Được Hắc thánh nữ chiều chuộng, tôi cũng phải đáp lại cô ấy thôi!

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 1841

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13650

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 739

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2248

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85410

Volume 03- [Chưa hoàn thành]- [End] - Chương 06: Thánh nữ và lời thú tội.

Chương 06: Thánh nữ và lời thú tội.

trans: SHIA-/1911.

edit: SHIA-/1911.

===========================================================================================================================================================================================================================================================================

Chương 06: Thánh nữ và lời thú tội.

Khi nghe về cuộc sống của Aya, về môi trường mà cô ấy đã trải qua, Mitsuki đã cảm thấy thật nặng nề. Không phải đáng thương, cũng không phải đáng ngưỡng mộ vì cô ấy đã cố gắng hết sức. Cậu không cảm thấy thương hại hay ngưỡng mộ.

Cậu từng nghĩ rằng chỉ việc nói về chuyện đó thôi cũng đã đủ mệt mỏi, đau đớn và khó khăn rồi.

Không, điều đó chắc hẳn vượt xa sức tưởng tượng của cậu. Mitsuki không hiểu, và cũng không thể giả vờ hiểu.

Cậu nghĩ rằng nói điều gì đó ích kỷ dựa trên giá trị của bản thân là sai, vì cậu không ở trong hoàn cảnh giống như cô ấy.

Dĩ nhiên, cậu cảm thấy thương cô ấy và muốn động viên cô ấy- người vẫn đang cố gắng hết sức mình. Nhưng cậu lại không biết nên nói gì cho đúng.

Điều duy nhất Mitsuki hiểu là cô ấy đã sai khi nghĩ mình là một gánh nặng.

Người có lỗi không phải là cô ấy, mà là cha cô ấy. Ông ta đã ngoại tình khi còn đang có vợ và đã có con. Ông ta là nguyên nhân chính. Ông ta không nên ngoại tình và không nên có con ngoài hôn nhân.

Nếu nói ra, cậu sẽ làm tổn thương cô ấy, khiến cô ấy cảm thấy như thể chính cậu cũng đang phủ nhận sự tồn tại của mình.

Hơn nữa, một phần trong Mitsuki cảm thấy biết ơn, dù nghe có vẻ tồi tệ. Nhờ mối tình vụng trộm đó, cậu đã có cơ hội gặp được cô ấy, một người quan trọng đối với mình. Cậu không thể phủ nhận tất cả.

"Haaaa...... Về nhà thôi."

Cầm chiếc ô lên, Mitsuki chuẩn bị đi về nhà sau giờ học.

Về nhà mình phải tìm vài video về mèo cho cô ấy xem mới được.

Aya rất thích mèo, và cậu nhân thấy điều đó từ việc cô nàng chăm sóc cho Udon. Đúng vậy, nếu điều đó làm cho cô ấy không buồn bã nữa, đấy sẽ là một thành công lớn của cậu.

Từ động viện mình, Mitsuki bước đi dưới cơn mưa, và đó là lúc mà cậu nhìn thấy bóng dáng mờ mờ của một người từ xa.

Hạt mưa rơi xám xịt, mờ ảo.

............ Là Aya, đang ngồi trên chiếc ghế đá, dưới mưa.....?

Đôi chân Mitsuki bước đi vội vã, chẳng mấy chốc, cậu đã tới gần chỗ cô.

"Này, cậu đang làm gì thế."

Khi cậu gọi, cô chậm rãi quay lại. Tóc mái cô ướt sũng vì mưa, bết lại vào trán.

"Ồ, chẳng phải là Mitsuki-kun sao? Xin chào."

"Đây không phai lúc nói về chuyện đó."

Cậu cảm thấy tức giận vì Aya vẫn cố gắng che giấu điều gì đó.

Đôi mắt nâu sẫm ấy trống rỗng, vẻ mặt không còn rạng rỡ nữa. Mitsuki không thể nghĩ ra lý do nào khác khiến cô lại ngồi dưới mưa mà không có ô.

"Chúng ta về nhà thôi."

Cậu nắm lấy cánh tay nhỏ bé của cô như muốn kéo đi, nhưng cô không động đậy.

"Tớ sẽ ở lại đây một lúc, nên cậu cứ đi trước đi."

16e08e37-9b36-47c2-9116-c67e0fb18bad.jpg"Cậu ở lại? Để làm gì?"

"Tớ không biết."

"Vậy thì về nhà đi. Cứ như này sẽ bị cảm đấy."

"Tớ cũng nghĩ vậy. Nhưng, chẳng ai quan tâm đến chuyện gì sẽ xảy ra với tớ đâu, nên điều đó không thành vấn đề."

"Không ổn chút nào. Tớ đang ở ngay đây."

Mitsuki vừa nói vừa chỉ vào mình. Aya liền nhíu mày, nheo mắt và lên tiếng.

"....... Dù cậu nói thế đi nữa thì cậu có thể làm gì được chứ, Mitsuki-kun?"

Đó là một giọng điệu rất, rất lạnh lùng. Như thể muốn bác bỏ, đẩy cậu ra xa.

"Dù cậu có lo lắng cho tớ đến mấy, tớ cũng sẽ không đồng ý cho cậu vào nhà để chăm sóc tớ, và tớ cũng sẽ không nhận sự giúp đỡ từ cậu. Trong hoàn cảnh như vậy, cậu biết làm sao được?"

Cảm giác ấy giống như trước đây, cái khoảng thời gian ban đầu, khi cả hai chẳng liên quan gì tới nhau.

..... Lại khó khăn rồi đây.

"...... Ừ, tớ chẳng thể làm gì được."

"..... Đúng không? Cậu chẳng có quyền gì cả, nên nếu cậu ở lại đây lâu hơn nữa, câu sẽ chỉ gây 'Phiền phức' mà thôi. Làm ơn về nhà đi."

Aya đã nói ra những lời mà bản thân cô ghét nhất.

Mitsuki im lặng, không nói gì. Rồi, cậu không đáp lại, chri ngồi xuống bên cạnh cô.

"Cậu đang làm gì thế......?"

Đôi mắt cô mở to vì ngạc nhiên, và cô hỏi, vẻ mặt đầy bối rối.

"Tớ thuộc kiểu người thậm chí không biết nấu cháo cho đúng cách. Đây là việc duy nhất tớ có thể làm."

Cậu nghiêng cô về phía Aya. Chiếc ghế đã ướt sũng, nước thấm dần vào quần cậu.

Lạnh thật.

"....... Tớ đã nói là cậu đang cản đường tớ."

"Ừm."

"..... Nếu cậu nghe thấy tớ nói thì làm ơn hãy về nhà."

"Không."

"......! Tại sao!? Tại sao cậu lúc nào cũng làm những chuyện phiền phức như vậy chứ, Mitsuki-kun!? Tớ muốn một mình ngay lúc này. Cậu không hiểu là tớ muốn cậu để tớ yên sao?"

"Thế thì hãy chọn thời gian và địa điểm thích hợp hơn. Tớ không thể bỏ mặc cậu một mình khi cậu đang ngồi dưới mưa mà không có ô. Nếu muốn ở một mình, hãy về nhà. Khi đó tớ sẽ không can thiệp."

Mitsuki không chịu nhượng bộ, Aya lườm cậu một cách sắc lạnh.

"Tớ ghét cậu, Mitsuki-kun. Tớ ghét cậu lắm."

"Ừm, Aya ghét tớ."

"..... Nếu bị ướt nhiều như vậy, cậu có thể bị cảm lạnh đó."

"Còn hơn là việc bị dày vò bởi việc cậu bị cảm lạnh mà tớ không thể làm gì được."

"..... Nếu điều đó xảy ra, thì người cảm thấy tồi tệ sẽ là tớ."

"Dù cậu ghét tớ?"

"Đ-Đó là......"

Aya do dự, và Mitsuki thở phào nhẹ nhõm, vì cậu biết cô ấy vẫn vậy.

"........ Tớ ghét cậu, Mitsuki-kun."

"Ừm, hiểu rồi."

Aya quay mặt đi và im lặng.

Cậu cũng không nói gì thêm nữa, thời gian cũng chậm rãi trôi đi. Cho tới khi không thể chịu được nữa, Aya lên tiếng.

"....... Khi nào cậu về nhà vậy, Mitsuki-kun?"

Ngay khi những lọn tóc mái ướt sũng vì mưa bắt đầu che mắt và làm cậu thấy hơi khó chịu, cô lẩm bẩm trong miệng.

"Sau khi tiễn cậu về nhà. Dù có hỏi bao nhiêu lần đi nữa, tớ cũng không về trước đâu."

..... Haaaa. Tớ hiểu rồi."

Sao? Bỏ cuộc rồi à?"

Cô thở dài cam chịu, và cậu thấy nhẹ nhõm vì mọi chuyện kết thúc dễ dàng như vậy. Điều quan trọng nhất là cô ấy không bị cảm lạnh. Về nhà sớm nếu có thể thì luôn tốt hơn.

"Đúng vậy, cậu ở đây thật 'phiền phức', và tớ có thể ở một mình nếu rời đi."

Aya bước ra khỏi ô và nhìn xuống cậu bằng ánh mắt sắc bén. Đôi môi hồng hào giờ chỉ còn lại màu tím tái.

"Tạm biệt."

Sau đó, cô bắt đầu bước đi như thể muốn biến mất vào một nơi nào đó.

"Cậu đi đâu vậy?"

"Ở đâu cũng được. Miễn là cậu không nhìn thấy tớ thì cậu sẽ không để ý, phải không?"

"..... Vẫn còn nói vậy được sao?"

Ngay cả khi cậu dừng lại, cô ấy cũng không nhìn. Nhưng, cậu đã hết kiên nhẫn.

"Được rồi, đừng làm phiền tớ nữa."

"Nếu tớ phiền phức tới vậy thì lẽ ra cậu không nên quan tâm,. đúng không? Một kẻ phiền phức như tớ chắc chắn phải gây khó chịu, đúng không?"

"Phiền phức, và ích kỉ nữa. Cậu luôn làm tớ lo lắng đấy. Giờ thì, hiểu rồi chứ? Rằng mọi việc cậu làm đều là vô nghĩa."

"....... ý cậu là sao? Tớ không được tự do à?"

"Cậu muốn đi đâu cũng được, nhưng tớ lo lắng khi phải để cậu một mình lúc này."

"........ Chuyện xảy ra với tớ đâu có liên quan gì đến cậu, phải không Mitsuki-kun?"

"Vì chúng ta là bạn bè."

Việc này có thể phiền phức, và có thể đang làm tổn thương cô ấy. Nhưng thà vậy còn hơn--

"........ Nếu cậu không chịu để tớ yên chỉ vì chúng ta là bạn bè, thì cậu định làm gì?

"Tớ sẽ luôn ở bên cạnh cậu."

Mitsuki bước tới, che ô cho cô. Sau cùng, Aya cũng chịu nhìn cậu.

"......... Liệu cậu, có thực sự ở bên cạnh tớ không?"

"Ừm. Tớ sẽ, bất cứ nơi nào cậu muốn. Cậu muốn đi đâu, Aya."

"Cái đó.....-"

Aya ngước nhìn lên, dùng ngón cái và ngón trỏ, nhéo lấy vạt áo cậu. Lúc này, trong đôi mắt màu nâu sẫm, ánh sáng đã trở lại.

"--Nhà của cậu."

"Được rồi. Chúng ta về nhà thôi."

Mitsuki kéo tay cô ra khỏi vạt áo, nắm lấy bàn tay nhỏ bé.

Cả hai cùng nhau về nhà.

◆ ◆ ◆

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!