1-16
Side: Uchida Gokan
Ta vốn định mắng cho Toyama một trận. Nhưng nhìn dáng vẻ tiều tụy đến cùng cực kia, những vết nhăn nhúm do bị nắm chặt để trút giận nhưng rồi vẫn gắng gượng chịu đựng, định xé bỏ mà rồi lại dừng tay. Hắn đã cố gắng kiềm chế đến phút chót. Nhìn vào dấu vết bị cháy sém bởi bàn ủi than, hay số lượng những chỗ mép giấy bị rách, đủ thấy tâm can hắn đã bão táp, giằng xé dữ dội đến mức nào.
Quả thực, thứ này không thể được công nhận là toán pháp. Đây không còn là câu chuyện về sự khác biệt trường phái giữa phái Seki hay phái Saijo nữa. Ta hiểu rằng, những kẻ càng quyết tâm dâng hiến cả cuộc đời cho toán pháp, lại càng không thể chấp nhận được nó. Trước mắt, ta quyết định cho Toyama nghỉ ngơi một chút, ít nhất cũng phải sắp xếp để giảm bớt gánh nặng điều hành trường tư thục cho hắn.
Không ngờ việc học Dương toán với tư cách là quan chức Thiên văn lại có ích cho những việc ngoài công vụ thế này. Lời giải này gần gũi vô cùng với các phương pháp của Dương toán. Hơn cả chuyện đó, cái gọi là Sudoku này, nó thực sự được làm rất tốt. Thứ này chắc có thể tạo ra được cả loại tám mươi mốt ô ấy chứ. Hai chữ “tân tiến” chính xác là dành cho việc này. Với Dương toán, ta từng phải trầm trồ vì sự khác biệt trong phương pháp, nhưng Sudoku thì không bàn về phương pháp. Suy luận theo trình tự. Chỉ đơn giản có vậy, thế mà tùy thuộc vào vị trí và con số được viết ban đầu, độ khó có thể thay đổi muôn hình vạn trạng.
Cũng lâu rồi ta mới đến chốn này, nhưng e là Toyama đã gây ra chút chuyện thất thố nào đó rồi. Trong tình huống này, có lẽ ta nên nhún nhường một chút để nghe ngóng tình hình thì tốt hơn.
–
Uchida Gokan và Kannushi
“Đã lâu không gặp. Thật ngại quá vì bẵng đi một thời gian không liên lạc.”
“Để một vị quan lớn của Mạc phủ phải cất công đến tận chốn này, thật thất lễ quá.”
“Không không, đâu có gì. Phái Seki chúng ta và ngôi đền này chẳng phải có quan hệ nương tựa lẫn nhau sao. Chúng ta đã được giúp đỡ rất nhiều nhờ con mắt tinh đời của Kannushi-dono. Trái lại, ta mới là người phải xin lỗi vì cứ lấy cớ bận rộn mà mãi không ghé thăm.”
“Nào, gác chuyện đó sang một bên, nhìn thái độ đó thì chắc là ngài xem rồi phải không?”
“Vâng. Cái thứ đó là sao vậy chứ? Chưa bao giờ tôi cảm thấy biết ơn con mắt nhìn người của Kannushi-dono như lần này. Toyama cũng đã suy sụp lắm rồi.”
“Thứ ngài muốn xem đang ở đằng kia. Chúng ta vừa uống trà vừa nói chuyện nhé.”
“Ta cũng đã xem cái gọi là Sudoku đó rồi. Cái đó quả thực rất tuyệt. Một trò chơi sử dụng những con số vô cùng ngoạn mục. Ta đã rất ngạc nhiên đấy.”
“Đúng không? Nếu nhìn nhận kỹ càng thì sẽ thấy nó như thế, nhưng Toyama-dono vẫn còn non nớt lắm. Có vẻ như y chỉ nhìn thấy con đường mình tin tưởng, những thứ mình muốn tin mà thôi. Chức vị quyền chưởng môn xem ra vẫn chưa thể nhường lại được rồi.”
“Có lẽ do ta cứ mải mê với chức vụ Thiên văn nên đã lơ là việc chỉ dạy đệ tử. Thật lòng xin lỗi.”
“Không không, dù thế nào đi nữa, thứ đó nếu không phải là ngài thì chẳng ai phán đoán nổi đâu. Ta hoàn toàn không biết phải nhìn nhận nó như thế nào cả.”
“Để ta xem qua nào... Hả! Ơ? Cái gì?”
“Đúng chứ? Ta nghĩ thứ này kích thích quá mạnh nên không dám đưa cho Toyama-dono xem. Khi đích thân chép lại, ta càng ngẫm thấy nó có cái lý của nó. Chỉ là đối với ta, nó nằm ngoài lý lẽ thông thường. Bằng cái lý lẽ chỉ riêng kẻ đó hiểu, kẻ đó đã giải một câu hỏi toán pháp bằng một tư duy phi toán pháp. Và nhìn qua thì đáp án hoàn toàn khớp. Đây lại là một điểm kỳ lạ nữa của toán pháp.”
“Theo thiển ý của ta, toán pháp có phái Seki, phái Saijo và nhiều trường phái khác, nhưng rốt cuộc dù cách giải khác nhau thì đích đến vẫn là một đáp án giống nhau. Ví như thư pháp, đó chỉ là sự khác biệt về thứ tự nét bút. Cuối cùng vẫn thành một chữ như nhau. Thế nhưng, cái này thì ta không biết phải phán đoán sao nữa. Ta có thể nhận giữ cái này được không?”
“Ta gọi ngài đến là để đưa cái này cho ngài đấy. Mang đi giùm cho. Ta muốn buông tay khỏi nó rồi.”
“Kannushi-dono tuy không đến mức như Toyama, nhưng xem chừng cũng lao lực lắm rồi nhỉ.”
“Đương nhiên là vậy rồi. Đúng vào cái thời điểm hốt bạc trong năm thì lại nhận được cái Sudoku và thứ này. Nhờ ơn nó mà ta phải làm thêm cái việc thừa thãi là gấp rút viết và treo thẻ bài toán đố lên đấy.”
“Hửm? Nói vậy nghĩa là, lời giải này và cái Sudoku kia, là cùng một vị làm ra sao?”
“Tất nhiên là vậy rồi. Nếu những sinh vật nằm ngoài lý lẽ kiểu đó mà tăng thêm thì ai chịu cho thấu.”
“Cái Sudoku đó là như thế nào? Chẳng lẽ Kannushi-dono đã chỉ thị người đó nghĩ ra một câu hỏi có thể dâng lên đền sao?”
“Không không, trước đây ta có tặng Touji một món quà nhỏ. Thế là nó bảo đây là vật đáp lễ.”
“Đáp lễ? Vậy là người đó không thực sự định làm thẻ bài toán đố, mà chính Kannushi-dono nhận ra sự kỳ diệu của trò chơi đó và quyết định dâng lên dưới hình thức thẻ bài sao?”
“Chính phải. Ngài cũng thấy cái đó thú vị đúng không. Toyama-dono thậm chí còn chẳng thèm nhìn, cứ khăng khăng gọi nó là phương trận lỗi.”
“Kannushi-dono, xin hãy châm chước cho hắn. Hắn cũng là một kẻ nghiêm túc với toán pháp phái Seki theo cách của riêng mình mà thôi.”
“Xin lỗi, có vẻ ta vẫn chưa đủ độ lượng rồi.”
“Vậy vị Touji đó là người thế nào? Tại sao một tài năng dị biệt đến nhường này lại ẩn giấu đến tận bây giờ? Nghe câu chuyện thì có vẻ thân thiết đến mức tặng quà cho nhau. Hai người quen biết bao lâu rồi?”
“Phải rồi, ta vẫn chưa nói chuyện đó nhỉ. Lần đầu ta gặp Touji là khoảng một năm rưỡi trước. Rồi khoảng một năm sau ta đưa câu hỏi, và cuối năm nay nó mang đến trả lời. Khi đó nó bảo đã giải xong cuốn Jinkoki, nên ta tặng cuốn Hatsubi Sanpou và nó có vẻ vui lắm.”
“Hô, giải xong Jinkoki sao. Nhưng nếu mất đến một năm rưỡi thì tôi không nghĩ đó là tài năng gì đặc biệt lắm.”
“Lúc mới gặp, nó đã nói là 『Vì không đọc được nên không giải được』. Thế là cha nó đưa cuốn Jinkoki cho nó như một cuốn sách tập đọc, và nó nói là đã học chữ từ đó.”
“Không đọc được? Sách tập đọc? Sao tôi nghe cứ thấy mơ hồ thế nào ấy nhỉ...”
“Ồ, ta quên chưa giải thích về nhân vật chính Touji nhỉ. Touji là con trai đệ tử của ta, đã từ Fuchu đến ở rể tại Hino. Năm nay chắc nó lên bảy hay lên tám gì đó thôi.”
“Hả??? Trẻ con á? Eh???”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
