Em Gái Tôi Ghi Danh Vào Học Viện Nữ Hiệp Sĩ, Thế Quái Nào Người Trở Thành Anh Hùng Cứu Quốc Lại Là Tôi (LN)

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17793

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2488

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 188

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3684

VOL 1 [ĐÃ HOÀNH THÀNH] - Phần Kết

Phần Kết

Đây là lần đầu tiên thấy bộ dạng yếu nhớt như thế của anh trai Suzuha nhỉ.

Touko chợt nhận ra điều đó, miệng nhếch lên một nụ cười khẩy.

Bị đám quý tộc vây quanh, anh trai Suzuha cứ chạy đôn chạy đáo như gà mắc tóc trước những màn chào hỏi dồn dập từ tứ phía.

Ở đó chẳng còn chút bóng dáng nào của người thanh niên đáng tin cậy tột cùng, người đã từng kề vai sát cánh trong trận chiến với Bạch Phát Hấp Huyết Lang Thang, hay người đã xông vào vương cung cứu cô.

Giờ đây, chỉ còn hình ảnh một ông anh trai thường dân tốt bụng đang hoảng loạn, xoay xở trong tuyệt vọng.

“Touko.”

Thấy Yuzuriha tiến lại gần, Touko chào hỏi qua loa rồi tách mình ra khỏi đám quý tộc.

Đợi đến khi đã ở một khoảng cách đủ xa khỏi cái vòng vây ngột ngạt đó, Touko mới trút bỏ lớp mặt nạ, trở về với biểu cảm trần trụi của mình.

“Phù. Mệt vãi hồn.”

“Ổn không đấy? Hôm nay là sân khấu chính của cậu mà Touko?”

Yuzuriha ngầm hỏi liệu có nên tiếp tục đi chào hỏi không, Touko uể oải lắc đầu.

“Thôi thôi. Mấy cái màn chào hỏi đám quý tộc tớ làm qua một lượt rồi, với lại...”

Ánh mắt Touko hướng về phía anh trai Suzuha. Dù mồm vẫn đang chào hỏi bọn quý tộc, nhưng mắt anh ta cứ đảo liên tục về phía quầy sushi đằng kia.

“Nhân vật chính hôm nay đã là anh trai Suzuha rồi.”

“Cũng phải ha.”

“Thiệt tình, cảm giác như trút được gánh nặng vậy đó──”

Touko đã chính thức trở thành Nữ vương, nhưng đống phân trước mắt vẫn chất cao như núi.

Cuộc chiến với lân bang do đám anh em kia khơi mào vẫn chưa ngã ngũ.

Việc phân chia lại lãnh địa của bọn quý tộc bị thanh trừng cũng cần phải thực hiện gấp rút.

Chưa kể cuộc đảo chính đã quét sạch quá nhiều kẻ nắm quyền lực ở trung ương khỏi vũ đài chính trị.

Để ổn định lại sự cai trị của Nữ vương, sẽ cần một lượng thời gian và công sức khổng lồ.

Dẫu vậy.

“Có Yuzuriha, có Suzuha, và quan trọng nhất là có anh trai Suzuha──nên sẽ ổn thôi, nhỉ?”

“Ừ. Sẽ ổn thôi.”

Ngay khi cô vừa dứt lời, từ phía anh trai Suzuha vang lên một tràng reo hò nhỏ.

Có vẻ như một gã quý tộc nào đó vừa thách đấu sức mạnh với anh trai Suzuha.

Cả hai cô gái đều biết rõ gã quý tộc đó.

Gã là một trong những kẻ vừa nãy định phản đối việc anh trai Suzuha gọi thẳng tên Touko mà không dùng kính ngữ.

Tuy nhiên, gã đã bị Touko chặn họng ngay tắp lự bằng một câu phủ đầu.

“Là gã đó à. Tự hào về sức mạnh cơ bắp thì cũng tốt thôi, nhưng đầu óc gã đặc sệt...”

“Mà cũng nhờ cái đầu đặc đó nên gã không bị dụ dỗ tham gia vào cả hai phe đảo chính, kết quả là sống sót ngon ơ đấy chứ.”

Gã quý tộc trung niên hói đầu, mặt đỏ gay đang nắm chặt lấy tay anh trai Suzuha.

Có vẻ gã đang mượn danh nghĩa bắt tay để siết mạnh hết cỡ.

Nhưng phía anh trai Suzuha thì mặt vẫn cứ trơ ra, ngơ ngác.

“Ahaha! Cái mặt đó, anh trai Suzuha còn chẳng nhận ra mình đang bị tấn công nữa kìa!”

“Tên đàn ông ngu ngốc. Hắn có vẻ tự mãn vì bóp nát được quả táo, nhưng cái trình đó làm sao đủ làm đối thủ của anh trai Suzuha-kun được. Ngay cả hai quân đoàn trưởng Amazon còn chẳng là cái thá gì cơ mà?”

“Nếu anh trai Suzuha mà có chút hứng thú nào, thì đừng nói là bàn tay, bóp nát cái đầu gã đó cũng dễ như bỡn ấy chứ.”

“Bản chất ngốc nghếch âu cũng là tố chất của quân nhân. Nhưng mà nhìn cảnh này tàn nhẫn thật...”

“Cái đó áp dụng cho cả ông anh Suzuha đang không biết gì kia nữa... A, nhận ra rồi kìa?”

Có vẻ như nhìn thái độ của những người xung quanh, anh trai Suzuha cuối cùng cũng nhận ra mình đang bị siết tay bằng toàn bộ sức bình sinh.

[Anh trai Suzuha, chắc ổng đang nghĩ đây là trò tiêu khiển của quý tộc hả ta?]

[Có dự cảm chẳng lành... Áá!?]

“Ahahaha! Anh ấy bóp nát ngược lại luôn rồi!”

Với anh trai Suzuha, chắc cậu chỉ định nắm lại chặt hơn một chút thôi.

Cả hai cô gái đều tin chắc là như vậy.

Nếu không, thì từ cổ tay gã đàn ông kia trở xuống chắc chắn đã biến mất không còn dấu vết rồi.

“Tớ đã nghĩ phải tìm dịp nào đó để anh trai Suzuha phô diễn sức mạnh cho lũ quý tộc thấy... nhưng có vẻ không cần nữa rồi nhỉ?”

“Đúng thế.”

Gã đàn ông tự đắc về sức mạnh, nổi danh là quý tộc phái võ biền, lại hoàn toàn bất lực trước sức mạnh cơ bắp thuần túy.

Nhìn thấy cảnh này, sẽ chẳng còn tên quý tộc nào dám to mồm bảo chiến công của anh trai Suzuha là ăn may, hay là cướp công từ vũ lực và uy quyền của Yuzuriha nữa.

Anh trai Suzuha nhìn gã đàn ông đang lăn lộn quằn quại trên sàn với vẻ lo lắng, nhưng lính canh đã lập tức bay tới, khiêng gã vào phòng y tế.

Và đám quý tộc xung quanh hoàn toàn phớt lờ gã.

Thì là do gã tự mình gây sự trước, rồi thua thảm hại đến mức không thốt nên lời.

Phân định đẳng cấp đã xong, đó là cảm nghĩ của bọn họ.

Và điều kiện tiên quyết để quý tộc có thể sống sót, chính là thà nịnh bợ kẻ mạnh còn hơn đồng cảm với kẻ bại trận.

Trước sự tấn công ngày càng dồn dập của đám quý tộc, anh trai Suzuha bắt đầu lúng túng.

“Chắc chắn là anh ấy đang bị mời chào kiểu ‘lấy con gái ta đi’ tới tấp cho xem?”

“Không sai đâu. Thật ngu xuẩn, đối tượng kết hôn của anh trai Suzuha-kun đương nhiên phải do nhà Công tước Sakuragi này đưa ra rồi.”

“Mà, chừng nào đối phương chưa được chốt hạ thì cơ hội lật kèo vẫn còn đó nha.”

Dù sao thì Yuzuriha cũng có những đặc tính quá cực đoan theo nhiều nghĩa, nên nếu nói đến chuyện kết hôn, chắc cũng khối gã đàn ông phải chạy mất dép.

Ví dụ như mấy tên thích ngực lép hay đám lolicon chẳng hạn──

“Nhân tiện này Touko. Từ nãy đến giờ, tớ cứ cảm giác anh trai Suzuha-kun đang liếc nhìn về phía tụi mình, là do tớ tưởng tượng sao?”

“Hả, a ừ. Cái đó là cái kia kìa,”

“Ra vậy. Quả nhiên anh trai Suzuha-kun đang cầu cứu tớ sao.”

“Hả? Không, chắc là nhầm...”

“Fufu, đúng là cái tên rắc rối. Anh ấy cần phải làm quen với những dịp thế này, nên tớ mới cố tình đứng từ xa quan sát──vậy mà hễ gặp nguy là lại cầu cứu người cộng sự này ngay được!”

“Không, cái anh ấy nhìn không phải bọn mình...”

“Tên khốn hết thuốc chữa! Đợi đấy, cộng sự của anh đến cứu anh ngay đây──!”

Nói rồi, Yuzuriha quay lưng bước đi đầy hiên ngang.

Nhìn theo bóng lưng ấy.

[──À ừm, cái mà anh trai Suzuha nhìn không phải bọn mình, mà là cái quầy sushi phía sau ấy──?]

Định nói thế, nhưng Touko lại thôi.

Hôm nay là một ngày cực kỳ trọng đại và đáng mừng cho tương lai đất nước này. Cô không muốn dội gáo nước lạnh vào nó.

Bởi vì hôm nay.

Là ngày kỷ niệm thành công trong việc tống khứ cái địa vị thấp nhất vừa đủ sạt đáy, nhưng lại cực kỳ xứng đáng cho nhân vật quan trọng nhất đất nước kể từ giờ về sau──

~ • ~ END VOL 1 ~ • ~

Lời Bạt

Tác phẩm này vốn dĩ được đăng tải dưới dạng Web Novel trên Kakuyomu.

Chuyện là, lý do tôi viết cái này là vì con mụ Marie Antoinette cư ngụ trong não tôi cứ lải nhải: “Tao muốn đọc một cái isekai rập khuôn nhàn hạ. Nhưng tao đếch cần mấy cái khuôn mẫu sách hóa đang thịnh hành đâu nhé!”

Mụ ta cứ đưa ra mấy yêu cầu vô lý như thế, kết quả là tác phẩm này có nội dung lệch lạc đến mức khó mà tin nổi theo tiêu chuẩn thông thường.

Dễ thấy nhất là dàn nữ chính.

Bình thường thì nữ chính phải có đủ loại, nào là loli, nào là nhân vật ốm yếu, nào là tai thú, tập hợp đủ các biến thể phong phú để găm vào sở thích của từng độc giả. Phải thế chứ. Ấy vậy mà nhìn lại cái tác phẩm này xem, nữ chính toàn là vếu bự, lại còn là thiên tài chiến đấu, nghĩ mà xem, bình thường làm gì có chuyện đó. Cơ mà đó là gu của tôi. Tehepero (lè lưỡi).

Cái thứ này mà đem đi thi thố công khai, kiểu gì cũng bị biên tập viên chửi cho: “Nhét ít nhất một đứa loli vào đi chứ cái thằng này”, chắc chắn là nhận chỉ thị đó rồi.

Ngoài ra còn mấy cái thiết lập kiểu vậy nữa, mà tôi cứ nghĩ mạng mẽo là nơi tự do nên cứ đăng lên tiểu thuyết mạng với tâm thế nhẹ nhàng thôi.

Ngờ đâu lại được ủng hộ nhiệt tình ngoài sức tưởng tượng, được vô số độc giả đón đọc, rồi tiện tay ném vào cái cuộc thi Kakuyomu Web Novel Contest lần thứ 7 với tâm thế nửa đùa nửa quảng cáo, ai dè ẵm luôn giải Đặc biệt.

Thú thật, chính tôi là người ngạc nhiên nhất. Và cũng hơi hối hận chút xíu.

Biết thế này thì đã đặt cái bút danh nào nghe cho nó oai vệ, đem đi đâu cũng không thấy nhục rồi.

──Mà gác chuyện đó sang một bên, vì tác phẩm này là tiểu thuyết tôi viết để thỏa mãn cái sự “tao muốn đọc” của bản thân.

Nên nếu có độc giả nào cùng chung sở thích bệnh hoạn như tôi, đọc nó trên đường đi làm hay đi học, rồi bật cười khúc khích và cảm thấy vơi bớt chút mệt mỏi, thì với tôi không còn niềm vui nào hơn thế nữa.

Để tác phẩm này thành sách, đương nhiên không thể thiếu sự giúp sức của rất nhiều người.

Xin gửi lời cảm ơn đến các độc giả đã đọc, đánh giá và bình luận cho bản web, biên tập viên M-sama, họa sĩ Natasha-sama với những bức minh họa siêu dễ thương, cùng tất cả những ai đã tham gia vào tác phẩm này.

Và trên hết, cảm ơn quý độc giả đã cầm cuốn sách này trên tay.

Xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến mọi người.

Lamanoidon

c88a6e0a-dbce-4cda-b3e1-d44983fbcd19.jpg

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!