Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

523 3227

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

7 27

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

16 39

Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

(Đang ra)

Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Tao Trà

Thế là, từng màn câu chuyện chẳng biết là gặp gỡ hay là trùng phùng bắt đầu diễn ra.

734 6523

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

925 2101

Vol 1 - Chương 5-P1

Chương 5-P1

CHƯƠNG 5: HÔM NAY NHẠC HIỆU LẠI VANG LÊN

Chẳng ai biết đâu mới là đáp án chính xác. Liệu cách diễn vừa rồi là đúng hay sai? Ngay cả khi đạo diễn âm thanh gật đầu, chưa chắc đó đã là thành công. Cái gật đầu đó có khi chỉ là sự bỏ cuộc đầy miễn cưỡng. "Chỉ cần bản thân thấy hài lòng với diễn xuất của mình là được." Có những bậc tiền bối đại thụ đã nói như thế, nhưng dù bản thân có tự thấy "ổn thỏa", thì nỗi bất an vẫn lập tức ập đến, sự tự tin biến thành nghi hoặc, khiến ta lạc lối trong mê cung. Đến lúc chương trình phát sóng trên toàn quốc, ta vẫn chẳng thể biết mình làm thế có thực sự đúng không, chẳng bao giờ có chuyện hài lòng hoàn toàn. Ta luôn bị đe dọa bởi nỗi bất an, bị đóng đinh vào cây thập giá mang tên lo âu. Dù vậy, ta chỉ còn cách tin rằng mình đang đúng. Chỉ còn cách tin vào lời nói của người khác. Chỉ còn cách tin vào một điều gì đó bên trong chính mình. Cứ thế mà tự lừa mình dối người để tiếp tục diễn.

Nhưng, điều gì không đúng thì ta sẽ nhận ra ngay. Nhận ra rất rõ. Sai lầm, sự thỏa hiệp, sự kiêu ngạo... tất cả sẽ hiện ra dưới hình hài của thất bại và tấn công ta. Đúng vậy, tôi của ngày hôm qua đã sai lầm.

"Khụ khụ."

Sáng thức dậy, nước mũi tôi chảy ròng ròng, những cơn ho không dứt. Đầu óc quay cuồng, chắc chắn là đang sốt rồi. Tôi bị cảm. Nguyên nhân thì quá rõ ràng. Sau khi đi làm khách mời Radio ngày hôm qua, tôi đã để mình ướt sũng nước mưa trên đường về. Đã thế về đến nhà, chắc do quá mệt nên tôi đã để nguyên bộ quần áo ướt đó mà nằm vật ra sàn ngủ thiếp đi. Thật không còn gì để bào chữa cho sự cẩu thả tột độ này. Đối với một diễn viên lồng tiếng, việc chăm sóc cổ họng còn quan trọng hơn cả chăm sóc sắc đẹp. Một Seiyuu không phát ra tiếng thì chẳng còn ý nghĩa gì cả. Không được phép bỏ bê "cần câu cơm" của mình. Giữ gìn sức khỏe là điều hiển nhiên của một người làm nghề chuyên nghiệp. Vậy mà, tôi lại bị cảm. Thế nhưng hôm nay là ngày thu âm Radio Korekkiri. Tôi không thể thong thả nằm ngủ ở nhà được. Dù sao thì cũng phải thay đồ đã. Chẳng lẽ lại mặc nguyên bộ pijama đi thu âm. A... mệt quá đi mất. Chỉ muốn nằm ở nhà ngủ thôi. Tôi lắc đầu thật mạnh để xua tan ý nghĩ "trốn chạy" ra khỏi đại não. Không được, tuyệt đối không được. Phải đi làm thôi.

"A-e-i-u-e-o."

Giọng tôi đã khản đặc. Ngậm kẹo đau họng liệu có khá khẩm hơn chút nào không? Trang điểm qua loa, tôi lao ra khỏi nhà. Hôm nay trời nóng quá, hay do tôi đang đeo khẩu trang, hay do tôi đang sốt mà mồ hôi cứ chảy không ngừng, phải dùng khăn lau liên tục.

"Hộc... hộc..."

Mất gấp đôi thời gian so với bình thường, cuối cùng tôi cũng lết được đến hiện trường thu âm.

"Em... chào... buổi sáng..."

Vừa mở cửa bước vào, một nhân viên nữ nhìn thấy tôi đã lo lắng hỏi ngay:

"Chị có sao không ạ?".

"Kh-Không sao đâu, khụ khụ."

Nhìn thấy bộ dạng ho rũ rượi đầy khổ sở của tôi, các nhân viên đều lộ vẻ ái ngại. Nhìn kiểu gì cũng thấy là không ổn chút nào. Càng đi tôi càng cảm thấy cái nóng của cơn sốt bốc lên, phải vất vả lắm mới đến được đây, không biết bao nhiêu lần tôi đã định quay đầu về.

"Vì đây là công việc của mình, là công việc của mình mà."

Bằng chất giọng thều thào, tôi cố gắng tự khích lệ bản thân. Thú thật là đứng thôi cũng thấy mệt. Tôi đã phải dồn hết sức lực chỉ để đứng vững.

"Bà chị có sao không đấy?"

Tôi còn chẳng nhận ra Kiri-chan đã đứng bên cạnh mình từ lúc nào.

"Ha ha, chị không sao đâu Kiri-chan."

Vừa dứt lời, tôi loạng choạng rồi đổ gục vào tường.

"Kanae!" Kiri-chan hét lên gọi tên tôi.

"Xin lỗi nhé, chị hơi chóng mặt chút thôi. Không sao đâu mà, bắt đầu họp nội dung thôi nào."

Lời nói cố tỏ ra cứng cỏi của tôi lập tức bị phủ nhận phũ phàng.

"Yoshioka-kun, hôm nay cô về đi."

Tôi hướng cái đầu nặng trịch về phía phát ra âm thanh. Anh Uejima đang nhìn tôi với gương mặt vô cùng nghiêm nghị.

"Em làm được, em làm được mà, xin hãy cho em làm, khụ khụ..."

Một lời gồng mình chẳng có chút sức thuyết phục nào. Vẻ nghiêm nghị trên mặt anh Uejima chuyển sang sự ngán ngẩm. Và rồi, những lời nói hiển nhiên được ném thẳng vào mặt tôi:

"Nghe thì có vẻ nghiệt ngã, nhưng cô đang gây phiền phức đấy."

"Phiền phức..." Câu nói đó đâm xuyên thấu tim tôi.

"Phải, phiền phức. Cô có thể lây bệnh cho người khác. Cứ mỗi lần cô ho dính vào mic là chúng tôi lại phải biên tập lại. Chúng tôi không thể cứ vừa làm vừa canh chừng tình trạng của cô để mà dừng lại được. Như thế sẽ mất thời gian gấp đôi. Tôi không thể bắt các nhân viên phải tận lực vì một mình cô được."

Tôi biết chứ. Là lỗi của tôi. Nhưng tôi vẫn cố bám víu:

"Nhưng mà... em chỉ có mỗi chương trình này, chỉ có mỗi buổi Radio này thôi mà..."

Kiri-chan nhìn tôi đầy lo lắng.

"Thật thất vọng, Yoshioka-kun." Anh Uejima vẫn không dừng lại.

"Cô không đủ tư cách làm một người chuyên nghiệp."

Câu nói đó, đúng chỉ một câu nói đó thôi đã khiến đầu óc tôi trắng xóa.

"Làm ơn, em xin anh, làm ơn đi mà..."

Tôi van nài anh Uejima trong vô vọng, nhưng gương mặt anh ta chẳng mảy may biến sắc. A, kết thúc rồi. Và rồi, tay chân tôi không còn chút sức lực nào nữa. Cảnh vật trước mắt chao đảo. Bộp. Thế giới quay cuồng.

"..."

Khi nhận ra thì tôi đã nằm trên sàn nhà rồi. Sàn nhà lạnh lẽo quá. Tôi nghe thấy tiếng Kiri-chan đang gào khóc gọi tên mình trong tuyệt vọng, nhưng ý thức của tôi cứ thế lịm dần đi. Phựt. Tôi hoàn toàn mất đi ý thức.

*****

Kiri: "Có một tin buồn dành cho mọi người ạ. Số vừa rồi chính là lần cuối cùng của chị Yoshioka Kanae."

OO: "Từ số này, chương trình sẽ có cộng sự mới của Kiri-san, đó chính là OO."

Kiri: "Yaa, rất mong nhận được sự giúp đỡ của chị OO nhé."

OO: "Chị sẽ cố gắng hết sức để trở thành một người đàn chị mới của Kiri-san."

Kiri: "Vâng, em trông cậy cả vào chị OO đấy. Chị OO chính là Seiyuu mà em vô cùng kính trọng, được cùng chị làm Radio thế này em thấy hạnh phúc lắm luôn."

OO: "Đâu có đâu, Kiri-san mới là Seiyuu đang nổi đình nổi đám nhất hiện nay mà. Chị mới là người thấy hạnh phúc không tả nổi khi được làm chung với em đây này."

Kiri: "Hì hì, được đóng chung với một người chị xinh đẹp thế này thì đúng là nhất luôn."

OO: "Em lại khéo đùa rồi—"

Kiri: "Em nói thật lòng mà. Chứ trước đây em toàn phải làm với bà cô sắp băm, lúc nào cũng khắt khe với em."

OO: "Ra là vậy sao."

Kiri: "Vâng ạ."

OO: "Đúng là kỳ quặc thật nhỉ. Kiri-san lúc nào cũng chỉ toàn nói lời độc địa với tông giọng lạ lùng. Hóa ra lúc đó em đang phải gượng ép bản thân sao."

Kiri: "Dù hơi khó nói nhưng đúng là vậy ạ, em đã phải rất gượng ép."

OO: "Từ giờ em không cần phải gượng ép nữa đâu nhé, hãy cùng chị làm Radio thật vui vẻ nào."

Kiri: "Vâng ạ ♪ Vậy thì xin vĩnh biệt, Yoshi-Okan, vĩnh biệt chị Yoshioka Kanae."

*****

Bật dậy.

"Không! Tôi không muốn vĩnh biệt đâu!"

Tôi hét lớn và tỉnh giấc. Cái gì vừa rồi vậy? Giấc mơ hay hiện thực? Thực sự là mơ sao? Đây là đâu? Tôi nhìn quanh. Một căn phòng trắng toát. Tôi đang ngồi trên giường? Không, không phải đang ngồi, tôi đang nằm trên giường bệnh. Căn phòng đang nhuộm một sắc cam của hoàng hôn. Một nơi lạ lẫm. Nhưng tôi biết mình đang ở đâu. Đây là bệnh viện. Gần đó có người. Quản lý Katayama của công ty tôi đang ngồi khoanh tay trên ghế, gục đầu ngủ gật. Cậu ta ngủ say đến mức chẳng nhận ra tiếng hét của tôi. Tôi dần bình tĩnh lại và bắt đầu nhớ lại ký ức từng chút một. Tôi đã muốn quên đi. Những thất bại mà tôi không bao giờ muốn nhớ lại.

"Ra vậy, mình đã ngất xỉu."

Dù sốt cao do cảm lạnh nhưng tôi vẫn cố chấp đến hiện trường thu âm, rồi ngất xỉu. Anh Uejima đã bảo về đi mà tôi không nghe, rồi ngất xỉu. Ngay trước mặt Kiri-chan, tôi đã ngã gục.

"Thật thất vọng, Yoshioka-kun. Cô không đủ tư cách làm một người chuyên nghiệp."

Đúng như lời anh Uejima nói. Tôi đã hành động như một kẻ nghiệp dư không hơn không kém.

"...Ha ha."

Tôi thốt lên một tiếng cười khô khốc. Tôi không còn ho nữa nhưng đầu đau như búa bổ, và có vẻ cơn sốt vẫn còn cao lắm. Mọi chuyện kết thúc rồi sao? Cơn ác mộng vừa rồi dù là mơ nhưng lại chẳng phải là mơ. Đó chính là tương lai sắp sửa giáng xuống đầu tôi.

── Bị gạch tên khỏi vị trí người dẫn chương trình, thay thế người mới.

Tôi đã gây ra chuyện tồi tệ đến mức đó. Đã phạm phải một sai lầm ngu ngốc đến mức đó. Chương trình chắc chắn sẽ không bị hủy bỏ đâu, vì đó là show của ngôi sao Sakuma Kiri mà. Họ chắc chắn sẽ tìm cách duy trì nó thôi. Chỉ có điều, ở bên cạnh em ấy sẽ không còn là tôi nữa. Cảm xúc dâng trào, vỡ vụn.

"..."

Ngay khoảnh khắc định gào lên, một giọng người vang lên khiến tôi khựng lại.

"Chị... tỉnh rồi ạ, chị Yoshioka."

Katayama lẽ ra đang ngủ bỗng thức dậy và cất tiếng hỏi han nhẹ nhàng.

"Chị Yoshioka, dưới... dưới mắt chị kìa."

Nghe Katayama nói, tôi đưa ngón tay chạm xuống dưới mắt thì thấy ướt đẫm. Tôi đã khóc từ lúc nào không biết. Cảm xúc đã tràn bờ mất rồi. Không thể ngăn lại được nữa. Tôi tưởng mình đã kìm nén được nhưng thực ra nó đã quá tải từ lâu. Vậy nên, ít nhất là lúc này.

"Katayama này."

"Vâng, có chuyện gì ạ?"

"Chị xin lỗi, nhưng em có thể ra ngoài khoảng mười phút được không?"

Cậu ta không hề tỏ ra lúng túng trước lời đề nghị đột ngột của tôi, chỉ ngoan ngoãn đáp

"Vâng, em biết rồi" rồi bước ra khỏi phòng bệnh. Chỉ còn lại mình tôi. Không cần phải giữ kẽ với ai nữa. Nước mắt tuôn rơi không thể ngừng lại được. Tôi òa khóc nức nở như một đứa trẻ. Vô địch thiên hạ cái nỗi gì chứ. Tôi chỉ là một đứa trẻ to xác, một Seiyuu mãi chẳng thể lớn nổi. Không, ngay cả cái danh Seiyuu cũng thật là quá hão huyền. Tôi không đủ tư cách làm Seiyuu, không đủ tư cách làm một người chuyên nghiệp. Chỉ là một kẻ thất bại thảm hại luôn bấu víu vào ánh hào quang nhất thời mà thôi. Tôi chán ghét sự ngu ngốc của bản thân, lòng trĩu nặng vì sự thảm hại của chính mình. Bát nước đã hất đi thì không thể lấy lại, nước đã tràn thì chỉ có thể rơi xuống mà thôi. Dù có khóc bao nhiêu, nước mắt cũng chẳng thể cạn được.

Dù tôi bảo chỉ cần mười phút, nhưng ba mươi phút sau mới có tiếng gõ cửa

"Chị Yoshioka, em vào nhé?", và Katayama bước trở lại phòng bệnh. Cậu ấy không hề đả động đến đôi mắt đỏ hoe của tôi, mà bất ngờ cúi rạp đầu xuống.

"Em xin lỗi chị."

Người phải xin lỗi là tôi mới đúng. Tại sao cậu ấy lại xin lỗi chứ?

"Em xin lỗi vì đã không nhận ra chị đang không khỏe. Em đúng là một quản lý thất bại."

Kẻ thất bại là tôi mới phải. Chính tôi mới là người không làm tròn trách nhiệm chuyên nghiệp, cậu ấy chẳng có lỗi gì trong việc tôi đổ bệnh cả. Tôi định lên tiếng thanh minh nhưng cậu ấy vẫn tiếp tục.

"Dù em vẫn còn nhiều thiếu sót, nhưng em là quản lý của chị mà. Thất bại của chị cũng là thất bại của em, và nỗi đau của người nghệ sĩ cũng chính là nỗi đau của em."

"Cậu nghiêm túc quá đấy. Ngẩng đầu lên đi."

Katayama từ từ ngẩng mặt lên. Trông cậu ấy cũng như sắp khóc đến nơi.

"Chị xin lỗi, chị đã gây rắc rối cho mọi người. Chị không đủ tư cách chuyên nghiệp. Tất cả là lỗi của chị. Chị đã để mình ướt mưa, lơ là việc giữ gìn sức khỏe, lại còn đắc ý thái quá khi dạo này có nhiều việc... tất cả, tất cả là tại chị. Chị thực sự xin lỗi."

Dù đang nằm trên giường, lần này đến lượt tôi cúi đầu tạ lỗi.

"Chị Yoshioka, chị ngẩng đầu lên đi ạ. Ngay từ đầu là do em làm việc chưa tốt nên mới thế..."

"Không không, là tại chị."

"Tại em chứ."

"Tại chị mà."

Katayama nở một nụ cười khổ đầy bối rối.

"Thôi, hai chúng mình đừng xin lỗi qua lại nữa nhé."

"Được rồi, kết thúc ở đây thôi. Chị xin lỗi nhé."

Katayama ngồi xuống ghế, khép lại khoảng thời gian tạ lỗi của cả hai. Nếu đã không được xin lỗi nữa, tôi buộc phải đối mặt với thực tế.

"Hãy kể cho chị chuyện gì đã xảy ra sau khi chị ngất đi."

Tôi không được phép để những gì đã xảy ra kết thúc như một cơn ác mộng. Nếu không đối mặt với sự thật, tôi sẽ thấy rất có lỗi với Katayama, với ê-kíp sản xuất, những người đang phải gánh chịu hậu quả. Và cả... với cô bé mà tôi đã bỏ lại một mình đó.

"Vậy thì... em sẽ kể nhé."

Cậu quản lý Katayama vốn dĩ vô tư lự, nay bỗng trở nên vô cùng ý nhị, bắt đầu chậm rãi kể lại.

"Các anh chị nhân viên ở phim trường đã đưa chị đi đấy ạ."

Sau khi tôi ngất xỉu, các nhân viên đã vội vã đánh xe đưa tôi đến bệnh viện. Họ cũng định gọi cấp cứu, nhưng thấy tôi vẫn thở đều và bệnh viện lại ngay gần đó nên đã quyết định tự đưa đi cho nhanh. Phía công ty cũng nhận được điện thoại, và Katayama đã hớt hải chạy thẳng đến đây. Tôi sốt 38 độ, nhưng chỉ là cảm lạnh do kiệt sức nên không có triệu chứng gì quá nghiêm trọng đến mức phải nằm viện tuyến trên. Vậy mà tôi lại được ưu ái nằm phòng đơn thế này. Thôi thì cũng nhờ vậy mà tôi mới có thể khóc một trận đã đời, thật cảm kích quá.

"Hôm nay chị cứ ở lại viện một ngày để nghỉ ngơi cho khỏe hẳn nhé."

Đúng là được chăm sóc tận răng dù chỉ là một cơn cảm lạnh xoàng.

"Mọi người vẫn thu âm Radio sau đó chứ?"

"Vâng, nghe bảo Sakuma-san đã tự mình hoàn thành buổi thu âm một mình đấy ạ."

"Ra vậy..."

Tôi đã để Kiri-chan phải một mình gánh vác cả chương trình. Chắc là con bé đã vất vả lắm khi phải dẫn một mình. Sau một sự cố như thế, làm sao có thể tỏ ra vui vẻ mà thu âm được đây? Chắc chắn không thể giữ tâm thế bình thường được. Tôi phải xin lỗi Kiri-chan thế nào đây, không, liệu tôi còn cơ hội để xin lỗi không? Liệu tôi còn có thể gặp lại em ấy không? Liệu tôi còn cơ hội để quay trở lại với Radio Korekkiri không? Nghĩ đến đó, ngực tôi thắt lại, nhịp tim bỗng đập nhanh liên hồi.

Cộc cộc.

Tiếng gõ cửa vang lên, và cánh cửa mở ra. Tôi nín thở. Một gương mặt quen thuộc. Gương mặt mà tôi không bao giờ có thể quên được. Kiri-chan đang đứng đó.

"May quá, chị tỉnh lại rồi."

Con bé nhìn tôi với vẻ mặt nhẹ nhõm đến lạ. Gương mặt mà tôi vừa mới nhìn thấy hôm nay, giờ đây lại mang cảm giác như đã từ một quá khứ xa xăm nào đó.

"Kiri-chan..."

Những lời định nói sau đó cứ nghẹn lại, không sao thốt ra được.

"A... chị không cần phải ngồi dậy đâu. Cứ nằm yên đó mà tịnh dưỡng đi."

Con bé tiến lại gần và ép tôi phải nằm xuống giường. Tôi nên nói gì đây? Trước tiên phải là "Chị xin lỗi" chứ nhỉ. Hay là "Em dẫn một mình có ổn không?". Không, tôi không thể nói những lời nghe có vẻ trơ trẽn như thế được. Hay là "Không có chị em vẫn ổn đúng không? Chị không thực sự cần thiết nỉ?". Nói vậy chỉ làm con bé thêm khó xử mà thôi. Chắc do cơn sốt, hay do sự xuất hiện đột ngột của em ấy làm tôi quá bất ngờ mà đầu óc cứ rối tung lên, chẳng thể nghĩ nổi điều gì cho ra hồn. Phải nói gì đó đi chứ, phải truyền đạt cho Kiri-chan biết chứ. Phải nói gì đó... Nhưng, người lên tiếng trước lại chính là em ấy.

"Nè, cái này cho chị."

Em ấy đưa ra một vật nhỏ dài.

"Cái gì thế này...?"

"USB."

"USB? Sao em lại đưa chị cái này?"

"Trong này có chứa file âm thanh buổi thu âm ngày hôm nay."

Tim tôi hẫng đi một nhịp. File âm thanh buổi thu âm. Buổi thu âm của Radio Korekkiri mà không có tôi. Nó đang nằm gọn trong khối vật chất nhỏ bé này. Thông thường, việc giao file âm thanh buổi thu âm cho người khác là chuyện không bao giờ xảy ra. Là do các nhân viên sắp xếp, hay phía công ty tôi yêu cầu, hay là chỉ thị từ anh Uejima, hay là do Kiri-chan... mục đích là gì? Tôi hoàn toàn không thấy được chân tướng. Không nói một lời, tôi dùng đôi tay run rẩy nhận lấy cái khối nhỏ nhắn đầy bí ẩn ấy.

"Mà hình như ở đây không có máy tính nhỉ."

"Em có mang theo đây rồi nên không sao đâu ạ."

Nói đoạn, Katayama lấy từ trong túi ra một chiếc máy tính xách tay.

"Vậy là môi trường đầy đủ rồi nhé."

Bên trong này chứa đựng điều gì đây? Hy vọng, tuyệt vọng, hay là một điều gì khác? Dường như nhận ra nỗi bất an của tôi, em ấy lên tiếng:

"Chị muốn nghe hay không là quyền của chị."

Tôi có thể không nghe. Có thể trốn chạy. Có thể không cần phải cố tỏ ra dũng cảm.

"Nhưng mà, buổi thu âm này chứa đựng tất cả tâm tư của em đấy."

Tâm tư của Kiri-chan. Nó là cái gì? Là điều gì đây? Một lời tuyên bố đoạn tuyệt sao?

fab0145a-eaa1-4f36-8119-ab7e07535b6b.jpg

Đáng sợ quá. Nói đi, nói cho chị biết ngay đi. Sợ hãi, chán ghét, chị không muốn nghe chút nào. Thế nhưng, cổ họng chị nghẹn đắng, chẳng thể thốt ra lời nào.

"Vậy thôi, em ở lại lâu quá cũng không tiện, em về đây."

Trước khi cô bé rời đi, tôi chỉ có thể dùng chút sức tàn để thốt ra một câu "Cảm ơn em" nhỏ xíu. Con bé khẽ mỉm cười "Ừm" một tiếng, rồi cùng Katayama rời khỏi phòng bệnh.

Chỉ còn mình tôi. Tôi bị bỏ lại một mình. Chiếc USB trong tay nhẹ tênh, vậy mà tôi cảm thấy nó nặng trĩu ngàn cân. Bên trong này chứa đựng file âm thanh của buổi Radio mà tôi đã biến mất. Tôi tò mò chết đi được. Nhưng tôi mãi vẫn không dám nghe. Tôi sợ. Sợ phải nghe những gì đã được thu âm. Trong này có một "Radio Korekkiri" mà tôi không hề hay biết. Liệu không có tôi, chương trình có vẫn vận hành ổn thỏa không? Liệu mọi thứ có vẫn bình thường như mọi khi không? Liệu tôi có phải là kẻ "có cũng được mà không có cũng chẳng sao" không? Bên trong này là câu trả lời, là tất cả, là tương lai của tôi. Tôi muốn chạy trốn, muốn vứt nó đi, muốn coi như nó chưa từng tồn tại. Thế nhưng, trong này chứa đựng tâm tư của Kiri-chan.

Đến khi hạ quyết tâm thì trời đã về đêm, đã đến giờ tắt đèn của bệnh viện. Cuối cùng tôi cũng khởi động máy tính, cắm chiếc USB vào. Và rồi, trong căn phòng bệnh đơn độc không ánh đèn, tôi run rẩy nhấn nút phát.

*****

Kiri: "Xin chào mọi người. Tôi là Sakuma Kiri và..."

Kiri: "Radio Korekkiri số này sẽ chỉ do một mình Sakuma Kiri gửi tới các bạn!"

Kiri: "Vâng, đúng như các bạn đang nghe thấy đấy."

Kiri: "Hôm nay Yoshi-Okan vì sức khỏe không tốt nên xin phép nghỉ một buổi. Thật là, tự dưng lăn ra ốm làm người ta khổ sở quá đi mà. Sắp băm đến nơi rồi thì phải biết giữ gìn bản thân đi chứ. Nè nè, đừng có mà thức khuya nữa, lo mà ngủ sớm cho mau khỏe đi đó!"

*****

Giọng nói quen thuộc của Kiri-chan vang lên. Dù là giọng nói tôi vẫn nghe hàng ngày, nhưng sao lúc này nghe như từ một thời xa xăm nào đó. Vẫn là cô bé ấy. Nhưng cái sự "độc miệng" hôm nay sao nghe lại dịu dàng thế, tôi cảm nhận được sự lo lắng của em ấy dành cho mình.

** ***

Kiri: "Vâng, đến chuyên mục <Báo cáo cho Yoshi-Okan đây!>, nhưng nhân vật chính vắng mặt rồi. Tuy nhiên, em vẫn sẽ làm. Làm tới bến luôn."

Kiri: "Em đọc thư ngay đây. Từ bạn 'Người sắp băm hay mơ mộng'. Dù ở tuổi nào thì mơ mộng cũng tốt thôi, nhưng không bắt tay vào hành động là không được đâu nhé—"

Kiri: "Vâng: 'Hai chị là kiểu người sẽ ăn món mình thích trước hay để dành đến cuối cùng mới ăn ạ?'. Rồi rồi, tới rồi đây. Thư tâm sự bình thường. Một lá thư bình thường đến mức không thể bình thường hơn."

Kiri: "Em không cần mấy cái thư bình thường này đâu!"

Kiri: (Xoẹt...) "Ơ, không có người ngăn lại tự dưng thấy nó cứ sai sai sao ấy nhỉ."

Kiri: "Đành chịu vậy, em sẽ trả lời nhé. Em là kiểu ăn món mình thích trước."

Kiri: "...Ở một mình nên câu chuyện chẳng phát triển tiếp được nhỉ."

Kiri: "Đành vậy, em hỏi anh Uejima xem sao."

Kiri: "Gì cơ gì cơ. Ra thế, anh là kiểu ăn nhấm nháp từng chút một hả. Cái kiểu phiền phức thế. Đã ăn thì phải ăn một lèo cho hết đi chứ!"

*****

Lúc đầu tôi còn lo lắng không biết Kiri-chan sẽ nói gì, nhưng con bé vẫn là Kiri-chan như mọi khi. Chẳng biết từ lúc nào tôi đã thấy an lòng. Nghe giọng nói của em ấy khiến tôi bình tâm lại. Và rồi, tôi nhận ra mình đã tăng âm lượng từ lúc nào, say sưa lắng nghe không rời một phút.

*****

Kiri: "Tiếp theo là chuyên mục <Chỉ thế này thôi là đủ rồi!>!"

Kiri: "Ở đây chúng tôi nhận những lời tâm sự muốn từ bỏ điều gì đó của thính giả để đưa ra lời khuyên."

Kiri: "Ừm thì, em ấy à, vì một mình nói suốt mệt lắm rồi, nên em muốn cái vụ tự tiện lăn ra ốm nghỉ việc này 'chỉ thế này thôi' rồi chấm dứt luôn đi nhé."

Kiri: "Vâng, hôm nay chuyên mục <Đoàn kịch - Học viện Không tưởng> xin được tạm nghỉ ạ."

Kiri: "Thú thật là một mình diễn kịch đuối lắm. Một mình đóng hai vai đúng là địa ngục mà."

Kiri: "Thỉnh thoảng có những Seiyuu đóng mấy vai liền trong một chương trình, em thực sự nể phục họ luôn. Thay đổi tông giọng mệt lắm. Chắc chắn trong đầu sẽ rối tung rối mù cho xem."

*****

Vì đây là chương trình của hai người nên việc một mình dẫn dắt các chuyên mục đúng là quá sức. Dù vậy, với sự hỗ trợ của ê-kíp, em ấy đã hoàn thành một cách trơn tru. Ba mươi phút trôi qua nhanh như chớp, buổi phát sóng đã đi đến hồi kết.

*****

Kiri: "Đây là một số phát sóng đơn lẻ bất đắc dĩ."

Kiri: "Mệt quá, thực sự mệt rã rời luôn. Nói phần của cả hai người đúng là quá sức chịu đựng."

Kiri: "Yoshi-Okan, chị đang nghe đúng không. Không có chị em thấy khổ sở lắm đó, nên liệu mà chấn chỉnh lại đi nhé."

Kiri: (Hít một hơi sâu...)

Kiri: "Em cần chị!"

Kiri: "Đừng có mà tự vác mấy cái trách nhiệm thừa thãi vào người, mau trưng cái bộ mặt rạng rỡ và cho em nghe giọng nói khỏe khoắn của chị đi đấy."

Kiri: "Ở một mình chán chết đi được."

Kiri: "Em không cần khách mời. Cũng không cần người thay thế. Không ai có thể thay thế được chị đâu."

Kiri: "Chỉ khi có em và chị thì mới là cơ mà!"

Kiri: "...Huhu, em lỡ nói mấy lời xấu hổ quá rồi. Anh Uejima nhớ cắt đoạn này đi cho em nhờ."

Kiri: "Hả, không cắt á? Đừng có đùa nhây thế chứ! Cái này mà phát sóng là em xấu hổ chết mất! Hết giờ rồi ạ? Đằng nào cũng là bản thu âm mà, anh muốn biên tập bao nhiêu chẳng được. U ư, thôi được rồi, đành chịu vậy, kết thúc, kết thúc ở đây thôi."

Kiri: "Tuần tới sẽ là hai người, em sẽ cùng Yoshioka Kanae gửi tới mọi người chương trình nhé. Em là Sakuma Kiri! Hẹn gặp lại vào tuần sau!"

*****

Nước mắt tưởng đã cạn khô, vậy mà tôi lại khóc thêm lần nữa. Nhưng lần này khác rồi. Tôi hạnh phúc. Đây là những giọt lệ ấm áp. Kiri-chan đã nói "cần" tôi.

"Em cần chị!"

"Chỉ khi có em và chị thì mới là Radio Korekkiri"

Đó chính là câu trả lời mà Kiri-chan dành cho tôi. Tôi đã nhận được rồi, thông điệp của em đã chạm đến trái tim chị rồi, Kiri-chan ơi. Em đã nói. Đã nói giúp chị rồi.

"Tuần tới sẽ là hai người"

Tôi có thể quay lại, tôi được phép đứng ở nơi đó. Tôi được phép ngồi bên cạnh em ấy. Đó là liều thuốc đặc trị hữu hiệu hơn bất cứ thứ gì để cứu rỗi tôi. Em ấy đã trao cho tôi câu trả lời. Kém tôi 10 tuổi, không, chuyện đó không còn quan trọng nữa. Người cộng sự Radio, người bạn đồng hành của tôi – Kiri-chan đã gửi gắm tâm tư đến cho tôi.

"Cảm ơn em... Kiri-chan."

Giờ đến lượt tôi đáp lại. Tôi buộc phải chấm dứt cái bộ dạng sướt mướt này thôi.

Việc khóc lóc... chỉ thế này thôi là đủ rồi. Việc tự mãn... chỉ thế này thôi là đủ rồi. Việc gượng ép bản thân... chỉ thế này thôi là đủ rồi. Việc tự hạ thấp chính mình... chỉ thế này thôi là đủ rồi.

Phải tự tin lên chứ. Tôi là cộng sự của Sakuma Kiri. Là bạn đồng hành của em ấy. Tôi không mạnh mẽ, không vô địch, tôi cũng có lúc suy sụp. Nhưng tôi có người cộng sự luôn nâng đỡ, người bạn đồng hành luôn khích lệ, tôi có cô bé dịu dàng hơn bất cứ ai ở bên cạnh. Tôi có Kiri-chan. Điều đó khiến tôi thấy an tâm và ấm lòng hơn bao giờ hết.

Đêm đó, dù nằm trên chiếc giường bệnh không quen thuộc, tôi đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Cơn ác mộng đã không còn hiện về nữa.

Việc nằm viện kết thúc sau một ngày, tôi đã hoàn toàn khỏe mạnh và được về nhà vào trưa hôm sau. Tôi khỏe đến mức chính mình còn thấy lạ lùng, chẳng hiểu sao hôm qua lại lăn ra ngất được nữa. Không chỉ nhờ thuốc của bệnh viện đâu. Tôi biết mà. Và rồi, một tuần kể từ cái ngày tôi ngã gục đã trôi qua.

"Em xin lỗi vì đã gây rắc rối cho mọi người."

Trong buổi họp nội dung thu âm, câu đầu tiên tôi làm là cúi rạp người xin lỗi tất cả. Dù đã xin lỗi qua điện thoại và email từ trước, nhưng quan trọng nhất vẫn là được trực tiếp nhìn mặt mọi người để tạ lỗi. Để đặt dấu chấm hết cho chuyện này, tôi buộc phải làm điều đó.

"Em đã thiếu ý thức trách nhiệm."

Tôi đã thiếu đi ý thức của một Seiyuu chuyên nghiệp.

"Em đã quá đắc ý."

Công việc tăng lên khiến tôi ngỡ rằng mọi chuyện sẽ luôn suôn sẻ. Tôi đã ảo tưởng rằng mình là vô địch.

"Sắp băm đến nơi rồi mà em vẫn còn trẻ con quá."

Đã gần ba mươi tuổi đầu mà vẫn phạm sai lầm ngớ ngẩn, hành động như một kẻ thất bại trong xã hội. Tôi thừa nhận mình thật tồi tệ. Tôi là kẻ chẳng ra làm sao. Tôi chấp nhận và thấu hiểu điều đó. Kiri-chan định nói gì đó, nhưng anh Uejima đã giơ tay ngăn lại. Tôi tiếp tục:

"Em không dám hứa là mình sẽ không bao giờ bị cảm nữa."

Dù có cẩn thận đến đâu, sức khỏe cũng có lúc gặp vấn đề. Chẳng có gì là tuyệt đối trên đời. Nhưng em sẽ nỗ lực hết mình để giảm thiểu thiệt hại xuống mức thấp nhất.

"Nhưng với tư cách là một người chuyên nghiệp, một Seiyuu, một người dẫn chương trình Radio, em hứa sẽ nỗ lực hết sức trong sinh hoạt hàng ngày để không gây phiền hà cho mọi người thêm nữa."

Đó là những điều hiển nhiên. Nhưng nếu không nói ra thành lời, tôi sẽ không thể thay đổi. Tôi ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt từng nhân viên Radio một. Nữ nhân viên trẻ tuổi. Anh nhân viên kỳ cựu. Anh nhà tài trợ. Biên kịch nội dung. Các trợ lý. Quản lý. Mọi ánh mắt chạm nhau. Không một ai né tránh. Ở đây có rất nhiều người. Không chỉ có tôi và Kiri-chan. Rất nhiều nhân viên đang ở đây, vì buổi Radio của chúng tôi mà nỗ lực hết mình. Không, không chỉ có những người ở đây. Còn có công ty, bạn cùng khóa, bạn bè, đối thủ, và rất nhiều thính giả nữa. Tôi đã phản bội lại kỳ vọng của tất cả mọi người. Tôi dồn hết ý chí và tâm tư vào giọng nói vang dội:

"Từ nay về sau, em sẽ cố gắng hết mình để tạo nên một buổi Radio thú vị như từ trước đến nay, không, phải thú vị hơn thế nữa!"

Tôi cũng chẳng biết cụ thể là phải cố gắng thế nào. Những gì tôi cho là thú vị chưa chắc đã là đáp án đúng. Thế nhưng, tôi phải phát đi tín hiệu của chính mình, phải tin vào những gì mình lựa chọn và tiến lên phía trước. Bởi vì ngay cả khi có thất bại đi chăng nữa, nếu không tiến lên, nếu không thử thách thì sẽ chẳng có điều gì mới mẻ được sinh ra cả.

"Một lần nữa, từ nay về sau rất mong nhận được sự giúp đỡ của mọi người ạ!" Tôi cúi đầu thật sâu. Sau một thoáng im lặng—

Bộp bộp bộp.

Tiếng vỗ tay vang lên. Tôi bất giác ngẩng đầu, đó là sự cổ vũ từ anh Uejima. Theo đó, các nhân viên xung quanh cũng bắt đầu vỗ tay. Chẳng mấy chốc, cả căn phòng ngập trong tiếng vỗ tay tán thưởng như một buổi liveshow vừa kết thúc vậy. Ngượng quá. Tôi đâu có ở vị trí được nhận vỗ tay thế này. Nhưng, tôi thấy hạnh phúc và ấm áp vô cùng. Dù đã làm sai, nhưng mọi người vẫn đón nhận tôi bằng nụ cười rạng rỡ.

"Mừng cô đã quay lại."

"Từ giờ lại nhờ cả vào cô nhé."

"Tuần trước thiếu cô thấy buồn hẳn."

"Không có Yoshi-Okan là thấy thiếu thiếu sao ấy."

"Đừng có làm quá sức nhé."

"Chào mừng chị trở lại."

"Để không bị cảm thì bình thường chị nên nạp thêm protein vào."

"Không không, uống trà gừng tốt hơn chứ."

Ha ha ha. Tôi bất giác bật cười. Phải đến khi phạm sai lầm tôi mới nhận ra. Tôi đang được nâng đỡ, được cổ vũ, được yêu thương. Tôi yêu nơi này. Tôi yêu phim trường của Radio Korekkiri.

"Em cảm ơn mọi người nhiều lắm."

Một lần nữa, tôi lại cúi đầu. Cố kìm nén những giọt nước mắt sắp trào ra, tôi mỉm cười ngẩng đầu lên. Và rồi, "Kiri-chan." Tôi nhìn vào gương mặt em ấy.

"Từ giờ lại nhờ em giúp đỡ nhé."

Hôm nay em ấy vẫn mặc đồng phục, tôi cất lời với nàng công chúa đáng yêu hơn bất cứ ai. Tôi đã được em cứu rỗi. Nhờ có em mà tôi đã có thể đứng dậy.

"Đương nhiên rồi. Liệu mà làm cho tử tế cho xứng với cộng sự của em đi nhé."

Vẫn là tông giọng khắt khe như mọi khi. Tôi đã quen rồi. Chính những lời đó lại tiếp thêm sức mạnh cho tôi. Một cô bé độc miệng, kém tôi 10 tuổi, một nữ sinh trung học căng tràn nhựa sống.

"Ừ, vì chị là bạn đồng hành của Kiri-chan mà nhỉ."

Một ngôi sao ăn khách, đáng yêu, nhưng sâu thẳm lại vô cùng dịu dàng. Người cộng sự khi chương trình chỉ mới bắt đầu. Thế nhưng, em đã công nhận tôi là người đồng hành cùng mình. Tôi, đúng vậy. Với cô bé đã nói rằng cần có tôi ở bên cạnh, "Biết thế là tốt." Tôi yêu em ấy vô cùng.

*****

Kanae: "Vâng, tiếp theo là một lá thư. Đến từ bạn 'Quả quýt Ponkan nằm trên lon nhôm'. Chào bạn Ponkan nhé!"

Kiri: "Bạn Ponkan đúng là khách quen của chương trình rồi. Bị em xé thư bao nhiêu lần rồi mà vẫn kiên trì gửi tới, không biết có phải là kiểu người thích bị ngược đãi không nữa."

Kanae: "Nào nào, đừng có bắt nạt bạn ấy thế chứ. Biết đâu bạn ấy lại là người càng bị mắng càng thấy vui thì sao."

Kiri: "Hừm, vậy thì em phải cẩn thận mới được."

Kanae: "Xin lỗi bạn Ponkan nhé, tự dưng bạn lại bị coi là biến thái mất rồi."

Kiri: "Thì mấy người gửi thư đến cái Radio này, đằng nào mà chẳng là biến thái hết."

Kanae: "Đừng có nói xấu thính giả như thế chứ! Họ lại càng thích cho mà xem. Thôi được rồi, chị đọc tiếp đây: 'Chào Sakuma-san, chào Yoshi-Okan-san'."

Kiri: "Cái tên Yoshi-Okan có vẻ đã bám rễ sâu rồi đấy."

Kanae: "Chị cũng chẳng buồn phủ nhận nữa rồi. Nhưng mà này, gọi là Yoshi-Okan rồi còn thêm chữ 'San' vào nghe nó cứ sai sai thế nào ấy?"

Kiri: "Đọc tiếp đi mà."

Kanae: "Cho chị phản đối một chút thôi cũng không được à. Tiếp nhé: 'Em hiện đang trong quá trình tìm việc và thấy rất trăn trở về những lựa chọn trong cuộc đời'. Bạn Ponkan là sinh viên đại học sao? Hoặc là sinh viên trường nghề nhỉ... à nhầm, sinh viên trường nghề sao. Tìm việc làm à, vất vả thật đấy. Đúng là đáng để trăn trở thật."

Kiri: "Em chưa bao giờ đi xin việc, nhưng em có thể hiểu được. Những lựa chọn trong đời thực sự rất quan trọng."

Kanae: "Chị đọc tiếp nhé: 'Em sắp phải đưa ra những lựa chọn quan trọng cho cuộc đời mình, không biết hai chị đã bao giờ gặp phải sự kiện nào làm thay đổi cuộc đời mình chưa ạ?'."

Kiri: "Sự kiện làm thay đổi cuộc đời sao..."

Kanae: "Chị thì có đấy."

Kiri: "Là việc trở thành Seiyuu ạ?"

Kanae: "Không, một điều cụ thể hơn nhiều."

Kiri: "Là việc được diễn vai Sora-ne?"

Kanae: "Không, cũng không phải."

Kiri: "Thế thì là cái gì?"

Kanae: "Hì hì."

Kiri: "Gì thế, chị cười trông gớm chết đi được."

Kanae: "Đó là khi bắt đầu làm Radio Korekkiri và được gặp gỡ Kiri-chan."

Kiri: "...!?"

Kanae: "Đúng là việc ra mắt cũng làm thay đổi cuộc đời chị. Thật lòng mà nói, nếu không thể ra mắt với tư cách Seiyuu thì chị đã không ở đây, và nếu không diễn Sora-ne thì chị đã không phải là chính mình của bây giờ. Thế nhưng, nhờ buổi Radio này mà cuộc đời chị đã thay đổi một cách kỳ diệu."

Kiri: "Tự dưng chị nói cái gì thế hả."

Kanae: "Thì đó là sự thật mà. Thỉnh thoảng chị cũng phải bộc lộ sự dịu dàng (dere) một chút chứ."

Kiri: "Ai thèm xem chứ."

Kanae: "Nè, Kiri-chan thì sao? Có sự kiện nào làm thay đổi cuộc đời em không?"

Kiri: "...Có."

Kanae: "Kể chị nghe với, kể đi mà."

Kiri: "Thì là..."

Kanae: "Ừ."

Kiri: "Là vì chị đấy."

Kanae: "Hả?"

Kiri: "Là vì đã được gặp gỡ Yoshioka Kanae."

Kanae: "Cái gì cơ?"

Kiri: "Gì là gì."

Kanae: "...Ơ, h-hóa ra là vậy sao."

Kiri: "Vâng."

Kanae: "Ơ kìa, cái gì thế này. Không phải là máy quay giấu kín đấy chứ? Có ai đang cầm biển hiệu đứng đằng kia không? Kiri-chan mới là người đang 'dere' đấy à?"

Kiri: "Không phải nhé."

Kanae: "Nè nè các thính giả ơi, tôi thề là tôi không có hối lộ tiền cho em ấy đâu nhé!"

Kiri: "Chị hiểu lầm cái kiểu gì vậy hả!"

Kanae: "Ừ thì, ra là vậy. Kiri-chan đã được gặp chị... hì hì, tự dưng chị thấy ngại quá đi mất."

Kiri: "...Em không nói lại lần thứ hai đâu."

Kanae: "Chúng mình giống nhau nỉ... à, chúng mình giống nhau thật đấy, Kiri-chan."

Kiri: "Hừ."

Kanae: "Và sau đây là một tin tức sốt dẻo có thể làm thay đổi cả cuộc đời của bạn Ponkan nữa đấy!"

Kiri: "Chuyển chủ đề nhanh khiếp!"

Kanae: "Chị là dân chuyên nghiệp mà lị."

Kiri: "Em chẳng muốn thấy cái bản năng chuyên nghiệp đó chút nào. Thôi được rồi. Vâng, một thông tin cực kỳ quan trọng: Buổi thu âm công khai của chương trình Radio Korekkiri đã chính thức được quyết định!"

Kanae: "Tèn tèn tén nnn—"

Kiri: "Đây là sự kiện riêng lẻ đầu tiên của Radio Korekkiri!"

Kanae: "Mới đến số thứ 11 mà đã tổ chức sự kiện thì đúng là nhanh kỷ lục luôn. Lại còn là sự kiện riêng nữa chứ."

Kiri: "Tất cả đều là nhờ vào mọi người, nhờ vào các thính giả đấy ạ."

Kanae: "Cách thức đăng ký tham gia sự kiện sẽ được thông báo ở số tới, nên mọi người tuyệt đối đừng bỏ lỡ nhé."

Kiri: "Thu âm công khai thì không cắt ghép được nên em lo quá..."

Kanae: "Không sao đâu, có chị ở bên cạnh thì mọi chuyện sẽ ổn thôi!"

Kiri: "Chính vì có chị nên em mới thấy bất an đấy!"

*****

Tôi vẫn chưa thể hiểu hết về con bé. Mới chỉ qua 11 số phát sóng. Mới chỉ gặp nhau được khoảng 3 tháng. Hơn nữa, dù hiện tại chương trình đang rất hot, nhưng tôi cũng không biết tương lai của buổi Radio này sẽ đi về đâu. Nó có thể kết thúc đột ngột, hoặc cũng có thể trở thành một chương trình "sống thọ" kéo dài 1 năm, 3 năm, hay thậm chí là 5 năm. Dù thế nào đi nữa, cuộc đời Seiyuu không-mấy-bình-thường của tôi vẫn sẽ tiếp tục. Việc tôi có thể để lại được gì với tư cách Seiyuu, có thể tồn tại, có thể kiếm sống được với nghề này hay không, tất cả vẫn còn là một ẩn số. Bởi vì chẳng có một đường ray sẵn có nào trải ra dưới chân tôi cả. Thế nhưng, hiện tại, tôi đang có chương trình này – "Radio Korekkiri". Tôi sẽ không để mình bị trói buộc bởi hào quang quá khứ. Cũng sẽ không nhìn về tương lai mịt mờ với ánh mắt bất an. Tôi sẽ sống hết mình cho hiện tại, cho khoảnh khắc này. Và, nếu những người lắng nghe buổi Radio mà chúng tôi đang dốc hết tâm sức thực hiện này có thể nở một nụ cười, có thể cảm thấy vui vẻ... Thì với tư cách là người dẫn chương trình, không còn điều gì khiến tôi hạnh phúc hơn thế nữa.

*****

Kanae: "Sắp tới sự kiện rồi, mọi người nhớ gửi thật nhiều thư về cho tụi mình nhé!"

Kiri: "Em đã bảo là thư tâm sự bình thường thì không cần rồi mà!"

*****

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!