Chương 5: Cuộc Chiến Xâm Lược, Chuỗi Ngày Thường Nhật Đầy Mùi Thuốc Súng, Và Rồi...
1
Theo những gì tôi biết, Yuzuriha-san tâm trạng cực kỳ tốt trên đường trở về nước.
Nói không sợ bị hiểu lầm thì, chẳng biết vì lý do gì mà cô nàng đang sướng rơn cả người, cứ như đang đi trên mây vậy.
Những chuyện cô bắt chuyện với tôi cũng toàn là mấy tin tốt lành.
“Anh giờ đây cũng vinh dự trở thành một thành viên của giới quý tộc rồi đấy!"
"Không không không. Chỉ diệt trừ Ogre thôi mà được làm quý tộc thì có vô lý quá không?"
"Fufu. Anh chỉ có thể nói thế vào lúc này thôi, biết chưa?"
Rồi thì là:
"Việc anh trở thành quý tộc đời đầu đồng nghĩa với việc gia tộc Công tước của em đương nhiên sẽ là người bảo hộ. Chắc chắn sắp tới lời dạm hỏi sẽ chất đống như núi, nhưng phần của anh thì tuyệt đối phải từ chối hết. Phần của Suzuha-kun về cơ bản cũng từ chối luôn. Nhớ chưa?"
"Ơ, hể...?"
“Em xin hứa rằng gia tộc Công tước của mình sẽ chuẩn bị những đối tượng kết hôn tuyệt vời nhất cho tương lai của cả hai. C-Chỉ là... ừm... biết đâu chừng người ta sẽ gán ghép cho anh một người phụ nữ thô lỗ như em, lúc đó thì đành chịu khó nhé...!"
Rồi lại:
"Trang phục cho bữa tiệc khải hoàn sắp tới nên thế nào nhỉ? Tất nhiên, để nhấn mạnh việc gia tộc Công tước tôi đang bảo hộ, điều kiện tiên quyết là lễ phục của anh và váy của em phải có thiết kế đồng bộ."
"Khoan đã. Anh là thường dân, tiệc tùng như lần trước là quá đủ rồi. Với lại nếu có phải tham dự thì anh vẫn còn bộ đồ được may cho bữa tiệc lần trước mà!"
"Sự khiêm tốn của anh là một đức tính tốt, nhưng để phô trương chiến quả áp đảo thì việc may đồ mới là bắt buộc. ...Phải rồi! Em vừa nghĩ ra một thiết kế mang tính cách mạng, thể hiện việc em và anh đã cùng nhau kề vai sát cánh chiến đấu...!"
Và đỉnh điểm là:
"──Hỏi thẳng nhé, anh thuộc phái ngực bự hay phái ngực lép?"
"Tự nhiên em nói cái gì vậy!?"
"Đ-Đây là chuyện quan trọng đấy! Những gì em học được trong cuộc sống quân ngũ cho thấy đàn ông chia làm hai loại: phái ngực bự và phái ngực lép. Như anh thấy đấy, ngực của em từ nhỏ đã phát triển quá mức cần thiết, giờ nó còn to hơn cả đầu em rồi. Thế nên nếu anh thuộc phái ngực bự, thì bộ ngực vốn chỉ tổ vướng víu này của em phình to đến mức này cũng coi như bõ công, nhưng nếu anh là phái ngực lép thì..."
"Thì sao...?"
"Thì ngay thời điểm anh trở thành quý tộc này, em đang cân nhắc có nên cắt phăng cặp dưa này từ tận gốc hay không...!"
"O, oaa! Anh yêu ngực bự!"
──Đại loại thế, đến cuối cùng cô nàng còn thể hiện sự thân thiện đến mức pha trộn cả chút chuyện đồi trụy, rồi bùng nổ mấy cái ảo tưởng kiểu như nếu sau này tôi trở thành quý tộc thì sẽ làm gì...
Về phần mình, dù nội dung cuộc trò chuyện có hơi vi diệu nhưng chắc chắn là tôi đang được khen ngợi hết lời, và tôi cũng ngại dội gáo nước lạnh vào Yuzuriha-san đang vui vẻ lạ thường, nên dù mặt có hơi co giật một chút, tôi vẫn gật gù tán đồng.
Thế nhưng.
Ngay ngày hôm sau khi về nước, Yuzuriha-san đón tôi tại dinh thự Công tước với vẻ mặt khó chịu cùng cực.
"C-Có chuyện gì vậy Yuzuriha-san...?"
"Có chuyện gì với chả không có chuyện gì!──A xin lỗi, chuyện này đâu phải lỗi của anh. Em vẫn còn non nớt quá."
"Không, cái đó thì không sao, nhưng mà..."
"Hôm qua em bực mình quá, nên lỡ triệu tập khẩn cấp binh lính riêng của gia tộc Công tước và huấn luyện họ đến tận đêm khuya. Haha..."
Yuzuriha-san nói kiểu tự trào, nhưng người gặp tai bay vạ gió chính là mấy anh lính tư binh bị gọi dậy khẩn cấp kia. Không biết chừng nơi làm việc này cũng bóc lột ra phết.
Tuy nhiên, nói thêm để bảo vệ danh dự cho Yuzuriha-san, những buổi huấn luyện đặc biệt nhằm xả stress cực hiếm hoi của cô lại được đám tư binh hưởng ứng nhiệt liệt một cách bất ngờ, với những lời lẽ kiểu như: "Cơ hội tuyệt vời để thấy bộ mặt thật của tiểu thư vốn luôn tỏ ra thanh cao", "Vì người ấy vận động toàn lực nên có thể quan sát ngực rung một cách đầy sống động", hay "Muốn được tiểu thư đạp lên người". Mà chuyện đó để sau đi.
Được Yuzuriha-san dẫn vào thư phòng của gia chủ nhà Công tước, ngài Công tước dường như đã đợi sẵn, nghiêm nghị mở lời:
"──Nhờ ơn mấy đứa hoạt động quá tích cực đấy. Đất nước chúng ta, trong tương lai gần, sẽ phát động chiến tranh."
2
Dạo gần đây, rau củ đắt lên.
Khi mùi chiến tranh nồng nặc hơn, mọi thứ ở Vương đô đều tăng giá. Tăng mạnh nhất là rau, thứ nhì là cá.
Tôi gãi đầu, phiền thật đấy. Cứ đà này thì lố ngân sách mất.
"Chiến tranh à..."
Đó là chuyện vài ngày sau khi được báo trước tại nhà Công tước Sakuragi.
Vương tộc và quân đội đã công bố một kế hoạch viễn chinh quy mô lớn chưa từng có.
Một cuộc chiến tranh xâm lược nhắm vào nước láng giềng.
Nhân tiện thì nước láng giềng này không phải là Đế quốc Sarindoaman nơi chúng tôi đã lập chiến tuyến chung với tộc Amazon, mà là Công quốc Uentasu trải rộng về phía Tây Nam.
Đó được cho là quốc gia hàng đầu lục địa, tích lũy sự giàu có và sức mạnh quân sự dựa trên nền tảng sản xuất lương thực dồi dào.
Khi tôi về nhà và đang chuẩn bị bữa tối bị giảm xuống một bậc so với dự kiến, thì Suzuha dẫn theo Yuzuriha-san trở về.
"Chào anh trai Suzuha-kun, làm phiền nhé."
"Chào mừng. Yuzuriha-san cũng ăn tối luôn chứ?"
"Làm phiền anh rồi."
Yuzuriha-san xuất quỷ nhập thần, nên dạo gần đây khi mua nguyên liệu nấu bữa tối, nhà tôi luôn mua phần cho ba người.
Có một lần không chuẩn bị kịp phần cho Yuzuriha-san, cô ấy đã làm cái mặt buồn thảm thiết vô cùng. Cứ như ngày tận thế vậy.
"Nhân tiện thì anh trai Suzuha-kun này, cơm tối hôm nay là món gì thế?"
"Mỗi người một con cá thu đao và đậu phụ rán."
"Ưm, cá thu đao à... cũng hấp dẫn đấy nhưng mà..."
"Nii-san. Với bọn em vừa vận động xong thì lượng đó có hơi thiếu không?"
"Vậy thêm món canh thịt lợn tonjiru nhé."
""Oaa!""
Nhìn Yuzuriha-san vui mừng hùa theo Suzuha, chẳng ai nghĩ cô ấy là một tiểu thư Công tước cả.
✦✧
Ăn tối xong và hoàn tất mọi việc luyện tập, trong khoảng thời gian chờ Yuzuriha-san về lại dinh thự Công tước, hai người họ kể cho tôi nghe chuyện hôm nay. Đây cũng là chuyện thường ngày.
"Nii-san, học viện giờ cũng sặc mùi chiến tranh rồi."
"Chẳng lẽ bọn Suzuha cũng phải đi viễn chinh sao?"
"Không ạ, em và Yuzuriha-san dự định sẽ ở lại học viện. Nhưng hầu hết các học viên khác đều nằm trong nhóm viễn chinh."
Vương tộc rêu rao ý nghĩa của cuộc chiến này là [Thánh chiến để giành lại vùng đất tổ tiên đã bị cướp đoạt] hay đại loại thế, nhưng ai cũng biết thực chất đây chỉ là một cuộc chiến tranh xâm lược.
Yuzuriha-san từng nói, từ cổ chí kim mọi cuộc chiến tranh xâm lược đều được tiến hành dưới danh nghĩa tự vệ.
"Nii-san, em xin phép một chút."
Suzuha đi vệ sinh, để tôi lại một mình với Yuzuriha-san.
Nhân cơ hội này, tôi quyết định nhờ cô tư vấn về nỗi băn khoăn dạo gần đây.
"Yuzuriha-san. Anh có chuyện muốn bàn bạc chút, bí mật với Suzuha nhé."
“Gì cơ, bàn bạc bí mật riêng hai người sao!? C-C-C-Cái gì, cái gì cũng được, cứ nói đi!"
"Cảm ơn nhé. Sắp tới là sinh nhật Suzuha rồi."
Hằng năm vào sinh nhật Suzuha, hai anh em tôi lại tổ chức một bữa tiệc nhỏ, bày biện những món Suzuha thích. Và tặng quà nữa, nhưng mà.
"Suzuha cho đến năm ngoái chỉ là một con bé quan tâm đến việc trở nên mạnh mẽ hơn, nên anh cứ tặng những thứ liên quan là được. Kiểu như mộc kiếm mới hay tạ tay ấy."
"Mấy thứ đó mà là quà anh trai tặng em gái thì có vẻ hơi dị hợm..."
"Nhưng Suzuha cũng đã nhập học vào Học viện Nữ Hiệp sĩ Hoàng gia Mạnh nhất rồi, dù không nói với anh nhưng chắc cũng có để ý cậu bạn nam nào đó. Anh trai như anh nói thì hơi kỳ, nhưng khách quan mà nói anh thấy Suzuha lớn lên khá là dễ thương."
"Mà, đúng là sự nổi tiếng của Suzuha-kun kinh khủng thật. Nhưng nói thế chứ dù có bị đám con trai trường hiệp sĩ bên cạnh bắt chuyện, em nghĩ Suzuha-kun cũng chỉ coi họ như mấy hòn đá ven đường thôi? Em ấy từng bảo ngày nào cũng nhận được thư tình nhưng chưa từng trả lời lấy một lần..."
"Biết đâu con bé có bạn trai mà giấu anh không chừng."
"Chuyện đó em xin thề với Chúa là không thể nào có được."
Chẳng hiểu sao Yuzuriha-san phủ nhận kịch liệt, nhưng gác chuyện đó sang một bên.
"Thế nên năm nay anh muốn tặng một món quà bình thường mà người ta hay tặng cho em gái, nhưng anh chẳng biết cái gì thì tốt. Vì thế anh định nhờ Yuzuriha-san tư vấn."
"Hừm. Ra là vậy..."
Yuzuriha-san khoanh tay suy nghĩ một hồi, rồi đột nhiên đỏ mặt tía tai:
"V-Vậy thì hôm nào đó, hai tụi mình đi mua quà nhé?"
"Ấy, phiền em lắm. Ngại quá."
"K-K-K-Không có chuyện đó đâu! Em cũng muốn mua quà cho Suzuha-kun mà──Với lại đây, tuyệt đối không phải là hẹn hò đâu đấy nhé!"
Sau đó, chẳng hiểu sao bị cô lấn lướt một cách đầy cưỡng ép, kết quả là tôi phải đi mua quà riêng với Yuzuriha-san.
Mà nói đi cũng phải nói lại, nhiệt tình đi chọn quà cùng tôi thế này, Yuzuriha-san đúng là người tốt thật.
3
Chủ nhật, tôi cùng Yuzuriha-san đi mua sắm.
Nghe đâu Suzuha đột nhiên có việc phải làm qua đêm ở trường Nữ Hiệp sĩ, đến tối nay mới về. Nên tôi có thể thong thả chọn quà mà không lo bị con bé phát hiện.
"Nói đến quà tặng cho con gái thì trang sức là món kinh điển rồi."
Nghe theo lời Yuzuriha-san, cả hai bước chân vào khu vực cao cấp nhất Vương đô.
Cái gọi là phố quý tộc.
Đã giao quyền chọn cửa hàng cho Yuzuriha-san rồi thì đành chịu thôi.
"Làm hiệp sĩ thì chẳng biết lúc nào sẽ mất mạng. Nên tặng thứ gì có thể đeo mọi lúc, không cần tháo ra ngay cả trên chiến trường thì em ấy sẽ vui hơn."
"Nhưng trang sức thì chẳng phải sẽ vướng víu khi chiến đấu sao?"
"Chọn cái nào không vướng là được."
"Cũng phải nhỉ."
Nơi Yuzuriha-san dẫn tôi vào là một cửa hàng trang sức trông sặc mùi siêu cao cấp.
Nhìn từ bên ngoài cứ tưởng là tiệm đá quý, nhưng đó là bí mật.
"...Trông đắt đỏ quá..."
“Sao cơ, tùy món thôi, cũng không đến nỗi nào đâu. Nếu cần thì em cho vay, trả sau khi thăng tiến cũng được mà?"
“Anh có khoản thu nhập ngoài dự kiến nên chắc là ổn thôi."
Thực ra gần đây, tôi đã nhận được tiền thưởng cho việc tiêu diệt Ogre ở Đại Thụ Hải Ogre.
Không phải quý tộc cũng chẳng phải binh lính, chỉ là kẻ đi theo Suzuha và Yuzuriha-san, thế mà họ cũng phát tiền thưởng cho tôi.
Lúc đầu nghe tin, tôi đã phản xạ từ chối ngay. Cảm giác sẽ có rắc rối phiền phức.
Nhưng Yuzuriha-san đã thuyết giáo một tràng bí hiểm kiểu "Nếu anh từ chối ở đây, chuyện sẽ càng rắc rối hơn. Nên cứ nhận đi", rốt cuộc tôi đành phải nhận.
Thế nên tôi của hiện tại cũng dư dả để mua một món quà hơi đắt tiền một chút.
Dù tôi bước vào quán với vẻ ngoài rặt một kẻ bình dân, nhân viên vẫn mỉm cười cúi chào.
Không bị xem là thường dân khả nghi, có vẻ như cô ấy đã dặn trước rồi.
"Vậy anh cứ thử tự mình chọn trước xem sao."
"Hả."
"Nếu em xen vào ngay từ đầu thì rốt cuộc lại thành ra em chọn quà cho Suzuha-kun mất. Khi nào khoanh vùng được vài món thì gọi em.”
Nói rồi, Yuzuriha-san quen thói đi về phía tủ trưng bày đằng kia. Hình như cô có món đồ đang nhắm tới.
Nhưng gay go rồi đây.
Từng món từng món trang sức nằm trong tủ kính, chẳng có mô tả cũng chẳng có giá tiền, vốn dĩ tôi còn chẳng biết bắt đầu từ đâu──
"Thưa quý khách, hôm nay quý khách muốn tìm món đồ thế nào ạ?"
A đúng rồi. Hỏi nhân viên là được mà.
Tôi trình bày với người nhân viên mang phong thái của một lão quý ông lịch thiệp vừa bắt chuyện rằng đây là quà sinh nhật em gái và đưa ra mức ngân sách, ông ấy gật đầu ra chiều đã hiểu.
"Vậy thì kẹp tóc thì sao ạ? Chúng tôi có đủ loại, từ loại đính đá quý đến loại chế tác từ san hô."
"À ừm, mấy thứ mỏng manh dễ vỡ thì hơi khó. Em gái tôi là học viên của Học viện Nữ Hiệp sĩ Hoàng gia Mạnh nhất."
"Ra là vậy ạ.──Thế thì, món này ngài thấy thế nào?"
Nói rồi người nhân viên mang ra một chiếc dây buộc tóc bằng cao su trông chẳng có gì đặc biệt.
Tuy nhiên cao su là đặc sản của lục địa phía Nam, chỉ riêng điều đó thôi đã khiến giá cả hơi quá tầm với thường dân. Vì thế, ví dụ như phụ nữ mà mặc quần lót dây cao su thì đó là một biểu tượng đẳng cấp của giới thượng lưu.
Đáng tiếc nhà tôi là thường dân, nên quần lót của Suzuha toàn bộ là quần buộc dây.
"Món này nhìn qua chỉ là dây buộc tóc bình thường, nhưng nó được yểm ma pháp phòng ngự dùng một lần đấy ạ."
"Hể?"
"Khi chịu sát thương chí mạng, nó sẽ thế mạng cho chủ nhân duy nhất một lần. Và sau khi hứng chịu hết sát thương, dây cao su sẽ đứt."
"Tuyệt quá!"
"...Đó là lời quảng cáo thôi, chứ thực tế chỉ giảm thiểu sát thương được một chút xíu."
"Vậy ạ..."
"Nên thực tế chỉ là đòn tâm lý an ủi thôi ạ. Tuy nhiên có còn hơn không, khi quý tộc ra trận, họ thường mang theo những vật phẩm được yểm phép này như bùa hộ mệnh."
"Ra là vậy."
"Nếu là chiếc dây buộc tóc này thì chắc sẽ không gây vướng víu trên chiến trường đâu ạ."
"Đúng thế thật."
"Nhân tiện, giá của nó là──"
Số tiền được thông báo nếu coi là đồ trang sức cho thường dân thì hơi giật mình, nhưng nếu coi là pháp cụ dùng một lần thì cũng không quá đắt.
Nếu cộng cả tiền thưởng từ vụ Đại Thụ Hải Ogre thì không cần cố quá cũng mua được hai cái.
Nghĩ đến đó, tôi chợt nảy ra ý định.
"Cái dây buộc tóc này, trong kho còn cái nữa không?"
"Fuffuffu. Chẳng lẽ, em gái ngài để kiểu tóc hai bím sao? Tôi đây cũng cực kỳ thích món đó đấy ạ."
"Không, sai rồi."
"Không cần phải giấu đâu ạ. Xin hãy yên tâm, tôi vẫn còn một chiếc y hệt thế này."
"Đã bảo là không phải mà."
"Đã lường trước việc này nên tôi đã giấu đi món cuối cùng cho đồng chí... nhưng, nếu là vì hai bím của em gái quý khách, tôi sẽ không tiếc rẻ mà tung ra đâu! Tôi sẽ giảm giá chút đỉnh gọi là!"
"Nghe tôi nói đi chứ!"
Tuy nhiên nếu được giảm giá thì cũng tốt.
Rốt cuộc, tôi đã mua hai chiếc dây buộc tóc từ lão nhân viên cuồng hai bím.
✦✧
Mua sắm xong, tôi gọi Yuzuriha-san.
"Xong rồi à?"
"Ừm, tìm được món ưng ý rồi."
"Thế thì tốt... nhưng nếu được thì em muốn cùng anh chọn quà, cái gọi là "play" đi mua sắm ấy..."
"Yuzuriha-san?"
"K-Không! Không có gì đâu! Rồi, anh mua cái gì?"
"Hai cái dây buộc tóc."
Khi tôi cho xem dây buộc tóc đã mua, Yuzuriha-san gật đầu ra chiều đã hiểu.
"Cái này thì đúng là đeo được cả trên chiến trường, lại còn có yểm chút ma pháp phòng ngự nữa. Nhưng mà, em chưa từng thấy Suzuha-kun để kiểu tóc hai bím bao giờ...?"
"Đã bảo là không phải mà."
Tôi đưa một chiếc dây buộc tóc cho Yuzuriha-san và nói.
"Cái này tặng Yuzuriha-san. Cảm ơn em vì đã luôn giúp đỡ."
"C-C-Cái gìii──!?"
"Cảm ơn em thực sự vì luôn giúp đỡ Suzuha và anh."
"K-Không thể nàooo!? C-C-Chính em mới là người luôn được anh giúp đỡ chứ! Được cứu mạng biết bao nhiêu lần rồi, làm sao, làm sao em trả hết cái ơn này cả đời được!"
“Em nói gì vậy. Trên chiến trường giúp đỡ lẫn nhau là chuyện đương nhiên mà."
"H-Hơn nữa đối với anh, cái dây buộc tóc này cũng đâu có rẻ! Không được tặng món đồ quý giá thế cho người như em một cách dễ dàng thế chứ! Em có đá phòng ngự gia truyền rồi, cái này anh nên giữ lấy──"
"A, phải ha. Yuzuriha-san thì đương nhiên phải có cực phẩm yểm ma pháp mạnh hơn cái thứ này rồi. Vậy thì để dịp khác cảm ơn sau vậy..."
"──Em định nói thế nhưng đổi ý rồi."
“Hở?”
Bàn tay đang cầm dây buộc tóc định thu về của tôi bị Yuzuriha-san chộp lấy thật chặt.
"Nà anh. Hiếm khi có dịp, hay là hai ta trao đổi bùa hộ mệnh đi?"
"...Hả?"
“Anh tặng em cái dây buộc tóc này, em tặng anh viên đá phòng ngự.──Chuyện những chiến hữu thực sự công nhận thực lực của nhau trên chiến trường trao đổi vật phẩm tùy thân là chuyện thường tình. Vậy nên bọn mình cũng làm thế đi."
Và chiếc mặt dây chuyền Yuzuriha-san lôi ra từ khe ngực.
Là một viên ngọc lục bảo cỡ đại, tỏa sáng rực rỡ đến lóa mắt.
"Đây là đá phòng ngự của em, anh nhận lấy đi. Và đưa dây buộc tóc của anh cho em──!"
"Chờ chút đã! Cuộc trao đổi này giá trị chênh lệch quá rồi đấy!?"
"Đối với hai người đã công nhận nhau trên chiến trường, giá cả thị trường của vật phẩm chỉ là chuyện vặt vãnh thôi............ E-Em không có ý định cưỡng ép nhét viên đá phòng ngự gia bảo này cho anh chỉ để không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một được nhận quà từ anh đâu đấy nhé! Đ-Đừng có hiểu lầm!"
"Hiểu lầm thế quái nào được!?"
"H-Hay là anh... nghĩ rằng em là người phụ nữ không xứng đáng để trao đổi đá phòng ngự sao...?"
"Sao tự nhiên lại trầm cảm thế!? Aaa thôi được rồi, đây xin mời!"
"C-Cảm ơn...!"
Khi tôi đưa chiếc dây buộc tóc, Yuzuriha-san đón lấy với đôi mắt lấp lánh.
Cô vui là tốt rồi.
Đổi lại tôi bị dúi vào tay viên ngọc lục bảo to tổ bố, tôi thầm thề trong lòng sẽ tìm thời điểm thích hợp trả lại cho gia chủ nhà Công tước Sakuragi.
4 (Công Tước POV)
Đêm khuya, câu đầu tiên Touko nói khi đến thăm nhà Công tước Sakuragi khiến Công tước thực sự kinh ngạc.
"...Chờ chút đã. Ngài vừa nói cái gì?"
"Tôi rất hiểu cảm giác muốn hỏi lại như thế, nhưng đây là sự thật. Bantou đã hành động. Hay nói đúng hơn là lão đã đến gặp TÔI đấy!"
"Xác nhận lại một chút, Bantou tức là kẻ được mệnh danh là Kingmaker đó sao...?"
"Đương nhiên rồi! Nếu không thì tôi dù có bận tối mắt tối mũi cũng chẳng việc gì phải siêu khẩn cấp đến tận đây!"
──Các thương nhân của đất nước này, tức là giới kinh tế, đều bị chi phối bởi một nhân vật được gọi là Bantou.
Nhân vật đó không thích nổi bật, tuyệt đối không xuất hiện trên sân khấu chính trị, thậm chí hiếm khi có hành động để lộ danh tính.
Vì lẽ đó, ngay cả sự tồn tại của hắn cũng hầu như không ai biết.
Tuy nhiên, có một sự thật không thể chối cãi mà chỉ một bộ phận rất nhỏ giới quý tộc biết đến.
Một khi Bantou ra lệnh, mọi đại thương nhân đều tuân theo trung thành như nô lệ.
Bantou sở hữu tài lực sâu không thấy đáy, e rằng còn vượt xa cả vương tộc.
Và.
"Vậy sao... Kingmaker cuối cùng cũng hành động rồi à..."
"Là vậy đó."
Trong năm mươi năm qua, người ta thì thầm rằng Bantou chỉ hành động đúng ba lần.
Tất cả đều là trong những cuộc tranh đoạt để quyết định vị vua kế nhiệm, hoặc thay đổi vương quyền.
Và trong tất cả các lần đó, phe cánh mà Bantou chọn đều giành chiến thắng và lên ngôi vua.
Vì lẽ đó, Bantou còn có biệt danh là Kingmaker.
"...Thắng rồi."
Dù đã tin chắc vào chiến thắng cuối cùng khi đứng về phe Công chúa, nhưng sự tồn tại của Bantou cho đến giờ vẫn như cái gai mắc trong cổ họng Công tước.
Bantou không lộ diện công khai, cũng không đưa ra tuyên bố.
Điều đó có nghĩa là người ngoài không thể xác nhận Bantou đã theo phe nào.
Tuy nhiên, nếu đệ nhất hoàng tử hay đệ nhị hoàng tử mà nhận được sự ủng hộ của Bantou, với tính cách của bọn chúng, chắc chắn sẽ rêu rao ngay lập tức, và vì chuyện đó chưa xảy ra nên người ta suy đoán trong cuộc tranh đoạt ngai vàng lần này, Bantou giữ thái độ trung lập.
Nhưng suy đoán rốt cuộc cũng chỉ là suy đoán.
Công tước đã nhiều lần tìm cách liên lạc với Bantou nhưng đều thất bại.
"Kingmaker đã đến chào hỏi thì đương nhiên có nghĩa là hắn sẽ theo phe người."
"...Ưm. Về chuyện đó thì, có chút vấn đề..."
"Sao vậy?"
Công tước nhíu mày trước câu trả lời ngoài dự đoán, dù ông nghĩ mình chỉ đang xác nhận lại điều hiển nhiên.
Phía bên kia, Touko cũng làm vẻ mặt khó hiểu:
"Thì là, Bantou đã nói với tôi thế này: [Hiện tại ta sẽ đứng về phía ngài, nhưng không có nghĩa là ta trở thành đồng minh của ngài].”
"...Nghĩa là sao?"
"Tôi cũng hỏi thế đấy! Rồi ngài đoán xem lão già đó nói gì? [Chính vì đến điều đó mà cũng không hiểu nên ngài chỉ là con nhãi ranh, và đó là lý do ta chưa từng chọn ngài cho đến tận bây giờ]! ...Nè, thế rốt cuộc là sao hả?"
"...Hừm..."
Công tước rên rỉ.
Hoàn toàn không hiểu nghĩa là gì.
Điều chắc chắn là còn quá sớm để cho rằng Bantou đã hoàn toàn đứng về phía bên này.
"À nhắc mới nhớ, hôm nay Yuzuriha đâu?"
"Con bé đang ở trong phòng."
"Sao không gọi nó đến thư phòng?"
"Đằng nào thì hôm nay nó cũng là đồ bỏ đi rồi."
"Tại sao cơ?"
"──Ban ngày, nó đi mua sắm với gã đàn ông đó. Từ lúc về đến giờ cứ cười tủm tỉm suốt, ngắm nghía cái dây buộc tóc rẻ tiền trên tay cả mấy tiếng đồng hồ với vẻ mặt đầy yêu thương."
"...Cái đó, chắc là được anh trai Suzuha tặng ha?"
"Ngoài ra thì còn nghĩ được gì nữa. Báo cáo của hộ vệ cũng nói thế."
"Ư, ghen tị quá. Mình cũng muốn quà của anh trai Suzuha──Aaa á!?"
Công tước nhăn mặt trước tiếng hét bất thình lình của Touko.
Dù thư phòng có cách âm, nhưng chuyến viếng thăm của Touko là tuyệt mật.
Đêm khuya thanh vắng vốn đã dễ vọng tiếng. Đâu phải cứ cách âm là được hét toáng lên.
"Ồn ào quá. Rốt cuộc là bị làm sao?"
"Xin lỗi. Nhưng tôi ấy mà, trước khi đến đây cứ suy nghĩ mãi.──Tại sao Bantou đến tận bây giờ mới đứng về phía bên này."
"...Hừm."
Lời Touko nói cũng có lý.
Cái gì cũng vậy, tuyên bố hợp tác hay đứng về phe nào càng sớm, khi đại cục chưa định hình, thì mức độ đóng góp càng lớn.
Nhất là trong cuộc tranh đoạt ngai vàng kế vị.
Và nếu là một kẻ sắc sảo như Bantou, một khi đã tính toán sẽ theo phe nào thì lẽ thường phải xưng danh sớm nhất có thể.
"Nè Công tước, thử nghĩ xem. Những quân bài chúng ta có được gần đây là gì? Bước ngoặt thay đổi tương lai của chúng ta là gì?"
"Rõ ràng rồi. Là màn thảo phạt ở Đại Thụ Hải Ogre."
"Đúng, tôi cũng nghĩ vậy. Màn đại thảo phạt rung chuyển cả lục địa đó đã thay đổi dòng chảy thời đại. Hai tên hoàng tử ngốc lập kế hoạch viễn chinh vô lý. Nên Bantou đã theo phe tôi, tôi đã nghĩ thế."
"Đúng vậy."
"...Nhưng nếu, không phải thế thì sao?"
"Ngoài ra thì còn khả năng nào nữa?"
"Ví dụ nhé, là do biết đến sự tồn tại của anh trai Suzuha, hoặc sức mạnh, hay tầm ảnh hưởng của anh ấy chẳng hạn..."
"............"
Mồ hôi lạnh rịn ra trên lưng Công tước.
Màn thảo phạt ở Đại Thụ Hải Ogre hiện đang là chủ đề chấn động trong nước.
Việc một đội quân ma vật cấp độ có thể tàn sát nhân loại toàn lục địa được tổ chức sâu trong Đại Thụ Hải.
Việc năm người trẻ tuổi, đứng đầu là Yuzuriha với biệt danh Sát Chiến Thần Nữ, đã tiêu diệt chúng.
Việc xây dựng quan hệ hữu nghị với nước láng giềng, đặc biệt là tộc Amazon vốn được coi là biệt lập.
Công tước biết rõ.
──Tất cả những sự kiện đó.
Nếu không có chàng thanh niên ấy, thì tuyệt đối không thể thành hiện thực──
"Theo tôi thấy thì, có khi nào Bantou đã tiếp xúc với anh trai Suzuha ở đâu đó không?"
"...Ta không nhận được báo cáo nào như thế."
"Có chắc không? Nếu nghĩ theo hướng đó thì mọi chuyện đều khớp đấy?"
"Cả Yuzuriha lẫn hộ vệ đều không nói gì về chuyện đó cả. Vốn dĩ nói là đi mua sắm nhưng hình như con gái ta đã dẫn cậu ta đến những cửa hàng cung cấp cho vương tộc ở khu quý tộc. Người tiếp xúc với gã đàn ông đó, ngoài Yuzuriha ra thì chỉ có nhân viên cửa hàng trang sức thôi."
"Ra vậy. Thế thì hướng đó sai rồi ha──"
"Sai chắc rồi. Vì theo lời kể thì gã đàn ông đó vừa nhờ một lão nhân viên chọn kẹp tóc vừa bàn luận về kiểu tóc của em gái."
Trước câu nói bâng quơ của Công tước, toàn thân Touko cứng đờ.
"──Chính là nó."
“Sao cơ?”
"Cái cửa hàng mà Yuzuriha dẫn đến, tôi biết thừa. Cả cái Vương đô này chỉ có đúng một cửa hàng trang sức được yểm ma pháp thượng hạng thôi."
"Thì sao?"
"Nên tôi cũng biết điều này, cửa hàng đó chỉ tuyển nhân viên nữ trẻ tuổi thôi. Ông chủ có chấp niệm cực mạnh rằng đó là cửa hàng trang sức chứ không phải tiệm pháp cụ, nên dù quý tộc cấp cao có đến xin làm nhân viên, nếu là đàn ông thì cũng bị đuổi thẳng cổ."
"...Chuyện đó, có chắc chắn không...?"
"Đương nhiên. Chính vì vụ đó mà tôi, một Công chúa, đã từng phải đứng ra hòa giải giữa các quý tộc đấy."
Báo cáo nói rằng là lão nhân viên.
Vậy thì, một kẻ đóng giả làm nhân viên mà ngay cả quý tộc cấp cao cũng không thể, và tiếp khách, kẻ đó tức là──
"Vậy thì, tên nhân viên đó là Bantou sao──?"
"Chắc chắn là vậy. Bantou đã tiếp xúc với anh trai Suzuha và đưa ra câu trả lời. Nên mới đứng về phía chúng ta. Không, không phải──"
Touko lắc đầu:
"Với cái giọng điệu của tên Bantou đó thì không phải theo phe chúng ta, mà cảm giác như hắn theo phe của anh trai Suzuha ấy...?"
"Đằng nào cũng thế cả thôi."
"Hiện tại là thế. Nhưng nếu lỡ anh trai Suzuha theo phe một trong hai tên ngốc kia, thì Bantou sẽ──"
"Giả thuyết vô nghĩa."
Công tước khẳng định.
Đúng, xét đến tình hình hiện tại và tính cách của chàng trai đó, khả năng cậu theo phe một trong hai hoàng tử là gần như bằng không.
"Vấn đề là sau đó kìa."
"Vậy sao?"
"Đương nhiên rồi. Vạn nhất, gã đàn ông đó khao khát ngai vàng──"
"Lúc đó thì tôi cho luôn ngai vàng đấy?"
“…Ngài nói cái gì?"
Công tước trố mắt nhìn Touko tuyên bố sẽ từ bỏ ngai vàng một cách dễ dàng, điều hoàn toàn không thể tưởng tượng được theo quan điểm quý tộc.
Tất nhiên lời vừa rồi, là lời thật lòng không chút giả dối của Touko.
Nhưng Touko cũng không phải là đã phơi bày toàn bộ ruột gan.
(Tuy nhiên nếu anh trai Suzuha làm vua thì cách nhanh gọn và êm thấm nhất là kết hôn với mình, lúc đó thì Yuzuriha sẽ phải khóc ròng rồi... nhưng đành chịu thôi nhỉ?)
Vương tộc không được kết hôn với thường dân. Đó là luật pháp và truyền thống của đất nước này.
Nhưng nếu, ngay khoảnh khắc kết hôn, Nữ vương vứt bỏ thân phận đó.
Thì chẳng có luật pháp nào cấm cản hôn nhân cả.
5
Giá cá tăng vọt. Rau củ vẫn đắt đỏ như thường.
Cuộc đại chiến huy động cả nước được truyền tin về là quân đội nước ta đang liên chiến liên thắng.
Tôi quan sát thái độ của các thương nhân. Thương nhân cười hớn hở, thương nhân mặt mày tái mét, thương nhân lén lút chuẩn bị bỏ trốn trong đêm. Thái độ của họ hùng hồn hơn lời nói gấp bội.
Quan sát Vương đô như thế, cuối cùng tôi đi đến một kết luận.
Bữa tối hôm nay là Tempura Soba.
Trước mặt Suzuha đang cắm cúi ăn không nói lời nào và Yuzuriha-san đang sì sụp bát mì bên cạnh như một lẽ đương nhiên, tôi rào trước là cứ vừa ăn vừa nghe cũng được.
"Trong tương lai gần, khả năng cao sẽ xảy ra đảo chính ở đất nước này."
"Phụtttt────!!"
Yuzuriha-san phun toẹt ra, mì và nước dùng trong miệng bắn tung tóe.
"Đây Yuzuriha-san, dùng khăn này lau đi nhé."
"A, cảm ơn──Ơ cái chuyện đó giờ quan trọng gì! Tại sao anh, lại biết chuyện đó!? Nghe được từ đâu!?"
"Nghe cái gì cơ?"
"Còn phải hỏi! Về kế hoạch đảo chính do nhà Công tước Sakuragi chủ trì!"
"...Yuzuriha-san? Cái này gọi là "lạy ông tôi ở bụi này" đấy ạ."
Suzuha nhìn Yuzuriha-san bằng ánh mắt khinh bỉ. Tôi cũng hoàn toàn tán thành ý kiến đó.
Nhưng Yuzuriha-san tỏ thái độ bất cần:
"Dù sao thì cũng định đến phút chót sẽ tiết lộ và nhờ Suzuha-kun với anh hợp tác nên không sao. Quan trọng hơn là việc kế hoạch bị lộ ở giai đoạn này mới là vấn đề lớn đấy. Vậy rốt cuộc anh trai Suzuha-kun nghe tin kế hoạch đảo chính từ đâu?"
"Không, anh chả nghe từ đâu cả."
"...Hả?"
Yuzuriha-san làm mặt như bị cáo ghẹo.
Để Yuzuriha-san có thể hiểu được, tôi quyết định giải thích theo trình tự.
"Đầu tiên, theo hiểu biết của anh, nước ta không có cửa thắng trong cuộc chiến lần này."
"Tại sao anh nghĩ thế?"
"Đơn giản là vì tiếc rẻ chiến lực. Nếu thực sự muốn thắng chiến tranh, ít nhất thì tuyệt đối phải để Yuzuriha-san xuất trận."
"Nhưng nếu em tiên phong thì lại thành công lao của em mất. Cuộc chiến lần này còn có khía cạnh lớn là để đánh lạc hướng dư luận khỏi chiến thắng vang dội chúng ta giành được ở Đại Thụ Hải Ogre. Vì thế vương tộc xuất chinh còn chúng ta ở nhà trông coi là hợp lý mà."
"Về mặt chính trị thì có thể, nhưng về mặt chiến thuật thì là tệ nhất."
"Tại sao?"
“Anh đã mượn thư phòng nhà Công tước để tìm hiểu tình hình chiến tranh của nước ta những năm gần đây, và chỉ thắng ở những chiến trường có Yuzuriha-san. Ngược lại, những trận chiến mà hai vị hoàng tử xuất trận thì không có chiến thắng nào cả."
"Đúng là thế thật."
"Chiến trường vài năm gần đây chỉ cầm cự được nhờ thực lực áp đảo của Yuzuriha-san thôi. Nếu Yuzuriha-san không hoạt động tích cực, đất nước này chắc đã thua trận từ lâu rồi."
"T-Thế sao? Mà thực ra em cũng nghĩ thế nhưng được chính miệng anh nói ra thì ngại quá..."
Có vẻ ngại thật, Yuzuriha-san đỏ mặt uốn éo người.
Nhưng vấn đề chính không phải ở đó.
"Cho nên cuộc chiến lần này, anh cứ nghĩ là sẽ thua nhanh chóng rồi chạy về. Thế nhưng lại có tin báo về là liên chiến liên thắng, tiến quân như chẻ tre."
"Ừ, thực ra em cũng khá bất ngờ."
"Nên anh đã quan sát kỹ thái độ của các thương nhân ở Vương đô. Sắc mặt của thương nhân buôn cái gì, từ đâu. Tỷ lệ tăng giá riêng lẻ. Sự khan hiếm hàng hóa, thay đổi nơi sản xuất, tần suất nhập hàng... Kết hợp và quan sát kỹ lưỡng những yếu tố đó, anh đi đến một sự tin tưởng chắc chắn."
"Hô. Đó là gì?"
Tôi tuyên bố dõng dạc.
"Quân đội nước ta, đang liên chiến liên bại. Không sai vào đâu được."
Cái gọi là "Đại bản doanh công bố" (báo cáo láo) ấy mà.
Lãnh đạo nước ta đang che giấu sự thật thua trận, lừa dối người dân bằng những tin thắng trận giả dối.
"Này cậu, chờ chút đã!?"
Yuzuriha-san hoảng hốt xen vào.
"Nếu chuyện anh nói là sự thật, thì không lý nào em lại không biết! Gia tộc Công tước sở hữu mạng lưới tình báo riêng, và lúc nào cũng chú trọng việc thu thập thông tin!"
"Vậy anh hỏi nhé, Yuzuriha-san đã trực tiếp nghe chuyện từ người nào thực sự nhìn thấy chiến trường trong cuộc chiến này chưa?"
"...Chưa. Báo cáo trực tiếp có vẻ bị chậm trễ. Thường ngày thì binh lính trà trộn ngoài tiền tuyến sẽ đến bán thông tin..."
"Nghe chuyện đó, anh càng tin chắc hơn."
Tôi nhìn chằm chằm vào Yuzuriha-san:
"Thử nghĩ mà xem. Với tính cách của hai vị hoàng tử mà anh nghe được, nếu thực sự đang thắng thì họ sẽ rêu rao xem phe hoàng tử nào hoạt động tích cực hơn. Và chắc chắn sẽ ngáng chân nhau kịch liệt."
"Chính xác. Tâm địa của hai tên hoàng tử đó thối nát tận cùng mà."
"Vốn dĩ mục đích của cuộc chiến này cũng là để chứng tỏ bản thân xứng đáng làm vua kế nhiệm đến mức nào mà. Nhưng chuyện đó hoàn toàn không được truyền về."
"Ừm..."
"Nếu nói hai hoàng tử hợp lực nghiền nát quân địch thì nghe chỉ được cái lọt tai thôi, chứ chẳng bao giờ nghe thấy miêu tả chi tiết. Chính vì thắng trận nên càng phải miêu tả tỉ mỉ và chi tiết để tuyên truyền rầm rộ chứ."
"Nghe anh nói thì đúng là vậy... nhưng với mấy tên hoàng tử ngốc đó, có khi nào chỉ đơn giản là tấn công theo đà nên chẳng có cảnh nào ngầu để kể không?"
"Nếu thế thì sẽ có những chuyện kiểu thế lọt ra ngoài. Nhưng lần này chi tiết hoàn toàn bặt vô âm tín."
Nói liên tục khát nước quá. Tôi muốn uống trà.
"Tức là ngay từ đầu thắng hay thua cũng chẳng quan trọng, kịch bản đã được dựng sẵn theo hướng đó rồi."
“…Ờm…”
Nếu không thì không thể giải thích được.
Lý do việc kiểm soát thông tin lại trơn tru đến thế.
Chính vì đã chuẩn bị tỉ mỉ và tinh vi từ rất lâu trước khi có kết quả trận chiến, có khi là từ trước khi lên kế hoạch viễn chinh, nên mới có thể qua mặt được cả Yuzuriha-san, con gái nhà Công tước.
Đến đây thì chỉ còn cách đáp án một bước chân.
"Trong trường hợp đó, lý do chuẩn bị thông tin giả dối đó là gì? Đằng nào thì chẳng bao lâu nữa cũng bị lộ."
"Thời gian trôi qua thì tin giả chẳng còn giá trị. Nên mấy thứ đó chỉ là để câu giờ──Aaa, là thế sao!?"
"Đúng vậy. Nên mục đích e rằng là đảo chính."
Chỉ cần nắm được chính quyền bằng đảo chính, thì dù có thua to trong chiến tranh, đối tượng truy cứu trách nhiệm của mình đã bị loại bỏ.
Tất nhiên nếu quân địch xâm lược thì lại là chuyện khác, nhưng với tình hình hiện tại có Sát Chiến Thần Nữ Yuzuriha-san, cộng thêm liên minh với tộc Amazon, bọn họ phán đoán khả năng quốc gia bị tấn công là thấp.
Không biết đại quý tộc nào đã vạch ra âm mưu này, nhưng e rằng việc các hoàng tử đại bại cũng đã được định sẵn ngay từ đầu trong kế hoạch. Tính cách thối nát khủng khiếp.
"Vì thế anh đã nghĩ phe cánh của một trong hai hoàng tử sẽ tiến hành đảo chính, và mục tiêu là vợ chồng Quốc vương hiện tại và Công chúa đang ở Vương đô... ơ, Công chúa cũng đảo chính sao?"
"Ư"
"Nếu em bảo hãy coi như chưa nghe thấy gì thì anh sẵn lòng tuân theo, nhưng mà..."
"──Không. Đã đến nước này thì anh nghe luôn đi. Đằng nào thì em cũng định nói cho anh biết."
Sau đó, tôi bị bắt phải nghe tường tận từng li từng tí về kế hoạch đảo chính để Công chúa trở thành Nữ vương kế vị.
Tôi chỉ là một thường dân, nghe được cốt lõi của âm mưu quy mô quốc gia thì cũng chẳng giúp ích được gì.
Và rồi năm ngày sau khi chúng tôi nói chuyện đó trong bữa tối.
Phe đệ nhị hoàng tử đã tiến hành đảo chính, vợ chồng Quốc vương và Công chúa bị giam lỏng.
6
Thiết quân luật được ban bố tại Vương đô, quyền tự do đi lại bị hạn chế.
Trong bối cảnh đó, sắc mặt của Yuzuriha-san khi bí mật đến nhà tôi đã vượt qua cả mức trắng bệch, chuyển sang màu đất thó.
"...Thực sự xin lỗi, anh đã cảnh báo rồi mà em lại để ra nông nỗi này. Em cũng đã cố gắng ngăn chặn cuộc đảo chính nhưng..."
"Không phải chuyện để anh nhận lời xin lỗi đâu."
Dù có dự đoán được cuộc đảo chính của phe hoàng tử, nhưng thực tế nó diễn ra thế nào thì thường dân như tôi làm sao đoán được.
Vốn dĩ đối với thường dân, chuyện tranh giành quyền lực của quý tộc, hay ai sẽ là vua kế nhiệm về cơ bản chẳng liên quan gì.
Nếu một tên ngốc lên làm vua khiến đất nước hoang tàn, thì cùng lắm là tôi và Suzuha chuyển sang nước ngoài sống.
Ngôi làng nơi tôi và Suzuha sinh ra và lớn lên, cả ruộng đồng ở đó cũng chẳng còn nữa rồi.
"Vậy anh... nghĩ tương lai sẽ thế nào?"
"Thế nào là sao?"
"Hiện tại, vợ chồng Quốc vương và Công chúa đang bị giam lỏng."
Ánh mắt nghiêm túc của Yuzuriha-san chắc chắn không tìm kiếm một câu trả lời an ủi.
Nên tôi cũng trả lời thẳng thắn.
"Công chúa sẽ bị giết."
"──!"
"Danh tiếng của triều đại hiện tại cũng không đến nỗi quá tệ, hơn nữa còn phải giữ thể diện với bên ngoài. Vợ chồng Quốc vương hiện tại sẽ bị giam lỏng cho đến lễ đăng quang, sau đó thì bị trục xuất, giam cầm cả đời, hoặc bị đầu độc chăng? Nhưng Công chúa thì không có lý do gì để giữ lại mạng sống. Hơn nữa là quá nguy hiểm."
"Nguy hiểm..."
"Phe Công chúa cũng đã lên kế hoạch đảo chính đúng không? Nếu chuyện đó bị lộ thì đương nhiên, mà dù không biết thì việc để một Công chúa được đồn đại là thông minh sắc sảo sống sót sẽ tiềm ẩn nguy cơ cao bị đâm sau lưng. Anh nghĩ Công chúa sẽ bị giết để bịt miệng các quý tộc phe Công chúa."
Mà, đây chỉ là suy nghĩ của một thường dân như tôi, chẳng biết đúng được bao nhiêu phần.
Nhưng nghe tôi nói xong, Yuzuriha-san trầm ngâm suy nghĩ với vẻ mặt căng thẳng, rồi một lúc sau ngẩng lên nhìn thẳng vào tôi.
“Em có một thỉnh cầu với anh."
"Vâng."
“Em thừa biết mình chẳng có tư cách gì để nhờ anh việc này. Nên đây là một lời thỉnh cầu, anh có quyền từ chối. Nhưng nếu được xin đừng từ chối, vì điều đó nếu có việc gì em làm được em sẽ làm bất cứ thứ gì, thế nên,"
Yuzuriha-san nuốt nước bọt cái ực:
“Anh có thể cùng em──giải cứu Công chúa được không?"
"Được thôi."
"............Hả?"
Tôi trả lời ngay lập tức khiến mắt Yuzuriha-san tròn vo như dấu chấm.
✦✧
Đã quyết thì thời gian là vàng bạc.
Trong lúc lôi Yuzuriha-san vẫn đang đứng hình lên xe ngựa đến nhà Công tước, cuối cùng mạch suy nghĩ của cô cũng khởi động lại và quay sang chất vấn tôi.
"Khoan, chờ chút đã! Anh, không thấy thế là quá nhẹ nhàng sao!?"
"Cái gì cơ?"
“Anh thừa biết mà! Bây giờ đột nhập vào vương cung để đoạt lại Công chúa, nghĩ kiểu gì cũng là hành động tự sát đấy!?"
"Người nhờ anh làm cái hành động tự sát đó là Yuzuriha-san mà?"
"T-Thì đúng là thế nhưng mà!"
Mà, tôi cũng hiểu ý của Yuzuriha-san.
Theo lẽ thường thì đó là yêu cầu đáng bị từ chối, chẳng khác nào bảo đi chết đi, cô muốn hỏi tại sao tôi lại gật đầu cái rụp.
Câu trả lời của tôi cho việc đó rất đơn giản.
"Chuyện đó ấy à, đơn giản thôi."
“…Fu ể?”
"Đồng đội gặp khó khăn thì giúp đỡ. Chỉ thế thôi."
"C-Cái đó...!"
"Hay là việc anh coi Yuzuriha-san là đồng đội chỉ là tình đơn phương từ phía anh thôi? Nếu thế thì hơi buồn đấy──"
"Không có chuyện đó đâu!!"
Yuzuriha-san hét lớn đến mức cỗ xe ngựa của nhà Công tước rung chuyển để phủ nhận.
“Anh là đồng đội tuyệt vời nhất của em, là sự tồn tại duy nhất em có thể giao phó tấm lưng của mình! Việc anh tự hạ thấp bản thân như thế, cho dù là chính anh thì em cũng không tha thứ đâu!"
"Hả? Không, nói thế thì khen hơi quá──"
"Quá cái gì mà quá! Cho đến giờ em đã được anh cứu biết bao nhiêu lần, lại còn bây giờ nữa, anh trả lời cái câu mà em mong ước còn hơn cả tuyệt vời một cách nhẹ bẫng... anh định khiến em yêu anh say đắm đến mức nào mới chịu hả cái đồ đại ngốc này!!"
"M-Mà, chuyện đó để sau đi."
Cảm giác như bị mắng oan, và hình như có cả phát ngôn nghe hơi bất ổn nhưng giờ không phải lúc truy cứu.
Dù sao thì Yuzuriha-san đã lấy lại tinh thần, thật may quá.
Bởi vì bọn tôi sắp đi vào chỗ chết.
Nếu khí thế không sung mãn thì không thể sống sót trở về được.
...Tìm hiểu kỹ rồi mà thấy thực sự không làm gì được thì lúc đó tính sau vậy.
7
Tôi nhồi nhét vào đầu sơ đồ vương cung, các lối đi bí mật, vị trí cống ngầm mà nhà Công tước đã giấu kín, suy đoán nơi giam giữ Quốc vương và Công chúa, ước tính binh lực địch và lên kế hoạch giải cứu.
Trong lúc đang vạch chiến lược, tôi nghe được một sự thật bất ngờ.
"──Mà này, anh cũng gặp Công chúa rồi đúng không?"
"Ơ, ở đâu cơ?"
"Ra vậy, hình như em chưa nói với anh... Thì là, Touko, Hiệu trưởng Học viện Nữ Hiệp sĩ Hoàng gia Mạnh nhất ấy. Nhỏ đó là bạn thuở nhỏ kiêm bạn thân của em, và cũng là Công chúa của đất nước này."
"Hảảảảảảả!?"
“Em cứ im im định tìm lúc nào đó bật mí mà quên khuấy mất, không ngờ lại thành ra thế này..."
Không biết luôn.
Hóa ra tôi đã quen biết Công chúa nước này từ lúc nào không hay.
Dù rằng phía bên kia chắc chẳng nhớ gì về một thường dân như tôi đâu. Nhưng──
"Vậy thì càng phải làm gì đó thôi."
"Đương nhiên rồi. Anh nói thế giúp em đỡ lắm."
“Anh không muốn thấy người quen chết mà không cứu đâu, xin kiếu lần hai."
“…Anh ngày xưa, cái đó──không, không phải chuyện để hỏi lúc này. Quên đi."
Tụi tôi trao đổi ý kiến với Yuzuriha-san và cha cô ấy, ngài Công tước, trong khi nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ tuyệt mật quốc gia dù nhìn kiểu gì đi nữa.
"...Ưm..."
"Sao rồi, anh thấy có khả thi không?"
Yuzuriha-san nhìn tôi với vẻ mặt pha trộn giữa kỳ vọng và lo lắng, nhưng thật khó nói.
Rõ ràng là tình hình cực kỳ gay go.
Bởi vì nếu cùng đường, kẻ địch có thể vứt bỏ Touko-san và bỏ chạy là xong. Thậm chí cho nổ tung vương cung để gây hỗn loạn rồi trốn thoát, lập kế hoạch mới thì thiệt hại cũng ít. Vì thế phải khiến kẻ địch trì hoãn việc xử lý Touko-san đến phút chót.
Ngược lại, phía tụi tôi, Touko-san bị giết là Game Over.
Chúng tôi mất Touko-san, e rằng Yuzuriha-san sẽ trở nên vô dụng một thời gian, trong lúc đó quân địch đang giao chiến hiện tại sẽ đánh thẳng vào Vương đô và đất nước này có thể diệt vong.
Nghe tôi giải thích, Yuzuriha-san gật đầu đầy cay đắng.
“Anh nói đúng... Nếu chỉ là tấn công và chiếm đóng vương cung thì chỉ cần anh và em là thắng dễ dàng..."
"Chắc chắn là nhàn hơn việc chiến đấu liên tục ở Đại Thụ Hải Ogre nhiều."
Giữa chừng, Suzuha đi thẳng từ trường kỵ sĩ đến cũng nhập hội.
Về phần tôi, bản thân mình thì không sao nhưng tôi không muốn Suzuha tham gia kế hoạch giải cứu lần này. Vì quá nguy hiểm. Thế mà.
"Nii-san? Tất nhiên là anh sẽ không cho em ra rìa đâu nhỉ?"
"...Là anh trai, anh muốn em ở nhà cơ?"
"Tại sao ạ? Thế này thôi chứ em cũng hữu dụng lắm đấy? Nếu đối thủ là binh lính thông thường thì em có thể tay không tiêu diệt cả một sư đoàn cho anh xem."
"Lần này mục đích là giải cứu Touko-san, nên không được làm ầm ĩ──khoan, thế cũng được."
Quyết định phương châm.
Tôi lập kế hoạch với tốc độ chóng mặt trong đầu và đề xuất tác chiến với nhóm Yuzuriha-san.
Yuzuriha-san nghe chuyện, vẻ mặt dần hiện lên sự thấu hiểu.
"Ra là vậy. Theo kế hoạch của anh thì sẽ chia làm hai đội: giải cứu và dương đông kích tây. Nhưng mà..."
"Đúng vậy. Anh sẽ bơi ngược dòng cống ngầm để xâm nhập vào vương cung giải cứu Touko-san. Còn Suzuha và Yuzuriha-san sẽ gây ra các vụ việc để thu hút sự chú ý vào cùng thời điểm đó. Nếu là náo loạn bên ngoài thành, phía bên kia chắc sẽ chưa đến mức xử lý Touko-san. Nếu được thì mong nhà Công tước cũng hỗ trợ việc dương đông kích tây."
"Ta xin nhận."
"Cảm ơn ngài Công tước. Vậy quyết định thế nhé──"
"Chờ chút đã!!"
Yuzuriha-san hoảng hốt:
“Em cũng sẽ đi cùng anh vào vương cung!"
"Không được."
"Tại sao chứ!?"
"Không thể để lệnh nữ trực hệ của nhà Công tước chui xuống cống ngầm bơi lội được."
"Vớ vẩn!?"
Thực lòng mà nói, tôi rất muốn Yuzuriha-san tham gia đội giải cứu.
Nhưng ở lập trường của tôi thì tuyệt đối không thể mở miệng nói ra điều đó.
Đương nhiên rồi. Thường dân nào dám bảo con gái Công tước "chui xuống cống đi"?
Tuy nhiên, mấy lối thoát hiểm bí mật của vương tộc chắc chắn đang bị canh gác nghiêm ngặt. Nên nếu muốn xâm nhập vương cung mà ít bị phát hiện nhất, tôi nghĩ chỉ có đường cống ngầm.
──Mấu chốt ở đây là, nếu Yuzuriha-san tự mình đề nghị thì không vấn đề gì.
Tất nhiên ban đầu tôi sẽ từ chối, nhưng cuối cùng sẽ là do nhiệt huyết của Yuzuriha-san ép buộc.
Và tôi tin chắc Yuzuriha-san sẽ tự mình nói ra.
Nên nếu cô nói thêm lần nữa, tôi sẽ làm vẻ mặt đành chịu và chấp nhận cho Yuzuriha-san đi cùng.
Hiện tại, mọi việc đang diễn ra đúng theo kịch bản trong đầu tôi.
Tôi thầm cười đắc thắng trong lòng.
Nhân tiện thì Suzuha không hợp với tính cách này nên không được.
Suzuha hễ vào chỗ tối hay chỉ có hai người là không biết do buồn hay sợ, con bé có thói quen vô thức bắt chuyện hoặc cọ người vào tôi.
Trong chiến đấu thông thường thì không vấn đề gì lớn, nhưng trong tác chiến xâm nhập thì đó là chí mạng.
"Cống ngầm có bẩn đến mấy em cũng đếch quan tâm! Em muốn cứu Touko, và hơn hết là muốn bảo vệ sau lưng cho anh! Thế nên em cũng sẽ đi cùng anh!!"
"Th──"
"Khó coi quá đấy. Yuzuriha-san."
Khi miệng tôi đang chuẩn bị nói chữ "Th" trong câu "Thôi được rồi nếu em đã nói đến thế──", chẳng hiểu sao cô em gái Suzuha lại chen ngang bắt bẻ. Cái gì thế?
"Chị không hiểu sao, Yuzuriha-san? Nii-san đang nói thế này──nói thẳng ra là tụi mình vướng chân đấy."
""Hả!?""
"Sao cả anh cũng ngạc nhiên cùng thế ạ...? Hừ, những gì Nii-san nghĩ, em gái như em nhìn thấu hết cả rồi."
Suzuha chẳng nhìn thấu cái gì cả, vẫn giữ vẻ mặt đắc thắng nói với Yuzuriha-san.
"Nii-san đang nói thế này: [Em có theo kịp tốc độ xâm nhập của anh không? Khi bị cường địch bao vây có chắc chắn bảo vệ được bản thân không?──Em có đủ thực lực xứng đáng để làm cộng sự sát cánh bên anh không?]"
"Ư, ư ư... nghe nói vậy thì..."
"Không anh đâu có nói th──"
"Nii-san cũng nói thế này: [Đừng để anh phải nói ra, Suzuha và Yuzuriha chỉ làm dương đông kích tây là hết mức rồi. Hãy rèn luyện thực lực xứng đáng làm cộng sự của anh rồi hẵng đòi đi cùng]."
"...Hiểu rồi. Em lại dám đòi đi cùng anh trai Suzuha-kun, đúng là phát ngôn ngu xuẩn không biết lượng sức mình. Em xin rút lại."
"Ơ khoan chờ đã──"
Tôi đang luống cuống định giải thích thì vai bị vỗ bốp một cái.
Quay lại thì thấy ngài Công tước đang nhìn tôi chằm chằm, nước mắt lưng tròng.
Đó có thể nói là biểu cảm thế này.
Biểu cảm của cha mẹ dành cho chàng trai trẻ sắp trở thành vật tế thần thay cho cô con gái rượu.
"Xin lỗi──Đừng chết nhé."
Trong sâu thẳm lời nói của Công tước, sự an tâm vì không phải gửi con gái vào chỗ chết tràn ngập không chút che giấu.
Khoảnh khắc này, việc tôi phải một mình xâm nhập vương cung đã được quyết định.
8 (Touko POV)
Kể từ khi công chúa Touko bị giam lỏng trong phòng riêng tại vương cung, đã nửa ngày trôi qua.
"...Nè. Mở trói tay giùm được chưa?"
"Đương nhiên là không được rồi. Nếu cử động được tay thì điện hạ sẽ dùng ma pháp mất."
Lão già đang giám sát Touko bị trói tay sau ghế chính là kẻ đã giữ chức Tể tướng của đất nước này trong nhiều năm.
Và cũng là kẻ cầm đầu thực sự của cuộc đảo chính lần này.
Bề ngoài thì là do đệ nhị hoàng tử chủ trì, nhưng cái tên hoàng tử ngốc đó làm sao lập được kế hoạch đảo chính tỉ mỉ thế này. Nên Touko đã chủ quan.
Không ngờ gã đàn ông mờ nhạt này lại lên kế hoạch và thực hiện cuộc đảo chính chi tiết đến từng chân tơ kẽ tóc.
"Ma thuật của Touko điện hạ rất mạnh. Chỉ cần mở trói là lão già này sẽ bị thổi bay ra tận ngoài vương cung mất."
"Chậc."
Touko tặc lưỡi.
Chỉ cần dùng được ma pháp thì mình sẽ giết quách lão già này ngay lập tức.
"──Nè, Tể tướng cũng là đàn ông đúng không? Không có hứng thú với cơ thể của ta sao?"
Là một công chúa, Touko có cái nhìn khách quan về sức hấp dẫn phụ nữ của mình.
Địa vị Công chúa.
Gương mặt đẹp đến đáng sợ.
Và thân hình như hiện thực hóa dục vọng xác thịt hay ảo tưởng của đàn ông.
──Cơ thể của mình đối với hầu hết đàn ông còn giá trị hơn bất kỳ mỹ thực hay châu báu nào.
Touko nhận thức được điều đó, và trong hầu hết trường hợp, đó là sự thật không thể nghi ngờ.
Tuy nhiên Touko đã mài giũa ma thuật từ nhỏ, và cho đến giờ luôn trốn tránh việc sử dụng vũ khí phụ nữ này.
Có quan niệm trinh tiết mạnh mẽ, mang danh vương tộc nhưng lại trong sáng và mơ mộng trong chuyện yêu đương, Touko cảm thấy ghê tởm và không thể làm cái trò đong đưa với những gã đàn ông mình không thích.
Việc Yuzuriha, người cũng sở hữu nhan sắc và thân hình vượt xa phụ nữ xung quanh nhưng lại hoàn toàn mù tịt về quan hệ nam nữ, luôn ở bên cạnh cũng là một nguyên nhân.
Một Touko như thế, đang định thử dùng mỹ nhân kế lần đầu tiên trong đời.
Tình cảnh của Touko nguy cấp đến mức đó.
Ngay lúc này, mạch suy nghĩ lạnh lùng trong đầu cũng đang gióng lên hồi chuông cảnh báo ầm ĩ rằng mình có thể bị giết bất cứ lúc nào.
Tuy nhiên, mỹ nhân kế đầu tiên của Touko đã thất bại.
"Cơ thể của Touko điện hạ vô cùng hấp dẫn, nhưng hiện tại ta sẽ không chạm vào."
"...Nghĩa là sao?"
Touko hỏi, Tể tướng chẳng hiểu sao lại nhìn xa xăm.
"Lão đây làm Tể tướng từ khi Touko điện hạ mới chào đời. Đương nhiên lão đã chứng kiến sự trưởng thành của điện hạ trong suốt gần hai mươi năm qua, thấy ngài ngày càng xinh đẹp và tài năng nở rộ rực rỡ ngay bên cạnh.──Trong suốt thời gian đó, lão luôn cảm thấy vô cùng oán hận Touko điện hạ."
"C-Cái gì thế..."
Touko bất giác thủ thế trước nỗi oán hận của Tể tướng mà cô chẳng có chút ký ức nào.
Nhưng Tể tướng không quan tâm đến thái độ của Touko, vẫn nhìn xa xăm và nói tiếp.
"──Tại sao Touko-sama xinh đẹp và tràn đầy tài năng này, lại không có chim chứ...!"
"Tự nhiên ông thú nhận mình là Shota-con cái quái gì vậy!?"
"Nhân tiện, đoàn trưởng Sư đoàn Cận vệ và Giáo hoàng của Giáo hội, những người hợp tác trong cuộc đảo chính lần này, cũng có cùng quan điểm với lão."
"Đừng có lôi Công chúa ra làm mồi nhậu cho cái chuyện đó chứ!?"
"Việc bộc lộ sở thích tình dục không thể nói với ai và chia sẻ bí mật là vũ khí tốt nhất để củng cố sự đoàn kết. Đây là cơ bản của nghệ thuật giao tiếp đấy?"

Bị trả lời với vẻ mặt nghiêm túc như vậy, Touko cũng chỉ biết câm nín.
Cố gắng lắm mới rặn ra được một câu chửi thề bỏ lửng.
"C-Cái, lũ đại ngu các ngươi…!”
Ây chết tiệt. Trong tâm trí Touko, sự hối hận muộn màng ập đến.
Nếu biết thế này, thì đừng có hắt hủi mấy gã thượng quý tộc khốn kiếp từng đòi làm một nháy, mà cứ ỡm ờ một chút để kéo về phe mình cho rồi──!
"Hừ. Với tính cách của Touko điện hạ thì chuyện đó là bất khả thi thôi."
"Đừng có nhìn thấu suy nghĩ của người khác vào cái lúc nước sôi lửa bỏng này rồi vừa cười mũi vừa phun ra chân lý chứ!?"
Ngay lúc Touko điên tiết chửi thẳng vào mặt Tể tướng không biết là lần thứ bao nhiêu.
Từ xa bên ngoài căn phòng, những âm thanh ồn ào vọng lại.
"...Chà. Cuộc trò chuyện với Touko điện hạ cũng luyến tiếc thật, nhưng có vẻ sắp đến lúc chia tay rồi."
"C-Cái gì? Ha ha, chẳng lẽ, ngươi sợ bọn Yuzuriha đến đây cứu ta sao?"
Sự khiêu khích lộ liễu của Touko, nhưng nếu dễ dàng mắc bẫy thì dù quý tộc nước này có thối nát đến đâu cũng không thể ngồi ghế Tể tướng lâu năm được.
"Không phải tự mãn nhưng chuyện nàng Hiệp sĩ của nhà Công tước Sakuragi đến đoạt lại Touko điện hạ đương nhiên nằm trong dự tính. Tuy nhiên xét theo tình hình thì việc đột nhập vương cung trong tình trạng giới nghiêm nghiêm ngặt chẳng khác nào đi chết, vậy mà thực sự đến cứu thì lão cũng không tin nổi..."
"Yuzuriha ấy à! Nếu là vì người mà cô ấy tin tưởng từ tận đáy lòng, thì dù khả năng có thấp đến đâu cô ấy cũng sẽ cố gắng đến giới hạn!"
"Vô mưu thật. Hoặc đó là cái gọi là tuổi trẻ chăng."
Nghe Tể tướng lẩm bẩm, Touko cảm thấy lạnh sống lưng.
Điều mà Touko lờ mờ nghĩ tới nhưng đã đóng chặt nắp tư duy để không nghĩ đến.
──Biết đâu Yuzuriha muốn chết vì đồng đội.
Trái tim của người bạn thân chiến đấu đơn độc, liên tục hạ gục kẻ thù trên chiến trường đến mức phát ngán, kết quả là chiến thắng trong cô độc và bị gọi là Sát Chiến Thần Nữ, thực ra đã vỡ nát từ lâu rồi.
Biết đâu cô ấy đang mong ước được chết trên chiến trường vì những người đồng đội mình công nhận, và được những người đồng đội mình công nhận chứng kiến phút lâm chung──?
"Mà dù sao thì cũng vô ích thôi."
"Yuzuriha thì, dù đám hiệp sĩ phản bội có xông vào cả lũ cũng sẽ bị đánh bại ngược lại thôi!"
"Dù là tiểu thư nhà Sakuragi, thì cùng lắm cũng chỉ lưỡng bại câu thương. Hơn nữa."
Tể tướng nhìn Touko với ánh mắt đắc thắng:
"Lối đi bí mật dành cho vương tộc đã được bố trí binh lính cộng thêm bẫy phòng khi bị tập kích."
"...Ư!"
"Dù sao cũng là tiểu thư nhà Công tước mà, khả năng cao là cũng biết lối đi bí mật vốn chỉ vương tộc mới biết. Đến lão còn biết nữa là. Vì thế khi bọn chúng tấn công từ đường đó, canh đúng thời điểm──Bùm. Một vụ nổ lớn xảy ra, và chôn sống toàn bộ cùng với đám lính canh ở đó."
"Khốn... Chỉ vì một mình Yuzuriha mà dàn cảnh lớn quá đấy...?"
"Kẻ địch từng tiêu diệt tổng cộng không dưới vài ngàn binh lính sau khi bị coi thường mà. Phải thận trọng chứ."
Touko cắn môi.
Thế này thì dù Yuzuriha, hay thêm cả Suzuha và anh trai Suzuha có đến cứu cũng vô ích.
Bởi vì Tể tướng đã đọc được cả nước đi dùng lối đi bí mật của vương tộc, hơn nữa hắn còn sẵn sàng cho nổ tung vương cung chỉ để chôn sống Yuzuriha.
Đừng nói là bản thân mình, ngay cả nhóm Yuzuriha đến cứu cũng rơi vào tình thế tuyệt thể tuyệt mệnh.
"Tuy nhiên, nếu vương cung bị nổ tung thì sẽ hỗn loạn lắm, lỡ trong lúc sơ hở mà để Touko điện hạ chạy thoát được thì hỏng bét. Nên dù rất đáng tiếc, nhưng xin mời Touko điện hạ rời sân khấu tại đây."
"D-Dừng lại, dừng──!?"
"Vĩnh biệt, Công chúa."
Tể tướng rút con dao lớn từ trong ngực ra thủ thế──và đâm phập vào ngực Touko.
"────!!"
Bình thường thì chết ngay tức khắc.
Nhưng Touko, người có mana nồng độ cực cao tuần hoàn trong cơ thể, sẽ không chết ngay.
Tuy nhiên đó chỉ là kéo dài thời gian đến cái chết thêm một chút xíu mà thôi.
"Vẫn chưa chết sao. Quả nhiên là Công chúa──"
"TOUKO-SANNN!!"
Cánh cửa phòng bị thổi bay như phát nổ.
Và, thứ phản chiếu trong đôi mắt của Touko đang bị đâm vào ngực.
Là hình dáng anh trai Suzuha ướt sũng toàn thân, đang lao tới với vẻ mặt như ác quỷ khi nhận ra cô.
"Cá──"
Tể tướng, vẫn giữ nguyên tư thế cắm con dao vào người Touko, định quay lại xem chuyện gì.
Hắn chưa kịp quay lại được một nửa thì đã bị anh trai Suzuha lao tới đấm bay.
Kết quả.
Cứ như toàn thân phát nổ lớn, hắn tan biến không còn một dấu vết.
Như chẳng hề quan tâm đến cái chết của Tể tướng, anh trai Suzuha ôm lấy Touko, gọi tên cô không ngớt.
"Touko-san, Touko-san!"
"...Fufu, anh trai Suzuha... thực sự là... mạnh quá đấy... đấm chỗ nào bay chỗ đó thì còn hiểu được... chứ chấn động làm toàn thân tan biến thì kinh khủng cỡ nào... khụ."
Thấy Touko thổ huyết, anh trai Suzuha hét lên.
"Touko-san, đừng nói nữa!"
"...Xin lỗi nhé anh trai Suzuha... đã cất công liều mạng đến cứu tôi... thế mà xin lỗi vì không đợi thêm được chút nữa..."
"Touko-san sẽ được cứu! Vì thế!"
Anh trai Suzuha đang liều mạng truyền mana vào ngực Touko.
Là trị liệu ma pháp đã cứu Yuzuriha khi cô ấy bị đâm xuyên ngực.
Nhưng lần này Touko nghĩ chắc là không được rồi.
Vì tim đã bị đâm trúng.
"...Cứ thế này mà chết đi... nếu có thể chuyển sinh... kiếp sau tôi cũng muốn... trở thành em gái của anh trai Suzuha... nhé..."
"Touko-san sẽ không chết! Nên đừng nói nữa!"
Ý thức đã bắt đầu mơ hồ.
Một cuộc đời chẳng ra đâu vào đâu nhưng đã có Yuzuriha, và gần đây còn có cả mấy anh em Suzuha ở bên, nên đoạn cuối cùng rực rỡ vô cùng.
Nên Touko quyết định hạ màn với nụ cười.
(Nè, anh trai Suzuha. Hôn tôi lần cuối đi.)
Cô định nói thế, nhưng Touko không thể dệt nên lời nào nữa, chỉ còn tiếng không khí rò rỉ khò khè.
Thế nhưng.
"Aaa đã bảo là đừng có nói nữa mà!"
Anh trai Suzuha nói thế, rồi thô bạo áp môi vào, và từ trạng thái hôn, cậu truyền một lượng mana khổng lồ vào trong cơ thể cô. Vì thế.
Touko hoàn toàn yên tâm, và thả ý thức chìm vào bóng tối──
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
