Dùng tiền diệt phe Bảo thủ, dùng lý diệt phái Bài ngoại. — Nhân viên văn phòng cuồng hiệu suất chuyển sinh về thời Bakumatsu. Vì nội chiến tốn kém nên tôi sẽ dùng Toán học và Quỹ đen để viết lại lịch sử.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

67 416

Top Stars Want to Possess Me

(Đang ra)

Top Stars Want to Possess Me

아기소금

Cho đến khi có một con dao kề sát vào cổ, ép tôi phải debut.

17 89

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

217 1699

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

358 3784

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

70 922

Webnovel - 1-18

1-18

Side Hòa thượng (Thầy giáo ở Terakoya)

Bức thư này là cái quái gì vậy. Tay ta cứ run bần bật không thôi. Da gà vẫn chưa lặn xuống. Phải tụng kinh để trấn tĩnh lại mới được. Không được rồi. Ta chẳng nhớ nổi kinh văn nữa. Định mở sách kinh ra đọc mà tay run quá không đọc nổi. Càng nghĩ càng thấy sôi máu. Tại sao ta lại phải sợ hãi đến mức này vì cái thằng nhóc đó chứ. Trong khi chính chủ thì lại đang đào bới gì đó ngoài sân chùa kia kìa. Giữ bí mật ư?? Aaaa, ta chả hiểu gì sất. Bảo giữ bí mật thì làm sao ta bàn bạc với ai được chứ! Cái thằng ranh con này!!

Phải rồi, nó từng nói có duyên nợ gì đó với Kannushi-dono ở Fuchu. Nếu là ngài ấy thì chắc sẽ không để lọt tin ra ngoài đâu. Phải nhờ ngài ấy tư vấn mới được. Nghĩ một mình là chịu chết, chịu chết, chịu chết thôi!

Side Kannushi

Không biết lão Hòa thượng kia có sao không nữa. Dù gì thì cũng hoảng loạn quá mức rồi. Nhưng mà Uchida-dono cũng làm hơi quá tay. Ngài ấy nên hiểu rõ hơn về sức nặng của cái danh phận mình đang mang chứ? Mà thôi, có lẽ chỉ riêng lần này, chính vì không phải vì “tài năng toán pháp”, nên ngài ấy mới dùng đến cái danh phận của Mạc phủ.

Những gợn sóng từ viên đá ta ném xuống, xem ra đang lan rộng và dâng cao hơn ta tưởng nhiều.

“Mọi người nghe này, đường đột quá nhưng hôm nay ta có việc của chùa phải ra ngoài. Vì thế buổi học hôm nay kết thúc tại đây. Mọi người về cẩn thận nhé. A, nhân tiện, Touji này. Con biết cái thư phòng hôm trước chứ? Ta nhớ ra trong đó có một cuốn sách toán pháp khác, vì ta còn chút thời gian trước khi đi, nên con cứ tìm được thì cứ việc mang về. Đổi lại, nói là đổi lại thì cũng hơi kỳ, nhưng con giúp ta dọn dẹp sách vở một chút nhé.”

Thật á sư phụ, quý hóa quá. Nếu là mục đích đó thì dọn dẹp bao nhiêu con cũng giúp. Tôi rất yếu lòng trước mấy củ cà rốt mang tính thực tiễn thế này. Nhưng mà, thầy làm ơn sắp xếp gọn gàng hơn chút đi. Nhắc mới nhớ, thư viện người ta phân loại sách sạch đẹp lắm mà nhỉ. Chắc chắn họ phân loại có quy tắc đàng hoàng. Ngôi chùa mà không nghe tiếng trẻ con, cảm giác cứ kỳ lạ thế nào ấy.

“Này, Touji, lại đây chút đi.”

Đột nhiên tôi bị gọi giật lại. Tưởng có chuyện gì, tôi chạy đến thì thấy một gương mặt quen thuộc.

“Ủa, Uchida-dono, xin chào. Cảm ơn ngài vì chỗ dango hôm nọ. Mà, sao ngài lại ở đây?”

“Này, ngồi xuống đây cho đàng hoàng.”

“Ta chưa tự giới thiệu đàng hoàng nhỉ. Ta là Uchida Gokan, Thiên văn phương của Mạc phủ, và là Quyền chưởng môn phái Seki.”

Chà, cảm giác này, lâu lắm rồi mới gặp lại. Mạc phủ thì tôi biết. Thiên văn phương thì chịu. Phái Seki thì tôi lờ mờ hiểu đó là một trường phái toán học. Quyền chưởng môn... cái quái gì thế. Đến ngắt câu chỗ nào tôi còn chả biết. Chỉ là, cái ông chú này, chơi khăm thật. Cái câu hỏi “Bác là người quyền cao chức trọng ạ?” hôm nọ ông ấy không trả lời thẳng, mà lại diễn vai một ông già hiền lành. Quả nhiên hôm đó đầu óc tôi không hoạt động tốt rồi, chết tiệt thật.

“Này, cúi đầu chào cho tử tế vào.”

Tạm thời, tôi cúi đầu một cái cho có lệ.

“Vậy tôi xin phép đi trước. Tôi ở ngay bên trong thôi, nếu có chuyện gì ngài cứ gọi. Touji, tuyệt đối không được thất lễ đâu đấy.”

Thầy à, con còn chưa hiểu lễ nghĩa là gì, thì làm sao biết cái gì là thất lễ chứ. Làm gì có ai chủ định thất lễ với người khác bao giờ.

“Sao thế Touji, không nói năng như hôm nọ à?”

Thú thật là tôi thấy hơi cáu. Bị lừa vào tròng kiểu này, rồi ông thì khua khoắng cái danh phận chức tước ra, lại còn bồi thêm câu không được thất lễ, muốn tôi phải sống sao đây.

“...Cháu nên xưng hô với ngài thế nào đây ạ?”

“Đừng bận tâm, ta đã bảo gọi là Uchida-dono là được mà. Ta không giận vì mấy chuyện đó đâu.”

Cái kiểu “đừng bận tâm” thật sự ấy à, là phải như ông Su và Hama-chan trong Nhật Ký Dân Câu Cá cơ. Ít nhất thì đừng có lôi danh phận ra dọa người ta chứ. Sợ quá nên tôi không dám nói ra thôi.

“Vào việc luôn nhé, ta muốn cháu giải câu hỏi này. Ta sẽ ngồi đây xem, nhưng đừng bận tâm đến ta. Cháu dùng cái gì cũng được, giải thế nào cũng xong.”

Hoàn toàn bị dồn vào chân tường rồi. Tay chân như bị trói gặt. Phải làm thế nào mới tốt đây? Làm sao để giữ trọn sự trung thực?

Không đối mặt với câu hỏi — Không trung thực 

Giải bằng toán pháp sở đoản — Không trung thực 

Giả vờ không giải được — Không trung thực 

Cố tình làm sai — Không trung thực 

Giải theo cách của mình — Trung thực

Nếu đã vậy, việc cần làm là xác nhận điều kiện. Tôi phải tạo ra tình huống dễ giải quyết nhất cho mình. Hộp đất thì ở nhà. Ở Terakoya thì chỉ có sân chùa.

Ra ngoài được không — No 

Dùng thứ khác ngoài giấy bút — Yes

Tuân thủ nghiêm ngặt cách giải toán pháp — No

Giải thích cách giải — Chưa biết chừng

Đã xác nhận xong chừng đó. Hai bên đã hiểu ý nhau. Và việc ông ấy có thể trả lời tức thì những điều kiện này, chứng tỏ Uchida-dono cũng là nhân vật cỡ bự trong cái toán pháp phái Seki gì đó rồi.

Tôi từ từ đứng dậy, đặt tấm bảng đá và bút đá lên sàn. Với cơ thể trẻ con thì nó khá nặng. Không nói lời nào, Uchida-dono đã giúp tôi một tay. Hả? Không phải người xấu sao? Ít nhất thì có vẻ không phải kiểu trịch thượng “giỏi thì giải thử xem”.

Tổng cộng 20 câu. Trong đó, 18 câu có vẻ giải được. 2 câu còn lại chắc là chịu. Tôi chưa đào bới lại được kiến thức về vi tích phân. Trong số đó, 5 câu nếu dùng công thức thì giải cái một. Nhưng nếu bị hỏi lý do tại sao có công thức đó thì tôi không trả lời được. Nên tôi sẽ bỏ qua. Phương châm đã quyết định xong.

Vậy thì, bắt đầu thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!