

"Tụi mình cũng có nhiều điều phải học hỏi lắm nhé. Cách ông ấy làm mọi người vui vẻ như vậy thật đáng để học tập."

"Sắp đến sự kiện Radio rồi mà nhỉ."

"A— đừng có nhắc em nhớ mà~"

Đang đi chơi mà cứ bất giác nghĩ về công việc. Sự kiện Radio đang đến gần từng ngày, có lo lắng cũng là chuyện đương nhiên thôi.

"Kiri-chan cũng tham gia sự kiện khá nhiều rồi mà đúng không?."

"Cũng kha khá ạ. Nhưng thường thì có kịch bản sẵn nên em chỉ việc đọc thôi."

Thời gian chờ đợi ở các trò chơi rất dài, nhưng câu chuyện giữa hai đứa thì chẳng bao giờ dứt.

"Kiri-chan diễn ứng biến dở tệ mà nhỉ—"

"Thật thất lễ quá. Nhưng đúng là vậy ạ. Em giỏi hóa thân vào nhân vật nào đó, nhưng để thể hiện bản thân mình thì em lại chẳng biết phải làm sao."

Em ấy có thể trở thành bất cứ ai, nhưng lại không thể là chính mình. Em ấy không biết "mình" thực sự là cái gì.

"Nhưng mà nhé..."

Dù có thể diễn xuất giỏi bất cứ vai nào, cô bé ấy vẫn có những nỗi niềm riêng. Đó là nỗi khổ tâm khi có thể trở thành mọi thứ.

"Khi trò chuyện với Kanae, em mới cảm thấy: à, đây cũng là chính mình."

"Là một Kiri-chan độc miệng sao?"

"Dù rất muốn phủ nhận nhưng đó cũng là một phần con người em nhé."

"Không phải là tất cả sao."

"Nếu thành phần 'bụng đen' chiếm 100% thì chắc Kanae cũng ghét em lắm nhỉ?"

"Đúng vậy nhé, chị vẫn muốn em giữ lại phần thiên thần của mình."

"Với người khác thì em vẫn là thiên thần mà."

"Đáng ghét quá đi—"

Ở bên cạnh chị, em có thể là chính mình. Em đã nói với chị một điều thật đáng quý.

"A, hàng nhích lên rồi kìa."

"Cuối cùng cũng được chơi rồi—"

Được ở bên nhau, thật hạnh phúc biết bao.

Nhai nhai. Nhai nhai. Dù đã ăn trưa rất no nhưng cả hai vẫn đang mải mê thưởng thức bắp rang bơ.

"Cho chị xin một miếng của Kiri-chan với."

"Vậy thì em cũng lấy của Kanae nhé."

Vì cả hai mua hai vị khác nhau nên cứ thấy tò mò về vị của đối phương nhe.

"Vị bơ nước tương cũng ngon phết nỉ."

"Vị socola sữa cũng ngọt ngào và ngon lắm ạ."

Dù có vị caramel hay vị muối, nhưng đã cất công đến đây nên cả hai đều chọn những vị bình thường chẳng mấy khi ăn nhé. Tuy nhiên vị cà ri thì vẫn chưa ai đủ dũng cảm để nếm thử.

"Tiếp theo phải ăn cả bánh Churros nữa nhé."

Cô bé này vẫn còn định ăn tiếp sao.

"Bánh Churros cũng có nhiều vị lắm đó nha. Vị quế là kinh điển rồi, ngoài ra còn có cả vị dâu và vị dưa lưới nữa đó!"

"Em... am hiểu dữ ha."

"Tất nhiên rồi ạ!"

Thế này thì chắc chắn là tôi cũng phải mua theo rồi. Dù cũng lo về lượng calo nhưng hôm nay đi bộ nhiều thế này chắc cơ thể cũng sẽ tha thứ cho mình thôi nhỉ? Tôi tự biện minh cho bản thân như thế. Không uống rượu là đã tốt lắm rồi đúng không?

Thời gian vui vẻ trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Ánh nắng gắt gỏng đã lùi xa, bầu trời chuyển mình sang sắc cam rực rỡ rồi dần bị bóng tối bao trùm. Chúng tôi đã chơi suốt cả một ngày dài, không mệt mới là lạ nhe. Thế nhưng cô bé bên cạnh vẫn tràn đầy năng lượng, đôi mắt em lúc này đang lấp lánh như một đứa trẻ — à thì đúng là em ấy vẫn còn là một cô bé học sinh trung học mà nỉ.

"Sắp bắt đầu rồi!"

Giọng nói hân hoan không thể giấu nổi sự phấn khích. Đối với em, món chính của ngày hôm nay — buổi diễu hành tối — sắp sửa bắt đầu.

"Sắp rồi! Sắp rồi!"

"Chị biết rồi mà."

Đúng là em ấy đã mong chờ điều này rất nhiều nhe. Nhìn em vui như thế tôi cũng thấy hạnh phúc lây. Tiếng nhạc rộn rã vang lên. Lòng tôi cũng không khỏi rộn ràng theo. Và rồi khi nghệ thuật của ánh sáng hiện ra, nụ cười của em nở rộ rạng rỡ.

◇◇◇

Trên một sân khấu nhỏ hẹp so với một địa điểm trình diễn trực tiếp, tôi chỉ hát vỏn vẹn mười phút với hai bài: ca khúc kết phim và bài hát nhân vật. Đó là lần đầu tiên tôi đứng trên sân khấu. Kinh nghiệm gần như bằng không. Dù đã luyện tập rất nhiều lần nhưng vì căng thẳng mà chân tôi vẫn run rẩy. Đoạn mở đầu bài hát tôi đã không thể cất giọng một cách rõ ràng.

Dù vậy tôi vẫn không nản chí. Bởi vì nếu là Sora-ne, cô ấy sẽ không bao giờ đầu hàng trước bất kỳ khó khăn nào. Cô ấy chắc chắn sẽ đối mặt mà không hề khiếp sợ ngay cả trong một trận chiến khốc liệt nhất. Tôi đã hát bằng tất cả sức lực của mình. Những âm thanh vang vọng lên bầu trời đã làm bùng nổ cả khán phòng. Đôi chân vốn đang run rẩy từ lúc nào đã đứng vững chãi trên mặt đất, và tôi đã có thể mạnh mẽ nhìn thẳng về phía trước.

"Đẹp quá." — Tôi bất giác lẩm bẩm trong lòng. Những ánh đèn cổ vũ xanh lá, vàng, đỏ, xanh dương hướng về phía tôi. Một khung cảnh huyền ảo mà tôi chưa từng được thấy trước đây. Nghệ thuật ánh sáng nhìn từ trên sân khấu đó cho đến nay vẫn luôn được in sâu trong tâm trí tôi. Đó là khoảnh khắc tôi cảm thấy "yêu" nơi này, và thấy thật may mắn khi mình đã trở thành một Seiyuu.

◇◇◇

"Đẹp quá nhỉ..."

"Thực sự rất đẹp nha."

Một khung cảnh huyền ảo đang được mở ra dưới bầu trời đêm. Các linh vật ngồi trên những chiếc xe rực rỡ ánh sáng, vui vẻ vẫy tay chào mọi người. Chúng tôi cũng vô thức vẫy tay đáp lại, cười đùa trong niềm vui sướng nhe. Tiếng nhạc chuyển sang giai đoạn rộn rã, những vũ công bắt đầu nhảy múa đầy nhiệt huyết khiến người xem không thể rời mắt.

"A, gấu kìa!"

Kiri-chan dường như đã phát hiện ra linh vật gấu đang nhảy múa nhe. Hiếm khi thấy em hồn nhiên và quậy hết mình đúng với lứa tuổi như thế, nhìn em tôi cũng thấy vui lây.

"Vui quá nhỉ."

Một thế giới khác hẳn với thường ngày. Một thế giới mà nếu cứ nhốt mình trong phòng thì sẽ không bao giờ thấy được nhe.

"Vâng, vui lắm ạ."

Cô bé bên cạnh mỉm cười khẳng định, khiến tôi cảm thấy mọi nỗ lực của mình đã được đền đáp. Tâm hồn tôi cảm thấy thật tràn đầy nhe. Cho đến trước mùa xuân năm nay, chúng tôi chỉ đơn thuần là những đồng nghiệp trong giới Seiyuu. Tôi chỉ là một vai phụ không tên tuổi, còn em ấy là một nữ sinh trung học đầy triển vọng đã giành được vô số vai chính. Nếu sống một cuộc đời bình thường, chắc hẳn hai chúng tôi sẽ chẳng bao giờ gặp được nhau nhe. Dù có làm việc trong giới Seiyuu đi chăng nữa, cơ hội để đóng chung một bộ phim cũng là rất hiếm hoi. Thế mà chúng tôi — những người tưởng chừng như không bao giờ giao nhau — lại có thể gặp gỡ.

Đó có thể là ý đồ của ai đó, hoặc cũng có thể là định mệnh nhe. Sao cũng được. Chúng tôi đã gặp nhau. Và chúng tôi đã thay đổi. Hòa quyện vào nhau, tạo ra những phản ứng hóa học, và vẫn đang trên đà phát triển nhe. Nhưng niềm vui nào rồi cũng đến lúc tàn. Chẳng có gì là vĩnh cửu, rồi sẽ đến lúc tập cuối cùng phải diễn ra nhe. Âm nhạc đạt đến cao trào, buổi diễu hành cuối cùng cũng đi đến hồi kết. Ánh sáng càng rực rỡ hơn, những điệu nhảy càng trở nên mãnh liệt hơn nhe. Chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy vui sướng, tôi hoàn toàn bị thu hút nhe. Vì thế, con người luôn khao khát những phép màu. Một phép màu vĩnh cửu. Một tâm nguyện được gắn kết mãi mãi nhe.

"Giá như em có thể ở bên cạnh Kanae mãi mãi... giá như khoảng thời gian này cứ kéo dài mãi..."

Để tìm kiếm sự vĩnh cửu, những lời nói đã được dệt nên nhe. Mãi mãi, ở bên cạnh, suốt đời, giá như cứ tiếp tục... Đó là lời độc thoại buột miệng từ em. Nhưng những lời đó đã đâm sâu vào trái tim tôi. Mãi mãi ở bên nhau... Khoảnh khắc này, mãi mãi. Suốt đời, suốt đời nhé──.

Từ lúc nào không hay, âm nhạc đã tắt lịm, buổi diễu hành cũng đã kết thúc. Giữa dòng người đang ồn ào chuyển động, tôi hỏi cô bé Kiri-chan vẫn còn đang chìm đắm trong cảm xúc:

"Lúc nãy ấy..."

"Lúc nãy sao ạ?"

"Cái câu 'khoảnh khắc này' ấy..."

Đôi mắt đang rạng rỡ của em bỗng chốc trở nên hốt hoảng.

"Ơ, hơ, đó là tiếng lòng thôi, không, không phải đâu, mà cũng không hẳn là không phải! N-nào, mình đi thôi!"

Nói rồi em vội vàng bước đi, tôi cũng nhanh chóng đuổi theo. Thế nhưng, trái tim tôi thì vẫn còn bị bỏ lại nơi ấy.

"Kiri-chan, em có muốn tắm trước không?"

Sau khi xem xong buổi diễu hành, chúng tôi đã về đến khách sạn như kế hoạch. Khách sạn này rất sang trọng nên phòng ốc khá rộng rãi. Có hai chiếc giường, Kiri-chan đang ngồi trên chiếc giường phía trong. Em ấy không nhìn tôi mà cứ cúi gằm mặt xuống. Tâm trí dường như đang treo ngược cành cây nên chẳng thấy đáp lời.

"Kiri-chan?"

Cuối cùng em ấy cũng chịu quay sang, dù ánh mắt vẫn chẳng thèm nhìn thẳng vào tôi.

"Ch... chị cứ tự nhiên tắm trước đi ạ..."

"Vậy chị không khách sáo, chị đi tắm trước đây."

Tôi bước ra khỏi phòng để vào phòng thay đồ. Khi chỉ còn lại một mình, tôi mới có thể bắt đầu suy nghĩ bình tĩnh được. ──Giá như em có thể ở bên cạnh Kanae mãi mãi... giá như khoảng thời gian này cứ kéo dài mãi. Tôi nhớ lại lời lẩm bẩm lúc nãy của em ấy. Tại sao em ấy lại nói một câu như thế?

"...Thật chẳng hiểu nổi."

Lẽ nào là tỏ tình? Chắc không phải đâu. Vậy thì ý nghĩa của câu nói đó là gì? Không, tôi hiểu mà. Chắc chắn là vì Kiri-chan đã có một ngày thật vui vẻ nên em ấy mong muốn nó đừng kết thúc. ...Nhưng lại là "ở bên cạnh Kanae mãi mãi"? Tôi không hiểu tại sao tên mình lại xuất hiện ở đó, nhưng dù sao thì việc em ấy cảm thấy vui khi ở bên tôi là một điều đáng mừng và vinh dự. Thực tế là tôi cũng rất vui. Tôi thực lòng cảm thấy thật tốt khi được đi cùng em ấy.

Điều tôi không hiểu là tại sao câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu mình.

"Mãi mãi sao."

Ở một góc nào đó, tôi đã nhận ra rồi. ──Chẳng có gì là mãi mãi cả. Không gì có thể kéo dài mãi được. Tôi đã nếm trải điều đó bằng chính bản thân mình rồi. Thế nên câu nói ấy cứ mắc kẹt lại như một chiếc gai không thể rút ra. Dù đã tắm xong, tôi vẫn chẳng thấy nhẹ lòng hơn chút nào. Chẳng những không bình tĩnh lại được mà tình hình còn tệ hơn. Càng suy nghĩ, tôi càng sa lầy vào những suy tư quẩn quanh.

"Thật chẳng hiểu nổi..."

Lời than thở bị tiếng nước xả át đi ngay lập tức, nhưng nó lại không thể trôi đi khỏi tâm trí tôi.

Tôi sấy tóc rồi mặc một chiếc áo thun. Đáng lẽ tôi nên mặc áo choàng tắm hay một bộ đồ ngủ dễ thương, nhưng vì thấy hơi ngượng nên tôi đã chọn chiếc áo thun in hình nhân vật anime kín mít. Mặc bộ này thì cũng có cái ngại riêng là không thể bước chân ra khỏi phòng được.

Mở cánh cửa phòng nặng nề về mặt tâm lý để quay lại, tôi thấy Kiri-chan đang ngồi xếp bằng ngay ngắn trên giường. ...Cái cảnh tượng gì thế này? Em sao thế Kiri-chan?

"Xin lỗi em nhé, chị tắm hơi lâu."

"Không, không sao đâu ạ. Không sao mà! Thực sự không sao đâu!" Trông em ấy chẳng có vẻ gì là không sao cả, nhưng tôi cũng vậy thôi.

"Đến lượt em đấy."

"Em xin phép ạ!"

Cách dùng từ của em ấy bắt đầu có vấn đề rồi. Con bé chạy vù một mạch từ giường vào phòng thay đồ. Em ấy thậm chí còn chẳng buồn phản ứng gì với chiếc áo thun trông phát khiếp của tôi. Giờ thì làm gì đây nhỉ? Hay là cứ thế đi ngủ luôn cho rảnh nợ? Nhưng nếu nhắm mắt lại, tôi lại càng cảm nhận rõ sự hiện diện của chiếc gai đang cắm trong lòng. Điều tôi cần lúc này là một thứ gì đó để phân tâm. Tivi, báo chí, truyện tranh, cái gì cũng được.

"Phải phân tâm thôi..."

Dù bảo cái gì cũng được, nhưng cuối cùng tôi lại chọn Radio. Tôi lấy điện thoại ra và mở ứng dụng lên. Web Radio thật là tiện lợi, có thể nghe bất cứ lúc nào, bất cứ đâu mà không cần quan tâm đến thời gian hay địa điểm. Không cần phải canh giờ để nghe phát sóng trực tiếp. Sự tiến hóa của văn minh đúng là tuyệt vời. Chương trình "Radio Korekkiri" của chúng tôi ngoài phát sóng thông thường còn được truyền tải qua Web Radio. Miễn phí trong một tuần, sau đó thì phải là thành viên trả phí mới nghe được. Nếu không làm thế thì sau này đĩa Radio CD sẽ chẳng ai mua mất.

Tuy nhiên, tôi nghĩ việc ngồi đây nghe Radio của chính mình thì hơi kỳ, nên đã tìm một chương trình khác. Và tôi đã tìm thấy một chương trình rất phù hợp. Đó là Radio của một người mà chúng tôi biết rất rõ. Chương trình "Radio Yuina Độc Tôn" của cô nàng Tachibana Yuina.

*****

Yuina: "Hôm nay."

Staff: "Thế giới này."

Yuina: "Người xinh đẹp nhất."

Yuina & Staff: "Chính là tôi!"

Yuina: "Radio Yuina Độc Tônnnn—"

Yuina: "Chương trình xin được bắt đầu, chào buổi tối mọi người. Mùa mưa đã qua và dạo này trời nóng nhỉ. Những lúc thế này, chỉ cần nghe giọng nói của tôi là các bạn sẽ thấy nóng bỏng hơn nữa đấy."

Yuina: "Nhớ cẩn thận đừng để bị sốc nhiệt nhé, nước uống là rất quan trọng."

Yuina: "Nếu thấy khát, hãy uống 'cái đó' đi, 'cái đó' ấy."

Yuina: "'Cái đó' là cái gì nhỉ..."

Yuina: "Chết tiệc, tôi quên mất tên loại đồ uống mình đang hợp tác rồi."

Yuina: "Cái loại nước có ga, vị chanh của nhà tài trợ mới hôm nọ ấy..."

Yuina: "Nào, hôm nay chúng ta cũng bắt đầu thôi, Yuina— Độc Tôn— Radio—!"

Yuina: "Chương trình này được mang đến cho các bạn bởi sự tài trợ của cửa hàng tiện lợi 'Stella' – nơi làm phong phú thêm cuộc sống thường nhật của bạn, và nước giải khát 'Lemon Dash' – mang lại sự sảng khoái và tươi mới cho cổ họng của bạn."

**_***

"Ha ha ha ha ha."

Thật là cạn lời. Ngay câu khẩu hiệu mở đầu đã là "Tôi là người xinh đẹp nhất thế giới". Lại còn cái kiểu quên luôn cả tên sản phẩm của nhà tài trợ nữa chứ. Nhưng nó lại tạo ra ấn tượng cực kỳ mạnh. Chính vì cô nàng quên tên nên người nghe lại càng tò mò muốn biết đó là sản phẩm gì, ngay sau đó phần giới thiệu nhà tài trợ vang lên khiến cái tên "Lemon Dash" được khắc sâu vào trí nhớ một cách mãnh liệt. Thật là cao tay. Nếu cô nàng thực sự cố tình làm vậy thì đúng là quá mưu mô. Quả không hổ danh là đối thủ của tôi.

"Đúng là đáng để học tập mà."

Dù sao thì tôi cũng chỉ là lính mới trong làng Radio. Thế giới Radio này thực sự rất sâu sắc. Ngay cả Radio của những đứa trẻ kém tuổi cũng là một cuốn sách tham khảo tuyệt vời. Tôi vừa nằm trên giường vừa chăm chú lắng nghe qua loa điện thoại.

"A, em tắm xong rồi đây."

"Hì hì, cười đau cả bụng luôn."

"...Chị đang cười cái gì thế?"

"Hì hì."

Tôi chạm mắt với Kiri-chan trong bộ đồ ngủ. Em ấy đang nhìn xuống tôi – kẻ đang ôm bụng cười lăn lộn trên giường – bằng một ánh mắt lạnh lùng.

"Em thấy sảng khoái chưa?"

"Vâng, sảng khoái rồi... nhưng chị đang làm gì thế?"

"Làm gì là làm gì."

Tiếng người vẫn đang phát ra từ điện thoại.

"Chị đang nghe Radio mà."

"Hàaaaaaaaaaaaaaaaaaa..."

Em ấy thở hắt ra một hơi thật dài. Ơ, tôi lại làm gì sai à? Em ấy lẩm bẩm một mình với giọng rất nhỏ.

"Thế này thì chẳng hóa ra chỉ có mình em là giống đồ ngốc sao."

"Nghĩa là sao?"

"...Chị đang nghe gì thế?"

Em ấy lảng tránh câu hỏi của tôi và hỏi ngược lại.

"Chị đang nghe Radio của Yuina-san, chương trình 'Radio Yuina Độc Tôn'."

"À, cái chương trình đó à. Có hay không?"

"Cười đau cả bụng luôn ấy."

"Vậy sao."

Kiri-chan tiến lại gần chiếc giường tôi đang nằm.

"Em làm phiền chút nhé."

"Hả."

Và rồi, em ấy nằm xuống ngay bên cạnh tôi. Tôi vội vàng nhích người ra để nhường chỗ. K... Kiri-chan?

"Vì nghe không rõ lắm nên chị cũng cho em nghe với."

"À... ừ, được chứ."

Cả hai cùng nằm trên giường và lắng nghe Radio. Lúc đầu tôi còn thấy căng thẳng, nhưng khi tập trung vào Radio thì sự căng thẳng đó bỗng chốc bay biến đi đâu mất. Chẳng mấy chốc chương trình của Yuina kết thúc, chúng tôi lại bắt đầu nghe sang các chương trình khác. Việc vừa nghe vừa cùng nhau bàn luận, đưa ra nhận xét hay ý kiến thật là một trải nghiệm mới mẻ và vô cùng thú vị.

"Dùng cái giọng này để nổi giận thì đúng là gian lận mà. Chẳng thấy sợ chút nào, trái lại còn muốn bị mắng thêm nữa cơ."

"Cái cảm giác nhẹ nhàng bay bổng này đúng là đỉnh thật. Tụi mình không tài nào bắt chước nổi."

Chúng tôi là những người dẫn chương trình Radio.

"Cách phản pháo này đáng để học hỏi đây."

"Chị định nhắm tới mục tiêu trở thành nghệ sĩ hài đấy à?"

"Ơ, chẳng phải chị đã bảo là chị nhắm tới giải M-1 (giải đấu hài kịch) rồi sao?"

"Chị đã nói bao giờ đâu!"

Tôi thực sự cảm nhận được rằng mình đã luôn khao khát có được khoảng thời gian như thế này.

"Radio đúng là thú vị thật nhỉ."

"Vâng, cười đau cả bụng."

"Không biết Radio của tụi mình cũng có ai đó đang nghe như thế này không nhỉ."

"...Chắc là có đấy."

Nhờ việc nghe Radio của người khác, tôi lại có thể hiểu thêm về chính chương trình của mình.

"Sắp tới mình sẽ được gặp các thính giả tại sự kiện rồi nhỉ."

"Vâng, không biết những người như thế nào sẽ đến xem nhỉ— ý em là không biết những người như thế nào sẽ đến xem nhỉ."

"Liệu những người như bạn Alpon có đến không nhỉ?"

"Nếu sự thật bạn ấy lại là một cô gái thì đúng là một cú sốc lớn đấy."

"Phụt."

"Ha ha."

Thật hạnh phúc. Hạnh phúc vì có thể trò chuyện về niềm đam mê Radio, vì có thể sẻ chia những cảm xúc này cùng nhau.

"Nào, tối nay mình sẽ nghe Radio thâu đêm luôn!"

"Hả—"

Mọi chuyện mới chỉ bắt đầu thôi mà.

"Khò... khò..."

"Quả nhiên qua 2 giờ sáng là sẽ lăn ra ngủ mà."

Có lẽ vì thể lực đã cạn kiệt, đang nói chuyện giữa chừng Kiri-chan bắt đầu nói năng lộn xộn rồi cuối cùng chìm vào giấc ngủ. Gương mặt lúc ngủ trông thật ngây thơ. Sống mũi thanh tú, bờ môi mềm mại. Đôi má hơi ửng hồng và tiếng thở đều đặn, bình yên. Có thể chẳng có gì là mãi mãi. Nhưng lúc này, cứ như thế này là tốt rồi. Một cô bé khiến tôi có suy nghĩ như vậy đang nằm ngay bên cạnh. Như thế là đủ rồi đúng không? Cần gì phải trăn trở thêm nữa. Tôi sẽ trở thành một Seiyuu khiến em tự hào. Vì em, tôi nhất định sẽ nỗ lực và vững vàng hơn. Tôi cũng nhắm mắt định đi ngủ, và rồi chẳng mấy chốc tôi cũng đã lạc bước vào vương quốc của những giấc mơ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!