Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

(Đang ra)

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

Chưa biết

Muốn giữ được cái mạng này, hắn buộc phải đào tẩu.

101 1117

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

142 2928

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

372 1727

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

730 8175

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

563 4816

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

30 71

Quyển 1 - 50. Tin lời

50. Tin lời

Tuy có hơi muộn một chút, nhưng sau cùng vẫn kịp giờ.

Nhờ vào danh tiếng của mình, sau khi nói với bác bảo vệ một tiếng, Mặc Bạch đã đưa Bạch Hạ trong hình hài con gái thuận lợi vào trường.

Anh là ai cơ chứ? Là đại thiếu gia họ Mặc, một trong những nhà đầu tư lớn của trường, nên việc đi học có dắt theo một cô hầu gái nhỏ cũng là chuyện thường tình.

Ngặt nỗi nhan sắc của thiếu nữ này quá đỗi nổi bật, suốt dọc đường đã thu hút không biết bao nhiêu sự chú ý từ các bạn học đang vào lớp.

Mái tóc dài trắng muốt đi cùng đôi mắt đỏ tựa hồng ngọc, kết hợp với bộ áo thun ngắn tay và váy đồng phục phong cách mặc nhà đã tôn lên trọn vẹn khí chất đáng yêu của Bạch Hạ.

Đã vậy còn bị bao nhiêu con mắt đổ dồn vào, cô lo lắng nắm chặt lấy ống tay áo của Mặc Bạch.

Cái vẻ sợ người lạ ấy ngay lập tức khiến cả học viện suýt thì nổ tung.

“Đây là học sinh chuyển trường mà thiếu gia Mặc mang tới sao? Đẹp đến mức này ư?”

“Trời ạ, tóc trắng mắt đỏ... Không lẽ là cosplay sao?”

“Cái gì? Tóc trắng mắt đỏ, đâu đâu?”

“Anh em ơi, đúng gu tôi rồi, ông có thông tin gì không?”

Đi trên đường tới tòa nhà giảng đường, nghe thấy những tiếng xì xào bàn tán khắp nơi, Bạch Hạ xấu hổ đến mức bàn tay nhỏ bé đang dắt Mặc Bạch cũng khẽ run lên.

Cơ thể cô vô thức nép sau lưng anh, cúi thấp đầu cố gắng không để bản thân chạm phải những ánh nhìn từ mọi phía.

Aaaa! Mặc Bạch, đây rốt cuộc là cái ý tưởng tồi tệ gì thế này!!

Tiểu Huyết Cơ đáng thương chỉ có thể thầm gào thét trong lòng, hận không thể tìm ngay một cái lỗ nào đó để chui xuống.

Nếu có cơ hội để hối hận, cô tuyệt đối sẽ không tin vào câu “lát nữa cứ giao cho tôi” của Mặc Bạch ở cổng trường nữa.

Đúng là miệng lưỡi đàn ông, chỉ toàn lừa lọc.

Đáng ghét, đáng ghét! Cuối cùng chẳng phải vẫn là tự mình mất mặt sao!!

Tôi coi anh là chủ... xì, coi là anh em, anh coi tôi là cái gì hả!!!

Bạch Hạ bây giờ cũng không biết lúc đó mình đã nghĩ gì, sao sáng ra lại mơ mơ hồ hồ bị Mặc Bạch kéo lên xe, rồi lại bị lừa vào trường như thế này.

Bây giờ nghĩ kỹ lại, rõ ràng là anh muốn kéo mình đi khắp nơi để khoe khoang mà!!!!

Bạch Hạ càng nghĩ càng giận, ngay cả ánh mắt nhìn anh cũng mang theo vài phần oán trách.

Bất chợt, cô cảm thấy như chân tình của mình đang bị anh đem ra làm trò đùa vậy.

Quả nhiên mình nên cách xa Mặc Bạch một chút.

Có thế thì cái vòng hào quang làm giảm chỉ số thông minh trên người anh ta mới không lây sang mình được.

Nghĩ đến đây, Bạch Hạ cũng không bận tâm đến sự xấu hổ vì thân phận con gái trước mặt các bạn học nữa.

Cô đột ngột buông tay Mặc Bạch ra, đi riêng sang một bên, thậm chí còn cố ý rảo bước nhanh hơn.

Đùa gì chứ, cô là Huyết Cơ cơ mà.

Dù cô khá nhút nhát, nhưng điều đó không có nghĩa là cô không tự tin vào nhan sắc của mình!

Bỏ qua những chuyện khác, có lẽ ngày thường ở trường cô thực sự chỉ là một kẻ vô danh, nhưng hiện tại cô là một siêu mỹ nữ, ngay cả mái tóc trắng cũng là tự nhiên.

Thử hỏi trong trường hiện giờ có mấy cô gái xinh đẹp được như cô?

Bạch Hạ ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, trong lòng nảy sinh vài phần kiêu ngạo khó hiểu.

Mái tóc trắng tựa tuyết rực sáng dưới ánh mặt trời, ngay lập tức biến cô từ một thiếu nữ thẹn thùng thành một tiểu thư khuê các thứ thiệt.

Vẻ xinh đẹp ấy khiến không ít học sinh ở các tầng trên phải đổ xô ra lan can hành lang để vây xem.

Hành động của Tiểu Huyết Cơ nhà mình ngược lại khiến Mặc Bạch không khỏi dở khóc dở cười.

Anh sao lại không nhìn ra Bạch Hạ vì thẹn quá hóa giận nên mới bỏ chạy khỏi cạnh mình chứ.

Tuy nhiên, lần này đúng là lỗi của anh thật, nên anh cứ mặc kệ cô.

Dù sao mục đích để Bạch Hạ đi học cùng mình với tư cách con gái đã đạt được rồi.

Nhìn dáng vẻ Bạch Hạ ưỡn cái thân hình nhỏ nhắn đi phía trước, khóe miệng Mặc Bạch không kìm được mà khẽ nhếch lên.

……

Trong lớp học, giờ tự học buổi sáng vẫn chưa bắt đầu.

Những học sinh đã đến nếu không đang làm bù bài tập thì cũng gục xuống bàn ngủ.

Đối với những ngôi trường danh tiếng ở Đế Đô này, con đường tương lai của học sinh cơ bản đã được phụ huynh sắp xếp sẵn.

Không phải tốt nghiệp xong là bắt đầu kế thừa gia nghiệp, thì cũng là đã sớm thức tỉnh năng lực, sau khi tốt nghiệp sẽ trực tiếp vào học viện siêu phàm.

Nếu là vế trước, họ sẽ dựa vào học vấn hoặc bối cảnh gia tộc để trở thành người xuất sắc trong một ngành nghề nào đó.

Nhưng nếu là vế sau, họ sẽ đến các học viện để học kỹ năng, nâng cao thực lực, chính thức trở thành một siêu phàm giả.

Cho nên nếu đã thức tỉnh năng lực, thành tích học tập cũng không còn quá quan trọng nữa.

Dù sao giới hạn của siêu phàm giả là do năng lực cá nhân quyết định, chứ không phải điểm số.

Thực ra mà nói, cái gọi là năng lực của siêu phàm giả cũng tương tự như tư chất trong mấy bộ tiểu thuyết tu tiên vậy.

Tư chất không tốt thì dù có nỗ lực đến đâu, giới hạn cũng chỉ đến thế mà thôi.

Còn về câu “cứ giao cho tôi” mà Mặc Bạch nói, thực ra cũng chỉ là để Bạch Hạ trong hình hài con gái giả làm một người bạn của anh, sau đó anh lại xin nghỉ cho Bạch Hạ phiên bản con trai.

Nghe thì có vẻ ổn, nhưng sau khi vào trường Bạch Hạ mới phát hiện ra đây đúng là một sự tra tấn.

Mặc dù cô biết mình thực sự rất xinh đẹp, nhưng tại sao tất cả mọi người đều cứ nhìn cô chằm chằm như vậy chứ!

“Anh Mặc ơi... không nhờ Trần thúc giúp một tay được sao...”

Vài phút sau, vì đôi gò má quá nóng bừng, Bạch Hạ - người ban đầu còn ngẩng cao đầu ưỡn ngực - cuối cùng cũng bại trận.

Cô trở lại dáng vẻ rụt rè như lúc đầu, cúi thấp đầu đi theo sau lưng Mặc Bạch nhỏ giọng nài nỉ.

Dù sao việc gì cũng luôn làm phiền anh, Bạch Hạ cũng thấy hơi áy náy, nhưng hiện tại quả thực cô không còn cách nào khác...

“Không sao đâu, chỉ một ngày thôi mà.” Mặc Bạch cười nói.

Anh khá thích dáng vẻ vừa thẹn thùng vừa dựa dẫm này của Bạch Hạ.

Cái vẻ mặt đỏ bừng đi theo sau anh của nhóc con này đáng yêu hơn nhiều so với lúc giả làm con trai thường ngày.

Cộng thêm những ánh mắt ngưỡng mộ xung quanh, Mặc Bạch thấy sướng rơn cả người.

Nói thật, nếu không phải chính chủ Bạch Hạ đang ở đây, anh đã rất muốn tuyên bố thiếu nữ tóc trắng này chính là bạn gái của mình rồi.

“Anh Mặc nói thì nhẹ nhàng lắm...” Bạch Hạ tủi thân bĩu môi, ánh mắt oán trách lườm anh một cái.

Vốn dĩ đều là bạn học ngày nào cũng chạm mặt, giờ đột ngột phải dùng thân phận con gái để đối diện với họ, lại còn bị nhìn bằng ánh mắt kỳ lạ đó, Bạch Hạ cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Nhưng lúc này Mặc Bạch lại đưa tay kéo cô đến bên cạnh, xoa xoa cái đầu nhỏ.

“Có gì mà phải sợ, cậu cứ coi mình là tiểu công chúa của Mặc gia là được rồi.”

“À thì... anh Mặc, anh cũng đánh giá tôi cao quá rồi đấy...”

Đối với lời của Mặc Bạch, Bạch Hạ cũng không dám phản bác gì, ai bảo anh là chủ nhân của cô chứ.

Bạch Hạ được anh kéo vào lớp học, sau đó ngượng ngùng ngồi vào chỗ của mình.

Nhìn sang trái không xong, nhìn sang phải cũng chẳng ổn, cuối cùng cô chỉ có thể lật mở cuốn sách giáo khoa của mình ra.

Cô bây giờ thực sự hận không thể biến thành kẻ vô danh như thường ngày.

Bị nhìn chằm chằm thế này còn khó chịu hơn cả lần bị Mặc Bạch trêu ghẹo hôm đó.

Ngồi ở vị trí của mình, nghĩ đến việc bản thân mơ mơ hồ hồ bị anh lừa vào trường, Bạch Hạ không khỏi nảy sinh oán khí nho nhỏ.

Đặc biệt là kẻ cầm đầu khiến cô quên mang cái này thiếu cái kia, lúc này lại đang thong thả lướt điện thoại ngay bên cạnh.

Lướt điện thoại thì thôi đi, tại sao lại còn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra như vậy chứ hả!!!

Tiểu Huyết Cơ càng nghĩ càng giận, miệng nhỏ bất giác chu lên.

Đôi chân đi tất trắng và giày da nhỏ đung đưa không yên dưới ngăn bàn một lúc.

Cuối cùng, cô không nhịn được mà đá nhẹ một cái vào chân Mặc Bạch, để lại dấu giày lờ mờ trên chiếc quần dài đen tuyền của anh.

???

Không phải chứ, đây là quần may thủ công riêng đấy.

Tiểu Huyết Cơ nhà này dám đá cho một dấu giày luôn sao?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!