Chương 4: Đại Thụ Hải Ogre
1
Hôm đó, khi nghe chuyện trong bữa tối tại dinh thự Công tước, tôi đã kinh ngạc đến mức sững sờ.
Kỳ thi cuối kỳ vậy mà lại được quyết định là Suzuha đứng đầu khối mà không cần thi thố gì cả.
“Hả? Thế là sao? Không có cả cơ hội lật ngược tình thế à?”
“Không không, không phải thế đâu. À mà cũng không hẳn…”
Yuzuriha-san giải thích với giọng điệu có phần bối rối.
“Thời của em á mà, học viên nào đánh bại giám khảo trong kỳ thi đầu vào—ở đây là Suzuha-kun—thì sẽ đấu với toàn bộ học viên trong khối vào kỳ thi cuối kỳ. Nếu hạ gục tất cả thì đương nhiên đứng đầu khối không bàn cãi, còn nếu Suzuha-kun thua thì lúc đó mới tổ chức lại giải đấu cho những học viên còn lại. Quy trình là như thế.”
“Cách thi cử kiểu đó cũng kinh khủng thật đấy…”
“Không làm thế thì sao phân thắng bại được. Chỉ là, thời của em thì cách đó còn có tác dụng, nhưng mà…”
Nhắc mới nhớ, Yuzuriha-san từng nói cô là người đầu tiên trong lịch sử đánh bại giám khảo kỳ thi đầu vào, còn Suzuha là người thứ hai.
“Lần này cách đó không ổn sao?”
“Không đâu Nii-san. Em thì thế nào cũng được, nhưng mọi người đều bỏ cuộc hết rồi ạ.”
“Bỏ cuộc?”
“Vâng. Em định cho mọi người biết trước thực lực của mình đến mức nào để tiện—”
“Ừm.”
“Thế là em dùng tay không nhấc bổng tảng đá nặng ước tính mười tấn ở sân trường lên, rồi ôm nát nó ra, chẳng hiểu sao mặt mày cả lớp tái mét, cắt không còn giọt máu rồi đồng loạt bỏ cuộc hết sạch.”
“Hừm…”

Nếu đối thủ là người bình thường thì dọa thế đúng là quá đà thật.
Nhưng dù gì cũng là nhập học vào Học viện Nữ Hiệp sĩ Hoàng gia Mạnh nhất, đã qua một học kỳ rồi thì học viên nào cũng phải làm được chừng đó chứ nhỉ…
“Sao họ lại bỏ cuộc nhỉ?”
“Hoàn toàn không thể hiểu nổi.”
“…Suzuha-kun và anh trai Suzuha-kun nên học thêm về cái gọi là thường thức đi.”
Bị tiểu thư nhà Công tước chê trách về thường thức. Đau lòng quá.
Trong đầu tôi, mấy câu kiểu “Cái đồ thiếu thường thức này!” vốn là đại từ nhân xưng của dân thường khi chửi bọn quý tộc cơ mà.
“Mà chuyện đó sao cũng được. Anh trai Suzuha-kun này, vấn đề là chuyện sắp tới.”
“Nghĩa là sao?”
“Tụi mình vừa nhận được mệnh lệnh trực tiếp từ Bộ chỉ huy tối cao quân đội.”
Được đích thân Bộ chỉ huy tối cao chỉ định, tôi đang định trầm trồ khen ngợi Yuzuriha-san thì—
“Làm cái mặt như chuyện người dưng thế hả. Mệnh lệnh này đương nhiên bao gồm cả anh trai Suzuha-kun đấy?”
“Hả? Nhưng anh là thường dân, là dân nghiệp dư, có phải quân nhân gì đâu…?”
“Đã trình diễn màn đấu tập cỡ đó mà còn kêu là nghiệp dư cái nỗi gì.”
Yuzuriha-san lườm tôi với ánh mắt khinh bỉ. Tại sao chứ.
“Thôi thì chuyện anh trai Suzuha-kun không có chút tự giác nào cũng chẳng phải chuyện ngày một ngày hai.”
“Ủa, anh lại làm gì rồi à?”
“Im lặng nào, không nói chuyện tiếp được đâu. Mau nghe lệnh từ Bộ chỉ huy tối cao mà kinh ngạc đi—Mệnh lệnh là, ba người bọn mình gồm em và anh em Suzuha-kun, sẽ đảm nhận nhiệm vụ phòng thủ [Đại Thụ Hải Ogre] ở biên giới!”
Yuzuriha-san nhổ toẹt ra câu đó với vẻ mặt như vừa nhai phải bọ.
Nhưng nghe qua mệnh lệnh thì tôi thấy nội dung cũng đâu đến mức khiến cô cáu tiết thế đâu.
Đúng là tôi không thuộc quân đội, nhưng nếu có trả lương theo ngày thì tôi cũng chẳng phiền…
“Anh, hình như chưa hiểu vấn đề nhỉ. Mệnh lệnh này là ba người chúng mình phải phòng thủ trước mối đe dọa từ Đại Thụ Hải Ogre đấy, hiểu không?”
“…Hả?”
Nghiền ngẫm lời của Yuzuriha-san, cuối cùng tôi cũng nghĩ đến một khả năng.
Không không không, chắc không thể nào ngu ngốc đến thế được.
“Yuzuriha-san. Xác nhận lại cho chắc nhé, nhiệm vụ đó tất nhiên là ngoài chúng ta ra còn có rất nhiều binh lính nữa đúng không…?”
“Làm đếch gì có.”
“Ờ thì? Theo kiến thức của anh thì Đại Thụ Hải Ogre là nơi trú ngụ của hàng chục vạn con Ogre, hơn nữa cứ đến mùa sinh sản vào mùa hè hàng năm là lũ Ogre tràn ra khỏi rừng nhung nhúc, là một địa điểm cực kỳ nguy hiểm và vô cùng quan trọng về mặt quốc phòng mà…?”
“Đúng thế.”
“Hơn nữa Ogre ở Đại Thụ Hải không phải loại thường, tỷ lệ biến dị chủng cao ngất ngưởng, nghe đâu binh lính thường không nói làm gì, đến hiệp sĩ lão luyện cũng phải vài người hợp sức mới xử lý được cơ bản mà…?”
“Anh học bài kỹ đấy. Với trình độ của anh thì em có thể tiến cử làm hiệp sĩ ngay bây giờ, thế nào?”
“Anh không cần. Ý là phái có ba người tụi mình đến chỗ như thế, nói giảm nói tránh thì chẳng phải đầu óc bọn họ đang bị đun sôi sùng sục hay sao…?”
“Em cũng nghĩ y hệt thế đấy!”
Ra là vậy, hèn gì Yuzuriha-san điên tiết lên.
“Tên sứ giả óc lợn của Bộ chỉ huy tối cao đến truyền lệnh, hắn dám nói với em là [Với chư vị có thực lực ngang ngửa Bạch Phát Hấp Huyết Lang Thang, thì việc này chắc cũng dễ như trở bàn tay thôi. Wahaha—] các kiểu. Em điên tiết quá nên đã dạy cho cơ thể hắn biết thực lực của em đến mức nào, thấm đến tận tủy xương. Theo đúng nghĩa đen.”
“…Nghĩa đen?”
“Nii-san… trong dinh thự Công tước có ma pháp trận hồi sinh người chết ạ.”
“Aa (Hiểu rồi).”
Người sắc bén như tôi đã hiểu ngay vấn đề.
“Hình như em hơi quá tay, kết cục là hắn chỉ cần thấy em trong tầm mắt thôi là đã sợ run cầm cập, vừa khóc vừa nôn thốc nôn tháo không ngừng được… Ơ kìa anh trai Suzuha-kun, sao anh lùi lại một bước thế?”
“Thú thật là anh thấy sợ vãi.”
Tôi lại một lần nữa khắc cốt ghi tâm rằng tuyệt đối không được chọc giận Yuzuriha-san.
2
Hành trình đến Đại Thụ Hải Ogre, nói ngắn gọn là cực kỳ thoải mái.
Lý do tất nhiên là nhờ Yuzuriha-san.
Cái mác quyền lực tối cao trong nước là gia tộc Công tước, cộng với việc vung tiền không tiếc tay cho xứng tầm, tôi và Suzuha được hưởng sái triệt để.
Trông chẳng giống đi làm nhiệm vụ quân sự ở biên giới tí nào, cứ như chuyến du lịch của đại quý tộc.
“—Khi đến Đại Thụ Hải Ogre, đặc biệt là anh trai Suzuha-kun cần phải chú ý.”
Sau bữa tối tại một quán trọ nọ.
Yuzuriha-san bắt đầu nói chuyện với tôi bằng giọng nghiêm túc.
“Căn cứ phòng thủ Đại Thụ Hải Ogre là một pháo đài chung với nước láng giềng. Từ đó, Ogre tiến sang nước ta là phần việc của tụi mình, còn Ogre tiến sang bên kia là phần việc của nước láng giềng.”
“Vâng.”
“Về nước láng giềng đó… đây là thông tin mật, vài năm trước đã xảy ra đảo chính. Dù bề ngoài thì là chuyển giao chính quyền trong êm thấm.”
“Vậy sao.”
“Và kẻ đang nắm thực quyền của nước láng giềng hiện nay là—tộc Amazon.”
Tôi vô thức chớp mắt liên tục. Cái gì cơ?
“…Amazon? Cái tộc trong truyền thuyết ấy hả? Em đùa à?”
“Không đùa đâu, quân đoàn Amazon hàng thật giá thật đấy. Lẽ ra bọn họ vẫn ẩn dật trong lãnh thổ vùng sâu vùng xa, nhưng vài năm trước khi tộc trưởng thay đổi, họ đã nhanh chóng nắm quyền kiểm soát toàn bộ nước láng giềng bằng sức mạnh quân sự áp đảo.”
“Vị tộc trưởng đó đúng là tay chơi khét lẹt nhỉ.”
“Thì thủ đoạn chính trị cũng khá, nhưng chắc chắn cô ta là thiên tài quân sự.”
Nói đoạn, Yuzuriha-san thở dài thườn thượt.
“Vấn đề nằm ở chỗ này… Theo mạng lưới tình báo của nhà Công tước, có vẻ như lực lượng của nước láng giềng xuất hiện tại Đại Thụ Hải Ogre năm nay chính là quân đoàn Amazon đó.”
Tôi tự hỏi chuyện đó thì có vấn đề gì.
“Thế chẳng phải tốt sao. Quân đoàn Amazon nổi tiếng là lực lượng chiến đấu ưu tú mà?”
“Về mặt chiến lực thì đúng. Nhưng kẹt cái là tộc Amazon ghét đàn ông.”
“À. Anh có nghe chuyện đó.”
“Cái lũ Amazon đầu óc toàn cơ bắp đó thực sự tin rằng đàn ông chỉ là lũ yếu nhớt cần thiết để phối giống thôi, chứ so với phụ nữ thì không có lấy một mảnh tố chất nào để làm chiến binh cả. Thế nên thái độ của họ với đàn ông cực kỳ tệ, nói đúng hơn là có vẻ họ còn chẳng coi đàn ông là con người cùng đẳng cấp.”
“Ra là vậy…”
“Hơn nữa lần này, do bọn ngu trên quân bộ mà bọn mình chỉ có vỏn vẹn ba người, đó là điểm yếu. Đã thế anh lại là người đàn ông duy nhất, chắc chắn sự thù địch nhắm vào anh sẽ kinh khủng lắm đấy.”
Lúc đó, Suzuha đang im lặng lắng nghe bên cạnh bỗng cất giọng lạnh tanh.
“Tức là chỉ cần đập nát bấy tất cả lũ chó cái khốn kiếp dám sỉ nhục Nii-san là được chứ gì ạ?”
“Khoan đã Suzuha!?”
“Cũng được thôi nhưng tuyệt đối đừng để lộ. Bị lộ là thành vấn đề ngoại giao đấy.”
“Đến cả Yuzuriha-san cũng nói cái gì thế!?”
“Chuyện đó để đến nơi rồi bàn kỹ, nhưng mà.”
“Làm ơn nói là đùa đi!”
Yuzuriha-san cúi đầu trước tôi vẻ hối lỗi.
“Chắc chắn sẽ khiến anh trai Suzuha-kun phải chịu cảm giác khó chịu. Thành thật xin lỗi.”
“Có gì đâu. Em ngẩng đầu lên đi.”
“—Tuy nhiên, lũ Amazon đó không coi trọng nhân quyền chỉ là với đàn ông bình thường thôi. Nếu biết anh mạnh đến mức nào, bọn chúng chắc chắn sẽ lật mặt nhanh như cái máy khoan cho xem. Nên chịu khó nhẫn nhịn cho đến lúc đó nhé.”
Tiện thể thì máy khoan là một loại pháp cụ quay với tốc độ kinh hoàng, giá đắt cắt cổ.
“Aa, cỡ sức mạnh của anh là được rồi à?”
“…Em có cả núi điều muốn nói, nhưng nếu mạnh cỡ anh thì chẳng có vấn đề gì sất.”
Thế thì cũng yên tâm được chút đỉnh.
Nếu chỉ cần tự rèn luyện theo kiểu của tôi mà cũng được công nhận, thì cái tin đồn Amazon ghét đàn ông kia chắc cũng chẳng ghê gớm lắm đâu.
3
Căn cứ phòng thủ Đại Thụ Hải Ogre mà chúng tôi vất vả mới đến nơi là một công trình kiến trúc lớn như pháo đài.
Ở đó có khoảng một nghìn quân Amazon của nước láng giềng.
Theo thỏa thuận, pháo đài này sẽ huy động mười vạn binh lực từ mỗi nước vào mùa sinh sản của Ogre, nhưng họ bảo chỉ cần một nghìn người này là không thành vấn đề.
Bởi vì một Amazon có thể làm việc bằng một trăm binh lính thường.
Thật không đấy?
“—Không ngờ phía bên kia chỉ có đúng ba mống.”
Hai Tổng quân đoàn trưởng của quân đoàn Amazon để lộ chút khó chịu và ngờ vực trên gương mặt vô cảm.
Nhìn thế nào cũng chỉ thấy giống hệt nhau, là một cặp song sinh, tên hình như là Kanon-san và Shion-san. Không rõ tuổi tác nhưng chắc nhỉnh hơn chúng tôi một chút?
Trang phục thì nhìn đâu cũng ra chất Amazon.
Họ khoác lên mình bộ giáp bikini, phô bày không chút ngại ngần cơ thể rám nắng được tôi luyện kỹ càng.
Khuôn mặt mang nét phương Đông, đường nét không quá sâu nên thoạt nhìn thì giản dị nhưng nhìn kỹ thì đúng là đại mỹ nữ đẹp rụng rời.
Cái vóc dáng lộ liễu trong bộ giáp bikini kia cũng gợi dục khủng khiếp.
Các cô Amazon ai nấy đều có thân hình bốc lửa, nhưng hai người đứng đầu này thì phát triển đến độ Succubus cũng phải xách dép chạy dài.
Cơ mà Suzuha và Yuzuriha-san bên này cũng đâu có kém cạnh.
“Các cô khó chịu cũng phải thôi. Nhưng hãy nghe chúng tôi giải thích đã.”
Bị cặp chị em mỹ nhân có áp lực kinh hồn, đủ khiến đàn ông yếu bóng vía vãi ra quần chỉ bằng việc đứng trước mặt, lườm cho cháy mắt, vậy mà Yuzuriha-san vẫn bình thản đưa ra quan điểm, thật đáng tin cậy. Đúng là quý tộc.
“Hiện tại, tình hình quân sự nước tôi đang vô cùng gay go. Chuyện là—”
Tôi đã được nghe trước về cái cớ mà Yuzuriha-san định dùng.
Nội dung thì, ừ thì cũng không hẳn là nói dối, nhưng nói giảm nói tránh thì cũng là phóng đại và dễ gây hiểu lầm chết người.
Tóm lại là mấy kiểu đối thoại ngoại giao, nghi thức ấy mà.
Tất nhiên đối phương cũng không ngu nên thừa hiểu, đại ý là “Tôi cũng thấy có ba người là điên rồ lắm, nhưng cấp trên như cứt nên đành chịu thôi. Xin lỗi nha ☆”, được bọc trong lớp vỏ bọc lịch sự dày cả tấc… đấy là Yuzuriha-san bảo thế.
Sau khi Yuzuriha-san trình bày xong màn ngụy biện dốc hết tâm huyết, một trong hai Tổng quân đoàn trưởng Amazon khẽ gật đầu.
“…Hiểu ý bên đó rồi.”
“V-Vậy sao. Tốt quá—”
“Nhưng chuyện đó sao cũng được. Quan trọng hơn.”
Cái này tôi cũng nghe Yuzuriha-san nói rồi.
Amazon có xu hướng không coi trọng các nghi thức kiểu quý tộc.
Nên có thể sẽ bị nói thẳng vào mặt nhiều thứ.
“—Vấn đề là gã đàn ông bên đó.”
“Ý cô là anh trai Suzuha-kun hả? Nhưng như tôi vừa nói, anh ấy đúng là đàn ông, nhưng với chúng tôi—”
“Thôi. Nói mồm cũng chẳng hiểu được đâu.”
Cặp song sinh Amazon đồng loạt chỉ thẳng tay vào tôi, rồi luân phiên nói.
“Yuzuriha bảo ngươi rất, rất mạnh.”
“Nhưng chuyện đó hoàn toàn không thể tin được.”
“Nên bọn ta sẽ thách đấu với ngươi.”
“Nếu thắng, tụi ta cũng sẽ công nhận ngươi—”
““Thế nào?””
Bị hai đại mỹ nhân áp lực đầy mình nhìn chằm chằm và hỏi thế nào.
Câu trả lời mà một tên thường dân như tôi có thể đưa ra, chỉ có một thôi chứ còn gì nữa.
“V-Vâng…!”
“Khá lắm, đàn ông.”
“Vậy bắt đầu tử chiến thôi.”
“Kết thúc khi một bên đầu hàng, hoặc chết. Có ý kiến gì không?”
“K-Không có.”
Cách gọi trận đấu nghe sặc mùi nguy hiểm nhưng chắc là tôi tưởng tượng thôi.
Hơn nữa tình huống này có thể coi là tạo cơ hội cho tôi, một thằng đàn ông, thể hiện chút thực lực tối thiểu cho mọi người bên Amazon thấy.
Nghĩ thế thì hai người họ cũng đang quan tâm đến tôi đấy chứ.
Cách nói hơi có vấn đề chút thôi.
Trước khi lập chiến tuyến chung thì xem xét thực lực cũng là chuyện đương nhiên mà.
“Em nghĩ anh trai Suzuha-kun sẽ ổn thôi, nhưng nhớ cẩn thận đấy nhé!”
“N-Nii-san! Cầu mong anh bình an vô sự!”
Tôi thầm nghiêng đầu trước sự tiễn đưa có phần thái quá của hai người họ.
Làm quá lên thế. Chỉ là đấu tập thôi mà.
Được Tổng quân đoàn trưởng Amazon dẫn đường ra ngoài, chẳng biết từ lúc nào đã hình thành một đấu trường sơ sài.
Có lẽ toàn bộ Amazon trong pháo đài này đã vây quanh thành nhiều vòng tròn, để chừa một khoảng trống ở giữa. Chắc là bảo đấu trong này.
Khi tôi đến giữa vòng vây Amazon, hai người họ nhìn thanh kiếm của tôi và nói.
“Đàn ông, vũ khí của ngươi nghèo nàn quá. Ta cho mượn này.”
“A, không cần đâu.”
Vũ khí của tôi không phải hàng cao cấp như của các cô Amazon hay Yuzuriha-san. Dân thường mà lị. Nhưng chính vì thế, cách chiến đấu không quá dựa dẫm vào chất lượng vũ khí mới có cái hay riêng.
“Tôi ấy mà, dù không có vũ khí cũng không sao đâu.”
Tôi định thể hiện là lúc cần kíp thì tay không tôi cũng chơi được, nhưng mà.
Khoảnh khắc tôi nói câu đó, chẳng hiểu sao sát khí của hai người họ bùng lên dữ dội.
“Đàn ông, khá lắm.”
“Dám tự tin thái quá trước Amazon bọn ta… Một là thực lực cao cường, hai là một thằng ngu xuẩn.”
“Để xem thế nào.”
“Chỉ công nhận thôi là không thể nào.—Ngươi sẽ có được tất cả của Amazon, hoặc là chết.”
“Hãy coi đây là trận chiến như thế.”
“Nào, đường đường chính chính—”
“”Quyết đấu!!””
Hai cô Amazon đang nổi giận đùng đùng lao vào tôi như đánh úp.
Chẳng lẽ họ hiểu nhầm thành “Chấp các cô tay không tôi cũng thắng” à.
Muốn giải thích cũng không kịp, hai cô Amazon đang lao đến với tốc độ kinh hoàng.
Có lẽ bị hiểu lầm là tôi không dùng vũ khí, nên không dùng kiếm được rồi—Đành chịu vậy!
“Lên đây!”
Tôi gạt chân cô Amazon đang lao tới, hất văng ra xa nhất có thể.
Rồi tung một cú đấm vào bụng nhẹ nhàng vào cô Amazon còn lại đang lao đến với độ trễ tuyệt hảo.
Nắm đấm của tôi lún sâu vào cơ bụng trần trụi của cô nàng Amazon—
“—Hộc... Ọe...!!??”
Cô Amazon gập người lại thành hình chữ V, phát ra tiếng rên rỉ như con ếch bị xe cán.
4 (Yuzuriha POV)
Một trận chiến chấn động đang diễn ra.
Hai vị đại tướng của quân đoàn Amazon đang bị một người đàn ông duy nhất đùa giỡn như con rối.
Chênh lệch thực lực là quá rõ ràng.
“…Nii-san thực sự mạnh đến mức nào, đến em gái như em còn không biết nữa là…”
“Đừng lo. Chị cũng thế.”
“…Theo lời Nii-san thì anh ấy cũng đang phát triển giống tụi mình, nhưng cái chênh lệch cấp độ ban đầu đã quá lớn, xa tít tắp trên mây rồi, giờ lại còn mạnh thêm nữa thì đúng là hoàn toàn không thể hiểu nổi luôn…”
“Thấm quá. Rất thấm.”
Yuzuriha hoàn toàn đồng tình với lời lẩm bẩm của Suzuha.
Yuzuriha tự hỏi.
Rốt cuộc tên đàn ông kia có hiểu mình đang làm cái quái gì không vậy.
Vốn dĩ Amazon là tộc chiến binh vang danh khắp lục địa, trẻ con sinh ra không có ngoại lệ, từ bé tí đã phải chịu sự huấn luyện khắc nghiệt đến điên rồ.
Thực lực của một Amazon trưởng thành chịu đựng được sự huấn luyện đó, không ngoa khi nói là tương đương với một trăm binh lính.
Và trong xã hội Amazon, kẻ mạnh hơn sẽ có địa vị xã hội cao hơn.
Tức là hai vị Tổng quân đoàn trưởng kia, chắc chắn cũng là hai người có sức chiến đấu mạnh nhất của Amazon.
Theo trí nhớ của Yuzuriha, cặp song sinh đó cũng kiêm luôn chức tộc trưởng.
Vậy mà anh vặn vẹo hai người đó như vặn cổ gà con.
Chuyện đó, dù đối thủ chỉ có một người thì Yuzuriha cũng tuyệt đối không làm được.
Với thực lực đã tăng tiến vượt bậc so với trước đây, nếu đấu một chọi một thì cô cũng có tỷ lệ thắng kha khá trước hai người họ, nhưng chỉ cần lơ là một chút là cái chết và thất bại sẽ chờ sẵn.
“A…! Nii-san vừa đỡ cú chém bằng một ngón tay kìa…!”
“…Nhìn tận mắt mà cũng không tin nổi…”
Yuzuriha nghĩ, chắc hẳn anh trai Suzuha-kun chỉ coi đây là đấu tập đơn thuần.
Nhưng tất cả những người khác thì không.
Ở đó chỉ có một sự thật trần trụi: hai kẻ đứng đầu tộc chiến binh siêu việt Amazon đang bị một gã đàn ông duy nhất coi như trẻ con.
Yuzuriha hiểu rõ nỗi đau của hai Amazon kia đến thấu tim gan.
—Không thắng được anh trai Suzuha-kun là chuyện dĩ nhiên.
Thực lực chênh lệch một trời một vực.
Chuyện đó thì hiểu từ lâu rồi.
Nhưng nếu không chém trúng được dù chỉ một nhát, thì với tư cách Tổng quân đoàn trưởng, tư cách tộc trưởng, họ còn mặt mũi nào nữa.
Gương mặt hai Amazon đã méo xệch nhăn nhúm từ bao giờ.
Người duy nhất ở đây nhầm tưởng thứ chất lỏng tuôn trào không ngớt từ khóe mắt họ là mồ hôi, chỉ có đúng một kẻ mà thôi—
“A…! Lần này Nii-san còn đứng lên trên kiếm của đối thủ nữa kìa…!?”
“…Kể cả hai vị quân đoàn trưởng đó, chắc cũng không làm nổi trò đấy với một tân binh mới cầm kiếm ngày đầu tiên đâu. Tức là, chênh lệch thực lực còn hơn cả thế à…”
“…Tiện thể thì, Yuzuriha-san có đấu một mình lại hai người đó không?”
“Vô vọng. Một người thì còn may ra, chứ bản lĩnh thật sự của hai người đó là sự phối hợp kinh hoàng của cặp song sinh đấy? Đấu cùng lúc với cả hai chẳng khác nào tự sát.”
“Đúng nhỉ… Nhưng nếu thế thì rốt cuộc Nii-san là cái gì…”
Dù miệng thì than thở, nhưng ánh mắt Suzuha lại rực lửa.
Nhắc mới nhớ, Yuzuriha nhận ra.
Bầu không khí đang bắt đầu thay đổi.
Cảm giác như ánh mắt của đám Amazon xung quanh đang xem trận đấu, hình như đang biến thành hình trái tim thì phải…?
“Yuzuriha-san. Hỏi cho chắc nhé.”
“Gì thế Suzuha-kun?”
“…Chẳng lẽ tộc Amazon mà thấy đàn ông mạnh hơn mình thì sẽ phải lòng, hay có vụ gì kiểu thế không đấy…?”
“Không, chị chưa nghe vụ đó bao giờ. Không có đâu nhưng mà…”
Một giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán Yuzuriha.
Vốn dĩ người ta bảo Amazon lạnh lùng với đàn ông là do họ không công nhận lũ đàn ông yếu nhớt là người khác giới ngang hàng.
Vậy giả sử, xuất hiện một người đàn ông mạnh đến mức đùa giỡn cả tộc trưởng mạnh nhất của họ như đồ chơi thì sao?
Chẳng lẽ đó không phải là người khác giới đầu tiên mà Amazon công nhận sao.
Nói là cô cao thì nghe sang mồm, chứ thực chất là một quân đoàn nữ thiếu hơi đàn ông.
Đột nhiên xuất hiện một chàng hoàng tử độc nhất vô nhị, bị họ nhìn ngắm như thế thì cũng đâu có gì lạ—?
“…H-Ha ha… chắc không đâu…!”
Yuzuriha chỉ biết cười gượng gạo hết sức.
5
Cái nghi hoặc về việc tôi bị các cô Amazon hắt hủi đã hoàn toàn là lo bò trắng răng.
Ban đầu đúng là có hơi cộc cằn, nhưng sau khi làm xong màn đấu tập chào hỏi thì họ thân thiết ngay, đối xử tận tình cứ như người nhà vậy.
Tộc Amazon ai nấy đều xinh đẹp tuyệt trần, dáng chuẩn không cần chỉnh, lại còn cực kỳ thân thiện, cười nói rạng rỡ, động chạm cơ thể cũng chẳng ngại ngần gì, khoảng cách cứ gọi là sát sạt.
Hôm nay tôi lại thấm thía rằng lời đồn đại thế gian đúng là không tin được.
“…Em không biết anh đang nghĩ gì, nhưng mà cái thứ anh đang nghĩ bây giờ ấy, là sai bét nhè hết cả lũ đấy nhé?”
“Sao thế Suzuha, tự dưng nói năng lạ vậy.”
“Kệ em, cái sự hiểu lầm của Nii-san có phải mới ngày một ngày hai đâu. Nhưng mà—”
“Gì cơ?”
“—Tại sao hai con mụ Amazon kia lại ngồi cạnh Nii-san thế hả!? Chỗ đó lẽ ra là của em chứ!”
Rầm, Suzuha đập bàn làm đồ ăn bay cả lên không trung.
“Nà Suzuha. Trong bữa ăn mà cư xử thế là anh không khen đâu đấy?”
“X-Xin lỗi Nii-san. Em lỡ tay…!”
Yuzuriha-san ngồi cạnh Suzuha đang tiu nghỉu hối lỗi, cười khổ.
“Thôi nào anh trai Suzuha-kun. Suzuha-kun cũng hối lỗi rồi, nể mặt em mà tha cho em ấy đi.”
“Nếu Yuzuriha-san đã nói vậy.”
“Với lại em cũng thấy như Suzuha-kun nói, hai cô Amazon này dính vào anh trai Suzuha-kun hơi quá rồi đấy?”
“Biết làm sao được. Nghe bảo đụng chạm cơ thể là phong cách của Amazon mà.”
Đúng vậy, tôi hiện đang ăn tối trong tình trạng bị cặp song sinh Tổng đại tướng Amazon kẹp giữa hai bên trái phải.
Đây là một phần của buổi tiệc chiêu đãi nho nhỏ khi quân đội nước ta và quân đoàn Amazon nước láng giềng bắt đầu lập chiến tuyến chung.
Thế nên bình thường thì chỗ của tôi phải ở phía đối diện bàn với Suzuha và Yuzuriha-san mới đúng.
Khi tôi trả lời, hai cô Amazon hai bên đồng loạt gật đầu lia lịa.
“Đúng, đúng như Taren-niisama nói. Đây là hình thức tiếp đãi cao cấp nhất của tộc Amazon. Không được phép làm phiền.”
“Nếu cản trở chúng ta dốc toàn lực tiếp đãi Taren-niisama, quân đoàn Amazon ta sẽ chiến đấu đến binh tốt cuối cùng.”
Cách gọi tôi của tộc Amazon chẳng hiểu sao lại chốt cứng là Taren-niisama.
Hình như nó có ý nghĩa đặc biệt gì đó trong tộc Amazon, Yuzuriha-san có tỏ vẻ khó chịu cỡ nào họ cũng gạt đi, bảo là “Ngoài cách gọi này ra không chấp nhận cách nào khác”.
Tôi thì được gọi thế nào cũng chẳng sao.
Chắc là nó có cái ý nghĩa ngầu lòi kiểu như [Người đàn ông được Amazon công nhận] ấy mà.
Có thể lắm chứ.
Mong là có.
“…Mà thôi cũng được. Nhưng Nii-san này, ăn xong nhớ là còn lịch trình luyện tập với bọn em đấy nhé, đừng có quên.”
Suzuha, chẳng hiểu sao vẫn đang quạu, nói thế thì hai cô Amazon phản ứng ngay.
“Thật là may mắn. Cho bọn ta tham gia với.”
“Tất nhiên là cả màn mát xa đặc biệt sau đó nữa chứ?”
“Hả!? Sao hai người biết anh trai Suzuha-kun có mát xa!?”
Thấy Suzuha và Yuzuriha-san hoảng hốt tột độ, hai cô Amazon cười đắc thắng.
“Với mạng lưới tình báo của Amazon ta, biết chừng đó là chuyện đương nhiên.”
“Chúng ta là quân đồng minh, chắc không định giấu giếm đấy chứ?”
“Hự…”
Yuzuriha-san chẳng hiểu sao lại quỳ sụp xuống như thể thua cuộc toàn diện.
Sao thế nhỉ.
Từ giờ trở đi, tôi nghĩ cũng chỉ là tập luyện như mọi khi rồi mát xa thôi mà.
6 (Touko POV)
Đọc bản báo cáo mà thuộc hạ lén đưa cho khi lướt qua nhau trên hành lang vương cung sau khi về phòng, Touko nở nụ cười toe toét.
“Quân đoàn Amazon, thất thủ… Đúng là anh trai Suzuha có khác ha?”
Một kế hoạch đảo chính đang âm thầm diễn ra dưới lòng đất nước này.
Đánh bay cả phe Hoàng tử cả lẫn phe Hoàng tử thứ đang tranh giành quyền lực ngai vàng, để đệ nhất công chúa là Touko trở thành Nữ vương kế vị.
Là một trong những kẻ cầm đầu, Touko không hề nghi ngờ sự thành công của cuộc đảo chính.
Bởi lẽ bốn chiến lực mạnh nhất đất nước này—Cô, Yuzuriha, Suzuha, và anh trai Suzuha mà tụ hội lại, thì cái viễn cảnh đảo chính thất bại là không thể tưởng tượng nổi.
Tuy nhiên, là người cai trị tương lai, Touko không thể cứ lên làm Nữ vương là xong chuyện.
Phải tính đến chuyện sau đó nữa, nên cần phải đi những nước cờ ngay từ bây giờ.
“Thế này là tránh được vụ xâm lược của đám Amazon nguy hiểm nhất rồi… Thiệt tình, bọn chúng vừa mạnh như chó điên lại còn độ trung thành sâu không thấy đáy, không kìm hãm từ đầu thì sợ chết khiếp đi được…”
Đảo chính xảy ra đồng nghĩa với việc rêu rao rằng đất nước mình đang hỗn loạn.
Đương nhiên sẽ trở thành yếu tố để các nước khác lợi dụng.
Touko đã từng nói chuyện vài lần với cặp song sinh tộc trưởng đang nắm thực quyền kiểm soát nước láng giềng. Cực kỳ sắc sảo, là đối thủ mà cô tuyệt đối không muốn trở thành kẻ thù.
Nếu bên này lơ là, chúng sẽ tấn công một hơi ngay.
Ngay cả bây giờ, nếu không có Yuzuriha hay Touko, chắc chắn chúng đã xâm lược nước này từ lâu rồi.
“Cơ mà, Taren-niisama đúng là ngoài sức tưởng tượng thật… anh trai Suzuha rốt cuộc đã phô diễn sức mạnh out trình đến mức nào vậy trời?”
Gia tộc Amazon nổi tiếng là xã hội giai cấp cực kỳ kiên cố, được bảo chứng bằng thực lực, khắc nghiệt hơn quân đội gấp vạn lần.
Nhưng trong đó, hầu như không ai biết đến sự tồn tại của một giai cấp huyền thoại còn đứng trên cả tộc trưởng.
Đó là Taren-niisama.
Danh hiệu chỉ dành cho người đàn ông được tộc trưởng Amazon xác nhận là kẻ mạnh vượt xa cả bản thân mình, được công nhận là kẻ đứng trên cả đỉnh cao của Amazon.
Tiện thể nếu kẻ mạnh đó là nữ, thì sẽ bị cưỡng ép làm tân tộc trưởng chứ chẳng được gọi là Nee-sama hay gì đâu.
“Cơ mà… fufu, tưởng tượng ra cái mặt cuống cuồng của Yuzuriha mà thấy buồn cười…”
Là Yuzuriha mà. Chắc hẳn trong thâm tâm cô ta vẫn nghĩ rằng dù có nói gì đi nữa thì cuối cùng mình cũng sẽ hốt được anh trai Suzuha thôi.
Bởi lẽ tình địch lớn nhất là Touko lại vướng cái gông cùm quá lớn là Công chúa. Vương tộc không được kết hôn với thường dân.
Một ứng cử viên tình địch khác là cô em gái, nhưng đó chỉ là em gái. Dù bản thân Suzuha chắc không nghĩ thế.
Các tình địch khác thì cứ dùng quyền lực nhà Công tước và vũ lực của Yuzuriha mà đá bay là xong.
Nhưng tộc Amazon thì không thế được.
Vốn dĩ Amazon đã nổi tiếng với vũ lực áp đảo. Hơn nữa tộc trưởng hiện tại còn nắm chặt thực quyền chính trị nước láng giềng.
Quyền lực đó, tài lực đó, vũ lực đó gộp lại, thì đến nhà Công tước Sakuragi cũng phải lép vế.
Trong cuộc đua giành giật anh trai Suzuha mà Yuzuriha đang chiếm ưu thế áp đảo, thì Amazon là đối thủ mà dù Yuzuriha có lợi thế là người cùng nước, cũng chỉ vất vả lắm mới cầm hòa được.
Vị thế của tộc trưởng Amazon mạnh đến mức đó.
“Nhưng Yuzuriha nè, giận là không được đâu nha? Tớ vì tương lai của đất nước này nên mới cố tình tuồn thông tin của anh trai Suzuha cho tộc Amazon, dụ họ đến Đại Thụ Hải Ogre đấy. Chứ tớ đâu có vì cay cú mà tuồn tin cho tộc Amazon đâu, thật đấy nha…?”
Thành quả thu được là quá mỹ mãn.
Ít nhất thì tộc trưởng Amazon đang vô cùng biết ơn vì nhờ thông tin của Touko mà gặp được anh trai Suzuha.
Thù lao cho thông tin đó là [Trừ khi có chỉ thị của Taren-niisama, nước láng giềng và tộc Amazon sẽ không động đến nước này dù chỉ một ngón tay].
Nếu tộc trưởng Amazon đi quan sát anh trai Suzuha mà thấy phí công vô ích, thì có khi chúng sẽ tiện chân tấn công luôn nước này, một canh bạc đầy rủi ro, nhưng theo tính toán của Touko thì cửa thắng là quá đủ.
Và đương nhiên, cô đã thắng canh bạc đó.
Nên chắc chắn là vì đất nước rồi, Touko kết luận.
Có thể trong đó có pha chút tư tình, nhưng ai mà quan tâm chứ.
Hơn nữa.
“Mà, nếu Yuzuriha và đám Amazon tranh giành nhau không ai chịu ai—thì t-tớ có phá lệ mà làm vợ anh ấy cũng đ-đành chịu thôi nhỉ…!”
Là Nữ vương cai trị đất nước, tuyệt đối không được để xảy ra chuyện vì một người đàn ông mà gây náo loạn thiên hạ.
Nhưng, nếu cuộc chiến đẫm máu đã nổ ra và không thể vãn hồi.
Thì dù có phá vỡ tiền lệ—việc đoạt lấy cái nguyên nhân gây chiến đó để thu dọn tàn cuộc, cũng là công việc của một Nữ vương mà.
7
Hai tuần đã trôi qua kể từ khi chúng tôi đến pháo đài tại Đại Thụ Hải Ogre.
Trước khi đến, tôi cứ lo không biết Quân đoàn Amazon sẽ như thế nào, nhưng hóa ra tất cả đều là những người phụ nữ vô cùng tử tế, dịu dàng và lễ phép. Đã thế ai nấy đều xinh đẹp, vóc dáng chuẩn không cần chỉnh, lại còn mặc giáp bikini nên tôi chẳng biết phải để mắt vào đâu cho phải phép.
Trong lúc tôi đang bối rối như thế, chẳng hiểu sao dạo gần đây Suzuha hay sáp lại gần và có những hành động kỳ quặc, nếu gọi đó là nỗi phiền muộn thì cũng đúng là phiền thật.
Bây giờ cũng vậy.
"Phù... nóng quá đi mất, Nii-san (phạch phạch)."
"...?"
"Sao thế Nii-san? Sao anh nhìn em với vẻ nghi ngờ thế (phạch phạch)."
"Ừm, chút thôi... à mà không có gì."
"Nii-san lạ thật đấy. Mà công nhận nóng thật (phạch phạch)."
Tiện thể, cái tiếng (phạch phạch) kia là tiếng Suzuha đang dùng tay phẩy phẩy cổ áo trước ngực, lùa gió vào bên trong lớp phục trang.
Suzuha vốn là đứa không bao giờ làm mấy hành động thiếu ý tứ như thế, nhưng từ khi đến pháo đài này, con bé lại thường xuyên làm vậy.
Chưa hết, có lúc em ấy còn phẩy phẩy váy.

Hoặc là vừa nói với tôi "Nii-san, em hơi tăng cân rồi..." vừa cố ních vào bộ đồ chật ních, khiến phần ngực căng phồng lên như chực nổ tung rồi khoe cho tôi xem.
Rồi đột nhiên bảo "Lúc nào cũng được Nii-san mát xa cho, giờ để em làm lại cho anh nhé" rồi đè tôi ra mát xa thì cũng được đi, nhưng lại cứ cố tình ép ngực vào người tôi.
Lần nào cũng vậy, dù cố tỏ ra bình thường nhưng khuôn mặt con bé đỏ bừng vì xấu hổ, ánh mắt cứ lén lút quan sát thái độ của tôi, lộ liễu không để đâu cho hết.
Là người không hiểu ý đồ của Suzuha, tôi thực sự rất khó xử không biết phản ứng sao cho phải.
Nhưng linh cảm mách bảo rằng hỏi thẳng đương sự là đạp trúng mìn, nên tôi quyết định lén bàn bạc với Yuzuriha-san. Và kết quả là.
“…Anh đúng là cái đồ chẳng hiểu gì về tâm lý con gái cả..."
Yuzuriha-san vừa nhún vai lắc đầu ngán ngẩm, vừa nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn một đứa trẻ đáng thương.
"Nghe này anh, chuyện này đơn giản lắm. Tức là..."
Đang định giải thích cho tôi thì Yuzuriha-san bỗng khựng lại.
"...Hửm, khoan đã? Đây là cơ hội sao...?"
"Yuzuriha-san?"
"...Nếu ban ơn cho Suzuha-kun ở đây, lôi kéo em ấy về phe mình một lần nữa... thì khi lũ Amazon kia xía vào, mình có thể dùng lá bài Suzuha-kun... Có lý đấy…”
"Ờm, Yuzuriha-san...?"
"Im nào anh. Em đang suy nghĩ chuyện rất quan trọng, trật tự một chút đi."
Đúng là Yuzuriha-san, tiểu thư nhà Công tước có khác. Chắc chắn là đang nói chuyện với tôi thì đột nhiên nảy ra kế sách trăm năm cho quốc gia đây mà.
Sau một hồi ậm ừ suy tính, có vẻ như Yuzuriha-san đã chốt được vấn đề, cô quay sang tôi nở một nụ cười sảng khoái.
"Nghe này anh. Vụ này cực kỳ đơn giản, nguyên nhân là do anh."
“Anh á?"
"Phải. Thời gian anh dành cho lũ Amazon như tập luyện hay mát xa ngày càng tăng, trong khi thời gian dành cho Suzuha-kun, và tất nhiên là cả em nữa, lại bị giảm đi đúng không?"
"Đúng là thế thật."
"Chắc chắn Suzuha-kun cảm thấy cô đơn như thể anh trai của mình bị lũ Amazon cướp mất ấy mà. Thế nên em ấy mới cố thu hút sự chú ý của anh, tìm cách tiếp xúc thân thể một cách tích cực đấy."
"Ra là vậy. Hóa ra là thế."
"Cho nên từ giờ trở đi, anh nên hạn chế tối đa việc giao lưu với bọn Amazon, ưu tiên hàng đầu cho việc tập luyện và mát xa cho em và Suzuha-kun. Ừ, nhất định phải làm thế."
"Nhưng mà, thái độ lạnh nhạt với các cô Amazon, vốn là quân đội tác chiến chung của nước láng giềng, thì có vẻ không ổn lắm đâu nhỉ?"
Nghe tôi thắc mắc, Yuzuriha-san nhăn mặt suy nghĩ.
"...Kể cũng đúng. Nếu anh thay đổi thái độ đột ngột, lũ Amazon chắc chắn sẽ nghi ngờ có em đứng sau giật dây. Nhưng bảo anh diễn kịch giữ chừng mực khéo léo thì chắc là không thể rồi..."
"X-Xin lỗi."
"Không sao. Vậy đành chịu thôi, lần tới, anh hãy dành trọn một ngày để hẹn hò với Suzuha-kun đi."
"Hẹn hò á? Tụi này là anh em ruột mà?"
"Không cần nghĩ phức tạp đâu. Ngày hôm đó anh cứ từ chối giao lưu với Amazon, rồi phục vụ Suzuha-kun là được. Dành một ngày kèm cặp một-một cho Suzuha-kun tập luyện, đầu và cuối buổi thì thực hiện mát xa toàn thân nguyên buổi, bữa ăn thì đích thân anh nấu nướng chiêu đãi, trước khi ngủ thì hai người cứ tâm sự thỏa thích."
"Chỉ thế thôi là được ư? Nếu vậy thì đơn giản..."
"Thế là được rồi. À, sau khi buổi hẹn hò của Suzuha-kun kết thúc, em cũng muốn được làm y hệt như thế, nhờ anh đấy."
"Hả?"
"Thì em phải tự mình trải nghiệm xem nó hiệu quả với Suzuha-kun ở chỗ nào chứ.—T-Tuyệt đối không phải là em muốn được huấn luyện sát sàn sạt riêng tư với anh, hay tận hưởng gói mát xa nguyên buổi của anh, hay muốn được chữa lành bằng đồ ăn anh nấu đâu nhé, đừng có mà hiểu lầm đấy."
"Chuyện đó thì đương nhiên rồi."
Vài ngày sau, tôi làm theo lời Yuzuriha-san mách bảo, rủ Suzuha dành trọn cả ngày để đặc huấn một kèm một.
Đầu và cuối buổi tôi đều thực hiện gói mát xa nguyên buổi phiên bản đặc biệt, bữa tối thì chơi lớn làm món miso katsu, tôm chiên xù và cơm lươn hitsumabushi mà Suzuha cực thích, khiến con bé vừa ăn ngấu nghiến vừa rưng rưng nước mắt vì hạnh phúc.
Làm theo lời Yuzuriha-san quả là đúng đắn.
Tiểu thư nhà Công tước đúng là đầu óc có sỏi, tôi không khỏi trầm trồ thán phục.
8 (Yuzuriha POV)
Đêm hôm sau ngày Suzuha và anh trai hẹn hò.
Suzuha lén lút đến tìm Yuzuriha mà không cho anh trai biết, cô bé gập người vuông góc chín mươi độ ngay cửa phòng để bày tỏ lòng biết ơn.
"Yuzuriha-san! Lần này thực sự, thực sự—cảm ơn chị rất nhiều!"
"Khỏi cần khách sáo, vào phòng đi. Để bọn Amazon nhìn thấy thì phiền lắm."
"Em xin phép."
Vừa mời Suzuha vào phòng, Yuzuriha vừa không giấu nổi sự kinh ngạc trong lòng.
Bởi vì cô vẫn chưa hề nói toạc móng heo kế hoạch cho Suzuha biết.
Sau khi đóng cửa và xác nhận lại không có Amazon hay gián điệp nào khác, Yuzuriha mới hỏi.
"Chà, cảm ơn vì chuyện gì thế nhỉ? ...Mà có giả ngây giả ngô cũng vô ích."
"Đương nhiên rồi ạ. Buổi hẹn hò với Nii-san hôm qua, là do Yuzuriha-san sắp đặt đúng không?"
“Chị đã dặn anh trai Suzuha-kun là không được nhắc tên chị, phải làm như thể anh ấy tự nghĩ ra cơ mà. Anh ấy lỡ miệng à?"
"Không ạ. Nhưng Nii-san đời nào tự nghĩ ra được mấy chuyện đó, nên đáp án chỉ có một thôi."
"Vậy chị hỏi nhé. Lợi ích của việc chị để Suzuha-kun và anh trai hẹn hò là gì?"
"Tạo một món nợ ân tình với em, để tăng thêm quân bài trong cuộc thương thuyết với tộc Amazon... phải không ạ?"
Thật đáng nể.
Nếu đã nhìn thấu đến mức đó thì chẳng cần phải diễn kịch làm gì.
"Đúng là như thế. Dù sao thì lũ Amazon kia cũng đang bám dính lấy anh trai Suzuha-kun mà."
"Đúng là thế thật! Rốt cuộc bọn họ có ý đồ gì mà cứ gọi Nii-san là Taren-niisama thân mật thế không biết! Trên thế giới này người được gọi Nii-san là Nii-san chỉ có mình em, em gái của anh ấy thôi!"
"Thú thật là chị cũng thấy ngoài dự tính, hay đúng hơn là bối rối... Chuyện lũ Amazon chấp nhận anh trai Suzuha-kun thì không nói, nhưng thân thiết đến mức đó thì đúng là không ngờ tới."
Về tộc Amazon, kiến thức của Yuzuriha cũng chẳng hơn gì giới thượng lưu quý tộc trung bình.
Tức là Yuzuriha không biết lý do tại sao các Amazon lại gọi anh trai của Suzuha là Taren-niisama.
Cô chỉ phỏng đoán đó là tôn xưng dành cho người đã đánh bại Tổng đại tướng Amazon.
Sự thật rằng đó là tôn xưng dành cho người đàn ông khiến toàn bộ tộc Amazon phải tuyệt đối phục tùng, hoàn toàn nằm ngoài trí tưởng tượng của cô.
"...Liệu tộc Amazon có đang muốn lôi kéo Nii-san về phe họ không?"
"Không thể khẳng định chắc chắn. Nhưng nhìn thái độ đó thì nghĩ vậy cũng là bình thường. Hơn nữa, càng điều tra về anh trai Suzuha-kun thì càng thấy muốn sở hữu anh ấy là chuyện đương nhiên."
"Nhưng Nii-san vẫn cứ nghĩ mình chỉ là một thường dân thôi."
“Anh trai Suzuha-kun thông minh là thế, mà riêng điểm đó lại ngu ngốc đến đại bại... Mà thôi, để anh ấy tự giác ngộ cũng phiền phức nên cứ kệ đi."
"Vâng. Em hoàn toàn đồng ý."
"Hửm? Suzuha-kun không ngại nếu anh trai mình nhận thức được thực lực của bản thân sao?"
"Cũng không hẳn ạ. Nếu anh ấy bị ép cưới một nàng công chúa nào đó thì cũng phiền lắm."
"Ra thế."
Yuzuriha và Suzuha cùng cười khổ.
Cả hai xác nhận rằng lợi ích của họ trùng khớp ở điểm mong muốn duy trì hiện trạng một cách êm đềm.
"Vậy chị có một đề nghị cho Suzuha-kun."
"Cảm ơn chị nhưng em xin từ chối."
“…Chị còn chưa nói gì mà?"
"Không cần nghe em cũng biết. Chị định bảo em theo phe chị chứ gì?"
"Chính xác. Nói chuyện với người nhanh nhạy đỡ tốn sức thật."
"Nhưng hiện tại, khi tộc Amazon đang có thiện cảm với Nii-san hơn dự kiến, em không cần thiết phải chốt hạ theo phe Yuzuriha-san."
"......"
"Chúng em là thường dân, khả năng tương lai sẽ sống ở một quốc gia khác là rất cao. Em rất quý mến Yuzuriha-san, nhưng vì tương lai tốt nhất cho Nii-san, em buộc phải đặt tộc Amazon và Yuzuriha-san lên bàn cân, đúng không nào?"
"Trời ạ. Đúng là cô em gái hết lòng vì anh."
"Vì Nii-san đôi khi quá lương thiện mà. Em không chống đỡ vững vàng thì còn ai vào đây."
Trước sự từ chối thẳng thừng của Suzuha, Yuzuriha không hề cảm thấy khó chịu.
Ngược lại, việc từ chối rõ ràng còn khiến cô cảm nhận được sự chân thành đầy khí phách của Suzuha.
Nếu là lũ quý tộc thối nát trong nước, chúng sẽ giả vờ xu nịnh Yuzuriha bề ngoài, nhưng sau lưng thì lén lút liên hệ để giao dịch với tộc Amazon. Rồi trong tương lai, chúng sẽ vứt bỏ phe yếu thế và lật lọng như thể lời hứa chưa từng tồn tại.
Vốn dĩ Yuzuriha cũng không kỳ vọng một người có đầu óc bao quát tình hình như Suzuha lại ngoan ngoãn nghe theo đề nghị của mình.
Tuy nhiên, Yuzuriha vẫn còn một nước cờ.
“Chị hiểu ý Suzuha-kun. Nhưng chị nghĩ em đang quên mất một điều."
"...Điều gì ạ?"
"Tổng đại tướng của Amazon kia là một cặp song sinh."
"Thì sao ạ?"
"Vẫn chưa hiểu sao? ...Nếu trong tương lai, anh trai Suzuha-kun cưới cặp song sinh đó, hoặc chưa đến mức cưới mà chỉ là người yêu thôi chẳng hạn."
"N-Nếu có chuyện đó xảy ra, em vẫn là em gái duy nhất của Nii-san nên vị trí đó được đảm bảo cực kỳ vững chắ—"
"Giọng em run rồi kìa? Mà cho dù là thế, chị không nghĩ anh trai Suzuha-kun lại ưu tiên em gái hơn vợ hay người yêu đâu. Giả sử đặt vợ và em gái ngang hàng đi chăng nữa—thì vị trí của Suzuha-kun trong lòng ông anh mình cũng chỉ còn một phần ba so với bây giờ thôi."
"Gàooo!?"
Suzuha đứng chết lặng như vừa nhận một cú sốc trời giáng.
Yuzuriha cố nén câu "Này em, chẳng lẽ em chưa từng nghĩ đến chuyện đó sao?" vào trong bụng, rồi nói tiếp:
"Tuy nhiên, nếu là chị thì vị trí của em sẽ là một nửa—gấp 1.5 lần so với trường hợp Amazon."
"T-T-Tại sao lại có chuyện đó!?"
"Đơn giản thôi, chị chỉ có một mình, còn Tổng đại tướng Amazon là hai người. Tức là nếu theo chị, nếu xui có chuyện gì xảy ra thì vị thế của Suzuha-kun vẫn là một nửa—"
"Em sẽ theo phe Yuzuriha-san."
Suzuha tuyên bố chắc nịch.
Ánh mắt trong veo đến mức không thể tưởng tượng nổi chuyện phản bội.
"V-Vậy sao... Thế thì từ nay về sau nhờ em giúp đỡ."
"Vâng, Yuzuriha-san. Từ giờ hai ta là đồng chí."
Vừa bắt tay thật chặt, Yuzuriha vừa nghĩ.
Suzuha trông thì có vẻ vững vàng, nhưng đôi khi lại ngốc nghếch ở những điểm rất kỳ lạ.
Cái này chắc cũng là lây từ ông anh trai mà ra—
9
Tôi nói nửa đùa nửa thật rằng nhân tiện đến đây thì muốn vào thử Đại Thụ Hải Ogre một chút xem sao.
Bản thân tôi đúng là có hứng thú thật, nhưng chắc chắn sẽ bị phản đối khi đòi vào khu rừng ma quái không biết có gì trong đó.
Tôi đã nghĩ như vậy.
Nhưng Yuzuriha-san và Suzuha lại đồng ý cái rụp, thậm chí còn đòi đi theo.
"Nếu là anh trai Suzuha-kun thì không vấn đề gì đâu—à mà lỡ bị lũ Ogre vây thì cũng nguy hiểm, em sẽ đi cùng để bảo vệ lưng cho anh.”
"Nii-san và Yuzuriha-san đi riêng nguy hiểm lắm. Em cũng sẽ đi cùng để giám sát... tất nhiên là giám sát Ogre rồi?"
Và cả hai vị Tổng quân đoàn trưởng Amazon nữa.
"Cùng Taren-niisama tiến vào Đại Thụ Hải Ogre... Một trận chiến khiến máu sôi sục thịt nhảy múa...!"
"Những Amazon tham gia trận chiến này chắc chắn sẽ nhận được sự tán thưởng tột cùng và cả sự ghen tị từ cả tộc...!"
"Tuy nhiên nếu toàn bộ Amazon cùng vào Đại Thụ Hải thì sẽ bị phát hiện ngay. Do đó để không bị Ogre phát hiện, giới hạn tối đa là năm người...!"
"Tức là từ tộc Amazon chỉ có chị em ta tham gia...!"
Chẳng hiểu thế nào mà rốt cuộc cả hai người họ cũng đi theo luôn.
Thế là, tôi, Suzuha, Yuzuriha-san, cùng hai Tổng quân đoàn trưởng Amazon tiến vào trinh sát Đại Thụ Hải Ogre.
Đây tuyệt đối không phải đi chơi.
Dù động cơ là tôi muốn ngắm cảnh rừng, dù Suzuha có hí hửng chuẩn bị hộp cơm picnic, hay Yuzuriha-san có mang theo lá trà cao cấp của quý tộc, thì đây vẫn cứ là đi trinh sát.
✦✧
Đại Thụ Hải Ogre tối tăm.
Không chỉ là bóng tối đơn thuần. Nó lờ mờ, hay nói đúng hơn là rợn người, một kiểu bóng tối u ám đặc trưng của rừng ma quỷ. Phải chăng không khí ở đây cũng khác biệt?
Chắc mọi người cũng đang nghĩ như vậy—
"Nii-san, trong thụ hải mát lạnh dễ chịu quá ha."
"Cũng chẳng thấy bóng dáng con Ogre nào. Nắng xuyên qua kẽ lá đẹp thật, trông huyền ảo ghê, anh nhỉ."
—Có vẻ không phải vậy.
Hai cô Amazon vừa đi vừa nghiêng đầu vẻ khó hiểu.
Còn bên này thì bắt đầu cảm thấy chút sai sai.
Đi bộ thêm một lúc nữa, chúng tôi vẫn hoàn toàn không gặp bất cứ con Ogre hay ma thú nào khác.
"Ưm, làm sao đây nhỉ...?"
"Đến giờ ăn trưa rồi hả Nii-san? Em thì đợi tí nữa cũng được."
"Không, không phải chuyện đó."
Càng đi sâu vào Đại Thụ Hải, cái cảm giác khó chịu bám dính lấy da thịt không những không nhạt đi mà dường như càng trở nên đặc quánh.
Vậy mà không gặp con Ogre nào. Chuyện này quá bất thường.
Nếu đặt an toàn lên hàng đầu, tôi nghĩ nên rút lui tạm thời...
“Anh trai Suzuha-kun trông có vẻ bất an nhỉ. Lần đầu gặp Ogre à? Nhưng cứ yên tâm, lưng của anh đã có em lo rồi!"
"Taren-niisama, chị em chúng em cũng ở bên cạnh."
"Có Taren-niisama và bọn em, Ogre chẳng là cái đinh gì."
"...Ừm thì, hay là mình vào sâu thêm chút nữa nhé...?"
[Ừm]
Tiểu thư nhà Công tước và hai Tổng quân đoàn trưởng Amazon dường như chẳng hề nghĩ đến chuyện rút lui.
Nếu vậy thì cái dự cảm chẳng lành của tôi cũng không quan trọng.
Dù sao thì cả ba người họ đều là quân nhân chuyên nghiệp, dày dạn kinh nghiệm thực chiến hơn tôi nhiều.
Bọn tôi tiến sâu hơn vào Đại Thụ Hải.
Vừa đi, tôi vừa được Yuzuriha-san và mọi người phổ cập kiến thức cơ bản về Ogre.
Thực ra tôi chưa từng nhìn thấy Ogre bao giờ.
Được mọi người hiểu biết rộng chỉ dạy cho nhiều điều cũng vui thật đấy, nhưng mà.
"Tuy nhiên, thật bất ngờ khi một người như Taren-niisama lại chưa từng hạ con Ogre nào."
"V-Vậy sao... haha..."
Chẳng lẽ lại bảo "Tôi chỉ là người thường nên chưa đánh nhau với Ogre bao giờ là chuyện đương nhiên", nói thế thì lại bị hỏi sao tôi ở đây, nên đành cười trừ cho qua chuyện.
Yuzuriha-san và hai cô Amazon kể rằng họ đã từng săn Ogre không biết bao nhiêu lần, còn tiêu diệt cả những ngôi làng Ogre nữa. Thật đáng tin cậy.
"—Nếu là anh thì Ogre thường chẳng có gì đáng sợ. Nhưng đừng chủ quan, Ogre hiếm khi cũng có những chủng quý hiếm. Ví dụ như Ogre Sát Thủ hay Ogre Tướng Quân, điểm này thì giống Goblin."
"Mạnh lắm hả?"
"Tất nhiên, mạnh hơn Ogre thường rất nhiều. Hơn nữa Ogre Tướng Quân hay Ogre Vương còn thống lĩnh các Ogre khác như một quân đội nên càng phiền phức hơn."
"Ra vậy. Yuzuriha-san đã từng gặp chủng Ogre quý hiếm chưa?"
"Không, em chưa gặp. Hai cô Amazon thì sao?"
"...Một lần duy nhất. Đó là một trận kịch chiến."
"Đồng ý. Lần đó, lũ Ogre chúng em đối đầu được chỉ huy bởi một con Ogre Vu Sư. Tên đó tuy là Ogre nhưng lại biết dùng ma pháp ảo giác, khéo léo dụ tụi em vào bẫy để chia cắt lực lượng. Nhưng Amazon bọn em quyết không khuất phục—"
"—Stop. Chờ một chút."
“”Taren-niisama?””
Tôi giật mình nhận ra.
Tại sao đến tận bây giờ tôi mới để ý chứ.
Mọi người nhìn tôi với vẻ mặt khó hiểu, nhưng tôi không còn tâm trí nào để bận tâm nữa.
"Đến giờ anh hoàn toàn không nhận ra.—Bởi vì anh cứ đinh ninh rằng Ogre không biết dùng ma pháp."
"Sao thế anh, anh lo lắng về Ogre Vu Sư à? Nhưng đó là loại hiếm trong các loại hiếm đấy?"
"Nhưng không phải là con số không. Nếu vậy thì cái cảm giác sai sai mà anh cảm thấy từ nãy đến giờ cũng hợp lý rồi."
"Nii-san...?"
"Tức là, chuyện là thế này—!!"
Tôi phóng mana của mình đập mạnh vào khung cảnh thụ hải tưởng chừng như vô hại xung quanh.
Xoảng, một âm thanh như tiếng kính vỡ vang lên, vô số vết nứt chạy dọc ngang trên bầu không khí.
Đằng sau đó, quang cảnh thực sự hiện ra.
Một số lượng Ogre đông nghịt, tầng tầng lớp lớp đang bao vây tụi tôi.
10 (Yuzuriha)
Chém mãi, chém mãi mà Ogre vẫn cứ ùn ùn kéo đến trước mặt Yuzuriha.
Dù có là biến dị chủng cấp cao đi chăng nữa, Yuzuriha cũng không phải kẻ chịu lép vế trước lũ Ogre. Nhưng việc liên tục chém vào những cơ thể khổng lồ với thớ cơ bắp đặc nghẹt của lũ Ogre khiến mũi kiếm của cô dần trở nên nặng trĩu.
Vừa vung kiếm, Yuzuriha vừa tự cười nhạo bản thân là một kẻ đại ngốc.
Lúc ba người nhận lệnh đi Đại Thụ Hải Ogre, dù Yuzuriha đã nổi trận lôi đình, nhưng trong thâm tâm cô vẫn nghĩ "rồi cũng sẽ ổn thôi".
Bởi vì cô biết rằng số lượng Ogre tràn ra khỏi Đại Thụ Hải so với trước đây đã thưa thớt hơn, đặc biệt là vài năm gần đây số lượng ít đến mức đáng ngạc nhiên.
Lũ Ogre đã trở nên hiền lành hơn so với ngày xưa, hay loài này đã bước vào thời kỳ suy yếu—chính cô và có lẽ cả nước láng giềng, đều đã suy nghĩ ngây thơ như vậy.
Thực tế hoàn toàn ngược lại.
Lũ Ogre biến dị được tôi luyện kỹ càng, đã âm thầm tích tụ sức mạnh, kiên nhẫn chờ đợi thời cơ để nhe nanh múa vuốt—!
Vốn dĩ chỉ một con Ogre thôi đã là loại quái vật nguy hiểm đủ sức tiêu diệt một thị trấn nhỏ.
Nếu là biến dị chủng thì mức độ nguy hiểm còn tăng vọt.
Hơn nữa, lũ Ogre trong Đại Thụ Hải này chắc chắn đã trải qua huấn luyện chồng chất huấn luyện, và nắm được cách chiến đấu có tổ chức một cách bài bản.
Ogre Tướng Quân hay Ogre Vương cũng chỉ là tôm tép.
Có lẽ chúng đã được rèn giũa suốt bao năm qua bởi một Ogre Vương đột biến hơn nữa—Vua của các Vương.
"Yuzuriha-san, hơi thở em rối loạn rồi! Bình tĩnh lại!"
"Ư, xin lỗi!"
"Bây giờ phải ráng chịu đựng! Chỉ cần trụ vững chắc chắn sẽ thấy đường sống!"
"Ờ, tất nhiên rồi—!"
Anh trai Suzuha-kun có mắt sau lưng hay sao ấy nhỉ, Yuzuriha thoáng nghĩ với vẻ mặt nghiêm túc rồi lập tức cười khổ. Làm gì có chuyện đó.
Hiện tại, anh trai Suzuha và nhóm Yuzuriha đang đứng tựa lưng vào nhau, đối đầu với lũ Ogre tấn công từ mọi hướng.
Sự phân chia là: anh trai Suzuha một mình cân một trăm tám mươi độ.
Một trăm tám mươi độ còn lại chia cho bốn người gồm Suzuha, Yuzuriha và hai Amazon.
(Đây chính là chênh lệch thực lực giữa mình và anh trai Suzuha-kun—!)
Một bên là một người, bên kia là bốn người.
Nên đương nhiên không phải là chênh lệch thực lực gấp bốn lần.
Không cần suy nghĩ cũng biết, để lật ngược sự chênh lệch về quân số thì cần thực lực gấp vài lần con số đó.
(Chênh lệch thực lực giữa nhóm mình và anh trai Suzuha-kun ít nhất cũng phải mười lần, không, còn hơn thế nữa. Đã hí hửng coi anh ấy là cộng sự, vậy mà mình lại là một con đàn bà thảm hại, nỗi ô nhục lớn thế này đây. Vậy mà—)
Yuzuriha vô thức nhếch mép cười méo xệch.
(—Vậy mà, tại sao tim mình lại đập rộn ràng thế này!)
Việc đẩy người đàn ông mình đã chọn làm cộng sự vào bẫy của Ogre, thật là nhục nhã chết đi được.
Việc thực lực của mình còn kém xa cộng sự, thật là cay đắng chết đi được.
Việc cái lưng của cộng sự mà mình lẽ ra phải bảo vệ, giờ chỉ bảo vệ được một phần tư, thật là thảm hại chết đi được.
Nhưng mà.
Dẫu vậy.
Việc mình và cộng sự đang tựa lưng vào nhau diễn một màn tử chiến—lại khiến cô vui sướng chết đi được.
(Số lượng Ogre đông không thấy điểm dừng...! Chắc mình sẽ chết ở đây, tựa lưng vào cộng sự của mình mất thôi...!)
Yuzuriha nghĩ thế cũng không tệ.
Không, chẳng những không tệ mà ít nhất đối với cái chết của cô, thì đây có lẽ là cái kết tuyệt vời nhất không gì sánh bằng.
Chỉ xin lỗi cộng sự đã bị mình kéo vào, lên thiên đường cô sẽ xin lỗi bằng cách nguyện làm nô lệ hầu gái phục tùng tuyệt đối vĩnh viễn kiếp kiếp—
"Yuzuriha-san."
Giọng nói sắc bén của anh trai Suzuha kéo cô về thực tại.
"Khi anh ra hiệu, hãy hoán đổi vị trí trước sau, cầm cự giúp anh hai phút... không, chỉ cần một phút thôi."
“Anh định làm gì?"
“Anh sẽ lấy đầu con Ogre Vương."
Cô tự hỏi liệu điều đó có khả thi không.
"Con Ogre Vương chỉ huy đang sốt ruột, nó đang dần tiến lại gần từ vùng an toàn. Nó giấu tung tích rất khéo, nhưng vị trí phát ra chỉ thị và tính chất mana thì không giấu được."
Dù anh nói vậy, Yuzuriha hoàn toàn không nhận ra.
Có vẻ Suzuha và hai Amazon cũng vậy.
"Chỉ cần hạ Ogre Vương là hệ thống chỉ huy sẽ sụp đổ ngay lập tức, lúc đó chúng chỉ là một đám Ogre biến dị ô hợp. Nhưng hắn rất nhát gan nên cơ hội nhắm vào hắn có lẽ chỉ có một lần duy nhất. Nếu để lỡ và hắn trốn vào sâu bên trong biến thành trận chiến dài hơi, thì tụi mình sẽ không còn cửa thắng."
"Ừm.”
"Nên là Yuzuriha-san, anh nhờ em được không?"
"Được. Có chết em cũng sẽ cầm cự đủ hai phút cho anh xem."
"Không, một phút thôi cũng—"
Trước khi anh trai Suzuha kịp phản bác,
"Lúc đầu anh bảo em cầm cự hai phút. Tức là anh đã tin tưởng rằng em làm được. Vậy thì em sẽ đáp lại sự tin tưởng của anh bằng mọi giá."
"...Cảm ơn nhé, em giúp anh nhiều lắm."
"Cảm ơn cái gì chứ. Là cộng sự thì đương nhiên rồi."
—Sau này Yuzuriha nhớ lại.
Đó là khoảnh khắc đầu tiên vượt qua suy nghĩ trong lòng, cô trực tiếp gọi anh trai Suzuha là "cộng sự".
Nhưng tất nhiên, lúc đó làm gì có ai đủ thảnh thơi để bận tâm chuyện ấy.
"Vậy Yuzuriha-san. Trông cậy vào em.”
"Ừm, cứ giao cho em.”
Một cuộc đối đáp ngắn gọn.
Và khoảnh khắc đó đến nhanh hơn dự kiến.
"Ba, hai, một... Ngay bây giờ!"
"Haaaaa!!"
Yuzuriha hét lên dồn toàn lực khí thế hoán đổi vị trí, cơ thể của anh trai Suzuha như bị Ogre hất văng, bay vút về phía sau lưng cô.
Tất nhiên, đó chắc chắn là ngụy trang.
Và cô không có lấy một khoảnh khắc nào dư dả để bận tâm về điều đó.
(Cái áp lực kinh khủng này của lũ Ogre—cộng sự của mình đã phải chịu đựng nó suốt sao!?)
Chỉ tính đơn giản thôi thì đòn tấn công của địch đã tăng gấp bốn lần.
Cô phải liều mạng né tránh những đòn tấn công liên tục từ trái phải, lại còn kèm theo sự phối hợp nhịp nhàng.
Sáu mươi ba giây sau, khi cô tưởng mình sắp toi đời.
Những đòn tấn công nhắm vào Yuzuriha, người đã chuẩn bị sẵn tinh thần đón nhận cái chết, bỗng chùng xuống như đứt dây đàn.
Rõ ràng là Ogre Vương đã bị tiêu diệt.
(Thiệt tình, anh đúng là... khoảng cách xa như thế, mà lại một lần nữa cứu mạng em vào phút chót sao...)
Cộng sự của em, anh cứu mạng em hơi bị nhiều rồi đấy—
Yuzuriha thầm nhủ một mình.
11
Chúng tôi đã chiến đấu suốt ba ngày ba đêm. Không chợp mắt được chút nào.
Cảm giác như toàn bộ Ogre trong Đại Thụ Hải đều đổ xô vào tấn công bọn tôi.
Đó có lẽ là mệnh lệnh cuối cùng của con Ogre Vương đã bị tiêu diệt.
Dù mất đi sự chỉ huy thống nhất, nhưng chúng vẫn là Ogre biến dị.
Hơn nữa lại là những con Ogre cường tráng, đã trải qua sự huấn luyện không tưởng dưới trướng Ogre Vương. Hạ gục từng con thì được, nhưng đối đầu với cả bầy cùng lúc thì cực kỳ vất vả.
Thêm nữa, vì tụi tôi chỉ dự tính đối phó với vài con Ogre nên chỉ mang theo trang bị thông thường, đó cũng là một điểm đau đớn.
“…Mình… còn sống, sao...?"
Sau khi hạ gục con Ogre cuối cùng, Yuzuriha-san đổ gục xuống, ngất lịm đi như đứt dây đàn. Đó là câu đầu tiên cô ấy nói khi tỉnh lại.
Nhận ra mình đang được tôi ôm, Yuzuriha-san chớp mắt liên tục.
"Không đúng. Được ôm dịu dàng trong vòng tay rắn rỏi của anh thế này—ra là vậy, đây là thiên đường. Hoặc là hồi tưởng trước khi chết."
"Là hiện thực đấy. Ờ thì xin lỗi, để truyền ma pháp trị liệu nên anh đã cởi bớt đồ của Yuzuriha-san và ôm em.”
"Không, không cần phải nói tránh đâu. Một kẻ luôn cô độc như em, cuối cùng được ngủ yên trong vòng tay cộng sự—cái chết hạnh phúc như mơ thế này, dù là hồi tưởng thì cũng cảm ơn anh đã biến nó thành sự thật."
"Đã bảo là hiện thực mà trời.”
"Được rồi, không cần an ủi em đâu. Đó là lời thật lòng. Nhưng nếu được thêm thắt một chút thì—"
"Ư, ự!?"
"Fufu, thế này là được rồi.—Em đã luôn muốn một lần được ôm chặt khuôn mặt của cộng sự vào khe ngực này cho thỏa thích. Để anh nhận ra rằng người ở bên cạnh anh thực ra là một người phụ nữ trưởng thành đầy đặn, và muốn cùng cộng sự là anh tạo ra những đứa trẻ đến mức nào,"
"Cái đó, Yuzuriha-san...?"
"Đám cưới sẽ tổ chức trước thần điện, khi có con thì hai vợ chồng sẽ dạy con kiếm thuật. Trong sân nhà mới sẽ trồng đầy hoa anh đào mà đôi ta trồng vào ngày kỷ niệm ngày cưới, để rồi một ngày nào đó khi trở thành ông lão bà lão, hai ta vẫn ngồi bên hiên nhà, ngắm hoa anh đào mỗi năm. Rồi thì, rồi thì, ———khò."
Nói đến đó, Yuzuriha-san lại chìm vào giấc ngủ.
Dù sao thì cô cũng đã chiến đấu suốt ba ngày không ngủ mà.
Phép trị liệu nghiệp dư của tôi có vẻ cũng ổn, để cô ngủ đẫy giấc thì sẽ hồi phục nhanh hơn.
"...Cơ mà Yuzuriha-san, sao tự dưng hưng phấn quá đà thế nhỉ...?"
Do ảnh hưởng của việc hưng phấn liên tục trong ba ngày ba đêm chiến đấu, hay do phép trị liệu nghiệp dư của tôi còn non kém?
Yuzuriha-san không chỉ gọi tôi là cộng sự, mà còn ôm chặt tôi vào bộ ngực quá khổ, rồi nói những lời yêu đương như đang mơ ngủ.
Hoặc có thể là hiệu ứng cầu treo mà ngày xưa tôi từng nghe Suzuha kể.
Đại loại là khi bản thân suýt chết, người khác giới ở gần sẽ trở nên hấp dẫn hơn.
"...Tỉnh dậy chắc cổ quên sạch nhỉ...?"
Dù sao thì trong lúc ý thức mơ màng, Yuzuriha-san—lệnh nữ dòng dõi Công tước và là anh hùng của đất nước, lại đi nói những lời yêu đương với một tên thường dân bình thường như tôi.
Nếu tỉnh lại mà còn nhớ, chắc chắn cô sẽ hối hận đến mức quằn quại. Có khi còn giết người diệt khẩu cũng nên.
"Chắc là Yuzuriha-san sẽ không làm thế đâu, nhưng... mình tuyệt đối phải giả vờ như không biết gì mới được..."
Thôi kệ đi, tôi chuyển hướng suy nghĩ.
"Quan trọng hơn là trị liệu cho Suzuha và hai cô Amazon nữa... Chắc không chết ngay đâu, nhưng cứ để thế này thì không sống nổi cho đến khi về pháo đài mất..."
Sau đó, có vẻ như Suzuha và những người khác cũng bị ảo giác hay vọng tưởng giống Yuzuriha-san tấn công.
Tôi đã có một trải nghiệm hiếm có trên đời: bị em gái ruột và những cô Amazon ghét đàn ông kẹp nát đầu trong khe ngực đầy đặn trong khi nghe những lời thì thầm yêu đương.
Tiện thể.
Yuzuriha-san sau khi tỉnh lại có vẻ như nhớ rõ mồn một mọi chuyện, cứ nhìn tôi là mặt lúc đỏ lúc xanh.
Tất nhiên là tôi kiên quyết giữ thái độ "không nghe, không biết, không thấy" rồi.
12 (Touko POV)
Một đêm khuya nọ, Touko với bộ dạng mệt mỏi rã rời đến thư phòng của nhà Công tước Sakuragi, và ở đó cô gặp vị gia chủ cũng đang mang khuôn mặt mệt mỏi y hệt.
"Chào buổi tối... mà bên đó trông cũng thảm hại nhỉ?"
"Cũng tàm tạm."
Vài ngày trước, một tin tức chấn động kinh hoàng đã làm rung chuyển cả lục địa.
Sự tồn tại của một quân đoàn ma vật được tổ chức cực kỳ tinh nhuệ trong Đại Thụ Hải Ogre.
Ẩn sâu trong Đại Thụ Hải được ngụy trang bằng ma pháp ảo giác, một đại quân đoàn ma vật đủ sức diệt vong một quốc gia đã được tổ chức, chực chờ cơ hội xâm lược xã hội loài người.
Và quân đoàn ma vật đó—đã bị nghiền nát hoàn toàn chỉ bởi năm tinh anh.
“Gia tộc Công tước ta cũng đang thăm dò, nhưng nghe đâu đám lãnh đạo tối cao của quân đội đang náo loạn từ trên xuống dưới. Lũ ngu đó đang âm mưu tìm cách vơ vét công trạng tiêu diệt quân đoàn ma vật về tay mình."
"Hả!? Cái quái gì thế!"
"Có vẻ như chúng muốn dựng lên câu chuyện rằng chúng đã cảm nhận được sự tồn tại của quân đoàn ma vật từ đầu, nên mới cố tình phái nhóm Yuzuriha đi."
"Không không, cái đó quá vô lý còn gì!? Giả sử chúng biết trong Đại Thụ Hải Ogre có cái quân đoàn ma vật kinh khủng đó mà lại im ỉm không báo cho Quốc vương hay nước láng giềng, thì đó là tội phản quốc tày trời, đáng bị tru di tam tộc đấy!?"
"Chứ còn gì nữa."
"Hơn nữa nếu thế, chẳng hóa ra lũ ngu phái quân đi lại đánh giá cực cao nhóm anh trai Suzuha sao! Dù kết quả đúng là sự thật đi chăng nữa!"
"Đúng là vậy. Tuy nhiên đến nước này rồi mà bọn chúng vẫn không chịu thừa nhận năng lực của Yuzuriha hay gã đàn ông kia đâu."
"Thì cũng phải thôi, Yuzuriha thì đương nhiên rồi, nhưng cả Suzuha lẫn anh trai Suzuha đều được nhà Công tước Sakuragi chấm rồi mà! Nếu thừa nhận thực lực của họ, bọn chúng sợ quyền lực của nhà Công tước sẽ trở nên quá áp đảo chứ gì?"
"Thật ngu xuẩn."
"Chuẩn luôn. Dù chúng có thừa nhận hay không thì sự thật vẫn không thay đổi mà!"
Cái lũ quân đội ngu ngốc này, Touko tức tối.
Kết quả của việc những quân nhân ưu tú ra tiền tuyến rồi tử trận, hoặc bị đánh bại bởi quyền lực chính trị và bị loại bỏ, là bộ sậu lãnh đạo tối cao hiện tại toàn là những kẻ chỉ giỏi nịnh trên nạt dưới, nói cách khác là một lũ rác rưởi.
Vậy mà đơn vị tiền tuyến đứng đầu là Yuzuriha lại quá xuất sắc, liên tục giành chiến thắng trên chiến trường, điều đó lại càng làm gia tăng sự thối nát của Bộ chỉ huy, tạo thành một vòng luẩn quẩn ác tính.
Yuzuriha từng bảo, không dưới một hai lần cô ấy đã nghĩ hay là cứ cố tình thua quách đi cho rồi.
Nhưng trong tình cảnh nếu cô nương tay thì số lượng binh lính xung quanh bỏ mạng sẽ tăng lên, cô ấy rốt cuộc không thể nào nương tay được.
"Thế, động thái của vương tộc sao rồi?"
"Bên này cũng na ná thế thôi. Cả đệ nhất hoàng tử cả lẫn đệ nhị hoàng tử đều đang lồng lộn lên tìm cách biến cái công trạng tiêu diệt quân đoàn ma vật thành của mình để làm lá bài chủ chốt nắm quyền chủ đạo."
"Ngu xuẩn. Muốn có lá bài chủ chốt thì cách đơn giản nhất là chiếm lấy gã đàn ông kia, thế mà cũng không biết."
"Không hiểu được điều đó nên mới cứ tranh giành ở cái đẳng cấp thấp kém đó chứ sao? Tuy nhiên, nếu dám đụng đến anh trai Suzuha thì tôi cũng sẽ đập nát bọn chúng ra bã!"
"Đương nhiên."
"Nhưng mấy ông anh ngốc nghếch của tôi, sau vài ngày này có vẻ cuối cùng cũng nhận ra là không thể cướp công trắng trợn được."
"Không cố tình ngụy tạo công trạng là còn may chán."
"Không, ban đầu định ngụy tạo đấy chứ. Nhưng nước láng giềng đã ra tuyên bố chính thức rồi còn gì, lật ngược lại cái đó thì nguy hiểm quá nên đành từ bỏ ý định thôi."
Đúng vậy, phản ứng của nước láng giềng cực kỳ nhanh chóng.
Nhanh đến mức chỉ có thể nghĩ là họ ra tuyên bố ngay sau khi xác nhận sự thật, công bố chi tiết về vụ việc lần này cho toàn thế giới biết.
Và lại còn theo hình thức nâng tầm nước này lên một cách toàn diện.
Lũ quý tộc ngu ngốc thì chỉ nhìn thấy bề nổi, nhưng thiểu số những kẻ có đầu óc thì đang nghi ngờ, dù đó là sự thật thì tại sao họ lại bỏ qua cơ hội tuyệt vời để phô trương công trạng và sức mạnh quân sự của nước mình chứ.
Touko hiểu lý do đó.
Nước đó chẳng hề có ý định vứt bỏ cơ hội phô trương bản thân đâu.
Chẳng qua là vì Taren-niisama, kẻ đứng trên đỉnh cao của tộc Amazon, tình cờ lại thuộc về đất nước này, nên kết quả của việc họ ca ngợi hết lời anh trai Suzuha—tức Taren-niisama, trông có vẻ như đang nâng tầm đất nước này lên mà thôi.
Touko thở dài thườn thượt.
"Mà sao cũng được. Nhóm Yuzuriha và anh trai Suzuha bình an vô sự là tốt lắm rồi. Vụ này công trạng cũng quá đủ để anh trai Suzuha trở thành quý tộc đời đầu, lúc mới nghe tin tôi tưởng đứng tim chết khiếp nhưng kết quả lại tốt đẹp—"
"Chắc không?"
"...Sao thế? Đến mức này thì lũ quý tộc ngu ngốc hay mấy ông anh đần độn của tôi cũng không thể lờ đi công trạng của anh trai Suzuha được chứ? Hay nói đúng hơn nếu dám làm thế, thì hoặc là bị Yuzuriha điên tiết xé xác, hoặc là Amazon nổi giận đùng đùng kéo quân sang san bằng lãnh địa—"
"Nhưng mà. Theo bộ phận tình báo của nhà ta, một bộ phận trong quân đội có vẻ đã nghĩ ra cách sử dụng khác cho vụ việc lần này rồi đấy."
"Hả...?"
"Để cưỡng ép biến công trạng lần này thành của mình một cách mập mờ, thì phải làm thế nào? Câu trả lời là làm cho người ta lầm tưởng đó chỉ là một phần của công trạng lớn hơn. Một thủ đoạn đê hèn nhưng hiệu quả. Và đáng tiếc thay, bọn chúng đã có được cái cớ cần thiết nhờ vào việc tiêu diệt quân đoàn ma vật lần này."
"K-Khoan đã, ngài đùa đấy à!? Rốt cuộc bọn chúng định làm cái gì!?"
Gia chủ nhà Công tước trả lời với khuôn mặt không chứa một milimet đùa cợt nào.
"Chiến tranh xâm lược."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
