Em Gái Tôi Ghi Danh Vào Học Viện Nữ Hiệp Sĩ, Thế Quái Nào Người Trở Thành Anh Hùng Cứu Quốc Lại Là Tôi (LN)

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17793

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2488

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 188

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3684

VOL 2 [ĐANG TIẾN HÀNH] - Chương 1: Đoạt Lại Lãnh Địa Biên Cảnh Bá Tước

Chương 1: Đoạt Lại Lãnh Địa Biên Cảnh Bá Tước

1

Vào cái ngày hôm sau khi tôi trở thành Biên cảnh Bá tước mà bản thân vẫn còn chưa hiểu đầu cua tai nheo gì.

Tôi ngay lập tức bị Touko-san gọi đến và phải có mặt tại Vương cung.

Ngồi bên cạnh Touko-san trong phòng làm việc của Nữ vương là bóng dáng của Yuzuriha-san và cô em gái Suzuha của tôi.

Nghe nói tối qua ba người họ đã tổ chức một buổi hội họp con gái.

Ngay trong ngày làm lễ đăng quang Tân Nữ vương mà lại có thể độc chiếm cả Nữ vương lẫn con gái Công tước ở chốn riêng tư thế này, làm anh trai như tôi cũng thấy phổng cả mũi.

Con bé em gái nhà mình, không khéo lại là kẻ sở hữu những mối quan hệ “cơ to” nhất cái đất nước này cũng nên?

Mà, chuyện đó để sau đi.

“Hôm qua thế nào rồi, anh trai Suzuha? Cảm tưởng sau một ngày trở thành quý tộc ra sao?”

“Thực sự là vất vả đến mức nát người luôn đấy.”

“Hể?”

“Kể từ lúc đó, trong suốt buổi dạ hội đăng quang và cả sau khi kết thúc, anh cứ bị mấy gã quý tộc không quen biết bắt chuyện liên tục. Kết quả là chẳng ăn được miếng sushi nào cho ra hồn, đến lúc trốn được về nhà thì đã nửa đêm. Đã thế sáng nay vừa mở mắt ra thì một đống thư từ ngập ngụa gửi đến nhà, cái quái gì thế không biết?”

“Anh trai Suzuha đã xem nội dung bên trong thư chưa?”

“Chưa, hoàn toàn chưa. Vì nếu là chào hỏi thì anh đã chào hỏi hết lượt với toàn bộ quý tộc tham dự dạ hội rồi còn gì. Anh hoàn toàn không hiểu tại sao lại có cái lượng thư kinh khủng đến thế.”

“Cái đó chắc chắn là, hầu hết toàn bộ đều là đơn xem mắt hoặc cầu hôn đấy.”

“Hảảảảả!?”

“Mà cũng đương nhiên thôi. Ở đất nước này hiện tại, làm gì có gã quý tộc ngu ngốc nào lại không muốn lôi kéo anh trai Suzuha—người đang có thế lực mạnh như chẻ tre—về phe mình chứ. Mấy tên quý tộc não phẳng thì dạo trước đã bị Suzuha thanh trừng sạch sành sanh rồi.”

Touko-san nói những lời đáng sợ với nụ cười tươi rói, và Yuzuriha-san ngồi bên cạnh cũng gật đầu như thể đó là lẽ hiển nhiên.

“Đúng thế. Nhưng em muốn anh tuyệt đối đừng quên rằng, người đầu tiên phát hiện ra anh là em—à không, là gia tộc Công tước Sakuragi đấy nhé? Và cả em lẫn Otou-sama đều tuyệt đối không có ý định buông bỏ vị trí người bảo hộ của anh đâu. Tất nhiên là anh hiểu rõ điều đó mà, đúng không——”

“V-Vâng...?”

“Cho nên tất nhiên, về vấn đề đối tượng kết hôn của anh, chúng em cũng đang cân nhắc hết sức kỹ lưỡng. Dĩ nhiên là với tư cách một Biên cảnh Bá tước, hay kể cả khi anh lập thêm công trạng và tước vị có tăng lên, bọn em cũng định chọn một người xứng đôi vừa lứa nên anh cứ yên tâm.”

“Lần đầu anh nghe vụ này đấy!?”

“C-Chỉ là, để vừa có tước vị xứng đáng với anh lại vừa có khả năng chiến đấu... thì khả năng cao là một người phụ nữ hơi thô lỗ một chút sẽ được chọn, mong anh hãy ráng chịu đựng, hay nói sao nhỉ...!”

“Tại sao vợ mình lại liên quan gì đến khả năng chiến đấu thế hả!?”

“Đ-Đó là vì nếu trở thành bạn đời của anh, thì cô ấy cần phải có thực lực xứng đáng để bảo vệ tấm lưng của anh chứ!”

“Điều kiện chọn bạn đời gì mà mang tính vật lý quá vậy!?”

Bình thường tôi đã chẳng đào hoa gì cho cam, giờ mà gắn thêm cái điều kiện đó vào thì khéo cả đời tôi chẳng cưới được ai mất.

Làm ơn tha cho tôi, dù là nói đùa đi nữa.

“——Mà, gác chuyện đùa của Yuzuriha-san sang một bên.”

“Không phải đùa hay gì đâu.”

“Nói mới nhớ, quả nhiên hôm qua các quý tộc hỏi han khá nhiều nhỉ.”

“Hừm. Anh, bị hỏi những gì?”

“Hỏi anh đã kết hôn chưa, hay có đang hẹn hò với ai không. Anh cứ tưởng chỉ là chuyện phiếm xã giao thôi chứ.”

“Thu thập thông tin là quan trọng mà. Với lại chuyện cầu hôn thì chắc cũng là cầu may thôi, nhưng việc tiếp cận anh càng sớm càng tốt là rất quan trọng.”

“Haa...”

“Dù có là anh hùng cứu quốc đi nữa, trong xã hội quý tộc anh vẫn chỉ là kẻ mới đến thôi. Thế nên nếu xí phần từ bây giờ, thì khi anh trở nên vĩ đại hơn nữa, họ có thể làm cái vẻ mặt ông chú khoanh tay phía sau hậu trường kiểu ‘Biên cảnh Bá tước Lohengrin là do lão ta nuôi dạy đấy’.”

“Anh chẳng có kế hoạch vĩ đại hơn dù chỉ một milimet nào đâu nhé?”

“Đó là sự khác biệt về cách hiểu thôi. Nhắc nhở anh một câu cho chắc, chừng nào anh còn ở Vương đô thì lời cầu hôn sẽ chỉ ngày càng tăng lên thôi. Vì đối với quý tộc, nếu để anh bị ai đó cuỗm mất trước khi họ kịp tiếp cận thì coi như xong đời.”

“Cái quái gì thế này!”

Sự kỳ vọng bí ẩn của các quý tộc dành cho tôi thật sự quá đau đầu.

“Chuyện đó, anh phải làm sao đây...?”

“Chuyện đó đơn giản mà. Anh trai Suzuha.”

“Touko-san!”

Quả không hổ danh Nữ vương, biết cả cách giải quyết trong tình huống này, quả là cứu tinh.

Bỏ qua cảm giác rằng nguyên nhân khiến tôi khốn khổ trong tình cảnh này hầu hết đều do Touko-san mà ra.

“Chừng nào còn ở Vương đô thì anh sẽ bị đám quý tộc khác tóm lấy thôi, nên là cứ trốn về lãnh địa của mình cho đến khi mọi chuyện lắng xuống là được.”

“Lãnh địa của anh? Có thứ đó sao?”

“Thì là Biên cảnh Bá tước mà lị. Đương nhiên là phải có rồi.”

“Anh cứ tưởng chỉ là hư danh thôi chứ.”

“Mà thực tế việc quản lý lãnh địa thì thuê quản gia làm thay cũng được. Nhưng dù sao anh cũng mới trở thành Biên cảnh Bá tước, phó mặc ngay từ đầu thì cũng hơi kỳ. Cho đến khi anh nắm bắt được tình hình lãnh địa, cứ sơ tán về lãnh địa Biên cảnh Bá tước Lohengrin chẳng phải tốt hơn sao?”

“Ra là vậy.”

Vừa trốn được đám quý tộc lại vừa làm được việc, đúng là nhất cử lưỡng tiện, tôi đang thầm thán phục Touko-san đúng là Nữ vương thì.

“Thế nên nhân tiện lúc đó, anh đi giành lại lãnh địa luôn nhé.”

“...Hả?”

“Quên chưa nói, lãnh địa của anh trai Suzuha hiện trạng là đang bị quân địch chiếm đóng toàn bộ rồi.”

...Cái gì cơơơơơơ!?

 

2

 

“Ờm, anh đã nghĩ câu chuyện có gì đó sai sai rồi.”

Rời Vương đô được vài ngày.

Vừa đi bộ trên con đường núi hiểm trở dẫn đến lãnh địa Biên cảnh Bá tước Lohengrin, tôi vừa càu nhàu với Suzuha.

“Anh làm quý tộc đã thấy lạ rồi, nhưng nếu là một Biên cảnh Bá tước bị tước sạch lãnh địa do cuộc chiến mà đám Hoàng tử trước gây ra thì còn nghe lọt tai. Rốt cuộc thì cái đó chẳng có chút lợi lộc nào sất.”

“Nhưng mà Nii-san, gia tộc Biên cảnh Bá tước Lohengrin dường như là danh gia vọng tộc hàng đầu đất nước này đấy. Tuy nhiên, vì là một lũ vô năng ngu dốt lại còn mang nặng tư tưởng đặc quyền giai cấp hợm hĩnh, nên có vẻ đã bị Yuzuriha-san thanh trừng cả tộc rồi.”

“Thế thì rốt cuộc là danh gia hay không danh gia cũng chẳng rõ nữa. ——Nhân tiện, Suzuha, tình hình thế nào?”

“Thuận lợi lắm, Nii-san.”

Suzuha hiện đang ngồi trên vai tôi theo kiểu cõng công chúa để quan sát xung quanh.

Nơi rừng sâu núi thẳm này có cả ma thú lẫn sơn tặc. Nên việc cảnh giới là không thể thiếu.

Bình thường thì tôi sẽ cảnh giới, nhưng Suzuha lại bảo “Nhân tiện huấn luyện để trở thành nữ hiệp sĩ thực thụ, em muốn tự mình cảnh giới”, thế là suốt dọc đường đến lãnh địa Lohengrin, Suzuha cứ ngồi trên vai tôi mà canh gác.

“Cơ mà Suzuha này. Anh thắc mắc mãi, ngồi trên vai anh canh gác cả ngày thế này không mỏi sao? Hay là em xuống đi?”

“Không có chuyện đó đâu ạ. Nii-san cũng biết đấy, khi cảnh giới thì nhìn từ chỗ cao hơn sẽ có lợi thế mà.”

“Thì đúng là có lý thật, nhưng mà.”

“Tất nhiên là ngoài Nii-san ra, em không đời nào để người đàn ông nào khác cõng mình đâu, nên hãy yên tâm nhé.”

“Anh đâu có hỏi cái đó.”

Bỏ qua chuyện yên tâm về cái gì, nhưng việc Suzuha không áp chặt vùng bẹn vào gáy của gã đàn ông nào khác, hay cặp đùi được tôi luyện kỹ càng của con bé không quấn quanh cổ gã nào, hoặc đỉnh đầu gã nào đó không trở thành nơi đặt cặp ngực khổng lồ phát triển đến mức nghi ngờ mắt nhìn của Suzuha... với tư cách là anh trai, tôi cũng thấy nhẹ nhõm đôi chút.

Tôi là anh trai, nên bị làm thế cũng chẳng sao.

Với lại khi Suzuha vừa ngồi trên vai vừa cảnh giới, mỗi lần con bé cử động là đủ mọi chỗ lại rung lắc, cọ xát và ép chặt xuống.

Nếu đây không phải em gái thì gay go to rồi.

——Và.

Đang giật giật vạt váy của Suzuha là Yuzuriha-san.

“Suzuha-kun nè. Đã đến lúc em đổi lượt với chị chưa hả?”

3c2cbf80-a1e9-4827-81dd-7b73881a4969.jpg

“Không đời nào. Mà Yuzuriha-san, sao chị lại đi theo Nii-san thế? Điểm đến của em và Nii-san là lãnh địa của anh ấy, đâu có liên quan gì đến gia tộc Công tước Sakuragi đâu?”

“Biết rồi còn hỏi. Chị là cộng sự độc nhất vô nhị của anh trai Suzuha-kun mà lại, so với chuyện nhà cửa thì bảo vệ lưng của cộng sự quan trọng hơn chứ?”

“Nghe chẳng giống lời của một đại quý tộc chút nào?”

“Otou-sama đã vui vẻ tiễn chị đi đấy nhé? Mà nếu anh trai Suzuha-kun không phải là nhân vật được chú ý nhất đất nước ta hiện giờ, thì chắc cũng không dễ dàng thế đâu.”

“...Đánh giá rằng việc ở bên cạnh Nii-san là tốt nhất cho gia tộc Công tước sao...! Chậc, bỏ tiếng lấy miếng chính là cái này đây...! Đúng là cái giống loài đại quý tộc, tính toán không chê vào đâu được...!”

Chẳng hiểu sao, Suzuha có vẻ đã chấp nhận lý do Yuzuriha-san đi cùng chúng tôi đến lãnh địa Lohengrin.

Tôi cũng thắc mắc vụ đó.

Lúc hỏi Yuzuriha-san, cô ấy làm vẻ mặt ỉu xìu nói “Em muốn đi cùng anh, bộ không được sao...?” nên tôi cũng chẳng hỏi thêm được nữa.

Gác chuyện đó sang một bên.

Yuzuriha-san với vẻ mặt đắc thắng không hiểu vì sao, quay sang tôi và cười tươi rói tuyên bố.

“Nà, anh cũng nói giúp một tiếng đi. Rằng nên đổi lượt cõng cho em.”

“Tuyệt đối không được.”

“Tại sao chứ hảảảảảảảảảả!?”

Tại cái gì mà tại.

Cái cảm giác cặp đùi mũm mĩm đang ép chặt vào gáy tôi lúc này, hay hai quả dưa lưới siêu to khổng lồ nhảy tưng tưng như bóng cao su trên đầu và thi thoảng lại giáng xuống như búa tạ, và hơn hết là mùi hương cam chanh đặc trưng của con gái tỏa ra từ phía sau... nếu những thứ đó là của Yuzuriha-san, thì tôi nhịn sao nổi.

Đang nghĩ xem nên nói giảm nói tránh thế nào thì——

“A. Dừng lại, Yuzuriha-san.”

“Sao thế anh?”

“Là bẫy.”

“...Ở đâu cơ?”

“Chỗ này.”

Khi tôi chỉ vào phần mặt đất có màu sắc hơi khác biệt, Yuzuriha-san nheo mắt nhìn đi nhìn lại nhiều lần, cuối cùng mới vỗ tay ra chiều đã hiểu.

“Anh tìm ra hay thật đấy. Cái này ngoài anh ra chắc chắn không ai nhận ra nổi đâu?”

“Anh cũng đâu chỉ nhìn màu đất mà biết được. Do dòng chảy mana bất tự nhiên nên anh lờ mờ nhận ra thôi.”

“Em nghĩ chỉ mình anh mới có kiểu tìm kiếm đó thôi đấy...?”

Thận trọng đào lên, bên dưới là một ma pháp trận loại thiết đặt được ngụy trang tinh vi.

“...Liệu có phải do thợ săn đặt không?”

“Cả dải này từng là chiến trường trong cuộc chiến trước. Tuy rằng quân đội nước ta do lũ Hoàng tử trước cầm đầu đã bị đánh cho tơi bời hoa lá, chẳng ra dáng một trận đấu nào cả... có lẽ ma pháp trận được đặt từ lúc đó còn sót lại.”

“Vậy xử lý nhé?”

“Ừm. Thế là tốt nhất.”

Tôi cũng nghĩ đến khả năng là bẫy thú của thợ săn, nhưng theo lời Yuzuriha-san thì thợ săn sẽ không dùng bẫy ma pháp.

Vậy thì nên tiêu hủy.

Để chắc ăn, tôi lùi ra một khoảng đủ xa, nhặt hòn đá ném vào cái bẫy để kích hoạt.

“Này thì.”

RẦM BÙNGGGGGGGGGGGGGGGGGG!!

Một vụ nổ lớn gấp trăm lần tưởng tượng đã xảy ra.

Vì sức công phá quá khủng khiếp, cả Suzuha lẫn Yuzuriha-san đều đứng chôn chân tại chỗ, mặc kệ làn váy bị sóng xung kích tốc ngược lên.

Khi khói tan, trên mặt đất xuất hiện một cái hố đường kính chừng hai mươi mét.

“...Ơ, ờ thì. Nii-san...?”

“Chắc chắn không phải bẫy của thợ săn rồi nhỉ...”

“Đương nhiên rồi. Dính cái bẫy đó thì thú nào mà chẳng tan xác không còn một mảnh. Mà chuyện đó tính sau...”

Không hiểu sao từ phía sau, tôi bị Yuzuriha-san ôm chầm lấy.

Bộ ngực quá đỗi phì nhiêu của Yuzuriha-san bẹp xuống, cảm giác mềm mại lan tỏa khắp tấm lưng tôi.

“Vậy là hôm nay, em lại được cậu cứu mạng nữa rồi... fufufu.”

Tôi muốn nói là không phải thế.

Vì nếu không có tôi, thì ngay từ đầu Yuzuriha-san đã chẳng có mặt ở cái chốn này.

Tuy nhiên, nếu chỉ ra điều đó, tôi đã thấy trước tương lai Yuzuriha-san sẽ mếu máo giận dỗi: “Anh đúng là người đàn ông không biết đọc bầu không khí gì cả! Chính là cái điểm đó đấy!”, nên tôi chọn im lặng cho lành.

 

3

 

Băng đồng vượt núi, cuối cùng chúng tôi cũng đến được một thị trấn trạm nghỉ nhỏ.

“Vượt qua thị trấn trạm nghỉ này là đến lãnh địa Biên cảnh Bá tước Lohengrin, tức là lãnh địa của anh đấy.”

“Nhưng Yuzuriha-san này. Lãnh địa của anh bị kẻ địch chiếm hết rồi đúng không?”

“Đúng thế. Nên hiện tại trên thực tế, thị trấn trạm nghỉ này chính là biên giới.”

Khi cả ba vừa bàn chuyện vừa bước vào thị trấn, một thiếu nữ đứng giữa đường đang nhìn chằm chằm về phía này.

Thiếu nữ đó vô cảm, là một mỹ thiếu nữ đáng yêu đến mức đáng sợ, và hoàn toàn lạc quẻ so với xung quanh.

Thiếu nữ đó tóc bạc, buộc tóc hai bên, da ngăm, loli ngực bự, lại còn mặc đồ hầu gái nữa chứ.

Phải nói là...

Một kho tàng của sự khả nghi.

“N, Nii-san? Kia rốt cuộc là...?”

“Suỵt. Đừng có nhìn.”

Tránh voi chẳng xấu mặt nào.

Bọn tôi giả vờ tìm nhà trọ, tự nhiên rẽ sang hướng khác và——

Vút một cái, như thể dịch chuyển tức thời, thiếu nữ hầu gái thản nhiên chặn đường ba đứa.

Cái gì thế nàyyyy!?

“Cái đó, ơ hờ——?”

“Vượt qua bãi mìn đó mà không trầy xước... Kỳ thi tuyển chủ nhân của Kanade, vòng một... đỗ...!”

“Tôi chả hiểu cô đang nói cái gì cả!?”

“...Chủ nhân mới. Đến đón.”

“Không, cái kiểu di chuyển của cô là sát thủ hàng thật giá thật rồi còn gì!?”

“...Tưởng tượng thôi.”

“Tưởng tượng cái gì! Cô vừa di chuyển vút một cái, vút một cái đấy!”

“Không tiếng động, rón rén chờ đợi bên cạnh chủ nhân. Đó là hầu gái hữu năng.”

“Thật á!?”

Nhưng nói mới nhớ, mấy cô hầu gái tôi gặp ở nhà Công tước cũng vạn năng lắm, lẽ nào là thật...?

“Tuyệt đối sai lè rồi Nii-san.”

“Chắc chắn là sai. Với tư cách con gái nhà Công tước, em khẳng định.”

“...Chuyện vặt vãnh đó. Sao cũng được.”

Mà đúng là, hầu gái làm được việc hay không thì để sau.

“Thế, cô rốt cuộc là ai?”

“Kanade là hầu gái duy nhất còn sống sót từng phục vụ gia tộc Biên cảnh Bá tước Lohengrin. Tên là Kanade. Rất vui được gặp.”

“Ra là vậy.”

“Chiều cao của Kanade là 1m42, cân nặng là bí mật. Số đo ba vòng từ trên xuống là một trăm——”

“Không cần nói mấy cái đó đâu!?”

“Nhưng chủ nhân trước rất muốn nghe.”

Trước vẻ ngơ ngác của Kanade, tôi nhìn sang Yuzuriha-san xem chuyện là thế nào.

Yuzuriha-san nhìn xa xăm,

“À ừm, nói sao nhỉ... Gia tộc Biên cảnh Bá tước Lohengrin, cả lũ hình như đều có sở thích mặn mòi với loli ngực bự. Chẳng giấu gì, cả em và Touko hồi còn nhỏ cũng từng bị bọn họ nhìn chằm chằm vào ngực như muốn liếm láp ấy.”

“Eo ôi...”

“Thế vẫn còn là hiền chán so với cái tính dục của đám quý tộc đấy...”

“...Tính dục không hiền thì rốt cuộc là...?”

“Muốn nghe không? Chuyện một gã quý tộc nào đó thao thao bất tuyệt cả tiếng đồng hồ về ái tử thi chẳng hạn.”

“Xin phép kính cẩn từ chối.”

ad4578f6-8662-4d0b-b140-3a9b5f63cc9b.jpg

Bóng tối trong tính dục của quý tộc thật sâu thẳm. Rõ ràng là thế rồi.

“...Tóm lại Kanade, từ giờ sẽ phục vụ chủ nhân mới.”

“Rồi rồi.”

Thế là nhóm tụi tôi kết nạp thêm một thiếu nữ hầu gái với cá tính cực mạnh.

 

✦✧

 

Sự đa hệ bị nhồi nhét quá đà của Kanade thì miễn bàn, nhưng chuyện cô nàng hữu năng có vẻ là thật.

“Đây. Tổng hợp tình hình chiếm đóng của quân địch hiện tại.”

Trong cuộc họp chiến lược tại quán trọ, Kanade vừa nói vừa đưa ra một xấp báo cáo, đó chính xác là thông tin chúng tôi cần nhất lúc này.

“Nii-san! Cái này ghi chi tiết vị trí quân địch và quân số bao nhiêu luôn này...!”

“Cả tình hình thiệt hại của từng thành phố và dự trữ lương thực cũng được điều tra nữa, anh xem này!”

“Chưa hết đâu, còn cả tên tuổi, diện mạo của chỉ huy, thói quen chiến đấu của hắn nữa...!”

“Hứm.”

Được khen nức nở, Kanade tuy mặt vẫn vô cảm nhưng mũi thì phổng lên, chắc là đang đắc ý lắm đây.

“Anh này, có chừng này thông tin thì lên kế hoạch dễ hơn hẳn rồi.”

“Vâng, tất nhiên rồi.”

“Trước giờ em cứ nghĩ đơn giản là gặp tên lính địch nào thì đấm bay tên đó thôi.”

“Thế thì vô kế hoạch quá rồi đấy!?”

“Đùa thôi. Tuy là chiến thuật đơn giản và hiệu quả, nhưng làm thế thì thành phố sẽ chịu thiệt hại mang tính hủy diệt mất. Nhưng nếu theo nội dung tài liệu này——”

Yuzuriha-san đặt tay lên cằm ngẫm nghĩ,

“Nhìn thế này thì thiệt hại về công trình kiến trúc ít đến mức không giống chiến tranh nhỉ. E rằng trước khi nổ ra giao tranh, quân đội của đám Hoàng tử ngốc nước ta đã bỏ chạy rồi.”

“Ra là vậy.”

“Quả nhiên tập kích trực tiếp vào bộ chỉ huy ở từng thành phố là tốt nhất nhỉ. Anh thấy sao?”

“Để xem nào...”

“Nếu em và anh cùng xông vào, thì việc phá hủy bộ chỉ huy ở mỗi thành phố chỉ là chuyện vặt. Tất nhiên một mình anh cũng dư sức làm gỏi chúng... nh-nhưng em phải bảo vệ lưng cho anh chứ! Với tư cách cộng sự!”

Cơ mà cái đó, một mình Yuzuriha-san là quá đủ rồi.

Ngược lại tôi mới là kẻ ngáng đường ấy chứ.

Nhưng mà.

“Với kế hoạch đó, em nghĩ thiệt hại cho thành phố sẽ khoảng bao nhiêu?”

“Trung tâm thành phố chắc sẽ chịu thiệt hại chí mạng đấy nhỉ? Dù mục tiêu của tụi mình chỉ là tòa nhà có tên chỉ huy, nhưng đám pháp sư bên địch đời nào chịu đứng nhìn. Đạn lạc từ ma pháp tấn công chắc chắn sẽ phá hủy các tòa nhà xung quanh bộ chỉ huy, không tránh khỏi được đâu.”

“Như vậy thì người dân cũng bị vạ lây đúng không?”

“Thì cũng có chút ít. Nhưng so với việc bị chúng cố thủ trong thành thì thiệt hại ít hơn đáng kể.”

“Không thể lái sang hướng đánh dã chiến, chỉ đối đầu với lính địch sao?”

“...Khó đấy. Sức mạnh của anh trong vụ chinh phạt Đại Thụ Hải Ogre đã lan truyền sang cả nước khác rồi, và xin lỗi chứ, cả em cũng nổi tiếng kha khá đấy. Trừ khi một hai tên chỉ huy địch đầu óc có vấn đề, không nhận thức được chênh lệch thực lực tuyệt vọng mới dám bày trận dã chiến, còn nếu có trí khôn tối thiểu thì không đời nào chúng chịu ló mặt ra đánh đâu.”

“Tức là, công thành chiến sao...”

Tôi không biết cảm nhận của quý tộc thế nào.

Nhưng với tư cách là một thường dân cho đến tận vài ngày trước, tôi vẫn muốn tránh việc người dân thành phố phải hy sinh trong chiến tranh.

Hơn nữa, những tòa nhà bị trưng dụng làm bộ chỉ huy thường là biểu tượng của thành phố đó, không phải cứ phá đi rồi xây lại là xong.

Có cách nào không nhỉ, tôi trăn trở.

 

4 (Touko POV)

 

Sau khi hoàn thành mục tiêu đưa Touko lên làm Nữ vương, dù không thường xuyên, nhưng những cuộc gặp gỡ bí mật tại gia tộc Công tước Sakuragi vẫn tiếp diễn.

Vào một đêm khuya nọ.

Khi Touko bước vào thư phòng của gia chủ Công tước như chốn không người, người ra đón chỉ có mỗi mình Công tước.

Touko dáo dác nhìn quanh phòng,

“Ủa, Yuzuriha không có ở đây sao?”

“...Cái con ngốc đó...”

“Sao thế, có chuyện gì à?”

Công tước với vẻ mặt đau khổ, đưa cho Touko một lá thư.

“Đâu xem nào——‘Con sẽ lên đường để bảo vệ tấm lưng của cộng sự. Otou-sama bảo trọng nhé’. Cái gì đây?”

“Nó để lại tờ giấy này trên giường của cái con ngốc đó. Từ đó đến giờ bặt vô âm tín.”

“Cái này chắc chắn là bám theo anh trai Suzuha rồi còn gì? Mà Công tước cũng hay thật, sao lại cấp phép cho chuyện đó?”

“Ta đời nào lại đi cấp phép chứ!”

Công tước vừa day thái dương vừa nói,

“Dù có muốn đến bên cạnh người đàn ông đó, thì thời điểm này cũng quá tồi tệ. Nữ vương vừa thay đổi, thanh trừng đã xong nhưng mầm mống phản loạn vẫn còn ẩn nấp, hơn nữa tình trạng chiến tranh với Công quốc Uentasu vẫn đang tiếp diễn đấy! Thế mà lệnh nữ trực hệ của gia tộc Công tước, trụ cột chống đỡ quốc gia, giờ lại rời bỏ Vương đô thì ra thể thống gì!”

“Ngài nói thế thì Nữ vương như ta cũng vui đấy, nhưng mà.”

“Con ngốc đó đã bao lần đòi đi theo người đàn ông kia, tất nhiên ta đã bác bỏ tất cả. Đeo bám dai dẳng quá nên ta còn quát cho một trận là ‘Với tư cách con gái nhà Công tước, đừng có nhìn nhầm những việc cần làm’. Thế mà hôm sau đã ra nông nỗi này——!”

“Ra vậy. Thế thì có khi lỗi tại Công tước đấy?”

Trước lời nói bất ngờ của Touko, Công tước nhướng mày.

“Ý ngài là sao...?”

“Này, thử nghĩ xem. Ngay lúc này, điều mà tất cả quý tộc nước ta đang định làm là gì?”

“Chuyện đó thì rõ rồi. Sớm tái thiết thể chế quốc gia, kết thúc chiến tranh với Công quốc Uentasu với điều kiện có lợi nhất có thể, và ổn định chính quyền của Nữ vương chứ gì.”

“Bubu—. Sai bét rồi.”

Touko thẳng thừng bác bỏ bài diễn thuyết hùng hồn của Công tước,

“Mấy cái đó, ai cũng nghĩ để cho mấy ông thượng quý tộc xui xẻo nào đó lo là được. Ví dụ như Nữ vương là ta đây chẳng hạn.”

“Hự...”

“Còn trước mấy chuyện đó, để phát triển gia tộc và lãnh địa của mình, có một việc mà các quý tộc phải tự thân vận động ngay lúc này. Thế nên bây giờ, lũ quý tộc tên nào tên nấy đều đang đỏ mắt lên tìm cách phỗng tay trên người khác để làm việc đó đấy.”

“...Việc đó, quan trọng hơn cả việc ổn định chính quyền Nữ vương sao?”

“Quan trọng hơn nhiều chứ—. Nếu ta là quý tộc, ta cũng chắc chắn sẽ làm thế.”

“Định làm gì cơ chứ?”

“Thiệt tình, nói đến thế rồi mà vẫn không nhận ra thì ta cũng chịu ngài đấy. Dưới con mắt của các quý tộc khác thì chuyện này nực cười lắm đấy nhé?”

Cô nhún vai ngán ngẩm, rồi thản nhiên nói ra đáp án.

“Cái đó thì rõ rồi còn gì. Là trở nên thân thiết hơn với anh trai Suzuha, dù chỉ một chút.”

“...Cái, gì cơ...?”

Vẻ mặt của Công tước như bị đánh úp.

Rõ ràng là, ông ta có nhận thức được tầm quan trọng, nhưng không ngờ lại đến mức đó, phản ứng đó chẳng khác nào thú nhận điều ấy.

Touko cười nhạt,

“Gia tộc Công tước Sakuragi thì dính chặt lấy anh trai Suzuha ngay từ đầu rồi nên không sao. Nhưng ngoài ra thì bất cứ quý tộc nào cũng đang thèm khát, cầu xin thật lòng làm sao để kết tình bằng hữu với anh trai Suzuha đấy.”

“......”

“Đương nhiên rồi nhỉ? Ân nhân cứu mạng của Tân Nữ vương, anh hùng cứu quốc, cứu cả lục địa khỏi sự sinh sôi bất thường của Ogre, đến cả Yuzuriha—biểu tượng vũ lực, sức hút của đất nước này—cũng mê mệt hoàn toàn, lại còn được lòng đám Amazon đang thực chất cai trị nước láng giềng. Đã thế ngoài Nữ vương là ta và gia tộc Công tước Sakuragi ra thì chưa có thế lực quý tộc nào chống lưng, đúng là một món hời siêu cấp vũ trụ còn gì?”

“...Nhưng, cũng không có nhiều người đến chỗ ta nhờ giới thiệu người đàn ông đó...”

“Thì bảo Công tước giới thiệu anh trai Suzuha, kiểu gì chẳng bị ngài viện đủ lý do để hoãn binh? Thế thì họ phán đoán là tự mình tiếp cận trực tiếp anh trai Suzuha còn nhanh hơn. ——Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc biết anh trai Suzuha không còn ở Vương đô nữa, ta nghĩ sẽ có cả đống lời cầu xin khóc lóc đòi ta và Công tước giới thiệu cho mà xem?”

“...Kể cũng đúng...”

Công tước gật đầu với vẻ mặt 'ra là vậy'.

“Ta định dạy bảo Yuzuriha, ai dè lại thành ra cấp phép cho nó đi cùng sao.”

“Mà, ta nghĩ Yuzuriha tuyệt đối không nghĩ được mấy chuyện phức tạp thế đâu? Dù có bị hỏi điều quan trọng nhất với bản thân là gì, chắc cô ấy cũng tỉnh bơ nói ‘Đó là bảo vệ tấm lưng của anh trai Suzuha!’ cho xem.”

“Nhưng kết quả thì không sai. Ít nhất là lần này.”

“Sao thế? Ngài lo sẽ để sổng mất anh trai Suzuha à?”

“...Cẩn tắc vô áy náy thôi.”

“Mà cũng tiện cho bên này. Vì sự an ninh quốc gia nữa.”

“...Tại sao con gái ta đi cùng người đàn ông đó lại liên quan đến an ninh quốc gia?”

“Thì nếu chỉ có anh trai Suzuha và cô em gái thì không nói, chứ có cả Yuzuriha đi cùng, thì đố tên quý tộc nào dám làm trò ngu ngốc.”

Nói đoạn, Touko chợt nghiêm mặt.

“Ở thời điểm hiện tại, ngài nghĩ điều mà nước ta tuyệt đối không được làm nhất là gì?”

“Đó là...?”

“Bị anh trai Suzuha cạch mặt.”

“Sao cơ...!!?”

“Ta sợ nhất là cái đó. Nên ta mới bảo Yuzuriha cấp tốc đập tan thế lực phản loạn bên phía Hoàng tử. Vì trong số đám quý tộc theo phe lũ Hoàng tử ngốc đó, chẳng có kẻ nào sở hữu đủ trí tuệ để hiểu được tầm quan trọng của anh trai Suzuha cả. Dù cho số lượng quý tộc có giảm quá nhiều, gây ảnh hưởng ít nhiều đến việc cai trị, thì so với khả năng một ngày đẹp trời anh trai Suzuha bỏ đi đâu mất, thế này còn tốt chán.”

Đó là chân tướng của cuộc đại thanh trừng mà ngay cả Công tước cũng lần đầu được nghe.

Thực tế, trong cuộc thanh trừng khi Touko lên làm Nữ vương, tám phần mười quý tộc nước này đã bay màu.

Công tước nhớ lại những quý tộc còn sống sót.

Họ tuy tư tưởng khác nhau nhưng nhìn chung đều ưu tú, và không một ai là kẻ vô cớ coi thường thường dân.

“Nhưng mà, vấn đề thực tế là dù có hiểu tầm quan trọng của anh trai Suzuha, thì khả năng bùng nổ theo hướng khác là hoàn toàn có thể. Nếu lỡ có tên quý tộc nào chơi ngu, khiến anh trai Suzuha thất vọng và bỏ đi, thì khoảnh khắc đó nước ta coi như chấm hết.”

“...Chuyện đó...”

“Anh trai Suzuha là anh hùng cứu lục địa này khỏi Ogre, Yuzuriha chắc chắn sẽ theo phe anh trai Suzuha, đám Amazon cũng sẽ nổi điên. Chỉ một trong số đó thôi cũng đủ nghiền nát nước ta rồi?”

“......”

“Chưa kể, biết được tình hình đó, các nước láng giềng chắc chắn sẽ tấn công nước ta. Lúc đó thì mạnh được yếu thua thôi. Là ta thì ta cũng làm thế.”

“...Chắc phải ra thông cáo thôi. Răn đe việc tiếp xúc quá mức với tân gia tộc Biên cảnh Bá tước Lohengrin.”

“Ta chuẩn bị xong rồi. Mà nếu có Yuzuriha ở bên cạnh, thì mấy kẻ dám nhờn với anh trai Suzuha chắc sẽ bị băm vằm hết thôi nhỉ? Yuzuriha mà nổi giận thì đáng sợ lắm đấy—.”

Touko nói như chuyện người dưng, nhưng Công tước biết rõ.

Ngay cả Touko, đối với kẻ chọc mình nổi điên thực sự, cô sẽ dùng ma pháp cực đại thổi bay, đừng nói là mảnh thịt, đến xương cũng chẳng còn.

“——Mà, chuyện Yuzuriha thế là xong. Hôm nay ngài đến nói chuyện gì thế?”

“Chuyện đó đấy, tại Yuzuriha vắng mặt nên ta quên béng mất. ——Ờ thì, đây chỉ là tin đồn thôi nhé.”

Touko nhìn chằm chằm vào Công tước, hạ giọng thông báo.

“Có tin là một sát thủ sừng sỏ đã được thuê để nhắm vào anh trai Suzuha.”

“Gì cơ!?”

“Cũng không bất ngờ lắm đâu.”

“...Kể ra thì, đó là thủ đoạn cực kỳ chính thống và hiệu quả. Giờ mà người đàn ông đó bị ám sát, nước ta sẽ rơi vào đại hỗn loạn.”

“Chuẩn luôn—. Tệ nhất là Yuzuriha phát điên, trở nên vô hồn, hoàn toàn mất khả năng chiến đấu, rồi bị nước khác tấn công và kết thúc cái rụp, The End.”

“Tuy nhiên ám sát đâu có dễ dàng thành công thế.”

Dù sao thì, anh trai của Suzuha bản thân cũng mạnh như quái vật, bên cạnh lại còn có cả Suzuha lẫn Yuzuriha.

Làm sao mà ám sát được, Công tước nghĩ thế cũng là lẽ thường.

Tuy nhiên.

“Vấn đề là, có vẻ không đơn giản thế đâu.”

“Hửm...?”

“Chỉ là tin đồn thôi nhé, nhưng tên sát thủ sừng sỏ đó nghe đâu là sừng sỏ thật sự đấy. Con mồi đã nhắm là không bao giờ thoát, dù có thất bại một lần thì cuối cùng cũng nhất định kết liễu được, là kiểu sát thủ như thế đấy.”

“Hừm...”

“Đã thế, còn có tin đồn là tên sát thủ đó ngày xưa từng nhắm vào Yuzuriha nhưng thất bại, nên lần này chuyển sang nhắm vào anh trai Suzuha—người đã ngăn chặn vụ đó.”

“...Đó... chỉ là tin đồn thôi đúng không...?”

“Là tin đồn mà chi tiết gớm nhỉ. Với lại, cảm giác cũng khớp logic nữa.”

Không phải chuyện đùa đâu, mồ hôi lạnh dính dớp rịn ra trên lưng Công tước.

Đã đến nước này rồi, vận mệnh của anh trai Suzuha và gia tộc Công tước là cùng hội cùng thuyền.

Nếu xui anh trai Suzuha mà chết, gia tộc Công tước cũng chịu tổn thất chí mạng.

Ít nhất là Yuzuriha chắc chắn sẽ trở thành phế nhân.

Và gia tộc Công tước cũng tiêu tùng. Theo đúng nghĩa đen.

——Nỗi lòng run rẩy của Công tước khi tưởng tượng ra cảnh đó, Touko nắm rõ trong lòng bàn tay.

Bởi vì.

Nếu thay gia tộc Công tước bằng vương tộc, hoặc Quốc gia, thì cũng y hệt với chính bản thân cô.

“...Không có thông tin cụ thể về tên sát thủ đó sao?”

“Làm gì có chuyện đó. Đối phương là sát thủ sừng sỏ đấy?”

“Thì đúng là vậy.”

“Dù vậy, cũng có vài tin đồn manh mún. ——Nghe nói là tóc bạc này, buộc hai bên này, là một ấu nữ đáng yêu như tiểu tiên này, nhưng lại ít nói này.”

“......”

“Còn có tin là ngực siêu to khổng lồ này, da ngăm này, rồi thì mặc đồ hầu gái nữa này?”

“...Nếu toàn bộ thông tin đó là đúng, thì tên sát thủ đó sẽ là một mỹ thiếu nữ hầu gái tóc bạc hai bím ít nói da ngăm loli ngực bự à.”

“Chính xác—.”

“Nhảm nhí. Chẳng được cái tích sự gì. Làm gì có tên sát thủ nào như thế chứ.”

“Ta không có lỗi nhé! Chỉ thu thập được chừng đó thông tin thôi!”

“Ngay cả với mạng lưới tình báo hoàng gia, mà chân tướng sát thủ vẫn mù tịt sao...”

Mà nghĩ cũng phải, làm sao mà biết được đặc điểm của sát thủ giỏi, Touko nghĩ.

Chính vì không để lộ danh tính nên mới là sừng sỏ.

Công tước chắc cũng không kỳ vọng gì khi hỏi.

Quan trọng hơn chuyện đó là phải ngăn chặn vụ ám sát.

“Thế? Ngài định làm gì?”

“Là anh trai Suzuha mà, muốn tin là anh ấy sẽ xoay xở được quá? Những gì chúng ta có thể làm chỉ là tuồn tin cho anh trai Suzuha, Yuzuriha hay đám Amazon thôi...”

“Ta lo là sẽ có phản ứng quá khích.”

“Đúng là thế thật. Yuzuriha thì còn đỡ, chứ để đám Amazon biết được thì có khi họ lấy danh nghĩa bảo vệ anh trai Suzuha để bắt về làng Amazon, rồi ép đăng quang làm vua Amazon luôn cũng nên.”

“Vậy chỉ báo cho đương sự thôi à.”

“Chắc chỉ được thế thôi... Ân nhân cứu mạng mình mà chỉ làm được đến thế, ta thấy cay cú lắm...”

“Đừng nôn nóng. Cơ hội trả ơn nhất định sẽ đến, giờ hãy tin tưởng đi.”

“Ừm...”

Để trấn tĩnh, Touko nhấp môi vào ly rượu vang đã chuẩn bị sẵn.

Công tước nhân tiện nói thêm một câu.

“...Đây không phải là lời của Công tước, mà là lời khuyên của một người đàn ông.”

“Gì cơ?”

“Nếu muốn dâng hiến lần đầu, thì nên làm sớm đi.”

“Phụttttttttttttttt——!!?”

“Làm Nữ vương rồi. Đừng có phun phì phì khó coi thế chứ.”

“T-T-Tự-Tự nhiên ngài nói cái quái gì thế hả!?”

“Nếu là người đàn ông được cả nước khác chú ý đến thế, thì chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu. ——Ngài từng bảo lúc bị Tể tướng suýt giết trong cuộc đảo chính, ngài đã hối hận vì mình vẫn còn là xử nữ đúng không?”

“Cái đó là! Ý ta là nếu ta dùng mỹ nhân kế nhiều hơn thì có khi đã đỡ vất vả hơn rồi!”

“Ta biết ngài từ bé rồi. Ngài không phải loại người đó.”

“N-N-Này,”

“Ngài đã than khóc vì không thể dâng hiến trinh tiết cho người đàn ông mình yêu. Dù bản thân ngài có nghĩ thế nào đi nữa.”

“Đ-Đ-Đ-Đừng có nói ngu ngốc thế chứ!!”

Touko đang chối đây đẩy đó, e rằng đang đỏ mặt nhất từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ.

Điều đó, bản thân cô cũng tự hiểu rõ.

5

Đêm gặp gỡ cô hầu gái Kanade, tôi trằn trọc trên giường mãi không ngủ được.

Không ngủ nổi.

Trong chăn của quán trọ, tôi cứ suy nghĩ mãi xem nên làm thế nào.

“Hừm...”

Nghĩ theo lẽ thường thì kế hoạch Yuzuriha-san nói là tốt nhất.

Yuzuriha-san thì, vài vạn binh lính cũng đá bay được.

Đó là sự thật rành rành.

Dù đấu tay đôi cũng mạnh như quái vật, nhưng sức mạnh của Yuzuriha-san phát huy chân giá trị khi một mình đấu với số đông. Dù sao thì cũng là Yuzuriha-san—người có biệt danh Sát Chiến Thần Nữ vang danh khắp lục địa, khiến quân địch khiếp sợ như tử thần.

Tôi cũng đã tận mắt chứng kiến Yuzuriha-san đánh bại đám Ogre biến dị suốt ba ngày ba đêm ở Đại Thụ Hải Ogre.

Chắc chắn đám lính địch chiếm đóng thành phố không thể mạnh hơn đàn Ogre biến dị được.

Và xét về chiến lực bên này, trực tiếp đánh vào bộ chỉ huy địch là thượng sách.

Nếu đánh kiểu thông thường, kẻ địch sợ Yuzuriha-san sẽ chọn cách cố thủ trong thành. Khi đó dễ dàng đoán được thiệt hại cho người dân sẽ càng lan rộng.

Nhưng mà.

“Trực tiếp đánh bộ chỉ huy thì lãnh dân cũng không tránh khỏi thiệt hại nhỉ...”

Đầu óc thì hiểu rằng không thể làm chiến tranh bằng những lời hay ý đẹp.

Nhưng cảm giác muốn giảm thiểu thiệt hại cho dân thường vẫn cứ mãnh liệt.

Chắc là do tâm hồn tôi vẫn là thường dân.

Gần đây tự nhiên bị bắt làm quý tộc, nhưng cái gốc thường dân thì cả đời không đổi được.

“Hửm...?”

Đang nằm nhắm mắt suy nghĩ trên giường, tôi cảm thấy có khí tức trên trần nhà.

Gì vậy nhỉ?

Tôi giả vờ ngủ, hé mắt quan sát tình hình.

Chẳng bao lâu, tấm ván trần nhẹ nhàng được tháo ra, ai đó lẻn vào phòng.

Ai thế nhỉ?

Tưởng là sát thủ nhắm vào Yuzuriha-san vào nhầm phòng tôi thì.

“...Ngủ say thật.”

Bên cạnh giường tôi, cô hầu gái Kanade đang đứng đó.

Tại sao Kanade lại xâm nhập từ trên trần nhà, tôi hoàn toàn không hiểu.

Đang nghĩ xem cô nàng định làm gì trong lúc giả vờ ngủ, Kanade bất ngờ có hành động không ai ngờ tới.

Cô nàng bắt đầu cởi bộ đồ hầu gái ra.

“... Cúc áo ơi, đừng để ngực làm bắn bay nhé…… Chủ nhân sẽ thức dậy mất...”

Vừa lầm bầm những lời độc thoại vừa đủ nghe, Kanade thận trọng cởi từng chiếc cúc áo sơ mi. Cặp loli ngực bự phát triển quá đà đang bị chèn ép được giải phóng, nảy tưng một cái đầy núng nính.

fe3180a6-df0c-42a3-a73d-4cbc8088cfc0.jpg

Tiếp đó Kanade cởi cả cúc váy, chiếc váy rơi xuống sàn——

“Khoan đã Kanade!? Rốt cuộc cô đang làm cái trò gì thế hả!?”

“...A. Dậy rồi.”

“Dậy cái gì mà dậy! Lẻn vào phòng tôi từ trần nhà rồi tự nhiên cởi đồ, rốt cuộc là sao!?”

“...Ơ hờ... Thị tẩm ạ?”

“Tôi chưa hề yêu cầu thị tẩm dù chỉ một lời nhé!?”

“Không có chuyện đó. Một mỹ thiếu nữ hầu gái tóc bạc hai bím loli ngực bự dâm đãng hầu ngủ chủ nhân là thường thức của quý tộc. ...Nói trước nhé, tuyệt đối không phải định ám sát bằng cách kẹp đầu chủ nhân vào khe ngực có tẩm độc đâu. Tuyệt đối không.”

“Sao phải nhắc lại thế! Ngược lại đáng ngờ lắm đấy!”

“Chuyện quan trọng nên nói hai lần.”

Với kẻ làm thường dân suốt bao năm như tôi, thường thức xã hội quý tộc thật quá khó hiểu.

Ngoài ra, ngay từ cách xâm nhập đã đầy rẫy điểm đáng để tsukkomi rồi.

“Mà tại sao không đi vào bằng cửa chính đàng hoàng hả!?”

“...Cửa đó bị cài bẫy rồi. Khó mà ra vào mà không bị Suzuha hay Yuzuriha phát hiện.”

“Hả, thật á?”

“Thật.”

Không nhận ra luôn.

Ở nơi tôi không biết, có thể là Suzuha hoặc Yuzuriha-san đã lo lắng cho sự an toàn của tôi. Phải cảm ơn mới được.

“Nhưng dù thế thì cũng đâu cần đi từ trần nhà xuống.”

“...Không có chuyện đó. Kanade là hầu gái, công việc của hầu gái là dọn dẹp.”

“Hả.”

Nhắc mới nhớ, ám sát cũng hay được gọi lóng là dọn dẹp nhỉ. Chẳng liên quan mấy.

“Và, nhắc đến dọn dẹp là nhắc đến trần nhà. Nên Kanade biết tuốt về trần nhà.”

“Thật á!?”

“Tất nhiên. Không chỉ quán trọ này, mà trần nhà của bất cứ dinh thự nào, vào tay Kanade thì cũng như sân nhà thôi.”

“Ghê thật đấy cô hầu gái!”

“Mufufu.”

Tuy vô cảm nhưng mũi lại phổng lên tự đắc.

Cô bé này tuy không lộ ra mặt nhưng thực ra biểu cảm phong phú phết nhỉ.

“——Khoan đã Kanade.”

“Gì ạ?”

“Cô bảo trần nhà của bất cứ dinh thự nào á?”

“Ừm.”

“Thật sự là bất cứ dinh thự nào?”

“...Đừng có coi thường mạng lưới thông tin hầu gái của Kanade. Cho chút thời gian, trần nhà của dinh thự nào cũng điều tra được hết.”

“Quả thực, lượng thông tin về các thành phố cô đưa lúc nãy cũng kinh khủng thật.”

——Nếu như, điều đó là sự thật.

Thì tôi đã thấy con đường rồi.

Làm thế nào để giảm thiểu thiệt hại cho người dân mà vẫn giành lại được các thành phố bị quân địch chiếm đóng.

Chìa khóa của kế hoạch đó, nằm trong tay cô hầu gái Kanade.

✦✧

Sau bữa sáng hôm sau.

Trở về phòng cùng mọi người, tôi trình bày kế hoạch đã vạch ra suốt đêm qua.

“——Cái gì cơ? Đột kích phòng ngủ của chỉ huy ở từng thành phố và bắt cóc hắn, á?”

“Ý anh là sao, Nii-san?”

Hai người họ ngạc nhiên cũng là lẽ thường, nên tôi giải thích theo trình tự.

“Nói chuyện với Kanade anh mới tình cờ biết, Kanade có thể lấy được thông tin từ trần nhà của bất cứ dinh thự nào. Nên anh định tận dụng điều đó.”

“Nhưng mà Nii-san, một hầu gái quèn sao lại có kỹ năng đặc biệt đó...?”

“Đúng đấy anh. Thứ đó trừ khi là át chủ bài của một hội sát thủ hàng đầu quốc gia, còn không thì làm sao mà có được thông tin đó chứ...?”

Suzuha thì không nói, đến cả Yuzuriha-san cũng nhăn mặt nghiêng đầu.

Chứng tỏ cô hầu gái Kanade nhà tôi ưu tú đến mức nào.

Đến cả Yuzuriha-san, người đã quá rành rẽ về những hầu gái quá sức ưu tú của nhà Công tước Sakuragi, cũng còn bán tín bán nghi cơ mà.

“...Tuy nhiên, nếu chuyện đó là thật, thì kế hoạch của anh là tối ưu nhất rồi.”

“Đúng vậy ạ. Bình thường thì dù có thông tin trần nhà, nhưng việc xâm nhập liên tiếp là điều không tưởng, nhưng nếu là Nii-san thì——”

“Dù sao anh cũng là người đàn ông đã lẻn vào Vương cung từ cống ngầm để cứu Công chúa Touko bị giam cầm mà. So với cái đó thì bắt cóc chỉ huy của một thành phố, lại còn làm liên tiếp, thì dễ như ăn kẹo.”

“Chuẩn luôn. Với lại Nii-san xui có bị phát hiện thì cứ đấm ngất hết nhân chứng là xong.”

“Anh không làm thế đâu nhé!?”

Cách phản ứng của hai người hơi lấn cấn, nhưng có vẻ họ đã đồng ý với kế hoạch.

“Vậy thì chốt thế——”

“...Goshujin-sama.”

“Sao thế?”

“Kanade, sẽ cố gắng thu thập thông tin. Nên, muốn có phần thưởng đặc biệt.”

Mà Kanade nói thế cũng phải.

Vụ này nghĩ kiểu gì cũng vượt quá xa nội dung công việc của một hầu gái bình thường.

Chưa kể công lao mang thông tin về các thành phố bị chiếm đóng hôm qua nữa.

“Được thôi. Cô muốn gì?”

“...Muốn chiến đấu nghiêm túc với Goshujin-sama. Không nương tay. Cho thỏa lòng.”

Ngay khoảnh khắc nghe lời cầu nguyện của Kanade.

“Hô—— (Xoẹt)”

“Hê—— (Rắc rắc)”

Yuzuriha-san tỏa ra sát khí ngùn ngụt tay đặt lên chuôi kiếm, còn Suzuha nở nụ cười dữ tợn bẻ khớp ngón tay.

Hai người làm cái trò gì với cô hầu gái nhỏ tuổi hơn thế hả!?

“Khoan đã, hai người dừng lại. Mà Kanade, thế thôi là được à? Tôi là tay mơ về chiến đấu, không phải binh lính chuyên nghiệp đâu nhé?”

“Goshujin-sama mới, nói đùa thú vị thật.”

“Không phải đùa đâu... mà nếu Kanade thấy ổn thì được thôi.”

Tôi là tay mơ, nhưng Kanade cũng là hầu gái.

Lúc đầu gặp bộ pháp di chuyển có vẻ giống sát thủ làm tôi giật mình, nhưng võ nghệ thì chắc cũng nghiệp dư.

Vậy thì, có khi lại vừa đẹp.

Trong lúc tôi gật gù, Suzuha và Yuzuriha-san thì thầm to nhỏ với nhau.

“...Tuy nhiên có thể cảm nhận được hào quang cường giả tuyệt đối bao quanh Nii-san, con bé hầu gái này, không phải dạng vừa đâu...!”

“...Nhưng thách đấu với anh trai Suzuha-kun là nước đi sai lầm rồi. Sẽ bị hành cho ra bã đơn phương, bị dần cho tơi tả đến mức lòng tự trọng vỡ vụn, để rồi sự thật rằng mình chỉ là một con nhãi ranh yếu đuối sẽ bị khắc sâu vào tận đáy linh hồn thôi... Bởi vì, ngay cả đỉnh điểm của Amazon còn bị thế cơ mà...!”

“...Nói mới nhớ, Yuzuriha-san hồi đầu cũng thách đấu với Nii-san nhỉ...?”

“...C-Cái đó thì chịu thôi chứ! Tìm thấy một người đàn ông đáng để chiến đấu thế kia, sao mà ngồi yên được! Với lại, ai mà tưởng tượng nổi anh ấy lại mạnh quá mức quy định đến thế chứ...!”

“...Nii-san thì, lời nói và khí chất trông chẳng có vẻ gì là mạnh cả, nên mới nhìn lần đầu kiểu gì cũng đánh giá thấp lực chiến. Thế là ai cũng bị đánh cho nhừ tử...”

Chẳng nghe rõ họ nói gì, nhưng qua thái độ thì tôi lờ mờ đoán được là họ đang nói xấu tôi.

✦✧

Sau đó, tôi đã chiến đấu thỏa thích với Kanade trên thảo nguyên bên ngoài thị trấn cho đến khi mặt trời lặn.

Kanade, nói sao nhỉ, mạnh đến mức không tưởng nổi là hầu gái.

Mạnh đến mức nào ấy hả, thì cỡ như nếu đối thủ là Suzuha của một thời gian trước, có khi cô bé này thắng cũng nên.

“...Cái này... cái này...!”

“Cơ mà, hầu gái sau khi đánh nhau với chủ nhân rồi thề trung thành, cũng kiểu như là, tình bạn nảy nở sau nắm đấm ấy nhỉ, tôi nghĩ thế đấy?”

“Sao... không trúng... ự...!”

“Mà kim của Kanade, tẩm độc còn gì. Trúng là chết đấy.”

Đòn tấn công nguy hiểm nhất của Kanade là những cây kim mảnh rất khó nhìn thấy.

Cô bé ném chúng với tốc độ kinh hoàng, nhắm chính xác vào chỗ hiểm.

Vừa né tránh, tôi vừa nhớ ra cảm giác quen quen này, là hồi sát thủ nhắm vào Yuzuriha-san trong tiệc mừng chiến thắng của Bạch Phát Hấp Huyết Lang Thang. Những cây kim hồi đó cũng mảnh, sắc và nguy hiểm cỡ này.

Nói thế tức là, Kanade tung ra những đòn tấn công sắc bén cỡ sát thủ thì đúng là một hầu gái quá đỉnh.

Bất giác nhìn sang.

Suzuha và Yuzuriha-san đang ngồi trên đồng cỏ, vừa thưởng trà theo phong cách dã ngoại vừa xem chúng tôi đánh nhau.

“——Vậy thì xin hỏi bình luận viên Yuzuriha-san. Phong cách chiến đấu của Kanade về cơ bản là của sát thủ đúng không ạ...?”

“Đúng là thế. Chuyện hầu gái trang bị kỹ năng hộ thân hay ám sát cũng hiếm khi có. Tuy nhiên, hầu gái mà lực chiến cao đến mức kia thì chưa nghe bao giờ...”

“A kìa. Hầu gái Kanade, giả vờ dùng kim nhưng lại tung đòn gối bay!”

“Và tiếp theo là combo đá vòng cầu kép... Hiệp sĩ thường chắc chết ba lần với đòn vừa rồi. Gối bay đục lỗ trên ngực, đá vòng cầu thổi bay đầu và thân mình.”

“Tuy nhiên đòn tấn công của Kanade hoàn toàn không xi nhê với Nii-san! Anh ấy đỡ hết trong trạng thái không phòng bị và cười rất chi là thong dong!”

“Cái đó, thực sự làm con tim tan nát đấy... Dốc toàn lực tung đòn vào đối thủ không phòng ngự, thế mà phản ứng như bị côn trùng đốt, không chút sát thương... Aaaaaaaaaa.”

“Yuzuriha-san? Đang bình luận mà suy sụp là không được đâu nhé?”

...Thấy có vẻ vui nên tôi cứ kệ họ.

Và kết cục, trận chiến giữa tôi và Kanade kéo dài đến tận khi mặt trời lặn.

Kanade có vẻ đã thỏa mãn, mắt lấp lánh,

“Không sai được. ——Goshujin-sama thực sự của Kanade, cuối cùng cũng tìm thấy.”

Vừa nói mấy câu kiểu đó, cô bé vừa sán lại gần như một con mèo, nên tôi xoa đầu thì Kanade dụi đầu vào ngực tôi, rên hừ hừ đầy hạnh phúc.

Dù sao thì, có vẻ cô bé đã vui, thế là tốt rồi.

6 (Nữ Đại Công Tước Uentasu POV)

Bên trong cung điện Công quốc Uentasu.

Người đứng đầu Công quốc, Nữ Đại Công tước Ayano von Uentasu, đang tận hưởng giờ ăn nhẹ buổi chiều yên bình.

“Đại Công tước. Ngài dùng thêm một cái bánh pudding nữa nhé?”

“Ưm, nhưng ăn nữa thì béo mất...”

Ayano đang dao động trước sự cám dỗ của bánh pudding giữa đống giấy tờ trong phòng làm việc, nếu không biết thân phận thì cô chẳng khác gì một thiếu nữ bình thường ở bất cứ đâu.

Gương mặt bình thường. Nhìn kỹ thì cũng khá dễ thương.

Ngực nhỏ. Dáng người hơi có chút đầy đặn. Phần thân dưới nở nang, chân thì to.

Gần đây, cô đang thầm để ý đến việc thịt bụng bắt đầu véo được một chút.

“Vậy thì, ngài dùng thêm hồng trà nhé?”

“Ừ, cho ta cái đó. Cảm ơn.”

Phong thái đậm chất thôn nữ, cách nói chuyện lịch sự ngay cả với người dưới.

Việc Ayano ngự trị trên đỉnh cao của Công quốc Uentasu—một cường quốc đại diện cho lục địa—chắc chắn sẽ khiến bất cứ ai lần đầu yết kiến phải kinh ngạc.

Và sự thật đó, đối với chính bản thân Ayano, cũng là một mặc cảm tự ti.

(Rõ ràng bằng tuổi Touko... thế mà từ hào quang, khuôn mặt, vóc dáng đến mana, tất cả đều thua đứt đuôi, buồn cười thật...)

Công quốc Uentasu và Vương quốc Drosselmeyer láng giềng về cơ bản là quan hệ thù địch, nhưng không phải lúc nào cũng trong tình trạng căng thẳng 24/7.

Đôi khi cũng ký kết hòa bình tạm thời, hoặc chưa đến mức đó thì cũng có dịp trao đổi tù binh, hay tham dự hiếu hỉ của hoàng tộc, nên cũng có cơ hội chạm mặt hoàng tộc nước láng giềng.

——Đó là chuyện của vài năm trước.

Cuộc chiến tưởng như nắm chắc phần thắng với Vương quốc Drosselmeyer, lại bị lật ngược thế cờ bởi duy nhất một thiếu nữ có biệt danh Sát Chiến Thần Nữ, khiến quân đội thất bại thảm hại, và một cơn bão thanh trừng quét qua giới chóp bu quân đội.

Phe phản chiến đã từng định gả Ayano—khi đó vẫn là Công nương—cho Hoàng tử nước láng giềng.

Hai Hoàng tử Vương quốc Drosselmeyer lần đầu gặp mặt, vừa nhìn thấy Ayano đã sủa: “Cái gì thế này, con gái nhà quê à”, làm Ayano sốc nặng: “Biết là ngoại hình thế thật, nhưng có cần nói toẹt ra trước mặt thế không...!”.

Nhưng điều khiến cô tổn thương sâu sắc đến mức không gượng dậy nổi lại là chuyện sau đó.

“——Thật sự xin lỗi nhé? Mấy ông anh nhà ta, nói ra thì hơi kỳ nhưng đầu óc họ có vấn đề. Nên nếu cô không để bụng thì tốt quá?”

Được Công chúa và bạn thân của cô ấy an ủi như vậy, lần này Ayano mới thực sự bị đánh gục.

Bởi vì Touko và Yuzuriha ở đó khác hẳn hai gã Hoàng tử ngốc, hào quang thống trị của quý tộc thượng lưu tỏa ra ngùn ngụt.

Gương mặt đúng chuẩn nữ thần.

Vóc dáng hoàn hảo, đặc biệt là đôi chân dài miên man chết người, ngực thì to muốn ngộp thở.

Ayano bị thực tế đập vào mặt, rằng cô chỉ là một đứa con gái bình thường có cái danh hão, tuyệt vọng đến mức nào——

“...Đại Công tước, Đại Công tước Uentasu? Ngài sao vậy ạ?”

“Không, không có gì. Chỉ nhớ lại chuyện xưa chút thôi.”

Xác định rằng nếu cứ ngây ngô trước kẻ thù là Vương quốc Drosselmeyer có hai con người đó thì đất nước mình tiêu tùng là cái chắc, Ayano từ đó đã cố gắng hết sức.

May thay Ayano có tài về quân sự và chính lược. Ít nhất là hơn các quý tộc khác.

Ayano trở thành Đoàn trưởng Cận Vệ Binh, thành Tổng tư lệnh Quân bộ, và trong khi cha là Đại Công tước cùng các anh em khác lần lượt tử trận, cô bất tri bất giác trở thành Nữ Đại Công tước mới——

Và gần đây, mưu lược nhắm vào nước láng giềng cuối cùng cũng đơm hoa kết trái.

Cuộc đảo chính chia đôi phe Hoàng tử và phe Công chúa.

Lợi dụng sơ hở đó, Công quốc Uentasu phát động chiến tranh theo kiểu nhìn từ nước ngoài thì như thể bị khiêu chiến, và cuối cùng đã chiếm được trọn vẹn lãnh địa Biên cảnh Bá tước Lohengrin giáp biên giới.

(Lãnh địa Biên cảnh Bá tước Lohengrin là kho báu tài nguyên ngầm với mỏ vàng, mỏ kim cương, thậm chí cả mỏ Mithril...! Chiếm được vùng đất đó chính là ước nguyện ngàn năm của Công quốc Uentasu chúng ta...!)

Các đời Biên cảnh Bá tước Lohengrin tiêu xài hoang phí mà chẳng báo cáo tử tế cho vương tộc nên Tân Nữ vương Touko có lẽ không biết, nhưng Công quốc Uentasu đã duy trì hoạt động điệp báo trong nhiều năm với tư cách quốc gia thù địch, nên nắm rõ giá trị chính xác của nó.

Lãnh địa Biên cảnh Bá tước Lohengrin nhìn qua chỉ là vùng quê hẻo lánh.

Nhưng thực chất, đó là vùng lãnh thổ như kho báu, giá trị đến mức đổi cả toàn bộ lãnh thổ Công quốc Uentasu vẫn còn hời.

Tất nhiên thượng quý tộc của Công quốc Uentasu biết điều đó, nên các chỉ huy đang chiếm đóng lãnh địa Biên cảnh Bá tước Lohengrin hiện tại toàn là gia chủ các gia tộc có máu mặt hoặc người thừa kế của họ.

Ayano đang đau đầu với nỗi trăn trở xa xỉ là làm sao chia phần miếng mồi quá ngon mang tên lãnh địa Biên cảnh Bá tước Lohengrin cho các quý tộc dưới quyền...

“Đại Công tước! Nguy to rồi!”

Bộ trưởng Bộ Quốc phòng mặt cắt không còn giọt máu lao vào phòng làm việc, báo hiệu sự kết thúc cho khoảng thời gian bình yên của Nữ Đại Công tước Uentasu.

“Chuyện gì thế, Bộ trưởng.”

“C-Các chỉ huy thành phố lẽ ra đang chiếm đóng lãnh địa Biên cảnh Bá tước Lohengrin——đã mất tích không còn một ai!!”

“............Hả?”

Tin tức Bộ trưởng Bộ Quốc phòng mang đến, Ayano không thể hiểu ngay được.

“Chuyện đó rốt cuộc là sao!?”

“Cái đó, nói sao nhỉ... chỉ trong vòng vài ngày, duy nhất các chỉ huy ở từng thành phố, báo cáo gửi về chỉ nói là họ biến mất như thể bốc hơi vậy...!”

“Bộ trưởng! Thông tin đó đã được xác thực chưa!?”

“Hiện tại đang xác nhận với tốc độ nhanh nhất...!”

Đẩy hình ảnh Bộ trưởng đang cúi rạp người ra góc tâm trí, Ayano vận hết tốc lực não bộ.

——Thú thật, cô đã lường trước việc một hoặc hai bộ chỉ huy thành phố bị phá hủy.

Dù sao thì bên địch cũng có Sát Chiến Thần Nữ cơ mà.

Tuy nhiên, sự kháng cự của quân đội Công quốc Uentasu chắc chắn sẽ gay gắt và phiền phức hơn nhiều so với dự tính của phía Vương quốc Drosselmeyer.

Bởi vì phe bên này biết rõ giá trị chính xác của lãnh địa Biên cảnh Bá tước Lohengrin, còn bên kia thì không.

Và các chỉ huy là những quý tộc có máu mặt, hiểu rằng nếu thua thì sẽ chẳng được chia chác chút quyền lợi nào từ lãnh địa Biên cảnh Bá tước Lohengrin. Nói cách khác, thất bại đồng nghĩa với cái chết.

Họ chắc chắn sẽ dốc hết tài sản riêng, liều chết để thắng.

Hơn nữa, Ayano cũng biết Sát Chiến Thần Nữ của địch là người trọng tình nghĩa, hay nói theo kiểu quý tộc là có điểm yếu mềm lòng.

Cô ta có thể tiêu diệt lính địch, nhưng không phải loại người có thể giết chóc bừa bãi lôi cả bình dân lãnh địa mình vào cuộc.

Do đó, dù có bị chiếm lại hai hay ba thành phố, nhưng trước thiệt hại quá lớn, phía bên kia chắc chắn sẽ từ bỏ phản công——đó là tính toán của Nữ Đại Công tước Uentasu.

Tuy nhiên.

(Nếu phía địch quốc cũng hiểu đến mức đó, và chỉ nhắm bắn tỉa vào các chỉ huy thì sao——!?)

Một tin dữ nữa bay đến chỗ Ayano đang tái mét mặt mày.

Lần này là Bộ trưởng Bộ Ngoại giao, lao vào như lăn lông lốc và thông báo.

“Đại Công tước! Có thư từ kẻ tự xưng là tân Biên cảnh Bá tước Lohengrin gửi đến!”

Dự cảm chẳng lành réo inh ỏi, Ayano ngập ngừng nhận lấy bức thư.

Dự cảm đã trúng, theo cách tồi tệ nhất.

Nội dung là, thân thể của toàn bộ các chỉ huy mất tích hiện đang bị tân Biên cảnh Bá tước Lohengrin nắm giữ.

Và điều kiện được ghi rõ là đổi việc rút toàn bộ quân khỏi lãnh địa Biên cảnh Bá tước để lấy việc trao trả các chỉ huy lành lặn.

“C-Cái này là...!”

“Tính sao đây ạ, Đại Công tước?”

“...Không thể giả vờ không thấy được đúng không...?”

“Chắc chắn là không thể rồi...”

Trước lời của Bộ trưởng Bộ Ngoại giao, Ayano gục vai ủ rũ.

Bởi vì các chỉ huy bị bắt cóc toàn là gia chủ hoặc người thừa kế của các gia tộc quyền thế.

Nếu bị giết rồi thì còn đỡ, chứ đằng này không thể bỏ mặc họ chết được.

À không, nếu là một hai người thì còn có thể bỏ mặc, nhưng lần này số lượng quá lớn.

Nếu bỏ mặc, cô sẽ biến hầu hết quý tộc quyền thế thành kẻ thù.

“Nếu thế này thì thà bị giết sạch còn đỡ hơn nhiều...”

Trước lời nói có phần lạnh lùng của Bộ trưởng Bộ Ngoại giao, Ayano trong lòng cũng buộc phải đồng tình.

Nói toẹt ra thì, nếu chết trong tay địch thì sẽ có sự chuyển giao quyền lực.

Nhưng thân phận tù binh thì cực kỳ dở dở ương ương và phiền phức.

Giả sử coi số lượng lớn gia chủ này là đã chết và thay thế gia chủ mới, thì sau đó họ lành lặn trở về, nội chiến chắc chắn sẽ nổ ra. Không thể làm thế được.

“...Đại Công tước, đề xuất này tính sao ạ...?”

“Chờ đã, chờ thêm chút nữa!”

Ayano trông có vẻ đã cùng đường, nhưng vẫn còn một tia hy vọng.

Đó là đối phương gửi thư là tân Biên cảnh Bá tước Lohengrin.

Ayano đã điều tra về tân Biên cảnh Bá tước Lohengrin từ trước khi hắn trở thành Bá tước, kết quả đánh giá hắn là nhân vật nguy hiểm sánh ngang với Sát Chiến Thần Nữ kia, và đã thúc giục các bộ trưởng cảnh giác cao độ.

Và, khi nhận được thông tin nhân vật nguy hiểm đó sẽ trở thành tân chủ nhân lãnh địa Lohengrin, Thư ký trưởng đã báo cáo là đã độc đoán gửi sát thủ đi.

Hơn nữa để đảm bảo ám sát thành công và vạn nhất sự việc không bị bại lộ, đã chi một khoản tiền lớn để tung ra con át chủ bài mạnh nhất trong hội sát thủ lớn nhất Công quốc Uentasu.

Lúc nhận báo cáo sau sự việc, Ayano đã thầm cau mày nghĩ có cần thiết phải gửi đến cả sát thủ không, nhưng đến nước này thì chỉ còn biết cầu nguyện cho ám sát thành công.

Chỉ cần tân Biên cảnh Bá tước Lohengrin ngã xuống, cơ hội lật ngược thế cờ vẫn còn...!

Trong lúc Ayano đang tuyệt vọng niệm chú, một báo cáo nữa giáng xuống như đòn kết liễu.

“Đại Công tước! Hội sát thủ đã bị tiêu diệt hoàn toàn!”

“Hảả!?”

“Bên trong tòa nhà của bang hội, bao gồm cả bang chủ và cán bộ, toàn bộ thành viên đều bị hạ gục không còn một ai! Và trên bàn của bang chủ, nghe nói có để lại một tờ giấy!”

Ayano với đôi tay run rẩy, nhận lấy tờ giấy được cho là để lại đó.

Trên đó viết nguệch ngoạc đúng một dòng bằng nét chữ trẻ con.

[Chủ nhân thực sự, tìm thấy rồi. Gút-bai]

“C-C-C-Cái gì thế này——!”

“Hừm... Cái này chẳng lẽ là, đơn xin rời hội sao? Nhưng rời khỏi hội sát thủ, trừ khi chết, còn không thì sao được chấp nhận chứ.”

“Chuyện đó ta biết thừaaa!!”

Đúng vậy. Như Bộ trưởng Bộ Quốc phòng nhìn trộm tờ giấy nói, việc rời khỏi hội sát thủ bình thường là không thể tưởng tượng nổi.

Nếu định làm thế, sẽ bị truy sát và giết chết. Đó là thường thức.

Nếu không muốn thế, thì chỉ còn cách hạ gục toàn bộ thành viên của hội cũ...!

“Đại Công tước ơiii!”

“Aaa lại cái gì nữa đây hảảả!?”

“Sứ giả của tộc Amazon đã đến, và đưa ra tối hậu thư cho nước ta! Nội dung là ‘Nếu tiếp tục chiếm đóng lãnh địa Biên cảnh Bá tước Lohengrin, sẽ coi như tuyên chiến với tộc Amazon’ ạ!”

“Tại sao lại thành ra thế hảảảảả!?”

“Theo tối hậu thư thì, ‘Tân Biên cảnh Bá tước Lohengrin vĩ đại đã tiêu diệt Ogre biến dị sinh sôi nảy nở ở Đại Thụ Hải Ogre, là Taren-niisama đã cứu cả tộc Amazon lẫn lục địa, không khác gì ân nhân cứu mạng. ——Nếu không có vị đại anh hùng đó thì thể chế quốc gia hiện tại không thể tồn tại, vậy mà lũ man tộc mặt dày vô liêm sỉ các ngươi dám quên ơn nghĩa đó, lại còn nhơn nhơn chiếm đóng lãnh địa của Taren-niisama, bọn ta coi các ngươi không còn là đối tượng để nói chuyện nữa, mà là loài sâu bọ cần phải đập nát triệt để’ ạ!”

“Cái quái gì thế hảảảảả────!?”

Tại sao lại ra nông nỗi này, Ayano vừa gào khóc trong lòng vừa lặp lại câu hỏi.

——Lý do cực kỳ đơn giản.

Tuy là kết quả, và hoàn toàn không phải ý đồ của Ayano.

Nhưng cô đã gây sự với đối tượng tuyệt đối không được gây sự.

Sau khi tâm nguyện bao năm là đoạt lấy lãnh địa Biên cảnh Bá tước Lohengrin hoàn thành, việc Tân Nữ vương Touko của nước láng giềng thay thế gia tộc Biên cảnh Bá tước Lohengrin mới chính là nguồn cơn của mọi sự.

Duy nhất và tuyệt đối, một nước đi có thể lật ngược tất cả, chính là nước cờ cải tử hoàn sinh mà Nữ vương Touko đã đi.

Điều Ayano cần làm với tư cách Nữ Đại Công tước Uentasu là nhanh chóng ký hiệp ước hòa bình với Touko, và cắt nhượng lại dù chỉ một phần lãnh địa Biên cảnh Bá tước Lohengrin.

Nếu làm thế, thì ngay từ đầu đã không có chuyện tân Biên cảnh Bá tước Lohengrin ra đời.

Làm sao mà ngờ được một quân cờ quỷ còn nguy hiểm hơn cả Sát Chiến Thần Nữ lại xuất hiện, kết quả của việc nhắm đến toàn bộ lãnh địa Biên cảnh Bá tước Lohengrin và duy trì trạng thái chiến tranh lỏng lẻo là mất tất cả, giờ mà chửi Ayano là Đại Công tước vô năng thì quả thực hơi quá đáng với cô ấy.

Việc Ayano biết được những sự tình đó và bàng hoàng, thì phải đợi thêm chút nữa——

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!