48. Dậy thôi, mèo lười nhỏ
Ánh nắng sớm mai xuyên qua lớp rèm voan của cửa sổ sát đất, tràn ngập căn phòng.
Nắng rọi lên gương mặt đang ngủ say của Tiểu Huyết Cơ, làm Bạch Hạ khẽ nhíu mày, khó chịu rụt cái đầu nhỏ vào sâu trong chăn.
Thứ Hai luôn là ngày mệt mỏi nhất, ngay cả với một cô nàng vốn rất chăm chỉ như Bạch Hạ cũng chẳng ngoại lệ.
Bởi đây là ngày duy nhất trong tuần cô phải có mặt ở trường từ lúc bảy giờ rưỡi sáng.
Vốn dĩ đã thường xuyên thiếu ngủ, lại thêm việc tối qua bị "giày vò" đến tận nửa đêm, giấc ngủ ngắn ngủi năm sáu tiếng hoàn toàn không đủ để cô hồi phục thể lực.
Vừa rụt đầu vào chăn, Bạch Hạ lại nhanh chóng chìm vào giấc ngủ chập chờn, chỉ để lại mái tóc dài trắng muốt xõa tung, rối nhẹ trên gối.
Chẳng còn cách nào khác, cô thật sự quá buồn ngủ rồi, chuyện đi học cứ để sau hãy tính...
Mà nếu có đi muộn thật, thì cũng chỉ tại ai đó tối qua chẳng biết thương hoa tiếc ngọc chút nào.
“Anh Mặc... đồ xấu xa...”
Thiếu nữ trong chăn mơ màng lẩm bẩm, ý thức dần chìm sâu vào giấc mộng.
Hàng mi dài khẽ run theo nhịp thở đều đặn, đôi môi hồng nhuận vô thức hé mở, lộ ra chút đầu răng khểnh đáng yêu.
May mà thời gian vẫn còn sớm, chưa đến lúc bắt buộc phải dậy, giúp Bạch Hạ tranh thủ thêm được chút xa xỉ là ngủ nướng một lát.
Vả lại, kiểu gì Mặc Bạch cũng sẽ vào gọi cô thôi...
“...”
Đối với một thiếu nữ có giờ giấc sinh hoạt không mấy điều độ, việc ngủ nướng đã là chuyện cơm bữa vì cô luôn trong tình trạng mệt mỏi.
Nhưng với một thiếu gia như Mặc Bạch, thói quen sinh hoạt tự giác chính là chìa khóa để duy trì sức khỏe, cũng là sự giáo dục nghiêm ngặt từ gia đình hào môn.
Ngồi ở phòng khách một lát mà phòng Bạch Hạ vẫn im lìm, Mặc Bạch đoán ngay là cậu bạn cùng bàn của mình vẫn chưa chịu tỉnh giấc.
Anh khẽ đẩy cửa bước vào, ánh ban mai xuyên qua lớp rèm tỏa xuống gương mặt đang ngủ yên của thiếu nữ một quầng sáng dịu nhẹ.
Bạch Hạ cuộn tròn trong chăn như một chú mèo nhỏ, mái tóc trắng muốt xõa tung trên gối trông vừa đáng yêu vừa tội nghiệp.
Nhưng... hôm nay là Thứ Hai.
Nếu là cuối tuần, anh đã để mặc cô ngủ tiếp, thậm chí có khi còn vào tận hưởng chút ấm áp buổi sáng cùng cô, nhưng hôm nay phải đi học.
“Mèo lười nhỏ, định ngủ đến bao giờ đây?”
Mặc Bạch chậm rãi ngồi xuống bên giường, nhìn cô nàng chỉ lộ nửa cái đầu nhỏ ra ngoài, anh không kìm được mà khẽ vén chăn, đưa tay véo nhẹ vào khuôn mặt mềm mại của cô.
Bạch Hạ nhíu mày bất mãn trong mơ, rụt sâu vào trong như chú mèo bị làm phiền, chỉ còn vài lọn tóc bạc lòa xòa bên ngoài.
Cảnh tượng này khiến Mặc Bạch thấy thật buồn cười.
Cậu bạn cùng bàn này của anh ngay cả lúc ngủ cũng có thể đáng yêu đến thế.
Trần thúc đã đỗ xe dưới lầu chờ sẵn, đi đến trường thực ra không mất quá nhiều thời gian, hơn nữa với thân phận của anh, cho dù có muộn một chút cũng chẳng sao.
Nhìn gương mặt ngủ ngon lành của cô, Mặc Bạch bỗng nảy ra ý định trêu chọc một chút.
Ừm~ Ngủ nướng là thói quen xấu, phải sửa!
Khóe môi Mặc Bạch nở một nụ cười tinh quái, anh nhân lúc Bạch Hạ còn đang say giấc mà luồn một tay vào trong chăn.
Lướt theo những đường nét cơ thể ẩn hiện dưới lớp vải, anh khẽ nắm lấy cổ chân thanh mảnh của thiếu nữ.
Sự đụng chạm đột ngột khiến Bạch Hạ hừ nhẹ một tiếng, cổ chân khẽ co rụt lại.
Nhưng vì cảm nhận được đó là hơi ấm từ chủ nhân, cô không giật mình tỉnh giấc mà chỉ ngọ nguậy một chút trong chăn rồi lại im lìm.
Ngủ say đến thế sao?
Mặc Bạch hơi ngạc nhiên, nhưng rồi anh cũng hiểu đây là tác phẩm của mình.
Tối qua Bạch Hạ đã mấy lần kiệt sức cầu xin tha thứ mà anh vẫn không buông tha, kết quả là khiến Tiểu Huyết Cơ của anh mệt rã rời thế này.
Nhìn thiếu nữ tóc trắng vẫn không có ý định dậy, yết hầu Mặc Bạch khẽ chuyển động, đầu ngón tay anh thuận theo cổ chân thon thả chậm rãi di chuyển lên trên.
Lớp chăn và gấu váy ngủ bị vén lên theo động tác của anh, lộ ra đôi chân thon thả trắng ngần.
Đôi tất trắng viền hoa vẫn ôm lấy bàn chân nhỏ nhắn tinh tế, để lộ một đoạn cổ chân hồng hào.
Đôi chân này đáng yêu quá, thật muốn ôm chặt cô vào lòng mà trêu đùa để xem vẻ mặt xấu hổ ấy.
Nghĩ là làm, đầu ngón tay Mặc Bạch khẽ xoa nhẹ cổ chân cô, làm Bạch Hạ vô thức co ngón chân lại, phát ra tiếng rên rỉ như mèo con.
Bàn chân nhỏ cũng bất an cọ xát trên giường, cho đến khi đầu ngón tay anh khẽ gãi vào lòng bàn chân đi tất trắng—
“Á——!!!”
Thiếu nữ đang ngủ say bỗng bật dậy như bị điện giật.
Bàn chân nhỏ đi tất trắng cứ thế đạp thẳng vào mặt Mặc Bạch, khiến anh ngã ngửa ra sàn.
Cái đầu va "cộp" một tiếng xuống đất làm Bạch Hạ đang ngơ ngác cũng phải tỉnh cả ngủ.
Nhìn Mặc Bạch đang nằm đo sàn, đôi mắt đỏ như hồng ngọc của cô mở to trân trân.
Ai đó có thể giải thích cho cô biết chuyện gì đang xảy ra không...
Bộ não nhỏ chưa kịp khởi động xong của Bạch Hạ cố gắng xử lý tình huống trước mắt.
Có vẻ như Mặc Bạch vào gọi mình dậy, rồi bị mình đá văng xuống giường?
Cảm giác mềm mại từ lòng bàn chân lúc nãy chắc chắn là mặt anh rồi...
“Anh... anh Mặc!” Bạch Hạ hốt hoảng bò ra khỏi chăn, mái tóc trắng xõa tung rối bời.
Cô cuống cuồng định đỡ anh dậy, nhưng vì quá vội nên chân bị vướng vào chăn, cả người cứ thế lao thẳng vào lòng Mặc Bạch.
“Oa!”
Thiếu niên vừa mới ngồi dậy lại bị cô nàng lao thẳng vào vòng tay.
Cơ thể mềm mại đập vào người Mặc Bạch, trán cô va vào cằm anh một cái đau điếng làm cả hai mất thăng bằng.
Thấy sắp ngã, Mặc Bạch nhanh tay ôm chặt lấy vòng eo thon mềm của Bạch Hạ.
Kết quả, hai người vẫn đổ xuống sàn, nhưng trong tư thế Bạch Hạ nằm đè hẳn lên người anh.
“Ư...” Bạch Hạ khẽ rên một tiếng đau đớn, đôi mắt đỏ phủ một tầng sương nước, khuôn mặt vùi vào lồng ngực anh.
Khi hoàn hồn, cô mới nhận ra tư thế của hai người ám muội đến mức nào.
Váy ngủ bị cuốn lên cao, đôi chân thon thả đang ngồi cưỡi trên thắt lưng anh, còn đôi tay anh thì vẫn siết chặt eo cô.
“Anh... anh Mặc, em xin lỗi!” Bạch Hạ hoảng hốt muốn đứng dậy.
Nhưng vì quá căng thẳng cộng thêm tay anh vẫn chưa buông, cô lại ngã nhào vào lòng anh lần nữa trong lúc lúng túng.
Má cô đỏ bừng trong nháy mắt, vành tai cũng nóng ran như một chú thỏ nhỏ bị kinh động.
Mặc Bạch thì vẫn ổn, tố chất cơ thể anh vốn rất tốt, ngoại trừ việc bị bàn chân nhỏ của cô đạp cho choáng váng một lúc thì cũng không thấy đau lắm.
Chỉ là tư thế này thực sự quá nhạy cảm, cơ thể mềm mại ấm áp của thiếu nữ đang dán chặt lấy anh.
Mùi hương dầu gội thoang thoảng giữa làn tóc quẩn quanh nơi đầu mũi làm anh nhất thời cũng có chút ngẩn ngơ.
“Không sao chứ...” Mặc Bạch khẽ hỏi, rồi mới buông vòng eo thon của cô ra.
Bạch Hạ nhân cơ hội ngồi dậy, hốt hoảng chỉnh lại váy áo, nhìn anh với vẻ mặt đầy hối lỗi: “Em... em không sao đâu anh Mặc...”
“Dậy đi thôi, rửa mặt rồi còn chuẩn bị đến trường.” Mặc Bạch nhịn cười trước dáng vẻ ngốc nghếch của cô bạn nhỏ.
Nhưng vì tối qua bị anh "bắt nạt" quá đà, đôi chân cô nhất thời bủn rủn không dùng sức được.
Thế là Bạch Hạ lại đổ người về phía trước, và giây tiếp theo, gương mặt Mặc Bạch cứ thế bị cô ngồi đè lên, vùi sâu vào một vùng mềm mại ấm áp.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
