56. Nghe lời là được chứ gì
“Mặc Bạch, nếu không nghe giảng cậu có thể ra ngoài đi dạo, đừng ảnh hưởng đến các bạn khác.”
Động tác liếc mắt đưa tình của hai người cuối cùng cũng thu hút sự bất mãn của giáo viên.
Ngay từ lúc vừa bắt đầu tiết học, thầy đã chú ý đến hai kẻ không yên phận ở phía sau này, nhưng vì nể nang thân phận của Mặc Bạch nên không thể nói gì. Nhưng mắt thấy cả hai càng lúc càng quá đáng, giáo viên rốt cuộc nhịn không được mà nghiêm túc gõ gõ lên bục giảng.
Bản thân Mặc Bạch vốn dĩ có thành tích tốt, cộng thêm tương lai chắc chắn sẽ trở thành Siêu phàm giả, việc có nghe giảng hay không cũng chẳng sao, nhưng các học sinh khác còn cần phải học tập.
Cũng may Mặc Bạch không phải hạng người không hiểu lý lẽ, việc đùa giỡn với cô nàng nhỏ nhắn trong giờ học đúng là lỗi của anh.
Thế là ngay khoảnh khắc tiếp theo, chàng thiếu niên ung dung đứng dậy, tiện tay kéo luôn Bạch Hạ còn đang xù lông ở bên cạnh đứng lên theo: “Thưa thầy, cô ấy thấy người không khỏe, em đưa cô ấy đến phòng y tế.”
Đáng ghét, mình mới không muốn đi phòng y tế đâu!!
Bạch Hạ đỏ mặt muốn biện giải, nhưng lại bị một ánh mắt cảnh cáo của Mặc Bạch ngăn lại. Cho đến khi bị đưa ra khỏi lớp, đi trên hành lang vắng vẻ, cô mới tức giận hất tay Mặc Bạch ra: “Ai thèm đi phòng y tế chứ! Em rõ ràng vẫn khỏe mạnh mà!”
“Vốn dĩ buổi sáng đều ngủ quên rồi, buổi chiều anh còn kéo em ra ngoài, mấy tiết bị lỡ em đều không bù kịp được nữa.” Bạch Hạ càng nói càng giận, nói đến cuối cùng cũng cảm thấy tủi thân.
Vốn tưởng rằng khó khăn lắm mới giải quyết xong vấn đề thân phận cùng ăn ở, tiếp theo mình có thể yên tâm học tập, kết quả hiện giờ lại bị Mặc Bạch làm cho rối tung lên.
Nghĩ đến đây, hốc mắt Bạch Hạ không hiểu sao đã đỏ hoe.
“Haizz... thật là...”
Nhìn thiếu nữ trước mắt đã tủi thân đến mức sắp rơi "ngọc trai nhỏ", Mặc Bạch chậm rãi kéo Bạch Hạ tới trước mặt mình, cúi người dùng tay nhẹ nhàng lau đi vệt nước mắt nơi khóe mắt cô.
Hình như là có chút đùa quá trớn rồi...
Xem ra Huyết Cơ sau khi nhận chủ cũng không phải muốn làm gì thì làm, chỉ là đối với "chủ nhân" sẽ dễ dàng nảy sinh cảm giác ỷ lại và gần gũi hơn.
Dáng vẻ tủi thân của Bạch Hạ làm trái tim Mặc Bạch mềm lại, anh thở dài: “Cậu cũng không đi theo lộ trình thi lên đại học nữa, thực tế cũng không cần thiết phải tiếp tục nghe những tiết học này.”
“Vậy mà anh cứ luôn bắt nạt em!” Bạch Hạ đỏ mắt lên án, đôi tay nhỏ bé vô thức siết chặt lấy góc áo của Mặc Bạch.
“Vậy anh xin lỗi nhé?” Mặc Bạch hiếm khi xuống nước, nhẹ nhàng ôm thiếu nữ vào lòng, nhưng vì luôn bị Mặc Bạch bắt nạt nên Bạch Hạ vẫn có chút cảm xúc kháng cự, khiến Mặc Bạch phải cứng rắn mới ôm trụ được cô nàng đang dỗi hờn này.
“Bạch Hạ, ngoan nào.”
“Ưm...”
Được Mặc Bạch ôm chặt trong lòng, Bạch Hạ cuối cùng không còn vùng vẫy nữa, cô đỏ mặt vùi đầu vào ngực anh, sau đó vang lên tiếng nói lí nhí của thiếu nữ: “Vậy sau này... anh không được bắt nạt em ở chỗ đông người...”
Dù sao mình cũng đã thế này rồi, Mặc Bạch cũng không thể nào không bắt nạt mình, Bạch Hạ cảm thấy chi bằng mình tự tranh thủ chút quyền lợi, ít nhất cũng không cần mất mặt như vậy.
Hơn nữa, việc để Mặc Bạch bắt nạt vốn dĩ cũng là một cách cô dùng để báo đáp anh... dù sao cô thật sự không có thứ gì khác có thể đưa cho Mặc Bạch.
“Được được được, anh hứa với cậu là được chứ gì.” Mặc Bạch bất đắc dĩ xoa xoa đỉnh đầu Bạch Hạ, đáy mắt lại xẹt qua một tia cưng chiều. Anh chậm rãi cúi đầu, ghé sát vào tai Bạch Hạ, hơi thở ấm áp phả vào vành tai nhạy cảm: “Nhưng để trao đổi... lúc không có người thì phải ngoan ngoãn nghe lời đấy.”
“……”
“Sao nào, không chịu à?”
Mặc Bạch dùng ngón tay nhẹ nhàng nâng chiếc cằm mềm mại của thiếu nữ lên, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng và đôi huyết đồng đang lấp lánh của cô, khóe miệng nhếch lên một nụ cười xấu xa.
“Hay là... bây giờ chúng ta đi đến chỗ nào vắng người để thực hành luôn nhé?”
“Được rồi mà! Em nghe lời anh là được chứ gì...”
Thật sự có chút không chịu nổi sự trêu chọc của Mặc Bạch, Bạch Hạ chỉ có thể đỏ mặt thỏa hiệp trong lòng anh, khiến Mặc Bạch hài lòng xoa xoa cái đầu nhỏ của cô.
Chỉ có thể nói Bạch Hạ hoàn toàn thỏa mãn mọi ảo tưởng của anh về con gái — vừa kiêu kỳ lại vừa dễ xấu hổ, lúc xù lông thì giống như một chú mèo nhỏ, sự ngoan ngoãn thỉnh thoảng lộ ra lại càng khiến người ta không nhịn được muốn bắt nạt mạnh tay hơn.
Quá đáng yêu...
“Được rồi, đi dạo chút đi, đợi đến tiết sau rồi quay lại lớp.”
Mặc Bạch buông thiếu nữ trong lòng ra, nắm lấy bàn tay nhỏ mềm mại của cô, nhưng Bạch Hạ với khuôn mặt vẫn chưa tan hết đỏ hồng vẫn còn chút do dự.
Không học hành, thực sự ổn sao?
Bạch Hạ tự nhiên là biết Siêu phàm giả là thứ gì, nhưng từ trước đến nay cô luôn được dạy bảo phải học hành tử tế, sau đó tìm một công việc tốt để nuôi sống bản thân.
Bây giờ đột nhiên nói phải từ bỏ học nghiệp để đi làm Siêu phàm giả, trong lòng cô không tránh khỏi có chút thấp thỏm.
“Không lên lớp, có được không anh Mặc...”
“Anh lừa cậu bao giờ chưa?”
Mặc Bạch liếc mắt một cái liền nhìn thấu nỗi lo lắng của cô hầu gái nhỏ nhà mình, anh nhẹ nhàng bóp lòng bàn tay cô. Chỉ là vì đã từng hút máu, cộng thêm Mặc Bạch lại chưa làm tốt công tác "hậu cần", cơ thể Bạch Hạ vẫn đang trong trạng thái nhạy cảm, khiến khuôn mặt vốn đã ửng hồng lập tức đỏ thêm vài phần.
Đúng thật là Mặc Bạch chưa từng lừa cô bao giờ...
Vậy nói cách khác, có phải mình cũng có thể đi thử một chút không?
Dù sao trên mạng đều nói, đi làm Siêu phàm giả, mức lương đó là độ cao mà tuyệt đại đa số người đi học cả đời cũng không đạt tới được.
Dù sao cô cũng đã không thể rời xa Mặc Bạch rồi, đi cũng chẳng có hại gì.
“Vâng...” Bạch Hạ nhỏ giọng đáp lời, đỏ mặt gật gật đầu. Mặc Bạch nắm tay cô đi xuống lầu, bắt đầu đưa Bạch Hạ đi dạo trong trường.
“Khảo hạch Siêu phàm giả, nói trắng ra là xem năng lực của cậu thôi, thành tích bình thường chỉ chiếm tỉ trọng rất nhỏ, huống hồ còn là do người chấm điểm.” Mặc Bạch vừa nói vừa nắm lấy bàn tay nhỏ mềm mại của Bạch Hạ, rảo bước trên con đường rợp bóng cây của khuôn viên trường: “Cho nên nếu cậu sớm nói cho anh biết thân phận, thì chẳng phải đã không có nhiều chuyện như hai ngày trước rồi sao.”
Lời Mặc Bạch nói rất có lý, khiến Bạch Hạ nhất thời cũng không biết phản bác thế nào.
Nhưng lúc đó cả ngày cô đều lo lắng hãi hùng vì sợ Chấp Kiếm Cơ Quan, ngoài việc biết anh bạn cùng bàn có tiền ra thì những thứ khác đều không biết, làm sao dám tùy tiện lộ ra thân phận chứ.
“Anh cũng có hỏi đâu...” Bạch Hạ nhỏ giọng lầm bầm, đỏ mặt đá đá viên đá nhỏ bên lề đường.
Hơn nữa nếu không phải ngày đó đi làm thêm ở quán bar xảy ra chuyện, cô làm sao có thể vô tình uống nhầm máu của Mặc Bạch, rồi bị ép đến bộ dạng như bây giờ.
Hừ — cái đồ Tiểu Huyết Cơ này.
Mặc Bạch đột nhiên dừng bước, kéo Bạch Hạ một cái ngồi xuống chiếc ghế dài bên lề đường, sau đó cúi người chống hai tay sang hai bên, vây khốn cô giữa mình và chiếc ghế: “Vậy bây giờ anh hỏi cậu... còn bí mật nào chưa nói cho anh biết không?”
Nhìn chàng thiếu niên đột nhiên áp sát, nhịp tim Bạch Hạ đột ngột tăng nhanh, cô vô thức cắn cắn môi dưới: “Làm... làm gì còn bí mật nào nữa, chẳng phải đều bị anh Mặc biết hết rồi sao...”
Bạch Hạ đỏ mặt quay đầu đi chỗ khác, vừa vặn để lộ ra vành tai đỏ ửng. Nhìn thế nào cũng khiến Mặc Bạch có cảm giác cô nàng đang ở đây "lạy ông tôi ở bụi này".
Chỉ tiếc là Mặc Bạch không mắc mưu đó.
Đối với mấy tính toán nhỏ nhặt trong lòng Bạch Hạ, anh đã sớm nắm rõ như lòng bàn tay. Cho dù Bạch Hạ thực sự có thứ gì đó không nói, Mặc Bạch cũng hoàn toàn không sợ.
Bởi vì Bạch Hạ hoàn toàn không thể rời xa anh, chỉ cần anh muốn, anh có khối thời gian để khiến Tiểu Huyết Cơ này phải ngoan ngoãn khai ra.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
