Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

(Đang ra)

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

Chưa biết

Muốn giữ được cái mạng này, hắn buộc phải đào tẩu.

101 1116

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

142 2926

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

372 1726

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

730 8174

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

563 4810

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

30 71

Quyển 1 - 55. Giúp giải quyết (?)

55. Giúp giải quyết (?)

Bạch Hạ vừa nhấm nháp từng miếng cơm nhỏ, vừa lắng nghe Mặc Bạch ngồi cạnh giảng giải về kỳ tuyển chọn Siêu phàm giả.

Nói trắng ra, kỳ tuyển chọn này thực chất chỉ là việc các học viện đào tạo tìm kiếm những học sinh tiềm năng mà thôi.

Thấy cô hầu gái nhỏ đang chăm chú lắng nghe, Mặc Bạch dứt khoát bế bổng cô đặt lên đùi mình.

Thân hình nhỏ nhắn ấy ngay lập tức lọt thỏm trong vòng tay anh.

“Anh... anh Mặc!” Bạch Hạ khẽ cựa quậy, nhưng nhận ra làm vậy cũng vô ích nên đỏ mặt thôi không vùng vẫy nữa. Cô cúi gập đầu đến mức gần như vùi vào ngực anh: “Đã bảo là đừng rồi mà... lại còn thế, tôi đang ăn cơm mà.”

“Sao thế, đã là hầu gái thì để chủ nhân ôm một cái chẳng phải là lẽ đương nhiên à?” Mặc Bạch nhìn cô nàng đang thầm oán trách trong lòng, mỉm cười rồi khẽ cúi đầu xuống.

Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai Bạch Hạ, hơi thở ấm áp khiến vành tai nhạy cảm của cô khẽ run rẩy.

“Không... không phải chủ nhân! Chỉ là quan hệ thuê mướn thôi, biết chưa!” Bạch Hạ phản bác với chút thẹn thùng xen lẫn tức giận.

Cô chỉ vì muốn có chỗ ở để sinh sống nên mới tới làm hầu gái thôi, không phải quan hệ chủ tớ đâu nhé!

Hai chữ "chủ nhân" như chạm đúng tim đen, khiến Bạch Hạ lập tức xù lông, giống hệt chú mèo bị giẫm phải đuôi mà không ngừng cựa quậy trong lòng Mặc Bạch.

Hơn nữa...

Chủ nhân gì chứ, cô tuyệt đối không thừa nhận Mặc Bạch là chủ nhân của mình!

Huyết Cơ đây thà chịu cái chết xã hội, thà nhảy từ đây xuống cũng quyết không gọi Mặc Bạch lấy một tiếng chủ nhân!

Nghĩ thì vậy, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Hạ đã đỏ bừng đến tận mang tai.

Cô thẹn quá hóa giận lườm Mặc Bạch, nhưng khi chạm phải ánh mắt đầy ý cười của anh, cô liền lập tức bại trận, chỉ biết hậm hực quay mặt đi: “Tùy... tùy anh muốn nói gì thì nói... dù sao tôi cũng không thừa nhận.”

“Ha ha ha...”

Mặc Bạch cười mà không nói gì.

Phải công nhận rằng dáng vẻ khẩu thị tâm phi của nhóc con này thực sự rất đáng yêu, chỉ tiếc là tâm tư riêng của cô đã sớm bị anh thấu hiểu hết rồi.

Từ đầu đến cuối Bạch Hạ chưa từng kể cho Mặc Bạch nghe chuyện Huyết Cơ sau khi hút máu sẽ nhận chủ, nhưng điều này Mặc Bạch đã sớm nghe ba mình nhắc qua.

Đêm hôm đó, chẳng qua anh cũng chỉ muốn thử xem Huyết Cơ nhận chủ rốt cuộc sẽ đạt đến mức độ nào.

Nhưng nhìn vào phản ứng lúc ấy, vị "chủ nhân" này dường như có thể làm được nhiều điều hơn cả mong đợi.

“Hazzz, không biết sáng nay ai đã đá một dấu giày lên quần tôi nữa. Đây là quần may thủ công, mấy chục nghìn tệ lận đó.”

Mặc Bạch vươn tay khẽ nâng cằm Bạch Hạ lên, buộc cô phải nhìn mình: “Nhưng có người không chịu thừa nhận là hầu gái nhỏ của tôi... xem ra...”

“Hả?” Nhìn Mặc Bạch dần tiến sát, Bạch Hạ đột nhiên có linh cảm không lành.

Quả nhiên, khoảnh khắc tiếp theo, trước ánh mắt kinh ngạc của Bạch Hạ, Mặc Bạch đặt một tay lên đùi cô.

Những ngón tay thon dài khẽ mơn trớn làn da mịn màng khiến Bạch Hạ run bắn người.

Đùa... đùa à?

Bạch Hạ đỏ mặt muốn né tránh, nhưng eo đã bị bàn tay kia của Mặc Bạch siết chặt.

Sau đó, dưới sự chứng kiến của đôi mắt đỏ đang khẽ run rẩy, anh cắn nhẹ môi mình cho rỉ máu rồi áp lên làn môi mềm mại của cô.

Không ổn!!

“Ưm...!”

Bạch Hạ trợn tròn mắt, con ngươi đỏ như đá ruby lập tức co rụt lại.

Những giọt máu từ môi Mặc Bạch truyền vào miệng cô, hương vị ngọt ngào khiến cơ thể phản ứng nhanh hơn cả lý trí.

Cô vô thức bắt đầu hấp thụ dòng máu đầy cám dỗ ấy, cả người cũng mềm nhũn trong lòng Mặc Bạch.

Sao... sao lại thế này chứ...

Đã có hai lần kinh nghiệm, Bạch Hạ hiểu rất rõ cơ thể mình sẽ trở nên thế nào sau khi nạp máu — cảm giác lệ thuộc và gắn bó không thể cưỡng lại sẽ khiến cô giống như một chú mèo nhỏ quấn quýt lấy Mặc Bạch không rời.

Dù chẳng muốn thừa nhận, nhưng đây rõ ràng là biểu hiện của Huyết Cơ khi bước vào thời kỳ phát tình...

Dần dần, cùng với việc hấp thụ máu, đôi mắt ruby của Bạch Hạ phủ lên một lớp sương mờ ảo.

Cô vô thức rúc sâu vào lòng Mặc Bạch, phát ra những tiếng rên hừ hừ mang ý vị lấy lòng.

Xem ra đã vào trạng thái rồi?

Mặc Bạch rời khỏi đôi môi của cô, nhìn Bạch Hạ đang mơ màng trong lòng mình, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.

Đúng là không ngoài dự đoán, chỉ cần hút máu của anh, Bạch Hạ sẽ rơi vào trạng thái lệ thuộc hoàn toàn này.

Nhưng chẳng còn cách nào khác, dù sao đây cũng là nhà ăn trường học, không thể đùa giỡn quá trớn được...

“Gọi tôi là gì?” Mặc Bạch khẽ nâng cằm Bạch Hạ, buộc đôi mắt đỏ đang mơ màng phải nhìn thẳng vào anh.

“Chủ... chủ nhân...” Sau một thoáng do dự, giọng cô nhỏ như muỗi kêu, khẽ run rẩy nhưng rõ ràng là đã trở nên ngoan ngoãn.

Đừng nói là vùng vẫy, lúc này cô thậm chí chẳng còn chút ham muốn phản kháng nào với Mặc Bạch nữa.

Mặc Bạch hài lòng nhìn Bạch Hạ ngoan ngoãn trong lòng, đầu ngón tay khẽ mơn trớn gò má ửng hồng của cô: “Ngoan lắm.”

……

Tiết học buổi chiều...

“Tại sao anh lại cho tôi uống máu chứ! Tại anh tất cả đấy!” Bạch Hạ hậm hực chọc chọc vào cánh tay Mặc Bạch, đôi mắt ruby tràn đầy sự thẹn thùng và giận dỗi.

Bạch Hạ đang rất giận!

Đã nói là giảng bài cho cô, kết quả giảng đâu không thấy, toàn thấy trêu ghẹo!

Lại còn ở nhà ăn đông người qua lại nữa chứ!

Mặc Bạch rõ ràng là muốn cô phải chịu cái chết xã hội mà!

Trêu ghẹo thì thôi đi, mấu chốt là còn cho cô uống máu nữa!

……

…………

Nghĩ lại dáng vẻ mất mặt ở nhà ăn, Bạch Hạ chỉ muốn đào ngay cái lỗ để chui xuống.

Cô nàng hậm hực giơ đôi chân nhỏ đi tất trắng và giày da, không ngừng đá vào quần Mặc Bạch, để lại từng dấu chân nhỏ trên chiếc quần dài màu đen của anh.

May thủ công này, mấy chục nghìn tệ này...

Bạch Hạ càng đá càng hăng, đôi giày da nhỏ để lại một chuỗi dấu vết "đáng yêu" trên quần Mặc Bạch.

Mặc Bạch đương nhiên biết hầu gái nhỏ của mình đang dỗi nên cứ để cô mặc sức trút giận.

Dù sao cũng chỉ là một chiếc quần, bẩn thì cũng đã bẩn rồi.

“Đã đỡ hơn chưa?”

“Đỡ cái con khỉ! Anh Mặc, anh có biết Huyết Cơ sau khi hút máu sẽ có phản ứng gì không hả!”

Bạch Hạ tức giận kháng nghị, cái miệng nhỏ chu lên đến mức có thể treo được cả hũ giấm.

Châm lửa rồi mà không dập, đây không phải là bắt nạt người ta sao!

Kể từ khi được cho uống máu, đến tận bây giờ Bạch Hạ vẫn cảm thấy bồn chồn khó tả.

Cô đỏ mặt lườm Mặc Bạch, nhưng lại thấy đối phương đang nhìn mình với nụ cười nửa miệng, thế là càng thẹn thùng hơn: “Nhìn... nhìn cái gì mà nhìn! Đều tại anh hết!”

Mặc Bạch chống cằm, đầy hứng thú chiêm ngưỡng dáng vẻ xù lông của hầu gái nhỏ, sau đó trêu chọc: “Thế có muốn tôi đưa cậu đến phòng y tế 'giải quyết' một chút không?”

“Ai... ai cần anh giúp giải quyết chứ! Đồ biến thái!”

Nói rồi, Bạch Hạ vớ lấy cuốn sách giáo khoa ném vào người Mặc Bạch, nhưng lại bị anh dễ dàng bắt được.

Mặc Bạch thuận thế kéo cô lại gần, thì thầm bên tai: “Vậy để tối về nhà tôi giúp cậu sau nhé?”

“Anh... anh anh anh anh anh!!!!!!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!