Được Hắc thánh nữ chiều chuộng, tôi cũng phải đáp lại cô ấy thôi!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 1841

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13650

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 739

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2248

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85410

Volume 03- [Chưa hoàn thành]- [End] - Chương 4: Thánh nữ và quá khứ.

Chương 4: Thánh nữ và quá khứ.

trans: SHIA-/1911.

edit: SHIA-/1911.

NMVV!!! >_<

===========================================================================================================================================================================================================================================================================

Chương 4: Thánh nữ và quá khứ.

[Dẫn truyện]

Sau ngày Valentine trắng, không có sự kiện lớn nào diễn ra, và những ngày tiếp theo vẫn trôi qua như thường lệ.

Hôm nay là lễ bế giảng, vậy là năm học đầu tiên đã kết thúc.

Giáo viên chủ nhiệm cũng đã tổng kết năm học, nói rằng đó là một năm học thật vui vẻ với tất cả những gì đã diễn ra, và đã đến lúc về nhà rồi.

Akira- người đã thu dọn đồ đạc, ngồi xuống chiếc ghế phía trước và lên tiếng. Trông cậu có vẻ hơi cô đơn. Nhưng có vẻ, cậu không phải là nguowid duy nhất--

"Cảm ơn vì đã làm bạn với tớ trong năm nay."

"Hy vọng năm sau chúng ta sẽ tiếp tục học cùng lớp!"

"Tình bạn của chúng ta sẽ trường tồn mãi mãi, ngay cả trong năm thứ hai mà!"

Khắp lớp học, mọi người đều nói lời tạm biệt với nhau.

Thật là một trò hề.

Mitsuki quan sát từ xa, nghĩ vậy.

Đúng, cậu không phải là cái kiểu sẽ khóc sướt mướt hay nói ra những lời sến súa khi chia tay nhau sau năm học. Tình bạn thực sự tốt không cần mấy lời giả tạo đó.

Hơn nữa, đây không phải là lời tạm biệt cuối cùng.

Nếu cậu và Akira học khác lớp, có thể sẽ có nhiều ngày ở trường họ không nói chuyện với nhau, nhưng bản thân cậu vốn không hay nói chuyện, nên là ổn thôi.

"....... Tao không có ý định chấm dứt tình bạn của chúng ta đâu. Vì vậy, xin lỗi, cứ chuẩn bị tinh thần là tao sẽ nói chuyện với mày kể cả khi chúng ta học khác lớp đi."

".......... Muuuuu, muuuuu. Muuuu."

"Cái gì vậy, đóng giả làm bò à?"

"Muuuu- Không phải! Mày làm tao thấy hạnh phúc đấy. Muuuuuuu."

"Ai, au, đừng có đánh tao nữa."

Thật tốt khi thấy cậu ấy vui vẻ đến vậy, nhưng Mitsuki không thể hiểu nổi suy nghĩ của việc đánh người khi đang vui là sao......

Vỗ vào tay thôi là được rồi mà.....

"Tao vui lắm. Dạo này, mày ngày càng trưởng thành hơn, Mitsuki. Thực sự, mày đã trưởng thành rất nhiều trong năm qua đấy."

"Tao có phải con trai của mày đâu."

"Kukukuu. Chúng ta vẫn sẽ là bạn bè vào năm thứ hai chứ, phải không?"

"Ừ, ừm."

Mitsuki gật đầu đồng ý với Akira- người đang cười toe toét.

"Được rồi. Vậy thì chúng ta hãy dành nhiều thời gian bên nhau trong kỳ nghỉ xuân nhé. Chúng ta cũng sẽ mời Hiyo nữa-"

"À, xin lỗi. Tao dự định về nhà bố mẹ vào kỳ nghỉ xuân nên không thể được."

"Hả? Lần đầu tao nghe chuyện này đấy."

"Thì tao đã nói với mày bao giờ đâu."

"Thế, mày đi bao lâu?"

"Khoảng mưới ngày."

"Gần như toàn bộ kỳ nghỉ xuân rồi còn gì."

"Đấy là lời hứa rồi."

Khi đến đây sống một mình, cậu đã hứa sẽ về nhà vào những kỳ nghỉ dài. Bố mẹ Mitsuki rất mong con trai của họ về nhà.

"À, đúng rồi, mày cũng sẽ về trong kỳ nghỉ xuân, đúng không?"

"Khoảng năm ngày."

"Sao kỳ nghỉ hè dài mà mày đi có năm ngày, còn tới kỳ nghỉ xuân ngắn thì lại tới tận mười ngày chứ? Ngược sao?"

"Bù cho đợt không về kỳ nghỉ đông. Kệ đi, cũng chẳng có việc gì làm, tao sẽ thư giãn vậy."

"Thế còn thời gian dành cho việc đi chơi với tao và Hiyo thì sao!?"

"Đùa thôi. Tao sẽ liên lạc với mày khi về."

Nếu không, chắc chắn Mitsuki sẽ bị làm phiền bởi vô số tin nhắn thôi, và điều đó rất khó chịu.

"Đừng có quên đấy."

"Tao sẽ nhớ. À, nhân tiện, tao mời cả Ichinose nữa, được không?"

Khi nhắc đến Aya, Mitsuki hạ giọng xuống để chỉ Akira nghe thấy.

"Ừm, được mà."

"......."

"Sao lại tỏ ra ngạc nhiên thế?"

"..... À không, chỉ là trước đây mày nói rằng mày không hợp với Ichinose, nên tao hơi ngạc nhiên thôi."

"Mày còn nhớ 'bài phát biểu' đầy nhiệt huyết của Ichinose-san ở vụ phòng dụng cụ chứ? Sau khi xem xong, tao cảm thấy mình đã hiểu được con người thật của cô ấy, chứ không chỉ là hình tượng 'Thánh nữ' kia nữa."

"Vậy ra người xúc động nhất là mày, Akira?"

"Ừm ừm."

"Có lẽ vậy, mà, tao nghĩ người xúc động nhất là mày chứ, Mitsuki?"

"Tao đã suýt khóc."

"Ichinose-san tốt thật đấy, phải không?"

"Giờ mày mới nhận ra à?"

Đây không phải là lời khen cho có lệ, cũng chẳng có mục đích tâng bốc. Ichinose Aya- Thánh nữ trong mắt mọi người, nhưng với Mitsuki, cô nàng lại là 'Hắc Thánh nữ', cứng đầu, bướng bỉnh, nhút nhát, lại ngây thơ. Ngay cả khi không được mọi người khen ngợi, cậu vẫn biết Aya là một cô gái tốt.

"Tao không biết liệu Ichinose-san có đồng ý tới không, nhưng nếu mày muốn mời cô ấy, tao rất hoan nghênh. Tao nghĩ Hiyo cũng sẽ thấy vui."

"Được rồi, tao sẽ hỏi cô ấy sau khi có kế hoạch hoàn chỉnh."

Mình muốn đi chơi với Ichinose thật nhiều, thật nhiều....--

◆ ◆ ◆

"Chào buổi t--- ...... Cháu là?"

Buổi tối, Aya- người đã vào nhà Mitsuki như thường lệ sau khi mở cửa, đã chạm mặt một người phụ nữ lạ mặt ở phòng khách.

Cô ấy là một người phụ nữ xinh đẹp. Ánh mắt sắc sảo ấy có phần đáng sợ, nhưng khuôn mặt lại rất cân đối. Mái tóc màu tím xanh dài đến vai ấy trông thật đẹp, vóc dáng cũng khá cao.

"Cô là ai vậy ạ.....?"

Đó không phải là Mitsuki, chủ nhà, nhưng cô đã hỏi mà không suy nghĩ, mặc dù đã lờ mờ đoán được người trước mặt mình là ai.

Qua giọng nói vừa rồi, chắc có lẽ người phụ nữ này đã chờ đợi Mitsuki. Ừ, đây là mẹ cậu ấy.

Sao Tsukishiro-kun chẳng báo trước gì cho mình chứ.....

Nếu Aya biết mẹ Mitsuki sẽ đến, cô đã chào đón tử tế và ăn mặc chỉnh tề hơn. Cô sẽ không tỏ ra bối rối và thô lỗ như vậy.

"Cô là Tsukishiro Yuuhi, mẹ của Mitsuki. Còn cháu, cháu là một tên trộm nhỏ dễ thương sao~?"

"Không. Cháu tên là Ichinose Aya, sống ở kế bên ạ."

"Kế bên sao.... Ồ, nhớ rồi. Chúng ta từng đi ngang qua nhau một lần, phải không?"

Họ đã tình cờ gặp nhau ở hành lang khi Mitsuki mới chuyển đến căn hộ. Lúc đó, một người đàn ông trông giống cha cậu cũng ở đó, và họ trông như một gia đình hạnh phúc. Aya lúc đó đã cảm thấy ghen tị.

"Vậy, cô hàng xóm dễ thương này làm gì ở đây vậy? Cháu nhầm phòng à?"

"K-Không phải vậy ạ."

Vẻ sắc bén đặc trưng từ Mitsuki lại rõ nét hơn nhiều trên khuôn mặt của mẹ cậu, và nó tạo ra một áp lực không hề nhỏ tới Aya.

"Ưmm..... Cháu và Tsukishiro-kun, chúng cháu ăn cơm cùng nhau ạ."

"Ăn cùng nhau? Tại sao?"

"Thói quen ăn uống của Tsukishiro-kun tệ đến mức cháu không thể chịu nổi khi nhìn, vì vậy nên cháu đã mạnh dạn chia sẻ thức ăn với cậu ấy, và cuối cùng, chúng cháu bắt đầu cùng nhau nấu nướng và ăn ở đây......."

"...... Cháu nói thêm về điều này cho cô có được không?"

"Vâng. Chắc là sẽ mất một chút thời gian ạ, nên mời cô ngồi đây ạ."

"Ồ, cháu cũng vậy nhé."

Có lẽ Yuuhi khó mà hiểu nổi khi được thông báo đột ngột như vậy, Aya bắt đầu giải thích----

"Cô hiểu rồi. Vậy, nói cách khác, Mitsuki nhà cô đang được cháu chăm sóc."

Sau khoảng ba mươi phút giải thích, Yuuhi gật đầu tỏ vẻ hiểu.

"Không đâu ạ, người luôn được Tsukishiro-kun chăm sóc chính là cháu.... Và, ano..... Cháu xin lỗi vì đã không nói gì cả ạ, dù điều này có liên quan tới tiền bạc..."

"Không sao cả, Mitsuki mới là người phải xin lỗi."

"Nhưng mà....."

"Cháu có tinh thần trách nhiệm rất cao."

Aya lùi lại khi Yuuhi liếc nhìn cô ấy một cách sắc bén.

"Đừng tỏ ra sợ hãi như thế, cô không giận cháu."

"........ Thật vậy ạ?"

"Ừm, Mitsuki chưa bao giờ gọi cho cô để xin thêm tiền, thằng bé cũng không phải là kiều người đi vay tiền của người khác khi thiếu thốn."

Lần này, Aya thẳng lưng, cảm thấy căng thẳng khi Yuuhi nhìn cô từ đầu đến chân, như thể đang đánh giá.

"Hơn nữa, trông cháu có vẻ là người nghiêm túc, nên cháu không định lợi dụng Mitsuki để lừa tiền chứ?"

"Lừa đảo tiện bạc ạ? Tât nhiên là không ạ."

"Ừm, cô cũng nghĩ vậy. Nên là ổn thôi."

Một nụ cười nhẹ thoáng hiện trên môi Yuuhi khi cô mỉm cười đầy tự hào. Trong khoảnh khắc đó, Aya lại nhớ về nụ cười của Mitsuki. Nụ cười của họ trông y hệt nhau.

"Cảm ơn vì đã luôn chăm sóc cho Mitsuki nhé."

"K-Không có gì ạ, xin hãy ngẩng đầu lên đi ạ."

Góc độ cúi đầu của cô ấy cũng giống hệt như của Mitsuki. Khi nhận ra họ là mẹ con, Yuuhi- người mà trước đó có vẻ hơi đáng sợ, giờ đây không còn đáng sợ nữa.

"Và, căn phòng này lại gọn gàng như vậy, có phải cháu là người bảo thằng bé dọn dẹp thường xuyên, phải không?"

"Từ lúc chúng cháu bắt đầu cùng dọn dẹp, có vẻ như cậu ấy luôn cô gắng cẩn thận hơn ạ."

"Ồ~"

"Cháu nghĩ cậu ấy chắc chỉ cảm thấy khó chịu khi cháu cằn nhằn thôi. Phòng của Tsukishiro-kun ở nhà cũng như vậy sao ạ?"

"Không, ngược lại, khá gọn gàng. Ở nhà thì Mitsuki chủ yếu chỉ học nên không có nhiều đồ đạc lung tung."

"Học sao..... Lại là một ấn tượng khác về Tsukishiro-kun....."

"Ừ, chính cô lúc đầu cũng thấy khá ngạc nhiên, nhưng cô nghĩ miễn Mitsuki được sống tự do thì không sao."

"Vâng. Cậu ấy đang sống cuộc sống tự do, Và mình..... A, xin lỗi ạ."

"Không, không. Có vẻ như cuộc sống hiện tại của thằng bé mới là tốt nhất~"

Dù bị nói xấu sau lưng bao nhiêu lần, dù bị đối xử tệ bạc bao nhiêu lần, Mitsuki vẫn không quan tâm. Trong mắt Aya, cậu thật mạnh mẽ--

"Cháu đang dõi theo thằng bé rất sát sao, phải không~?"

"Đ-Điều đó......."

Không thể phản bác lại, má Aya nóng bừng lên.

Đúng, gần đây, không hiểu sao cô không thể ngừng dõi theo Mitsuki.

Khi xem chương trình hài kịch cùng nhau, có đôi lúc cậu khẽ bật cười. Khi chơi game trên điện thoại và thua, cậu sẽ tỏ ra hơi bực bội và muốn trả thù lại đối thủ. Nhìn thấy những chi tiết nhỏ ấy, không hiểu sao cô lại thấy vui vẻ.

Aya bắt đầu nhận thức rõ hơn về những điều mà trước đây cô chưa từng để ý.

"Cháu.... Không, cô gọi cháu là Ichinose-san nhé?"

"A, vâng ạ. Cô cứ tự nh--"

"Ổn mà, Yuuhi. Cô và Mitsuki cùng họ nên gọi sẽ dễ nhầm lẫn đó."

"...... Vậy thì, Yuuhi-san."

Đây là lần đầu tiên Aya gọi một người ngoài gia đình, bằng tên riêng.

Cô thậm chí chưa bao giờ gọi Hiyori hay Shizuku, những người thường gọi cô bằng biệt danh, bằng tên riêng. Cô cảm thấy một mối quan hệ khi đủ thân thiết mới có thể tới bước gọi tên riêng.

"Cháu và Mitsuki đang hẹn hò à?"

"Cough! Coughh!! Ê-Ể? C-Cái gì ạ?"

Câu hỏi bất ngờ khiến Aya ho sặc sụa.

"Không cần phải che giấu đâu."

"K-Không có ạ, cô nhầm rồi. Tsukishiro-kun và cháu không có mối quan hệ kiểu đó ạ....."

"Thật vậy sao? Vậy thì đó là loại quan hệ gì?"

"Loại gì........ Cháu không biết."

Cô chẳng thể đưa ra được câu trả lời chính xác. Cô luôn biết rằng mối quan hệ của mình với Mitsuki là bất thường.

Hai học sinh cao trung khác giới cùng ăn tối với nhua mỗi ngày, thật kỳ lạ, không, là thật lạ lùng.

Thế nhưng, Aya rất thích khoảng thời gian vui vẻ bên Mitsuki như thế này. Nó thoải mái, vui vẻ, rất hạnh phúc, và, cô không muốn dừng lại.

...... Ra vậy, mối quan hệ giữa mình và Tsukishiro-kun.... 'Hàng xóm' thôi là chưa đủ sao....

Aya đã quyết, cái tên của mối quan hệ này, cô sẽ không thể có với bất kì ai. Chính nó đã gây đau đớn, chính nó đã khiến cô cảnh giác.

Nhưng.

Mitsuki, Hiyori, rồi tới Shizuku.

"...... Cháu xin lỗi vì đã cư xử kỳ lạ như vậy ạ."

Không, không. Họ đã chiếm một vị trí quá lớn trong trái tim cô rồi. Aya, đã quá sợ hãi để có thể thốt lên tên cho mối quan hệ này.

Mình, thảm hại thật......

Chẳng biết làm gì, chẳng hiểu mình muốn gì, cứ lo lắng mãi, sợ hãi mãi. Aya đã luôn chán ghét chính bản thân mình như vậy đấy.

"Cô sẽ hỏi Mitsuki sau, nên cháu không cần phải lo lắng đâu."

"A..... Vâng...."

Cô cảm thấy xấu hổ khi bị cắt ngang và bị gạt bỏ như vậy, thậm chí không dám ngẩng đầu lên và cúi gằm mặt xuống.

"Mitsuki về muộn thật đó."

"....... Vâng."

Đã gần một tiếng đồng hồ kể từ khi cô đến. Thời gian trôi qua trong im lặng với Yuuhi.

Cảm giác thật ngột ngạt---

"Xin chào-- Ichinose!?"

Cánh cửa trước mở ra, và ngay khi cô nghe thấy giọng nói mà cô đã chờ đợi từ lâu của Mitsuki, một tiếng nói lớn khác của cậu vang lên.

"Cậu sao thế, Ichinose-- Khoan đã? Mẹ?"

"Chào mừng trở về nhà."

Mitsuki, người vừa lao vào phòng trong cơn hoảng loạn, đứng chết lặng khi nhìn thấy Yuuhi. Từ phản ứng của cậu, có lẽ ngay cả chính cậu cũng không được báo trước.

"Vậy ra..... Đôi giày đó là của mẹ. May quá. Con cứ tưởng có chuyện gì đó đã xảy ra với Ichinose........ Fuuuu....."

MitsukIchinose lau mồ hôi, thở phào nhẹ nhõm. Nhìn cậu lo lắng như vậy, Aya lại cảm thấy vui.

"Đáng lẽ con phải về nhà sớm chứ.... Con đã đi đâu sao?"

"Con ăn trưa với Akira, rồi ghé qua khu trò chơi điện tử chút thôi."

"Ồ. Đi chơi với bạn bè thì không sao, nhưn con có Ichinose-san nấu ăn cho, nên pahir ở nhà càng nhiều càng tốt chứ. Cô bé đâu phải người hầu của con."

"Con biết mà, điện thoại con hết pin nên không gọi cho Ichinose được."

"Vậy ra đó là lý do con không nghe máy của mẹ sao. Phải cẩn thận hơn chứ."

"Rồi, vâng, con sẽ cẩn thận hươn. Nhân tiện, việc mẹ biết Ichinose nấu ăn, có nghĩa là mẹ đã nghe chuyện này rồi phải không?"

"Mẹ nghe con bé kể chi tiết rồi."

".... Xin lỗi vì đã giấu mẹ chuyện này."

"Không sao cả. Nhưng vì có liên quan đến tiền bạc, nên con cần phải báo cáo. Giờ thì mẹ đã nghe toàn bộ câu chuyện rồi, nên không thể từ chối được nữa. Mẹ biết con nấu ăn dở y hệt mẹ mà."

"Vâng."

"Và đừng quên cảm ơn Ichinose-san một cách tử tế. Cô bé này đang làm một việc rất tốt đó."

"Con luốn cố gắng hết sức trong việc đấy."

Nghe vậy Yuuhi gật đầu hài lòng. Mitsuki luôn không quên cảm ơn Aya, và cậu thường xuyên mang về bánh ngọt và đồ ăn vặt làm quà cho cô.

Cậu đang đền đáp lòng tốt của cô theo cách mà cô cảm thấy mình không xứng đáng.

"Ichinose-san cũng đang gật đầu, vậy nên hãy tiếp tục làm tốt nhé. Để cả hai đứa có thể bình đẳng. Giờ thì cuộc thảo luận đến đây là kết thúc. Mitsuki, con cảm thấy thế nào về Ichinose-san?"

"Hả!? S-Sao tự nhiên mẹ hỏi vậy?"

"Mẹ cần phải làm rõ điều này, nếu không thái độ của mẹ đối với Ichinose-san sẽ phải thay đổi. Nếu con chỉ coi cô bé này là người nấu ăn cho mình, thì mẹ dự định sẽ trả công xứng đáng, còn nếu không, tôi sẽ hỗ trợ con bé theo cách khác."

"......... Được rồi, hết cách rồi nhỉ---"

Không, cậu không đơn thuần coi Aya chỉ là một người hàng xóm được nữa.

Mitsuki ngước nhìn lên trần nhà và lẩm bẩm một mình.

".......... Con coi Ichinose như một người bạn."

".....!"

Sau một hồi do dự. Như thể đã bỏ cuộc. Những lời cuối cùng cậu thốt ra khiến mắt Aya mở to.

Một người bạn.

Một người bạn..... Một người bạn!

"Tớ cũng vậy!"

Aya đã đứng dậy trước khi kịp nhận ra điều gì đang xảy ra, ngập tràn hạnh phúc. Mitsuki và Yuuhi đều đang nhìn cô ấy với đôi mắt mở to. Sự chú ý của họ khiến nhiệt độ cơ thể cô tăng lên.

Tuy vậy, cô vẫn cảm thấy mình cần phải nói ra điều đó.

"Tớ..... Tớ cũng coi cậu là bạn, Tsukishiro-kun."

Việc diễn đạt thành lời lại khó khăn hơn cô tưởng, và lý trí mách bảo cô phải dừng lại, nhưng cơ thể cô lại không nghe lời.

"Bây giờ cháu ổn hơn rồi chứ?"

"..... Ể?"

"Không sao nữa rồi, không cần phải tỏ ra khó khăn như vậy đâu--"

Yuuhi tiến lại gần và vuốt ve đầu cô. Đó là một cử chỉ nhẹ nhàng, trấn an khiến cô nheo mắt lại trong vô thức.

"Ưmm...... Chẳng phải cô đã rất bực bội sao ạ?"

"Hửm?"

"Vì cháu là học sinh cao trung, lại còn không biết cảm thấy như thế nào về người khác....."

"Điều đó không đúng. Các mối quan hệ vốn dĩ khó khăn ngay cả đối với người lớn. Việc một học sinh cao trung đang ở độ tuổi nhạy cảm lo lắng là bình thường."

"Cháu.... Cháu luôn cẩn trọng vì thường bị hiểu lầm do ánh mắt và sự ít nói của mình....."

Vai Yuuhi rũ xuống, và ấn tượng của cô về Aya ban đầu cũng hoàn toàn tan biến. Thực sự, cô gái này rất giống với Mitsuki.

"Ừm.... Yuuhi-san, cảm ơn cô nhiều ạ."

Yuuhi mỉm cười, vẻ mặt rạng rỡ.

"Là sao.....?" Duy chỉ có Mitsuki, người đừng ngoài nghe hết cuộc trò chuyện vừa rồi, nghiêng đầu khó hiểu.

◆ ◆ ◆

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!