Chương 02: Thánh nữ và Lễ Tình nhân.
trans: SHIA-/1911.
edit: SHIA-/1911.
===========================================================================================================================================================================================================================================================================
Chương 02: Thánh nữ và Lễ Tình nhân.
[Aya.]
"Những tin đồn về Mizukicchi dạo này lan truyền khá hoang đường, phải không?"
Trong khi tôi đang chuẩn bị cho tiết học tiếp theo, Yasuhara lên tiếng.
"Học sinh ở trường này thực sự rất thích tin đồn. Mặc dù họ không biết sự thật là gì."
Thật vậy, chẳng hiểu sao mọi người lại lan truyền tin đồn về việc Tsukishiro-kun có hành vi bạo lực với tôi tại lễ hội setsubun, và tôi không muốn cậu ấy bị nói xấu vì mình.
"Cậu vẫn luôn giải thích rằng đó là sự hiểu lầm mỗi khi ai đó nói điều gì đó, đúng không, Ayacchi?"
"Vâng, dĩ nhiên rồi. Tsukishiro-kun đâu có làm gì sai. Vậy mà, chẳng ai tin, không hiểu sao nữa....."
"Thật ra đó là Mizukicchi. Những người không quen biết cậu ấy có thể hiểu nhầm. Mặc dù cậu ấy thực sự rất tốt bụng."
"Đúng vậy đó. Họ chẳng biết gì về Tsukishiro-kun cả, nên họ không nên nói những điều ích kỉ như vậy!"
"Đánh con gái sao? Tồi tệ."
"Biết ngay mà, ngày mà tên này làm vậy--"
Mấy người thì biết gì về cậu ấy chứ!
"..... Đó có phải là bản chất thật của cậu không, Ayacchi? Cậu thường chỉ đang diễn kịch thôi sao?"
"Tớ nghĩ ai cũng sẽ tức giận nếu người mà họ yêu quý bị nói xấu như vậy trong khi người đó không làm gì sai."
Nói lại, nếu tôi có thể làm được nhiều hơn vào thời điểm đó, Tsukishiro-kun sẽ không bị cuốn vào chuyện này.
".... Sao cậu lại cười toe toét vậy, Yasuhara-san?"
"Không có chi. Chỉ là nhé, tớ nghĩ cậu nói rất đúng thôi, Ayacchi."
Tôi không nghĩ mình đã nói điều gì quá kì lạ.....
"Thật đau lòng khi người mình yêu thương bị tổn thương. Người mình yêu thương, nhỉ~"
"Làm ơn đừng lặp lại điều đó nhiều lần như vậy được không? Thật xấu hổ, cứ như thể tớ đang cố tỏ ra ngầu vậy."
"Ồ~ Vậy sao."
"Tớ nghĩ điều đó chẳng có gì đáng nói cả."
"Nhân tiện nhé, tớ và Mizukicchi ấy, chỉ là bạn tốt thôi, không có bất kì mối quan hệ đặc biệt nào đâu."
"Vậy thì sao chứ?"
"Tớ chỉ muốn nói vậy thui~"
Tôi- vẫn không biết phải đáp lại thế nào, chỉ biết nhíu mày.
Thứ nhất, nếu họ không có mối quan hệ đặc biệt nào, vậy thì mối quan hệ của họ là gì?
Cậu ấy và Tsukishiro-kun nói chuyện rất vui vẻ, và cũng rất thoải mái trong những cử chỉ đụng chạm.
"Mizukicchi vui tính đó, nhưng tớ không nghĩ là mình sẽ hẹn hò với cậu ấy."
"Mặc dù chính cậu đã mời Tsukishiro-kun tới nhà?"
"Câu biết hết mà, nhỉ? Chuyện đó chỉ vì Mizukicchi mua một món đồ chơi cho Udon nên tớ bảo cậu ấy mang đến thôi."
"Vì chuyện đó mà cậu vẫn cho Tsukishiro-kun vào nhà."
"Chẳng phải sẽ là bất lịch sự nếu bảo Mizukicchi mang đồ ăn đến rồi lại đuổi cậu ấy về mà không cho chơi với Udon sao?"
"Ưm, đúng vậy....."
"Đừng lo, không sao đâu. Mizukicchi chủ yếu chỉ chơi với Udon rồi rời đi ngay. Cậu ấy hầu như chẳng chú ý tớ đâu, hoàn toàn không quan tâm luôn đó."
Chợt, tôi nhớ lại lần đầu khi vào nhà Tsukishiro-kun. Tôi đã quyết sẽ không vào nhà con trai, nhưng vì chấn thương của cậu ấy.... Thêm vào đó, một phần là do tôi không cảm thấy sự nguy hiểm toát ra từ cậu ấy.
Nghĩ lại thì, cũng hợp lí thôi.
"Tsukishiro-kun cũng rất quan tâm đến Udon."
"Ừm ừm. Mà, trông cậu có vẻ vui nhỉ."
"Tóm lại, điều đó chỉ có nghĩa là loài người không thể thắng được sự dễ thương của một bé mèo."
"Ể~ Vậy sao?"
Yasuhara-san tự nhiên ôm ngực, động tác như thể đau đớn sau câu nói của tôi.
"Nhân tiện, tớ không lo lắng gì cả, nhưng nếu hai người không có mối quan hệ đặc biệt nào, vậy mối quan hệ giữa cậu với Tsukishiro-kun là gì, Yasuhara-san?"
Tôi muốn biết. Nếu biết, có thể tôi sẽ tìm ra tên gọi cho mối quan hệ hiện tại với Tsukishiro-kun. Tôi muốn hiểu và tương tác với cậu ấy trong mối quan hệ mới này.
“Ý cậu là sao, chuyện gì vậy? Quyết định rồi, tớ và Mizukicchi sẽ----"
"Ichinose-san. Có thật là một người tên Tsukishiro đã làm điều gì đó khủng khiếp với cậu không!?"
"Cậu ổn không Ichinose-san? Cậu có bị thương không?"
Chợt, có hai bạn nam cùng lớp xen vào.
Dù là lần đầu nói chuyện, tôi vẫn cảm thấy phát ngán trước câu hỏi lặp đi lặp lại này. Tuy vậy, tôi cố kìm nén, bắt đầu giải thích.
"Về chuyện đó, đó là một sự hiểu lầm. Đó chỉ là một trò đùa để mua vui cho các em nhỏ mẫu giáo, và tớ chỉ hợp tác một cách tự nguyện. Vì vậy, tớ hoàn toàn không bị thương."
"Ồ..... Vậy sao?"
"Vâng, vậy nên, nếu cậu định lan truyền những tin đồn kỳ lạ---"
"Nhưng đó là Tsukishiro, phải không?"
"..... Hả?"
"Cậu không thể thực sự đoán được tên đó đang đoán gì. Trông thật đáng sợ."
"Đúng vậy đấy. Biết đâu tên đó thực sự định bóp cổ cậu thì sao?"
"Hay hắn chỉ là một kẻ biến thái thích đụng chạm thôi nhỉ?"
"Ể, ghê quá."
...... Cái gì cơ?
Hai người trước mặt cười phá lên cùng nhau.
Buồn nôn thật, kinh tởm thật.
Căn cứ vào đâu chứ?
"Sao cậu có thể nói vậy khi chẳng biết gì về Mizukicchi?" Yasuhara-san lên tiếng.
"Vì đó là Tsukishiro. Hắn ta đáng sợ vì cậu không thể hiểu được hắn đang nghĩ gì."
"Đúng đó, đúng đó. Nhớ lại cuộc thi tiếp sức năm ngoái và hành động của tên đó xem, thật điên rồ mà."
"Chuyện gì cơ?"
"À, đúng rồi. Ichinose-san, cậu không có ở đó nên cậu không biết. Tên đó đã đi bộ trong cuộc thi chạy tiếp sức của lớp. Tớ không biết có phải vì hắn phiền phức hay không, nhưng gây rắc rối cho cả lớp thì thật khó chịu, cậu hiểu không?"
"Đúng đấy! Ít nhất thì cũng nên học hỏi từ Thánh nữ- người đã kiên cường chạy tới cuối mà không bỏ cuộc chứ."
...........?
Cái gì?
Tôi không hề biết về chuyện đó.
Phải chăng đó là lý do mà Tsukishiro-kun bị bàn tán....?
"Dù sao thì, Ichinose-san, cậu cũng nên cẩn thận với hắn ta. Biết đâu một kẻ trầm lặng, u ám và sống khép kín như hắn ta sẽ làm gì thì sao."
"Nếu có chuyện gì, cứ nói cho chúng tớ biết nhé. Chúng tớ sẽ bảo vệ cậu?"
Bảo vệ sao? Kinh tởm....
"Cảm ơn vì đã quan tâm. Nhưng như đã nói, tớ không hề bị đối xử bạo lực, vì vậy nên tớ không nghĩ mình cần dựa vào các cậu. Xin đừng lo lắng cho tớ."
Tôi.... Đang cố nở nụ cười giả tạo? Biểu cảm lúc này của tôi trông ra sao? Chẳng biết nữa, thứ tôi muốn trước hết là đuổi hai người này đi, ngay lập tức--
◆ ◆ ◆
[Mitsuki.]
"Tớ xin lỗi vì đã có phần trách nhiệm trong chuyện này."
"Hả? Sao tự nhiên lại xin lỗi tớ làm gì?"
Buổi tối, Ichinose tới nahf tôi như thường lệ, và lập tức nói lời xin lỗi.
Tôi ngồi trên sofa, nhìn cô ấy với vẻ nghi ngờ.
Có chuyện gì sao?
"..... Mọi chuyện ở trường trở nên kỳ lạ, phải không?"
"Ồ, là chuyện đó sao. Đừng lo lắng."
"Không được. Tớ là người đã lô Tsukishiro-kun vào chuyện này."
"Ngược lại thì đúng hơn. Chính tớ mới là người kéo Ichinose vào chuyện này. Tớ chỉ thấy mừng vì người bị nói xấu sau lưng không phải cậu thôi."
Tôi gác tay ra sau đầu, mỉm cười.
"..... Chẳng phải điều đó rất khó chịu sao?"
"Khó chịu?"
"Nhưng người tung tin giả, những người tin vào tin đồn đó. Những người không tin vào lời giải thích, và..... Tớ."
"Sao cậu lại đưa chính mình vào?"
"Vì Tsukishiro-kun đã gặp rất nhiều rắc rối vì tớ, ngay cả trước đây nữa....."
"Này, cậu có biết cậu đã giúp tớ nhiều đến mức nào không, Ichinose? So với chuyện đó thì những gì xảy ra ở trường chẳng là gì cả."
"Nhưng--"
"Không được 'nhưng'. Chắc chắn rồi, nó ồn ào và phiền phức, nhưng tớ không nghĩ đấy là lỗi của Ichinose. Vì vậy, cậu không hề phiền phức."
"Cho dù cậu có nói vậy....."
"Tớ biết. Tớ biết cậu đã giải thích rằng đó chỉ là hiểu lầm. Nhưng, nếu họ vẫn không tin, thì cứ kệ thôi? Để họ làm những gì mình muốn. Tớ không muốn cậu ngừng nói chuyện với tớ chỉ vì mấy chuyện vặt vãnh này, hiểu chưa?"
"Ừm......"
Má Ichinose đỏ ửng, chẳng biết cô ấy đang hờn dỗi hay tức giận nữa. Cảm giác là tôi có thể hiểu nó theo cả hai cách....
"Hơn nữa, mấy người ở trường toàn là những kẻ ngốc thích buôn chuyện. Biết không, tớ chỉ toàn ngồi xem từ trên cao và nghĩ 'Đúng là đồ ngu ngốc', 'Đần độn', 'Lũ ngố này', thế thôi."
"Việc đó..... Có vui không?"
"Thử nghĩ xem?"
"Chẳng phải điều đó hơi quá độc đáo sao....?"
"Nó thú vị một cách bất ngờ. Ừm, có thể cậu khó hiểu, Ichinose, nhưng tớ đang tận hưởng nó theo cách riêng của mình, nên đừng lo lắng quá, được chứ?"
Nếu cô ấy cứ tự trách mình mãi như thế này, tôi cũng sẽ cảm thấy khó chịu theo.
"Tớ hiểu. Nhưng tớ sẽ không ngừng cố gắng để xóa đi sự hiểu lầm này."
"Ừm, trông cậu vào cậu đấy. Tớ thì sống yên bình là tốt nhất."
"Vâng, cứ để tớ lo."
"À mà này, tối nay ăn gì vậy?"
"Hôm nay tớ định nấu món oyakodon."
"Gà! Tớ mong chờ đấy....."
Giọng tôi cao lên, và điều đó làm khóe miệng của Ichinose cong lên thành nụ cười.
"Nếu họ thấy cậu như vậy, có sẽ sự hiểu lầm sẽ được giải tỏa--"
Ichinose lấy điện thoại ra, mở ứng dụng camera và bắt đầu quay video.
"Hả? Sao cậu lại giơ điện thoại lên?"
"Tớ nghĩ mình sẽ quay lại cảnh Tsukishiro-kun đáng yêu tỏ ra hào hứng với món gà và chia sẻ với mọi người."
"Dừng, ngay và luôn."
"Cậu không nghĩ đó là một kế hoạch hay sao?"
"Theo cách nào chứ? Thế thì mặt mũi đâu nữa mà tới trường."
"Thật vậy sao..... Tớ nghĩ đó là một ý tưởng tuyệt vời."
"Nghiêm túc đây, đừng làm điều gì kỳ quặc đấy, haa......."
Dù Ichinose muốn giúp, nhưng kế hoạch này cũng quá kỳ cục rồi....
"Hơn nữa, nếu cho mọi người xem một video, nó chỉ tạo ra thêm hiểu lầm thôi. Kiểu 'mối quan hệ giữa hai người là gì?' hay đến việc tại sao cậu lại ở đây."
"Đúng vậy..... Tớ chưa nghĩ tới điều đó."
"Vậy nên, xóa video đó đi. Nó thật đáng xấu hổ."
"Không đâu, lãng phí lắm."
"Hả?"
"Video này có thể sẽ hữu ích vào một ngày nào đó, nên tớ sẽ giữ lại."
"Không không, vào ngày nào được cơ chứ? Xóa đi."
"Tớ sẽ không-"
"Xóa nó đi."
"Không--"
Ichinose bỏ điện thoại vào túi.
"Tớ phải đi chuẩn bị bữa tối thôi."
"............"
Với khóe miệng khẽ cong lên khi bước về phía bếp, Ichinose bỏ lại tôi đứng bất lực trước sofa.
◆ ◆ ◆
[Dẫn truyện.]
Đã vài ngày trôi qua kể từ đó, nhưng những tin đồn về Mitsuki vẫn chưa biến mất.
Mỗi khi có ai đó đến bày tỏ sự lo ngại, Aya đều giải thích rằng đó chỉ là sự hiểu lầm.
Tuy nhiên, lời cô nói hiếm khi được tin tưởng. Thực tế, giờ đây một sự hiểu lầm mới, vô căn cứ đang lan rộng, rằng cậu đã cố tình làm vậy để chạm vào Aya.
Tại sao chuyện này lại xảy ra?
"Haaahhhh......"
"Có chuyện gì vậy, Ayacchi? Cậu mệt vì tiết thể dục à?"
Trong lúc Aya thở dài đầy ngao ngán, Shizuku lên tiếng.
"Ừm, đại loại vậy."
"Tớ có nên cất cây vợt cầu lông này không?"
"Không sao đâu, đừng lo. Chính tớ là người dùng cái này mà."
"Vâng. Vậy, tớ đi thay đồ trước đây."
"Ừm....... Đợi đã, chúng ta hứa là sẽ đi thay cùng nhau... Cậu ấy không nghe thấy gì cả."
Kể từ lễ hội Setsubun, Shizuku bắt đầu dành nhiều thời gian hơn bên cạnh cô ấy. Điều đáng ngạc nhiên là cô ấy nói chuyện với một bạn cùng lớp bằng chính con người thật của mình chứ không phải với tư cách là Thánh nữ.
Điều đáng ngạc nhiên hơn nữa là Shizuku không hề tỏ ra khó chịu. Thái độ của cô ấy rõ ràng khác biệt so với những cô gái khác.
Shizuku thực sự muốn kết bạn với Aya, không vì lợi ích, không vì danh tiếng, không vì bất cứ ai.
Aya nhận thức được rằng mình quá cảnh giác với người khác.
Có lẽ điều đó không cần thiết, và có rất nhiều người sẽ chấp nhận con người thật của cô ấy và đối xử với cô ấy một cách bình thường, giống như Mitsuki và bạn bè của cậu ấy. Chính nhờ họ mà cô ấy đã có suy nghĩ như vậy.
Tiết học thể dục hôm nay đặc biệt hơn, được tổ chức chung với lớp của Mitsuki. Chắc do trường có việc nên đã xếp lại lịch học.
Các bạn nam đang chơi bóng rổ, và họ gần như đã dọn dẹp xong. Hầu hết đã rời khỏi phòng tập để thay đồ. Aya có thể thấy Mitsuki vẫn còn ở đó từ khóe mắt.
"A."
Trong lúc cô đang cất đồ đạc, một giọng nói quen thuộc vang lên. Là Mitsuki, tới để cất một chiếc xe chất đầy bóng rổ.
"Tsuki-"
Lời ra đến miệng, Aya đột nhiên ngừng lại.
Đây là trường học. Hơn nữa, với những hiểu lầm vô căn cứ về cậu ấy đang lan rộng, cô không thể gây thêm rắc rối nào nữa, vì vậy cô đành im lặng.
Không được.
Cô biết mình phải kiên quyết, nhưng cảm giác như làm vậy cũng vô ích.
Mitsuki- người đang giả vờ như không nhìn thấy cô, có lẽ cũng hiểu.
Khi đang suy nghĩ về những điều này, cánh cửa phòng kho của phòng tập thể dục đang được đóng lại, Mặc dù Aya và Mitsuki vẫn còn ở bên trong.
"Hả?" Một tiếng lêu thoát ra từ môi Mitsuki khi nghe thấy tiếng cửa đóng. Tiếp theo là tiếng lách cách của chìa khóa khi khóa cửa.
"Này, đợi chút, vẫn còn người ở đây!"
Mitsuki hét lớn vào bên ngoài, đập mạnh vào cửa. Nhưng không có tiếng đáp lại nào từ bên ngoài.
Chẳng lẽ không còn ai ở trong phòng tập nữa sao?
Không, không. Đây có phải là lúc để bình tĩnh phân tích không!?
Lúc này, nỗi sợ bắt đầu ùa về trong Aya.
Tình huống này--
"..... Thật luôn? Chúng ta bị nhốt ở đây ư?"
Mitsuki quay sang nhìn cô như muốn xác nhận.
"...... Có vẻ là vậy thật."
Aya chỉ có thể nói lên sự thật. Họ nhìn nhau. Một tiếng cười gượng gạo thoát ra từ môi cô, nhưng Mitsuki lập tức ôm đầu.
"Chờ- Tớ cần xử lý thông tin hiện tại đã."
"Tớ nghĩ chúng ta chỉ đang bị mắc kẹt thôi."
"Không, không thể nào bị bỏ lại trong phòng kho của phòng tập thể dục chỉ vì ai đó quên mất cậu ở đó. Đó là chuyện chỉ thấy trong tiểu thuyết. Nó không thể xảy ra trong đời thực."
"Dù cậu có nói vậy đi nữa....."
"Đây có phải..... Âm mưu của ai đó không?"
"Điều đó nghe thật nực cười.... Cửa đã bị khóa rồi."
Mặc kệ Mitsuki, người đang khoanh tay và nói điều gì đó kỳ quặc, Aya cũng cố gắng đẩy cửa, nhưng nó bị khóa chặt và không mở được.
"Sao cậu bình tĩnh được hay thế, Ichinose?"
"Tớ nghĩ nếu ở một mình thì chắc tớ sẽ hoảng loạn lắm, nhưng khi nhìn thấy cậu như vậy thì tớ lại cảm thấy bình tĩnh, chăc là vậy."
Câu trả lời của Aya khiến Mitsuki sững người.
"........ Fufufu, mọi việc đều theo kế hoạch nhỉ."
"Sao tự nhiên cậu lại ưỡn ngực lên thế, Tsukishiro-kun?"
"Tớ giả vờ hoảng loạn như vậy để cậu khỏi hoảng sợ, Ichinose à."
"Ể?"
"Người ta nói rằng nếu một người hoảng loạn, người kia sẽ bình tĩnh lại, đúng không?"
Thực tế thì Mitsuki đã thực sự hoảng loạn, và đây chỉ là cái cớ để lấp liếm đi sự xấu hổ mà thôi--
"Xem ai đang nói kìa."
"Chắc Akira sẽ nhận ra khi tan học và đi tìm tớ thôi. Cứ thư giãn đi."
Duỗi thẳng người và hít một hơi thật sâu, Mitsuki trông như thể cơn hoảng loạn mà cậu vừa trải qua chỉ là giả vờ.
Cậu ngồi xuống một chiếc hộp nhảy gần đó, hoàn toàn có ý định nghỉ ngơi. Quan sát cậu, Aya bắt đầu tự hỏi liệu cậu có thực sự giả vờ hoảng loạn hay không.
"Thế là được cúp học, may thật."
"Đây là lần đầu tiên tớ bỏ học....."
"Dù sao thì cậu cũng thuộc kiểu người đi học ngay cả khi bị cảm, Ichinose ạ."
"Tớ phải tự lo cho bản thân, nếu không sẽ gây rắc rối cho người khác....."
"Ý cậu là việc nhờ sự trợ giúp từ ai đó phiền phức tới thế sao?"
"Phiền phức....? Tại sao không?"
"Ai mà biết, tớ đã từng được hỏi đâu."
"....... Tớ thật ngốc khi hỏi cậu, Tsukishiro-kun."
Đối với Aya, việc nhỏ như 'nhờ ai đó' thực sự không phải là việc nhỏ. Nó khiến cô sợ hãi.
Những gì Mitsuki nói trước đó là đúng. Ngay khi cậu ấy bình tĩnh lại, thì Aya lại cảm thấy vô cùng lo lắng. Nếu cô ấy ở một mình, cô ấy sẽ hoảng loạn, không biết phải làm gì.
"Nếu cậu đang ở trong lớp và cố tình không ghi chép, rồi yêu cầu xem bài ghi chép của người khác, thì điều đó không chỉ gây khó chịu mà còn phiền phức. Nhưng đừng lo, Ichinose chắc là vế ngược lại với tớ mà."
"........ Sao cậu biết?"
"Vì cậu điểm cao. Những người được yêu cầu cho xem vở ghi chép thường là những người có điểm cao, và đó là trường hợp điển hình."
"Cậu nói đúng."
"Vậy thì, yêu cầu xem bài của ai đó một lần thì ổn thôi, sẽ không ai phàn nàn cả."
"......... Tớ sẽ hỏi Yasuhara-san."
Shizuku là người dễ hỏi nhất trong lớp mà không cần phải lo lắng.
Mitsuki mỉm cười.
"Sao cậu lại cười?"
"Thật hiếm khi nghe cậu nói một cái tên trôi chảy như vậy, Ichinose. Tớ rất vui vì cậu có vẻ hòa thuận với Shizuku. Có phải vì cô ấy gọi cậu là Ayacchi không?"
"Cái....!"
Khi nghe Mitsuki gọi biệt danh do Shizuku đặt của mình, tai Aya nóng bừng lên.
"K-Không phải vậy. Trước hết, tớ không thích tên của mình, nên tớ không thích nghe người khác gọi tên mình lắm."
"Ồ, vậy sao? Ờm, xin lỗi...?"
"Đừng lo lắng. Tớ cảm thấy Yasuhara-san hiểu tớ đúng như con người thật của tớ, nên cậu ấy rất dễ gần, giống như cậu vậy, Tsukishiro-kun."
"Hiểu rồi. Rất vui khi nghe điều đó."
"Sao cậu lại vui thế, Tsukishiro-kun?"
"Nó giống như..... Ừm, gì nhỉ? Khó mà nói thành lời lắm."
"Nó là cái gì vậy?" Aya tỏ ra hơi bực bội, thúc giục Mitsuki.
"Dù sao thì, tớ chỉ vui vì cậu có một người trong lớp để có thể thoải mái trò chuyện."
"Điều đó làm cậu vui sao? Dù nó chẳng liên quan tới cậu?"
"Ừm, thấy cậu vui là vui rồi."
Aya không hiểu, Mitsuki vui vẻ, cứ như đó là chuyện của cậu vậy.
"Cậu thật kì lạ, Tsukishir-- Achoo!"
Một tiếng ắt xì khẽthoát ra từ môi Aya cùng lúc một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Cơ thể cô vừa mới ấm áp sau khi tập thể dục, nhưng giờ đây khi không vận động và thời gian trôi qua, cô dường như đã bị lạnh.
Nghĩ lại thì, trời cũng đã khá lạnh rồi.
"Ừm....."
Khi nhận ra mình đang lạnh, cô ấy càng cảm thấy cơ thể mình lạnh hơn.
Aya thở vào tay để cố gắng làm dịu cơn run rẩy. Giá mà cách đó có tác dụng, nhưng tiếc thay, nó chẳng thay đổi được gì. Cô ấy xoa hai cánh tay vào nhau, tạo ma sát, và cầu mong thời gian trôi qua nhanh hơn một chút.
"....... Nếu muốn, cậu có thể mặc áo khoác của tớ, Ichinose."
"Không sao đâu. Chắc cậu cũng lạnh lắm, Tsukishiro-kun."
"Tớ chịu được. Tớ đã tập luyện như điên trong buổi tập cuối, nên cơ thể tớ đang nóng lắm."
Mitsuki cởi áo khoác ra, để lộ phần tay áo ngắn, nhưng khi nhìn thấy cổ tay cậu, vốn khá gầy so với các học sinh nam khác--
"Sao thế?"
"Nhưng mà với một người gầy như cậu."
"Xem ai vừa run lẩy bẩy vừa nói kìa."
"Không thể tránh được. Cơ thể sẽ hạ nhiệt khi mồ hôi khô đi. Đó là hiện tượng sinh lý."
"Mồ hôi à..... Tớ không nghĩ nó có mùi."
"Cậu không cần phải kiểm tra bằng cách ngửi.... Trước hết, tớ không nói rằng tớ sẽ không mặc nó vì lo ngại về mùi."
"Chắc là.... Cũng không bẩn lắm đâu."
"Tớ cũng không lo lắng về việc nó bị bẩn...."
"Vậy thì được rồi. Đây-"
"A-- Đừng ném nó vào tớ như vậy."
Aya vội vàng với tay ra bắt lấy chiếc áo khoác đang bay về phía mình. Cô ấy đã tóm được nó.
"Sao cậu cứ khăng khăng bắt tớ mặc nó vậy? Có phải cậu có sở thích gì kỳ lạ không, Tsukishiro-kun?"
"Không. Tớ chỉ không chịu nổi khi thấy cậu lạnh."
"Tớ không nghĩ mình trông thảm hại tới vậy."
"Mặc nhanh đi. Nếu cậu bị cảm lạnh chỉ vì ngoan cố, cậu sẽ lại phải mượn vở. Và cậu không muốn làm thế, đúng không?"
"Đúng vậy, nhưng....."
Mitsuki nói đúng.
Aya định hỏi Shizuku khi họ ra khỏi đây, nhưng nếu không cần thiết thì tốt hơn hết là không nên dựa dẫm vào cô ấy.
Tốt hơn hết là nên dập tắt mọi lo lắng ngay từ đầu.
"...... Vậy, tớ sẽ mượn nó một lát. Nhưng mà, nếu cậu thấy lạnh, nhớ nói cho tớ biết ngay, nhé?"
"Rồi rồi."
"Cậu có..... Đang thực sự nghe tớ không vậy?"
Aya thở dài trước thái độ hờ hững của Mitsuki. Tuy nhiên, vì đã mượn rồi nên cô đành phải mặc, và Aya xỏ tay vào tay áo khoác của cậu, mặc nó bên ngoài áo của mình. Dù gầy, nhưng Mitsuki vẫn to hơn cô, và chiếc áo này lại rộng hơn một cỡ so với cô nàng.
"Dễ chịu hơn chưa."
"Vâng, ấm lắm....... Cảm ơn."
"Ừm, tốt."
Không hiểu sao, tim cô lại đập thình thịch khi nhìn thấy nụ cười mãn nguyện của Mitsuki. Thật kỳ lạ.
Đặt tay lên ngực, Aya có thể cảm nhận rõ nhịp tim của mình. Cảm giác như thể cô vừa mới hoàn thành một buổi tập luyện vất vả vậy.
"Sao thế, buồn ngủ à?"
"A.... Không, không có gì......"
Cô không nhận ra mình đã vô thức nhìn chằm chằm vào Mitsuki cho đến khi cậu lên tiếng, và vội vàng che giấu điều đó.
Nghĩ lại thì, mình đang ở một mình với Tsukishiro-kun......
Tiếng 'tíc tắc' của chiếc đồng hồ vang lên giữa không gian yên ắng.
Mọi chuyện vẫn như cũ khi họ ở nhà cậu ấy, nên cô đã quen với việc ở một mình với cậu. Hoặc ít nhất là cô nên quen. Chẳng hiểu sao, cô lại bồn chồn.
"Ồ, là vợt bóng bàn. Và một quả bóng nữa."
Mitsuki không hề tỏ ra để ý đến tình hình và bắt đầu chơi với vợt bóng bàn. Có lẽ cậu ấy đang buồn chán. Cậu ấy đang tung hứng quả bóng trên vợt, và chơi khá tốt.
"Hồi sơ trung cậu đã từng tham gia câu lạc bộ bóng bàn sao?"
"Không, là bóng rổ."
"Cậu chơi tốt thật đó."
"Tớ đã từng chơi nó rất nhiều."
"Heeh...."
"Chắc là do trí nhớ cơ bắp đấy."
Âm thanh quả bóng bàn nảy lên vang vọng nhịp nhàng và nhẹ nhàng. Thật dễ chịu khi nghe.
"Cậu cũng muốn chơi chứ, Ichinose?"
"....... Vâng. Không có gì để làm nếu chỉ đứng yên một chỗ. Và việc vận động cơ thể sẽ giúp tớ chịu đựng được cái lạnh tốt hơn.""Vậy thì, cầm lấy này."
"Vâng.....-!"
Mitsuki ân cần đưa cho cô chiếc vợt mà cậu đang dùng để chơi, và khi cô định nhận lấy, tay họ chạm vào nhau.
Ngay khoảnh khắc đó, cơ thể Aya phản ứng như thể bị giật mạnh.
"Hả..... Sao thế?"
"K-Không có gì, cảm ơn...."
Tay họ đã chạm vào nhau. Không phải là điều đó khó chịu, nhưng cô ấy cảm thấy xấu hổ vì phản ứng của mình, nên cô bắt đầu tung hứng quả bóng trên vợt để tránh bị hỏi.
...... Mình không thể bình tĩnh lại được.
"Nếu tập trung, cậu sẽ duy trì lâu hơn đấy."
"Theo cậu thì đây là lỗi của ai chứ....."
"Hả? Là lỗi tớ à!?"
Dưới lời thắc mắc của Mitsuki, Aya tiếp tục đánh bóng, và cả hai tiếp tục. Thời gian cũng chậm rãi trôi qua.
◆ ◆ ◆
[Mitsuki.]
"Ồ, giỏi đấy, Ichinose. Cậu từng chơi bóng bàn rồi à."
"Đây là lần đầu tớ chơi trò này, nhưng trước đó tớ từng chơi cầu lông rồi, nên tớ chỉ làm theo cảm giác thôi."
"Hai môn này khá giống nhau. Cầu lông sẽ khó hơn vì phạm vi chơi rộng hơn."
"Đó là lý do tại sao tớ chơi bóng bàn giỏi hơn, Hừmm!" Ichinose nói với vẻ tự mãn.
"Rồi rồi-- Achoo!"
Tiếng hắt hơi của tôi có lẽ đã làm Ichinose giật mình, quả bóng cô nàng vừa đánh ra bị lệch hướng.
"Cuối cùng thì cậu cũng lạnh rồi, phải không, Tsukishiro-kun."
"Không, bụi bay vào mũi thôi. Nhân viên dọn dẹp nên để ý chỗ này nhiều hơn đấy."
"Xem ai đang nói kìa, với cái phòng bừa bộn như của cậu...... Làm ơn đừng tỏ ra ổn nữa, tớ sẽ trả lại áo khoác cho cậu. Thật ra, lần này cậu có muốn mượn áo khoác của tớ không?"
"Tớ phải nói lời từ chối rồi."
"Muu...... Cậu đúng là đồ cứng đầu!"
Không, tôi sẽ không nhận lại chiếc áo bây giờ. Chẳng phải là do tốt bụng đâu, nhưng có lẽ, sự hy sinh đã trở thành bản năng thứ hai của tôi.....?
Mình muốn được Ichinose dựa dẫm--
Ichinose im lặng, rồi chỉ vào tấm chiếu mà khi nãy tôi đã ngồi.
"Tsukishiro-kun..... Xin mời ngồi đây."
"Tại sao?"
"Không sao hết. Thôi nào."
Tôi ngồi xuống, cảm thấy hơi bối rối.
"Bây giờ, hãy nhắm mắt lại."
"Hả? Cái gì? Cậu định làm gì tớ?"
"Mau làm đi mà."
"Đáng sợ thật đấy...."
Cô nàng ghé sát mặt lại và thúc giục tôi. Tôi nhắm chặt mí mắt lại theo lời cô ấy.
"........ Tớ không làm gì hại cậu đâu mà."
"....... M? Cái gì vậy?"
Từ đằng sau, tôi có thể cảm nhận được sự tiếp xúc, có hai bàn tay nhỏ nhắn vòng qua eo tôi. Ichinose- đang ôm tôi, từ đằng sau!??
"N-Này- Ý tớ là, cậu đang làm gì thế?"
"Đừng nhìn về hướng này!"
Tôi cứng người lại trước lời thốt lên của Ichinose.
"Ừm.... Mọi người thường nói rằng, khi cơ thể người chạm vào nhau sẽ ấm áp, đúng không? Nhưng tớ nghĩ để da chạm vào nhau thì có hơi.... Đây là biện pháp thay thế....."
"Nhưng!- Này, buông tớ ra."
"Nếu tớ buông, cậu sẽ bỏ chạy, phải không?"
"Nhưng mà nghĩ lại đi, tình hình này..... Tệ ở nhiều khía cạnh lắm."
Việc tôi- một người con trai, và Ichinose- một cô gái, cả hai còn chưa hẹn hò, vậy mà lại làm chuyện này ở một nơi kín đáo như thế.....
Vòng tay Ichinose siết chặt hơn như thể cố gắng ngăn tôi chạy trốn.
"Tớ chỉ muốn nói rằng, đây là lỗi của Tsukishiro-kun, vì cậu quá cứng đầu. Nếu ngay từ đầu cậu chịu nhận chiếc áo khoác--"
"Nhưng mà...! Đừng cử động nhiều thế. Tớ sắp phát điên mất...."
"Cậu đang ích kỉ đó?"
"Tớ nói điều này vì chính lợi ích của cậu."
"Vì lợi ích của tớ?"
"Tớ..... Haaaaa..... Kiểu, nó...... chạm vào người...."
"...... Có.... Ấm hơn không?"
".......... Ừm."
Cuộc trò chuyện kết thúc từ đây.
◆ ◆ ◆
[Dẫn truyện.]
Tại trường mẫu giáo, khi được Mitsuki ôm, Aya đã cảm thấy an toàn, có chút hạnh phúc nữa.
Tsukishiro-kun liệu có thấy hạnh phúc-- Mình đang nghĩ linh tinh gì thế này!--
Sự tĩnh lặng đến đáng sợ làm Aya phát điên. Dù biết là kỳ lạ, nhưng cô vẫn áp má vào lưng Mitsuki. Tấm lưng ấy rộng, săn chăc, cô có thể cảm nhận rỏ nhiệt độ cơ thể cậu đang tăng lên.
Việc này không đúng chút nào.....
Tại sao AyA lại làm vậy? Những gì cô ấy đang làm vượt quá sự hiểu biết của chính cô ấy. Thật kỳ lạ. Kỳ lạ đến nỗi cô ấy lo lắng rằng đó có thể là một loại bệnh nào đó, tiếng tim đập thình thịch từ bên trong lồng ngực vọng đến tai cô.
Không, không rõ âm thanh đó có phải của chính cô hay không. Nó cũng phát ra từ Mitsuki.
Nơi đó đáng lẽ phải yên tĩnh. Thế mà, bằng cách nào đó, nó lại thật ồn ào.
Họ đã ở trong tình trạng này bao lâu rồi?
Aya cảm thấy như mình sắp phát điên. Cô nàng lúc này choáng váng đến mức nếu cô ấy đã phát điên thật thì cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên--
"Này, Mitsuki! Mày đang ở trong đó à!"
Ngoài tiếng gõ cửa, một giọng nói gọi Mitsuki vang lên từ bên ngoài.
"Ayacchi! Cậu cũng ở trong đó à?"
Một giọng nói khác gọi Aya.
"Là giọng của Akira và Shizuku, có vẻ họ nhận ra rồi. Được rồi- Ichinose?"
"Suu...."
"Ừm, Akira và Shizuku đang ở đây, nên tớ nghĩ tốt hơn hết là cậu nên buông ra..... Cậu ổn chứ, Ichinose?"
"A.... Vâng..... Đúng rồi nhỉ...."
Aya buông Mitsuki ra, thậm chí không dám nhìn vào mắt cậu và quay mặt đi.
"Này! Nếu ở đó thì mau trả lời tao đi chứ! Mitsuki!"
"Ồ, Đây này! Tao và Ichinose đang ở trong này! Mau mở cửa!"
"Rồi! Chờ chút nhé!"
Cánh cửa lập tức được mở ra, và Aya cùng Mitsuki đã có thể rời khỏi phòng kho.
"Ayacchi!!!"
"Yasuhara-san.... Wa!?"
Shizuku ôm chặt lấy cô, nhưng tâm trí Aya vẫn còn mơ màng và không tỉnh táo.
"Mày đây rồi Mitsuki. Chẳng thấy mày đâu nên tao nghĩ mày đi thay đồ trước, ai ngờ mày cũng không ở trên lớp."
"Tao cũng chẳng ngờ chuyện này lại xảy ra."
"Ừ, tất nhiên rồi. Chuyện đó không bình thường. Tao đã nói với giáo viên rồi, là mày đang vật lộn trong nhà vệ sinh vì đau bụng, đề phòng trường hợp xấu nhất."
"Cảm ơn. Mà, sao mày biết tao ở đây?"
"À, chuyện đó. Nếu không có thông tin gì, tao cũng không thể làm được, nhưng mấy tên đó cứ cười toe toét khi nhắc đến tên mày, nên tao đã ép chúng nó khai."
Akira chỉ tay về phía hai nam sinh. Mitsuki cau mày, nên có lẽ cậu ta không biết họ là ai, nhưng điều đó cũng dễ hiểu.
Họ là bạn cùng lớp của Aya, những người đã nói sẽ bảo vệ cô ấy nếu Mitsuki làm gì cô ấy, một hành động can thiệp không cần thiết và không nên có.
"..... Ồ, lũ bắt tao phải dọn dẹp."
"Nó nói là cố tình làm vậy. Chắc là muốn trừng phạt vì mày động vào Ichinose-san."
"....... Ichinose cũng dính líu tới chuyện này?"
"Sao lại là bây giờ? 'Thánh nữ' cũng nên biết quan sát tình hình chứ...."
Dù có choáng váng đến đâu, dường như tai cô vẫn nghe được những lời thì thầm ấy. Cơ thể nhỏ bé như căng cứng.
Aya cảm thấy khó thở, tầm nhìn thì mờ đi, mọi thứ bỗng trở nên thật méo mó.
Đ-Đừng có mà gây sự với tôi!
Ngay lúc những giọt nước măt sắp lăn xuống, giọng nói lớn của Mitsuki vang lên, giọng nói lớn nhất mà Aya từng nghe thấy từ cậu.
Ánh mắt cô tự nhiên hướng về phía cậu.
Mitsuki bước tới, bước từng bước nặng nề tới hai tên con trai, túm lấy cổ áo chúng.
"Mày? Lôi Ichinose vào chuyện này, rồi còn dám than thở như thế!?"
"Sao tự nhiên mày lại hét lên thế? Đáng sợ thật."
"Tao ấy, muốn đụng gì tới tao cũng được, nhưng đừng có lôi người khác vào chuyện này. Muốn gì ấy, thì nói trực tiếp với tao."
"Dù có nói thế đi nữa, mày đã gây rắc rối cho cả lớp của mình trong lễ hội thể thao."
"Đúng đấy. Mày đang muốn tỏ ra ngầu trước mắt Thánh nữ à, mau buông ra đi."
"..........."
Không tìm được lời đáp trả, Mitsuki nghiến răng trong sự bực bội và từ từ buông áo của haIchinose tên con trai ra.
Hai tay cậu, siết chặt thành hình nắm đấm.
Aya nhìn vào.
Cậu ấy, tức giận vì mình......
Một cảm giác hạnh phúc dâng lên trong cô.
"Này, hai thằng kia." Akira lên tiếng.
"Liên quan tới mày à? Đừng có xen vào."
"Tao sẽ can thiệp. Đánh nhau, hai chọi một? Đúng là hai thằng hèn nhát, yếu đuối."
""Hả?""
"Mitsuki khác hoàn toàn những gì chúng mày nghĩ đấy?"
"Khác chỗ quái nào? Chẳng phải chỉ là một tên phiền phức thôi sao."
"Nó đã rất dũng cảm, không như hai thằng hèn, lén lút sau lưng người khác."
"Có gì sai sao?"
"Đúng đấy, có gì sai chứ?"
"Trêu chọc người khác, còn kéo theo cả người ngoài cuộc vào, cuối cùng thậm chí không them nói một lời xin lỗi. Quá ích kỉ và tệ hại."
"......! Sao mày lại bênh vực Mitsuki đến thế?"
"Vì nó là bạn tao, sao, có vấn đề gì à?"
"........ Tsk!"
"Này, đi thôi!"
Hai tên con trai không thể cãi lãi lời Akira, rời khỏi phòng như muốn trốn chạy.
"Akira.... Cảm ơn."
"Tao chỉ muốn trút giận thôi, nhưng chưa xong đâu. Có nên bắt chúng nó lại và bắt liếm giày của tao không nhỉ?"
"Thôi đừng, bẩn giày đấy."
"Ồ, cũng đúng."
Một nụ cười nhạt thoáng hiện trên khuôn mặt Mitsuki đáp lại Akira, người giờ đang nhe răng cười toe toét, hoàn toàn khác so với trước đây.
"Thôi nào, mau thay đồ đi. Không còn nhiều thời gian cho giờ nghỉ giải lao nữa đâu."
Nghe Akira nói vậy, Aya như bừng tỉnh khỏi cơn choáng váng.
"Ừm, nhưng trước đấy, Ichinose."
Mặc dù đây không phải là tình huống mà cô có thể dễ dàng đối mặt với cậu, Mitsuki vẫn tiến lại gần.
Mitsuki quay đi, vẻ mặt đầy hối lỗi.
"Cậu không làm gì sai cả, Tsukishiro-kun. Hai người kìa mới là người có lỗi."
"Đúng đó. Mizukicchi đâu làm gì sai đâu."
"Đúng. Và..... Tớ rất vui vì cậu đã tức giận thay cho tớ. Cảm ơn cậu."
"Ừm.... Dù kết quả không được tốt lắm."
"Không đúng. Chính cậu đã cứu tớ."
Không biết có phải do xấu hổ hay không, Mitsuki nhanh chóng rời đi cùng Akira.
Nhìn bóng lưng cậu khuất dần, Aya đã đưa ra một quyết định.
"Tớ quyết định rồi. Tó sẽ giúp Tsukishiro-kun."
Cho đến nay, chưa có chuyện gì xảy ra với Mitsuki, nhưng cô ấy không thể chỉ đứng nhìn mà không làm gì.
"Giúp Mizukicchi.... Cậu có cách nào sao?"
"Tớ không chắc nó có hiệu quả hay không..... Nhưng tớ có một ý tưởng."
"Tớ hiểu rồi. Vậy có việc gì mà tớ có thể giúp, cứ nói cho tớ biết nhé."
"Cảm ơn cậu, Yasuhara-san."
Mình sẽ làm được.
Mình nhất định sẽ không để bất cứ ai động vào Tsukishiro-kun nữa.
"Vậy thì, đi thay đồ thôi nào, Ayacchi."
"Trước đó, tớ có một việc muốn nhờ cậu, Yasuhara-san."
"Là chi vậy?"
Aya quay sang nhìn Shizuku- người đang nhìn cô với ánh mắt tò mò và ngây thơ.
Dù vẫn chưa giỏi trong việc nhờ vả người khác. nhưng nếu lần này Aya thất bại, cô ấy sẽ không bao giờ thay đổi được bản thân nữa.
Cản đảm lên nào!
"...... Tớ muốn cậu cho tớ xem ghi chú về bài giảng vừa rồi...."--
◆ ◆ ◆
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
là món cơm tô (donburi) truyền thống Nhật Bản, nổi tiếng với sự kết hợp hài hòa giữa thịt gà mềm (tượng trưng cho cha mẹ) và trứng gà béo ngậy (tượng trưng cho con) hầm cùng hành tây trong nước sốt dashi mặn ngọt. Món ăn này mang ý nghĩa biểu tượng về tình cảm gia đình, rất phổ biến tại Nhật nhờ hương vị tinh tế và thời gian chế biến nhanh chóng.