54. Nguyên nhân
“Tìm, tìm cho tôi, lôi ngay đứa con gái vừa nãy ra đây!”
Một nhóm người bắt đầu sục sạo khắp nhà ăn, dáng vẻ như thể nhất định phải túm bằng được Bạch Hạ ra mới thôi.
Nhưng!
Bên cạnh Bạch Hạ hiện giờ là ai chứ!
Đó chính là Mặc Bạch! Thiếu gia của Mặc gia, hào môn hàng đầu tại Đế Đô!
Tuy Bạch Hạ cũng chẳng có khái niệm gì về những thứ này, nhưng tóm lại nghe qua là thấy cực kỳ lợi hại rồi.
Lúc này Bạch Hạ nhìn đám thành viên Hội học sinh đang tìm kiếm khắp nơi, trong lòng chẳng còn chút sợ hãi nào, khuôn mặt nhỏ nhắn vừa rồi còn đầy vẻ uất ức giờ đã thay bằng biểu cảm chờ xem kịch vui.
Xem chừng... có vài kẻ sắp gặp xui xẻo rồi.
Bạch Hạ thực sự không ngờ cốt truyện sảng văn như thế này lại có ngày rơi trúng đầu mình.
Vậy thì tiếp theo...
“Anh Mặc ~” Cô gái nhỏ khẽ kéo kéo góc áo của Mặc Bạch, cố ý kéo dài âm cuối, giọng nói mềm mại ngọt ngào đầy vẻ nũng nịu.
Dù sao ngày thường cô cũng chẳng ít lần bị Hội học sinh gây khó dễ, nhân cơ hội này trả đũa một thể luôn.
Hì hì hì hì... Thích chặn đường người khác đúng không.
Đôi mắt như hồng ngọc lóe lên tia sáng ranh mãnh, Bạch Hạ lúc này thật sự hận không thể bị phát hiện ngay lập tức, để Mặc Bạch dạy cho đám người đáng ghét này một bài học.
Sự thay đổi thái độ gần như 180 độ của cô nàng khiến Mặc Bạch cũng không nhịn được mà mỉm cười.
Thật là... giây trước còn đang uất ức tố cáo anh không ra tay giúp đỡ, giây sau đã không chờ nổi muốn xem anh trút giận giúp mình rồi.
Nhưng mà, ai bảo nhóc con này là do anh nuôi chứ?
Lúc cần cưng chiều thì vẫn phải chiều một chút, dù sao anh còn đang trông chờ vào việc chinh phục cô Tiểu Huyết Cơ này mà.
“Được rồi được rồi, tôi biết rồi, lát nữa tôi sẽ dạy dỗ bọn họ.”
Bạch Hạ vừa nũng nịu vừa giả vờ đáng thương, sao Mặc Bạch lại không hiểu chút tâm tư nhỏ mọn của cô cho được, cuối cùng anh vẫn xoa xoa đầu cô đầy sủng ái.
Thế là ngay khoảnh khắc tiếp theo, anh liền gọi mấy cán bộ Hội học sinh đang tìm người đến trước bàn. Ánh mắt vừa một giây trước nhìn Bạch Hạ còn đầy dịu dàng, nay lập tức lạnh lùng hẳn đi, gương mặt cũng thêm vài phần thiếu kiên nhẫn.
“Nghe nói... vừa nãy các người tìm chuyện với hầu gái nhỏ của tôi?” Mặc Bạch vừa nói, vừa ôm cô gái tóc trắng bên cạnh chặt hơn một chút.
Thân hình nhỏ nhắn xinh xắn của Bạch Hạ bỗng chốc bị thu gọn hoàn toàn vào vòng tay của Mặc Bạch. Sự tiếp xúc thân mật đột ngột khiến mặt cô đỏ bừng lên ngay tức khắc, theo bản năng muốn thoát ra nhưng lại bị cánh tay của Mặc Bạch giam giữ chặt chẽ.
Đáng ghét... sao lại biến thành thế này rồi!
Cái tên xấu xa này quả nhiên lúc nào cũng nghĩ cách chiếm hời của mình mà!
Dù ban đầu là cô chủ động nũng nịu cầu giúp đỡ, nhưng khi bất ngờ bị Mặc Bạch ôm vào lòng giữa bàn dân thiên hạ thế này, tai Bạch Hạ vẫn đỏ bừng vì thẹn thùng.
Cô lén nhéo vào hông Mặc Bạch một cái, hy vọng anh có thể giữ chút thể diện cho mình, nhưng hành động này chỉ đổi lại cái ôm càng chặt hơn, khiến cơ thể vốn đã nhỏ bé của cô gần như lún sâu vào lồng ngực anh.
Chỉ có thể nói thật không hổ danh là hầu gái nhỏ nhà mình.
Cảm nhận được cảm giác mềm mại trong lòng, khóe môi Mặc Bạch vô thức nhếch lên một độ cong vui vẻ.
Rõ ràng tối qua anh xoa thử thấy cũng chẳng to lắm, không ngờ bây giờ ôm trong lòng lại mềm mại đến bất ngờ.
Nhìn thấy gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ và bờ vai khẽ run rẩy của Bạch Hạ, Mặc Bạch mới thu liễm lại một chút, xoay người lạnh lùng nhìn mấy thành viên Hội học sinh: “Sao hả, giờ lại đến tìm chuyện tiếp? Hay là thấy cú đá vừa rồi còn chưa đủ nặng.”
“Không không không... Mặc thiếu, cái đó... lúc nãy chúng em cũng đâu có biết.”
“Đúng đúng đúng, Mặc thiếu, hiểu lầm, đều là hiểu lầm thôi.”
Sau khi nhìn thấy người ngồi cạnh cô gái kia lại là Mặc Bạch, mặt mấy thành viên Hội học sinh lập tức cắt không còn giọt máu, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.
Ở trong trường này ai mà không biết đại thiếu gia Mặc gia là Mặc Bạch, chưa kể một phần kinh phí hoạt động của Hội học sinh đều do Mặc gia cung cấp, Mặc Bạch có thể coi là kim chủ của Hội học sinh toàn trường rồi.
Hỏng rồi... lần này đúng là đụng trúng tấm sắt, tán gái mà tán ngay trên đầu kim chủ ba ba luôn.
Nhưng chẳng phải trong trường đồn rằng thiếu gia Mặc gia cao ngạo, căn bản không gần nữ sắc sao? Sao đột nhiên lại lòi ra một cô hầu gái nhỏ thân mật thế này?
Nam sinh dẫn đầu cắn răng tiến lên, giọng run rẩy: “Mặc... Mặc thiếu... chúng em thực sự không biết vị tiểu thư này là người của anh...”
Mặc Bạch khẽ nhướng mày, trong mắt bỗng hiện lên chút ý vị trêu đùa.
Chưa đợi cô nàng thẹn thùng trong lòng kịp phản ứng, ngón tay thon dài của anh đã khẽ nâng chiếc cằm trắng ngần lên. Đôi mắt thâm trầm nhìn thẳng vào đồng tử đỏ của cô gái, khoảng cách gần sát sạt khiến não bộ của Bạch Hạ đứng máy ngay lập tức, trên đầu nhỏ cũng bốc lên từng làn khói trắng, mặt đỏ lựng như tôm luộc.
Không phải chứ, sao tự nhiên lại gần thế này?
A ba... a ba a ba (CPU của Bạch Hạ đang bị quá tải).
Nhìn cô gái nhỏ đang bốc khói trong lòng mình, khóe môi Mặc Bạch nở một nụ cười sủng ái, sau đó quay đầu nhìn mấy thành viên Hội học sinh mặt xám như tro, giọng nói lập tức lạnh xuống: “Còn không mau cút?”
“Vâng, vâng! Chúng em cút ngay đây!” Mấy thành viên Hội học sinh như được đại xá, cuống cuồng chạy khỏi nhà ăn.
Đợi đến khi xung quanh yên tĩnh, đám học sinh xem náo nhiệt cũng giải tán, Mặc Bạch mới cúi đầu nhìn cô gái trong lòng, thuận tay tháo chiếc mũ lưỡi trai vướng víu xuống đặt sang một bên.
Bạch Hạ cúi thấp đầu rúc vào lòng anh, ngoan ngoãn không dám động đậy, chỉ có gò má ửng hồng và hàng mi khẽ run rẩy mới tiết lộ sự căng thẳng trong lòng cô.
“Hài lòng chưa?” Giọng nói trầm thấp của Mặc Bạch mang theo vài phần trêu chọc, đầu ngón tay khẽ mơn trớn gò má đang nóng bừng của Bạch Hạ, khiến thân hình nhỏ nhắn của cô khẽ rùng mình một cái.
Bạch Hạ đỏ mặt muốn né tránh sự đụng chạm của anh, nhưng lại bị bàn tay kia của Mặc Bạch ôm chặt lấy vòng eo thon gọn, chỉ có thể mặc cho anh bài bố.
Dần dần, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng Bạch Hạ — rõ ràng là thẹn quá hóa giận muốn chạy trốn, nhưng lại có chút luyến tiếc sự thân cận này một cách kỳ lạ. Điều này khiến Bạch Hạ vừa bất an vừa có chút luống cuống.
Có nên đẩy Mặc Bạch ra không...
Chết tiệt, sao cái thân thể này lại không có tiền đồ thế này chứ!
“Anh Mặc... ở nhà ăn đừng thế này...” Tiếng cầu xin mềm mỏng của cô gái làm ánh mắt Mặc Bạch tối sầm lại, nhưng cuối cùng anh vẫn buông tay ra.
Dù sao cũng là ở ngoài, anh tuy có ý định trêu chọc hầu gái nhỏ của mình nhưng cũng không làm quá mức, nếu thực sự khiến Bạch Hạ tức giận thì không hay chút nào.
Bạch Hạ đỏ mặt chỉnh đùa lại quần áo, nhưng không thể không thừa nhận rằng, dáng vẻ Mặc Bạch bảo vệ cô vừa rồi thực sự rất khiến người ta rung động.
“Được rồi, mau ăn cơm đi, không sao nữa rồi.” Mặc Bạch nhẹ nhàng xoa đỉnh đầu cô.
“Rõ ràng lúc đó anh cũng có thể ra giúp tôi mà...” Bạch Hạ lẩm bẩm nhỏ, do dự một chút rồi vẫn ngoan ngoãn cầm đũa cúi đầu và cơm.
Sướng thì đúng là sướng thật, nhưng cô vẫn không hiểu nổi tại sao khi ở ngoài Mặc Bạch lại không giúp mình.
Lại thêm cảm giác ỷ lại vào Mặc Bạch từ thể xác đến tinh thần cũng khiến cô thấy vừa bối rối vừa lo âu.
Không phải là không muốn thân thiết với bạn cùng bàn, chỉ là trước đây luôn chung sống với Mặc Bạch dưới thân phận con trai, giờ đây cô thực sự chưa quen lắm.
Mặc Bạch mỉm cười, tự nhiên cầm lấy phần cơm nhỏ mà Bạch Hạ đã gọi lên ăn. Bạch Hạ hốt hoảng ngăn lại, muốn đòi lại hộp cơm: “A... anh Mặc, cái đó...”
“Không sao, hộp cơm này vốn dĩ là cho cậu.” Mặc Bạch nói rồi đẩy hộp cơm tinh tế đến trước mặt cô, còn mình thì tiếp tục ăn phần cơm nhà ăn bình thường của Bạch Hạ.
“Được... được thôi...” Thấy Mặc Bạch vẫn kiên trì, Bạch Hạ chỉ có thể cúi đầu ăn từng miếng nhỏ, trong lòng có chút vui sướng nho nhỏ.
“Biết tại sao lúc đó tôi không giúp cậu không?”
“Không biết...”
Câu hỏi bất thình lù của Mặc Bạch khiến Bạch Hạ mờ mịt lắc đầu.
“Đợi danh tính mới được lập xong, cậu có thể cùng tôi đi tham gia bình chọn Siêu phàm giả rồi.” Mặc Bạch vừa nói vừa ăn phần cơm đạm bạc hằng ngày của Bạch Hạ: “Cho nên tôi muốn thử xem năng lực của cậu thế nào, dù sao dáng vẻ bình thường của cậu thực sự khiến tôi không yên tâm lắm.”
“Hả...?” Đôi đũa của Bạch Hạ khựng lại giữa không trung, đôi mắt như hồng ngọc hơi mở to: “Bình... bình chọn Siêu phàm giả?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
