Chương 2
CHƯƠNG 2: ĐẶT BIỆT DANH LÀ ĐẶC SẢN CỦA SỐ RADIO ĐẦU TIÊN NHỈ
Dù trên tàu vẫn còn vài chỗ trống nhưng tôi vẫn chọn đứng nắm tay vịn. Trên đường từ buổi thu âm về nhà, tôi vừa nhìn vào khoảng không vô định tăm tối trong đường hầm tàu điện ngầm, vừa ngẫm nghĩ lại mọi chuyện. Cuối cùng cũng đứng được vào vạch xuất phát. Tôi cảm nhận được điều đó. Nhưng, đây mới chỉ là vạch xuất phát thôi. Tuyệt đối không được chủ quan.
── Vậy thì, để tạo nên một chương trình Radio ăn khách, mình có thể làm được gì đây? Trước tiên, mình phải tìm hiểu kỹ hơn về Sakuma Kiri. Ngoài việc biết con bé là một Seiyuu ngôi sao, tôi hầu như chẳng biết gì về tính cách thực sự hay những vai diễn mà em ấy từng đảm nhận. Tôi phải thu thập mọi thông tin có thể để hiểu rõ hơn về người cộng sự này. Tiếp theo, phải nắm bắt được yếu tố gì làm nên một buổi Radio Seiyuu thú vị. Hồi còn đi học tôi cũng hay nghe Radio, nhưng dạo gần đây thì hầu như bỏ bẵng. Xưa và nay đã khác rồi. Bây giờ cái gì đang "hot", cái gì đang là trào lưu, tôi buộc phải nắm rõ sự thay đổi của thời cuộc. Một chương trình thú vị chắc chắn phải có một "bí quyết" nào đó. Không phải cứ là Seiyuu nổi tiếng thì chương trình sẽ mặc định hay. Tóm lại, tôi sẽ nghe sạch sành sanh các show Radio đình đám rồi tiến hành phân tích. Có quá nhiều việc phải làm. Mục tiêu là phải xong trước buổi thu âm tới. Hên hay xui không biết, nhưng vì hiện tại tôi gần như chẳng có việc gì bên lồng tiếng nên thời gian thì bao la bát ngát. Chắc tôi cũng phải giảm bớt ca làm thêm ở cửa hàng tiện lợi thôi. Đừng có mà coi thường cái sự "lì lợm không chịu bỏ cuộc" của tôi nhé. Tôi sẽ trở thành một cộng sự xứng tầm với con nhóc đó và tạo nên một chương trình Radio để đời. Bất giác, tôi thấy gương mặt đang mỉm cười của mình phản chiếu qua cửa kính. Là tôi đấy. Anh nhân viên văn phòng đang ngồi gần đó nhìn tôi với vẻ mặt kỳ quặc, nhưng tôi chẳng quan tâm. Nỗ lực hết mình vì một điều gì đó là tốt mà. Cứ để tâm đến việc người xung quanh nhìn mình thế nào thì chẳng bao giờ làm nên trò trống gì đâu. Vả lại, một Seiyuu vô danh tiểu tốt như tôi thì cũng chẳng ai buồn quan tâm đâu mà... Tự dưng nói ra câu này thấy buồn thê thảm. Mọi người quan tâm đến tôi một chút cũng có chết ai đâu chứ?
"Con về rồi đâyー"
Tôi mở cửa rồi cất tiếng chào, nhưng tất nhiên chẳng có ai đáp lại. Hiển nhiên rồi, đây là nhà tôi đang ở một mình mà, nếu có tiếng trả lời chắc tôi xỉu ngang. Tôi vốn nhát gan, nên nếu ma quỷ có thật thì làm ơn cũng hãy biết nhìn trước ngó sau chút nhé. Bữa tối hôm nay là một hộp cơm bento giảm giá một nửa ở siêu thị. Cứ ăn mì ly mãi thì thiếu chất lắm, nên hôm nào ghé siêu thị được là tôi lại mua bento mang về. Tiện thể nói luôn, tôi hoàn toàn không biết nấu ăn. Không phải vì lười đâu, mà là vì không có khiếu. Một "Cỗ máy sản xuất than đen" chính hiệu. Đấy, con người ta ai cũng có điểm mạnh điểm yếu cả thôi. Chắc mẹ tôi ở quê đang khóc ròng vì cô con gái này mất. Tôi lên Tokyo học đại học và bắt đầu sống một mình từ năm 18 tuổi, thế mà kỹ năng bếp núc chẳng có dấu hiệu gì là sẽ thăng tiến cả. Có ai chịu về làm "vợ" em không ạ?
Vừa ăn hộp cơm được hâm nóng bằng lò vi sóng còn hơi âm ấm, tôi vừa lướt điện thoại. "Sakuma Kiri" ── gõ tìm kiếm một cái là ra ngay hàng loạt ảnh xinh xắn, trang web của công ty quản lý và cả những trang tổng hợp thông tin về em ấy. Tôi lập tức nhấn vào xem. Nhìn sơ qua là thấy choáng rồi, dài dằng dặc. Khác hẳn cái trang cá nhân sơ sài chỉ vỏn vẹn vài dòng thông tin đóng phim của tôi, trang của em ấy đầy ắp những câu chuyện hậu trường và thành tích. Đúng là đẳng cấp Seiyuu ngôi sao. Ra mắt lần đầu năm 10 tuổi trong một bộ phim truyền hình. Xuất thân là diễn viên nhí. Ủa, vậy ra mắt từ năm 10 tuổi thì năm nay đã là năm thứ 7 trong nghề rồi sao? Tôi ra mắt năm 21 tuổi, tính đến nay là năm thứ 6. Vậy xét về thâm niên, con bé hơn tôi tận một năm, tức là tiền bối của tôi rồi. ("tiền bối Sakuma! " "Gì thế Yoshioka?") Ừm, nghĩ đến thôi đã thấy sai sai, mà thực tế là thấy lộn ruột vô cùng. Năm 16 tuổi, em ấy lấn sân sang mảng Seiyuu. Khởi đầu với một bộ anime thần tượng dành cho bé gái, sau đó sự nghiệp thăng tiến như diều gặp gió với 3 vai nữ chính liên tiếp, rồi tổng cộng tham gia tận 8 bộ phim. Hát cũng hay, dù chỉ là hát nhạc phim cũng đã ra vài đĩa CD rồi. Tài sắc vẹn toàn. Diễn tốt, hát hay, ngoại hình xinh xắn. Và quan trọng là trẻ. Nữ sinh trung học, vẫn còn diện bộ đồng phục ── một "đặc quyền" áp đảo. Chẳng tìm ra nổi một kẽ hở nào. Đúng là một nhân vật sở hữu "hack" mà. Có nạp bao nhiêu tiền vào cũng chẳng thắng nổi. Con bé không dùng mạng xã hội, có blog nhưng cũng hiếm khi cập nhật. "Hừm..." Tự mình tìm hiểu chắc cũng chỉ đến đây thôi, tôi đành phải dùng đến phương án khác.
"Gì thế chị Yoshioka?" Đầu dây bên kia là cậu quản lý Katayama.
"Chị muốn nhờ em gom giúp tất cả các tạp chí và bài phỏng vấn có mặt Sakuma Kiri-san."
"À, Sakuma-san hả. Để em hỏi lại bên công ty họ xem sao."
"Nhờ em nhé."
"A!"
"Gì thế?"
"Em mới nhớ ra. Thằng bạn nối khố của em là fan cuồng của Sakuma-san đấy."
Nghe đâu cậu bạn đó có câu cửa miệng là: "Muốn được Kiri-chan xoa đầu quá đi". Cái tên bạn này, liệu có ổn không vậy trời?
"Để em hỏi nó xem sao", cậu ta nói rồi cúp máy, vài phút sau đã có hồi âm.
"Nó bảo là hầu như tạp chí nào cũng có, lại còn sẵn lòng tặng luôn một bộ để 'truyền bá tư tưởng' nữa. Mai em đi lấy rồi chiều em vứt ở công ty cho chị nhéー"
"Cảm ơn em, Katayama. Em có người bạn tốt đấy."
"Hì hì, chị khen làm em ngại quá."
Chị có khen em đâu.
"Nhớ gửi lời cảm ơn của chị đến cậu ấy nhé?"
"Dạ không cần đâu, tại em toàn dắt mối vé đi sự kiện cho nó mà. Nó phải làm thế này mới huề vốn chứ."
Dù sao thì, công cuộc điều tra về Sakuma-san tạm thời coi như xong. Bước tiếp theo: nghiên cứu quy luật để tạo nên một buổi Radio thú vị. Dù biết chẳng dễ gì mà hiểu ngay được, nhưng cứ phải nghe đã. Tất cả là nhờ vào ý chí và sự lì lợm thôi! Chỉ cần nắm bắt được dù chỉ một manh mối nhỏ là tốt rồi.
Tôi dọn dẹp đống rác hộp cơm, lấy ra cuốn sổ tay mới tinh và chai nước tăng lực vừa mua ở cửa hàng tiện lợi. Nào, đến lúc phải liều mình rồi!
◇◇◇
"Em không ăn thêm nổi đâu ạ..."
Tôi tắt phăng cái đồng hồ báo thức đang kêu inh ỏi.
"Sáng... rồi à."
Trong mơ, tôi đã lạc vào ngôi nhà bánh kẹo và được ăn bánh kem thỏa thích. Một giấc mơ thật hạnh phúc... Trời ạ, rốt cuộc là tôi đang "đói" đến mức nào vậy? Đói ăn hay là đói việc đây?
Tôi vươn vai cho bớt mỏi, dụi dụi mắt. Có vẻ như tôi đã nghe Radio liên tục cho đến khi ngủ quên mất từ lúc nào không hay. Tôi vội lấy khăn giấy lau vệt nước miếng dính trên cuốn sổ tay. Những trang giấy đã được lấp đầy bởi chi chít chữ. Từ hồi ôn thi đại học đến giờ, tôi chưa bao giờ học hành nghiêm túc và chăm chỉ đến thế này.
Tổng cộng là 14 chương trình. Tôi đã nghe đến mức ong cả thủ, tập trung chủ yếu vào các show Radio do hai nữ Seiyuu dẫn dắt giống như chúng tôi. Nhưng trước khi tổng kết lại, phải đi rửa mặt cái đã. Trong nhà giờ chẳng còn cái bánh hay mẩu đồ ăn sáng nào, phải ra cửa hàng tiện lợi thôi.
Tháng Năm đã cận kề, không khí ngoài trời ấm dần lên đến mức chẳng cần mặc áo khoác. Vì thời tiết quá đẹp, tôi chọn ngồi lại băng ghế đá trong công viên, thong thả thưởng thức chiếc bánh mì kem vừa mua. Mấy anh nhân viên văn phòng mặc vest đang chạy thục mạng, mồ hôi nhễ nhại để kịp giờ làm. Còn tôi thì lại ung dung ngồi ăn sáng giữa công viên vào giờ cao điểm ngày trong tuần... Chà, đúng là "số hưởng" quá đi mà. Ế show đúng là đau khổ thật đấy, ha ha :3
Vừa nhai bánh, tôi vừa mở sổ tay ra để rà soát lại kết quả nghiên cứu. Điểm mấu chốt nằm ở mối quan hệ giữa hai nữ chính. Theo tôi phân tích, có 3 kiểu quan hệ điển hình tạo nên sự thú vị cho Radio Seiyuu:
1. Kiểu "Bách hợp" (Yuri)
Hai người cứ thế mà "thả thính", tình tứ với nhau nồng nhiệt. Họ tạo ra một không gian riêng tư bất chấp thính giả đang nghe. Vì chỉ có âm thanh nên họ tha hồ diễn cảnh ôm ấp, ngửi mùi tóc nhau, muốn làm gì thì làm. Chẳng biết họ có làm thật không, nhưng nếu là diễn thì đúng là trình độ diễn xuất quá thượng thừa. Câu chuyện chỉ xoay quanh đối phương, ca ngợi và tâng bốc nhau hết lời. Không chỉ dừng lại ở công việc, họ còn khoe cả chuyện riêng tư như "Hôm nọ em sang nhà chị chơi..." hay "Bọn mình vừa đi du lịch, tắm suối nước nóng chung đấy...". Đây gọi là "Bách hợp kinh doanh" (Business Yuri). Thính giả cực kỳ thích kiểu này, bình luận lúc nào cũng ngập tràn những từ như "Tôn thờ quá", "Aaa ngọt quá"... Cơ mà, chẳng lẽ họ có quan hệ thật à? Tôi học trường nam nữ nên không hiểu cảm giác đó lắm, liệu ngoài đời có thật sự tồn tại kiểu quan hệ "Chị - em" thân thiết kiểu đó không nhỉ? Chịu, không tưởng tượng nổi. Vả lại, kiểu "Bách hợp" này chắc chắn là bất khả thi với tôi và Sakuma-san rồi. Cách nhau 10 tuổi mà diễn cảnh mùi mẫn thì nghe nồng nặc mùi "phạm tội" mất. Với cả, chẳng hiểu sao em ấy lại không ưa tôi. Nếu tôi mà bảo "Sakuma-san, mình diễn bách hợp đi" thì chắc chắn em ấy sẽ phũ cho một câu: "Hả? Bà cô đập đầu vào đâu à?" cho mà xem. Loại ngay!
2. Kiểu "Bạn thân" (Nakayoshi)
Mối quan hệ bạn bè thân thiết thì sao nhỉ? Không đến mức bách hợp, nhưng họ thể hiện trên Radio rằng mình là bạn cực thân ngoài đời. "Bữa trước bọn mình đi ăn chung...", "Hai đứa vừa đi Disneyland về nè...". Thính giả luôn mong đợi hai người dẫn chương trình là bạn thực sự của nhau chứ không chỉ là cộng sự bị công ty gán ghép. Điều này tạo ra cảm giác "đặc biệt" và "gần gũi", giúp thính giả hiểu thêm về cuộc sống riêng tư của Seiyuu. Nhưng cái này cũng khó. Tôi rủ đi ăn còn bị từ chối, vả lại em ấy còn là nữ sinh trung học. Rủ đi chơi ngày thường thì vướng lịch học, đi đêm muộn cũng không được. Mà rủ đi chơi cuối tuần chắc còn phải xin phép phụ huynh nữa... phiền ghê. Dù vậy, đây vẫn là mục tiêu cần đạt được để tạo ra chủ đề nói chuyện chung. Tôi nhất định phải thu hẹp khoảng cách này trong tương lai.
3. Kiểu "Bất hòa" (Funa)
Bách hợp thì không được, bạn thân thì chưa tới. Vậy chỉ còn phương án cuối cùng: Quan hệ cơm không lành canh không ngọt. Trên Radio, hai người cứ thế mà hạ bệ, mắng nhiếc hoặc tỏ ra thờ ơ với đối phương. Nói chung là trưng ra bộ mặt "ta đây ghét nhau lắm". Số thứ hai vừa rồi tôi đã thử áp dụng một chút, nhưng cần phải nâng tầm nó lên thành một "thương hiệu" riêng. Tuy nhiên, để kiểu quan hệ này thành công, ta phải khéo léo để thính giả cảm nhận được rằng: thực ra hai người "đang có quan hệ rất tốt". Kiểu như "Càng cãi nhau càng thân" ấy. Chứ nếu chỉ đơn thuần là ghét nhau thật sự thì buổi Radio sẽ trở nên rất khó chịu.
"Trời ạ, mắng chị thế thôi chứ thực ra Kiri-chan yêu chị lắm đúng không?"
"Đ-đồ ngốc! Ai thèm yêu bà chị chứ!"
Đại loại là kiểu Tsundere. Chính vì thích nên mới hay nói lời cay đắng, giống như mấy cậu nhóc tiểu học hay trêu chọc bạn gái mình thích vậy. Đó là sự phản chiếu ngược của cảm xúc yêu mến.
Hiện tại, đây là kiểu gần gũi nhất và đã gặt hái được chút thành công ở số thứ hai. Nhưng thế vẫn còn nhẹ đô lắm. Số vừa rồi mới chỉ dừng lại ở mức đấu khẩu qua lại để gây cười. Nó chưa toát ra được cái hồn rằng "hai người này đủ thân thiết để mắng nhiếc nhau như vậy". Tôi cần phải nâng cấp độ "khẩu nghiệp" lên một tầm cao mới. Và bằng lời nói, bằng thái độ của mình, tôi phải biến một cô nàng chỉ biết mắng nhiếc thành một Tsundere chính hiệu!
Mục tiêu đã định: Từ "Không thuận" chuyển sang "Thân thiết". Khi đã xác định được hướng đi, mọi việc còn lại thật đơn giản.
Hiện tại, tôi sẽ nhấn mạnh vào sự "Bất hòa" và biến nó thành tiếng cười. Để làm được điều đó, dù có phải tự hạ thấp bản thân, tôi cũng sẵn lòng diễn trọn vai. Bởi tôi là một diễn viên lồng tiếng chuyên nghiệp, và diễn xuất chính là công việc của tôi.
Hãy đánh lừa chính mình. Hãy đánh lừa thính giả. Đó là điều kiện tiên quyết để chạm tới một chương trình Radio ăn khách và trở thành một Seiyuu ngôi sao.
◇◇◇
"Em chào cả nhà ạ!"
Khác với lần đầu đầy rụt rè, lần thứ ba này tôi bước vào phòng thu với tư thế hiên ngang cùng quyết tâm sắt đá.
"Chào Yoshioka-kun."
Anh Uejima vẫn với gương mặt ngái ngủ đáp lời, tóc tai thì bù xù chĩa ra khắp nơi. Tôi chào lại nhẹ nhàng rồi đưa mắt nhìn quanh. Cô bé đồng nghiệp đang ngồi ở chiếc ghế phía trong.
"Chào em, Sakuma-san."
Con bé rời mắt khỏi điện thoại một chút rồi đáp: "A, chào chị".
Không phải là phớt lờ, nhưng là sự vô cảm. Tôi cứ ngỡ màn đấu khẩu ở số thứ hai đã làm thay đổi chút gì đó, nhưng xem ra vẫn chưa thấm vào đâu. Tốt thôi, đạt được dễ dàng quá thì còn gì là thú vị. Rồi em sẽ phải để tâm đến chị, dù có muốn hay không.
"Được rồi, chúng ta bắt đầu họp bàn nội dung nhé."
Khi mọi người đã tập hợp đầy đủ, anh Uejima lên tiếng. Ngay lúc đó, tôi đã đưa ra một đề xuất.
"Hả?" Sakuma-san tỏ ra ngỡ ngàng trước đề xuất của tôi, nhưng rồi cũng gật đầu chấp nhận. Nào, buổi thu âm bắt đầu!
*****
Kanae: "Chương trình xin được phép bắt đầu!"
Kiri: "Tôi là Sakuma Kiri..."
Kanae: "...cùng với Yoshioka Kanae, xin gửi tới các bạn..."
Cả hai: "Radio Korekkiri!"
Kanae: "Đã đến số thứ ba rồi đấy. Số thứ hai em thấy thế nào, Kiri-chan?"
Kiri: "Mệt ạ. Mệt rã rời luôn. Về nhà cái là em ngủ say như chết."
Kanae: "Vâng, có vẻ như em ấy đã có một khoảng thời gian cực kỳ vui vẻ đấy ạ."
Kiri: "Ơ, em có nói thế đâu!"
Kanae: "Chắc là vì nôn nóng được gặp chị Yoshioka quá, mong chờ suốt một tuần đến mức thao thức không ngủ được luôn đúng không nè?"
Kiri: "Em không có nói thế, mà em bảo là ngủ rất ngon mà! Bà cô đừng có tự tiện xuyên tạc lời người khác nữa."
Kanae: "Kiri-chan này, chị có tha thứ cho việc em gọi một người 27 tuổi là bà cô đi nữa, thì xã hội cũng không tha thứ đâu nhé."
Kiri: "Thế thì... Mẹ trẻ."
Kanae: "Hả?"
Kiri: "Mẹ trẻ, đúng rồi, Yoshi-Okan!"
Kanae: "Kiri-chan, sao em lại trưng ra cái bộ mặt như kiểu mình vừa nói được câu nào tâm đắc lắm thế? Mẹ trẻ gì chứ, chị đây vẫn là một 'múi mít' độc thân chính hiệu đấy nhé."
Kiri: "Mẹ Yoshi-Okan ơi, cơm nước xong chưa ạ~"
Kanae: "Chị không nhớ là mình có đẻ ra đứa con nào nghịch ngợm như thế này đâu nhé!?"
Kiri: "Vậy thì hôm nay chúng ta cũng sẽ mang đến cho các bạn những giây phút thật vui vẻ, trong chương trình Radio Korekkiri của mẹ Yoshi-Okan và Sakuma Kiri!"
Kanae: "Đừng có tự tiện đổi tên chương trình chứ! Ơ, nhạc quảng cáo hả? Nhạc dạo kết thúc ở đây thôi á? Đợi đã, đợi chút, cho chị đính chính lại đã nào—!"
****_*
"Yoshi-Okan?"
"Đúng vậy, từ giờ Sakuma-san cứ gọi tôi như thế đi."
Anh Uejima ngồi bên cạnh nghe xong thì phì cười.
"Thú vị đấy, Yoshi-Okan. Nghe có vẻ có điểm nhấn và dễ tạo hình tượng hơn là gọi bà cô đấy. Được, duyệt! Sakuma-kun, phần intro em cứ tự nhiên gọi là Yoshi-Okan nhé."
"Bà chị thấy thế cũng được hả?" Con bé nhìn tôi với vẻ mặt không hài lòng.
"Ừ, ổn mà." Con bé lườm tôi.
"Vì chị muốn làm một buổi Radio thú vị mà. Với lại hầu như chẳng ai biết đến chị cả, nên phải tạo hình tượng như thế này chứ. Cái tên Yoshi-Okan vừa dễ gọi, vừa ấn tượng, lại giúp mọi người nhớ tên chị nữa. Một biệt danh tuyệt vời còn gì."
"...Chẳng tuyệt chút nào."
"Ơ, sao thế? Biệt danh này không ổn hả em?"
"K-Không có gì. Được thôi, nếu bà chị đã thích thì tôi sẽ gọi cho vừa lòng, Yoshi-Okan."
Thế là, chương trình Radio mới của tôi dưới danh xưng "Yoshi-Okan" chính thức bắt đầu.
*****
Kanae: "Vâng, chúng ta cùng đến với chuyên mục đầu tiên!"
Kiri: "Chỉ thế này thôi là đủ rồi!"
Kanae: "Ở chuyên mục này, chúng tôi thu thập những tâm sự 'muốn chấm dứt ngay' từ các thính giả và chúng tôi sẽ giúp các bạn giải quyết chúng."
Kiri: "Lần này có vẻ đã có thư gửi về từ trước rồi nhỉ. Dù số đầu tiên còn chưa thèm phát sóng, đúng là mấy người kỳ quặc thật đấy."
Kanae: "Kiri-chan, suỵt! Đừng có nói về sự 'lệch pha' thời gian chứ!"
Kiri: "Đằng nào thì ai mà chẳng biết? Thôi, bắt đầu nhé, Yoshi-Okan."
Kanae: "Vâng vâng, mẹ đây, Kiri-chan ngoan nào, ba buuu~"
Kiri: "Gớm quá."
Kanae: "Phủ nhận thẳng thừng thế làm chị đau lòng quá đi."
Kiri: "Mau đọc thư đi."
Kanae: "Rõ thưa công chúa. Ờ thì, thư đến từ bạn có biệt danh 'Quả quýt Ponkan nằm trên lon nhôm'."
Kiri: "Sao không phải là quả cam mà cứ nhất thiết phải là quả quýt Ponkan thế nhỉ."
Kanae: "Chắc là một sự phá cách chăng... Cái tuổi đó nó thế, lúc nào cũng muốn chọn lối đi riêng hơi dị một chút mà. Vâng: 'Chào Sakuma-san, chào Yoshioka-san ạ'."
Kiri: "Chào bạn nhé."
Kanae: "'Em có một thói quen là hễ cứ uống rượu vào là lại tự tiện gọi điện cho ai đó. Mà toàn gọi cho phái nữ thôi ạ. Đến khi tỉnh rượu, nhìn lại nhật ký cuộc gọi mà em không hề nhớ gì cả, mặt mũi em tái mét luôn. Em vội vàng nhắn tin xin lỗi, đối phương thường thì sẽ tha thứ, nhưng có đôi khi em đã lỡ lời tỏ tình trong lúc hăng máu, thế là sau đó không khí cực kỳ gượng gạo. Mỗi lần say là em lại gây ảnh hưởng xấu đến người khác, em thấy chán ghét bản thân mình quá. Em muốn chấm dứt tình trạng này ngay lập tức. Mong hai chị cho một kẻ tệ hại như em lời khuyên ạ'."
Kiri: "Oa, phiền phức thật đấy."
Kanae: "Cay nghiệt thế! Nhẹ nhàng với bạn ấy chút đi mà. Say rượu mà gọi điện thì cũng có chút gì đó đáng yêu mà nỉ."
Kiri: "Ơ, chị đang làm việc gì đó mà bị một tên say xỉn dở hơi nào đó gọi điện đến chả bực mình chết đi được à."
Kanae: "Thế à. Chị thì lại thấy lúc say mà gọi điện, hi hi, trông cũng dễ thương đó chứ—"
Kiri: "Thì nếu là một cô nàng đáng yêu nói giọng líu nhíu thì người ta còn bảo 'thôi được rồi để anh nghe', chứ một gã đàn ông lôi thôi lếch thếch gọi đến thì chỉ thấy phiền thôi."
Kanae: "Vậy sao... Thế à? Nếu bình thường là một người rất chỉn chu mà bỗng lộ ra khía cạnh bê tha như thế, không biết có ai thấy xao xuyến... không nhỉ?"
Kiri: "Không hề. Mà nói chung là, hỏi một đứa vị thành niên như em thì em cũng chả hiểu cảm giác đó đâu."
Kanae: "Đúng rồi ha... Em là nữ sinh trung học chính hiệu mà lị."
Kiri: "Điều duy nhất em có thể nói là: Rượu vào lời ra, đừng để rượu làm chủ mình!"
Kanae: "Hay lắm, chuẩn luôn."
Kiri: "Thế Yoshi-Okan có hay say xỉn không?"
Kanae: "Chị tửu lượng cũng khá nên ít khi say lắm. Nhưng thỉnh thoảng cũng có lúc chị muốn say khướt đi cho xong."
Kiri: "Đó là khi nào?"
Kanae: "Ừm, ví dụ như lúc trượt audition liên tùng tục chẳng hạn."
Kiri: "Thôi thôi, tối tăm quá, bà chị u ám quá đi mất."
Kanae: "Người lớn cũng có những lúc muốn say mà em... Nè Kiri-chan, lần tới chị say chị gọi điện cho em nhé."
Kiri: "Quản lý ơi, lấy giúp em cái điện thoại với. Để em cài chặn số bà chị này ngay lập tức."
Kanae: "Kiri-chan ác quá đi. Chị sẽ dùng điện thoại công cộng gọi cho em cho xem, gư hư hư."
Kiri: "Luật chống bám đuôi có áp dụng cho người cùng giới không nhỉ?"
Kanae: "Thì, coi như đó là đùa một nửa đi."
Kiri: "Nửa còn lại là thật hả!?"
Kanae: "Vậy câu trả lời cho bạn 'Quýt Ponkan' là gì đây ta?"
Kiri: "Hừm, không mang điện thoại theo nữa. Để ở nhà luôn."
Kanae: "Ra thế, cũng là một cách. Nhưng mà lỡ phải tìm đường đến chỗ hẹn thì sao, nên là trước khi bắt đầu nhậu thì tắt nguồn đi cũng được. Vâng, bạn 'Quýt' ơi, hễ đến buổi nhậu là hãy tắt nguồn điện thoại ngay lập tức nhé."
Kiri: "Người ta tên dài thế mà chị tự tiện viết tắt luôn hả."
Kanae: "Hoặc là gửi điện thoại cho người tổ chức giữ hộ."
Kiri: "Người tổ chức cũng chả sung sướng gì khi phải giữ đống đó đâu."
Kanae: "Làm người tổ chức cơ bản là làm việc thiện nguyện mà em."
Kiri: "Quá khứ của chị đã xảy ra chuyện gì vậy..."
Kanae: "Vâng, chúng ta cùng đến với lá thư tiếp theo nào."
Kiri: "Để em đọc cho. Thư của bạn 'Maki-maki'."
Kanae: "Maki-maki nè—"
Kiri: "Bà chị hưởng ứng hời hợt quá đấy. 'Chào chị Yoshioka, chào Kiri-chan'... Kiri-chan hả, gọi thân mật gớm nhỉ."
Kanae: "Kiri-chan ơi, thân thiện lên, thân thiện lên nào."
Kiri: "Biết rồi biết rồi. 'Em có thói quen là hay ăn vặt quá nhiều. Mà cứ nhất thiết phải là đêm muộn em mới thấy thèm ăn. Em đang ăn kiêng nên muốn bỏ thói quen này lắm mà không bỏ được. Em muốn chấm dứt việc ăn đêm ngay lập tức!'"
Kanae: "Đồ ăn vặt ngon mà nỉ—"
Kiri: "Thì đừng ăn nữa là xong."
Kanae: "Đúng là vậy nhưng mà..."
Kiri: "Là do ý chí kém thôi, cứ đừng mua về là được chứ gì."
Kanae: "Nói thì dễ rồi, nhưng Kiri-chan không ăn vặt hả?"
Kiri: "Đồ người ta tặng thì em ăn, chứ em không tự mua bao giờ."
Kanae: "Thế à, giỏi thật đấy. Còn học sinh mà đã nề nếp thế rồi... Chị thì cứ hễ có hàng mới ra lò là lại tò mò mua về ăn thử ngay."
Kiri: "Sao chị rành hàng mới thế?"
Kanae: "Vì chị hay đi cửa hàng tiện lợi mà."
Kiri: "Cửa hàng tiện lợi... em chưa bao giờ đi cả."
Kanae: "Hả, Kiri-chan, em sinh ra ở Tokyo đúng không? Sống ở đây mà chưa đi cửa hàng tiện lợi bao giờ thì em đúng là 'sinh vật quý hiếm' cần được bảo tồn đấy."
Kiri: "Vì em có việc gì cần đến đó đâu."
Kanae: "Thật luôn hả!?"
Kiri: "Thật."
Kanae: "Đ-Đúng là phong thái công chúa có khác. Chị thì từ rút tiền, chuyển khoản cho đến mọi thứ, nơi đó là sự tồn tại không thể thiếu luôn. Cảm ơn cửa hàng tiện lợi, cảm ơn ATM!"
Kiri: "Chị đang nịnh bợ ai thế không biết. Thế, câu trả lời cho bạn 'Maki-maki' là gì?"
Kanae: "Hãy ăn đủ ba bữa thật tử tế, khi đó cảm giác thèm ăn vặt sẽ giảm bớt thôi."
Kiri: "Một câu trả lời thật tầm thường."
Kanae: "Chị đang tự nói với bản thân mình đấy..."
Kiri: "Làm người lớn khổ thật nỉ."
Kanae: "Vâng, và chương trình vẫn đang tiếp tục nhận thật nhiều những tâm sự 'muốn chấm dứt ngay lập tức' từ các bạn nhé. Chuyên mục tiếp theo sẽ bắt đầu ngay sau phần quảng cáo!"
Chương trình vừa tạm nghỉ giữa các chuyên mục, tôi tranh thủ hít một hơi thật sâu.
"Hay lắm, bắt đầu có sự cộng hưởng rồi đấy, tôi thấy nổi da gà rồi đây này." Anh Uejima dành lời khen ngợi cho cả hai chúng tôi.
"Em cảm ơn anh ạ."
Sakuma-san bỗng quay sang hỏi tôi với vẻ hơi bất an: "Yoshi-Okan cũng hay uống rượu à?"
"Ừm, Kiri-chan không thích người uống rượu sao?"
"Mẹ... Mẹ em mà uống vào là phiền phức lắm. Cứ say là mẹ lại nhảy nhót rồi lôi kéo mọi người vào làm trò cùng."
Mẹ của Sakuma Kiri. Tức là Sakuma Rika. Dù đã 38 tuổi nhưng bà vẫn là một diễn viên gạo cội đang ở thời kỳ đỉnh cao. Diễn xuất của bà được đánh giá cực cao, từng đoạt giải Nữ chính xuất sắc nhất Nhật Bản, tính cách vui vẻ và thẳng thắn cũng rất được lòng công chúng. Thêm nữa, chồng bà – tức cha của Kiri-chan – chính là một đạo diễn điện ảnh lừng danh.
Tôi thầm nghĩ: Hình ảnh bà ấy say rượu rồi nhảy múa quả thật rất khớp với tính cách lạc quan đó, nhưng đứng dưới góc độ con cái thì chắc chắn là phiền hà thật. Mà kể cả chuyện say xỉn nhảy múa thôi nghe cũng thấy đậm chất nghệ thuật rồi, đúng là cô bé này sinh ra trong một gia đình cực kỳ "khủng".
"Chị thì bình thường chỉ uống một lon bia nên không say lắm đâu... Tại cũng không có tiền nữa."
"V-vậy sao."
"À, nhưng vào dịp Tết thì chắc chị cũng xử hết được một bình Isshoubin đấy." (Bình 1,8 lít)
"Một bình Isshoubin á!?" – Anh Uejima hốt hoảng, các nhân viên xung quanh cũng xì xào bàn tán. Thấy phản ứng của mọi người có vẻ nghiêm trọng, Kiri-chan lo lắng hỏi: "Ơ, em không uống được rượu nên không biết, một bình Isshoubin là ghê gớm lắm ạ?"
"À, thì ra là có một 'tửu hào' đang ngồi ở đây đấy."
Một anh nhân viên dùng tay ra hiệu kích thước của bình rượu, Kiri-chan nhìn thấy thì mặt mày tái mét vì hãi. Trước "lời khen" bất ngờ này, tôi chỉ biết gãi đầu cười hì hì. Vâng, tôi biết thừa đó chẳng phải lời khen ngợi gì đâu.
"Thì tại họ hàng nhà chị ít người uống lắm. Rượu vừa mở ra là lúc ngon nhất, để phí thì tiếc nên chị cứ thế mà..."
Kiri-chan nhìn tôi với ánh mắt sợ hãi.
"Yên tâm đi, mỗi năm một lần thôi. Mà cũng chỉ vào dịp Tết thôi mà!"
Thực ra thì, dịp ngắm hoa anh đào tôi cũng uống no nê, Giáng sinh thì lại vừa càm ràm vừa cùng hội chị em xử sạch mấy chai vang. Một năm cũng phải ba, bốn bận như thế, nhưng để tránh làm hình tượng của mình trong mắt Kiri-chan tệ thêm, tôi đành "khóa miệng" lại. Anh Uejima cười khổ rồi ra hiệu: "Thôi, chúng ta sang chuyên mục tiếp theo nhé. Không nói chuyện rượu chè nữa."
"Em biết rồi mà."
Nhưng mà, tôi cũng muốn một lần được làm Radio trong trạng thái có chút men rượu thử xem sao. Dù chắc chắn Kiri-chan sẽ ghét cay ghét đắng chuyện đó.
*****
Kiri: "Người đang ngồi cạnh em đây nghe bảo mỗi lần nhậu là xử đẹp cả bình 1,8 lít đấy ạ."
Kanae: "Không phải, chỉ là dịp Tết thôi mà! Kiri-chan ơi, đó là chuyện nội bộ chúng mình thôi, không được nói trên sóng đâu nhé. Sẽ bị mắng đấy."
Kiri: "Các thính giả thân mến, nếu đêm muộn mà thấy có số lạ gọi đến và nghe tiếng phụ nữ thì đó chính là Yoshi-Okan đấy, mong mọi người hãy bao dung mà... cúp máy ngay lập tức giúp em."
Kanae: "Chị không có gọi điện lung tung như bạn 'Quýt' đâu nha. Chị là kiểu hễ say thật sự là sẽ ôm bình rượu đi ngủ luôn cơ."
Kiri: "Vâng, tiếp theo là chuyên mục tiếp theo."
Kanae: "Lại thêm một cú bơ đẹp nữa rồi."
Kiri: "Chuyên mục: <Báo cáo cho Yoshi-Okan đây!>"
Kanae: "Này!"
Kiri: "Ở chuyên mục này, các bạn hãy gửi bất cứ chuyện gì muốn báo cáo hoặc bất cứ câu hỏi nào muốn dành cho Yoshi-Okan, đây chính là chuyên mục thư tâm sự thông thường đấy ạ."
Kanae: "Này em ơi!"
Kiri: "Vâng, chúng ta cùng đến với lá thư đầu tiên nào. Thư của bạn 'Cơ bắp cuồn cuộn'."
Kanae: "Đợi đã, đợi chị một chút!"
Kiri: "Gì thế ạ, từ nãy đến giờ bà chị cứ ồn ào quá đấy, Yoshi-O-Mẹ
Kan."
Kanae: "Lại còn đổi tên chị nữa chứ! Mà không phải chuyện đó, cái tên chuyên mục, tên chuyên mục bị sai rồi!"
Kiri: "Ơ, là chuyên mục <Báo cáo cho Yoshi-Okan đây!> mà."
Kanae: "Cái đó đó! Trong kịch bản của chị không có ghi thế! Kịch bản của chị ghi là chuyên mục <Thư tâm sự bình thường hường phấn> cơ mà!"
Kiri: "Cái tên <Thư tâm sự bình thường hường phấn> là cái gì vậy trời? Đúng là gu đặt tên bằng không luôn ấy."
Kanae: "Xin lỗi đi! Mau xin lỗi đội ngũ biên kịch đi!"
Kiri: "Nhưng mà trong kịch bản của em ghi thế thật mà."
Kanae: "Đâu để chị xem... Ô kìa, ghi thế thật này! Này mấy anh nhân viên kia, bước ra đây, anh nào viết cái này bước ra đây cho tôi!"
Kiri: "Thái độ thay đổi xoành xoạch luôn kìa. Thôi, chị bỏ cuộc và đọc đi. Thư của bạn 'Cơ bắp cuồn cuộn': 'Hai chị chắc là lần đầu gặp nhau nhỉ? Cho em hỏi ấn tượng đầu tiên của hai người về đối phương là gì ạ?'."
Kanae: "Vâng, thực tế Radio không phải là nơi đầu tiên chúng tôi gặp nhau đâu ạ. Chúng tôi đang đóng chung bộ Mujaki một cách thầm lặng đấy. Dù có vẻ Kiri-chan chẳng nhớ gì cả."
Kiri: "Nghe bảo là vậy. Radio không phải lần đầu gặp mặt."
Kanae: "Mà hồi đầu gặp ở buổi Radio này, chị đã rất xúc động kiểu 'Ôi đồng phục kìa!', 'Nữ sinh trung học xịn xò kìa!'. Thú thật là thấy cộng sự mặc đồng phục đi làm thế này, chị cứ thấy có chút gì đó hơi 'phạm tội' và cảm thấy có lỗi làm sao ấy."
Kiri: "Ơ, em thấy hơi bị biến thái rồi đấy, em lùi ra xa đây."
Kanae: "Kiri-chan ơi, đừng có lùi ghế ra xa chị theo nghĩa đen thế chứ, đừng có xa lánh chị mà."
Kiri: "Đừng nhìn em nữa. Đeo bịt mắt vào đi."
Kanae: "Thế thì sao chị đọc kịch bản được."
Kiri: "Là diễn viên thì phải học thuộc kịch bản trước khi đến chứ."
Kanae: "Thì đúng là vậy, nhưng đó là ở phim trường anime, còn đây là Radio mà."
Kiri: "Ra là chị cũng tùy mặt mà bắt hình dong, thay đổi thái độ tùy nơi nhỉ, thất vọng quá."
Kanae: "Chị luôn nỗ lực một cách công bằng với tất cả mọi người nhé! Mà thôi bỏ qua đi, ấn tượng đầu tiên của em về chị là gì?"
Kiri: "X..."
Kanae: "X?"
Kiri: "Em đã nghĩ là chị... Xinh đẹp."
Kanae: "Hả? Tsundere? Em là kiểu Tsundere hả Kiri-chan? Ra là trong mắt em chị xinh đẹp sao... A ha ha, chị vui quá đi mất~"
Kiri: "Với cả, to nữa."
Kanae: "To á, chỗ nào!? Dáng chị thì cũng hơi cao thật, nhưng mà... hả, lẽ nào Kiri-chan đang quấy rối tình dục chị đấy à!? Chị cũng đâu có to đến mức đó..."
Kiri: "Chị nhìn xuống đâu đấy... hứ!"
Kanae: "Xin lỗi nhé, với một học sinh trung học như Kiri-chan thì của chị chắc là to rồi. Đúng rồi nhỉ, xin lỗi vì chị đã là người lớn nhé."
Kiri: "Đ-Đồ ngốc! Cái bà cô biến thái quấy rối tình dục này! Thêm nữa, gu ăn mặc của chị lỗi thời lắm."
Kanae: "Này, cái câu chốt gu ăn mặc lỗi thời là sát thương thật đấy nhé, dừng lại đi!"
Kiri: "Hừ."
Kanae: "Kiri-chan ơi, đừng có khoanh tay trước ngực để che đi nữa, chị không nhìn đâu mà, không nhìn chằm chằm đâu. Xin lỗi nhé, là lỗi của 'người lớn' này."
Kiri: "............"
Kanae: "Thôi thì, hãy cứ kỳ vọng vào sự trưởng thành trong tương lai của em vậy."
Kiri: "...Đáng ghét."
Kanae: "Vâng vâng, vậy là ấn tượng đầu tiên của hai bên đã rõ rồi nhỉ?"
Kiri: "Em ghét Yoshi-Okan."
Kanae: "Vâng vâng, đúng bài Tsundere rồi nha. Tiếp theo là thư của bạn 'Hội trưởng muốn được đắm mình trong sự độc miệng của Kiri-kiri suốt cả ngày'."
Kiri: "Thôi, bỏ qua lá thư tiếp theo đi ạ."
Kanae: "Chị còn chưa đọc nội dung mà!?"
Kiri: "Em ghét lắm, đọc thư của mấy cái tên có biệt danh biến thái như thế chỉ tổ bẩn tai thôi."
Kanae: "Đúng rồi nỉ, người duy nhất được quyền làm bẩn Kiri-chan chỉ có chị thôi mà nỉ."
Kiri: "Vâng, đúng rồi đó, chỉ có mỗi Yoshi-Okan thôi... Ơ kìa, làm gì có chuyện đó hả bà chị kia!"
Kanae: "Oa, khoảnh khắc Kiri-chan bắt bẻ cực kỳ hiếm hoi luôn! Hiếm có khó tìm, em đang hăng hái quá cơ! Vâng, vì Kiri-chan đang lườm chị nên chị sẽ đọc nhé: 'Món ăn yêu thích của hai chị là gì ạ?'."
Kiri: "Vâng, chúng tôi không cần mấy cái thư tâm sự kiểu này đâu! (Roạt!)"
Kanae: "Đừng có xé, Kiri-chan đừng xé mà... Ôi xé mất rồi."
Kiri: "Cái thư kiểu gì thế này. Tính làm trò tìm hiểu nhau như mấy buổi xem mắt chắc? Dù em chưa đi xem mắt bao giờ. Mà hỏi xong để làm gì, biết món bọn em thích rồi có định gửi đến cho bọn em không!?"
Kanae: "Thôi nào, chẳng lẽ em không muốn biết món ăn yêu thích của thần tượng mình sao? Nếu giống nhau thì vui, còn nếu khác thì người ta sẽ cố ăn món đó để có cảm giác gần gũi hơn mà."
Kiri: "Thật không? Thế nếu em bảo em cực kỳ thích nước rau củ và uống mỗi ngày, thì fan của em cũng sẽ uống nước rau củ mỗi ngày hả?"
Kanae: "Nếu vậy thì fan của Kiri-chan chắc chắn sẽ khỏe mạnh một cách bất thường luôn đấy."
Kiri: "Thế nên mới bảo là nó vô nghĩa đấy. Nghe này, cái Radio này không cần những lá thư bình thường nhạt nhẽo như vậy đâu, không cần nhé. Đứa nào mà còn gửi mấy thứ đó đến là tôi xé không thương tiếc đấy, liệu thần hồn."

Kanae: "Kiri-chan sinh ra ở Tokyo mà sao gắt với 'mảng miếng' như mấy người vùng Kansai vậy trời."
Kiri: "Em chỉ ghét những thứ vô ích thôi."
Kanae: "Giới trẻ thời nay là thế sao... Cái thế hệ Gen Z này rốt cuộc là..."
Kiri: "Tiếp đi."
Kanae: "Ơ, chị vẫn chưa trả lời cho bạn 'Muốn được đắm mình' kia mà."
Kiri: "Cái tên biệt danh của người ta sao qua miệng chị nó còn tệ hơn thế hả!?"
Kanae: "Nhân tiện đây, hay là chúng mình làm một trò chơi đoán món ăn yêu thích của nhau đi."
Kiri: "Hở, phiền phức quá đi."
Kanae: "Đừng có nói thế chứ."
Kiri: "Kim cương?"
Kanae: "Chị hỏi món ăn chứ có hỏi khoáng sản (kim cương) đâu."
Kiri: "Thế thì mau đoán đi xem nào."
Kanae: "Đừng có đánh đố chị thế chứ. Thứ mà nữ sinh trung học thích à... Bánh Crepe? Trà sữa trân châu?"
Kiri: "Cũng không ghét, nhưng chưa đến mức gọi là món khoái khẩu."
Kanae: "Hừm, khó thật đấy. Cho chị xin chút gợi ý đi."
Kiri: "Thường ăn vào mùa đông ạ."
Kanae: "Lẩu?"
Kiri: "Cụ thể hơn đi."
Kanae: "Lẩu bánh quy Senbei-jiru?"
Kiri: "Cái gì cơ?"
Kanae: "Ơ, là món lẩu nấu bằng nước dùng tương Shoyu rồi thả bánh gạo Senbei vào ấy mà."
Kiri: "Em chẳng biết món đó."
Kanae: "Trời đất, đó là món 'quốc hồn quốc túy' ở vùng Aomori quê chị đấy nhé."
Kiri: "Thì đó là với 'Mẹ trẻ' thôi."
Kanae: "Thế thì lẩu Kiritanpo nhé."
Kiri: "Sao tên mấy món chị kể cứ ngày càng lạ hoắc thế hả?"
Kanae: "Ở vùng Tohoku đó là món phổ thông mà lị. Vậy thì... Sukiyaki!"
Kiri: "...Đúng rồi."
Kanae: "Yesss! Sukiyaki ngon tuyệt nỉ. Mà sao em lại thích món đó?"
Kiri: "Vì... nếu là Sukiyaki thì mẹ em sẽ không nấu hỏng được..."
Kanae: "K-Kiri-chan này, em cũng vất vả quá nỉ."
Kiri: "Mấy món mẹ em càng hăng hái bắt tay vào làm thì kết quả lại càng không nuốt nổi cơ."
Kanae: "Một cú sát thương bất ngờ nhắm vào mẹ em rồi đấy. Mẹ em chắc không nghe buổi này đâu nỉ? Cho chị xin lỗi bác nhé. Thành thật xin lỗi bác ạ!"
Kiri: "Không sao đâu ạ, nghe bảo chuyện đó cũng bị viết đầy trên mạng với tạp chí rồi."
Kanae: "Tệ đến mức đó cơ à... Thôi, giờ đến lượt em đoán món chị thích nhé."
Kiri: "...Bông."
Kanae: "Bông? Cotton 100% á?"
Kiri: "Kẹo."
Kanae: "Kẹo bông?"
Kiri: "Vâng."
Kanae: "Sao em lại nghĩ chị thích kẹo bông?"
Kiri: "Thì tại Sora-ne của..."
Kanae: "Sora-ne?"
Kiri: "Thôi bỏ đi, bỏ qua đi! Coi như em chưa nói gì. Mau đưa ra đáp án đi, em đầu hàng rồi."
Kanae: "Hì hì, đáp án là thịt băm viên Hamburg."
Kiri: "Đồ con nít."
Kanae: "Chị không muốn bị một đứa con nít chính hiệu nói thế đâu nhé."
Kiri: "Được rồi, kết thúc chuyên mục này ở đây. Mọi người đừng gửi mấy cái thư tâm sự nhạt nhẽo nữa đấy nhé. Nhớ gửi chuyện gì thú vị vào đấy!"
Kanae: "Chuyên mục <Báo cáo cho Yoshi-Okan đây!> vừa ra mắt đã bị đẩy độ khó lên mức thượng thừa rồi ạ!"
*****
"Ha ha ha."
Tôi tự nghe lại chương trình của chính mình rồi bật cười thành tiếng. "Radio Korekkiri" phát sóng lúc 21h tối thứ Ba. Không tệ. Tôi tự tán thưởng bản thân rằng số thứ ba này đã hay hơn hẳn số thứ hai. Phản ứng sau số đầu tiên trên mạng xã hội (SNS) cực kỳ thê thảm: "Cái bà Yoshioka này là ai thế?", "Nghe mà thấy cực hình", "Coi như là thử thách kiên nhẫn để được nghe giọng Kiri-chan". Đến số thứ hai, ấn tượng bắt đầu thay đổi: "Sakuma Kiri trông khác khác nỉ?", "Chương trình này liệu có ổn không?", "Tạm thời cứ theo dõi xem sao, hóng các số tới". Và đến số thứ ba này, phản ứng rõ ràng là khác hẳn: "Yoshi-Okan kìa kkk", "Màn tung hứng của hai người này đỉnh quá", "Lần đầu thấy Kiri-chan thế này, thú vị ghê", "Cười đến cơ bụng săn chắc luôn", "#Đừng làm bẩn Sakuma Kiri", "Cho tôi gia nhập 'Hội muốn đắm mình trong sự độc miệng' với". Thực tế, hashtag của chương trình đã lọt vào top xu hướng (trending). Không tệ chút nào, thậm chí với một chương trình mới đến số thứ ba thì đây là một thành công ngoài mong đợi. Tôi chỉ thay đổi đúng hai điều: ── Để con bé gọi mình là "Yoshi-Okan". ── Bảo Sakuma-san đừng có khách sáo hay kiêng nể gì hết. Chỉ hai điều đó thôi. Sau buổi thu âm, dù Sakuma-san trông mệt phờ nhưng gương mặt lại lộ rõ vẻ thỏa mãn. Con bé đã thực sự tận hưởng nó. Dù là với một đối thủ mình không ưa, em ấy vẫn thể hiện được sự thú vị của mình. Chúng tôi vẫn chưa phải là bạn thân, cũng chưa hẳn là một cặp bài trùng. Nhưng hình tượng "Bất hòa" đã được thiết lập vững chắc. Theo một nghĩa tích cực, chúng tôi đang thoải mái "cà khịa" lẫn nhau. Hy vọng đã bắt đầu ló rạng. Tuy nhiên, để ngọn lửa hy vọng đó rực sáng hơn nữa, tôi cần phải tìm ra một "thứ gì đó". Tôi vẫn chưa rõ đó là gì, nhưng tôi cảm giác mình đã thấy nó lờ mờ đâu đây, chỉ một chút nữa thôi là sẽ hiểu ra.
"Cơ mà, không ngờ Sakuma-san lại nhắc đến chuyện của Sora-ne."
"Sora-ne" chính là cô bé trong bộ anime Thiếu nữ bay trên bầu trời – bộ phim đầu tiên tôi được đóng vai chính. Đó là một cô gái với mái tóc màu sáng, tính cách lúc nào cũng tràn đầy năng lượng nhưng đôi khi lại bộc lộ sự trưởng thành của một phi công. Một nhân vật vừa có chút nam tính, ăn nói hơi bỗ bã nhưng lại là một cô gái đáng yêu luôn mơ mộng về tình yêu. Phần vì kịch bản hay, phần vì sức hút của nhân vật nên cô ấy cực kỳ được yêu thích. Đã sáu năm trôi qua rồi. Lúc đó tôi vẫn còn là sinh viên đại học. Hồi đó, tôi đã có chút tự mãn. Mới bộ phim thứ hai đã giành được vai chính. Lại còn được làm việc với đội ngũ sản xuất lừng danh và một nguyên tác cực ăn khách. Lúc đầu tôi cũng run lắm, cũng phạm sai lầm, nhưng cuối cùng đã hoàn thành tốt đẹp và nhận được đánh giá cao. Thực tế là đĩa (Blu-ray/DVD) bán chạy như tôm tươi, các sự kiện cũng thành công rực rỡ. Tôi đã nghĩ mình sẽ thừa thắng xông lên, tiếp tục giành được những vai diễn đình đám khác và trở thành Seiyuu ngôi sao! Chính vì thế, tôi đã thuyết phục bố mẹ để từ bỏ ý định xin việc văn phòng mà quyết tâm sống chết với con đường này. Thế nhưng, đời không như là mơ. Sau đó, tôi vẫn nhận được vai đều đặn, nhưng chưa một lần được đóng vai chính hay nữ chính nữa. Bởi vậy, Sora-ne đối với tôi vừa là một kỷ niệm huy hoàng, vừa là một ký ức đầy cay đắng. Sora-ne là bước ngoặt, là đỉnh cao trong sự nghiệp của tôi. Sau đó chỉ là những ngày tháng trượt dài và cho đến giờ vẫn chưa thể vực dậy nổi. Tôi đã gần như quên khuấy đi Sora-ne. Không, đúng hơn là tôi đã cố tình muốn quên đi. Tôi đã nghĩ mình không được để Sora-ne trói buộc, mình phải trở thành một cái tôi khác chứ không phải Sora-ne. Tôi đã âm thầm khóa chặt ký ức đó vào sâu trong tâm trí. Thế nhưng, Sakuma-san đã mở cánh cửa đó ra. Khi nghe thấy cái tên "Sora-ne" từ miệng con bé, thú thật tôi thấy rất vui. Nó như một lời khẳng định rằng tôi đã từng thực sự tồn tại ở đó, tôi đã từng là một Seiyuu thực thụ. Hơn nữa, việc con bé nhớ cả món khoái khẩu của Sora-ne là "kẹo bông" chứng tỏ em ấy là một fan rất tâm huyết. Đây có thể sẽ là một điểm chung bất ngờ giữa hai chúng tôi. Tôi liếc nhìn chồng tạp chí chất đống bên trái. Lục lại đống tạp chí mà bạn của Katayama tặng, biết đâu tôi sẽ tìm thấy điều gì đó. Nhưng lúc này, cơn buồn ngủ đang bắt đầu xâm chiếm lấy tôi. Nằm vật xuống giường, tôi khẽ nở nụ cười hì hì. Bây giờ, tôi chỉ muốn bám lấy tia hy vọng vừa nảy nở này mà chìm vào một giấc mơ đẹp.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
