Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

(Đang ra)

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

Chưa biết

Muốn giữ được cái mạng này, hắn buộc phải đào tẩu.

101 1116

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

142 2926

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

372 1726

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

730 8174

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

563 4810

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

30 71

Quyển 1 - 51. Đổi chỗ khác là có thể chạm vào sao?

51. Đổi chỗ khác là có thể chạm vào sao?

Có lẽ vì quá mệt lại phải dậy sớm, nên dù tiết tự học mới bắt đầu được vài phút, cái đầu nhỏ của Bạch Hạ đã bắt đầu gật gà gật gù trên bàn học.

Mái tóc dài trắng muốt rũ xuống cuốn sách, cô cố gắng mở đôi mắt đỏ như hồng ngọc để tỉnh táo, nhưng vẫn chẳng thể nào chống lại cơn buồn ngủ đang ập đến.

Thật sự là quá buồn ngủ rồi, chẳng còn cách nào khác cả...

Giá mà tối qua Mặc Bạch nhẹ tay một chút, cô đã chẳng đến mức kiệt sức thế này...

Trong lúc suy nghĩ mông lung, chiếc cổ trắng ngần cuối cùng cũng không trụ vững nổi cái đầu đang lảo đảo, "cộp" một tiếng, cô gục mặt xuống cuốn sách mở sẵn.

Mái tóc trắng xõa tung như thác nước, để lộ vết đỏ nhạt thoắt ẩn thoắt hiện nơi sau gáy.

Cảnh tượng ấy khiến Mặc Bạch thoáng giật mình, anh vội vàng vén tóc Bạch Hạ lại để che đi dấu vết đó.

Dẫu chỉ là chút ý đồ trêu chọc tối qua, nhưng dấu "dâu tây" thế này không thể để người khác tùy tiện nhìn thấy được.

“Mệt thì cứ ngủ đi, dù sao sau này thành tích cũng chẳng còn quan trọng với cậu nữa rồi...” Mặc Bạch khẽ thì thầm, đầu ngón tay lướt nhẹ qua mái tóc mềm mại của cô.

Ánh nắng xuyên qua khe rèm chiếu lên gương mặt nghiêng khi đang ngủ của Bạch Hạ, bao phủ lấy cô bằng một lớp viền vàng mờ ảo.

Tiếng thở đều đặn cho thấy cô đã chìm sâu vào giấc nồng.

Đây không phải lần đầu anh ngắm nhìn gương mặt khi ngủ của Bạch Hạ.

Thế nhưng khi thấy cô ngủ bên cạnh mình mà không chút phòng bị, mái tóc trắng quấn quýt nơi đầu ngón tay, Mặc Bạch lại nhớ đến dáng vẻ tối qua của cô.

Cái dáng vẻ bị bắt nạt đến mức nấc nghẹn trong lòng anh, đôi mắt đỏ hoe thút thít xin tha.

Nghĩ lại thì, lúc đó đúng là anh có hơi quá đà thật...

Thực ra khi Bạch Hạ lên tiếng xin tha, Mặc Bạch đã định buông tha cho sinh vật nhỏ bé này rồi.

Chỉ là dáng vẻ cầu xin của cô cứ không ngừng kích thích dục vọng chinh phục trong anh.

Bạch Hạ càng đỏ mắt thút thít, anh lại càng không kiềm chế được mà muốn trêu chọc cô nhiều hơn, cuối cùng mới thành ra thế này.

Quả nhiên lần sau phải biết tiết chế một chút mới tốt.

Mặc Bạch xoa trán, nhưng anh nói cũng chẳng sai, từ nay về sau Bạch Hạ không cần phải lo lắng chuyện học hành hay cơm áo gạo tiền nữa.

Với năng lực trong người, chắc chắn sau này cô sẽ phát triển theo hướng Siêu phàm giả.

Mọi chuyện trong cuộc sống đã có anh lo, Bạch Hạ chẳng cần mỗi ngày sau khi tan học lại phải đi làm thêm mấy việc lặt vặt nữa.

Nhưng mà... nói đi cũng phải nói lại, năng lực thực sự của cô bạn cùng bàn nhỏ bé này rốt cuộc là gì nhỉ?

Nghĩ đến đây, ánh mắt Mặc Bạch nhìn Bạch Hạ lại thêm vài phần tò mò.

Dường như ngoại trừ lần sức mạnh bộc phát ở quán bar và lúc đánh văng nhân viên thẩm vấn, Mặc Bạch thực sự chưa thấy cô dùng năng lực mấy khi.

À, nếu tính cả cái thuật biến thân đã lừa anh vào tròng suốt bấy lâu nay nữa.

Cô nhóc này học hành kiểu gì mà toàn kỹ năng tạp nham thế không biết?

Thông thường, năng lực thức tỉnh của một Siêu phàm giả sẽ là kỹ năng chính, sau đó mới học thêm các kỹ năng bổ trợ khác.

Ví dụ như anh có thiên hướng về kiếm thuật, nên bên cạnh việc luyện kiếm, anh đương nhiên sẽ học thêm các chiêu thức liên quan đến thân pháp.

Nhưng còn Bạch Hạ... thật lòng mà nói, đến giờ anh vẫn chưa rõ kỹ năng thực sự của cô là gì.

Mặc dù cô thuộc nhóm sinh vật ngoài vòng, nhưng việc nâng cao năng lực chắc cũng chẳng khác gì con người là bao?

Quả nhiên vẫn phải tìm cơ hội hỏi cho rõ mới được.

Mặc Bạch trầm tư xoa cằm, ánh mắt dừng lại trên bờ vai hơi phập phồng theo nhịp thở của cô.

Cô gái đang ngủ say dường như cảm nhận được ánh nhìn, vô thức rúc về phía anh.

Mái tóc trắng dài trượt xuống, lại để lộ dấu hôn thoắt ẩn thoắt hiện nơi sau gáy.

Mặc Bạch thấy vậy liền lấy chiếc áo khoác đồng phục trong ba lô ra đắp cho cô.

Cảm nhận được hơi ấm, cơ thể Bạch Hạ lại vô thức tựa sát vào người anh thêm chút nữa.

Cảnh tượng thân mật của hai người thu hút không ít ánh nhìn trước giờ tự học.

Các nam sinh kinh ngạc khi thấy cô bạn tóc trắng đáng yêu lại có quan hệ mật thiết với thiếu gia nhà họ Mặc.

Còn các nữ sinh thì sững sờ khi một Mặc Bạch vốn lạnh lùng lại chủ động khoác áo cho một cô gái.

Tuy nhiên, Mặc Bạch hoàn toàn chẳng bận tâm đến những ánh mắt tò mò hay lời bàn tán đó.

Dù sao cũng sắp tốt nghiệp rồi, anh vốn không có quá nhiều tình cảm với bạn bè trong lớp.

Người duy nhất anh quan tâm lúc này chính là cô bạn cùng bàn đang ngủ ngon lành bên cạnh.

Thời gian buổi sáng nói dài không dài, nói ngắn cũng chẳng ngắn.

Nhưng với kẻ đang say giấc nồng như ai đó, thì cũng chỉ như một cái chớp mắt mà thôi.

Có lẽ vì cảm thấy có lỗi do đã trêu chọc quá mức tối qua, suốt cả buổi sáng Mặc Bạch không hề làm phiền cô nghỉ ngơi.

Anh cứ để mặc Bạch Hạ ngủ từ tiết tự học cho đến tận giữa trưa.

Đồng thời, vì hôm nay Bạch Hạ chỉ đến dự thính, các giáo viên cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, miễn là cô không làm ảnh hưởng đến trật tự lớp học.

Thế là mãi đến khi chuông tan học buổi trưa vang lên, Bạch Hạ mới lờ đờ ngẩng đầu, mơ màng dụi mắt rồi ngáp một cái rõ dài.

“Hầu gái nhỏ của tôi cuối cùng cũng chịu dậy rồi sao?”

Mặc Bạch một tay chống cằm nhìn cô.

Mái tóc dài của cô rối bời vì ngủ, trên gò má đáng yêu vẫn còn hằn dấu sách, trông ngây ngô vô cùng.

“Mấy... giờ là tiết mấy rồi...”

Thấy lớp học đã thưa thớt người, đầu óc Bạch Hạ thoáng chốc đình trệ, cho đến khi Mặc Bạch đung đưa chiếc điện thoại trước mặt cô.

“Tiết mấy gì nữa, cậu không biết mình đã ngủ một mạch hết cả buổi sáng rồi à?”

“Tôi... tôi ngủ lâu thế sao?!”

Bạch Hạ nhìn chằm chằm vào con số 12:10 trên màn hình điện thoại, đôi mắt đỏ mở to đầy kinh ngạc.

Bình thường dù tan học có phải đi làm thêm vất vả, cô cũng chưa bao giờ ngủ quên đến tận trưa.

Càng không bao giờ để lộ dáng vẻ thảm hại tóc tai dựng ngược, mặt hằn vết sách như hiện tại.

“Vậy sao anh Mặc không gọi tôi dậy! Các tiết buổi sáng toàn môn chính thôi đó!”

Trên lớp không học, dưới lớp phải bù, đạo lý đơn giản này Bạch Hạ vẫn luôn khắc cốt ghi tâm.

Nhưng giờ đã ngủ mất cả buổi, nhìn thời khóa biểu rồi nghĩ đến khối lượng kiến thức cần nạp vào, cô cảm thấy đau hết cả đầu.

Hối hận quá đi... biết thế mình đã không ngủ rồi...

Nhìn dáng vẻ hối lỗi muộn màng của Bạch Hạ, Mặc Bạch không nhịn được mà bật cười, giơ tay xoa đầu cô.

“Thấy cậu ngủ say thế, tôi không nỡ gọi, vả lại ngay cả tiếng chuông vào lớp còn chẳng đánh thức nổi cậu nữa là.”

“Á, anh Mặc, đừng xoa đầu tôi nữa! Đây là ở trường mà!”

“Giờ cậu là hầu gái nhỏ của tôi rồi, xoa một chút thì có sao?”

“……”

“Vậy thì... anh cũng đừng làm thế ở trong lớp chứ...”

Bạch Hạ đỏ mặt nhỏ giọng phản đối, tay chân luống cuống muốn né tránh nhưng lại vô tình làm rơi hộp bút trên bàn.

Tiếng văn phòng phẩm rơi vãi xuống sàn vang lên rõ mồn một giữa lớp học vắng người, khiến sợi tóc mai trên đỉnh đầu cô dựng đứng lên vì giật mình.

“Này, ý của hầu gái nhỏ là đổi chỗ khác thì có thể làm vậy sao?”

Mặc Bạch thừa cơ nhéo nhẹ vành tai đỏ bừng của cô, cố ý kéo dài giọng điệu, nhìn vệt đỏ lan dần từ gốc tai lên tận gò má.

“Anh... anh lại bắt nạt tôi...”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!