Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

(Đang ra)

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

Chưa biết

Muốn giữ được cái mạng này, hắn buộc phải đào tẩu.

101 1116

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

142 2926

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

372 1726

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

730 8174

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

563 4810

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

30 71

Quyển 1 - 57. Trước kia sao không như thế này

57. Trước kia sao không như thế này

Buổi chiều trôi qua thật nhanh, chớp mắt đã đến giờ tan học.

Ánh hoàng hôn len lỏi qua cửa sổ rọi vào phòng học, nhuộm vàng mái tóc trắng của cô.

Bạch Hạ cúi đầu làm bài tập, đôi mắt đỏ như hồng ngọc thỉnh thoảng lại ngước lên liếc nhìn Mặc Bạch, hỏi xem cô giải bài này đã đúng chưa.

Dù không còn bị áp lực chuyện học hành, Bạch Hạ vẫn muốn cố gắng tiếp thu thêm kiến thức, biết đâu sau này lại có lúc dùng tới?

Nhưng dĩ nhiên không chỉ vì học, cô còn muốn bù đắp cho những tiếc nuối của chính mình.

Bởi lẽ từ trước đến nay cô đều bận rộn mưu sinh, chẳng thể học hành tử tế, lần nào đi thi cũng phải nhờ Mặc Bạch kèm cặp cấp tốc.

"Câu 17 thực ra không cần tính thủ công đâu, nếu không khối lượng tính toán sẽ cực kỳ lớn, cứ áp công thức này vào là ra."

"Hả, công thức nào cơ..."

Bạch Hạ ghé sát vào sách giáo khoa, những sợi tóc bạc rũ xuống, lướt qua mu bàn tay Mặc Bạch mang theo cảm giác hơi ngứa ngáy.

Mặc Bạch chẳng hề để tâm, chỉ cầm bút khoanh tròn một chỗ: "Đây là công thức được suy luận ra, nếu đi thi thì tôi khuyên cậu không nên dùng trực tiếp, cứ coi như một kết luận thôi."

"Ồ..." Bạch Hạ ngoan ngoãn gật đầu.

Nhờ công thức Mặc Bạch đưa, bài toán nhanh chóng được giải quyết, khuôn mặt cô cũng hiện lên nụ cười mãn nguyện.

Chao ôi, thật khiến người ta vừa hâm mộ vừa ghen tị mà.

Dù biết Mặc Bạch là học bá, nhưng thấy bài toán làm khó mình cả buổi được anh giải quyết chỉ trong một câu, Bạch Hạ vẫn thầm than vãn trong lòng.

"Đúng rồi, lát nữa chúng ta phải đến phòng giáo vụ đúng không?" Viết xong bài tập, Bạch Hạ thu dọn sách vở rồi quay sang hỏi người bạn cùng bàn.

"Ừm, cũng không có gì đâu, chỉ là đưa cậu qua đó xem chút thôi." Mặc Bạch chậm rãi đứng dậy vươn vai.

Ngồi cạnh Bạch Hạ suốt cả buổi chiều, ngay cả anh cũng cảm thấy hơi đau lưng mỏi gối.

Ngày thường thỉnh thoảng anh vẫn ra ngoài đi dạo giữa các tiết, chẳng bù cho hôm nay ngồi lì gần như cả buổi, người cũng thấy ê ẩm rồi.

"Dọn đồ đi rồi chúng ta đi." Mặc Bạch đưa tay xoa xoa đầu Bạch Hạ.

"Không sao... tôi cũng không định mang cặp về đâu..." Bạch Hạ lắc lắc cái đầu nhỏ, muốn hất tay anh xuống.

Dù được xoa đầu khá thoải mái, nhưng lần nào Mặc Bạch cũng làm tóc cô rối tung lên, báo hại cô phải chỉnh lại mãi.

Haiz...

Mình đúng là ngày càng không có tiền đồ mà...

Bạch Hạ thầm thở dài, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn đi theo Mặc Bạch ra khỏi lớp.

......

............

Phòng giáo vụ nhà trường...

Sau khi theo Mặc Bạch quẹt thẻ qua cửa an ninh, Bạch Hạ hơi thấp thỏm đứng bên cạnh, lắng nghe anh và chủ nhiệm chào hỏi xã giao.

Bàn tay trắng nõn vô thức nắm chặt lấy góc áo Mặc Bạch cho bớt căng thẳng.

Đến khi hai người dứt lời, vị chủ nhiệm mới đẩy gọng kính, dành cho Bạch Hạ một cái nhìn hiền từ.

"Đây chính là em Bạch Hạ đúng không?"

"Dạ... thưa thầy, là em..."

Bạch Hạ vội buông góc áo Mặc Bạch ra, lúng túng đứng cạnh anh cất tiếng chào.

Có lẽ ban đầu bận nói chuyện với Mặc Bạch nên không để ý, giờ nhìn rõ diện mạo đáng yêu của cô, vị chủ nhiệm không khỏi sững sờ.

Mái tóc dài trắng như tuyết, đôi mắt đỏ tựa hồng ngọc, khuôn mặt tinh xảo như búp bê, đây e rằng lại là đại tiểu thư của gia tộc nào đó rồi...

Ngoại hình đặc biệt thế này, nếu nói là bẩm sinh thì thật quá vô lý.

"Khụ khụ... chuyện này..." Chủ nhiệm vội thu lại tâm trí, đẩy kính để che giấu sự thất thố: "Thiếu gia, tài liệu nhập học đã chuẩn bị xong hết rồi, sau khi ký tên, phía nhà trường sẽ để các cậu đi tham gia bình chọn, không có vấn đề gì nữa đâu."

"Không cần hồ sơ nữa sao?" Mặc Bạch hơi thắc mắc nhận lấy túi tài liệu.

"Không cần đâu, lão gia dặn hồ sơ cứ để phía đó lo." Chủ nhiệm hạ thấp giọng, cười nịnh nọt: "Đến lúc đó Chấp Kiếm Cơ Quan cũng sẽ gửi bản chứng nhận, thiếu gia cứ yên tâm."

"Ừm... vậy ký tên đi Bạch Hạ." Mặc Bạch mở túi, lấy bộ hồ sơ cần ký ra.

"Vâng... vâng ạ anh Mặc." Bạch Hạ đón lấy, đôi mắt đỏ khẽ rung động khi nhìn nội dung bên trên.

Rõ ràng chỉ là một tờ giấy, nhưng nó lại mang sức nặng của cả một cuộc đời mới, khiến cô nhất thời thấy tay mình run rẩy.

Chỉ cần ký xuống, từ nay về sau cô có thể vĩnh biệt cuộc sống nơm nớp lo sợ rồi.

Dù cuộc sống hiện tại rất tốt, nhưng bóng ma và sự tự ti trong quá khứ vẫn luôn ám ảnh cô.

Bởi nếu không có Mặc Bạch, cô vẫn chỉ là một học sinh nghèo, một kẻ dị loại sống lay lắt bằng việc ngụy trang giữa đám đông.

Chỉ cần viết tên xuống là có thể từ biệt quá khứ...

Đặt hồ sơ lên bàn, Bạch Hạ hít sâu một hơi, những ngón tay run rẩy nắm chặt cán bút, nắn nót viết từng nét chữ "Bạch Hạ".

Cô dồn tất cả kỳ vọng vào hai chữ đơn giản ấy.

"Xong rồi ạ anh Mặc."

Bạch Hạ đưa hồ sơ cho Mặc Bạch, ánh mắt vừa mong chờ lại vừa bất an.

Mãi đến khi Mặc Bạch nhận lấy tờ giấy rồi đưa tay xoa đầu, cô mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.

Thôi kệ... cứ để anh ấy xoa vậy...

Dù tóc dễ rối thật, nhưng thỉnh thoảng được vỗ về thế này cũng không tệ.

Sự trấn an từ chủ nhân luôn có tác dụng rất lớn đối với Tiểu Huyết Cơ đang đầy tâm sự.

"Vâng, ổn rồi thưa thiếu gia, có điều nếu muốn tham gia bình chọn thì hai đứa nhớ luyện tập thêm nhé."

"Được, vậy chúng tôi đi đây."

Xong việc, anh cũng chẳng muốn lãng phí thêm thời gian ở đây.

Mặc Bạch tự nhiên nắm lấy tay Bạch Hạ đưa ra khỏi phòng.

Ánh hoàng hôn hắt vào hành lang, kéo dài bóng của hai người trên mặt đất, một cao một thấp in kề bên nhau.

Bạch Hạ không nhịn được mà lại tiến sát gần Mặc Bạch thêm vài phần.

Quả nhiên là do tác động của việc nhận chủ rồi...

Cảm nhận nhịp tim vẫn chưa chịu giảm tốc, Bạch Hạ nhận ra mình ngày càng tham luyến hơi ấm từ anh.

Vậy là mình cứ thế này mà dâng tận miệng người ta luôn rồi à?

Trong cái đầu nhỏ bỗng nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ.

Dù sao với dáng vẻ hiện tại, cô cũng có thể coi là một cô gái rồi nhỉ...

Ừm... hình như cũng không hẳn, vì từ lúc phát hiện mình biến thành con gái cô đã luôn như vậy rồi.

Chỉ là vì vướng mắc thân phận và tâm lý nên cô mới luôn ngụy trang thành nam sinh.

Nếu không phải vì đã quen biết từ lâu, lại được Mặc Bạch giúp đỡ và cứu mạng nhiều lần, rồi vô tình trở thành chủ nhân, Bạch Hạ thật sự không chắc mình có thể chấp nhận mối quan hệ này nhanh đến vậy.

Nhưng nghĩ đến việc mỗi ngày đều bị một chàng trai trêu ghẹo, lòng cô vẫn thấy phức tạp vô cùng.

Cảm giác ấy cứ mâu thuẫn, vừa muốn đẩy ra lại vừa muốn đón nhận.

Thế nhưng... nghĩ kỹ lại thì chuyện này cũng chẳng có gì không tốt.

Nếu không dựa dẫm vào Mặc Bạch, nói không chừng cô đã tiêu đời từ lâu rồi.

Ánh nắng chiều xuyên qua cửa kính, tỏa xuống những quầng sáng ấm áp quanh hai người.

Bạch Hạ nhìn nghiêng khuôn mặt Mặc Bạch dưới nắng, góc nghiêng điển trai khiến cô bất chợt nhớ đến cảnh tượng ở nhà ăn, nhịp tim lại đập nhanh thêm mấy nhịp.

Haiz, mâu thuẫn thật đấy...

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, sao trước kia không thấy anh bạn cùng bàn của mình vừa dịu dàng lại vừa bá đạo thế này nhỉ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!