1-17
“Xin thứ lỗi. Tại hạ tên là Uchida, được sự giới thiệu của Kannushi-dono ở đền Okunitama tại Fuchu mà tìm đến đây. Tại hạ muốn xin gặp Touji-dono đây để hỏi chút chuyện về toán pháp...”
“Hả, Touji sao? Chắc nó ở nhà đấy ạ. Mine, Touji đâu rồi?”
“Niinii, đang ngủ ở đằng kia kìa.”
““Đang ngủ á?””
“Ngài bảo là do Sư phụ giới thiệu đúng không ạ?”
“Vâng, tôi đã được nghe Kannushi-dono kể về Touji-dono.”
“Xin ngài chờ một chút, tôi sẽ gọi nó ra ngay.”
…
Chỉ vài giờ trước, tôi đã bị đánh cho bầm dập tơi tả ở võ đường kiếm thuật. Nói chính xác hơn thì không chỉ mình tôi, nhưng tôi là đứa bị “chăm sóc” đặc biệt nhất.
Hiếm khi thấy Katsuta-san và Ishida-san tranh cãi với nhau. Tóm tắt câu chuyện thì có vẻ Ishida-san đã ra tay tán tỉnh cô gái mà Katsuta-san đang nhắm tới. Tôi tự hỏi nói mấy chuyện trai gái ở nơi có trẻ con thì có tốt cho giáo dục không. Nhưng mà chuyện tình cảm nam nữ thì thời nào, ở đâu cũng không bao giờ dứt, tôi cứ thản nhiên nghĩ thế.
“Nói to dõng dạc từ bụng ra xem nào!”
“Thế thì làm sao thành võ sĩ đạo chân chính được!”
“Chưa đủ khí thế!”
Cái thuyết tinh thần được bật hết công suất.
Tôi lỡ mồm buột miệng,
“Đừng có vì bị cướp mất gái mà trút giận lên đầu trẻ con chứ”, và thế là vận hạn ập đến. Có vẻ họ đã nghe thấy.
“Được rồi, nhóm nhỏ tuổi nghỉ ở đây. Hôm nay mệt rồi đúng không? Về ngủ sớm đi nhé. Touji, trông nhóc có vẻ vẫn còn sung sức lắm, vậy thì thế này đi, khi nào nhóc lấy được một điểm từ Toshi thì mới được nghỉ.”
Hả? Đừng có bắt tôi làm cái việc mà ngay cả Soujirou cũng chịu thua chứ. Mà Ishida-san này, chuyện này cũng có lỗi của anh đấy, làm ơn cản cái gã nhiệt huyết này lại giùm cái.
Tôi không thốt nên lời. Kết cục là mệt rã rời. Mệt đến mức muốn dùng thanh trúc kiếm làm gậy chống luôn. Giờ tôi chẳng làm được gì nữa sất.
“Niinii về rồi, chơi thôi~”. Xin lỗi nhé, Mine. Sự dễ thương của em cũng không lại được với cơn mệt mỏi này đâu. Có lẽ vì an tâm khi đã về đến nhà an toàn, tôi buông xuôi ý thức ngay lập tức.
“Touji, dậy mau!”
“Touji, có khách đến tìm con kìa. Nhanh lên.”
Thể lực hoàn toàn chưa hồi phục tí nào. Đã thế cơn đau cơ bắt đầu ập đến rồi. Tuổi trẻ đúng là đáng sợ thật. Nhưng mà, thế này thì quá đà rồi đấy. Tôi vừa cố gắng ngồi dậy trong cơn ngái ngủ, vừa vươn vai. Vẫn không ổn. Cảm giác đầu óc không quay nổi. Hôm nay chắc không đụng vào cuốn Katsuyou Sanpou được rồi. Trời cũng sắp tối, cha đã về nhà từ lúc nào không hay.
“Khách do Sư phụ giới thiệu đấy. Đừng để người ta chờ lâu!”
Sư phụ? Ở chùa á? Sao lại đến nhà? Gặp ở chùa cũng được mà. Aaaah, không được, đầu óc tôi thực sự đình trệ rồi. Từ xưa tôi đã ghét cay ghét đắng việc bị ép buộc mà không có lý do rồi.
“Xin thứ lỗi, đã để ngài đợi lâu.”
Miệng thì nói thế nhưng người này là ai vậy? Người lạ hoắc chưa gặp bao giờ.
“Cậu thực sự là Touji-dono sao? Ah, nghe nói là trẻ con nhưng không ngờ lại...”
“Dạ, xin lỗi, cháu đã gặp ngài ở đâu chưa ạ?”
“Thất lễ quá, ta tên là Uchida. Ta nghe Kannushi-dono đền Okunitama kể về cậu, nên rất muốn đàm đạo về toán pháp, xin lỗi vì đã đường đột ghé thăm thế này.”
A, là phía ông Kannushi à, thảo nào. Là sư phụ của cha mà.
“Ra là vậy, ngài muốn nói chuyện gì ạ?”
“Chắc cũng đến giờ chuẩn bị bữa tối rồi, nên thưa phụ thân của cậu bé, quanh đây có quán trà nào không? Chưa đầy một canh giờ nữa tôi sẽ đưa cậu bé về tận nhà.”
“Nếu vậy thì ở ngay con phố đằng kia có một quán. Touji, con biết chỗ đó chứ?”
“Vâng.”
“Là khách của Sư phụ, con không được thất lễ đâu đấy. Rõ chưa.”
“Vâng ạ.”
Này này, giao con mình cho một ông chú lạ hoắc dễ dàng thế sao? Có ổn không vậy, ý thức cảnh giác thấp quá đấy. Tuy đúng là khoảng cách có thể chạy về ngay được. Nhưng đã lỡ theo đà phải đi cùng rồi thì đành đi thôi.
“Dạ thưa, bác có phải là người quyền cao chức trọng không ạ? Cháu không biết cách nói chuyện với người bề trên đâu ạ.”
“Gì chứ, không cần bận tâm chuyện đó đâu. Ta chỉ là một người yêu thích toán pháp thôi.”
May quá. Có vẻ sẽ không có chuyện bất thình lình bị chém vì tội “Kẻ vô lễ!!!”.
“Vậy cháu nên xưng hô thế nào ạ?”
“Xem nào, gọi là Uchida-dono cũng được.”
“Vậy cháu nói chuyện kiểu như nói với ông Kannushi thì có bị mắng không ạ?”
Tuyệt kỹ tất sát, ánh mắt ngước nhìn của trẻ con. Chẳng biết có hiệu quả không nữa.
Vừa ăn bánh trôi (dango) uống trà, vừa đàm đạo. Tôi có cảm giác mình đã nói những điều tương tự như khi nói với ông Kannushi. Chỉ là cảm giác thôi, vì đầu óc mụ mẫm nên tôi không nhớ rõ lắm.
Cuối cùng, ông ấy còn mua bánh trôi làm quà cho cả nhà tôi nữa, đúng là người tốt. Nhưng mà, đến cuối cùng tôi vẫn không hiểu ông ấy đến để làm gì.
“Rốt cuộc ông chú đó là ai thế?”
Chẳng ai biết cả. Nhưng vì là người quen của ông Thần chủ nên chắc không sao đâu, mọi chuyện kết luận như vậy. Ông già đó rốt cuộc có độ tín nhiệm cao đến mức nào vậy. Hay là nhà này ý thức cảnh giác thấp thật?
Mấy anh em vừa nhảy múa reo hò “Dango dango” vừa ăn, rồi lăn ra ngủ sớm. Giấc ngủ dở dang ban nãy, chắc chắn là chưa đủ để hồi phục rồi.
-
Side Uchida Gokan
Thằng nhóc đó rốt cuộc là thứ gì vậy? Cách giải toán pháp thì không đẹp? Còn hình học thì lại vô cùng mỹ miều? Không đưa ra điều kiện tiên quyết thì không được coi là một câu hỏi hoàn chỉnh sao? Cái tính “công năng” mà nó truy cầu là cái gì chứ? Cội nguồn của nó nằm ở đâu? Làm sao để có thể đạt đến cách giải đó?
Thật bứt rứt khi phải quay về Edo ngay lúc này. Hay là trọ lại Fuchu một đêm, đàm đạo lại với Kannushi-dono rồi tầm trưa mai quay về thì liệu có xoay xở được không nhỉ?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
