Chương 3: Tiệc Khải Hoàn
1
Ngay khi vừa trở về từ chuyến hành trình xảy ra quá nhiều biến cố dở khóc dở cười, tôi lập tức bị triệu tập đến dinh thự công tước Sakuragi.
Là chuyện đó sao.
Có phải là chuyện bắt tôi chịu trách nhiệm vì đã biến con gái công tước thành "hàng đã qua tay", hay đại loại là một diễn biến tồi tệ nào đó đang chờ đợi?
Chỉ mong là mổ bụng một mình tôi là xong chuyện.
Bằng mọi giá, tôi không được để liên lụy đến Suzuha—!
Mang theo sự giác ngộ bi tráng đó, tôi đến dinh thự công tước. Dĩ nhiên là đi một mình.
Tôi đã dặn Suzuha rằng nếu có chuyện gì xảy ra với tôi, con bé phải bỏ trốn ngay lập tức.
Tuy nhiên, những gì diễn ra khi tôi đến nơi lại hoàn toàn trái ngược với dự tính.
Không ngờ đương kim gia chủ, cha của Yuzuriha-san, lại đích thân ra tận cửa đón tiếp, đã thế còn cúi gập người thật sâu trước mặt tôi.
“Lần này, cậu có vẻ như đã cứu mạng con gái ta. Ta xin cảm ơn.”
“Hảảảảảảảảả—!?”
“...Cậu ngạc nhiên cái gì?”
“Đương nhiên là phải ngạc nhiên rồi! Tôi cứ đinh ninh là mình bị lôi đến để xử trảm vì cái tội làm Yuzuriha-san thành ‘hàng đã qua tay’ chứ—!”
“...Có vẻ như ta cần phải nói chuyện nghiêm túc với cậu một lần đây.”
Sau đó, tôi bị lôi xềnh xệch vào thư phòng mà không có quyền từ chối.
Thư phòng của gia chủ công tước Sakuragi.
Một kẻ như tôi làm sao biết được rằng, cái thư phòng này là nơi bất khả xâm phạm, đến cả những đại quý tộc thân thiết còn chưa chắc được vào, chỉ những người được gia chủ công nhận là đủ tư cách gánh vác gia tộc công tước hoặc quốc gia trong tương lai mới được phép bước chân tới.
Trong lúc tôi đang trưng cái mặt ngu ngơ ra nhìn dáo dác căn phòng xa hoa đến choáng ngợp, công tước giục tôi ngồi xuống.
“Đầu tiên là về vụ việc lần này, con gái ta dường như đã hành xử thô lỗ. Ta xin lỗi.”
“…Vâng?”
“Là vụ Yuzuriha bị đục một lỗ trên người ấy.”
“À, cái đó là do cô ấy định cứu tôi nên mới,”
“Cậu đã cố tình tạo sơ hở để dụ con ác ma đó đúng không?”
“...Sao ngài biết chuyện đó...?”
“Ta đã nghe chuyện từ Touko-dono. Nghe nói vào khoảnh khắc cậu được cho là rơi vào tình thế nguy hiểm, em gái cậu vẫn rất bình tĩnh phải không?”
“......”
“Xét theo lời nói và hành động từ trước đến nay, nếu cậu thực sự gặp nguy, em gái cậu chắc chắn sẽ là người đầu tiên lao ra đỡ. Nhưng con bé đã không làm thế. Vậy thì câu trả lời chỉ có một.”
“...Nếu thực sự nguy hiểm mà để Suzuha lao ra đỡ thì tôi sẽ gặp rắc rối to đấy...?”
Tôi thầm nghĩ quá trình suy luận của ông ấy khá là lỏng lẻo.
Nhưng chỉ nghe kể lại mà nắm bắt chính xác tình hình, quả không hổ danh là đại quý tộc.
“Nhưng dù sao đi nữa, sự thật là nhờ Yuzuriha-san mà tôi đã được cứu.”
“Vậy sao. Con gái ta cũng có ích đấy chứ.”
“Chắc chắn rồi. Chính vì Yuzuriha-san đã lao vào cắt ngang lúc đó nên ba người kia mới không bị thương tích gì, và chúng tôi mới đuổi được Bạch Phát Hấp Huyết Lang Thang đi. Dù hơi tiếc là để nó chạy thoát...”
“Đó là đại tai ương cấp độ diệt quốc đấy. Chỉ riêng việc đơn thương độc mã đuổi nó đi đã là một kỳ tích rồi. Đừng có tự mãn mà tiếc nuối chuyện để nó chạy thoát.”
“...Vâng.”
Lời lẽ của công tước tuy nghiêm khắc, nhưng ánh mắt ông lại ánh lên vẻ dịu dàng.
Tôi hiểu rằng ông ấy cố tình nói nặng lời để tôi không chìm đắm trong sự hối tiếc.
Quả là phong thái của một bậc đại quý tộc.
“Chuyện là vậy đó. Con gái ta bị thương là do tự làm tự chịu, vết thương đó giờ cũng khỏi rồi nên không vấn đề gì. Về phần ta, ta phải tỏ lòng biết ơn cậu vì đã bảo vệ con gái ta.”
“Không, chuyện đó là đương nhiên, không có gì—”
“Nếu bảo vệ con gái ta là chuyện đương nhiên, thì việc ta bày tỏ lòng biết ơn chẳng phải cũng là đương nhiên sao? Hơn nữa, kẻ nào đến cả lời cảm ơn cũng không làm cho ra hồn thì chưa nói đến chuyện làm quý tộc, tư cách làm người còn không có. —Chẳng lẽ cậu định biến ta thành kẻ mất tư cách làm người sao?”
Bị nói đến mức đó thì tôi chỉ còn biết im lặng lắc đầu.
Hơn nữa, nếu Suzuha được ai đó cứu mạng, dù đối phương có bảo là chuyện đương nhiên thì tôi cũng nhất định sẽ dốc toàn lực để trả ơn.
Tuy nhiên.
Lúc đó tôi nào đâu biết rằng, ngay sau đó mình sẽ chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến những điều như vậy.
✦✧
—Không được coi thường quý tộc. Đặc biệt là về khoản tài lực.
Tôi thấm thía điều đó sâu sắc. Bởi vì.
“Cứ yêu cầu bất cứ phần thưởng nào cậu thích. Tiền bạc, kim loại quý hay tác phẩm nghệ thuật đều được. Đất đai cũng được, danh dự cũng được. Ta đề xuất huy động toàn bộ quyền lực của gia tộc công tước để biến cậu thành một quý tộc đời đầu.”
“...Ngài nói cái gì cơ?”
“Dĩ nhiên, vì không phải quý tộc gốc nên không thể kết hôn với vương tộc, nhưng những chuyện khác thì với tư cách là tân quý tộc được gia tộc công tước bảo trợ, hầu hết mọi thứ đều làm được. Đất đai, nhân lực, tiền bạc, cần bao nhiêu ta sẽ lo liệu bấy nhiêu, tương lai ta sẽ gả người trong họ cho cậu—”
“Khoan, chờ chút đã!?”
Trực giác mách bảo nếu cứ để thế này thì mọi chuyện sẽ đi quá xa, tôi vội vàng tìm một điểm thỏa hiệp.
Điều quan trọng ở đây là tuyệt đối không được nói "không cần gì cả".
Nếu không, cái "gói đề xuất" của công tước sẽ giáng xuống đầu tôi cái rầm.
Nhưng nếu yêu cầu tiền bạc, chắc chắn con số rơi xuống sẽ khủng khiếp đến mức một thường dân như tôi không thể nào quản lý nổi.
Thứ đó tôi không cần, nhiều tiền quá chỉ tổ rước họa vào thân.
Đổi lại mạng sống của lệnh nữ dòng chính gia tộc công tước danh giá—lại còn là Sát Chiến Thần Nữ kia, thì đừng nói là một tòa thành, có mua đứt lãnh thổ của một tiểu quý tộc cũng chẳng có gì lạ.
Có cái gì không?
Có cách nào vừa thỏa mãn lòng kiêu hãnh của công tước, lại vừa không gây hại cho thực tế—
“Có rồi!”
“Sao cơ?”
“À không, không có gì.”
Tôi cố làm ra vẻ mặt như không phải vừa mới nảy ra ý tưởng, rồi nói:
“—Khụ. Vậy thì, tôi có một thỉnh cầu.”
“Nói thử xem.”
“Tôi muốn nhờ gia tộc công tước làm người bảo hộ cho Suzuha, và tiện thể cả tôi nữa, trong tương lai.”
“Hô...?”
Khóe miệng công tước nhếch lên.
A, cái mặt này chắc chắn là đang toan tính chuyện gì đó đen tối rồi.
“Hừ, tên này không có tham vọng gì cả. Cứ như thế thì mãi mãi chỉ làm thường dân thôi biết không?”
“Tôi dự định như vậy mà.”
“Thay vì tiền bạc trước mắt, cậu lại muốn sự bảo hộ của gia tộc ta sao.”
“Thật mạo muội, nhưng uy quang của gia tộc công tước Sakuragi lan tỏa khắp ngóc ngách đất nước này. Nếu được gia tộc công tước che chở, cuộc sống của em gái Suzuha tại Học viện Nữ Hiệp sĩ Hoàng gia Mạnh nhất đầy rẫy quý tộc sẽ dễ thở hơn nhiều.”
“Không sai. Nếu có tên quý tộc nửa mùa nào dám lấy quyền lực ra chèn ép cả hai, ta sẽ đập nát cả gia tộc nhà nó.”
“V-Vâng, không cần làm đến mức đó đâu ạ...?”
Cái gì thế, quý tộc đáng sợ quá.
Đây là khoảnh khắc tôi thấy thật lòng may mắn vì sinh ra làm thường dân.
“Tuy nhiên, khiêm tốn quá mức sẽ trở thành châm biếm đấy. Nếu người ta biết ta ban thưởng cho cậu, ai cũng sẽ nhận ra gia tộc công tước đã trở thành hậu thuẫn cho cậu. Điều đó thực chất cũng giống như yêu cầu cậu vừa đưa ra. Vậy thì nhận tiền chẳng phải hời hơn sao?”
“Không, không có chuyện đó đâu.”
“Hô?”
“Nếu nhận phần thưởng khác rồi, khi gặp chuyện thực sự khó khăn sẽ rất khó mở lời nhờ vả.”
Nghe màn hùng biện trôi chảy của tôi, công tước chớp chớp mắt.
Đây chính là bí kíp của tôi.
Khác với thường dân, quý tộc cực kỳ coi trọng danh dự và thể diện.
Tôi đánh thẳng vào điểm đó, ý bảo danh dự của ông ấy là cao quý nhất, thế là đủ rồi, để từ chối khéo.
Cuối cùng, dường như nhận ra cái bẫy của tôi, công tước cười lớn sảng khoái.
“Ra là vậy, ra là vậy... Ha ha! Nhìn qua thì tưởng thường dân lương thiện, hóa ra cũng đen tối phết đấy chứ!”
“…Vâng?”
“Không cần tiền bạc nhất thời, thay vào đó đòi quyền sai khiến gia tộc công tước của ta, hả. Tóm lại ý cậu là thế chứ gì?”
“Tôi đâu có nói thế!?”
“À được rồi, không cần dò xét nhau nữa. Ta ưng cậu rồi đấy!”
Chẳng hiểu sao công tước lại hiểu lầm tai hại, nhìn tôi bằng ánh mắt như thể vừa tìm được đồng bọn cùng nhau mưu đồ chuyện xấu. Tại sao chứ?
“Đổi lại mạng sống của lệnh nữ dòng chính gia tộc, cậu yêu cầu sự trợ giúp trong tương lai. Cái này nghĩ theo lẽ thường, là cái giá mà Yuzuriha có dùng cả đời cũng không trả hết được nhỉ?”
“Ơ, ể...?”
“Không bị mờ mắt bởi mồi ngon trước mặt, mà nắm lấy giải pháp tối ưu trong dài hạn. Ra thế, ra thế, cậu không chỉ là một thường dân lương thiện chỉ biết dùng sức mạnh. Không tệ, không tệ chút nào!”
Công tước tự biên tự diễn rồi tự gật gù.
Và tôi có cảm giác mình đang bị đánh giá quá cao một cách hiểu lầm trầm trọng.
Nhưng nếu chen ngang bây giờ thì mọi chuyện còn phiền phức hơn, nên tôi chỉ biết cười xã giao rồi im lặng.
“Nếu đã vậy thì dễ nói chuyện rồi. —Ta hỏi trước cái này.”
“V-Vâng.”
“Cậu có muốn kết hôn với Yuzuriha không? Hay là cô con gái khác thì tốt hơn?”
“Ý ngài là sao?”
“Con gái của gia tộc công tước không chỉ có mỗi Yuzuriha. Nếu cậu chọn Yuzuriha thì tốt quá rồi, nhưng con bé đó tính khí hơi mạnh quá. Nếu cậu thích một cô gái thùy mị hơn, hoặc trầm tính hơn, hay ngực nhỏ hơn, ta sẽ lùng sục trong đám họ hàng của gia tộc công tước để—”
“Ngài đang nói cái quái gì vậy!?”
“—Ô, Ông chủ! Chuyện lớn rồi ạ!”
Tiếng tôi vô thức hét lên và tiếng vị quản gia của gia tộc công tước hốt hoảng chạy vào vang lên cùng lúc.
Công tước trừng mắt nhìn quản gia:
“Có chuyện gì? Chúng ta đang bàn bạc chuyện quan trọng quyết định tương lai của gia tộc công tước đấy?”
“Thật sự vô cùng xin lỗi! Nhưng Yuzuriha-oujosama...!”
“Yuzuriha-san làm sao cơ!?”
“V-Vâng! Phẫu thuật loại bỏ sẹo đã thành công tốt đẹp, nhưng tiểu thư vừa tỉnh dậy, nhìn thấy cơ thể sạch sẽ của mình liền nổi điên lên!”
“Gì cơ!? Chẳng lẽ là tác dụng phụ của ma pháp trị liệu—”
“Chuyện là! Tiểu thư vừa khóc vừa gào lên: Trả lại vết sẹo cho ta, trả lại minh chứng cho mối liên kết cộng sự với anh trai Suzuha-kun đâyyyyy! Hu hu oaaaa!!, rồi cứ thế trần truồng chạy lung tung đập phá khắp dinh thự, không ai ngăn được ạ—!”
“......C-Cái con ngốc đó......!”
Công tước ôm mặt, người rũ ra thất vọng.
...Chẳng hiểu mô tê gì cả, nhưng không phải lỗi của tôi đâu nhỉ?
“Ơ, ờm, tôi có nên giúp một tay không?”
“...Nhờ cậu. Nếu thấy con bé, hãy ôm nó thật nhẹ nhàng. Chắc làm thế là ổn thôi.”
“V-Vâng.”
“Sau khi tỉnh táo lại, chắc Yuzuriha sẽ muốn chết vì xấu hổ, nhưng đó là tự làm tự chịu. Ta đếch quan tâm, cậu cũng đừng bận tâm.”
“V-Vâng...?”
Dù gì thì tôi cũng phải chạy theo quản gia để khống chế Yuzuriha-san.
Từ xa vọng lại tiếng đồ gốm sứ đắt tiền vỡ loảng xoảng.
Cái này mà không ngăn lại sớm thì to chuyện, tôi lo sốt vó.
Thế nên lúc rời khỏi phòng, tôi đã bỏ lỡ câu nói lẩm bẩm của công tước.
“Bị đàn ông đang tuổi sung sức nhìn thấy cơ thể trần truồng sao... Hừm, lại thêm một lý do để gả nó đi rồi.”
2 (Touko POV)
Chỉ mới vài ngày trước, tôi bắt đầu lui tới nhà công tước thường xuyên hơn.
Touko, với tư cách là công chúa, trước đây cũng có quen biết với gia chủ công tước, nhưng quan hệ chỉ dừng lại ở mức đứng nói chuyện xã giao khi gặp mặt tại các bữa tiệc quý tộc.
Vậy mà giờ đây, quan hệ đã tiến triển đến mức mật đàm trong thư phòng của gia chủ công tước đến tận đêm khuya.
Hôm nay cũng vậy, công tước đón tiếp Touko—người đang cải trang vi hành—tại thư phòng, tự tay pha trà và uống trước một ngụm.
Đó là hành động để chứng minh trà không có độc.
“Ủa, hôm nay không có Yuzuriha à?”
Thấy lạ vì Yuzuriha vốn luôn ở bên cạnh công tước nay lại vắng mặt, cô nghiêng đầu thắc mắc, công tước đáp lại bằng giọng cay đắng.
“Cái con ngốc đó đang bị cấm túc.”
“Cấm túc? Sao thế?”
“Nó điên tiết lên đến mức loạn trí, rồi trần truồng chạy quậy phá khắp dinh thự.”
“Hả...?”
Chuyện gì đã xảy ra vậy trời, không thể tưởng tượng nổi.
Nhưng dù sao thì, việc khống chế được một Yuzuriha đang nổi cơn tam bành cũng đáng nể đấy chứ, Touko đang thầm thán phục thì,
“Nó quậy đến mức không ai làm gì được, thế mà tên đó tình cờ có mặt ở đó khống chế một phát là xong ngay.”
“À, ra là vậy.”
Có vẻ là do anh trai Suzuha ra tay. Thế thì hiểu rồi.
Chắc chắn khi tỉnh táo lại, nhớ ra mình đã trần truồng quậy phá, mặt Yuzuriha phải xanh mét.
Có khi còn khóc thét lên bất chấp ánh nhìn của người khác ấy chứ.
“Cơ mà anh trai Suzuha ấy, vừa mạnh như quỷ đến mức có thể tay đôi với Bạch Phát Hấp Huyết Lang Thang, vừa biết mát xa siêu đỉnh, lại còn dễ dàng thuần hóa được cả Yuzuriha đang nổi điên, rốt cuộc là thần thánh phương nào vậy trời?”
“Không chỉ có thế đâu. Tên đó còn rất thông minh.”
“Vậy sao? Anh trai Suzuha đúng là lương thiện thật, nhưng trông đâu có vẻ thuộc tuýp dùng não đâu ta?”
“Ta bảo sẽ thưởng bất cứ thứ gì vì đã cứu Yuzuriha, thế mà cậu ấy trả lời rằng chỉ cần sự bảo hộ của gia tộc ta là đủ.”
“Uầy... Thường dân mà trả lời được thế thì cũng ghê gớm đấy.”
Dù sao thì đó cũng là mạng sống của Yuzuriha, viên ngọc quý trên tay gia tộc công tước Sakuragi.
Cái giá phải trả không thể tầm thường được.
Nếu sau này gia tộc công tước có ý định chần chừ viện trợ cho anh trai Suzuha dù chỉ một chút, chắc chắn sẽ bị người đời chỉ trích rằng Giá trị mạng sống của con gái công tước chỉ đến thế thôi sao.
Kết quả là, anh trai Suzuha coi như đã nắm được quyền lợi có thể vắt kiệt bất cứ thứ gì từ gia tộc công tước vào bất cứ lúc nào cậu muốn trong hàng chục năm tới.
Tiền bạc, quyền lực, hay bất cứ thứ gì khác.
“Ra vậy. Anh trai Suzuha nhìn ngơ ngơ thế mà không thể lơ là được ha.”
“Cậu ấy là kẻ đã bao lần vào sinh ra tử. Chắc hẳn cậu ấy cũng biết chút ít về thuật đàm phán.”
“Hả? Ngài nghe chuyện quá khứ của anh trai Suzuha rồi à?”
“Ta chưa nghe, nhưng ta cũng là gia chủ công tước. Kinh nghiệm cho ta biết điều đó.”
“Tiếc ghê. Nếu là chuyện quá khứ của anh trai Suzuha thì tôi cũng muốn nghe chết đi được.”
“Đi mà hỏi chính chủ ấy.”
“Cảm giác câu chuyện nặng nề lắm, nên không dám hỏi chỉ vì tò mò đâu. —Thôi, chuyện đó để sau đi.”
Touko vỗ tay cái bốp.
Đáng lẽ thời gian là vàng bạc.
Touko đã tìm thấy lá bài tuyệt đối cần thiết để bản thân trở thành Nữ vương kế vị.
Nhưng lá bài đó không phải là thứ cô có thể tùy ý điều khiển.
Vì vậy, cô phải thảo luận kỹ càng với gia chủ công tước đang ở trước mặt về việc sẽ dẫn dắt mọi chuyện như thế nào trong tương lai.
Và ngoài chuyện đó ra, còn quá nhiều thứ phải suy nghĩ.
“Mà này, không ngờ có ngày tôi lại phải mật hội với công tước để giành ngôi Nữ vương đấy. Bản thân tôi cũng thấy bất ngờ.”
“Sự xuất hiện của chỉ một người đàn ông đôi khi có thể thay đổi cả thời đại. Thế gian là vậy đó.”
“Lần này thì tôi thấm thía thật sự rồi. Thiệt tình, phiền phức ghê.”
“Ngài là bên được hưởng lợi còn gì? Câu đó mà để bọn sắp bị đá khỏi ghế quyền lực nghe thấy chắc chúng tức hộc máu mà chết mất.”
“Tôi đâu có lỗi. Lỗi là do lũ quý tộc ngu dốt kia vô dụng thôi.”
“Im đi. Bắt đầu nhanh lên.”
Tại một thư phòng trong dinh thự công tước nọ, cuộc họp bí mật hôm nay lại kéo dài đến tận đêm khuya.
3
Đã một tháng trôi qua kể từ khi trở về từ chuyến đi thi giữa kỳ của Học viện Nữ Hiệp sĩ Hoàng gia Mạnh nhất.
Suzuha và tôi dạo này cứ dính lấy nhà công tước suốt.
“Dùng ma pháp trận hồi sinh ở nhà em để huấn luyện, rồi anh trai Suzuha-kun mát xa trước và sau khi tập là hiệu quả nhất đúng không?”
Bị cuốn theo lời nói đó của Yuzuriha-san, gần đây cứ hễ kết thúc giờ học ở học viện hiệp sĩ, Suzuha lại đi thẳng đến dinh thự công tước cùng Yuzuriha-san, và xe ngựa đón tôi cũng đến đúng giờ đó.
Sau đó hai người họ thực hiện các bài tập luyện với cường độ dày đặc đến tận chiều tối. Tôi thì làm chân lon ton giúp việc.
Tập xong thì mượn nhà tắm của công tước, mát xa xong lần nào cũng được chuẩn bị sẵn bữa tối. Đúng là phục vụ tận răng.
Hơn nữa, đúng chuẩn dinh thự công tước, đồ ăn toàn là sơn hào hải vị ngon tuyệt cú mèo.
...Mỗi tội phải ngồi ăn cùng bàn với gia chủ công tước Arthur-san nên hơi căng thẳng tí thôi.
Vào một ngày nọ.
Khi đang dùng bữa tối như mọi khi, công tước vốn ít nói trong bữa ăn bỗng mở lời.
“Ba ngày nữa sẽ có tiệc ngoài trời do gia tộc công tước ta tổ chức. Hai đứa dĩ nhiên cũng phải tham gia, chắc là thu xếp được nhỉ?”
“A, vâng. Không vấn đề gì ạ.”
Đằng nào hôm đó cũng có lịch tập ở nhà công tước.
Chỉ cần hủy lịch tập là được.
“Tôi đã được công tước giúp đỡ rất nhiều, nên việc gì tôi cũng sẽ giúp. Từ khuân vác, bảo vệ cho đến việc vặt.”
“Cậu đang nói cái gì... Không, cái câu làm bất cứ việc gì đó, chắc chắn không nuốt lời chứ?”
“Dĩ nhiên rồi!”
Tôi khẳng định chắc nịch.
Lúc đó, chẳng hiểu sao tôi thấy mắt công tước lóe lên một cái.
“Vậy sao. Thế thì trong bữa tiệc sắp tới, ta ra lệnh cho cậu làm người hộ tống Yuzuriha.”
““Hảảảảảảảảảả—!?””
Tôi và Suzuha buột miệng hét toáng lên.
Hỏi kỹ ra mới biết, bữa tiệc ngoài trời này là tiệc khải hoàn của Yuzuriha-san.
Khải hoàn từ đâu ư? Tất nhiên là từ chỗ con Bạch Phát Hấp Huyết Lang Thang rồi.
Chiến đấu với cường địch được mệnh danh là ác ma diệt quốc ấy mà sống sót trở về không thiếu một ai, bản thân điều đó đã là sự khải hoàn áp đảo—những lời đó của công tước nghe cũng hoàn toàn thuyết phục.
“Nhưng mà, chuyện đó có thể bị coi là bịa đặt lắm.”
“Cậu nói cái gì thế. Chẳng phải còn có cánh tay ác ma mà cậu chém đứt đó sao?”
“À. Cái thứ đó, ngài vẫn còn giữ sao?”
Đó là cánh tay phải đã xuyên thủng người Yuzuriha-san, bị tôi chém đứt từ bả vai con ác ma.
Với khả năng của con ác ma đó, cánh tay phải chắc đã mọc lại từ lâu rồi.
Theo nghĩa đó thì cũng giống như nhặt được cái đuôi thằn lằn thôi.
“...Ta không biết cậu nghĩ thế nào, nhưng trước cậu, ghi chép về việc chém đứt được một bộ phận cơ thể của Bạch Phát Hấp Huyết Lang Thang phải lội ngược dòng lịch sử đến 1300 năm trước đấy biết không?”
“Ơ, thật ạ?”
“Lần đó chỉ chém được đúng một ngón tay, và kẻ làm được điều đó chính là Bá vương sau này đã thống nhất lục địa.”
“Thế thì ghê thật.”
“Cái thằng này, cậu đúng là... Mà thôi. Tóm lại, với tư cách là người hùng trẻ tuổi đã cứu mạng con gái ta và chém đứt tay con ác ma kia, cậu sẽ được giới thiệu một cách hoành tráng. Chuẩn bị tinh thần đi.”
Cái ông gia chủ công tước này đang nói cái quái gì tỉnh bơ vậy.
“Chờ chút đã nào!?”
Làm thế thì tôi khốn đốn mất.
Dù gì tôi cũng chỉ là một thường dân tình cờ quen biết lệnh nữ công tước.
Được giới thiệu như lời công tước nói thì bị đám quý tộc chú ý một cách kỳ quặc đã đành, chắc chắn còn rước thêm đống ghen ghét và rắc rối không cần thiết.
Có khi còn có mấy tên quý tộc ngu ngốc hiểu lầm tôi có quyền lực rồi tìm cách lôi kéo cũng nên.
Mấy chuyện phiền phức đó xin kiếu.
“Cậu cuống lên cái gì. Chỉ là công bố sự thật thôi mà.”
“Không không không, chuyện gì cũng phải có cách nói của nó chứ...!”
Chắc cái ông gia chủ trước mặt này chả hiểu vấn đề nằm ở đâu đâu.
Thì đương nhiên, với quý tộc thì việc càng nổi bật, càng có tiếng nói để vơ vét quyền lợi về mình là chuyện thường tình như cơm bữa rồi.
“À ừm, à ừm... Đúng rồi! Cuộc thảo phạt lần này không phải thành quả của một mình tôi!”
“Sao cơ? Nhưng theo lời con gái ta và Touko-dono, thì trong lúc chiến đấu với ác ma, ba người kia đã lùi lại để không cản trở cậu mà?”
“Đó là sự thật. Nhưng việc lấy được cánh tay kia về, nói đó là công lao của Yuzuriha-san cũng không quá lời đâu ạ.”
“Ta thấy quá lời đấy...?”
“Không có chuyện đó đâu. Lúc đó Yuzuriha-san đã xả thân bảo vệ đồng đội—bảo vệ tôi. Chính lòng dũng cảm quên mình đó đã khiến con ác ma bất ngờ, nhờ vậy chúng tôi mới có thể đánh lui được hắn—đúng không Yuzuriha-san!”
“Hể!?”
Đột nhiên bị lôi vào chuyện, Yuzuriha-san đứng hình.
Hiện tại đang là bữa tối tại nhà công tước, dĩ nhiên bên cạnh công tước là cô con gái Yuzuriha-san đang ngồi.
Tôi liếc mắt ra hiệu cầu cứu Yuzuriha-san một lúc, cuối cùng cô cũng nhận ra ý đồ của tôi.
(N-Nè anh trai Suzuha-kun... chuyện đó là thật sao? Thật sự là thật sao?)
(Dĩ nhiên rồi! Nên hãy ưỡn ngực mà khẳng định đi! Ngay bây giờ!)
(H-Hiểu rồi! Nếu anh đã nói đến thế...!)
Yuzuriha-san hắng giọng một cái, chỉnh lại tư thế, quay sang đối mặt với công tước, ưỡn ngực dõng dạc tuyên bố.
“Đúng như lời anh trai Suzuha-kun nói.”
“Đúng ở chỗ nào?”
“Đó có thể coi là lần đầu tiên con và người cộng sự mà con sẵn lòng giao phó mạng sống cùng nhau hợp tác.”
✦✧
Sau đó, chuyện này chuyện kia xảy ra, cuối cùng công trạng đánh đuổi Bạch Phát Hấp Huyết Lang Thang thuộc về [Công nương Yuzuriha thuộc gia tộc công tước Sakuragi và những người bạn]. Thật đáng chúc mừng.
Tuy nhiên đổi lại, tôi không thể trốn thoát khỏi nhiệm vụ làm người hộ tống Yuzuriha-san trong bữa tiệc ngoài trời.
“Hiện tại Yuzuriha chưa có hôn phu, trong nhóm đánh đuổi ác ma thì chỉ có cậu là đàn ông. Vậy cậu hộ tống là chuyện đương nhiên.”
“Nhưng trong trường hợp đó, chẳng phải người thân của Yuzuriha-san sẽ hộ tống sao...?”
“Bình thường là thế. Nhưng lần này là tiệc khải hoàn, đồng đội đứng ra sẽ tự nhiên hơn.”
Bị chốt hạ như thế thì tôi làm sao từ chối được.
“A, nhưng nghĩ lại thì tôi không có trang phục dự tiệc nên xin phép từ chối...”
“Mấy thứ đó ta chuẩn bị xong xuôi từ lâu rồi. Để không làm tổn hại đến phẩm giá của gia tộc công tước, ta đã cho nhà thiết kế chuyên dụng của giới thượng lưu nổi tiếng nhất vương đô may đo một bộ.”
“Nói thế thì chịu gòi.”
Câm nín luôn.
Và cuối cùng, cú chốt hạ đến từ Suzuha:
“A, N-Nii-san.”
“Gì thế Suzuha? Tiếc quá, nhưng có vẻ việc tham gia tiệc ngoài trời là quyết định rồi...”
“Em, được mặc váy đôi với Nii-san tham dự tiệc, cứ như mơ vậy!”
“...Váy đôi? Là sao?”
“Chuyện là, mọi người bàn nhau giữ bí mật đến phút chót để làm anh bất ngờ. Thật ra Yuzuriha-san đã đặt may váy đôi mới cho tụi em! Không chỉ em, mà cả Yuzuriha-san và Touko-san nữa!”
“À, ra vậy...”
“Nên hôm đó anh không chỉ hộ tống Yuzuriha-san, mà nhớ hộ tống cả em nữa nhé!”
...Có vẻ như mọi đường lui đã bị chặn đứng từ lâu.
Dính dáng đến mấy cái loại quý tộc hay chính trị gia thì chẳng có gì tốt đẹp cả, đó là phương châm sống của đời tôi, thế mà...
“Thôi, đành chịu vậy.”
Chắc thất bại cũng chẳng bị giết đâu nhỉ.
Tôi quyết định chuẩn bị tinh thần cho bữa tiệc ba ngày sau.
4
Và rồi, ngày diễn ra tiệc khải hoàn.
Sau khi thay đồ xong tại một phòng trong dinh thự công tước, tôi nhìn thấy bộ dạng của nhóm Suzuha mà câm nín.
“Ehehe... Anh thấy sao, Nii-san?”

Suzuha vừa ngượng ngùng vừa ngước mắt nhìn tôi đầy mong đợi, tôi không tìm được từ nào để đáp lại.
Đúng như lời con bé nói là đã may váy đôi, cả ba người đều mặc giống hệt nhau.
Chuyện đó thì cũng được thôi, nhưng mà—!
“Em rất muốn nghe cảm nhận của anh trai Suzuha-kun đấy? Bản thân em thấy hình như hơi lộ ngực quá...”
Đúng cái đó đấy!
Tôi muốn gào lên rằng đó chính là vấn đề.
Chiếc váy lấy tông trắng làm chủ đạo, điểm xuyết những màu nhạt, nếp gấp xếp nếp rất đẹp, tôi không có gì phàn nàn về chuyện đó.
Nhưng khổ nỗi, vai và xương đòn lộ hết ra, phần trên của chiếc váy quây còn xẻ sâu xuống tận ngực, khiến thân hình quá mức bốc lửa của nhóm Suzuha bị nhấn mạnh một cách khủng khiếp.
Thấy tôi ấp úng không biết nói sao, Touko-san lên tiếng:
“Anh trai Suzuha cũng ngẩn ngơ vì bọn này rồi hả? Nhà thiết kế được thuê bảo là mẫu thiết kế này hoàn toàn dành riêng cho bọn tôi đấy. Ổng bảo phải là những thiếu nữ xinh đẹp xuất chúng và ngực phải to như tụi tôi thì mới không bị thiết kế dìm hàng. Thế nào... thấy sao?”
Trước ánh mắt đầy kỳ vọng của ba người, tôi cố nặn ra câu trả lời.
“...À, ừm thì, nói sao nhỉ... có hơi gợi dục quá không...?”
Dĩ nhiên ý tôi là muốn nói giảm nói tránh rằng “cái váy đó có hơi quá đà không”, nhưng.
Chẳng hiểu sao nghe tôi nói thế, ba người họ lại sướng rơn.
“L-Làm được rồi... Lần đầu tiên trong đời mình được Nii-san khen là ‘gợi dục’!!”
“V-Vậy sao...! Bị anh nhìn bằng ánh mắt dâm dục thì, ừm, cũng xấu hổ thật đấy... nhưng với tư cách là cộng sự của anh, chuyện đó cũng đành, đành phải chấp nhận thôi...!”
“B-Bất ngờ là mình cũng ngượng thật luôn... Định trêu anh trai Suzuha một tí thôi mà, lạ ghê ta... a ha ha ha...”
Tôi chả hiểu cái mô tê gì nữa.
Tôi bèn tiến lại gần cô hầu gái đang đứng sau nhóm Suzuha để thì thầm hỏi ý kiến của một người thứ ba tỉnh táo.
Chắc cô ấy là người phụ trách mặc đồ cho ba người họ.
Một cô hầu gái có vẻ đẹp lạnh lùng, điềm tĩnh, trông rất được việc.
“Xin lỗi, cho tôi hỏi chút... váy vóc thế này có thực sự ổn không vậy?”
“Dĩ nhiên là ổn rồi ạ.”
“T-Thế hả... đúng là tiệc ngoài trời của quý tộc có khác...”
“Chắc chắn rồi ạ. Với bộ dạng lộng lẫy của các tiểu thư hôm nay, đảm bảo đám đàn ông nhìn thấy sẽ bắn tinh dịch tung tóe như vòi phun nước tưới cỏ cho xem. Gọi tắt là tưới tinh.”
“Thế thì hỏng bét còn gì nữa!?”
Nhân tiện thì vòi phun nước tưới cỏ là một loại pháp cụ cực hiếm và đắt tiền, thỉnh thoảng mới thấy ở sân vườn các dinh thự quý tộc.
“Nhưng chuyện đó cũng là đương nhiên thôi ạ. Trang phục của các tiểu thư hôm nay, dù có nhìn khiêm tốn đến mấy thì độ khiêu gợi cũng vượt xa Nữ vương Succubus trong truyền thuyết rồi. Đảm bảo 100% đám đàn ông tham gia sẽ yêu mê mệt, lời cầu hôn hay lời mời làm tình nhân sẽ tới tấp bay đến không trượt phát nào.”
“Thật luôn hả...”
Tôi choáng váng ôm thái dương.
Thấy vậy, cô hầu gái bồi thêm một câu:
“...Muốn ngăn lại thì bây giờ vẫn kịp đấy ạ.”
“Hả?”
“Ngăn các tiểu thư lại dễ ợt. Ngài chỉ cần ghé sát tai họ và thì thầm thế này là được: —[Anh không muốn lũ đàn ông khác nhìn chằm chằm vào bộ ngực tuyệt vời của em đâu].”
“Ơ kìa...? Nhưng mà, Suzuha thì còn được, chứ tôi làm gì có quyền lên tiếng với Yuzuriha-san và Touko-san...?”
“Không phải vấn đề quyền hạn hay gì đâu ạ.”
“Thế á?”
“—Ngài chỉ cần nói ra cảm xúc của mình thôi. Sau đó quyết định thế nào là ở các tiểu thư, nên 'no problem' ạ.”
“Kể ra cũng đúng... Nhưng tôi thực sự không nghĩ chỉ một câu nói mà giải quyết được vấn đề đâu...”
“Đằng nào thất bại cũng chả mất gì. Ngài cứ coi như bị lừa mà thử xem.”
Sau đó, tôi làm y như lời cô hầu gái bảo, thế quái nào mà lại thành công thật.
Cả ba người chẳng hiểu sao mặt đỏ bừng, kiểu “Anh đã nói vậy thì đành chịu thôi”, rồi ngoan ngoãn nhượng bộ.
Kết quả là cả ba đều khoác thêm áo choàng che bớt phần vai và ngực.
Quả nhiên hầu gái nhà công tước xuất sắc thật, tôi vô cùng khâm phục.
Cơ mà chuyện đáng lẽ cô nên ngăn họ ngay từ đầu thì thôi bỏ qua đi.
✦✧
Hộ tống trong bữa tiệc đồng nghĩa với việc tôi và Yuzuriha-san sẽ vào hội trường cùng nhau như một cặp hôn phu hôn thê.
Đúng như dự đoán, khoảnh khắc chúng tôi bước vào khu vườn nơi tổ chức tiệc, cả hội trường xôn xao hẳn lên.
Cũng phải thôi, bên cạnh lệnh nữ công tước siêu nổi tiếng Yuzuriha lại là một tên thường dân lạ hoắc.
Nên tôi cũng không dao động vì chuyện đó.
Nhưng lại có một lý do hoàn toàn khác khiến tôi không thể không dao động—
“—Nà nà anh, sao cái dáng điệu lại lom dom thế hả!”
“Không phải, tại vì nếu lại gần hơn nữa thì.”
“Anh là người hộ tống em đấy biết không? Phải đứng sát vào, vòng tay ôm chặt lấy eo em này. Nào, ôm chặt vào.”
“Nhưng làm thế thì bộ giáp ngực quá khổ của Yuzuriha-san sẽ ép chặt vào người anh mất. Này thì chặt.”
“...Đ-Đành chịu thôi chứ sao. Nhưng nếu là tên đàn ông khác thì không nói, chứ là anh thì cũng không sao... Ưư, xấu hổ chết mất...”

Cứ thế, chúng tôi cũng xoay xở vào được bên trong.
Đến giờ khai mạc, gia chủ công tước xuất hiện và bắt đầu bài phát biểu.
Đại loại là câu chuyện về việc tôi và nhóm Yuzuriha đã dũng cảm đối đầu với Bạch Phát Hấp Huyết Lang Thang như thế nào, và kết quả là giành được đại thắng lợi chưa từng có tiền lệ: chém đứt một cánh tay của con ma cà rồng huyền thoại đó và đuổi nó đi.
Thú thật, nghe mà tôi thấy ngượng chín mặt vì độ tô vẽ quá đà.
Chắc chắn là đã thuê tay hát rong hàng đầu vương đô viết kịch bản rồi.
Diễn văn kết thúc, màn đấu tập giữa tôi và Yuzuriha-san bắt đầu.
Cái này công tước cũng đã báo trước là nằm trong chương trình.
Mục đích là để phô diễn thực lực của bọn tôi cho quan khách thấy, chứng minh chúng tôi là hàng thật.
“Nào lên đi, hãy cho họ thấy hết sức mạnh của anh!”
Bị Yuzuriha-san hừng hực khí thế đẩy ra giữa sân.
Tóm lại là thế này.
Đây là sân khấu công tước dựng lên để cho quan khách thấy năng lực của tôi—một tên thường dân từ trên trời rơi xuống—hơn là của Yuzuriha-san.
Bằng cách giao đấu với Yuzuriha-san, người đã nổi danh là kẻ có thực lực áp đảo, để chứng minh câu chuyện thảo phạt kia không phải là bịa đặt.
Đầu tiên là màn múa kiếm đơn độc đẹp đến rợn người của Yuzuriha-san.
Còn tôi là dân nghiệp dư, múa kiếm sao nổi.
Nhìn kiểu gì thì màn múa kiếm của Yuzuriha-san cũng đã quá mãn nhãn, chỉ cần thế là đủ làm trò giải trí rồi.
“...Làm thật à? Thật luôn?”
“Tất nhiên rồi! —Hyaaaaaa!”
Tiếng lầm bầm của tôi như cò súng, Yuzuriha-san lao vào tấn công tôi.
Những đường kiếm tươi mới, đang trên đà phát triển, tốc độ và độ sắc bén đã tăng lên đáng kể so với hồi mới gặp.
Tấn công quá nhiều nên phòng thủ hơi hở, chắc là do chưa đấu với đối thủ nào mạnh hơn mình chăng.
Dù vậy, chỉ trong hơn một tháng mà tiến bộ vượt bậc thế này.
Nhưng mà cái này... chẳng khác gì cảnh tập luyện thường ngày, có ổn không đấy?
“Hây! Hự!”
Vút! Vút!
Hội trường chỉ vang lên tiếng chém của Yuzuriha-san và những tiếng trầm trồ khẽ khàng.
“K-Kinh khủng... Sát Chiến Thần Nữ kia đang tung toàn lực thực sự...”
“Người thanh niên né đòn nhẹ nhàng kia rốt cuộc là ai vậy...!?
“Đòn tấn công đó, dính một phát là thượng hiệp sĩ cũng chết tươi...”
“Còn nhanh hơn cả đòn của đoàn trưởng hiệp sĩ đoàn, mà tất cả đều nhắm chính xác vào chỗ hiểm chứ...”
“Đòn công của Yuzuriha-sama cũng điên rồ thật, nhưng né sạch sẽ từng nhát chém đó thì không còn là người nữa rồi...!”
Tôi không có dư dả để nghe rõ từng câu chữ, nhưng khu vực tập trung đám hiệp sĩ có vẻ ồn ào.
Ngược lại, đám quan văn quý tộc thì có vẻ đang gật gù thán phục.
Cơ mà với dân ngoại đạo, chắc họ chả nhìn thấy đường kiếm của Yuzuriha-san đâu nhỉ?
“Ha ha, quả là anh trai Suzuha-kun! Nhưng cũng phải phản công chút đi chứ!”
“Cũng đúng. Vậy thì—!!!!!!?”
Ngay khoảnh khắc tôi định tung vài đường kiếm cho có lệ để kết thúc màn đấu tập này.
Khóe mắt tôi bắt gặp một tia sáng lóe lên.
Không kịp suy nghĩ nó là gì, cơ thể tôi đã tự phản ứng.
—Đó có lẽ là kim độc được bắn ra từ ống thổi.
Nó bay với tốc độ kinh hoàng, nhắm chính xác vào Yuzuriha-san.
Vốn dĩ là góc chết không thể nhìn thấy, mà dù có nhận ra thì Yuzuriha-san đang ở trên không trung cũng không thể né được đòn này.
Một đòn tấn công tuyệt đối được tung ra bởi sát thủ siêu hạng nhằm lấy mạng Yuzuriha-san.
“Haaaaaaa──────!!!!”
Ngay trước khi đòn chí mạng đó găm vào cổ Yuzuriha-san.
Đường kiếm của tôi đã chém đôi cây kim độc từ bên hông, hất văng nó đi.
Tiện đà, tôi đè nghiến Yuzuriha-san xuống đất, lưỡi kiếm kề sát cổ cô nàng.
Tư thế sẵn sàng bảo vệ Yuzuriha-san dù đòn thứ hai có đến bất cứ lúc nào.
Và rồi, trong lúc tôi cảnh giác cao độ chờ đợi đòn tiếp theo.
“…E-Em lại một lần nữa thấm thía rằng trước sự nghiêm túc của anh, kiếm kỹ của em chỉ như trẻ con... Nhưng mà chuyện đó tính sau, tư thế này có hơi xấu hổ đấy...?”
“...Hả?”
Định thần lại, tôi thấy mình đang đè lên người Yuzuriha-san.
Tiếng hò reo tán thưởng vang dội khắp nơi khen ngợi màn đấu tập chân thực của tụi tôi.
Còn khí tức của tên sát thủ thì đã biến mất từ lúc nào.
✦✧
Tôi vội vàng đi tìm công tước, thấy ông đang đàm đạo với Touko-san nên xen vào.
“...Sát thủ à?”
“Vâng. Khá nguy hiểm đấy.”
Nghe tôi trình bày tình hình, công tước hất cằm ra vẻ suy tư.
“Giờ đã an toàn chưa? —Mà, chừng nào cậu còn không rời Yuzuriha nửa bước, thì dĩ nhiên là an toàn rồi.”
“Khí tức của sát thủ đã biến mất. Vốn dĩ sát thủ càng chuyên nghiệp thì càng biết cách rút lui ngay khi thất bại.”
“Sao cậu nghĩ thế?”
“Sát thủ hạng nhất không phải đồ dùng một lần, và chúng biết rằng giết vào dịp khác cũng được.”
“Hừm... Touko-dono thấy sao?”
“Cứ gọi trổng là Touko như mọi khi đi. Nhưng mà đúng đấy, chuyện các nước thù địch đang nhắm vào Yuzuriha là thật, chắc là theo hướng đó thôi?”
Nghĩa là sao?
Thấy tôi ngơ ngác, Touko-san giải thích.
“Nhân tiện nói cho anh trai Suzuha biết luôn—hôm trước anh đi cùng Yuzuriha trong chuyến viễn chinh của Học viện Nữ Hiệp sĩ Hoàng gia Mạnh nhất đúng không?”
“Vâng.”
“Lúc đó anh không thấy sơn tặc nhiều bất thường à?”
“Thấy chứ sao không.”
“Đám đó toàn bộ là lính tinh nhuệ của nước địch cải trang đấy.”
“Hả?”
Tôi buột miệng thốt lên ngớ ngẩn.
“Không không, cô đùa tôi à? Mấy tên đó toàn là bọn tép riu mà đến dân nghiệp dư như tôi còn bắt sống được cơ mà.”
“...Tranh luận vụ đó với anh trai Suzuha thì phiền phức lắm nên tôi không bắt bẻ đâu nhé? Vấn đề không phải ở đó, mà là có nhiều lộ trình dẫn đường cho bọn nước địch nhắm vào Yuzuriha và lũ phản bội liên kết với chúng.”
“......”
“Trong chuyến viễn chinh đó, bọn tôi đã cố tình tuồn nhiều thông tin không hoàn chỉnh cho những kẻ bị nghi là gián điệp. Mỗi đứa chỉ được cung cấp một lộ trình thích hợp nhất để mai phục, để hễ bị tập kích ở đâu là biết ngay ai là kẻ phản bội.”
“Và kết quả là...?”
“Trúng phóc hết. Tất cả các điểm tụi tôi chuẩn bị đều có mai phục cả.”
“Ặc...”
“Dĩ nhiên không phải tình cờ đâu nhé? Sau đó chúng tôi đã tra tấn kỹ càng, bắt bọn chúng khai ra hết sạch sành sanh rồi.”
Cái gì thế, quý tộc đáng sợ vãi.
Cơ mà bị nhắm đến mức đó, Yuzuriha-san rốt cuộc bị kẻ thù ghét đến mức nào vậy?
“...Chuyện đáng xấu hổ là, quân đội thượng tầng nước tôi đang chia phe phái Đệ nhất Hoàng tử và Đệ nhị Hoàng tử đấu đá nhau dữ dội. Thế là bao nhiêu rắc rối trên chiến trường toàn một tay Yuzuriha dọn dẹp. Vậy mà Yuzuriha càng cố gắng, thì càng bị ghét vì bị cho là cướp công. Một vòng luẩn quẩn.”
“Nói ngắn gọn là địa ngục chứ gì...?”
“Địa ngục trần gian luôn. Hơn nữa với nước địch, chỉ cần Yuzuriha biến mất là bọn chúng chỉ việc ngồi xem đám chóp bu kia nội chiến. Chờ đến lúc kiệt quệ rồi đánh thì kiểu gì chả thắng. Thế mà lũ ngu kia cứ tưởng giết được Yuzuriha thì địa vị phe mình sẽ lên hương, nên cứ thế thông đồng với địch.”
“Cái đất nước này diệt vong quách đi cho rồi được không...?”
“Hiểu cảm giác đó lắm, nhưng quý tộc có nghĩa vụ phải bảo vệ đất nước. Nên tôi cũng đang cố đây. Với lại Yuzuriha ấy mà, chắc không dễ chết đâu.”
Có lẽ là vậy thật.
Vụ ám sát hụt vừa rồi nguy hiểm là do Yuzuriha-san dồn hết tâm trí vào trận đấu tập với tôi thôi, chứ bình thường chắc cô ấy tự nhận ra được.
Vì đến cả dân nghiệp dư như tôi còn nhận ra cơ mà.
“...Không biết anh đang nghĩ cái gì, nhưng tôi dám cá là anh trai Suzuha đang nghĩ sai bét đấy nhé.”
“Gì mà phũ thế.”
5
Sau đó tôi quay lại khu vườn tiệc tùng, và cuối cùng bữa tiệc ngoài trời cũng kết thúc êm đẹp.
Tên sát thủ rốt cuộc không quay lại tấn công lần nữa.
Dù lý trí biết là khó có khả năng đó, nhưng khi thực tế không xảy ra chuyện gì thì vẫn thở phào nhẹ nhõm.
“—Có vẻ mọi người về hết rồi nhỉ.”
“Vâng.”
Trong khu vườn từng là nơi tổ chức tiệc giờ chỉ còn lại tôi và Yuzuriha-san.
Đèn đóm đã tắt, chỉ còn ánh sao lờ mờ, nhưng cả tôi và Yuzuriha-san mắt đều nhìn được trong bóng tối khá tốt.
“Vậy Yuzuriha-san lôi anh ra đây có việc gì thế?”
Tôi vẫn chưa nói cho cô biết chuyện bị ám sát hụt.
Nên chắc chắn không phải chuyện đó.
Kể chuyện ám sát ra rồi làm cụt hứng Yuzuriha-san, người đang có vẻ rất vui vẻ trong bữa tiệc ngoài trời, tôi thấy cứ ngại ngại sao ấy.
Công tước bảo sau này sẽ tự mình nói, nên tôi nghĩ ít nhất hôm nay cứ để Yuzuriha-san tận hưởng bữa tiệc trọn vẹn.
Đang thắc mắc thì Yuzuriha-san nói ra một điều ngoài dự đoán.
“Việc của em à. Đó là khiêu vũ với anh một bài.”
“…Vâng?”
“Dưới ánh sao lãng mạn, em khoác lên mình bộ váy tuyệt đẹp, cùng cộng sự khiêu vũ một bài. —Đó là cảnh tượng mà em đã luôn, luôn mơ ước.”
Về cơ bản tôi không nhớ mình đã làm gì để được gọi là cộng sự của Yuzuriha-san.
Người hay luyện tập cùng Yuzuriha-san là em gái Suzuha, nên gọi Suzuha là cộng sự nghe còn lọt tai hơn.
Chỉ có đúng một lần.
Trong trận chiến với Bạch Phát Hấp Huyết Lang Thang, Yuzuriha-san đã xả thân, liều mạng bảo vệ tôi—lúc đó quả thực, cả hai là cộng sự.
“Chỉ có hai người thì cái này vướng víu quá.”
Yuzuriha-san vứt bỏ chiếc áo choàng đang khoác trên vai.
Hai quả dưa lưới chín nẫu, mỗi quả còn to hơn cả đầu người, căng mọng đầy sức sống, lộ ra khẳng định sự hiện diện của mình.
“Anh nè. Từ bé em đã luôn ao ước đấy.”
“Ao ước cái gì?”
“Kể cả một đứa con gái thô lỗ như em—một đứa bị gán cho cái biệt danh Sát Chiến Thần Nữ, bị cả đàn ông lẫn đàn bà sợ hãi coi là tử thần, cũng có một người cộng sự ngang hàng thực sự nhìn nhận bản thân mình—”
“...Vâng...”
“Nhưng tên đàn ông đó đương nhiên chỉ coi em là cộng sự, chứ chẳng thèm coi em là phụ nữ dù chỉ một chút. Nên em sẽ trả thù anh ấy.”
“...Vâng...”
“Vào đêm đầy sao lãng mạn, trong khu vườn không còn bóng người, em sẽ ăn diện thật đẹp và khiêu vũ cùng anh ấy. Lúc đó tên cộng sự mới lần đầu tiên nhận ra, em không chỉ là một cộng sự đáng tin cậy, mà thực ra còn là một cô gái đang tuổi xuân thì—đó là kịch bản đấy.”
Đó chắc hẳn là giấc mơ mà Yuzuriha-san luôn theo đuổi.
Và có lẽ điều bất hạnh là cô đã không tìm được người cộng sự nào xứng đáng.
Kể từ trận đầu ra quân năm mười tuổi, suốt thời gian chinh chiến trên sa trường cho đến tận bây giờ.
“Thấy sao hả anh trai Suzuha-kun. Không được, à...?”
Thực ra chắc Yuzuriha-san cũng biết.
Tôi không phải là người cộng sự lý tưởng mà cô luôn mơ ước.
Chỉ là một gã đàn ông tình cờ có được cơ hội đó, sự gắn bó lẫn hiểu biết về nhau đều hoàn toàn thiếu hụt.
Vì thế.
Câu trả lời của tôi chỉ có một.
“—Nào, xin mời tiểu thư đưa tay đây.”
“Ừm—!!”
Yuzuriha-san nắm chặt lấy bàn tay tôi đưa ra theo kiểu quý tộc nửa mùa, nở nụ cười rạng rỡ đến mức như sắp khóc.
Rồi cô kéo mạnh tôi đi.
Đây chỉ là trò chơi đóng vai.
Về bản chất chẳng khác gì trò chơi đồ hàng của con nít.
Nên Yuzuriha-san chẳng hề e ngại, ngay khoảnh khắc này, cô đối xử với tôi như một người cộng sự đã gắn bó lâu năm.
Dưới ánh sao, điệu nhảy bắt đầu.
Tôi là thường dân nên dĩ nhiên chả biết bước nhảy nào sất.
Đành phải nương theo chuyển động của Yuzuriha-san mà di chuyển theo cảm tính.
“Không biết tí gì về khiêu vũ mà phối hợp được thế này, khả năng vận động đúng là không chê vào đâu được... Ừm, lần tới để em đích thân dạy khiêu vũ cho nhé.”
“Xin phép từ chối nha.”
“Đừng khách sáo. Thù lao là, ừm, thêm một tiếng cho thời gian tập luyện và mát xa sau đó, chốt đơn nhé.”
“Đã bảo là không cần mà.”
Sau đó, điệu nhảy cứ thế lặp đi lặp lại mãi.
Cuối cùng kéo dài cho đến tận lúc Suzuha tìm thấy hai đứa và hét lên: “G-Gian lận! Em cũng muốn khiêu vũ với Nii-san!”, rồi lao vào ôm chầm lấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
