Chương 01: Thánh nữ và công việc tình nguyện.
trans: SHIA-/1911.
edit: SHIA-/1911.
===========================================================================================================================================================================================================================================================================
Chương 01: Thánh nữ và công việc tình nguyện.
[Mitsuki.]
Sao lại thành ra thế này rồi?
Tôi thở dài khi rửa bát sau bữa tối.
Không, tôi biết rõ đó là lỗi của mình, nên cũng chẳng thể than phiền với ai cả.
Nhưng mà...... Tôi vẫn không thích điều đó.....
"Cậu đang để nước chảy tràn kìa, Tsukishiro-kun."
"......? À, ừm."
Ichinose- người mà tôi nghĩ đang thư giãn trong phòng khách, đang đứng cạnh tôi và chỉ tay vào vòi nước.
"Khoan, tớ chưa rửa hết xà phòng, nên là không sao đâu."
"Cậu nói vậy nhưng lại chẳng động tay gì cả. Nếu định rửa thì mau lên đi, sẽ lãng phí nước đó."
Cô ấy nói đúng, nên tôi cũng chẳng thể phàn nàn. Tôi nhanh chóng rửa xong bát đĩa.
Ichinose, vừa nhìn tôi vừa cầm món ăn vặt mà tôi mua cho cô ấy. Hôm nay, dường như cô ấy thích món khoai tây chiên dài, mỏng này. Thỉnh thoảng, cô nàng nhai miếng khoai, nở một nụ cười thỏa mãn trên khuôn mặt.
Ichinose- người vốn luôn lịch sự, thường khá dè dặt. Cô ấy sẽ không bao giờ đụng vào bữa tối của mình cho đến khi tôi ăn miếng đầu tiên, và dường như cô ấy luôn hạn chế cử động để không cản trở tôi.
Nhưng còn bây giờ thì sao? Cô ấy đang đứng và ăn món ăn vặt trên tay một cách hạnh phúc. Nhìn thấy cô nàng như vậy, tôi cũng không kìm được mà cong khóe miệng lên, nhất là khi thấy ánh mắt cô ấy lâp lánh và rạng rỡ niềm vui.
"Mu, tay cậu lại ngừng chuyển động rồi."
"Ừm, ừm...."

Khi nhận thấy ánh mắt của tôi dán chặt vào người mình, Ichinose bĩu môi và khẽ khiển trách tôi. Vẻ mặt vui vẻ của cô ấy, vào một lúc nào đó, đã trở lại vẻ điềm tĩnh và tự chủ thường ngày.
Lạ thật, nhưng cái sự thiếu duyên dáng này....... Lại đáng yêu...?
Khi bắt đầu tương tác kiểu này, những lời khiển trách nhỏ của cô ấy làm tôi thấy trân trọng, dù đôi khi có chút phiền. Chẳng biết từ khi nào, tôi lại thấy dễ chịu khi nghe cô ấy nói vậy. Nụ cười ấy không phải là một nụ cười quyến rũ, nhưng tôi thấy nó dễ thương.
Tại sao nhỉ?
"Sao nhìn mặt cậu buồn bã vậy, Tsukishiro-kun?"
"Tớ chỉ đang thắc mắc, tại sao dạo này mỗi khi cậu cằn nhằn tớ lại thấy dễ chịu thế, Ichinose."
"A...... Đáng sợ...."
"Đừng có nói thẳng thừng ra thế chứ."
"Ý của tớ là..... Cảm thấy dễ chịu khi bị phàn nàn. Nếu là tớ thì sẽ chỉ cảm thấy tồi tệ thôi, nên tớ chỉ thấy cậu kì lạ thôi, Tsukishiro-kun...."
Phải chăng đó là lý do Ichinose luôn cảnh giác, sống một cuộc đời khiến cô ấy có biệt danh cao quý như "Thánh Nữ"?
"Nếu là ai khác ngoài Ichinose, thì tớ sẽ thấy nó dài dòng và khó chịu thôi."
Chuyện tương tự vừa xảy ra hôm nay, đó là lý do tôi thở dài ngày càng nhiều.
"Vậy thì chẳng phải là cậu đã quen với điều đó rồi sao? Tớ cũng không phiền khi bị người chăm sóc mình sửa sai đâu."
"Người mà đã dạy cậu nấu ăn?"
"Vâng. Bà ấy rất nghiêm khắc, nên tớ luôn bị nhắc nhở. Nhưng bằng cách nào đó tớ cảm nhận được rằng bà ấy luôn nghĩ đến lợi ích của tớ, vì vậy lòng biết ơn của tớ lớn hơn bất kỳ sự oán giận nào. Dù sao thì, nói đủ về chuyện của tớ rồi. Quan trọng hơn, giờ cậu đã rửa xong bát đĩa rồi, xin mời lại đây."
Ichinose cắt ngang cuộc trò chuyện, đi đến bàn ăn và ngồi vào chỗ như thường lệ. Những lời "Nhưng đây là nhà của tớ..." của tôi bị nuốt chửng khi tôi- vừa rửa bát xong, ngồi đối diện cô ấy. Khi cả hai đối mặt, Ichinose nhìn thẳng vào mắt tôi và lên tiếng.
"Vậy, có chuyện gì đã xảy ra?"
"Hả?"
"Ý tớ là, cậu cứ ngẩn ngơ mãi, phải không? Và cậu cũng thở dài rất nhiều . Nếu cậu muốn, ít nhất tớ cũng có thể lắng nghe những gì cậu muốn nói."
Sao lại nói với khuôn mặt ngạo nghễ thế...... Thôi kệ, dù sao thì cô ấy đang quan tâm tới tôi, theo cách tiêng của mình.
"Có lễ hội Setsubun vào thứ Bảy này, đúng không?"
"Lễ hội Setsubun..… À. Ý cậu là sự kiện ở trường mẫu giáo ư?"
"Ừm."
Lễ hội Setsubun—đó là một sự kiện liên quan đến Setsubun, như tên gọi đã gợi ý, được tổ chức tại trường mẫu giáo do chủ tịch hội đồng quản trị trường cao trung của tôi điều hành. Tuy nhiên, đối với những học sinh cao trung như tôi, đó là một sự kiện không liên quan, chủ yếu dành cho các em nhỏ ở trường mẫu giáo. Thông thường, sẽ không cần thiết phải có sự tham gia của các em, nhưng--
"Tớ sẽ tham gia lễ hội Setsubun."
"Cậu, Tsukishiro-kun, lại còn trà trộn vào đám trẻ mẫu giáo rồi ném đậu vào lũ quỷ ư....… Fufufu~"
Ichinose quay mặt đi và cười.
"Ai bảo tớ sẽ ném đậu chứ?"
"Ể, tớ có nghe nhầm không vậy?"
"Dĩ nhiên là cậu nghe lầm rồi."
"Ồ, vậy mà lúc nãy tớ đang định chúc Tsukishiro-kun đi vui vẻ."
"Cậu chỉ đang trêu chọc thôi."
"Không có. Cậu thực sự nghĩ rằng tớ đang nghĩ những điều tồi tệ như thế, ngay cả khi tớ nghiêm túc thế này sao?" Nói rồi, cô nàng lập tức đanh mặt lại.
Tuy nhiên, với tôi thì đây chẳng khác gì cuộc thi đọ mắt, và nhân thấy môi Ichinose đang run run. Một lát sau, Ichinose dường như không thể nhịn được nữa, khóe miệng cô nàng cong lên khi cô ấy bắt đầu cười.
"Thấy chưa, cậu đang chế giễu tớ."
"Nhưng mà.... Ufufu...... Ý tớ là! Nghĩ đến cảnh cậu, Tsukishiro-kun, lẫn vào đám trẻ mẫu giáo, hét lên 'Oni wa soto!' ¹ bằng tất cả sức lực thì thật là không phù hợp chút nào..... Ừm ừm."
"Vẫn còn cười sao?"
"Nếu phải chọn thì, vai diễn quỷ oni hợp với cậu hơn."
Tôi bĩu môi nhìn Ichinose- người đang vui vẻ cười mà không hề tỏ ra hối hận về những lời lẽ khá gay gắt của mình.
"Rồi rồi, hợp, được chưa. Thật ra, tớ sẽ đóng vai quỷ oni."
"Đừng giận mà..... Khoan đã, ý cậu là sao?"
"Tớ sẽ đóng vai quỷ oni."
"........... Tại sao?"
"Tình nguyện."
Tuần trước, khi lễ hội đến gần, giáo viên chủ nhiệm đã hỏi xem có ai muốn tham gia không, nhưng có lẽ điều đó không xảy ra ở lớp của cô ấy?
"Nghĩ lại thì, tớ nghĩ cô giáo chủ nhiệm có nói gì đó về việc tìm người trợ giúp trong lớp học."
"Hiếm thấy thật đấy, Ichinose, vì cậu dường như luôn lắng nghe mọi điều giáo viên nói."
"Tớ không quan tâm, tớ không biết cách giao tiếp với trẻ nhỏ, tớ không giỏi khoản đó."
Cô ấy dường như hầu như không nhớ gì về lễ hội Setsubun, nên có lẽ thực sự không quan tâm.
"Đó là lý do tại sao điều này lại đáng ngạc nhiên đến vậy. Việc cậu tham gia với tư cách tình nguyện viên, Tsukishiro-kun."
"Nhìn tớ giống tự nguyện lắm à?"
"Tât nhiên là không."
"Phải không? Tớ không muốn tới một nơi mà tớ thậm chí không quan tâm."
"Vậy tại sao cậu lại tham gia."
"Giáo viên bảo tớ làm thế."
"Ể...... Họ phán đoán kém quá. Chắc chắn là họ đã chọn nhầm người rồi."
"Đừng có nhận xét gay gắt thế chứ, mà, tớ cũng thấy đúng."
"Cậu không thể từ chối sao?"
"Không."
Khi tôi nói điều đó với vẻ cam chịu, Ichinose nghiêng đầu khó hiểu.
"Hôm nay trời hơi nóng nhỉ?"
"Vâng, thời điểm này trong năm nóng thật đó."
"Ừm, trong tiết học chiều, vì ăn no nên tớ buồn ngủ và ngủ gật, thế là giáo viên nổi giận. Giờ thì việc điểm danh là bắt buộc. Thật là tệ mà, Hức hức."
Chẳng biết tiếng giả vờ khóc của tôi có dùng từ đúng hay không. Đáp lại, Ichinose im lặng một lúc trước khi thốt ra những lời lẽ lạnh lùng không thương cảm.
"Chính cậu tự gây ra chuyện này, phải không? Tớ đã lo lắng điều gì đó tồi tệ đã xảy ra, nhưng nghe cậu nói chỉ phí thời gian thôi. Cậu nên đi giúp đỡ một cách tử tế để thể hiện sự hối hận của mình đi."
"Gay gắt quá. Cậu không có lời nào an ủi tớ sao?"
"Tớ không có. Không cần thiết."
"Rồi rồi....... Mà, là lỗi của tớ, nên hết cách tôi. Ghét thật, sao mà tương tác với trẻ mẫu giáo được chứ?"
"Cậu đóng vai quỷ mà, Tsukishiro-kun, nên cậu không cần tương tác với lũ trẻ, phải không?"
"Về cơ bản, các bé trai sẽ đóng vai quỷ và các bé gái sẽ trông nom trẻ con, nhưng họ nói rằng điều đó có thể thay đổi tùy thuộc vào số lượng học sinh mẫu giáo vào ngày hôm đó."
"Vậy thì sao cậu không tập cười? Mà, tớ nghĩ điều đó không cần thiết đâu vì cậu sẽ đóng vai quỷ mà, Tsukishiro-kun."
"Sao tớ cứ chắc chắn phải là quỷ oni chứ?"
"Thật ra, tớ không hiểu sao cậu lại lo lắng."
"Ra đấy là cách cậu nhìn nhận tớ à, Ichinose..... Mà, cũng chẳng sai."
Tôi biết rõ điều đó từ nhiều lần bị hiểu nhầm là đang nhìn chằm chằm trong khi thực ra tôi chỉ đang quan sát. Tôi biết rằng ánh mắt sắc bén của mình, giống hệt mẹ, rất có thể sẽ làm lũ trẻ mẫu giáo sợ hãi.
Chắc chắn rằng mình sinh ra để trở thành một con quỷ.......
"Dù sao thì, biết đâu chuyện gì sẽ xảy ra vào ngày thi đấu. Chúng ta tập dượt nhé? Tập tự nhiên nhé."
"Ai mà tự nhiên cười nổi khi cậu nói vậy được chứ....."
Tuy nhiên, luyện tập cũng không hại gì. Phòng khi tôi phải làm người giám hộ, để không làm bọn trẻ khóc.....
Tôi nheo mắt và nhếch khóe miệng, nở một nụ cười gượng gạo nhất có thể. Hình ảnh hiện lên trong đầu tôi là một người anh trai thân thiện, tốt bụng--
Tôi hướng mắt về phía Ichinose với vẻ tự tin, nhưng chỉ thấy khuôn mặt cô nàng tái nhợt.
"Hihh!" Một âm thanh nghe như tiếng thét, khẽ phát ra từ bờ môi hồng.
"Tớ sẽ hỏi cho chắc, nhưng đó là kiểu phản ứng gì vậy?"
"Một phản ứng là cảm thấy rùng mình và sợ hãi."
"Ồ......"
Tôi dập tắt nụ cười, khoanh tay lại và suy nghĩ, để rồi nhận ra--
Điều này là không thể với tôi.
"Trước hết, nếu tớ giỏi giả vờ mỉm cười, có đã không bị cô lập trong lớp như bây giờ."
"Ngay cả trước khi người ta gọi đó là nụ cười gượng gạo, nụ cười của cậu đã đáng sợ rồi, Tsukishiro-kun. Nó thật sự rất đáng sợ. Ngay cả tớ, người biết cậu là người như thế nào, cũng biết nếu một đứa trẻ mẫu giáo nhìn thấy cảnh đó, chắc chắn nó sẽ khóc."
"Ngay sau khi cậu là người đã bắt tớ luyện tập......"
"Vậy thì chẳng phải là điều tốt nhất sao? Giờ chúng ta biết cậu đã được chọn làm oni rồi, và cậu không cần phải luyện tập nữa."
"....... Thôi kệ đi, dù sao cũng tuyệt vọng rôi. Tớ sẽ cô hết sức, và mục đích là khiến tất cả bọn trẻ phải khóc."
"Ừm ừm, đó mới là tinh thần."
Tôi nói với giọng thờ ơ, và Ichinose thì bắt đầu cười khúc khích. Đôi mắt nâu sẫm nheo lại, trông thực sự thích thú, làm tôi không thể tức giận nỗi trước nét đáng yêu đó...
Đúng là 'Hắc Thánh nữ' có khác....
Tôi tiếp tục quan sát cô nàng, nhưng Ichinose lại ngừng cười, nhìn tôi với đôi amwts đảo quanh.
"Ừm, chắc chắn bọn trẻ sẽ không khóc đâu."
"Hửm? Có chuyện gì sao?"
"Ý tớ là, tớ nghĩ các bé mẫu giáo sẽ cảm thấy thoải mái hơn với nụ cười hiện tại của cậu đó."
"Hả? Tớ đang cười sao?"
Chẳng biết tôi đã tự nhiên mà mỉm cười từ khi nào. Khi tôi rũ vai xuống, Ichinose lại nhìn với ánh mắt bực bội.
"Sao cậu lại không biết mình có đang cười hay không chứ?"
"Vì ở bên cạnh cậu, Ichinose, nên tớ không để ý xem lúc đó mình có đang cười hay không."
"Ể..........."
"Có lẽ vì ở bên cạnh cậu nên nụ cười tự nhiên xuất hiện."
"........... Có phải cậu nhầm tớ với một nhân vật hài hước nào không?"
"Không?"
"............"
"Thật khó để nhận ra những điều về bản thân mình, phải không?"
"Đừng có trêu chọc tớ. Tớ không có thích đâu."
Tôi bật cười khi nhìn Ichinose phồng má lên. Đối với tôi, phản ứng dễ đoán của cô ấy có lẽ là nguyên nhân khiến tôi muốn cười.
Ichinose khoanh tay, bĩu môi và quay mặt đi. Có lẽ cô ấy đã giận rồi.
Phải dỗ dành cô ấy sau thôi, mà, có vẻ lễ hội Setsubun sẽ diễn ra suôn sẻ thôi---
◆ ◆ ◆
Và thế là, ngày lễ Setsubun đã đến. Được gọi dậy từ sáng sớm, tôi vẫn còn ngái ngủ, dụi mắt và ngáp dài.
Đột nhiên, một bàn tay tát mạnh vào lưng tôi.
"Nè nè, cậu nên hăng hái và vui vẻ hơn đi, nếu không thì sẽ tạo ấn tượng xấu đó."
"Đồ ngốc này, đừng có tự tiện đánh người chứ."
"Ý cậu là gì chứ, 'đồ ngốc' á, cậu mới ngốc á!"
Là Hiyori.
Không thể theo kịp Hiyori, người tràn đầy năng lượng vào buổi sáng, tôi lại khom lưng sau khi bị ép thẳng lưng lên.
"Hôm nay đáng lẽ tớ được nghỉ, nhưng việc phải đến trường mẫu giáo trong bộ đồng phục trường thực sự làm mất động lực. Và chúng ta cũng không được nghỉ bù, nên số ngày nghỉ của tớ trong tuần này chỉ còn lại một ngày, haa......."
"Nếu cứ than phiền như vậy, cậu sẽ không được bọn trẻ yêu thích đâu."
"Tớ không cần phải nổi tiếng làm gì. Hôm nay tớ với mục đích khiến tất cả bọn trẻ phải khóc."
"Hả? Vậy ra cậu thực sự rất có động lực về khoản đó à!?"
Giờ đây khi thực sự ở trường mẫu giáo, tình huống mà tôi tưởng tượng: Nơi tất cả các tình nguyện viên đều là con trai, lại không phải như vậy. Thực tế, lại có nhiều nữ tình nguyện viên hơn, và chắc chắn vai quỷ oni sẽ dành cho tôi.
Người duy nhất ngạc nhiên trước lời tuyên bố mà tôi đưa ra để báo cáo lại với Ichinose rằng tôi đã làm cho tất cả bọn trẻ khóc, chính là người bạn thân Akira của tôi--
Cả hai đều tham gia mà không hề có chút tinh thần tình nguyện nào, nhưng đối với tôi, việc có bạn bè ở đó khiến tôi cảm thấy an tâm.
"Tao hiểu sao mày lại bất mãn vậy, Mitsuki. Ý là, nếu mày nhìn thẳng vào tao, tao sẽ sợ là mày đang lườm tao đó."
"Ừm ừm, ra vậy sao, Mitsuki. Cậu đang rất háo hức để thể hiện được thế mạnh của mình nhỉ."
"Tớ đã nói về điều đó từ lâu rồi, chẳng khích được tớ đâu."
Nghe vậy, Akira và Hiyori nghiêng đầu, nhìn nhau đầy khó hiểu.
Bị Ichinose trêu chọc là đủ rồi, tôi cần tiết kiệm năng lượng cho màn hóa thân.
"Chào buổi sáng, ba người!"
Ngay khi tôi đang cố gắng tiết kiệm từng chút năng lượng, một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau. Là Shizuku.
Cô ấy vốn là bạn của Hiyori, nhưng chúng tôi đã quen biết nhau sau khi cô ấy trở thành chủ nhân mới của Udon, và bây giờ đang là bạn bè.
"Chào bủi sáng, Shizuku! Cậu cũng ở đây ư!"
"Ừm ừm! Tớ rất vui vì cũng thấy các cậu đó!"
Hiyori và Shizuku đập tay nhau, đồng thanh reo lên "Tuyệt!". Như mọi khi, thật vui khi thấy họ hòa thuận với nhau như vậy.
Rồi, Shizuku quay sang nhìn tôi.
"Chào buổi sáng, Mizukicchi."
"Ồ."
"Mizukicchi, cậu hiếm khi có mặt ở một sự kiện như vầy. Có chuyện gì đã xảy ra sao?"
"Do bất đắc dĩ thôi, giáo viên đã bảo tớ đến....."
"Cậu đã làm gì vậy, Mizukicchi?--"
Ngay khi định trả lời Shizuku, một giọng nói vang lên giữa đám đông gần đó: "Hả!? Thánh nữ cũng ở đây sao!?"
Nhìn về hướng phát ra giọng nói, tôi thực sự thấy Ichinose. Cô ấy mặc áo đấu, nở nụ cười rạng rỡ và chào hỏi lại với người vừa bắt chuyện.
Cô ấy cũng ở đây.....?
"Ichinose-san cũng tới sao." Ngay cả Shizuku- người học cùng lớp với Ichinose, cũng không thể giấu nổi sự ngạc nhiên.
Tôi cũng muốn gọi Ichinose lại đây, nhưng vì đám đông, nên đành thôi vậy--
Quan sát từ xa, tôi lại thấy nụ cười khi ở ngoài của cô ấy, một nụ cười 'giả tạo'.
◆ ◆ ◆
[Dẫn truyện.]
Một ngày sau khi Mitsuki nói với Aya rằng cậu ấy sẽ làm tình nguyện viên tại lễ hội Setsubun, cô đã đến phòng giáo viên và nói rằng cũng muốn tham gia, và cô nàng đã được cho phép. Khi nghe về lễ hội trong lớp học, cô đã không chú ý lắm, vì không biết cách giao tiếp với trẻ mẫu giáo và không có hứng thú với điều đó.
Nhưng nếu Mitsuki tham gia thì mọi chuyện lại khác.
Không phải là cô ấy muốn tạo kỷ niệm với Mitsuki hay gì cả, cô ấy chỉ lo lắng liệu Mitsuki có thể hoàn thành tốt nhiệm vụ tình nguyện của mình hay không.
Khi thấy cậu cười một cách tự nhiên, nụ cười của cậu ấy rất quyến rũ. Đó là khoảng trống giữa hình ảnh đáng sợ được tạo ra bởi ánh mắt sắc bén của cậu ấy và..... Aya không thể diễn tả điều đó, cô đã quá xấu hổ để nói 'nụ cười đẹp lắm'--
Không, nếu bọn trẻ nhìn thấy nụ cười oni của Tsukishiro-kun, chúng sẽ bị ám ảnh mất.
Và để ngăn chặn điều đó xảy ra, Aya quyết định tham gia, mục tiêu là bảo vệ...? Các em nhỏ., dù không chắc có thể giúp gì nhiều.
Dù cậu ấy là Tsukishiro-kun, cậu ấy có thể sẽ bị tổn thương nếu bọn trẻ khóc chỉ vì cậu ấy cười, và điều đó.....
Và thế là Aya đã ở đây.
◆ ◆ ◆
[Aya.]
"Thánh nữ cũng ở đây sao!?"
"Dù không chắc tớ có thể giúp được gì nhiều, nhưng rất mong được làm việc với mọi người."
"Ichinose-san, bọn sẽ chắc chắn sẽ vây quanh cậu dù chỉ đứng đó thôi. Cậu sẽ giúp rất nhiều đó!"
Tôi gượng cười. Thực sự, tôi không muốn bọn trẻ sán tới gần mình lắm.
Khác với Tsukishiro-kun, tôi rất giỏi gượng cười, và nó đã trở thành thói quen rồi.
Thực sự, nó phiền phức thật.....
Tôi không muốn phải gượng cười, những lại sợ bị coi alf kẻ phiền phức chỉ vì ngồi lặng im.
Mình thật kì cục mà--
"Xin lỗi, cho tớ qua nhé. Ichinose-san, chào nhé."
"Shibata-san."
Chợt, tôi thấy Shibata-san len lỏi qua đám đông và chào tôi, vời nụ cười thân thiện.
"Bủi sáng tốt lành!"
"Chào buổi sáng...."
"Hể, cậu đang tránh mặt tớ à?"
"Dĩ nhiên là không."
Tôi cố đáp lại bằng nụ cười gượng.
"Hôm trước làm sô cô la vui thật nhỉ. Dù lúc đó Ichinose-san trông đáng sợ lắm."
"Tớ không nhớ mình đã làm điều gì đáng sợ cả."
"Lại thế nữa rồi~ Mặt cậu trông đáng sợ thật đấy. Nhưng mà, tớ cũng vui vì cảm thấy mình đã hiểu được con người thật của cậu, fufunn~"
"Tớ không hiểu cậu đang nói gì cả, Shibata-san...." Tôi mím chặt môi, hy vọng truyền đạt được ý định mong cậu ấy không nói thêm nữa.
"...... Ôi trời, có phải tớ đã khiến cậu ghét tớ rồi không?"
"Không phải là tớ ghét cậu hay gì hết....."
Chỉ là tôi thấy đối phó với Shibata-san có hơi khó mà thôi. Cậu ấy hay chọc vào những điểm yếu của tôi, thường xuyên làm những hành động vui vẻ để thân thiết hơn. Tôi rất biết ơn điều đó, nhưng nó lại quá nhanh......
"Thật sao? Vậy là cậu thích tớ phải hơm?"
"Cũng không phải vậy."
"Giọng nghiêm túc dữ vậy!?"
Sẽ ổn thôi nếu tôi và Shibata-san cứ tiếp tục mà không dính líu, nhưng..... Tôi muốn trở thành bạn bè với cậu ấy nếu có thể.
"Ưmmm...... Tớ sẽ không bỏ cuộc đâuu! Chờ đó, tớ sẽ kết bạn với cậu, Ichinose-san!"
"Ồ......."
"Yếu quá, phản ứng cậu yếu quá!"
Ngay cả khi cậu ấy chỉ tay vào tôi và tuyên bố, tôi chỉ cảm thấy bối rối và không biết đáp lại thế nào--
◆ ◆ ◆
"Heeh~ vậy là cậu bị ép tham gia để phạt vì ngủ gật à, Mizukicchi. ...... Phụt! Ahahahaha! Tệ thật đó--"
"Tớ chẳng thấy chút an ủi nào cả."
"Tớ có đang an ủi cậu đâu chứ."
Đó là cảnh Tsukishiro-kun và Yasuhara-san đang trò chuyện vui vẻ. Yasuhara-san đang đứng rất gần Tsukishiro-kun. Có lẽ muốn an ủi, cậu đặt tay lên vai Tsukishiro-kun và vỗ nhẹ. Dường như cậu ấy không để ý, không nói gì và để Yasuhara-san làm theo ý mình.
Cái gì........
Tại sao, tôi lại thấy khó chịu thế này.....? Dù chẳng ai có lỗi.....
"....... Là tớ kết bạn với cậu ấy trước." Tôi lỡ lời, và lập tức bối rồi.
Tại sao tôi lại khó chịu? Tại sao tôi không thể rời mắt khỏi họ? Tại sao?
Mình cũng muốn nói chuyện với Tsukishiro-kun....
".......... A, ra vậy sao."
Chân tôi dù muốn đi tới đó, nhưng lại chẳng thế nhúc nhích.
Không! Nếu cậu ấy tỏ ra khó chịu--
Tôi đang thấy sợ hãi.
........ Tsukishiro-kun, là gì với mình cơ chứ?
Cậu ấy nói 'không đơn thuần là hàng xóm', nhưng để nói, nó thực sự là gì?
Trong khi đang miên man suy nghĩ, một giáo viên mầm non bước vào, bắt đầu phổ biến về công việc.
Những lời đó chẳng thể lọt vào tai tôi được.
◆ ◆ ◆
[Dẫn truyện.]
Và thế là, lễ hội Setsubun đã bắt đầu.''
Đúng như Mitsuki đã nói trước đó, các học sinh nam được yêu cầu đóng vai quỷ oni, đeo mặt nạ nhiều màu sắc, đuổi theo các em nhỏ và bị ném đậu vào người. Các học sinh nữ được yêu cầu làm người giám hộ, trông nom các em nhỏ và thỉnh thoảng chơi cùng chúng.
Aya đã hết sức ngạc nhiên.
"GAH-Gah-Gahhhhhhhhh!!"
Không chỉ Mitsuki- người đeo mặt nạ đỏ che kín mặt và hét lên điều gì đó nghe giống như tiếng quạ kêu trong khi giơ cao tay để dọa lũ trẻ, mà điều khiến cô ngạc nhiên nhất chính là sự hăng hái của lũ trẻ.
"Đáng đời người, quỷ oni!"
"Này..... Đợi đã mấy đứa. Đậu đâu rồi?"
"Chặt đầu hắn đi! Nếu chặt đầu hắn, con quỷ sẽ biến mất!"
"Đừng dùng kiếm chứ. Hãy ném đậu đi."
"Im đi quỷ oni! Xem đâyy!"
Trong tay những đứa trẻ mẫu giáo vây quanh Mitsuki không phải là đậu, mà là thứ gì đó giống như kiếm xốp. Với những thanh kiếm đó, Mitsuki đã bị đánh suốt thời gian qua. Những con quỷ khác thì bị ném đậu, nhưng chỉ có Mitsuki bị bao vây bởi những cậu bé cầm kiếm, bị đánh một chiều. Tình hình tệ đến mức Aya bắt đầu cảm thấy lo lắng cho cậu.
"Khốn kiếp. Các ngươi sẽ nhớ chuyện này sau. Ta sẽ khiến các ngươi phải hối hận."
Sau khi buông lời chào tạm biệt quen thuộc, Mitsuki bắt đầu bỏ chạy.
Nghĩ đến việc Mitsuki bị dồn vào đường cùng đến mức phải bỏ chạy chứng tỏ lũ trẻ mẫu giáo này đáng sợ đến mức nào. Aya nổi da gà chỉ nhìn thôi cũng đã thấy rợn người.
"Đừng có chạy!"
"A, quỷ oni chạy rồi!"
Lũ trẻ đuổi theo Mitsuki, vung kiếm trong vui vẻ.
Mong Mitsuki được an toàn, Aya nhìn quanh. Mọi người đều đang làm tròn bổn phận của mình, và ai cũng nở nụ cười trên khuôn mặt. Người duy nhất lạc lõng, không hòa mình vào đám đông ồn ào, chính là cô.
Mình, đang làm gì ở đây vậy?
Đi làm tình nguyện vào một ngày nghỉ quý giá. Thật lãng phí thời gian nếu không làm gì cả, vì vậy Aya đi dạo quanh trường mẫu giáo, suy nghĩ xem mình có thể làm gì.
Cô không thể nói chuyện với Mitsuki, và chỉ lang thang một mình trong khuôn viên.
Mình đang làm gì vậy?
Tại sao mình lại tới đây?
Ngay khi thở dài ra một hơi, cô nhìn thấy một bé gái, đang ngồi ở một góc khuất.
Cô bé đó đang khom lưng, ngồi xổm nên cô không nhìn rõ mặt, nhưng dựa vào độ dài mái tóc và chiếc váy, không thể nhầm lẫn được.
Không có ai khác xung quanh, và cô tò mò không biết đứa trẻ đang làm gì một mình, nhưng cô không quen biết đứa trẻ này, và cũng không biết cách tiếp cận sao cho đúng. Cô nghĩ mình có thể cứ phớt lờ và đi tiếp, nhưng mặt khác, nếu đứa trẻ bị thương và sau này cô phát hiện ra mình đã nhìn thấy mà không làm gì, cô sẽ cảm thấy áy náy vô cùng......
Dù sao thì chính mình là người đã chọn tham gia..... Mình không muốn làm kẻ phiền phức.
Với nụ cười gượng gạo quen thuộc, Aya tiến lại gần bé gái.
"Xin chào."
Cô bé quay lại. Có lẽ vì sợ bị đột nhiên bắt chuyện, bé gái nhìn chằm chằm vào Aya với ánh mắt vô hồn.
"Em không định đi ném đậu à?"
"KHÔNG."
"Nhưng chẳng phải em đang đi học sao."
"Mẹ đi làm và không có nhà, nên em chỉ không muốn ở nhà một mình."
Sau khi nói điều đó bằng giọng lạnh lùng, cô bé lại ngồi xổm xuống và bắt đầu vẽ một bức tranh trên cát bằng một cành cây. Đó là một hình tròn.
"Nếu em thích, sao chúng ta không cùng nhau đi ném đậu nhỉ?"
"Không. Mẹ dặn là không được chơi với người lạ."
"Em rất thông minh khi nghe lời mẹ như vậy đó. Nhưng dù là người lạ, liệu có được không nếu một bạn cùng trường mẫu giáo ở cùng em?"
"KHÔNG."
Cô bé quay đi, và điều đó làm Aya thấy hơi bực mình.
Cô bé phủ nhận mọi điều Aya nói và không chịu nghe một lời nào. Cô bé thật khó bảo. Ích kỷ. Chắc hẳn đó là lý do tại sao cô bé bị bỏ lại ở trường mẫu giáo hôm nay. Chính cô bé tự chuốc lấy hậu quả.
Nhưng......
Aya hiểu, hiểu rất rõ, về cảm giác của một đứa trẻ khi bị cha mẹ bỏ rơi, vì chính cô cũng từng như vậy--
"..... Hơn nữa, vừa mới tới đây, làm sao mà em có bạn bè được." Cô bé lẩm bẩm bằng giọng nhỏ. Hình tròn được vẽ dưới đất cũng dùng lại, như thể mất hết sức lực, cô bé lại ôm chặt đầu gối.
...............
Trong thoáng chốc, Aya đã nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong bé gái này.
Mọi chuyện vẫn luôn như vậy từ khi cô còn nhỏ. Cha mẹ cô coi cô như một gánh nặng và phớt lờ cô, cô cũng chẳng có ai để làm bạn. Sống mỗi ngày trong một thế giới vô sắc.
Aya không thể bỏ mặc cô bé một mình, nên cô ngồi xuống. Cô ngồi xổm xuống bên cạnh cô bé.
"Chị không đi đâu nữa sao, chị gái?"
"Khuôn viên ở đây rộng quá, chị đi bộ mệt rồi. Chị có thể nghỉ ngơi ở đây được không?"
Cô bé gật đầu, trông có vẻ hơi ngượng ngùng.
"Cảm ơn." Có thể hơi phóng đại, nhưng Aya vẫn luôn giữ nụ cười trên khuôn mặt.
Giờ thì, mình nên làm gì đây?
Mặc dù cô đã quyết định ở lại bên cạnh một cách bình tĩnh, thời gian vẫn trôi qua chậm chạp. Cô bé im lặng, còn Aya, không có chủ đề chung để trò chuyện, chỉ vô thức ngước nhìn lên bầu trời.
"---A, Tsukishiro-kun."
Khi Aya đang ngơ ngác nhìn lên bầu trời xanh trong vắt không một gợn mây, một con quỷ xuất hiện. Đó là Mitsuki, dựa vào chiếc mặt nạ đỏ. Khi tháo mặt nạ ra, trán cậu đã lấm tấm mồ hôi
Mitsuki bồn chồn nhìn xung quanh rồi nấp sau một số dụng cụ chơi ở sân chơi. Cậu thò mặt ra và nhìn vào cô.
"Giữ bí mật nhé."
"Ể....? Sao tự nhiên--"
Trước khi cô kịp nói hết câu, Mitsuki đã nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.
Một lúc sau, cô nghe thấy tiếng bước chân dồn dập. Những người đến là nhóm bé trai đã vây quanh Mitsuki. Trước đó chỉ có ba đứa, nhưng giờ số lượng đã tăng lên năm đứa.
"Nè, chị gái đằng kia ơi. Con quỷ đó đi hướng nào vậy?"
Một trong những cậu bé hỏi Aya với giọng khinh miệt, chĩa thanh kiếm xốp mà cậu ta vừa dùng để đánh Mitsuki vào cô. Và với điều đó, Aya hiểu ra. Mitsuki đã chạy trốn khỏi những đứa trẻ này. Có lẽ sẽ rất thú vị nếu nói cho chúng biết Mitsuki đang ở đâu và xem cậu ấy bị đánh lần nữa, nhưng làm vậy sẽ quá tàn nhẫn với Mitsuki.
Hơn nữa, cô ấy không thích nhìn thấy Mitsuki bị bất kỳ ai khác ngoài cô ấy đánh bại một cách dễ dàng.
"Ồ, cậu ấy chạy đằng này, vừa chạy vừa khóc 'Ôi trời ơi, cứu tôi với!' đó."
"Nghe thấy chưa các cậu! Con quỷ đi hướng đó!"
"Đi thôi nào!"
"Tớ phải chặt đầu hắn!"
"Cảm ơn chị gái nhé!"
"Quỷ oni người đừng hòng chạy thoát!"
Các cậu bé chạy theo hướng sai mà cô ấy chỉ, vừa chạy vừa hò reo cổ vũ.
Khi mọi thứ dần trở nên yên tĩnh, Mitsuki bước ra, thận trọng quan sát xung quanh.
"Tớ có khóc lóc và kêu thế đâu chứ?"
"Tớ thì nghĩ cậu nên nói như vậy đó."
"Thánh kiếm đấy dù làm bằng xốp, nhưng bị đánh hết lực thì vẫn đâu đấy nhé. Ngay cả khi với sức của một đứa trẻ."
"Sao cậu lại để mình bị dồn vào đường cùng trong khi trước đó cậu rất muốn làm cho bọn trẻ khóc chứ?"
"Lũ nhóc thối tha này......."
Mitsuki, người trước đó đang âm mưu với vẻ mặt gian xảo, đã biến mất, thay vào đó là một cậu học sinh cao trung chưa trưởng thành đang càu nhàu với vẻ mặt nhướn mày.
"Dù sao thì, đó cũng là một trải nghiệm khó khăn."
"Đúng là vậy. Chúng tấn công tớ bằng tất cả sức mạnh, và chúng cứ liên tục rủ thêm bạn bè đến. Thật sự là địa ngục trần gian. Chúng mới chính là lũ quỷ thực sự chứ, haaa......"
"Thật tuyệt vời khi cậu nổi tiếng tới vậy, phải không?"
"Ai lại muốn theo cách này chứ........"
"Cậu nói đúng. Rốt cuộc thì cậu là kiểu con trai muốn được các cô gái yêu thích mà."
"..... Hả?"
"Cậu cứ bối rối mãi khi Yasuhara-san đến gần. Tớ có thể nhận ra điều đó ngay cả khi cậu không nói gì. Tuyệt vời quá phải không? Được cả bọn trẻ và Yasuhara-san yêu mến."
"Không, và Shizuku cũng chẳng mến tớ đâu. Sao vậy? Cậu đang giận chuyện gì à?"
"Tại sao tớ phải tức giận chứ?"
"Vì trông cậu có vẻ đang không vui."
Nếu Mitsuki nhìn nhận sự việc như vậy, thì sự khó chịu của cô ấy khi thấy Shizuku chạm vào cậu ấy một cách tùy tiện như thế chắc hẳn đã hiện rõ trên khuôn mặt rồi--
"Chị gái và anh trai đang cãi nhau à? Hai người không hòa thuận sao?" Cô bé ngồi đó, lo lắng hỏi, ánh mắt đảo qua lại giữa hai người. Bầu không khí căng thẳng đột ngột chắc hẳn đã làm cô bé sợ hãi.
Cuối cùng cô cũng đã nói chuyện được với Mitsuki, vậy mà cô lại nói ra một điều không cần thiết. Cô không hề có ý nói như vậy. Cô cũng không muốn làm một đứa trẻ nhỏ lo lắng. Giờ đã bình tĩnh lại, Aya cảm thấy tội lỗi và muốn rời khỏi nơi này ngay lập tức.
Nhưng Mitsuki là người hành động trước. Thay vì bỏ đi, cậu ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt bé gái và đặt tay lên đầu cô bé.
"Xin lỗi vì làm em giật mình nhé, nhưng anh chị không có cãi nhau hay gì đâu. Thực tế, anh chị là bạn tốt của nhau cơ."
"Nói dối. Bố mẹ em cũng từng nói là bạn tốt của nhau, nhưng sau đó họ lại chia tay....."
"Anh hiểu rồi...... Chắc em đã cô đơn lắm nhỉ."
"Em không cô đơn. Em có mẹ."
"Ồ, vậy sao. Em thực sự yêu mẹ nhỉ."
"...... Nhưng sẽ vui hơn nếu có cả bố nữa."
"Ừm. Ừm, anh hiểu."
Mitsuki nhẹ nhàng xoa đầu cô bé- người đang cắn môi như sắp khóc. Cậu làm điều đó với vẻ mặt dịu dàng.
Dù Mitsuki có phàn nàn thế nào đi nữa, cậu ấy vẫn rất tốt bụng. Chính vì sự tốt bụng đó mà cậu ấy khiến Aya cảm thấy vô cùng quyến rũ. Trong khi đó, cô lại chỉ lập tức nghĩ đến việc bỏ chạy.
Cậu thật tuyệt vời, Tsukishiro-kun.
Khi cô nheo mắt lại, Mitsuki tiến lại gần và thì thầm vào tai cô.
"Suốt thời gian qua cậu ở đây với bé gái này à?"
"!!"
Hơi thở của Mitsuki phả vào tai Aya khiến cô giật mình. Không hiểu sao, hành động đó lại khiến cô cảm thấy vô cùng xấu hổ, và cô nhanh chóng tránh ra một chút. Mitsuki nghiên đầu khó hiểu, và khi cô nàng trừng mắt nhìn, cậu lại tiến sát hơn.
"Đừng lùi lại, thế thì tớ khó tiết lộ bí mật này lắm."
"C-Cứ nói nhỏ thôi. Tai tớ vẫn nghe rõ mà, không cần cậu thì thầm vào tai tớ đâu."
"Ừm, được rồi. Cô bé đó không định ném đậu sao?"
Để đáp lại câu hỏi của Mitsuki, cô ấy kể lại cho cậu nghe những gì bé gái kia đã nói, rằng cô bé không đi vì không có bạn bè.
"....... Hiểu rồi."
Sau khi nghe cô gái nói xong, Mitsuki tiến lại gần và lấy mặt nạ quỷ che mặt.
"Đi lấy đậu đi, rồi anh sẽ cho em ném bao nhiêu tùy thích."
"Không. Ném đậu vào anh không vui đâu, onii-chan."
Nhưng lời đề nghị tử tế của cậu ấy đã bị phớt lờ hoàn toàn, và Mitsuki rũ vai xuống. Sau đó, cậu ấy ra hiệu cho Aya tiến lại gần.
"Ichinose, lại đây, rồi, đứng ở đây."
Aya ngoan ngoãn làm theo và đứng trước mặt Mitsuki. Về đội hình, họ đứng thẳng hàng theo chiều cao. Nhưng cậu định làm gì với chuyện này?
"Ừm, rốt cục thì cậu định--"
Đột nhiên, Mitsuki vươn tay từ phía sau ra và vòng tay ôm lấy cổ Aya.
Trong tư thế mà Aya cảm thấy như đang được ôm ấp, cô cảm thấy nhiệt độ cơ thể mình tăng vọt.
"Ahahaha! Tới lúc trả thù lũ nhóc kia rồi. Này, cô bé đằng kia!"
"C-Cái gì cơ."
"Gọi cho bạn bè của ngươi ngay lập tức đi."
"B-Bạn bè....?"
"Đúng vậy. Tât cả lũ trẻ ở đây hôm nay đều là đồng minh với mục tiêu đánh bại lũ quỷ Oni. Đi gọi chúng đi. Ta sẽ làm chúng bị thương và trả thù, ahahaha!!"
"Việc đó không liên quan gì tới em....."
"Nếu em không gọi, chị gái đây sẽ gặp chuyện chẳng lành đấy."
"C-Chuyện chẳng lành....?"
"Đúng vậy, cô ấy sẽ bị biến thành quỷ oni, và lũ nhóc muốn tống khứ cô ây sẽ ném đậu vào cô ấy."
Rõ ràng, Mitsuki muốn tạo ra tình huống mà cậu đang bắt giữ Aya làm con tin. Có thể cậu đã vòng tay quanh cổ cô ấy để tạo cảm giác như đang bóp cổ cô ấy.
Nhưng mà nhé, nhìn thế nào thì đây cũng là tư thế ôm mà!?!!???
Nhưng vòng tay của Mitsuki hoàn toàn không có chút sức mạnh nào. Thực tế, cô có thể cảm nhận được cậu ấy đang cẩn thận để không làm cô bị đau dù chỉ một chút. Mitsuki có lẽ không cố ý như vậy, nhưng trong đầu Aya không thể không có suy nghĩ ngọt ngào rằng mình đang được ôm.
"Kukukuku...... Thế nào? Không thấy thương xót cho chị gái này sao? Không muốn cứu chị ấy sao?"
"KHÔNG."
"Hả?"
Cô bé thờ ơ lắc đầu. Có lẽ phản ứng như vậy là điều tự nhiên. Aya không phải là người quý giá mà bé gái này đã kết bạn. Chuyện gì xảy ra với Aya cũng không nên ảnh hưởng đến cô bé.
Tuy vậy, Aya vẫn cảm thấy hơi buồn vì cô bé thậm chí còn không nghĩ đến chuyện đó dù chỉ một khoảnh khắc. Mitsuki cũng thì thầm "Phải làm gì giờ....." Có lẽ cậu cũng đang thấy bối rối.
"...... I-Ichinose, phối hợp đi chứ."
"H-Hyahhh!"
Những lời thì thầm bên tai khiến một âm thanh kỳ lạ thoát ra từ môi cô. Xấu hổ, Aya lấy tay che miệng lại.
"...... Sao thế?"
"Không..... Không có gì hết...."
"...... Ồ? Vậy, trông cậy vào cậu đấy."
Rồi, như thể muốn thúc giục cô ấy, Mitsuki bắt đầu ho liên tục.
"Khụ khụ!"
Không thể nào, mình làm sao diễn xuất khoa trương như Tsukishiro-kun được......
"Khụ khụ...."
Không thể đâu, không thể nào......
"Khụ! Khụ....."
Cậu ấy kiên trì quá....
"Khụ!"
.......... Thôi, kệ đi vậy, mình chẳng quan tâm nữa đâu--
"L-Làm ơn..... Hãy giúp chị với. Chi không muốn trở thành quỷ đâu."
"Em không biết......"
Dù cô ấy đã cố gắng hết sức nhưng dường như vẫn không có tác dụng với bé gái.
"Nếu em không đi tìm người giúp đỡ sớm, khi biến thành quỷ, chị sẽ tới bắt em trước!"
"Được rồi, em sẽ đi."
Không hài lòng với mọi chuyện, Aya nói với giọng gay gắt, và bé gái kia miễn cưỡng bắt đầu bước về phía chỗ đang ồn ào.
".......... Có phải cậu dọa em ấy sợ quá rồi không, Ichinose?"
"Hãy nhìn xem ai đang nói kìa."
Aya nhẹ huých vào bụng Mitsuki.
"Cậu.....! Đừng có nói mấy thứ không cần thiết."
"Đó là điều cần thiết."
"Ha....... Chắc là hết cách rồi nhỉ."
Vừa lúc cô nàng khịt mũi đáp lại, một con quỷ đeo mặt nạ xanh đi ngang qua và tiến về phía họ. Con quỷ xanh nhận thấy Mitsuki, liền tháo mặt nạ ra để lộ khuôn mặt, rồi khoanh tay lại. Đó là Akira, đang nghiêng đầu như đang suy nghĩ.
"Sao mày lại ôm cô ấy từ phía sau vậy......?"
Bị Akira hỏi một câu hỏi hoàn toàn tự nhiên, Aya chợt nhớ ra tình cảnh hiện tại của mình. Cô không muốn ai nhìn thấy mình trong bộ dạng này, nhưng cô đã bị nhìn thấy. Cảm giác xấu hổ lại dâng lên nhanh chóng.
Như bị giật mình, Mitsuki cũng buông tay, và cuối cùng cô cũng được tự do, nhưng cô vẫn không thể bình tĩnh lại, cứ bồn chồn không yên.
"Tao..... Tao không ôm cô ấy."
"Không, mày vừa ôm cô ấy."
"Tao chỉ đang bóp cô cô ấy thôi."
"Hả? Nghe thuyết phục không?"
Mitsuki- người đã tháo mặt nạ, tiến lại gần Akira, và hai người bắt đầu cãi nhau. Má Mitsuki đỏ ửng.
"Vừa nãy mày đi ngang qua một bé gái, đúng không?"
"Ừ, thì sao?"
"Cô bé đó nói không vui khi tham gia lễ hội, nhưng tao nghĩ cô bé muốn ném đậu"
"sao mày lại nghĩ thế?"
Mitsuki liếc nhìn Aya một lát rồi quay mặt đi.
"Có sự khác biệt giữa mạnh mẽ thực sự và tỏ ra cứng rắn. Khi ai đó tỏ ra cứng rắn, tao nghĩ đó là vì thực ra họ muốn nói điều ngược lại nhưng không thể, nên họ nói dối và tỏ ra cứng rắn. Cô bé đó trông giống như một người mà tao quen biết---Vì vậy tao nghĩ nếu tôi biến thành một con quỷ và nhiều đứa trẻ cùng ném đậu vào mình, cô bé ấy cũng có thể tham gia và vui chơi cùng."
"Tao hiểu rồi, vậy là mày đã tình nguyện đóng vai phản diện. Nhưng, nếu cô bé đó thực sự không muốn ném đậu thì sao?"
"Không, khá chắc là nhóc đó thích đấy. Nhìn cái này đi." Mitsuki nói, chỉ vào hình tròn trên đất mà bé gái đã vẽ khi nãy.
"Ừm… đây có phải là hạt đậu không? Chúng trông chỉ giống hình tròn thôi."
Theo Mitsuki, những thứ mà cô bé vẽ trên cát bằng cành cây là đậu Setsubun. Aya thậm chí còn chưa từng nghĩ đến điều đó. Cô chỉ nghĩ đó là những hình tròn. Akira cũng đang quan sát kỹ, nghi hoặc nói.
"Thôi, không cần bàn đến bức vẽ nữa. Vậy tại sao mày lại phải bóp cổ Ichinose-san?"
"Tao đã để Ichinose làm con tin. Nếu có con tin, nó sẽ tạo ra cảm giác hợp tác, như thể họ phải giải cứu cô ấy. Và điều đó rất phù hợp với một nhân vật phản diện."
"Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến trẻ con thích thú rồi."
"Nhỉ? Giờ thì vấn đề còn lại chỉ là cô bé đó có đủ can đảm để gọi bạn bè hay không thôi."
"Trong trường hợp đó, tao cũng sẽ giúp. Tao sẽ báo cho Hiyo và Shizuku."
"Trông cậy vào mày đấy."
"Chắc chắn rồi. Nhưng mà, sao tự nhiên mày lạ thế, Mitsuki? Trước đó mày còn chẳng có động lực gì cả."
"Dù sao thì đây cũng là công việc tình nguyện. Thỉnh thoảng làm một lần cũng không sao, phải không?"---
"Ừ. Tao may mắn lắm khi được tham gia vào kế hoạch thú vị này sau khi hỏi Hiyo xem mày ở đâu đấy."
"Hừm?"
"Không, tao chỉ muốn hỏi xem mày có ổn không, vì mày bị đối xử thô bạo như vậy mà."
"À. Tao vẫn chưa quên chuyện trả thù lũ nhóc đóđâu, nên ổn thôi."
"Đừng làm quá lên nhé. Thôi, giờ tao đi nói chuyện với Hiyo đây. Hẹn gặp lại sau."
Vẫy tay chào, Akira chạy bộ theo hướng cô bé vừa đi.
◆ ◆ ◆
[Mitsuki.]
Cuối cùng thì cũng có một khoảng yên tĩnh rồi--
Chợt, Ichinose tiến lại gần tôi.
"Thì ra đó là điều cậu đang nghĩ."
"Ừm."
Tôi bắt đầu cảm thấy bối rồi.
"X-Xin lỗi. Vì đã làm vậy mà không nói gì."
"Cái đó.... Ừm, vì bé gái đó nên tớ không phiền đâu."
Tôi cố gắng viện cớ với khuôn mặt đỏ bừng, và dường như không thể nhìn thằng vào mắt của Ichinose.
".....! Tsukishiro-kun, mau tới đây đi." Dù sao thì khi cô bé kia quay lại, chúng tôi vẫn sẽ phải thực hiện hành động 'bóp cổ' này thôi.
"Và về chuyện ban nãy, tớ thực sự chẳng hề thấy như vậy." Tôi nói.
"Cậu đang nói về điều gì vậy?"
"Về việc tiếp xúc với Shizuku. Cô ấy là người khá năng động, và chuyện như thế vẫn thường xảy ra, nhưng..... Nhìn tớ và Ichinose bây giờ xem?"
"....... Nhưng đó là vì tớ, đúng không? Nếu là Yasuhara-san thì cậu sẽ vui hơn là ở bên tớ...."
"Nếu cậu định nói thế, thì đó là vì cậu, Ichinose, mà tớ mới trở nên như thế này đấy."
Đúng, mặt tôi đỏ bừng, nóng ran, xấu hổ tới cự độ.
Khi Shizuku chạm vào tôi, dù có bối rối đôi chút nhưng nó không tới mức này. Tiếng tim đập thình thịch của tôi vang lên, và--
"Ô- ô, ở đây nè! Quỷ oni mà mọi người đang săn tìm!"
"A, quỷ oni đâu!?"
"Ta sẽ chém ngươi!"
Có vẻ nhờ lời của Akira, Hiyori dẫn một nhóm đông trẻ mẫu giáo đến, đi cùng là cô bé ban nãy. Có hơn mười đứa trẻ.
"Này này..... Có hơi nhiều quá không vậy....?"
"Là hậu quả do chính cậu gây ra mà, Tsukishiro-kun."
"Hừ..... Bực thật, không phản bác được."
"Có vẻ như cậu đã chuẩn bị kĩ lưỡng rồi."
"Haaa....."
Tôi thở dài. Lần này không những bị đánh bằng kiếm xốp mà còn bị ném đậu sao, nản thật....
"Gahahaha! Quỷ oni, cứ chạy đi ta xem nào! Này mấy đứa, quỷ oni kia kìa!"
Akira vừa chạy vừa cười vui vẻ, dẫn thêm nhiều bạn nhỏ mẫu giáo khác cùng với Shizuku đến.
"Tsk! Hết cách rồi."
Đeo mặt nạ quỷ oni, tôi chuẩn bị cho trận chiến sắp tới.
Ichinose đứng đó, dang rộng hai tay.
"Thôi nào, nếu cậu định ôm-... Bóp cổ tớ, thì hãy làm đi."
"Sao tự nhiên cậu lại có nhiều động lực thế?"
"Vì lợi ích của bé gái đó. Mau lên đi mà."
Hết cách rồi, dù xấu hổ, nhưng thật sự là hết cách--
Nhẹ nhàng, tôi dang rộng vòng tay và ôm lấy cô Ichinose. Cô nàng cũng phối hợp, áp sát vào người tôi hơn để thu hẹp khoảng cách.
"...... Chúng ta đâu cần đứng sát nhau tới vậy chứ."
"Bằng cách này, chúng ta có thể làm cho nó trông thực tế hơn. Và nếu đã làm thì phải làm cho đúng. Nếu không, bọn trẻ sẽ không thể vui vẻ được, phải không."
Đúng, đây chỉ là một màn kịch! Chỉ là tình thế ép buộc thôi!
"Kia kìa! Là quỷ oni!"
"Tiến lên nào các cậu!"
"Mấy đứa, hãy ném hết sức vào Mitsuk-- Ý anh là con quỷ, đừng nương tay nhé!"
"Dám bắt cóc chị gái, ngươi là kẻ tồi tệ nhất!"
"Sẵn sàng nào các cậu!"
Tôi hít sâu, hét lên thật lớn.
"Cứ việc, lũ nhóc con!"--
◆ ◆ ◆
[Aya.]
Khi cuộc hỗn loạn bắt đầu, tôi được Tsukishiro-kun ôm trọn trong vòng tay.
Fufu..... Đây là... sao mình lại thấy.... Hạnh phúc nhỉ?
Tôi cố gắng hết sức để che giấu nụ cười đang dần nở trên môi, hy vọng không ai nhận ra.
◆ ◆ ◆
[Dẫn truyện.]
Câu chuyện diễn biến sau đó như sau: Mitsuki, bị ném đậu và bị đánh tơi tả bằng kiếm xốp, đã bỏ chạy, và Aya được "giải cứu" bởi những đứa trẻ quả cảm--
Lễ hội Setsubun đã kết thúc, và Aya đang quan sát các bạn nhỏ chơi đùa trong sân trường cùng với Hiyori. Mitsuki và Akira cũng ở đó.
"Có thể vẻ ngoài không thể hiện điều đó, nhưng Mitsuki thực sự rất giỏi chăm sóc người khác. Cậu ấy thường bị hiểu lầm vì hay tỏ ra lạnh lùng như thể không quan tâm đến bất cứ điều gì đó."
"Vâng, tớ biết."
Giữa đám đông đang bị Mitsuki đuổi theo, bé gái kia đang chơi đuổi bắt, với nụ cười vui vẻ trên môi.
Sau khi lễ hội Setsubun kết thúc, cô bé được hai bạn gái khác mời "đến chơi với chúng tớ". Lúc đầu, cô bé có vẻ hơi do dự, nhưng khi Mitsuki nhẹ nhàng đẩy vào lưng, cô bé đã chạy đi với một tiếng "Vâng" vui vẻ.
"Anh trai, anh cũng chơi cùng em được không ạ?"
Không giống như Aya, người không thể làm gì giúp đỡ cô bé, Mitsuki đã tạo ra cơ hội để cô bé hòa nhập với những người khác, và giờ cô bé có thể chơi đùa như thế này.
Đó chắc hẳn là lý do tại sao cô bé lại thích cậu. Cô bé cứ kéo cậu theo một cách kiên quyết, không chịu buông, và Mitsuki, không thể từ chối, vẫn bị cuốn vào vòng xoáy đó.
"Dù vậy, cũng có hơi bất ngờ đó. Tớ không biết Mitsuki và cậu lại có quan hệ như thế. Hai người hẹn hò được bao lâu rồi?"
"Chúng tớ không hẹn hò."
"Sau cái ôm nồng nhiệt như thế? Chẳng khác gì cái ôm của tớ với Aki-kun cả."
"Ôm..... Xin đừng nói sai như vậy. Tớ chỉ là đang giả vờ như bị siết cổ bởi một con quỷ thôi..."
"Chẳng phải điều đó hơi quá lời khi mà trước đó cậu cười tươi như vậy sao?"
"T-Tớ cười vì Tsukishiro-kun cư xử thật thảm hại thôi."
"Ồ, đúng nhỉ. Cảnh Mitsuki bị đám trẻ con đánh cho tơi tả buồn cười thật đó."
"Phải rồi nhỉ? Chắc hẳn cậu sẽ khó mà nhịn được cười trong trường hợp đó, đúng không?"
Chỉ nghĩ đến điều đó thôi cũng khiến khóe miệng cô ấy cong lên.
"Không, đừng có hòng đánh lạc hướng."
"Cậu kiên trì thật. Tớ không có ý định chuyển chủ đề."
Đúng vậy. Lý do khóe miệng cô ấy vẫn cong lên ngay cả bây giờ chắc chắn không phải vì cô ấy đang nhớ lại lúc được Mitsuki ôm.
"Nhưng cậu không thích khi Shizuku chạm vào Mitsuki, đúng không?"
"....... Tại sao cậu lại nghĩ như vậy?"
"Vì cậu đang làm một vẻ mặt rất khó chịu. Có lẽ nên gọi đó là cau có. Cậu nhìn hai người họ với vẻ mặt mà người ta không bao giờ tưởng tượng được ở Ichinose-san thường ngày. Đó là lý do tại sao tớ lo lắng và bảo Mitsuki đi xem cậu thế nào."
Lúc đầu, vì không thấy Aya nên Hiyori đã bảo Mitsuki đi tìm cô.
"..... Hình như tớ đã gây ra rắc rối cho cậu."
"Tớ chỉ hơi lo lắng thôi. Cậu cứ đi lang thang thôi, tớ không muốn cậu lại bị lạc nữa."
"Về chuyện đó, tớ thực sự xin lỗi vì đã gây ra rắc rối....."
"Ahahaha, đùa thôi đùa thôi. Nếu cậu bị lạc, Ichinose-san, chúng tớ sẽ đi tìm cậu. Đừng lo."
"............. Sao cậu lại tốt bụng như thế?"
"Hửm?"
"Thông thường, chẳng phải việc một học sinh trung học bị lạc đường là điều phiền phức và gây rắc rối sao?"
"Không, vì cậu là bạn của chúng tớ mà--"
"Nè nè nè, hai người đã nói chuyện gì suốt thời gian qua vậy?"
Ngay khi Hiyori định nói điều gì đó, Shizuku đột nhiên đi tới.
"Trời ạ, tớ chuẩn bị tung đòn kết liễu rồi, đừng có ngắt lời chứ."
"Ể? Cậu định tung ra chiêu thức đặc biệt sao?"
"Dĩ nhiên là không. Dù sao thì, cậu làm gì ở đây vậy?"
"À~ Tớ chỉ là thấy Ichinose-san và cậu trò chuyện vui vẻ quá, trông thật dễ thương. Nên nếu không làm phiền, cho tớ tham gia với nhé."
"Đừng cố giành lấy phần còn lại, hãy tự mình nói chuyện với cậu ấy đi chứ. Mà, tớ không nghĩ là cậu sẽ hợp với Ichinose-san đâu, Shizuku."
"Ể! Sao vậy!? Tớ đã làm gì khiến Ichinose-san ghét sao!?"
"Hãy suy nghĩ về hành động của chính mình đi."
"Tớ đâu làm gì đâu! Đúng không, Ichinose-san!?"
"Vâng. Trực tiếp. Đến tớ......"
"Thấy chưa! Trời ơi, đừng làm tớ sợ thế chứ!"
Nắm lấy vai Hiyori, Shizuku bắt đầu lắc mạnh cô nàng.
"Chóng mặt quá, mau dừng!-"
"A!"
Mặc dù bị Hiyori đánh nhẹ vào đầu, Shizuku vẫn mỉm cười vui vẻ. Hiyori trông có vẻ bực bội, nhưng khóe miệng lại nhếch lên.
"Ừm, chắc là không nên thông qua Hiyori được. Tớ phải tự mình làm quen với cậu. Vậy nên, một lần nữa. Rất vui được gặp cậu, Ayacchi."
Aya, người chưa từng đối mặt trực tiếp với Shizuku trước đây, dù cả hai học cùng lớp, thẳng lưng khi ánh mắt hai người chạm nhau. Thêm vào đó, bàn tay phải chìa ra và biệt danh lạ lẫm khiến cô nàng choáng váng.
"Ể? Ayacchi....? Xin.... Chào?"
Aya cố gắng xử lý thông tin trước mắt, và một câu hỏi chợt nảy ra trong đầu cô.
"Ayacchi?"
"Đó là biệt danh của cậu, Ichinose-san."
"Một biệt danh.... Như vậy. Nghe có vẻ như chúng ta rất thân thiết...."
'Thánh nữ' ũng là một biệt danh, nhưng cô ấy không thích nó, nên cô ấy không thực sự chấp nhận nó là của mình. Vì vậy, đây là lần đầu tiên cô ấy được gọi bằng một biệt danh có chứa tên của mình và rõ ràng là ám chỉ đến cô ấy, và cô ấy không biết phải phản ứng như thế nào.
"Tớ cũng thích. Biệt danh sao..... A, tớ sẽ gọi cậu là Ayaya." Hiyori cũng vui vẻ mà hùa theo.
"Nhỉ, nhỉ? Từ giờ trở đi, tớ muốn chúng ta ngày càng thân thiết hơn. Và biệt danh là cách tốt nhất để làm điều đó."
Chứng kiến Hiyori và Shizuku hào hứng như vậy, Aya không thể theo kịp, nhưng không hiểu sao, lòng cô lại cảm thấy ấm áp và dễ chịu.
Họ nhìn cô như một người bạn, không phải với tư cách là 'Thánh nữ'.
Hiyori là kiểu người cô ấy thấy khó chịu, còn Shizuku thì phiền phức, nhưng—việc họ khiến cô ấy cảm nhận được những điều cô ấy chưa từng cảm nhận trước đây, giống như Mitsuki- người đầu tiên cô dám mở lòng vậy.
"Ba người đang làm gì thế?"
"A, Mizukicchi! Nghe này nghe này! Chúng tớ ấy, vừa mới đặt biệt danh cho Ichinose-san đóa, là 'Ayacchi' đóa!"
"Hửm.... Ayacchi, vì tên cô ấy là Aya?"
Mitsuki, người vừa chạy đến, liếc nhìn Aya. Đó là lần đầu tiên cậu gọi tên cô, và tim cô bắt đầu đập nhanh hơn.
"Ừm, biệt danh khá hay, nhỉ~?"
"Sao cậu lại nói với giọng điệu như vậy chứ?"
Shizuku phồng má lên nhìn Mitsuki, người vừa cười nhạo cô.
"Không, ý là, gu đặt tên của cậu, cậu biết đấy, kiểu như Udon chẳng hạn."
"Tớ thích mì Udon, nên bé ấy là Udon, có sao đâu chứ."
"Đúng vậy nhỉ Mitsuki. Udon không được. Lẽ ra phải là Daifuku mới đúng chứ."
"Cậu thì khác quái gì chứ, Hiyori."
Vừa lúc Aya nghĩ mình có thể hòa thuận với Shizuku, thì cô lại bị thu hút bởi việc cô nàng liên tục đánh vào lưng Mitsuki để thể hiện sự bất mãn.
"Ôi, xin lỗi, Ayacchi. Chúng tớ hơi quá lời. Cậu không biết, phải không? Udon ấy--"
"Tớ biết, là tên bé mèo cậu nuôi ở nhà, Yasuhara-san."
"Ể? Sao cậu biết."
"Vì tớ là người tìm thấy bé mèo đó đầu tiên, chứ không phải Tsukishiro-kun."
"....... Thật vậy sao!?"
Vì lý do nào đó, Aya cảm thấy bị bỏ rơi và đã nói ra điều đó. Mắt Shizuku mở to, và tất nhiên, cô ấy rất ngạc nhiên. Giọng cô ấy rất lớn.
"Vâng. Cảm ơn cậu vì luôn chăm sóc Udon rất tốt. Nhưng hãy cẩn thận đừng cho em ấy ăn quá nhiều, dù có dễ thương đến đâu đi nữa."
"Cậu thậm chí còn biết điều đó sao!? Bằng cách nào vậy!?"
"Vâng, vì Tsukishiro-kun luôn cho tớ xem ảnh Udon."
"Thật sao!?"
Shizuku nhìn Mitsuki như muốn xác nhận. Mitsuki, người có lẽ không ngờ Aya lại tiết lộ điều đó, gật đầu với vẻ bối rối.
"Ể? Ể? Mizukicchi và Ayacchi thân thiết với nhau á??"
Shizuku ôm đầu, mắt đảo tròn. Đó là phản ứng tự nhiên. Cô ấy cư xử như thể hầu như không có liên hệ gì với Mitsuki ở trường nên việc cô ấy phản ứng như vậy là hoàn toàn dễ hiểu.
"Vâng, chúng tớ rất thân thiết. Ví dụ như món ăn ưa thích của cậu ấy là karaage, hay việc cậu ấy cực kỳ kém về khả năng tập trung. Hoặc việc cậu ấy bất ngờ lại có gu chọn quà rất tốt. Tớ biết nhiều hơn Tsukishiro-kun. Chúng tớ thân thiết lắm, phải không?"
Hừm!
Aya ưỡn ngực và nói với Shizuku với nụ cười tự hào. Cô ấy biết rất nhiều về Mitsuki.
"Ồ..... Tớ hiểu rồi, cậu biết nhiều về Mizukicchi nhỉ."
"Tớ đã quen biết Tsukishiro-kun từ lâu rồi."
Aya không khỏi cảm thấy vui vì cô biết những điều về Mitsuki mà Shizuku không biết.
"Này này, Ichinose, dừng lại được không? Xaais hổ quá. Còn về việc Tập trung, không phải là tớ kém, mà là trí nhớ của cậu quá tốt thôi, Ichinose. Tớ đã thắng cậu nhiều lần ở trò Old Maid rồi mà." Mitsuki nói, che miệng lại, vẻ mặt ngượng ngùng..
"Ư-Ưm......." Má Aya cũng đỏ ửng lên khi nhận thấy mình vừa lỡ lời.
Shizuku sẽ không biết phải phản ứng thế nào trước lời khoe khoang của cô về Mitsuki, nhưng cô đã quá tự mãn và buột miệng nói ra. Bầu không khí trở nên kỳ lạ và khó xử.
"À. Dù sao thì. Cậu đến đây làm gì vậy, Mitsuki?"
"Đúng rồi. Một vài bé gái nói rằng cũng muốn chơi với Ichinose, nên tớ đến để đón cậu."
"V-Vậy thì mau lên thôi. Nếu để lũ trẻ chờ đợi thì cũng không hay."
Không muốn bỏ lỡ cơ hội trốn thoát hoàn hảo này, Aya đẩy lưng Mitsuki và tiến về phía chỗ các bé gái đang đợi. Cô có thể nghe thấy Hiyori và Shizuku thì thầm phía sau mình.
"Ể~? Ayacchi có th- Mizukicchi không nhỉ?"
"Ừm ừm, trông thì có vẻ là vậy rồi."
"Nghiêm túc sao!?"
Bất ngờ trước giọng nói to bất thường của Shizuku, Aya quay lại và thấy hai người họ đang tỏ vẻ ngượng ngùng và vẫy tay chào một cách vụng về.
Th- có nghĩa là gì?
Aya vẫn không thể hiểu được ý nghĩa của lời thì thầm đó.
◆ ◆ ◆
[Mitsuki.]
"A.... Hôm nay mệt thật." Tôi nói với giọng uể oải.
Ichinose sau khi chắc chắn không còn ai khác ở gần, đã chạy nhỏ tới gần tôi và cùng đi bộ về.
"Dù sao thì, hôm nay cậu đã được các em nhỏ yêu mến mà, cậu đã làm rất tốt."
Tôi đã phải liên tục di chuyện. Tôi phải chạy, phải cõng những đứa trẻ trên vai, cuối cùng là cả lưng nữa.
"Không, chỉ là lũ nhóc đấy tìm ra được một đối tượng thú vị để chơi đùa thôi."
"Nhưng các em ấy trông rất vui mà. Có vài bé con khóc và không muốn cậu về đó, phải không?"
Ừ thì, dù có hơi phiền, nhưng chơi đùa với đám nhóc này.... Cũng không tệ?
"Tớ chỉ cảm thấy nhẹ nhõm vì được tự do thôi."
"Xem ai đang nói kìa. Trước khi chúng ta đi, cậu suýt khóc đó."
"Chỉ là xúc động quá mức vì thanh công làm lũ nhóc đấy khóc thôi."
"Vâng, vâng, chúc mừng cậu. Cậu đã đạt được mục tiêu của mình rồi nhỉ."
"Đúng vậy!"
Cái gì mà sắp khóc chứ?
"....... Hôm nay cậu thật tuyệt vời, Tsukishiro-kun."
"H-Hả? Sao vậy?"
"Không, chỉ là tớ không thể làm gì cho bé gái đó, nhưng cậu đã làm cho em ấy mỉm cười. Vì thế, tớ nghĩ cậu thật tuyệt vời."
"Tớ chẳng làm gì, là do em ấy đã dũng cảm thôi. Hơn nữa, chẳng phải cậu mới là người tìm thấy và ở bên nhóc đó sao, Ichinose. Là tớ thì cá chắc là sẽ sợ hãi mà bỏ chạy thôi."
"Đúng vậy nhỉ."
"Ừm."
"Fufufu."
Hình như tôi vừa tự nói xấu mình à.....?
"Với lại, cậu cũng là người quan trọng với em ấy mà? Em ấy đã không hề gọi Shizuku hay Hiyori mà muốn chơi cùng cậu, chẳng phải con bé cũng rất vui khi cậu ở bên cạnh sao."
"........ Nếu đúng là vậy thì tớ rất vui."
"Ừm, từ kinh nghiệm bản thân, đúng là ở bên cậu rất dễ chịu?"
"Ể?"
Có lẽ cô ấy nghĩ rằng tôi đang cô gắng để động viên, nhưng sự thực chính là như vậy.
"Dù sao thì, một ngày nào đó cậu sẽ là một người cha tốt, Tsukishiro-kun."
"Trong trường hợp đó, tớ phải kiếm được bạn đời đã chứ."
"Đúng vậy nhỉ."
◆ ◆ ◆
[Dẫn truyện.]
"Chắc hẳn sẽ rất khó khăn cho bất kỳ cô gái nào không có tấm lòng rộng lượng như tớ."
"Khụ khụ!!"
Khi cô ấy bày tỏ ý kiến chân thành của mình, Mitsuki đột nhiên ho sặc sụa như thể bị nghẹn.
"...... Cậu không sao chứ?"
"Không, không sao....."
Khi Aya nhìn vào mặt Mitsuki, cậu ta ngoảnh mặt đi như muốn trốn thoát. Má cậu hơi đỏ ửng, Aya nghiêng đầu.
Không có ý khác.... Cô ấy không có ý khác.....
Lẩm bẩm trong đầu, Mitsuki cố bình tĩnh lại.
Mặc kệ Mitsuki, người đang chìm đắm trong thế giới riêng của mình, cô tưởng tượng xem sẽ thế nào nếu cậu ấy có bạn gái.
Cô gái hẹn hò với Mitsuki chắc hẳn sẽ chu đáo, tốt bụng và biết quan tâm. Một cô gái dễ thương, thẳng thắn khi muốn được chiều chuộng. Dường như chẳng có chỗ cho một người như Aya.
"Dù nói là rộng lượng, nhưng cậu lại khá hẹp hòi đấy, Ichinose."
"Hưm! Đó là vì cậu khiến tớ trở nên như vậy, Tsukishiro-kun."
"Vậy là cậu đã biết rồi à."
Bực mình trước nụ cười thách thức của Mitsuki, Aya huých nhẹ vào khuỷu tay cậu.
"Cậu im lặng đi."
Khi cô ấy phồng má lên, Mitsuki bật cười lớn. Cậu cười đến nỗi nước mắt trào ra khóe mắt.
Khóe miệng Aya cũng dãn ra.
Nếu Mitsuki bắt đầu hẹn hò với ai đó, liệu Aya có còn tiếp tục được vui vẻ như khoảng thời gian này không?
Trong thâm tâm, dù ích kỉ, nhưng cô đã mong muốn thời điểm đó đừng đến--
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
ngay cạnh đây còn j-)) Tự sự à :v