Finding Avalon: The Quest of a Chaosbringer

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15209

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 19

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 4

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 827

Tập 03 - Chương 10 Hai Thái Cực

Kaoru Hayase

“Sau đây là luật lệ của ‘Cuộc chiến giữa các lớp’,” thầy Murai, giáo viên chủ nhiệm của chúng tôi, cất giọng thông báo. Thầy đứng trên bục giảng, ánh mắt đầy vẻ nghiêm nghị.

Cả lớp chìm trong im lặng, nín thở lắng nghe, lòng đầy lo âu cho kỳ thi quan trọng đang cận kề.

Đây đã là tháng thứ ba của chúng tôi tại Cao trung Mạo hiểm giả. Trong suốt thời gian đó, chúng tôi đã khổ luyện không ngừng, đối mặt với những thử thách đôi khi khiến niềm hy vọng cũng trở nên khó giữ. “Cuộc chiến giữa các lớp” sẽ là bài kiểm tra để chứng minh liệu những nỗ lực của chúng tôi có phải là vô ích hay không. Nó thực sự rất quan trọng. Chúng tôi phải làm mọi giá để mang về một kết quả tốt.

“Như đã thảo luận, các em sẽ ở trong hầm ngục suốt tuần tới, bắt đầu từ hôm nay,” thầy tiếp tục. “Các em chỉ được phép mang theo máy tính bảng, quần áo, vũ khí và các trang bị thám hiểm khác. Ở những tầng nhất định, các em có thể dùng ma thạch để đổi lấy thức ăn, dụng cụ cắm trại, cũng như sử dụng phòng tắm và dịch vụ giặt ủi. Các nhu yếu phẩm y tế và vệ sinh sẽ được phát miễn phí.”

Trong kỳ thi, chúng tôi có thể sử dụng các cơ sở vật chất đặc biệt của trường bằng cách đổi ma thạch. Hơn nữa, chúng tôi cũng có thể quy đổi ma thạch ra Yên Nhật để dùng tại các cửa hàng và quầy hàng tư nhân bên trong hầm ngục. Nói cách khác, chỉ cần có đủ ma thạch, chúng tôi hoàn toàn có thể ở trong khách sạn sang trọng và thưởng thức những bữa ăn thịnh soạn. Tôi chẳng nghi ngờ gì việc các lớp trên sẽ vung một phần ma thạch của họ vào những xa xỉ phẩm như vậy. Còn với Lớp E, mỗi một viên ma thạch đều phải được tính toán kỹ lưỡng, thế nên chúng tôi sẽ phải trải qua một cuộc sống đạm bạc hơn nhiều trong hầm ngục. Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng tinh thần để ngủ ngoài trời cùng các bạn.

“Nếu rời khỏi hầm ngục hoặc không thể tiếp tục kỳ thi vì đau ốm hay bị thương, các em sẽ bị loại. Vậy nên hãy hết sức cẩn thận.”

“Cuộc chiến giữa các lớp” chấm điểm theo thành tích của cả lớp, nên dù một hai học sinh bị loại thì chúng tôi vẫn sẽ có điểm. Tuy nhiên, mất đi thành viên nào cũng sẽ ảnh hưởng đến khả năng hoàn thành các nhiệm vụ cá nhân của chúng tôi. Việc chăm sóc sức khỏe cho mọi người là tối quan trọng.

“Phổ biến đến đây là hết,” thầy Murai nói. “Sau khi tải ứng dụng kỳ thi, các em có thể giải tán. Các em có một tiếng. Đúng 10 giờ sáng, tất cả tập trung tại quảng trường bên ngoài Hội Mạo hiểm giả.”

Ứng dụng kỳ thi trên thiết bị của chúng tôi sẽ vừa ghi lại, vừa hiển thị tổng số ma thạch thu thập được, thống kê quái vật đã hạ gục, và thông tin vị trí của lớp mình. Chúng tôi cũng có thể xem được các chỉ số của những lớp khác. Tuy nhiên, dữ liệu của ứng dụng sẽ chỉ được cập nhật mỗi ngày một lần vào lúc 9 giờ sáng. Vì “Cuộc chiến giữa các lớp” kéo dài cả tuần, tần suất cập nhật này là đủ để chúng tôi nắm bắt được động thái của cả khối, từ đó đưa ra quyết định nên lùi lại nghỉ ngơi hay tiếp tục tiến lên.

Theo kế hoạch, Majima và Naoto sẽ là người chỉ huy cả lớp. Tôi tin tưởng vào lòng dũng cảm và trí tuệ của họ.

“Lên đường thôi! Theo tôi!” Majima hô vang đầy khích lệ, và vài bạn học lập tức hưởng ứng nhiệt tình.

“Đi nào, đi thôi!”

“Yeah!”

“Đi nào!”

Đó là đội phụ trách nhiệm vụ tiêu diệt quái vật chỉ định. Tôi biết họ đã dành gần như toàn bộ thời gian có thể để luyện tập trong hầm ngục nhằm chuẩn bị cho kỳ thi.

Những người còn lại trong lớp cũng lần lượt đứng dậy rời đi, gương mặt ai nấy đều ánh lên vẻ quyết tâm. Nếu thất bại lần này, chúng tôi sẽ đánh mất cơ hội chạm tới tương lai mà tất cả hằng ao ước. Nhưng tình hình trong hầm ngục có thể trở nên vô cùng khắc nghiệt, và điều đó đòi hỏi chúng tôi phải nỗ lực hết mình để vượt qua.

Gần đây Naoto có vẻ hơi sa sút tinh thần, nhưng tôi tin rằng cậu ấy sẽ sớm lấy lại nhiệt huyết thôi. Suy cho cùng, chính cậu ấy là người đã kéo tôi ra khỏi vũng lầy tuyệt vọng.

Đến lúc rồi, tôi tự nhủ.

Những đồng đội mà tôi có thể hết lòng tin tưởng đều ở đây—Yuuma, Sakurako, Naoto. Đội thu thập ma thạch của tôi ban đầu phối hợp không được tốt lắm, nhưng chẳng bao lâu sau, chúng tôi đã hợp tác ăn ý hơn. Ai cũng đã rất nỗ lực trong các buổi luyện tập. Dù tương lai có ra sao, chúng tôi cũng sẵn sàng đối mặt.

Với quyết tâm đó, tôi đứng dậy.

Thế nhưng…

Tôi chợt thấy Souta ở cuối lớp đang ngồi cười nhếch mép một mình. Trông cậu ta chẳng có vẻ gì là nhận thức được sự nghiêm trọng của nhiệm vụ sắp tới. Từ lúc tôi đến đón cậu ta buổi sáng, cậu ta đã như vậy rồi. Cậu ta nghĩ mình đang đi dã ngoại hay sao vậy? Hy vọng là không! Với cái nhiệm vụ lần này, chỉ cần một chút bất cẩn là cậu ta có thể mất mạng!

Gần đây, tôi đã nhiều lần rủ cậu ta đi luyện tập cùng. Lần nào cậu ta cũng từ chối, viện cớ bận việc trong hầm ngục. Nhưng bác Narumi nói với tôi rằng cậu ta luôn về nhà trước 7 giờ tối để ăn cơm, nghĩa là cậu ta không thể nào đi sâu vào hầm ngục được. Khoảng thời gian từ lúc tan học đến bữa tối chỉ đủ để đi loanh quanh đâu đó gần lối vào tầng hai là cùng. Tôi thật khó tin rằng cậu ta có thể luyện tập nghiêm túc ở những tầng dễ như thế.

Tuy nhiên, phải công nhận là cậu ta rất nghiêm túc với chế độ ăn kiêng và lịch tập luyện của mình. Bằng chứng là cơ bắp đã bắt đầu hiện rõ trên cổ và vai cậu ta. Vòng bụng của cậu ta cũng đã nhỏ đi nhiều so với cái thời còn là một khối mỡ khổng lồ trước khi vào trường. Sự thay đổi này khiến tôi bất giác nhớ lại dáng vẻ của Souta ngày xưa.

Souta cũng không còn bám riết lấy tôi nữa, và đã hoàn toàn khác so với con người của cậu ta trước khi vào cao trung.

Nếu vậy thì, có lẽ…

Biết đâu, nếu mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, nếu điều không tưởng xảy ra và Souta trở về với một kết quả tốt trong “Cuộc chiến giữa các lớp”, có lẽ tôi nên thay đổi cách nhìn về cậu ta. Nếu điều đó thành sự thật, tôi sẽ cần thời gian để ngẫm lại xem cậu ta đã thay đổi ra sao kể từ khi nhập học, và điều gì đã thúc đẩy sự thay đổi ấy.

Nghĩ lại thì, tôi đã từng hỏi thẳng cậu ta về chuyện này khi bắt gặp cậu ta nói chuyện với cha tôi ở nhà. Cậu ta đã lảng tránh câu hỏi đó, và tôi chắc rằng cậu ta cũng sẽ làm vậy nếu tôi hỏi lại lần nữa. Có lẽ cách duy nhất để biết được sự thật là phải tiếp cận cậu ta nhiều hơn. Biết đâu việc hàn gắn lại mối quan hệ sẽ khiến cậu ta đồng ý hủy bỏ quyển hôn thư ma đạo đó.

Tôi thở dài, có lẽ vì dòng suy nghĩ đã đi quá xa. Bây giờ không phải là lúc để phân tâm. “Cuộc chiến giữa các lớp” sắp bắt đầu, tôi cần phải tập trung để cả lớp có được kết quả tốt nhất.

“Kaoru?” Sakurako khẽ gọi từ bên cạnh.

Cô ấy cũng đã thay đổi rất nhiều kể từ khi vào Cao trung Mạo hiểm giả. Từ một cô bé nhút nhát, giờ đây Sakurako đã trở nên mạnh mẽ và đáng tin cậy. Chúng tôi sẽ rất cần cô ấy trong nhiệm vụ thu thập ma thạch.

“Chúng ta đi thôi, Sakurako.”

“Ừm!”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Mới 9 giờ sáng mà mặt trời đã lên cao, chiếu những tia nắng rực rỡ xuống sân trường.