Chương 03: Thánh nữ và Valentine trắng.
trans: SHIA-/1911.
edit: SHIA-/1911.
===========================================================================================================================================================================================================================================================================
Chương 03: Thánh nữ và Valentine trắng.
[Dẫn truyện.]
"Dạo này cậu hay nhìn vào điện thoại quá, Tsukishiro-kun."
"Ừm, tớ đang phân vẫn không biết nên mua gì cho Valentine trắng."
"Tớ nghĩ trước tiên cậu nên làm một việc khác đó."
"Hả? Việc gì? Tớ rửa bát xong rồi."
"Ý tớ không phải vậy-"
Aya thở dài một cách bực bội thái quá, nhưng Mitsuki không hiểu cô ấy đang nói gì.
Cậu đã cảm ơn cô vì bữa tối rất ngon, cũng rửa bát xong rồi, còn gì nữa sao?
"Hãy nhìn tớ nè."
Aya dang rộng hai tay khi vẫn ngồi trên ghế sofa. Không hiểu sao, tư thế đó trông giống như tư thế muốn được ôm, và điều đó làm Mitsuki nhớ lại chuyện đã xảy ra trong phòng dụng cụ, mặt cậu nóng bừng.
"Cậu không nhận thấy sao?"
"Ừmm...... Cậu vẫn dễ thương như mọi khi."
"D-Dễ thương? Sao tự nhiên cậu lại nói thế chứ....."
"Hả? Tớ nhầm à?"
Mitsuki có một sự tự tin kỳ lạ rằng một câu trả lời an toàn như vậy sẽ ổn trong tình huống này, nhưng rõ ràng, nó hoàn toàn không ổn chút nào.Má Aya đỏ ửng, cô nheo mắt nhìn cậu chằm chằm.
"Tớ có nói là muốn được cậu gọi là dễ thương đâu chứ?"
"Vì cậu bảo tớ nhìn cậu."
"T-Tớ muốn cậu chú ý đến những gì tớ đang làm, ngay bây giờ cơ."
Lại nữa. Rõ ràng động tác đó là những gì Aya đang làm cho đến lúc nãy, ngay cả khi không cần nhìn kỹ.....
"Học?"
"Đúng rồi đó. Là học tập."
Gần đây, Aya thậm chí còn tranh thủ cả thời gian ngắn khi Mitsuki rửa bát để học bài cho kỳ thi cuối năm, chỉ còn vài ngày nữa thôi.
"Đi tìm quà tặng cho ngày Valentine trắng thì không sao, nhưng cậu có chắc là mình không cần phải học bài không, Tsukishiro-kun?"
"Về vấn đề này thì tớ ổn."
"Sao cậu lại tự tin thế.... Tớ thì chỉ thấy lo lắng thôi."
"Mục tiêu của tớ là chỉ cần tránh bị điểm kém, và tớ luôn làm được mà không cần học thêm. Ngay cả trước đây cũng thế."
"Nhưng mà không có nghĩa là lần này cũng thế đâu đó?"
"Ừm, cậu nói đúng, nhưng.... Tớ quan tâm hơn đến món quà. Năm nay tớ phải tự chọn quà."
"Cậu nói như thể trước đó có người chọn giúp cậu vậy."
"Hồi tiểu học, tớ thường xin mẹ tặng giúp quà. Tớ được tặng rất nhiều, và tiền tiêu vặt của tớ thì không đủ để mua quà đáp lễ lại tất cả mọi người."
"Nghe có vẻ như hồi đó cậu rất nổi tiếng."
"Thật ra thì đúng là vậy."
"Heeh, tuyệt vời thật."
"Cậu không tin à?"
"Không, không. Tớ tin mà."
Có thể vẻ ngoài không cho thấy điều đó, nhưng hồi nhỏ cậu ấy đã nhận được rất nhiều sô cô la từ các cô gái vào ngày Valentine.
Nhưng với Aya, người chỉ biết con người hiện tại của cậu ấy, có lẽ cậu ấy đang nói dối. Cô nhìn cậu ấy với ánh mắt phức tạp, pha trộn giữa chế giễu và thương hại.
"Hồi đó tớ học giỏi, thể thao cũng tốt."
"Vâng, vâng, tớ hiểu rồi. Dù sao thì, cậu sẽ không hài lòng cho tới khi quyết định xong quà đáp lễ, nhỉ."
"...... Ừm."
"Vậy, cậu đã có tiến triển gì chưa?"
"Tớ đang tra cứu mạng, nhưng nhiều lựa chọn quá nên khó quyết. Ồ, tớ cũng muốn nghe ý kiến của cậu nữa, Ichinose. Muốn xem không?"
"Nếu điều đó giúp cậu tiết kiệm được thêm chút thời gian để học--"
Và thế là, Mitsuki tiến lại gần Aya và chia sẻ màn hình điện thoại của mình. Cậu ấy đang xem một trang web quảng cáo về bánh donut. Ở giữa những chiếc bánh donut là những chiếc bánh bông lan hình gấu và thỏ.
"Chúng đáng yêu quá... Nhỉ?" Aya trầm trồ.
"Nhỉ? Dễ thương đúng không."
"Vâng..... Cái này thì sao?"
"Vấn đề là, còn rất nhiều loại bánh dễ thương khác, và nhiều loại trông cũng ngon nữa, nhìn này--"
Bánh manju hình mặt các nhân vật nổi tiếng. Bánh cupcake hình gấu trúc, gà con và nhím. Chỉ cần tìm kiếm nhanh trên mạng đã cho ra rất nhiều lựa chọn.
Mitsuki nghĩ chúng đều dễ thương, nên chắc chắn Hiyori và Shizuku sẽ rất thích. Họ chắc chắn sẽ cười rạng rỡ, như Aya vậy.
Hơn nữa, chúng nhận được nhiều đánh giá tốt trên mạng, nên không cần phải lo lắng về chất lượng.
"Cậu nói đúng..... Nhìn vào tất cả thì quả thật là khó lựa chọn."
"Ừm."
"Tớ nghĩ là Shibata-san và Yasuhara-san sẽ rất vui nếu cậu tặng được thứ mà họ thích. Một thanh sô cô la ở cửa hàng tiện lợi với tớ là quá đủ rồi."
"Bị ngốc à? Tất nhiên là tớ cũng sẽ tìm thứ gì đó cho cậu rồi."
"Như vậy mọi việc sẽ dễ dàng hơn một chút…..... À, sau này cậu cứ quyết định theo ý mình, chọn ngẫu nhiên cũng được."
Thói quen luôn đặt bản thân mình xuống cuối cùng của Aya bắt đầu khiến Mitsuki thấy khó chịu. Cậu muốn làm cô vui vẻ, mong chờ món quà hớn.
Thật ra, cậu đã bí mật dồn hết công sức, chuẩn bị món quà lớn nhất để đáp lễ Aya.
Đây là lần đầu, Mitsuki coi trọng ngày Valentine trắng tới vậy, và tất nhiên rồi, cậu chẳng thể tập trung vào việc học chút nào--
◆ ◆ ◆
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
