Em Gái Tôi Ghi Danh Vào Học Viện Nữ Hiệp Sĩ, Thế Quái Nào Người Trở Thành Anh Hùng Cứu Quốc Lại Là Tôi (LN)

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17793

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2488

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 188

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3684

VOL 1 - Chương 2: Công Chúa, Thảo Phạt Goblin Và Ma Cà Rồng (Hồi Tử Chiến)

Chương 2: Công Chúa, Thảo Phạt Goblin Và Ma Cà Rồng (Hồi Tử Chiến)

1

Vào một ngày nọ, Suzuha ngỏ ý muốn tôi giúp đỡ bài kiểm tra của học viện.

"Em muốn nhờ anh chỉ bài à?"

"Không phải đâu Nii-san, không phải chuyện đó."

Hỏi kỹ ra mới biết, bài kiểm tra giữa kỳ đầu tiên của năm nhất tại Học viện Nữ Hiệp sĩ Hoàng gia Mạnh nhất là thảo phạt Goblin. Nghe nói họ sẽ phải thực hiện một chuyến viễn chinh đến ngôi làng Goblin trong vài ngày.

Ở đó, họ muốn nhờ tôi hỗ trợ cho chuyến viễn chinh.

"Nghe nói là do thiếu hụt nhân sự dự kiến, nên Yuzuriha-san đã đích thân chỉ định Nii-san. Chà, được chỉ mặt đặt tên như thế, quả không hổ danh là Hội trưởng Hội học sinh... Vậy Nii-san tính sao? Chị ấy bảo sẽ trả lương hậu hĩnh đấy."

"Tất nhiên là anh đi rồi."

Với tôi thì làm gì có chuyện từ chối hay không.

Dù sao đi nữa, đây là lệnh triệu tập đích danh từ một đại quý tộc.

Tôi cũng chẳng biết mình phải làm cái gì, nhưng chỉ còn cách tuân theo mà thôi.

✦✧

Ngày đầu tiên của kỳ thi.

Khi tôi cùng Suzuha đến điểm tập kết của học viện, ở đó đã có Yuzuriha-san và một thiếu nữ xinh đẹp lạ mặt khác.

Tuổi tác có vẻ cùng trang lứa với Suzuha và Yuzuriha-san.

Nhìn cái cách cô ấy nói chuyện suồng sã với Yuzuriha-san, chắc hẳn cô bé này cũng là quý tộc.

Khi chúng tôi lại gần, thiếu nữ chào hỏi bằng một nụ cười không chút lo âu.

"Chào đằng ấy. Anh là anh trai Suzuha trong lời đồn đấy hả?"

"Cái danh xưng anh trai Suzuha đó là sao chứ?"

"Thì anh là anh của Suzuha mà? Nên gọi là anh trai Suzuha. Tôi tên là Touko, từ giờ mong được giúp đỡ nhé?"

"Rất hân hạnh."

Chắc là quý tộc rồi, nhưng thái độ lại vô cùng cởi mở.

Hơn nữa, Touko-san tuy đã xưng tên nhưng lại không hề nhắc đến tước vị hay gia huy.

Nói cách khác, đây là sự thể hiện ý muốn kết giao mối quan hệ giữa người với người, không bị ràng buộc bởi thân phận quý tộc hay thường dân. Nếu vậy thì tôi xin trân trọng đón nhận tấm thịnh tình đó.

Tuy nhiên, tôi vẫn không thể bỏ kính ngữ được.

"Etou, Touko-san cũng là tân sinh giống Suzuha sao? Hay là cùng lớp với Yuzuriha-san?"

"Không phải cả hai đâu, tôi là người của nhà trường nhưng không phải học viên nhé. Giống anh trai Suzuha ấy."

"À. Người hỗ trợ."

"Đúng thế. Tôi chuyên về ma thuật, chứ hiệp sĩ thì chịu chết, chịu chết."

"...Hừm, nói nghe hay lắm..."

"Ồn ào quá đi. Yuzuriha cứ im lặng giùm cái."

Nhìn thái độ như muốn nói gì đó của Yuzuriha-san, xem ra cái cô Touko-san này không chỉ đơn thuần là người hỗ trợ của học viện.

Trang phục cô mặc cũng mang đậm chất ma đạo sư.

Khác với hai người kia đang mặc đồng phục của Học viện Nữ Hiệp sĩ Hoàng gia Mạnh nhất gồm áo sơ mi trắng, nơ cổ, váy ngắn và tất đùi, Touko-san diện một bộ đồ đen tuyền.

Mũ chóp nhọn vành rộng màu đen, áo blouse đen, đai kẹp tất và đôi bốt dài màu đen.

Từ chiếc quần short đen bó sát, cặp đùi phốp pháp căng mọng bị phơi bày trần trụi ra ngoài.

Thêm vào đó là đôi mắt đen và mái tóc đen cắt kiểu bob, trên tay cô còn cầm cả cây trượng dành cho ma đạo sư nữa.

"Vậy thì, cùng là phận hỗ trợ, mong được cô giúp đỡ."

"Ừ ừ anh trai Suzuha. Nhờ anh cả nhé."

"Thực ra tôi chỉ nghe nói là hỗ trợ, chứ hoàn toàn không biết phải làm công việc gì cả."

"Hửm? Mà, cũng chẳng có gì to tát đâu nên không cần bận tâm làm gì. Cần gì thì lúc đó tôi sẽ chỉ đạo."

"Vậy thì tốt quá."

Thấy tôi cúi đầu, Touko-san gật gù ra chiều ưng ý rồi nói:

"Thế thì trước tiên, hãy cõng tôi di chuyển nhé."

"Vâng. ...Vâng?"

"Nghe này. Tôi là một ma đạo sư yếu nhớt, nên bắt đi bộ đường dài thì vất vả lắm đúng không? Thế nên anh trai Suzuha vận chuyển tôi cũng được chứ nhỉ?"

"...Chuyện đó thì cũng được thôi, nhưng cõng để làm gì?"

"Để quan sát xung quanh cho kỹ ấy mà, chiều cao của tôi khiêm tốn lắm."

Mà, cũng chẳng sao.

Tôi chui đầu vào giữa cặp đùi múp míp tưởng chừng như sắp nứt toác ra đến nơi của Touko-san, dùng sức đứng phắt dậy.

"Ồ, cao quá cao quá! Nhìn rõ lắm luôn!"

Touko-san phấn khích reo lên như một đứa trẻ.

Trong khi tôi đang cố giữ thăng bằng để xui rủi không làm cô ngã, thì lưng tôi bị ai đó chọt chọt.

"Anou, Nii-san... lát nữa em cũng muốn, được không ạ...?"

"Anh thì được thôi. Nhưng Suzuha mặc váy, sẽ lộ hết quần lót đấy?"

"Ư...! Em không muốn để lộ dáng vẻ không đoan chính cho Nii-san thấy... nhưng mà, nhưng mà được Nii-san cõng thì hấp dẫn quá đi mất...!"

Suzuha bắt đầu phiền não thực sự.

Mà kể cả tôi có cõng Suzuha thì tôi cũng đâu có nhìn thấy quần lót của em ấy được đâu chứ.

e23f91b9-d526-42dc-9431-22ac92311f4f.jpg

2

Giữa chốn rừng núi hiểm trở, hàng chục tân sinh cùng các giáo quan đang hành quân.

Tuy nhiên, chúng tôi không nằm trong số đó.

Bởi lẽ, vai trò của chúng tôi là [Lén lút quan sát từ trong bóng tối để đảm bảo kỳ thi của các tân sinh diễn ra suôn sẻ]——

"...Cơ mà đám tân sinh năm nay, đứa nào đứa nấy có vẻ kém cỏi nhỉ?"

Touko-san, người vẫn đang ngồi chễm chệ trên vai tôi, vừa nhìn đám tân sinh phía xa vừa buông lời chê trách.

"Đừng nói vậy. Touko cứ lấy tớ và Suzuha-kun làm quy chuẩn nên mới thấy tệ, chứ cứ coi như mấy tiểu thư mới nhập học bình thường thì thế kia là đúng rồi. Suzuha-kun cũng nghĩ vậy mà đúng không?"

"Anou, em cũng là tân sinh mơn mởn đấy chứ?"

"Suzuha-kun ấy hả? Đừng có xạo, cái phong thái kia trông như kẻ đã từng tiêu diệt gọn ba hay bốn sư đoàn địch ấy chứ. Có khi còn nghi ngờ cô bé khai gian tuổi để nhập học nữa là?"

"Nii-san, mấy người này quá đáng thật. Hãy trừng trị họ đi anh."

"Sao mà làm thế được chứ!?"

Dẫu vậy, thấy Suzuha có thể nói chuyện bông đùa với một công nương như Yuzuriha-san, phận làm anh trai thường dân như tôi cũng thấy yên tâm phần nào.

Cô em gái nhà mình không hề tỏ ra sợ sệt trước hai vị quý tộc, kể cũng hơi bị ghê gớm đấy.

"——Nhân tiện thì Touko-san. Tôi cứ thắc mắc mãi."

"Hửm? Gì thế anh trai Suzuha?"

"Tôi là người ngoài nên ở đây cũng được thôi, nhưng Suzuha không cần trà trộn vào trong kia để tham gia kỳ thi của học viện sao?"

Đó là một thắc mắc thuần túy.

Đã được chính Hội trưởng Hội học sinh kiêm công nương Yuzuriha-san ra lệnh hành động riêng biệt thì chắc chắn sẽ không có chuyện bị đánh trượt hay lưu ban vì vắng thi, nhưng tôi vẫn muốn xác nhận lại cho chắc.

Nghe câu hỏi của tôi, Touko-san đang được cõng trên vai cười khổ.

"Chuyện đó không cần lo đâu. Với lại để Suzuha tham gia thi thì hậu quả còn khủng khiếp hơn nhiều đấy, biết không hả?"

"Khủng khiếp...?"

"Chẳng hạn nhé. Nếu Suzuha một mình xông vào hang ổ Goblin, anh nghĩ mất bao lâu để tiêu diệt sạch?"

Trước câu hỏi của Touko-san, tôi trầm ngâm suy nghĩ.

"...Để xem nào, nếu là một nhóm Goblin bình thường với Vua Goblin đứng đầu, số lượng khoảng một trăm con thì mười phút là đủ. Nhưng nếu số lượng đông hơn và có lẫn cả Ogre này nọ thì chắc sẽ mất hơn ba mươi phút."

"Ừ ừ, tôi cũng nghĩ cỡ đó. ——Vậy thì, nếu đám tân sinh kia làm điều tương tự thì sao?"

Tôi nghiêng đầu. Chỉ nhìn từ xa thôi thì trông họ chẳng có vẻ gì là mạnh mẽ cả...

"Để xem... Một tiếng chăng? Hay là hai tiếng?"

“Buubuu. Sai bét rồi, anh trai Suzuha."

"Thế thì mất mấy tiếng chứ."

"Không mất tiếng nào đâu, đáp án là bị tiêu diệt toàn bộ. Tiện thể nói luôn, không phải đơn độc đâu nhé, kể cả khi tất cả tân sinh cùng xông vào mà không có sự hỗ trợ của giáo quan thì cũng là tiêu diệt toàn bộ thôi."

"Hả?"

Tôi buột miệng thốt lên một tiếng ngớ ngẩn. Vì rằng.

"Thế thì nói gì đến nữ hiệp sĩ, chẳng phải cũng chỉ ngang hàng với lính thường thôi sao."

"Mà, tân sinh thì bình thường cũng chỉ đến thế thôi."

"...Là vậy sao?"

"Là vậy đó. Thế nên nếu Suzuha trà trộn vào thi, cô ấy sẽ một mình diệt sạch cả ổ, thế thì còn gì là thi cử nữa đúng không? Vì vậy Suzuha mới được miễn thi và chuyển sang làm nhân sự hỗ trợ đấy. Tiện thể kéo theo cả anh trai Suzuha luôn."

"Ra là thế..."

"Cơ mà cái tên Yuzuriha nổi quá, nên lũ ngu định phá hoại kỳ thi của trường mình cứ tăng lên mãi... A, vừa nhắc xong đã thấy một lũ ngu."

Touko-san nheo mắt lườm về phía chếch bên phải đằng xa.

Có vẻ như cô đã phát hiện ra rắc rối.

"Sơn tặc, khoảng hai mươi tên. Chắc chắn là đang mai phục học viên rồi, nhỉ Yuzuriha?"

"Đâu nào, hừm... Được rồi. Anh trai Suzuha-kun, đến lượt anh diễn rồi đấy."

"V-Vâng!"

“Anh hãy đi đường tắt đón đầu bọn chúng một chút, rồi tàn sát sạch lũ sơn tặc đó đi."

"Hảảảả!?"

"Sao thế, không làm được à?"

"À thì cỡ đó... cũng làm được thôi."

Dù gì trước khi đến Vương đô, tôi cũng từng đánh đuổi bọn trộm cướp tấn công làng.

Miễn là lũ sơn tặc không phải đám lính thiện chiến hay kỵ sĩ sa ngã, tôi tự tin mình cũng có thể chiến đấu ra trò.

Hơn nữa trong buổi huấn luyện thực chiến trước đây, Yuzuriha-san đã biết rõ kỹ năng của tôi.

Chính vì thế cô ấy mới chỉ định tôi ở đây.

Bị bảo đột ngột thì cũng giật mình thật, nhưng nghĩ lại thì thấy cũng hợp lý. Ít nhất tôi cũng thầm thở phào nhẹ nhõm vì mình không bị gọi đến chỉ để làm chân cõng.

"Vậy anh trai Suzuha-kun, xin lỗi nhé nhưng giao đám sơn tặc cho anh. Bọn tôi cũng muốn đi cùng, nhưng có thể vẫn còn những kẻ khác định tấn công học viên.”

"Đã rõ."

"Nếu cảm thấy nguy hiểm dù chỉ một chút thì hãy chạy ngay nhé. Tốt nhất là đừng để học viên phát hiện ra. Sống chết của lũ sơn tặc không quan trọng, nhưng nếu được thì cứ để chúng sống để tiện tra khảo. Sẽ có đội thu hồi riêng, anh không cần phải tra khảo hay thu thập chiến lợi phẩm đâu. Nên là đánh gục tất cả xong thì quay lại ngay nhé. Có câu hỏi gì không?"

"Không hề.”

"A, anou! Em cũng đi cùng Nii-san được không ạ!"

"Không sao đâu. Hãy bảo vệ anh trai mình cho tốt vào."

"Vâng!"

Suzuha gật đầu, thở mạnh đầy quyết tâm. Có thể thấy em ấy đang cực kỳ hăng máu.

Có lẽ em ấy muốn cho tôi thấy dáng vẻ trưởng thành của mình trong thực chiến.

"Vậy tôi đi đây."

"Ừ. Bảo trọng."

Thế là, tôi cùng Suzuha xuất phát đi tiễu trừ sơn tặc.

✦✧

Kết luận mà nói, mọi chuyện diễn ra nhạt nhẽo đến mức hụt hẫng.

Kể cả đám sơn tặc xuất hiện sau đó, tất cả bọn chúng đều quá yếu ớt.

"...Nếu là Nii-san thì chắc có thể gom hết lại rồi dùng một ngón tay cũng hạ gục được ấy nhỉ?"

"Kora Suzuha. Đang chiến đấu không được nhìn ngó lung tung."

"Em xin lỗi Nii-san. Nhưng mà mấy người này, chỉ có trang bị là xịn thôi nhỉ...?"

Đó cũng là điều tôi thắc mắc.

Hơn nữa không chỉ là trang bị tốt, trong số đó còn có cả cực phẩm làm từ Mithril hay được chạm trổ tinh xảo, sự sung túc này giống với hiệp sĩ của một nước nào đó hơn là sơn tặc.

Chắc là nhặt được ở đâu đó thôi, nhưng bán đống này đi là đủ sống sung túc cả đời, sao lại còn đi làm sơn tặc làm gì, đúng là chỉ toàn thấy nghi vấn——oái,

"Suzuha!"

Lợi dụng lúc em ấy sơ hở, một tên sơn tặc nín thở nấp sau tảng đá đang định chém vào lưng Suzuha lọt vào tầm mắt tôi.

Tôi phóng tới trong chớp mắt, tung cước đá bay gã đàn ông.

Gã sơn tặc bay vút lên không trung với lực đạo kinh hoàng, rồi đập thẳng vào ngọn núi cách đó cả một cây số——

"Không được đâu Suzuha, lơ là là chết đấy."

"N-Nii-san! Cảm ơn anh ạ!"

"Mà với Suzuha thì dù có bị chém như thế chắc cũng chẳng bị thương nặng đâu nhỉ."

Nói đúng hơn, nếu là Suzuha thì khả năng cao là em ấy đã nhận ra ngay trước đó và né được rồi.

Tôi biết rõ điều đó.

Nhưng mà lỡ tay ra đòn can thiệp, đó mới là đạo làm anh. Chắc thế.

3 (Touko POV)

Tại một hang động trên núi vào lúc đêm khuya, có hai anh em đang ngủ say.

Người thanh niên nằm ngửa với dáng vẻ thư thái, không hề nhúc nhích dù chỉ một chút.

Và trong tư thế ôm chặt lấy cánh tay phải đang buông thõng của người thanh niên, một thiếu nữ đang thở đều với vẻ mặt ngập tràn hạnh phúc.

Đó là một mỹ thiếu nữ đáng yêu đến mức đáng sợ.

Tuy nhiên, dù mới chỉ ở độ tuổi giữa mười mấy, bộ ngực của thiếu nữ lại to lớn một cách phi tiêu chuẩn.

Thiếu nữ vừa cọ bộ ngực phát dục quá đà ấy vào cánh tay người thanh niên, vừa lẩm bẩm những lời mộng mị nhỏ nhẹ──

“...Nii-san, anh đã chán cả sushi lẫn tempura rồi sao...? Hết cách rồi, vậy thì em sẽ phục vụ món ăn truyền thuyết được lưu truyền từ phương Đông... tên gọi là Nyotaimori... kufufufu...”

Bên ngoài hang động đó, hai thiếu nữ đang đứng gác.

Không cần phải nói, đó chính là Yuzuriha và Touko.

“Nào, Touko thấy anh trai Suzuha-kun thế nào? Muốn có được chứ hả?”

Trước câu hỏi quá mức trực diện của Yuzuriha, Touko nhún vai một cách cường điệu.

“Muốn là cái chắc rồi còn gì? Những kẻ mà anh ấy gọi là sơn tặc rồi đánh bại, tất cả bọn chúng đều là thượng hiệp sĩ của nhiều quốc gia khác nhau đấy. Những tinh nhuệ mà các nước phái đến để ám sát Yuzuriha, thế mà anh trai Suzuha lại gom hết lại rồi đấm gục sạch sẽ.”

“Hơn nữa, việc anh trai Suzuha-kun hoàn toàn không nhận ra điều đó mới thật buồn cười.”

“Chỉ có mỗi đương sự là tin sái cổ rằng đó chỉ là sơn tặc cho đến tận phút cuối cùng thôi.”

“Khi đã mạnh đến mức độ của anh trai Suzuha-kun, thì sơn tặc hay thượng hiệp sĩ cũng đều là lũ tép riu như nhau cả thôi. Giống như trước mặt rồng thì chuột hay mèo cũng chẳng có gì khác biệt vậy.”

“Chắc là thế rồi. Mà này, nếu có quý tộc nào không muốn lôi kéo anh trai Suzuha về phe mình, thì gia tộc đó nên diệt vong ngay lập tức đi là vừa, nhỉ?”

“Nhưng anh trai Suzuha-kun là người đã được gia tộc công tước của tớ đánh dấu. Sao nào, tiếc nuối chứ?”

“Thật tình... chưa bao giờ tớ thấy than thở về xuất thân của mình như lần này.”

“Bởi vì công chúa không thể kết hôn với thường dân mà.”

Touko là lệnh nữ của Quốc vương hiện tại, tức là dòng dõi vương tộc trực hệ chính thống.

Sở hữu năng lực ma đạo ưu tú, lại còn xinh đẹp đến mức khiến Elf cũng phải chào thua cùng vóc dáng gợi cảm chết người, chính vì thế mà Touko bị hai người anh trai ghẻ lạnh.

Và thế là hiện tại, cô bị đẩy vào một chức vụ có tiếng nhưng không có miếng: Hiệu trưởng Học viện Nữ Hiệp sĩ Hoàng gia Mạnh nhất.

Ít nhất thì hai người anh trai kia nghĩ là như vậy.

“...Mấy tên anh trai ngu xuẩn đó chắc sẽ lảm nhảm mấy câu mê sảng kiểu như ‘bọn ta không cần thường dân’ cho xem?”

“Dù có thế nào đi nữa, chắc cũng không đến mức đần độn như vậy chứ.”

“Không không, không có chuyện đó đâu──gì chứ, đến cái chức Hiệu trưởng Học viện Nữ Hiệp sĩ Hoàng gia Mạnh nhất, nơi mà Yuzuriha lừng danh đang làm Hội trưởng, mà bọn chúng còn cố chấp quan niệm rằng đó là chức vụ nhàn rỗi, thì đủ biết bọn chúng là lũ đại ngu xuẩn cỡ nào rồi.”

“Chà, tớ không phủ nhận chuyện hai vị hoàng tử đó là lũ đầu đất...”

Touko phân tích lại tình hình hiện tại.

Bản thân cô, Yuzuriha, Suzuha, và anh trai Suzuha.

Chỉ riêng từng cá nhân này thôi đã mạnh đến mức gian lận rồi, nếu bốn người hợp sức lại sẽ tạo thành một lực lượng quân sự khổng lồ.

Tức là.

Khả năng Nữ vương Touko ra đời, điều mà cô vốn đã từ bỏ, nay lại gần hơn bao giờ hết.

“...Vậy thì. Rốt cuộc cậu đang tính toán cái gì hả Yuzuriha?”

“Tính toán cái gì là sao?”

“Đừng có giả nai, vô ích thôi. Khoan nói đến Suzuha, tớ đang hỏi lý do cậu giới thiệu anh trai Suzuha cho tớ cơ. Cậu muốn cái gì?”

Cách nói chuyện không giống quý tộc chút nào, chỉ dành cho những người bạn thuở nhỏ đã quá hiểu nhau.

Hồi còn nhỏ, trước khi lập được chiến công, Yuzuriha bị vương tộc xem là kẻ lập dị của nhà công tước và không được lòng họ, cô ấy chỉ chơi với mỗi Touko, người cũng chịu cảnh hắt hủi tương tự.

Tình bạn từ thuở ấy vẫn kéo dài đến tận bây giờ.

“Biết rồi còn hỏi. Là để bảo vệ đất nước, đó là ý nghĩa tồn tại của gia tộc công tước.”

“...Đất nước ư?”

“Nếu có thực lực cỡ Suzuha-kun và anh trai cô ấy, chắc chắn sẽ xảy ra một cuộc tranh giành khốc liệt. Và hai người họ không có quyền lực để chống lại điều đó.”

“Khoan đã, chẳng phải gia tộc công tước sẽ đứng ra bảo trợ toàn diện cho hai người họ sao?”

“Tất nhiên là vậy, nhưng cha đã nói rằng làm thế cũng có vấn đề. Ngoài hai người họ ra, nếu thêm cả tớ vào nữa thì──”

“Thêm vào thì sao?”

“Có thể bị coi là sở hữu lực lượng chiến đấu quá mức, dễ dàng vượt qua cả vương tộc.”

“...Cái đó thì, chẳng phải nói hơi quá lời rồi sao?”

Touko cười khổ.

Nhưng Yuzuriha vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc:

“Bây giờ có thể vẫn là như vậy.”

“Bây giờ, là sao...?”

“Từ nay về sau, tớ và Suzuha-kun, hai người tụi này sẽ lặp đi lặp lại những cuộc huấn luyện chiến đấu tử thần. Ở đó tất nhiên sẽ có anh trai Suzuha-kun, kèm theo sự chỉ đạo chính xác và những màn mát xa cực phẩm mỗi lần tập xong. Nếu cứ tiếp tục như thế thêm một năm, hoặc ba năm, lâu nhất là năm năm nữa thì──”

“Bất kể ai nhìn vào cũng sẽ không thể phàn nàn gì, chỉ cần ba người là đủ trở thành lực lượng chiến đấu dễ dàng tiêu diệt cả đất nước này. Ra là vậy...”

“Nhưng đó không phải là tương lai mà tớ mong muốn.”

Touko gật đầu.

Dù có bất mãn với hiện trạng hay các hoàng tử, thì tận đáy lòng vẫn là ý chí mạnh mẽ muốn bảo vệ đất nước.

Đó chính là phẩm chất của quý tộc, cả hai đều coi điều đó là đương nhiên.

“............Ra là vậy. Thế nên cậu mới giới thiệu anh trai Suzuha cho tớ.”

“Đã hiểu chưa?”

“Thì hiểu. Quý tộc nước này cơ bản toàn lũ ngu hoặc tham lam vô độ. Tất nhiên là trừ một số ít ngoại lệ như tớ và Yuzuriha ra.”

“Chính là như vậy.”

Touko nghe vậy cũng gật gù tán đồng.

Ba người đang ở đây chính là liều thuốc cực mạnh cho đất nước này.

Nếu tuân thủ liều lượng và sử dụng đúng cách, đất nước này sẽ an ổn thêm vài trăm năm nữa.

Nhưng chỉ cần dùng sai một chút, quốc gia sẽ sụp đổ ngay lập tức.

“Nè Yuzuriha. Cậu nghĩ tớ nên hành động thế nào?”

“Touko cứ hành động theo ý mình là được. Nhìn thế nào thì hai anh em họ cũng là người tốt, và Touko cũng đâu phải kẻ ngốc. Chỉ là, hãy hứa với tớ một điều.”

“Hứa gì?”

“Tuyệt đối đừng coi thường anh trai Suzuha-kun──đừng coi thường hai người họ.”

Tớ sẽ không làm vậy đâu, Touko định phản bác nhưng rồi khựng lại giữa chừng.

Vì vẻ mặt của Yuzuriha nghiêm túc đến mức cô chưa từng thấy bao giờ.

“Việc Touko đàm phán thất bại và bị Suzuha-kun cùng anh trai cô ấy chán ghét thì cũng chẳng sao. Khi đó gia tộc công tước của tớ sẽ dốc toàn lực để lôi kéo anh em Suzuha-kun, và dù tớ có phải trở thành Nữ vương để duy trì đất nước này cũng được. Tất nhiên đó là tương lai tớ không mong muốn.”

“...Này nhé, nói chuyện lật đổ vương tộc ngay trước mặt công chúa là tớ đây thì có hơi quá đáng không?”

“Đó là điều cần thiết. Thế nên việc Touko bị bỏ rơi thì cũng đành chịu thôi. Tuy nhiên, nếu công chúa là Touko đây có hành động vô lễ, khiến hai người họ chán ghét quý tộc hay chính đất nước này, họ có khả năng sẽ bỏ ra nước ngoài. Điều đó mới là cực kỳ tồi tệ.”

“C-Cái đó thì tuyệt đối không được!? Nếu hai người họ rời bỏ đất nước, lỡ như gia nhập quân đội nước địch thì...!”

“Chính là như vậy.”

Theo quan sát của Yuzuriha, cô em gái Suzuha chắc chắn sẽ nghe theo ý muốn của người anh trai.

Còn về phần người anh, có vẻ như anh có xu hướng cho rằng quý tộc về cơ bản là ngang ngược.

Vì vậy, nếu chỉ bị những quý tộc chẳng quan trọng, không quen biết coi thường như thường dân thì có lẽ vẫn an toàn.

Tuy nhiên.

Nếu những quý tộc mà họ tưởng là thân thiết lại quay ngoắt thái độ với những thường dân như họ, hoặc bộc lộ bộ mặt ngang ngược.

Hoặc nếu thấy họ là thường dân mà tỏ thái độ coi thường──

Thì hai anh em đó có vứt bỏ cả đất nước này nhẹ tựa lông hồng cũng chẳng có gì lạ.

“Ư ư...!”

Touko đang vò đầu bứt tai.

Yuzuriha biết đó là thói quen từ nhỏ mỗi khi cô thực sự gặp rắc rối.

Yuzuriha và Touko là bạn thuở nhỏ. Họ quá hiểu thói quen của nhau.

“Touko đang phiền não cái gì vậy? Cơ hội vô tiền khoáng hậu để trở thành Nữ vương đời kế tiếp đã đến rồi còn gì?”

“Th-Thì đúng là vậy, đúng là vậy nhưng mà! Nếu tớ sai một bước mà đất nước sụp đổ thì áp lực quá lớn rồi còn gì!!”

“Mà, cứ yên tâm đi. Hai người đó tuy năng lực siêu việt đến mức khó tin nhưng cô em gái chỉ là một đứa cuồng anh trai, còn ông anh thì là một tên đần độn không hề nhận ra sự kinh khủng trong năng lực của mình dù chỉ một chút. Nếu định lợi dụng họ thì đúng là đi trên dây nguy hiểm, nhưng nếu đối đãi bằng sự chân thành thì chẳng có gì phải sợ cả.”

“Thế sao cậu lại nói mấy lời đe dọa như vậy hả!?”

“Vì đó là lời cảnh báo quan trọng đến mức đấy. Cần thiết mà phải không?”

“Th-Thì cũng có thể là vậy nhưng mà... ư ư...”

Touko vò đầu bứt tai thêm một lúc nữa, rồi cuối cùng cũng dừng tay và thở dài thườn thượt.

“...Ra vậy. Tớ, trong tương lai gần sẽ trở thành Nữ vương sao. Ra thế.”

“Vẫn chưa quyết định chắc chắn đâu.”

“Nói thì nói thế thôi. Chính Yuzuriha cũng có ý định đó nên mới giới thiệu anh trai Suzuha cho tớ đúng không? Mà trong số vương tộc hiện tại, người duy nhất có vẻ không phân biệt đối xử với thường dân như anh trai Suzuha, thì chỉ có mỗi tớ thôi còn gì.”

“Thì đúng là vậy.”

“Cậu vẫn chưa ra mắt anh ấy với các quý tộc khác sao?”

“Ừ. Hầu hết quý tộc đều là lũ ngu hoặc tham quyền cố vị quá mức, hoặc là cả hai.”

“Nhưng cũng có vài người không như thế mà. Sao không chọn trong số quý tộc thân tín của gia tộc công tước mà giới thiệu anh trai Suzuha?”

“...Chuyện đó thì đúng là vậy, nhưng mà...”

“À, hiểu rồi nha...”

Thái độ ấp úng không giống Yuzuriha thường ngày khiến Touko lờ mờ đoán ra.

Nếu là đối tượng mà Yuzuriha đánh giá là nên giới thiệu anh trai Suzuha, tức là người càng thông minh sáng suốt, thì quý tộc đó chắc chắn sẽ muốn kết thân để lôi kéo bằng được. Đó là bản chất của quý tộc.

Trong số đó, có thể sẽ có những gia chủ khôn ngoan đề nghị nhận anh trai Suzuha, một thường dân, làm con rể hoặc gả con gái cho, hoặc thậm chí là những cô con gái đòi kết hôn với anh.

Dù sao thì anh trai Suzuha cũng là thường dân, nên những lời đề nghị đó sẽ không bị coi là hành động cướp người từ tay gia tộc công tước. Ít nhất là trên mặt bằng xã hội quý tộc.

Thậm chí, việc đón nhận một thường dân ưu tú còn thường được ca ngợi là vì lợi ích của gia tộc công tước.

Thế nhưng.

Dù là thường dân, nhưng với năng lực nhường ấy, không lý nào gia tộc công tước lại không muốn tự mình lôi kéo anh trai Suzuha──

“Hừm. Tóm lại là thế hả.”

Lý do mình là người đầu tiên được giới thiệu, là vì vương tộc không thể kết hôn với thường dân.

Nhận ra điều đó, Touko hoàn toàn thông suốt.

“Đã rõ. Mà dù sao thì, cũng là chuyện của tương lai xa hơn một chút.”

“Ừ.”

Dù con đường trở thành Nữ vương của Touko đã hiện ra, nhưng để bắt đầu hành động cụ thể thì cần phải chuẩn bị nền tảng.

Hơn nữa, cần phải tìm hiểu kỹ hơn về anh trai Suzuha.

Năng lực, tính cách, lối suy nghĩ và điểm yếu của anh là đương nhiên.

Cả quá khứ, món ăn sở trường, cửa hàng hay ghé tới của anh trai Suzuha nữa.

Ngay cả những chỗ đó cũng có manh mối để thu phục đối phương.

Và cả việc, anh thích mẫu con gái thế nào nữa──

“Hành động thì sớm nhất cũng phải năm sau, hoặc năm sau nữa nhỉ? Yuzuriha nghĩ sao?”

“Chắc tầm đó. Dục tốc bất đạt.”

──Cả hai đều nghĩ rằng ít nhất trong năm nay, những ngày tháng bình yên sẽ tiếp diễn.

Nhưng kết quả là dự đoán đó đã hoàn toàn trật lất.

[Sự kiện chấn động] đầu tiên lật đổ dự đoán đó sẽ xảy ra chỉ vài ngày sau.

Hai người họ lúc này, vẫn chưa hay biết gì cả.

4

Kết cục, cho đến khi các tân sinh mất ba ngày để đến được hang ổ Goblin, bọn tôi đã bị tập kích mười sáu lần. Tất nhiên toàn là bọn trộm cướp.

“Mà sao này Yuzuriha-san, sơn tặc với đạo tặc gì mà lắm thế nhỉ...?”

“Chắc là do anh tưởng tượng thôi.”

“Hơn nữa tôi có cảm giác là đối với sơn tặc hay đạo tặc, thì bọn này trang bị xịn quá mức quy định rồi đấy. Touko-san nghĩ sao?”

“À cái đó ấy hả. Đạo tặc thời nay trang bị cũng tử tế lắm đó.”

“Vậy hả? Nhưng so với trang bị thì bọn chúng yếu nhớt à...?”

Khi tôi nói vậy, Yuzuriha-san và Touko-san nhìn tôi bằng ánh mắt ấm ức như nhìn một kẻ đáng thương. Sao lại thế chứ.

Tuy nhiên vì trộm cướp xuất hiện quá nhiều, tôi nghĩ an ninh của đất nước này khá là tệ hại. Hết.

“Dù sao thì, bài kiểm tra cũng đã an toàn──”

Khoảnh khắc đó,

Không khí, thay đổi.

“............”

“…Anh trai Suzuha? Tự nhiên anh im bặt thế, sao vậy?”

“Có chuyện gì thế, anh trai Suzuha-kun? Sắc mặt anh xanh mét rồi kìa, đau bụng hả?”

“Ế, anh trai Suzuha đau bụng à?”

Yuzuriha-san và Touko-san cất tiếng hỏi, nhưng giờ không phải lúc để tâm đến chuyện đó.

Suzuha nhận ra sự khác thường của tôi, đôi mắt mở to kinh ngạc.

“...Nó đến rồi...!”

“Nii-san, chẳng lẽ là──!?”

“Mọi người, ra sau lưng tôi! Ngay lập tức!!”

Suzuha dường như đã cảm nhận được, và cả Yuzuriha-san lẫn Touko-san dù chưa hiểu chuyện gì cũng nhanh chóng làm theo.

Khi cả ba người Suzuha đã di chuyển ra sau lưng tôi──

Con quái vật đó hiện hình.

Ngoại hình đó là một thiếu nữ gầy gò đến đáng sợ, đẹp đến mức không thuộc về thế giới này.

Váy liền thân màu trắng và mũ rơm, trông như một tiểu thư đi nghỉ mát mùa hè.

Nhưng tuyệt đối không được để bị lừa.

Đôi mắt đó mang màu đỏ thẫm sâu hơn cả máu.

Mái tóc dài chạm thắt lưng đó trắng hơn bất kỳ loại tuyết nào.

Tử thần sẽ gặt hái sinh mạng của tất cả những kẻ nhìn thấy nó.

Tên của nó là──

“──Bạch Phát Hấp Huyết Lang Thang──”

““Cái quái!?””

“Suzuha, anh sẽ chiến đấu. Suzuha bảo vệ hai người họ nhé.”

“...Vâng, Nii-san. Xin anh hãy bình an vô sự.”

Nghe câu trả lời đầy bi tráng của Suzuha, hai người đang đứng hình kia dường như đã khởi động lại.

“Kho-Khoan đã! Bạch Phát Hấp Huyết Lang Thang chẳng phải là cái đó sao, con ác ma trong truyền thuyết ấy!? Vài năm đến vài chục năm một lần, xuất hiện hoàn toàn ngẫu nhiên ở bất cứ đâu trên thế giới, và tàn sát tất cả những gì nó nhìn thấy tại đó, là con đó sao!?”

“Đúng vậy.”

“Th-Thế thì bọn tôi cũng chiến đấu! Đối đầu với con quái vật ác mộng đó mà để anh trai Suzuha một mình thì quá là liều lĩnh! Truyền thuyết về việc một mình nó tiêu diệt cả cường quốc còn đầy rẫy trên thế giới kia kìa!?”

“Chính vì thế đấy. ──Nếu phải chiến đấu với con quái vật này, tôi cũng không còn dư sức để bảo vệ người khác đâu.”

Tôi nghe thấy tiếng hai người họ hít vào một hơi lạnh buốt.

“Không sao, lần này tôi sẽ làm tốt thôi──Tôi, và tất nhiên cả Suzuha, Yuzuriha-san, và Touko-san nữa, tuyệt đối sẽ không để ai bị giết đâu. Nên cứ giao cho tôi.”

Tất nhiên thực lòng tôi chẳng có chút tự tin nào.

Nó quá đáng sợ, đến mức tôi sắp khuỵu gối xuống ngay tại đây.

Nếu có ai đó đảm bảo, tôi muốn bám lấy người đó và cầu xin họ hãy đảm bảo rằng mọi chuyện sẽ ổn.

──Thế nhưng.

Sau lưng tôi, cô em gái quý giá, và những cô gái thân thiết.

Nếu họ đang run rẩy vì sợ hãi mà vẫn cố gắng chịu đựng.

Thì việc tôi phải làm chỉ có một.

Dù phải hư trương thanh thế thế nào đi nữa,

Dù đó chỉ là dối trá,

Hãy ưỡn ngực lên một cách ngạo nghễ.

Phải làm cho mọi người yên tâm──!

“Suzuha, phía sau nhờ em.”

Bỏ lại câu nói đó, tôi lao thẳng vào Bạch Phát Hấp Huyết Lang Thang.

5 (Yuzuriha POV)

Ngay trước mắt Yuzuriha, một trận chiến kinh hoàng đang diễn ra.

Ác ma huyền thoại mang đến sự hủy diệt cho tất cả những kẻ nhìn thấy nó──Bạch Phát Hấp Huyết Lang Thang và anh trai Suzuha đang giao tranh.

Ngay cả Yuzuriha, Nữ hiệp sĩ mạnh nhất quốc gia, một quân nhân đã tôi luyện bản thân đến cùng cực, cũng chỉ có thể miễn cưỡng nhìn theo trận chiến đó.

Trận đấu đó có lẽ là ngang tài ngang sức──chắc là vậy, nhưng đẳng cấp quá cao khiến Yuzuriha thực lòng không thể hiểu nổi.

Những đòn tấn công đáp trả áp đảo của cả hai bên, chỉ nhìn thôi cũng khiến tận đáy lòng cô run lên bần bật không dứt.

“...Nhưng anh trai Suzuha, anh ấy nói lần này sẽ làm tốt là sao...?”

Câu nói buột miệng của Touko khiến Yuzuriha cũng giật mình trong lòng.

Đó quả thực là một điều bí ẩn.

Nhưng, chỉ một câu nói của Suzuha đã giải tỏa ngay thắc mắc đó.

“...Em và Nii-san, trước đây đã từng chạm trán với Bạch Phát Hấp Huyết Lang Thang.”

“Hảaa!?”

Touko thốt lên giọng không thể tin nổi.

Một mặt, trái tim Yuzuriha một nửa đồng tình với Touko, nhưng nửa còn lại thì chấp nhận một cách lạ lùng.

Nếu không phải như vậy──

Thì chỉ là con người, làm sao có thể mạnh đến mức đó được.

“Ngôi làng chúng em sống bị ác ma đó tấn công khi em mới năm tuổi. Những người sống sót khi đó chỉ có em và Nii-san.”

“Không không, chuyện đó không thể nào xảy ra được đúng không!? Bị Bạch Phát Hấp Huyết Lang Thang tấn công mà có người sống sót, chị chưa từng nghe bao giờ! Hơn nữa, việc đụng độ hai lần với con ác ma được cho là xuất hiện vài năm đến vài chục năm một lần ở bất cứ đâu trên thế giới rộng lớn này, xác suất đó đúng là thiên văn học rồi còn gì!?”

“Nhưng bọn em trước đây đã chạm trán Bạch Phát Hấp Huyết Lang Thang. Đó là sự thật.”

“...Là thật sao...”

“──Kể từ ngày ngôi làng của tụi em bị Bạch Phát Hấp Huyết tiêu diệt, Nii-san đã điên cuồng tìm cách trở nên mạnh mẽ. Gần đây tuy đã bình tĩnh lại, nhưng điều đó vẫn đang tiếp diễn.”

──Đó là chuyện mà Yuzuriha và Touko biết được sau này.

Lúc đó Suzuha thao thao bất tuyệt về quá khứ là để khiến họ chú ý vào câu chuyện của mình, làm mất đi sự rảnh rỗi để xen vào trận chiến của anh trai.

Thực ra Suzuha cũng muốn sát cánh chiến đấu cùng anh trai đến nhường nào.

Nhưng sự bất lực của bản thân, nếu đứng cạnh chiến đấu cũng chỉ làm vướng chân anh trai, khiến cho suốt một thời gian sau đó, đêm nào Suzuha cũng khóc lóc thảm thiết và nôn thốc nôn tháo như thác đổ──

Đogogogon!!

Dugagagagan!!

Những âm thanh tấn công vang lên, nghe không giống như được tạo ra từ nắm đấm hay cú đá chút nào.

Nếu lãnh trọn cú đấm của anh trai Suzuha lúc này, Yuzuriha nghĩ rằng ngay cả rồng cũng sẽ chết ngay lập tức chỉ sau một đòn.

Ở phía bên kia, Bạch Phát Hấp Huyết Lang Thang vừa né tránh, gạt đi, đôi khi đỡ lấy những đòn tấn công không ngớt đó, vừa không để lộ sơ hở mà phóng ra Hút Sinh Lực Ma Pháp.

Đòn này nếu trúng trực diện một phát thì chắc chắn cũng chết ngay lập tức.

Bởi vì một cây đại thụ cao cả trăm mét, đường kính hai mươi mét trúng đạn lạc đã khô héo trong nháy mắt.

Dẫu vậy──

“Chúng ta, thậm chí không thể giúp đỡ anh trai Suzuha-kun được sao──!”

“Đúng vậy. Nếu vụng về giúp đỡ sẽ chỉ làm vướng chân Nii-san thôi. Chuyện đó, đứa em gái là em tuyệt đối không cho phép.”

“Không cho phép là sao?”

“Nghĩa là dù em có chết, cũng sẽ không để ai cản trở Nii-san.”

Giọng điệu bình thản của Suzuha ngược lại khiến Yuzuriha hiểu rằng cô bé đang nghiêm túc.

Kết cục chúng tôi chỉ có thể đứng nhìn.

Một trận chiến ngang sức và đẳng cấp quá cao, không biết ai sẽ thắng──

“Aaa!?”

Lúc đó, cán cân bị lệch.

Anh trai Suzuha, người đã không đỡ được đòn tấn công của Bạch Phát Hấp Huyết Lang Thang, bị thổi bay một cách thê thảm.

Khóe môi của Bạch Phát Hấp Huyết Lang Thang nhếch lên một nụ cười nham hiểm.

Để giáng một đòn quyết định vào anh trai Suzuha, thủ đao của ác ma vung xuống──!!

Cơ thể Yuzuriha tự động di chuyển.

Thậm chí không cần ý thức, vô cùng tự nhiên,

Cứ như thể việc đó là đương nhiên,

Yuzuriha như bị hút vào, trượt người vào giữa ác ma và anh trai Suzuha, rồi cứ thế phủ người lên ôm lấy cậu…

Cơ thể Yuzuriha bị thủ đao của ác ma xuyên thủng từ lưng ra trước ngực.

6 (Yuzuriha POV)

Tôi đã mơ một giấc mơ.

Giấc mơ mà anh trai Suzuha-kun, trong khi ngấu nghiến đôi môi tôi, cứ lặp đi lặp lại rằng hãy cố lên, đừng chết.

Giấc mơ mà anh trai Suzuha-kun với khuôn mặt như sắp khóc, đang dốc hết sức tiếp tục thi triển ma pháp trị liệu vào lồng ngực đang thủng một lỗ lớn của tôi.

Với khuôn mặt nghiêm túc ngang ngửa, không, còn hơn cả khi đối đầu với Bạch Phát Hấp Huyết Lang Thang, anh dùng lòng bàn tay nam tính xoa bóp liên tục lên cơ thể tôi, một giấc mơ như thế.

Trong mơ dù tôi có lặp lại rằng tôi ổn, nhưng có vẻ anh trai Suzuha-kun không nghe thấy. Để tăng hiệu quả của ma pháp trị liệu, anh liên tục hôn lên môi tôi.

Nhắc mới nhớ, đây là nụ hôn đầu của tôi đó.

Nhận ra điều đó, nhưng tôi lại nghĩ thôi cũng chẳng sao.

Tôi bị thương chí mạng. Chắc chắn sẽ chết.

Điều đó, chính bản thân tôi hiểu rõ nhất.

Từ nhỏ, tôi đã quyết định chỉ yêu người mạnh hơn mình.

Tôi là con gái nhà công tước. Đối tượng kết hôn do cha quyết định, không đến lượt tôi tự do.

Nên ít nhất đối tượng yêu đương, tôi muốn tự mình chọn lựa.

Về điểm đó thì anh trai Suzuha-kun vừa mạnh, vừa dịu dàng, nấu ăn ngon, lúc cần kíp thì rất ngầu, bình thường tuy có nhiều vấn đề nhưng hễ có chuyện là lại mạnh mẽ và ngầu lòi.

Nên dâng hiến nụ hôn đầu cũng được.

Tiện thể nếu anh cứ thế đè tôi xuống luôn thì càng biết ơn.

Chết mà chưa từng làm tình cả đời thì đúng là thảm họa, tôi xin kiếu.

Nhưng quả nhiên là nữ hiệp sĩ, chẳng biết chết lúc nào, biết thế bỏ tiền ra làm cho xong sớm có phải tốt không──

“──riha-san! Yuzuriha-san!”

“...Cơ mà trai bao cao cấp thì đắt đỏ lắm... funya...?”

“Yuzuriha-san! May quá, ý thức đã trở lại rồi──!”

Anh trai Suzuha-kun, người đang trào nước mắt nóng hổi từ hai khóe mi, ôm chặt lấy tôi thật dịu dàng nhưng cũng thật mạnh mẽ.

Đây là thiên đường sao?

1c491575-b70d-41a1-919f-7a489a6423df.jpg

✦✧

“──Không không, tôi đã giết không biết bao nhiêu lính địch rồi cơ mà? Tôi chắc chắn phải xuống địa ngục... Vậy thì đây chắc hẳn là hình thức tra tấn tàn khốc kiểu mới, đưa người ta lên đỉnh hạnh phúc rồi đạp xuống...!”

“Nè Yuzuriha-san? Nói trước là đây không phải thiên đường hay địa ngục đâu, với cả Yuzuriha-san vẫn còn sống đấy nhé?”

617f39d7-e045-4517-bb8c-aeb39efa0932.jpg

“Hể?”

Anh trai Suzuha-kun đang nói cái quái gì vậy, Yuzuriha nghĩ.

Thủ đao của Bạch Phát Hấp Huyết Lang Thang đã xuyên qua, đục một lỗ trên thân thể tôi rồi đấy.

Làm sao mà sống được chứ.

Chẳng lẽ bệnh ngốc của Touko lây sang rồi sao?

“...Chỉ nhìn ánh mắt khinh bỉ của cậu nhìn tớ là tớ biết thừa Yuzuriha đang nghĩ mấy điều thất lễ cực kỳ rồi, nhưng đáng tiếc là thật đấy?”

“Không hiểu nổi. Tại sao lại không chết?”

“Tớ cũng thực lòng nghĩ thế đấy chứ...?”

“Tóm lại là Nii-san không chỉ cực mạnh, dịu dàng lại còn ngầu lòi, mà còn dùng được cả ma pháp trị liệu nữa! Ehen!”

“...Em đang nói cái gì vậy? Kể cả là thế, ngực chị chắc chắn đã bị thủng một lỗ lớn rồi mà? Ma pháp trị liệu tầm thường làm sao cứu nổi.”

Bệnh ngốc của Touko lây sang cả Suzuha-kun rồi sao.

Yuzuriha lại nghiêng đầu thắc mắc, Touko liền nói với giọng điệu như đang dạy bảo một đứa trẻ ngốc nghếch.

“Không không không, không tin nổi thì cũng hiểu thôi nhưng là sự thật đấy.”

“Hả?”

“Thế nên thực tế là, anh trai Suzuha đã chữa trị cho Yuzuriha đang bị thương chí mạng không thể chối cãi đấy. Khóc lóc mà cảm tạ đi nhé?”

Yuzuriha mất một lúc mới nuốt trôi được những lời đó.

Mình vẫn... còn sống sao...?

“Nà Touko. Tớ đến cả lúc hồi tưởng trước khi chết cũng bị Touko trêu chọc sao?”

“Làm gì có chuyện đó! Thừa nhận sự thật đi chứ.”

Không có cảm giác thực, tôi thử nắm vào mở ra bàn tay nhiều lần. Vươn vai nữa.

Ra là vậy.

Có vẻ như là sống thật.

“──Anh trai Suzuha-kun, thực ra còn là một trị liệu sư cao tay nữa sao?”

“Không, không phải như vậy đâu...”

Theo câu chuyện được kể sau đó, thì anh trai Suzuha có thể sử dụng một loại ma pháp trị liệu độc nhất, chuyển đổi lượng sinh mệnh lực hay mana khổng lồ của mình để truyền cho người khác.

Tuy nhiên hoàn toàn là tự phát và không kiểm soát được mấy, ví dụ như chỉ dùng được trong những tình huống cực kỳ hạn chế như khi có người bị thương chí mạng ngay trước mắt.

Chính là tình huống chuẩn xác lần này.

“Còn nữa, Bạch Phát Hấp Huyết Lang Thang đâu...?”

“Để nó chạy mất rồi.”

Gương mặt anh trai Suzuha méo xệch vẻ tiếc nuối.

“Đừng làm vẻ mặt đó. Đối đầu với ác ma đó mà còn sống sót đã là kỳ tích lắm rồi.”

“Vâng...”

“Đúng rồi. Đám tân sinh sao rồi?”

“Có vẻ họ đã chạy trốn ngay khi nhận ra trận chiến bên này. Hình như có vài người bị thương nhẹ, nhưng không giao chiến với ác ma đó.”

“Vậy à. Tốt quá rồi.”

Khi Yuzuriha định nói tất cả là nhờ anh trai Suzuha-kun.

“Tất cả chuyện này, đều là nhờ Yuzuriha-san đấy.”

“...Sao lại thành ra thế?”

“Nhờ Yuzuriha-san đã liều mạng thu hút sự chú ý của Bạch Phát Hấp Huyết Lang Thang nên bọn tôi mới xoay xở đuổi được con ác ma đó đi. Đương nhiên rồi còn gì?”

“Cái đó thì khâ──mà, là vậy sao...?”

“Tất nhiên là vậy rồi. Một lần nữa cảm ơn cô, Yuzuriha-san!”

“...À...”

Trong cuộc đời của Yuzuriha, số lần được khen ngợi trong chiến tranh nhiều không đếm xuể.

Những lời tán dương đó, đã quá đỗi bình thường.

Dù được nói cũng chẳng gợi lên cảm xúc gì, cô đã chán ngấy từ nhiều năm nay rồi.

──Thế nhưng.

Việc bộ dạng thê thảm suýt chết này của mình được một chàng trai thường dân khen ngợi.

Lại vui sướng đến mức muốn nhảy cẫng lên thế này.

Cứ như lần đầu tiên trong đời, mình thực sự được khen ngợi vậy.

“──Ra là vậy. Mình suốt bấy lâu nay──”

Khoảnh khắc đó, Yuzuriha đột nhiên thấu hiểu.

Mình không phải muốn được ai khen cũng được.

Dù có được quý tộc vĩ đại hay trai đẹp giàu có tán dương kịch liệt cũng chẳng liên quan.

Hơn cả chuyện đó.

Người mà mình có thể giao phó tấm lưng, người cộng sự có thể tin tưởng bằng cả tính mạng──mình đã luôn muốn được người đó khen ngợi.

Vừa được xoa đầu, chỉ cần một câu thôi.

Rằng mình muốn được nói lời cảm ơn──

“Với lại. Có một chuyện thật sự rất xin lỗi Yuzuriha-san...”

“Chuyện gì vậy?”

“Vết thương của Yuzuriha-san tuy đã chữa được, nhưng do năng lực của tôi còn kém nên đã để lại sẹo trên cơ thể Yuzuriha-san...”

Nghe vậy, Yuzuriha vạch bộ ngực to hơn cả trái dưa lưới ra, ở đó vẫn còn hằn rõ vết sẹo nơi cánh tay phải của ác ma đã xuyên qua.

Touko vừa nhìn chằm chằm vào ngực Yuzuriha vừa nói:

“Hừm, nhưng lúc đó anh trai Suzuha đã dốc hết sức để chữa cho Yuzuriha rồi nên cũng đành chịu thôi. Vì anh trai Suzuha đâu phải trị liệu sư chuyên nghiệp đâu.”

“Ừm. Touko nói đúng đấy.”

“Với cả tớ đoán nhé, vết sẹo cỡ này nếu quay về Vương đô nhờ trị liệu sư chuyên nghiệp xem cho, chắc sẽ chữa được khá đẹp đấy?”

“Vậy à. Nhưng thế thì rắc rối lắm.”

“Hả? Yuzuriha, thế là ý gì?”

“Vết sẹo này cứ để nguyên thế này là tốt nhất.”

“Sao lại thế! Chẳng hiểu gì cả!”

Mặc kệ Touko đang la hét om sòm, Yuzuriha âu yếm vuốt ve vết sẹo còn lại trên ngực.

──Vết sẹo này, chính là tấm huy chương cho việc mình và cộng sự đã cùng nhau vượt qua tử chiến.

Vứt bỏ nó đi là chuyện không thể nào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!