Chương 4-P1
CHƯƠNG 4: CUỘC ĐẠI CHIẾN QUẢNG BÁ!
"Ta chính là Leoseus, kẻ tôi tớ vĩnh cửu thống lĩnh ngọn lửa. Hãy tan thành tro bụi dưới hỏa ngục bóng đêm đi, lũ kiaaaa!"
Tôi gào lên những lời thoại đậm chất "trẻ trâu" (chuunibyou) hết mức có thể vào mic. Phía bên kia phòng máy, đạo diễn, nhà sản xuất và đạo diễn âm thanh đều không hề mảy may biến sắc, gương mặt họ vô cùng nghiêm túc.
"Ngươi cũng là kẻ bị trục xuất khỏi thiên giới sao, Sharagura! Nhưng tại sao ngươi lại đứng về phía chúng? Ngươi định xem thường ý chí của Lefaval sao!? Hửm, không cần niệm chú mà cũng triển khai được Eldorado ư!? Đừng tưởng chỉ có mình ngươi làm được nhé! BRAY-HELL-FINERRRRR!"
Lúc này tôi không được phép biết ngượng. Dù lời thoại có kỳ cục đến đâu cũng không được cười cợt, e thẹn hay nhếch mép. Hiện tại, tôi đang ở một thế giới khác, ôm mối hận thù với kẻ địch và chiến đấu bằng cả mạng sống. Nếu là nộp băng ghi âm sẵn thì người ta không nhìn thấy mặt mình, sai thì sửa được, nhưng đây là một buổi thử giọng trực tiếp. Không có cơ hội thu lại lần hai, và mọi sai sót đều dẫn thẳng đến việc bị đánh trượt. Hơn nữa, họ không chỉ nghe giọng mà còn quan sát cả thái độ của chính tôi nữa.
"Kết thúc ở đây. Vất vả cho cô rồi." Tiếng của nhân viên vang lên. Chẳng biết diễn xuất của mình có hợp vai không, có được đánh giá cao không, tôi hoàn toàn mù tịt. Thứ duy nhất cho tôi câu trả lời chính là kết quả cuối cùng.
Mở cánh cửa phòng thu nặng nề để quay lại khu vực chờ, tôi bắt gặp một người quen. Đối phương dường như cũng nhận ra tôi, cô ấy ngước lên và cất tiếng chào:
"Ơ kìa Kanae, chào nhé!"
"Mizuha? Sao cậu lại ở đây?"
Nishiyama Mizuha, một nữ diễn viên lồng tiếng, đang ngồi trên ghế và vẫy tay với tôi.
"Hỏi lạ nhỉ, tớ cũng giống cậu thôi. Đến để thử giọng mà."
Mizuha là bạn cùng khóa với tôi thời còn ở lò đào tạo. Trong số các học viên năm đó, chỉ có tôi và cậu ấy là trụ lại được với nghề.
"Sắp đến lượt cậu à?"
"Ừm, tim tớ đang đập thình thịch vì run đây này."
Dù là bạn cùng khóa, nhưng bước tiến của hai đứa sau khi ra nghề lại hoàn toàn khác biệt. Tôi đã sớm giành được vai chính, để rồi sau đó sự nghiệp cứ thế tuột dốc không phanh. Trong khi đó, Mizuha ban đầu chỉ toàn đóng vai quần chúng, nhưng chất giọng đặc trưng của cậu ấy dần trở nên đắt giá. Dù không thể trở thành nữ chính, nhưng cậu ấy đã khẳng định được vị thế của mình là một Seiyuu sở hữu những tông giọng nhân vật phụ cực kỳ quý hiếm. Đó không phải là một chất giọng đại trà dễ lẫn, mà là một vùng lãnh địa riêng biệt.
"Lâu lắm mới gặp cậu nỉ."
"Tại tụi mình ít khi được làm chung dự án mà."
Hiện tại, số lượng vai diễn của cậu ấy không chỉ gấp đôi tôi đâu, có khi còn hơn thế nhiều. Bảo là đối thủ thì thật là nực cười và quá tự cao cho tôi. Gần đây cậu ấy còn được tuyển vào nhóm đối thủ trong một bộ anime thần tượng nổi tiếng và đang bận rộn với các hoạt động liveshow. Khoảng cách giữa hai chúng tôi cứ thế ngày một nới rộng.
"Tớ không dám làm phiền cậu nữa đâu, tớ về đây."
"Ừ. Hôm nào lâu lâu tụi mình đi ăn nhé."
"Vì chúng ta là bạn cùng khóa hiếm hoi còn sót lại mà", cậu ấy lẩm bẩm một câu như vậy. Đúng thế, chỉ còn lại hai đứa tôi. Những người cùng lứa tuổi hầu hết đã bỏ nghề. Những gương mặt trẻ tuổi hơn cứ thế đổ bộ vào phim trường, đào thải những người cũ. Và tôi cũng đang đứng mấp mé bên bờ vực của sự đào thải đó.
"Đúng thế, lâu rồi mình chưa đi, để hôm nào nhé. Chào cậu."
Tôi định kết thúc cuộc trò chuyện thì Mizuha bỗng gọi giật lại bằng giọng hào hứng:
"Đúng rồi, cậu mới bắt đầu làm cái đó đúng không!"
"Hả?"
"Radio ấy."
"A... ừm."
"Cái buổi làm chung với Sakuma Kiri ấy."
"Phải, Radio Korekkiri." Hóa ra Mizuha cũng biết chuyện đó sao.
"Thực ra, số nào tớ cũng nghe đấy."
"Thật á?"
"Thật 100% luôn."
"Trời ơi cậu nghe thiệt hả? Thôi đừng nghe nữa mà, xấu hổ chết đi được—"
"Thì tớ cũng tò mò muốn biết Kanae làm Radio kiểu gì chứ lị."
"Ngượng quá đi mất—"
...Tò mò sao? Vì cậu ấy để tâm đến tôi? Hay vì muốn thấy bóng dáng một người bạn đồng môn đang nỗ lực?
"Thú vị lắm đấy. Mấy màn mắng nhiếc qua lại làm tớ cười đau cả bụng."
"Tụi tớ là đang làm việc cực kỳ nghiêm túc đấy nhé."
"Ha ha, không phải theo kịch bản à?"
"Kịch bản trắng trơn hà. Toàn là tùy cơ ứng biến tại chỗ thôi."
Đáng buồn thay, đó chẳng phải là dàn dựng hay nói dối gì cả. Chính vì nó hoàn toàn dựa vào cái "nết" và bầu không khí lúc đó nên mới thật là nan giải.
"Ra là vậy, hèn gì."
"Hèn gì cái gì cơ?"
"Không, chỉ là tớ nhớ lại Kanae của 'ngày ấy' thôi." "Hả?"
Kanae của ngày ấy?
"Ừ."
Là tôi của thời nào cơ chứ? Thời còn ở lò đào tạo? Hay thời còn đang lồng tiếng cho Sora-ne? Rốt cuộc "tôi của ngày ấy" là "tôi" nào?
"Mời cô Nishiyama vào phòng thu!"
Trước khi kịp giải đáp thắc mắc trong đầu, cậu ấy đã bị nhân viên gọi tên.
"Tớ ủng hộ cậu đấy, cố lên nhé Kanae!"
Để lại lời động viên, người bạn cùng khóa của tôi biến mất sau cánh cửa phòng thu.
Tôi ra về với một cảm giác bồn chồn khó tả. Đợi cậu ấy xong rồi hỏi cho ra nhẽ thì có vẻ hơi kỳ, nên tôi quyết định rời khỏi phim trường. Nhưng dù sao, được khen tôi cũng thấy vui lắm. Lời khen đến từ một người chuyên nghiệp trong nghề, chứ không phải từ thính giả hay nhân viên chương trình, thực sự rất đáng trân trọng. Với lại tôi cũng chưa từng nghĩ đến việc những người trong giới cũng nghe Radio nỉ, quên bẵng đi mất. Nếu lỡ mồm nói cái gì không hay, làm giảm uy tín hay làm hỏng hình ảnh thì hỏng bét. À mà, chắc cũng chẳng có ai thèm quan tâm đến tôi đâu nên chắc cũng không cần lo hão làm gì. Dù sao đi nữa, giờ có nghĩ ngợi gì thì cũng đã muộn rồi.
Bởi vì tôi chính là "Yoshi-Okan" mà.
Một trong hai người dẫn chương trình của Radio Korekkiri. Tôi đã được "đóng mác" với hình tượng đó rồi. Và hiện tại, tôi cảm thấy tự hào về điều đó.
...Tuy cảm thấy tự hào thật đấy, nhưng nếu ở phim trường khác mà ai cũng gọi tôi là "Yoshi-Okan" thì chắc chắn tôi sẽ phải nghiêm túc nghĩ cách đối phó đấy, ừm
*****
Kanae: "Hôm nọ chị mới đi thu âm cho một tựa game đấy."
Kiri: "Chẳng phải tốt quá sao, có việc làm là mừng rồi."
Kanae: "Ừ, cảm kích lắm luôn. Thực sự rất cảm kích. Cảm ơn quý công ty game nhiều ạ. Vì hiện tại vẫn chưa được tiết lộ tên game nên khi nào có thông báo chính thức chị sẽ khoe nhé."
Kiri: "Thế, buổi thu âm đó có chuyện gì xảy ra không?"
Kanae: "Cũng không có gì đặc biệt lắm đâu... nhưng mà thu âm game thường là chỉ có một mình thôi. Nên là thấy cô đơn lắm luôn..."
Kiri: "Đành chịu thôi chứ sao, đó là đặc thù công việc mà."
Kanae: "Biết là vậy nhưng... Một mình mà cứ hét 'Teyaa!', 'Teiyaa!', 'Uoooo!' thì nhìn từ bên ngoài vào trông nó cứ bị 'dở hơi' sao ấy."
Kiri: "Em cũng thấy vậy, cảnh tượng đó kỳ quặc thật. Với lại cứ phải lặp đi lặp lại một câu thoại, rồi nhận mấy lời khuyên kiểu 'ừm, cho thêm chút cảm giác lửa cháy sắp phun ra đi' hay 'hãy diễn như đang ở ngoài vũ trụ', nghe xong chả hiểu mô tê gì luôn. Chẳng biết thế nào mới là diễn tốt nữa."
Kanae: "Lúc diễn thì nghiêm túc lắm đấy."
Kiri: "Nhưng mà, bất chợt bình tĩnh lại thì em cũng kiểu... mình đang làm cái quái gì thế này...."
Kanae: "Nghĩ vậy mới thấy thu âm anime thích nỉ, thường là được diễn chung, có sự tương tác qua lại nên không thấy cô đơn mà lại còn thú vị nữa."
Kiri: "Chỉ là bình thường hay làm chung, đến lúc lịch trình không khớp mà phải thu một mình thì cứ thấy thiếu thiếu sao ấy."
Kanae: "Chị chưa bao giờ được trải nghiệm cảm giác thu riêng cả..."
Kiri: "Thế thì cố gắng lên đi bà chị."
Kanae: "Cái phận 'sắp-băm' mà lại được đứa trẻ ranh động viên thế này..."
Kiri: "Anh Ueshima đang càm ràm bảo mau đọc thư đi kìa, nên là em đọc đây, hừm."
Kanae: "Báo cáo cho Yoshi-Okan đâyyy!"
Kanae: "Ơ kìa, sao chị lại là người xướng tên góc chuyên mục vậy? Sao chị lại tự gọi mình là Yoshi-Okan luôn rồi?"
Kiri: "Biết rồi khổ lắm. Em đọc đây. 'Kiri-kiri, Yoshi-Okan, Ma-...' Matterhorn!?"
Kanae: "Tên một ngọn núi nỉ."
Kiri: "Là núi đấy, vâng. Cái kiểu chào hỏi gì thế này."
Kanae: "Anh Ueshima vừa nhắc là nó cao 4478 mét đấy."
Kiri: "Cập nhật thông tin nhanh khiếp! 'Gần đây trời cứ mưa suốt ghét quá nỉ'."
Kiri: (Xoẹt!)
Kanae: "Đừng có xé thư người ta chứ!"
Kiri: "Mấy cái thư tâm sự linh tinh em không cần!"
Kanae: "Chuyện thời tiết là chủ đề chung của mọi người mà, đành chịu thôi, tha cho bạn ấy đi."
Kiri: "Đành vậy thôi nhỉ. 'Em thấy trên mạng xã hội của chương trình có viết là hai người đã lần đầu đi uống trà riêng với nhau đúng không ạ. Hãy kể cho tụi em nghe về buổi hôm đó đi ạ'."
Kanae: "À, chuyện đó hả."
Kiri: "Ê kíp đâu! Sao lại viết lên mạng xã hội hả! Ai làm thế, anh Ueshima à?"
Kanae: "Xin lỗi em, là chị đấy."
Kiri: "Hóa ra là bà chị à, cái tên 'nhân viên' này!"
Kanae: "Tại chị lỡ tay, muốn cho mọi người cùng biết thôi mà, nên đã viết lên đó, và chị không hề hối hận đâu."
Kiri: "Hối hận giùm cái đi!"
Kanae: "Không sao đâu, chị chỉ viết là mình đã đi thôi mà! Ảnh cũng không đăng nên đó vẫn là bí mật của riêng hai chúng mình thôi nhỉ, Kiri-chan?"
Kiri: "Thì cái thư này là đang đòi chị kể cái bí mật đó ra đấy."
Kanae: "Chết cha, bị hớ rồi. Vậy thì đành phải kể thôi nỉ."
Kiri: "Cái bí mật gì mà dễ bị bóc mẽ thế..."
Kanae: "Chuyện là hôm nọ thu âm xong, Kiri-chan bảo 'Em vẫn chưa muốn về...', nên chị mới bảo thôi đi nghỉ chân chút đi."
Kiri: "Này, bịa đặt, đây là sự bịa đặt trắng trợn! Em chưa bao giờ nói câu đó nhé!"
Kanae: "Ơ, em không nói à? Rõ ràng chị nghe thấy thế mà nhỉ."
Kiri: "Chắc bà chị dùng ngôn ngữ khác rồi nỉ. Tiếng Anh? Tiếng Pháp? Hay tiếng Esperanto? Tặng bà chị cái này nè. Bánh mì chuyển ng-"
Kanae: "Dừng lại ngay! Cái đó dính bản quyền mệt lắm đấy, lát nữa con mèo máy màu xanh cầm súng tới tìm bây giờ! Chuyện là, hai chúng mình đã đến một nhà hàng trên tầng thượng của tòa nhà cao tầng có thể ngắm cảnh đêm..."
Kiri: "Là một quán cà phê chuỗi thôi ạ, dù đúng là bà chị có bao em thật."
Kanae: "Đúng là chị, một tiền bối vĩ đại! Hào phóng! Nữ thần!"
Kiri: "Mới bao được ly nước ở quán chuỗi thôi mà sao chị làm như vĩ đại lắm không bằng..."
Kanae: "Thế hôm đó Kiri-chan uống gì nỉ?"
Kiri: "Em uống cà phê đá."
Kanae: "Hừm..."
Kiri: "Cái ánh mắt đó là sao hả?"
Kanae: "Kiri-chan đã cố tỏ ra cứng cỏi để gọi cà phê đen, nhưng vì đắng quá nên không uống nổi nhỉ."
Kiri: "K-Không phải là không uống nổi nhé. Tại bà chị cứ than cái món Caramel Latte ngọt quá không chịu nổi, rồi bảo đang ăn kiêng này nọ, nên em mới đành lòng, là 'đành lòng' đổi cho chị thôi nhé."
Kanae: "Hì hì, cứ coi là vậy đi nhỉ."
Kiri: "Ư~ tức chết đi được."
Kanae: "Với lại chị còn được Kiri-chan cho uống chung nữa! Xin lỗi các thính giả nhé. Xin lỗi các fan của Kiri-chan nha. Chị đi trước một bước rồi."
Kiri: "Chỉ là lúc em đưa ly nước ra thì chị tự tiện ngậm lấy ống hút thôi mà. Với lại 'đi trước một bước' là cái quái gì hả?"
Kanae: "Hả, anh Ueshima nói gì cơ? Đổi nước cho nhau nghĩa là 'hôn gián tiếp' á. À, nhắc mới nhớ, đúng là vậy nhỉ."
Kiri: (Đứng hình mất 5 giây!!!!!!!!)
Kanae: "Nhưng mà con gái với nhau thì có gì to tát đâu nỉ. Bạn bè vẫn hay làm vậy mà."
Kiri: "............"
Kanae: "Kiri-chan sao thế? Ối, chị xin lỗi, Kiri-chan ít bạn mà nhỉ."
Kiri: "Không phải chuyện đó!"
Kanae: "Ai muốn làm bạn với Kiri-chan thì hãy viết tiểu sử gửi về cho chương trình nhé, nhớ ghi kèm mức lương năm nữa nha."
Kiri: "Sao chị tự tiện tuyển bạn cho em thế hả!? Mà sao lại có cả lương năm ở đây?"
Kanae: "Ai là đại gia thì chị hốt nhé."
Kiri: "Đừng có mượn chuyên mục đọc thư để tìm đối tượng kết hôn!"
Kanae: "Gì chứ! Kiri-chan đúng là đồ ít bạn~"
Kiri: "Kh-Không có ít đâu mà, hức hức..."
Kanae: "Ơ kìa, em khóc đấy à. Chị xin lỗi, chị đùa thôi. Kiri-chan có nhiều bạn lắm, mọi người đều là bạn em mà. Nào nào, chị cũng là bạn em nè."
Kiri: "Hả, Yoshi-Okan mà là B-Ạ-N á?"
Kanae: "Ác thật đấy, hóa ra là khóc giả vờ—"
Kiri: "Đến tầm này thôi?"
Kanae: "Vâng, nội dung vừa rồi là bí mật nhé. Chuyện của hội con gái nên là bí mật đó."
Kiri: "Cứ hở tí là nói 'chuyện hội con gái' nghe già khú đế luôn ấy."
Kanae: "Đừng có gọi chị là bà già nàooo!"
Kiri: "Hình như hết thời gian rồi, chuyển sang góc tiếp theo thôi."
*****
"Tôi có tin vui cho cả hai đây."
Càng về sau, nhịp độ buổi thu âm càng trở nên mượt mà, những màn đấu khẩu cũng thú vị hơn hẳn – tôi tự thầm tán thưởng bản thân như vậy.
Từ chỗ ban đầu chỉ là "bán sự bất hòa", sau lần đi cà phê chung, chúng tôi đã có thể thể hiện sự "thân thiết". À không, không phải cố tình thể hiện đâu, mà ít nhất là tôi thực lòng muốn kết bạn với con bé.
"Tin vui gì thế anh Uejima?"
Trước câu hỏi của tôi, anh Uejima hào hứng đáp:
"Hai đứa được mời làm khách mời cho show 'Yuidoku' rồi."
"Yuidoku?"
Thuật ngữ gì lạ thế nhỉ?
"Yoshioka-kun không biết sao? Là show 'Yuina Độc Tôn' ấy."
"Duy Ngã Độc Tôn (Yui-ga-doku-son)?"
"Không, là Yuina Độc Tôn (Yui-na-doku-son)."
Không phải Duy Ngã... mà là Yuina... à!
"Lẽ nào là chương trình Radio do Tachibana Yuina dẫn ạ?"
"Đúng đúng, exactly!"
Anh ta giơ ngón cái lên, nhe răng cười rạng rỡ. Hóa ra răng anh ta đều tăm tắp đấy chứ.
Tachibana Yuina.
Cũng giống như Kiri-chan, em ấy là một diễn viên lồng tiếng (seiyuu) đang là nữ sinh trung học.
Yuina hơn Kiri-chan một tuổi, hiện 18 tuổi và đang học lớp 12. Em ấy bắt đầu lồng tiếng từ năm 16 tuổi và là một ngôi sao thực thụ với tần suất xuất hiện trong anime cực kỳ ổn định.
Khả năng ca hát của Yuina cũng rất đỉnh, em ấy đã phát hành nhiều đĩa đơn, và nghe đâu... còn vừa tổ chức live tại Budokan nữa. Anh Uejima thao thao bất tuyệt giải thích cho tôi với vẻ mặt đầy tự hào. Lẽ nào anh ta là fan của em ấy?
Biệt danh của em ấy là "Nàng thơ thế hệ mới".
Tachibana Yuina chính là đối thủ cạnh tranh vị trí số một, số hai với Kiri-chan trong giới seiyuu nữ sinh. Và show Radio do một mình em ấy dẫn dắt chính là "Radio Yuina Độc Tôn của Tachibana Yuina".
Đây là một chương trình ăn khách đã phát sóng hơn 50 số. Trái ngược với giọng hát lạnh lùng và đầy đam mê, em ấy lại nổi tiếng trên Radio nhờ tính cách ngốc nghếch, bộc trực và cực kỳ hài hước. Dù thỉnh thoảng có mời khách mời nhưng em ấy vẫn đủ bản lĩnh để dẫn dắt chương trình một mình.
Vì trước đây tôi chỉ tập trung nghiên cứu các show có hai người dẫn nên tôi chưa từng nghe qua show này...
Nghe bảo lượng thư gửi về mỗi lần nhiều như núi, còn vé tham gia sự kiện thì luôn cháy hàng trong nháy mắt.
"Vậy, tại sao một show nổi tiếng như thế, một ngôi sao như Tachibana Yuina-san lại mời hai đứa em làm khách mời ạ?"
"Cái đó anh cũng không rõ lắm. Bên đó khẩn thiết yêu cầu đấy. Có lẽ họ đang e sợ sức nóng của show 'Radio Korekkiri' chúng mình chăng?"
Anh Uejima nói đùa một câu. Nghe thấy cụm từ "show Radio đang nóng", khóe môi tôi bất giác nhếch lên. Chịu thôi, tôi vốn không quen được khen mà.
"Nếu đã vậy thì em nhất định muốn đi làm khách mời rồi."
Tôi hào hứng đáp lời, nhưng từ nãy đến giờ cô bé ngồi cạnh tôi chẳng nói một lời nào.
Có chuyện gì thế nhỉ?
"Kiri-chan này, em từng đóng chung với Tachibana-san rồi đúng không? Hai đứa là bạn à?"
Gương mặt Kiri-chan bỗng trở nên khó coi.
"Cái đứa đó..."
"Đứa đó?"
"...Em không hợp với chị ta."
Con bé thú nhận với vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng.
Người mà Kiri-chan không hợp sao? Thật hiếm khi thấy một đứa khéo léo như Kiri-chan lại nói ra điều đó. Rốt cuộc Tachibana-san là người thế nào đây!
"Nghe có vẻ thú vị đấy chứ."
Tôi bỗng thấy tò mò kinh khủng. Hào hứng rồi đây nha!
"Bà chị đúng là xấu tính thật đấy."
"Chúng mình tám lạng nửa cân thôi mà."
Kiri-chan hứ một cái rõ dài với vẻ không hài lòng. Nhưng cái bộ dạng dỗi hờn đó nhìn cũng đáng yêu thật.
"Vậy, tại sao em lại không hợp với Tachibana-san?"
"Gặp rồi chị sẽ biết."
Chắc hẳn phải là một cô bé cực kỳ cá tính đây. Mà thôi sao cũng được, một khi đã đi làm khách mời thì tôi cần phải tìm hiểu kỹ về em ấy mới được. Sẽ bận rộn đây! À mà, thực tế thì tôi rảnh rỗi vì gần như không có việc gì làm, nhưng hãy cứ để tôi được mơ rằng mình đang bận rộn đi nhé.
"Tối thứ Tư tuần sau nhé, nhờ hai đứa cả."
Anh Uejima thông báo ngắn gọn rồi cả nhóm giải tán.
Dù sao thì tôi cũng thấy mong chờ lắm. Lần đầu tiên được làm khách mời mà. Đây là cơ hội để thu hút thêm nhiều thính giả.
Đối thủ là nữ sinh trung học nổi tiếng? Ngôi sao ăn khách?
Mặc kệ chứ. Lần đầu thì còn lo lắng, chứ đến lần thứ hai này thì tôi đã bắt đầu thấy tự tin hơn rồi.
◇◇◇
Dù mới tháng Sáu nhưng các loại quà bánh vị muối đã bắt đầu đổ bộ lên kệ của cửa hàng tiện lợi để chuẩn bị cho mùa hè.
Kẹo muối, socola muối, bánh quy muối, nước uống vị muối, rồi cả khoai tây chiên vị muối.
Khoai tây chiên vị muối là chuyện hiển nhiên rồi còn gì!? Nhưng đây là kiểu "tăng gấp đôi lượng muối!". Người hiện đại nạp muối quá nhiều rồi, liệu có thực sự cần thiết phải thêm chừng này muối không nhỉ? Tôi vừa xếp hàng lên kệ vừa suy nghĩ. Thôi thì, còn đỡ hơn là bị ngất vì say nắng.
"Sắp đến giờ nghỉ rồi đấy, Yoshioka-san."
Một người đàn ông đứng tuổi gọi tôi. Đó là chủ cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm.
"Cháu cảm ơn chú, xếp nốt chỗ này là cháu nghỉ đây ạ."
Tôi thoăn thoắt xếp nốt hàng hóa, chú chủ tiệm vẫn đứng đó và bắt chuyện với giọng hiền từ:
"Dạo này chú thấy Yoshioka-san trông tươi tỉnh hẳn ra đấy."
Tôi ngẩn người ra vì bất ngờ.
"Chú thấy thế ạ?"
"Ừ. Công việc thuận lợi lắm hả cháu? À, là công việc diễn viên đúng không nhỉ?"
Vì giải thích "seiyuu" khá phiền phức nên tôi chỉ nói với chú chủ tiệm là mình làm diễn viên. Seiyuu cũng là diễn viên thôi nên cũng không hẳn là nói dối.
"Cũng gọi là thuận lợi chú ạ..."
Tôi trả lời nước đôi.
So với tôi trước đây thì đúng là thuận lợi thật.
Vừa có vai định kỳ trên Radio, vừa có nhân vật trong game. Kết quả buổi thử giọng hôm nọ dù chưa có nhưng khác hẳn với lúc không có việc gì làm. Cảm giác mỗi tuần đều có chữ viết trong sổ lịch trình thật an tâm làm sao.
Tươi tỉnh sao. Đúng là tôi thấy cuộc sống đầy đủ hơn. Dù chưa phải là tuyệt nhất nhưng tôi cảm thấy thỏa mãn.
Cơ mà, chẳng lẽ cảm xúc của tôi hiện rõ lên khuôn mặt và hành động đến thế sao? Để người xung quanh nhận ra ngay lập tức thì đúng là mình vẫn còn trẻ con thật.
Chú chủ tiệm vừa mỉm cười vừa trêu chọc cái sự trẻ con đó của tôi:
"Chắc chú sắp phải tuyển nhân viên mới rồi nhỉ?"
"Không sao đâu chú, cháu vẫn sẽ làm việc chăm chỉ mà."
Vì đây là công việc theo đuổi ước mơ, nên trẻ con một chút cũng chẳng sao.
Kết thúc ca làm, tôi thay đồ thường dân rồi bước ra ngoài trời tối mịt. Sắp đến mùa mưa rồi nhưng hôm nay trời nhiều sao quá. Chợt kiểm tra điện thoại trong túi, tôi thấy có tin nhắn thoại.
Tôi lập tức nghe tin nhắn. Là từ quản lý Katayama. Cậu ta bảo có báo cáo gì đó. Tôi vội vàng gọi điện lại cho công ty.
Đã chín giờ tối rồi, không biết có ai còn ở lại không.
"Alo."
Có người bắt máy. Dù hơi lo cho tình hình làm việc quá giờ của công ty nhưng lúc này thì thật may mắn cho tôi. Người nghe máy chính là Katayama, người đã để lại tin nhắn thoại.
"Chị Yoshioka ơi, chị trúng vai rồi nhé!"
Lâu lắm rồi tôi mới được nghe câu này.
"Trúng vai?"
Tôi mất một lúc để tiêu hóa được câu nói đó.
"Vâng, chị chốt được vai rồi!"
Đó chính là kết quả của buổi thử giọng hôm tôi gặp Mizuha.
Đúng là tin mừng. Có việc rồi, việc seiyuu hẳn hoi, một vai trong anime.
Tôi cảm ơn Katayama, bỏ điện thoại xuống rồi ngước nhìn bầu trời.
"Tuyệt quá!"
Tôi đấm nắm tay vào không trung. Dù không phải vai chính nhưng đó là một vai thứ chính. Một nhân vật có tên tuổi và xuất hiện trong hầu hết các tập phim.
Một nhân vật có tên riêng. Một vai diễn định kỳ.
"Ha ha."
Tôi bất giác bật cười.
Mọi thứ đang bắt đầu thay đổi. Thời tới rồi. Từ Radio đến game, rồi giờ là cả vai diễn anime đúng chuyên môn.
Tôi đang trên đà đi lên.
Thế giới tối tăm bỗng chốc đảo lộn và tỏa sáng rực rỡ quanh tôi.
Bầu trời đêm ở Tokyo vốn dĩ chẳng mấy khi thấy sao, nhưng hôm nay như để chúc phúc cho tôi, chúng đẹp đến lạ kỳ.
*****
Yuina: "Hôm nay chương trình của chúng ta có những vị khách mời vô cùng tuyệt vời."
Kiri: "Xin chào mọi người, em là Sakuma Kiri, 'phái viên' đến từ Radio Korekkiri đây ạ."
Yuina: "Kiri ơi, chào mừng em nha~! Cảm ơn em đã đến với chị!"
Kanae: "Tôi cũng đến từ Radio Korekkiri, tôi là Yoshioka Kanae đây."
Yuina: (Chậc!)
Kanae: "Này này, thái độ đối với Kiri-chan và chị khác nhau một trời một vực vậy hả!?"
Yuina: "Tại sao em phải tỏ ra tử tế với kẻ địch cơ chứ?"
Kanae: "Chị... chị là khách mời mà em..."
*****
Chẳng lẽ mình có thiên bẩm bị các cô nàng nữ sinh trung học ghét bỏ sao? Từ Kiri-chan cho đến Yuina-san, các cô bé cấp ba đáng lẽ nên dịu dàng hơn với một bà chị sắp chạm ngưỡng băm như mình chứ bộ.
◇◇◇
Câu chuyện quay trở lại thời điểm một tiếng trước. "Chúng em chào mọi người ạ!"
Vừa cùng Kiri-chan chào hỏi rồi bước vào phòng thu, một cô bé mặc đồng phục đã lao vút tới như bay. "Kiri! Lâu rồi không gặp! Cảm ơn em hôm nay đã đến nhé! Chị đã mong chờ được làm Radio với Kiri đến mức đêm qua chỉ ngủ được có... 8 tiếng thôi đấy."
"A ha ha... Ngủ vậy là cũng đủ giấc rồi còn gì."
Một mỹ thiếu nữ đang nắm chặt tay Kiri-chan rồi lắc lên lắc xuống liên hồi. Đây chính là nữ diễn viên lồng tiếng 18 tuổi, Tachibana Yuina. Cô bé mặc áo khoác blazer màu xám nhạt, tóc buộc hai bên. Không biết ở trường em ấy cũng để tóc này sao? Thời buổi này mà thấy tóc hai bên ngoài đời thực đúng là hiếm, ngoại trừ trong anime ra. Dù thỉnh thoảng có Seiyuu để tóc theo nhân vật khi đi sự kiện, nhưng bình thường thì hầu như chẳng thấy ai. Chiều cao của em ấy thấp hơn tôi (1m65) một chút, chắc tầm khoảng 1m55 đến 1m60. Nhưng vẻ ngoài thì xinh đẹp áp đảo mấy cô idol ngoài kia, nếu gặp trên phố chắc chắn ai cũng phải ngoái nhìn đến ba lần.
"Huhu, chị nhớ Kiri lắm luôn ấy~ Cho chị nạp 'năng lượng Kiri' tí nào!" Nói đoạn, cô bé ôm chầm lấy Kiri-chan thật chặt, gương mặt lộ ra nụ cười "phê pha" đến mất hết hình tượng. Hừm, tình bạn thật là đẹp đẽ làm sao.
"Thôi đi... buông ra giùm cái." Kiri-chan có vẻ không thích cái ôm nhiệt tình này và đang cố gỡ ra, nhưng ừ thì, chắc là họ thân nhau lắm. Đây chính là điều Kiri-chan bảo "gặp rồi sẽ biết" sao. Tiếp xúc cơ thể quá mức. Có lẽ Kiri-chan muốn nói rằng em ấy không giỏi đối phó với những người thích dính lấy mình và thu hẹp khoảng cách cá nhân quá gần như thế này.
Đang trưng ra bộ mặt đắm đuối thì đột nhiên Yuina-san quay ngoắt sang nhìn tôi.
"Gừ gừ..."
Em ấy liếc xéo và đe dọa tôi. Tôi đành phải lên tiếng trước:
"Chào em, chị là Yoshioka Kanae. Hôm nay nhờ em giúp đỡ nhé."
"Cuối cùng cũng xuất hiện rồi sao, thiên địch của ta..."
"Hả?"
Thiên địch? Rõ ràng đây là lần đầu gặp mặt, tôi thành kẻ thù của em ấy từ bao giờ thế?
"Dám làm vấy bẩn Kiri của tôi..."
"Chị ấy không có làm vấy bẩn gì hết, với lại tôi cũng không phải của Yuina nhé."
Kiri-chan lập tức phủ định và thoát khỏi vòng tay đang nới lỏng của Yuina-san.
"Đúng đúng, chị đâu có làm gì bẩn Kiri-chan đâu."
Dù tôi nhớ mang máng có ai đó từng tạo hashtag kiểu #Đừng làm bẩn Kiri-chan trên mạng, nhưng đó chỉ là đùa thôi mà... phải không?
"Kiri không phải là đứa trẻ hay dùng những từ ngữ thô lỗ như thế. Em ấy có một tâm hồn vô cùng thuần khiết. Thế mà cái con người trong Radio Korekkiri là sao hả!? Có phải trong Radio đó, chị đã ép em ấy phải nói mấy lời độc địa không? Quá đáng lắm luôn ấy!?"
A, đúng là cái hình tượng "khẩu nghiệp" đó không giống với Kiri-chan từ trước đến nay. Đáng lẽ em ấy phải là một nữ sinh trung học thanh khiết, đáng yêu thôi chứ. Ngay cả tôi lúc đầu cũng bị sốc trước sự khác biệt đó mà. Nhưng cái sự thay đổi đó đâu phải lỗi của tôi.
"Dù là mấy lời độc địa, nhưng em lại thấy nó thú vị rồi lỡ cười mất... Em ghét cái bản thân mình lúc đó quá..."
Hóa ra là em cũng cười à. Tự nhiên tôi thấy Yuina-san này cũng chẳng đáng ghét chút nào.
"Lại còn cái vụ hai người đi uống trà riêng với nhau mà kể trên sóng nữa chứ. Ăn gian! Ngay cả em còn chưa được đi nữa là! Chắc chắn là chị đã ép buộc em ấy đi cùng rồi."
Không phải ép buộc. Nhưng đúng là tôi có nhờ chị quản lý Osada hỗ trợ, và tùy góc độ nhìn nhận thì đúng là có "lừa" em ấy đi thật, nên tôi cũng khó mà phủ nhận hoàn toàn lời của Yuina-san.
"Rồi còn cái vụ cho nhau uống chung nước, rồi đổi nước cho nhau nữa, ăn gian quá, ghen tị quá đi mất!"
Cảm xúc lộ hết ra ngoài luôn rồi kìa. Yuina-san, em thích Kiri-chan quá rồi đấy. Chả trách em coi chị là thiên địch. Việc em không thể tha thứ cho những "tội ác" của chị cũng là điều dễ hiểu thôi.
"Cho nên, cho nên là hôm nay em mới mời cái tên 'thiên địch' là chị đến đây đấy... Để phân định xem ai mới là người xứng đáng làm cộng sự của Kiri nhất!"
Em ấy chỉ thẳng tay vào mặt tôi, dõng dạc tuyên bố.
"Yoshioka-san hoàn toàn không xứng đáng làm cộng sự Radio của Kiri đâu!"
Ngay cả tôi cũng chẳng hiểu sao mình lại được chọn làm cộng sự của Kiri-chan nữa là. Nếu chỉ xét về độ nổi tiếng thì Seiyuu nữ sinh Tachibana Yuina phù hợp hơn nhiều.
"............"
Nhưng, dù là vậy. Tôi cũng có lòng tự trọng của mình chứ.
"Được thôi, chị nhận lời thách đấu của em!"
Dù buổi Radio của chúng tôi mới chỉ thực hiện chưa tới 10 số, nhưng tôi không muốn thua về độ gắn kết và nhiệt huyết mà chúng tôi đã tích lũy được.
"Đừng có tự tiện quyết định mà không thèm hỏi ý kiến tôi chứ..."
Kiri-chan thở dài ngao ngán, nhưng hai chúng tôi chẳng ai thèm để tai vào. Thế là buổi Radio "Yuina Độc Tôn" vốn dĩ tôi chỉ làm khách mời bình thường, nay đã biến thành một chiến trường rực lửa.
*****
Kanae: "Món ăn yêu thích của Kiri-chan là gì?"
Yuina: "Là Sukiyaki!"
Kanae: "Chính xác!"
Yuina: "Ngày phát sóng số đầu tiên của tác phẩm mà Kiri debut là ngày nào?"
Kanae: "Ngày 15 tháng 4."
Yuina: "Hừ, đúng rồi đấy."
Kanae: "Đĩa CD đầu tiên mà Kiri-chan phát hành dưới danh nghĩa nhân vật là gì?"
Yuina: "Là bài 'Koi suru Ale' của nhân vật Iris."
Kanae: "Đúng rồi, em cũng khá đấy chứ..."
Yuina: "Với một người đạt cấp 7 'Kỳ thi năng lực Kiri' như em thì đây chỉ là những câu hỏi kiến thức thường thức thôi."
Kiri: "Cái gì mà 'Kỳ thi năng lực Kiri' hả, chính chủ là tôi còn chả biết có cái kỳ thi đó tồn tại đấy nhé!"
Yuina: "Thì cái đó, chị biết mà nhỉ— à nhầm, chị biết mà nhe—"
Kanae: "Trong hội chúng ta thì đó là chuyện đương nhiên rồi còn gì, nhỉ—"
Kiri: "Này, hai người đang đấu với nhau cơ mà!? Sao tự nhiên lại đồng tâm hiệp lực thế kia!?"
Yuina: "Vậy câu tiếp theo. Kiri gọi mẹ là gì?"
Kanae: "Để xem nào... là M-"
Kiri: "Dừng lại ngay!"
Kanae: "Được rồi, số đo ba vòng của Kiri-chan là bao nhiêu?"
Yuina: "Câu này hay đấy. Từ trên xuống nhé..."
Kiri: "Dừng lạiiiiii!"
Yuina: "Ơ..."
Kanae: "Xì..."
Kiri: "Này, đừng bảo hai người biết thật nhé? Sao mà biết được hả?"
Kanae: "Chị hỏi quản lý rồi."
Yuina: "Chị cũng đã yêu cầu cung cấp thông tin rồi ạ."
Kiri: "Cái tên quản lý nhà mình..."
Yuina: "Tiếp nhé, Kiri nghĩ gì về em nào?"
Kanae: "Câu này khó nha."
Yuina: "Đáp án đúng là: Rất yêu quý em đến mức nói chuyện cả ngày không chán, và muốn ôm em ngủ mỗi ngày như ôm một con gấu bông vậy!"
Kanae: "À, ra là thế sao."
Kiri: "Tôi không có nghĩ thế nhé!?"
Kanae: "Vậy thì, Kiri-chan nghĩ gì về chị nào?"
Yuina: "Là bà già."
Kanae: "Yuina-chan này, lát nữa mình vào phòng nghỉ nói chuyện chút nhé?"
Yuina: "Chị định cho em bánh kẹo hả?"
Kanae: "Sao em lại ngây thơ đến mức đó cơ chứ. Đáp án đúng là: Nếu là bạn cùng lớp thì muốn mỗi ngày đều nắm tay nhau đi học, và trên đường về thì nhất định phải rủ nhau đi la cà, đây chính là Seiyuu số một mà Kiri muốn ở bên cạnh!"
Yuina: "À, ra là chị chơi chiêu này à."
Kiri: "Tôi mệt mỏi với cái phim trường này quá rồi."
Yuina: "Không khí đang nóng lên rồi đây!"
Kanae: "Đây là trận chiến không thể nào thua được...!"
Yuina: "Vâng, sau phần quảng cáo, 'Trận chiến quyết định giành giật Kiri' vẫn sẽ tiếp tục ạ!"
Kiri: "Cho tôi về nhà đi..."
Dù đã bước vào phần quảng cáo lẽ ra là để nghỉ ngơi, nhưng cuộc đấu khẩu vẫn không hề hạ nhiệt. Yuina-san bắt đầu tuôn trào trong cơn phấn khích:
"Bắt đầu trò chơi: Ai kể được nhiều điểm đáng yêu của Kiri hơn người đó thắng. Dễ thương!"
"Hả?"
Bỏ mặc sự hoang mang của Kiri-chan, tôi cũng lập tức phản đòn:
"Giọng nói."
"Tính cách."
"Mái tóc."
"Mùi hương."
"Nữ sinh trung học."
"Tuổi tác gần gũi."
"Đôi chân đẹp."
"Ngón tay đẹp."
"Đôi mắt đẹp."
"Dáng tai."
"Hình dáng bờ môi."
"Sống mũi thanh tú."
"Thanh khiết."
"Mặc đồng phục rất hợp."
"Da dẻ trông có vẻ mềm mại."
"Cảm giác ôm rất thích."
"Cặp đùi."
"Thú thật là, quyến rũ."
"Lúc cố chấp uống cà phê đen dù không uống nổi trông rất đáng yêu."
"Lúc xấu hổ rất đáng yêu."
"Lúc nổi giận rất đáng yêu."
"Lúc luống cuống rất đáng yêu."
"Toàn bộ cơ thể, đáng yêu."
"Tất cả mọi thứ, đáng yêu."
"Thiên thần đích thực."
"Kỳ tích của thời hiện đại."
Kiri-chan mặt đỏ bừng gào lên:
"Dừng lại đi mà...", nhưng cuộc chiến vẫn cứ thế tiếp diễn cho đến tận khi đoạn quảng cáo kết thúc.
*****
Yuina: "Hộc... hộc..."
Kanae: "Hà... hà... hà..."
Kiri: "Trong lúc quảng cáo, em đã bị sỉ nhục tập thể ạ."
Yuina: "Chị cũng khá đấy chứ...!"
Kanae: "Em cũng đâu có vừa, Yuina-chan...!"
Kiri: "Mấy người này, trong lúc quảng cáo cứ thi nhau kể điểm tốt của em ra làm trò chơi. Đây là bắt nạt đúng không!? Là quấy rối đúng không!?"
Kanae: "Vẫn chưa phân thắng bại được."
Yuina: "Nhiều điểm tốt quá kể không hết."
Kanae: "Thì đúng là với Kiri-chan thì kể bao giờ cho hết 'Kiri' (giới hạn) được nhe."
Kiri: "Ơ."
Yuina: "...Nhạt nhẽo thế."
Kanae: "Đừng có phản ứng tuyệt tình vậy chứ!"
Yuina: "Vì vậy, em muốn phân định thắng thua ở chuyên mục tiếp theo!"
Yuina: "Nhà hát tỏ tình!! Em đã lỡ yêu anh rồi—"
Kiri: "Hả?"
Yuina: "Ở chuyên mục Nhà hát tỏ tình, dựa trên các tình huống giả định, hai chúng ta sẽ phải tỏ tình với Kiri. Người chiến thắng là người khiến trái tim Kiri rung động nhất. Ai bắn trúng tim Kiri thì người đó thắng!"
Kanae: "Ra thế, nghe có vẻ đáng để thử sức đấy."
Kiri: "Này, tôi đã đồng ý đâu hả!?"
Yuina: "Tiện đây thì Kiri sẽ đóng vai con trai nhé. Thế nên các thính giả nam cũng hãy bình chọn xem lời tỏ tình nào làm mọi người thấy 'Kyun' nhất nha."
Kanae: "Ai làm trước nào?"
Yuina: "Để em làm trước cho."
Kanae: "Được, để chị xem bài mẫu của ngôi sao nó thế nào nhe."
Yuina: "Em sẽ làm cho chị không còn đường nào mà diễn sau đó luôn."
Kiri: "Này... sự cho phép của tôi..."
Yuina: "A, Kiri. Cậu bốc một tình huống từ chiếc hộp này đi."
Kiri: "Ơ, ừ, biết rồi. (Lục lọi) 'Lễ hội sau giờ học' (Kouyasai)... Ủa, sao tôi lại ngoan ngoãn bốc thăm thế này!?"
Kanae: "'Lễ hội sau giờ học'... một tình huống quá thuận lợi để triển khai nhe."
Yuina: "Nào, bắt đầu nhé Kiri, chuẩn bị chưa?"
Kiri: "A, rồi rồi, tới đây thì tới luôn đi."
Yuina: "Nhà hát tỏ tình, bắt đầu!"
Yuina: "Lễ hội trường náo nhiệt đã kết thúc. Nhưng với tôi, giờ mới là lúc vào trận. Giữa lúc mọi người bắt đầu dọn dẹp, tôi đã gọi anh ấy ra lớp học không một bóng người."
Kiri: (Cạch) "A, Yuina đây rồi."
Yuina: "Cảm ơn Kiri vì đã đến nhé."
Kiri: "À, ừ. Tớ bảo đi vệ sinh để trốn việc dọn dẹp chạy qua đây đấy. Không có nhiều thời gian lắm đâu... có chuyện gì thế?"
Yuina: "Này nhé, này nhé."
Kiri: "Ừ."
Yuina: "Vai chính của cậu trong vở kịch ngầu lắm đó."
Kiri: "Hả, Yuina cũng xem à? Ngại quá đi mất."
Yuina: "Không đâu, không có gì phải ngại cả. Thật sự là Kiri ngầu lắm, tỏa sáng hơn bất cứ ai luôn!"
Kiri: "Được khen thế này tớ ngượng lắm."
Yuina: "Nhưng mà nhe."
Kiri: "Hửm?"
Yuina: "Ước gì tớ cũng ở cùng lớp với Kiri nhe."
Kiri: "Ý cậu là sao?"
Yuina: "Nếu thế thì tớ đã đăng ký đóng vai công chúa để được nhảy cùng cậu trong vở kịch rồi—"
Kiri: "Chuyện đó..."
Yuina: "Này, Kiri ơi."
Kiri: "G-Gần quá rồi đó Yuina."
Yuina: "Nhìn ra ngoài cửa sổ kìa. Đang có lửa trại nhe."
Kiri: "Ừ-Ừm."
Yuina: "Tớ cũng muốn nhảy cùng cậu quá—"
Kiri: "Hả."
Yuina: "Giờ chúng mình bắt đầu vở kịch của riêng hai đứa được không?"
Yuina: "Kết thúc—!"
Kanae: "A, ra là thế, ra là thế. Đúng chất thanh xuân luôn nhe."
Yuina: "Thấy thực lực của em chưa?"
Kanae: "Không nói từ 'Thích' một cách dễ dãi làm chị thấy khá ấn tượng đấy, đoạn sau tò mò ghê."
Kiri: "Em thì thấy có hơi hướng Yandere ở đây."
Yuina: "Hì hì, Kiri có thấy xao xuyến không?"
Kiri: "Em thấy tim đập thình thịch theo kiểu nếu từ chối là sẽ bị đâm ấy."
Yuina: "Ơ, thất bại sao? Kỳ lạ nhe."
Kanae: "Giờ đến lượt chị nhe. Kiri-chan, nhờ em bốc thăm chủ đề."
Kiri: "Lại thêm một màn tra tấn nữa à... Vâng, 'Lễ tốt nghiệp' nhé."
Yuina: "Kinh điển, đúng là chủ đề kinh điển nhất luôn nhe."
Kanae: "Hừm, ngược lại thì nó hơi khó đấy. Nhưng chị lên đây."
Kiri: "Tôi muốn về nhà sớm quá."
Yuina: "Để em xem thực lực của Yoshi-Okan đến đâu nào!"
Kanae: "Xuất trận! Nhà hát tỏ tình, bắt đầu."
Kanae: "Lễ tốt nghiệp, ngày cuối cùng của thời cấp ba. Đây là cơ hội cuối cùng để thổ lộ lòng mình. Sau buổi lễ, tôi mải miết đi tìm anh ấy."
Kanae: "Sau vài phút tìm kiếm, gần cổng trường, tôi đã thấy bóng lưng quen thuộc của anh ấy."
Kanae: "Kiri-kun, đợi tớ với—"
Kiri: "Gì thế Kanae? Sao cậu hớt hải vậy."
Kanae: "Tớ thích cậu."
Kiri: "Hả?"
Kanae: "Tớ đã luôn rất thích Kiri-kun!"
Kiri: "Ơ, ờ... Đường đột quá nhe."
Kanae: "Ừ, tớ thích cậu lắm."
Kiri: "Cái đó... ừm, cảm ơn cậu."
Kanae: "Hì hì, cuối cùng cũng nói ra được rồi."
Kiri: "Thật sự cảm ơn cậu nhe Kanae. Nhưng tớ sắp lên Tokyo học đại học rồi. Tớ rất trân trọng tình cảm của cậu nhưng mà..."
Kanae: "Tớ biết, tớ biết mà Kiri-kun. Một đứa ở lại quê như tớ và một người lên Tokyo như cậu thì khó lắm, tớ hiểu mà."
Kiri: "Xin lỗi nhe. Tớ cũng từng thích cậu. Suốt ba năm qua nhờ có cậu mà tớ đã rất vui."
Kanae: "Thật sao? Tớ hạnh phúc lắm. Cảm ơn cậu, Kiri-kun."
Kiri: "Nhưng xin lỗi, tớ không thể hẹn hò được. Yêu xa sẽ là gánh nặng cho cả hai, không bền lâu được đâu."
Kanae: "Đúng vậy nhe... nhưng mà, tớ là đứa không biết bỏ cuộc đâu."
Kiri: "Ừ-Ừm."
Kanae: "Thế nên, đây này."
Kiri: "Ơ, cái gì thế này?"
Kanae: "Vé tàu."
Kiri: "Vé tàu?"
Kanae: "Phải làm thế này này."
Kiri: "Gì thế, sao lại lấy bút ra viết..."
Kanae: "Chuyến đi hướng về phía em."
Kiri: "Hả?"
Kanae: "Đây là chiếc vé hướng về phía Kanae! Dù cậu có đi Tokyo hay bất cứ đâu, cậu vẫn có thể quay về bên tớ bất cứ lúc nào nhe!"
Kanae: "HẾT (FIN)"
Yuina: "Sến, sến quá đi."
Kanae: "Hất mặt tự đắc nhe."
Yuina: "Em cứ tưởng chị sẽ đòi lấy chiếc cúc áo thứ hai làm kỷ niệm cuối cùng, ai dè lại chơi chiêu tặng vé tàu rồi dặn 'Đừng quên em nhe!'. Một đường bóng biến ảo đấy."
Kanae: "Hì hì hì."
Yuina: "Cái đoạn mở đầu bằng việc nói 'Thích' luôn cũng gây bất ngờ nên điểm cộng khá cao. Chị khá lắm, Yoshioka Kanae."
Kiri: "Này này, tặng cái vé hướng về phía mình nghe phiền chết đi được! Cái loại vé đáng sợ đó lên đến Tokyo là tôi vứt ngay nhe."
Kanae: "Nói thế mà Kiri-chan mặt đỏ bừng kìa nhe."
Kiri: "Cái...!?"
Yuina: "Vâng, giờ chuyển sang phần phân định thắng thua của Nhà hát tỏ tình nào."
Kanae: "Ai thắng đây, ai thắng đây nhe."
Kiri: "Ơ, định chọn người thắng thật á?"
Yuina: "Tất nhiên rồi, phải quyết định xem ai xứng đáng làm cộng sự của Kiri nhất chứ nhe."
Kanae: "Nào, Kiri-chan!"
Yuina: "Kiri!"
Kiri: "...Okan."
Yuina: "Hả?"
Kanae: "Ừm?"
Kiri: "Yoshi-Okan, người thắng là Yoshi-Okan!"
Yuina: "AAAAAAA KHÔNGGGGGGGGGGGGGGGGG"
Kanae: "YEEESSSSSSSSSSSSSSSSSSSSSSSSSSS"
Yuina: "Tại sao, tại sao chị lại thua hả Kiri?"
Kiri: "Vì em thấy cái sự ghen tuông của chị hơi đáng sợ. Với lại em vẫn thích người ta nói thẳng cảm xúc ra bằng lời hơn."
Kanae: "Các thính giả thân mến, khi tỏ tình với Kiri-chan hãy đánh thẳng trực diện nhé."
Kiri: "Ai gửi là tôi xé nhé."
Yuina: "A ba ba ba ba ba..."
Kanae: "Với kết quả này, một cách chính thức và công khai, cộng sự của Radio Korekkiri đã được xác định là 'Yoshioka Kanae'. Cộng sự của Kiri-chan là chị. Bạn đời của Kiri-chan là Yoshioka Kanae!"
Yuina: "AAAAA KHÔNGGGGG"
Kiri: "Yuina, đừng có ủ rũ mãi thế!"
Yuina: "Nhưng mà, nhưng mà..."
Kanae: "Hì hì, Yuina-san, cảm giác khi thất bại thế nào?"
Yuina: "AAAAA tức quá, tức chết đi được."
Kanae: "Kiri-chan thấy thế nào?"
Kiri: "Em sẽ không bao giờ đi làm khách mời nữa đâu."
Kanae: "Chị thì thấy vui lắm, lúc nào cũng sẵn sàng tiếp đón em đến thách đấu nhé!"
Kiri: "Tinh thần em không chịu nổi đâu!"
Kanae: "Và người thắng cuộc Yoshioka Kanae cùng Sakuma Kiri xin trân trọng thông báo: Chương trình 'Radio Korekkiri' đang được phát sóng nồng nhiệt vào 21 giờ tối thứ Ba hàng tuần nhe."
Kiri: "Thư tâm sự bình thường em không nhận đâu. Xé hết đấy."
Kanae: "Đúng chất Tsundere nhé."
Kiri: "Không phải!"
Kanae: "Mọi người hãy gửi thật nhiều cảm nhận về số khách mời lần này về cho tụi mình nhé."
Kiri: "Fan của Yuina cũng nhớ đón nghe nhé!"
Yuina: "Trên đây là khách mời lần này, Sakuma Kiri-san, và thiên địch của tôi, đối thủ đáng ghét Yoshioka Kanae-san nhe. ...Nhất định có ngày tôi sẽ giành lại Kiri cho mà xem!"
Cả hai: "Cảm ơn mọi người nhiều nhé—!"
*****
Sau khi kết thúc buổi thu âm, Yuina-san nở một nụ cười cực kỳ rạng rỡ và đưa tay ra trước mặt tôi.
"Một trận đấu hay đấy."
Tôi cũng mỉm cười và nắm lấy tay em ấy.
"Cảm ơn em, buổi thu âm hôm nay vui lắm."
Bất chợt, Yuina-san siết chặt lấy tay tôi, em ấy ghé sát mặt lại, lườm một cái sắc lẹm rồi thì thầm vào tai tôi:
"Đừng có mà đắc ý quá nhé. Bây giờ tôi chỉ tạm thời gửi gắm Kiri cho chị thôi đấy. Nếu chị dám làm chuyện gì kỳ quặc với Kiri, tôi nhất định sẽ không tha cho chị đâu."
Vẫn giữ nụ cười trên môi nhưng ánh mắt thì như đang muốn thiêu đốt tôi vậy. Đáng sợ thật sự.
"Hai người đang làm gì mà lại nuôi dưỡng tình bạn thắm thiết thế kia?"
Kiri-chan càm ràm khi thấy chúng tôi đang nắm tay nhau. Kiri-chan ơi, đây không phải là lời thề tình bạn sau khi đánh nhau bên bờ suối như trong phim đâu, đây là cảnh chị đang bị cảnh cáo và đe dọa đấy nhé.
"Ha ha, lẽ nào Kiri-chan đang ghen đấy hả?"
Tôi buông tay Yuina-san ra và bắt đầu trêu chọc con bé.
"Không có, tuyệt đối không nhé."
"Hì hì, chị yêu em lắm Kiri-chan."
"Ựa."
Vì đã rút ra được bài học rằng con bé rất yếu thế trước những cú ném bóng trực diện nên tôi lập tức vận dụng ngay.
"Á!"
Một cú đập mạnh giáng thẳng vào lưng tôi. Quay lại thì thấy Yuina-san với gương mặt quỷ đang lườm tôi cháy máy.
"E-Em xin phép về trước đây ạ—!"
Tôi hớt hải tháo chạy khỏi phòng thu ngay lập tức.
"A chà, cô nàng dự báo thời tiết đúng là kẻ nói dối mà." Rõ ràng trên bản tin dõng dạc tuyên bố "Quý vị không cần mang theo ô đâu!", thế mà vừa bước ra ngoài trời đã đổ mưa.
"Chị có muốn đi cùng xe không?" Chị Osada, quản lý của Kiri-chan, đang cầm ô đứng đó và hỏi tôi.
"Dạ thôi, không cần đâu ạ. Ga tàu điện ngầm ngay gần đây thôi mà." Tầm mưa này thì dính một chút chắc cũng không sao.
"Chị đừng có khách sáo nữa." Kiri-chan cũng ngăn tôi lại, nhưng tôi vẫn lắc đầu từ chối.
"Vậy ít nhất để em cho chị mượn cái ô này nhé."
Tôi cũng từ chối luôn cả sự quan tâm tử tế của chị Osada.
"Không sao đâu ạ, Yoshi-Okan của hiện tại là vô địch thiên hạ rồi." Nói xong, tôi lao mình vào màn mưa trên phố. Chỉ mất vài phút là đến ga, rồi thêm vài chục phút đi tàu điện ngầm. Chưa đầy ba mươi phút là tôi đã về đến nhà rồi. Có ướt thì về nhà tắm rửa ngay là xong. Chịu đựng một chút cũng không thành vấn đề.
Buổi Radio thì đang hot, lại còn được mời làm khách mời cho chương trình khác. Công việc lồng tiếng cũng đang dần tăng lên, tôi cảm thấy cuộc sống của mình thật viên mãn, giống hệt như những ngày còn lồng tiếng cho Sora-ne vậy. Ngay cả việc bị nước mưa tạt vào người lúc này cũng thấy thật sảng khoái.
...Đúng thế, tôi đã quá đắc ý rồi. Cơn mưa bắt đầu nặng hạt hơn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
