Dùng tiền diệt phe Bảo thủ, dùng lý diệt phái Bài ngoại. — Nhân viên văn phòng cuồng hiệu suất chuyển sinh về thời Bakumatsu. Vì nội chiến tốn kém nên tôi sẽ dùng Toán học và Quỹ đen để viết lại lịch sử.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2484

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Webnovel - 1-10

1-10

Side: Kannushi và người cha

“Trong năm qua đứa trẻ đó, là Touji phải không, có biểu hiện gì lạ không?”

“Đúng vào ngày con ghé thăm nhà, sau khi con đưa cho nó cuốn Jinkoki mà con mua ngày xưa, nó đã bắt đầu đọc thông viết thạo một cách trôi chảy rồi ạ.”

“Ta nhớ ngươi chỉ làm được tính toán cơ bản, chứ không hứng thú mấy với toán pháp, cớ sao lại giữ cuốn Jinkoki đó lại làm gì?”

“Vì con là thứ nam, nên con nghĩ trang bị cho mình càng nhiều kỹ năng càng tốt. Hơn hết đây cũng là cái nôi của phái Seki, con nghĩ nếu có duyên thì tốt, nhưng hơn cả duyên phận, con không được ban cho tài năng. Con chẳng giải được gì ngoài mấy thứ được dạy ở Terakoya.”

“Nếu có tài viết lách như thế, thì chắc ngươi đã chẳng cần làm mấy chuyện thừa thãi đó rồi, nhỉ.”

“Thật ngại quá ạ. May mắn là con tìm được nơi ở rể, nên không lo thiếu việc làm. Hơn nữa, ở Hino người ta cũng hay nhờ con viết thuê, tất cả là nhờ sự chỉ dạy của sư phụ.”

“Nếu chỉ với tài viết lách mà không kiếm được việc, ta đã chuẩn bị sẵn một vị trí thầy giáo ở Terakoya của ta cho ngươi rồi.”

“Thật cảm tạ những lời ấy của người. Mà chuyện của Touji là sao ạ? Thằng bé đã làm điều gì thất lễ sao?”

“Yên tâm đi. Nó chẳng làm gì cả. Chỉ là nói chuyện chút thôi. Mà ngươi vừa bảo, ngươi đưa cuốn Jinkoki cho thằng bé, rồi nó biết đọc biết viết à.”

“Vâng. Như con đã nói trước đây, nó là đứa trẻ có hứng thú với tính toán, thầy giáo ở Terakoya tại Hino cũng bảo thế. Nó học đọc để đọc thứ mình thích, chữ viết có khi còn đẹp hơn cả anh trai Yaichi nữa.”

“Thằng bé đó, nó không coi Jinkoki là sách đọc đâu. Nó đang thực sự giải toán đấy.”

“Thật ạ? Ở nhà con chỉ thấy nó vừa ôm đầu rên rỉ vừa lầm bầm gì đó, nên con đã bảo nó chỉ được làm thế khi trời còn sáng thôi.”

“Đó là một kỳ tài. Khác với thiên tài. Cũng không phải tú tài. Gọi là kỳ tài mới thích hợp.”

“...Kỳ tài, ư? Chuyện bất ngờ quá, con không biết phải nói sao nữa.”

“Hồi nó đến đây một năm trước, những lời thằng bé nói cứ lởn vởn trong đầu ta mãi. 『Vì không đọc được nên không giải được』. Điều này có nghĩa là 『Nếu đọc được thì sẽ giải được』, không còn gì khác.”

“Như thế thì đâu gọi là kỳ tài ạ?”

“Đừng vội. Đầu tiên, ngôi đền này cũng có khá nhiều kẻ thích toán pháp lui tới, nhưng hầu hết là 『Đọc được mà không giải được』. Đó là chuyện thường. Huống hồ ở tuổi thằng bé, cửu chương còn chưa thạo. Ngay cả Yaichi cũng thế phải không. Nhưng nó làm được. Đến mức đó thì chỉ là một đứa trẻ giỏi tính toán thôi. Kỳ lạ thay, chính ngươi cũng có bản tính này. Đúng không?”

“Quả đúng là vậy ạ.”

“Đây chính là điểm kỳ lạ của toán pháp, thích toán pháp và giỏi toán pháp không nhất thiết đi đôi với nhau. Giỏi tính toán nhưng không thích toán pháp là chuyện chẳng hiếm. So với thư pháp thì sao? Giỏi nên thích, thích nên giỏi, điều đó luôn song hành.”

“Con lờ mờ hiểu được ý người rồi ạ.”

“Về toán pháp ấy à, đây là suy nghĩ của riêng ta thôi, ta cho rằng đó là việc tìm cách đo đạc những thứ thực tế không thể đo được. Đối tượng cần đo có thể là diện tích, sản lượng lúa, chiều cao hay phương hướng, chỉ khác nhau ở đó thôi. Không ai biết chiều cao của núi Phú Sĩ hay thành Edo. Nhưng người ta muốn đo. Ta nghĩ đó chính là dục vọng của một toán gia. Nói cách khác, có thể gọi là bị dục vọng ám ảnh.”

“Đúng là trong lòng con luôn có suy nghĩ 『Để làm gì chứ』, nên có lẽ con mới bỏ dở cuốn Jinkoki giữa chừng.”

“Quay lại chuyện của Touji, ta hoàn toàn không cảm thấy dục vọng đó ở thằng bé. Ngược lại, nó còn có vẻ gì đó thấu triệt sự đời. Nhưng với một lý lẽ hoàn toàn khác biệt với lý lẽ của các toán gia, nó giải các câu hỏi trong Jinkoki, đọc lời giải, rồi đưa ra cảm tưởng rằng: 『Vì cảm thấy không được thoải mái lắm, nên phần lớn chỉ dùng để tham khảo xem đáp án có đúng hay không thôi』. Tức là, đại tiền đề là nó đã giải được rồi. Sau đó, nó có lý lẽ và cách giải của riêng mình, rồi đem so sánh với sách. Một đứa trẻ ranh như thế mà lại làm được vậy đấy.”

“Là kẻ không có tài cán gì về toán pháp, con không biết phải nghĩ sao, nhưng ý định của Sư phụ là gì ạ?”

“Tạm thời nó vẫn còn là trẻ con. Bắt làm cái gì cũng là quá sớm. Cứ quan sát đã. Chỉ là, chưa đầy một năm nữa chắc nó sẽ muốn đến báo cáo với ta thôi. Khi nào Touji nói 『Con muốn đi』 thì hãy dẫn nó đến. Việc ngươi cần làm là không được cản trở sự phát triển của nó. Đừng cưỡng ép lấy lại cuốn Jinkoki, cũng đừng xúi giục hay ép nó phải cầu học. Cứ đừng làm gì thừa thãi là tốt nhất.”

“Ra là vậy. Vậy con sẽ dõi theo thằng bé như thế. A, đằng kia là nhà con, mẹ vợ, Yaichi và Mine đã đến rồi.”

“Không thể để họ chờ được. Xin lỗi vì đã làm mất thời gian của ngươi. Ta sẽ gửi đồ đến chỗ ngươi ở Hino sau, hãy đưa cái đó cho Touji nhé.”

“Vâng, con xin cảm ơn...”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!