Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

(Đang ra)

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

Chưa biết

Muốn giữ được cái mạng này, hắn buộc phải đào tẩu.

101 1117

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

142 2928

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

372 1727

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

730 8175

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

563 4816

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

30 71

Quyển 1 - 49. Where is quần áo?

49. Where is quần áo?

"Đã đỡ hơn chưa?"

"Vâng..."

Chiếc xe sang trọng chở hai người lao nhanh trên con đường tới trường.

Chỉ là sau sự cố nhỏ buổi sáng, bầu không khí trong xe lúc này lại có chút lạ lùng.

Điều này khiến Trần thúc tò mò không biết thiếu gia và Bạch tiểu thư đã xảy ra chuyện gì với nhau.

Nếu không, tại sao Bạch tiểu thư cứ mãi thu mình vào một góc ghế, cúi đầu không ngừng nghịch góc áo của mình chứ.

Ông dù sao cũng là tài xế đã làm việc ở Mặc gia mấy chục năm, bầu không khí gượng gạo này tự nhiên không thoát khỏi mắt ông.

Nhưng điều khiến ông có chút khó hiểu là, rốt cuộc chuyện gì lại có thể khiến thiếu gia nhà mình cũng trở nên im hơi lặng tiếng như vậy.

Tuy nhiên ông rốt cuộc cũng chỉ là tài xế, chuyện riêng của hai người, ông sẽ không hỏi tới.

Nhưng thực tế thì Mặc Bạch chẳng gặp vấn đề gì, dù sao cả buổi sáng nay anh mới là người được hời từ cô bạn cùng bàn này.

Anh giữ im lặng đơn giản vì thấy thiếu nữ bên cạnh dường như đang ở trong trạng thái cực kỳ xấu hổ, anh thực sự sợ lát nữa mình mà nói vài câu chọc ghẹo là Bạch Hạ sẽ bật khóc mất.

Huyết Cơ sau khi nhận chủ hóa ra tính cách lại thay đổi lớn như vậy sao?

Sao ba cũng không nói với mình một tiếng...

Mặc Bạch có chút bất lực thở dài, nhưng cũng biết bây giờ chắc chắn không thể trêu chọc Bạch Hạ thêm nữa.

Anh chỉ đành buồn chán ngắm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng lại lén liếc nhìn xem cô bạn cùng bàn đang làm gì.

Nhưng Mặc Bạch làm sao biết được trong lòng thiếu nữ tóc trắng bên cạnh đang dâng lên những đợt sóng dữ dội thế nào.

Thật sự là quá xấu hổ rồi...

Lúc này trong đầu Bạch Hạ toàn là hình ảnh đêm qua mình bị Mặc Bạch ôm trong lòng, tùy ý bắt nạt.

Thậm chí ngay cả chính cô cũng không hiểu, sao lúc đó mình lại vừa chống cự lại vừa buông xuôi theo anh như thế.

Đóa hoa nhỏ vốn mỏng manh như vậy, bình thường Bạch Hạ cũng chỉ dám khẽ khàng vuốt ve thôi mà cũng chỉ chống đỡ được một lát.

Vậy mà Mặc Bạch lại thực sự ra tay nhào nặn đủ kiểu, đáng nói là dù cô có van xin thế nào cũng vô ích.

Quá... thật sự là quá đáng ghét mà...

Bạch Hạ thầm thẹn thùng oán trách cậu bạn cùng bàn, đồng thời lại thấy rất bất lực với cái cơ thể phản chủ của mình.

Bình thường anh cứ trêu chọc mình thì thôi đi, nhưng những lúc cô đã bị bắt nạt thảm như vậy rồi, Mặc Bạch vẫn không chịu buông tha cho cô.

Vừa nghĩ đến cảnh mình ở trong lòng Mặc Bạch bị chơi đùa đến mức trợn trắng mắt, cơ thể co giật liên hồi, mà kẻ chủ mưu lúc này còn ngồi ngay bên cạnh, Bạch Hạ đã xấu hổ đến mức đỏ bừng mặt.

Tay chân cô bủn rủn, chỉ muốn đào một cái hố để tự chôn mình cho xong.

Nhưng tại sao ở bụng dưới vẫn còn từng đợt cảm giác trống rỗng thế này chứ!

Cơ thể mình rốt cuộc bị làm sao vậy!

Bạch Hạ bỗng nhiên có cảm giác bị chính cơ thể mình phản bội.

Rõ ràng cô chỉ muốn tỏ ra ngoan ngoãn, sau đó hút chút máu để lấp đầy cái bụng thôi mà!

Hơn nữa bị Mặc Bạch bắt nạt thì cũng đành đi, dù sao cũng đã được ăn no.

Kết quả là sáng sớm ra mình đã gây họa, tặng cho Mặc Bạch một cú đá ngay mặt.

Tuy là vô tình, nhưng hai lần sau đó lại ngã đè lên người anh, thậm chí lần cuối cùng còn để đóa hoa nhỏ tiếp xúc thân mật như thế...

Gừ! Hay là ai đó tới giết cô đi cho rồi... xấu hổ chết mất... Hoặc là vũ trụ nổ tung luôn đi...

Thiếu nữ càng nghĩ càng thấy thẹn, cả người sắp bốc khói đến nơi, cô cũng không biết mình nên đối mặt với Mặc Bạch thế nào nữa.

Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ!

Bạch Hạ thấy rất rối bời, cô dường như chẳng còn là chính mình nữa.

Dường như từ sau ngày được Mặc Bạch cứu, mọi chuyện đều trở nên kỳ lạ.

Đặc biệt là từ sau khi phát hiện mình bị cậu bạn cùng bàn nhận chủ, cô nhận ra mình dường như ngày càng không có sức kháng cự trước sự thân mật của anh.

Mà cảm giác đó, là thứ trước đây cô hoàn toàn không cảm nhận được trên người Mặc Bạch khi ở trường!

Quả nhiên là do vấn đề mình hút máu nhận chủ sao...

Mặc dù có suy đoán, nhưng Bạch Hạ cũng không dám chắc chắn.

Dù sao cô cũng chỉ biết Huyết Cơ đã nhận chủ thì không được hút máu của ai khác ngoài chủ nhân.

Cái cảm giác buồn nôn mãnh liệt khi uống máu gà ngày đó đến giờ Bạch Hạ vẫn còn nhớ như in.

Đủ loại cảm xúc đan xen khiến cô vô thức siết chặt góc áo, nhưng cuối cùng tất cả đều hóa thành một tiếng thở dài bất lực, bởi vì có phiền não thêm nữa thì cũng có ích gì đâu?

Bạch Hạ à Bạch Hạ, mày nói xem, có phải Mặc Bạch đã cứu mày, đã giúp mày vào những thời khắc mấu chốt, và luôn đặc biệt quan tâm tới mày không?

Nghĩ đến đây, sự xấu hổ trong lòng bỗng dịu lại, thay vào đó là một luồng cảm giác ấm áp xen lẫn áy náy với cậu bạn cùng bàn.

Dù sao Mặc Bạch thực sự luôn đối xử rất tốt với cô, ngay cả khi trước đây cô vẫn luôn dùng dáng vẻ của con trai cũng vậy.

Cô lén ngước mắt nhìn Mặc Bạch, thấy chàng trai đang nhìn cảnh vật vụt qua ngoài cửa sổ, ánh nắng xuyên qua cửa xe để lại những bóng vàng vụn vỡ trên lông mi anh.

Không hiểu sao, những cảm xúc bực bội đó bỗng tan biến như sương mù buổi sớm.

Bạch Hạ thấy mình dường như có chút hẹp hòi rồi.

Vì số lần Mặc Bạch giúp mình cô đã không đếm xuể, vậy mà cô lại cứ để tâm mãi vào những chuyện xảy ra trong hai ngày nay.

Huống hồ hiện tại Mặc Bạch còn là chủ nhân của cô, còn phải cho cô máu.

Thôi bỏ đi... cứ vậy đi...

Nếu không có Mặc Bạch, trên thế giới này liệu có mấy người đối xử tốt với cô chứ?

Đến cuối cùng cô chẳng phải vẫn là tiểu Huyết Cơ chỉ có thể dựa vào việc ngụy trang để ra ngoài, cả ngày nơm nớp lo sợ trốn trong góc tối sinh sống sao.

“Anh Mặc… chuyện sáng nay, xin lỗi anh…”

Bạch Hạ suy nghĩ hồi lâu rồi mới lấy hết can đảm nhỏ giọng xin lỗi.

Giọng nói rất mềm mại và khẽ khàng, như thể sợ làm phiền chàng trai bên cạnh, suýt chút nữa đã khiến Mặc Bạch không nghe rõ.

Thực ra Mặc Bạch cũng có chút lương tâm cắn rứt, dù sao sáng nay đúng là anh đã nảy sinh ý định trêu chọc Bạch Hạ trước.

Nhìn bộ dạng rụt rè của thiếu nữ bên cạnh, Mặc Bạch biết mình đuối lý nên khẽ ho một tiếng, đưa tay xoa xoa mái tóc bồng bềnh của cô: “Có gì mà phải xin lỗi, không sao đâu, tôi cũng đâu phải hạng người hẹp hòi.”

“Vâng…” Bạch Hạ khẽ đáp một tiếng, cái đầu nhỏ vô thức cọ cọ vào lòng bàn tay anh.

Chiếc xe từ từ dừng lại trước cổng trường, sau khi đưa hai người xuống, Trần thúc liền lái xe rời đi.

Vừa bước vào cổng trường, Bạch Hạ mới đột nhiên nhớ ra mình vẫn đang trong dáng vẻ bản thể, nhất thời hốt hoảng nhìn về phía Mặc Bạch.

“Anh... Anh Mặc, quần áo của tôi đâu?”

“Quần áo? Quần áo gì… không phải đang mặc trên người cậu sao?”

Mặc Bạch bất ngờ bị hỏi nên có chút ngơ ngác.

Bạch Hạ: ???

Ngay lập tức, một dự cảm không lành dâng lên trong lòng cô.

Bạch Hạ: Không phải chứ, chẳng lẽ Mặc Bạch không mang giúp mình bộ đồng phục nam sinh sao?

Mặc Bạch: Không có, cậu cũng đâu có bảo tôi mang theo đâu...

Hai người đứng ở cổng trường trợn tròn mắt nhìn nhau, thấy cậu bạn cùng bàn hai tay không chẳng cầm theo cái gì, Bạch Hạ biết là xong đời rồi.

Cái này... không có quần áo thì cô vào lớp học kiểu gì đây!

Phải biết rằng thuật biến thân của Huyết Cơ chỉ có tác dụng lên cơ thể, chứ không có tác dụng lên quần áo.

Giờ thì hay rồi, chuyện rắc rối sáng nay làm mọi thứ rối tung cả lên, kết quả là cô chẳng mang theo gì đã chạy tới trường.

“Anh Mặc, tôi không thể vào lớp với bộ dạng thế này được!”

Bạch Hạ cuống quýt dậm chân, không có quần áo để biến thân thì cô sẽ thành ra khỏa thân chạy rông mất.

Nhưng cô cũng không thể cứ dùng thân phận con gái để vào trường học được!

Thấy quả thực không còn cách nào khác, Mặc Bạch cũng chỉ đành bất lực thở dài, rồi vỗ vỗ vai cô bạn cùng bàn: “Lát nữa cứ giao cho tôi đi…”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!