1-21
Side Kannushi
Nhìn bộ dạng của Uchida-dono, có vẻ ngài ấy cũng bị đánh gục rồi. Trên đường từ Hino về ngài ấy chỉ ghé qua chào một tiếng, nhưng mà cái thằng nhóc con đó, thực sự sẽ đi về đâu đây? Một điều chắc chắn là nó vượt quá tầm kiểm soát của ta. Chính vì thế ta mới ném nó cho người có vẻ xoay xở được, nhưng liệu có ổn không đây? E rằng trong thiên hạ rộng lớn này, tìm được người sánh ngang với Uchida-dono cũng chẳng dễ dàng gì.
Khoảng hai tuần đã trôi qua. Uchida-dono lại đến. Có vẻ ngài ấy đã quyết tâm rồi. Miệng thì nói là đến bàn bạc, nhưng chắc là để tự tìm ra câu trả lời cho chính mình, sắp xếp lại suy nghĩ bằng cách nói chuyện với người khác mà thôi. Hơn nữa, về vụ việc này, ngoài ta ra chắc ngài ấy cũng chẳng còn ai để bàn bạc. Bề ngoài thì nhận làm đệ tử nội môn, nhưng thực chất ngài ấy muốn để Touji giúp việc ở Thiên văn phương để thẩm định tài năng. Nghe giọng điệu đó, có vẻ như ngài ấy đã nhắm chừng được đôi chút về khả năng hữu dụng của thằng bé rồi. Đó chẳng phải là đỉnh cao mà các toán gia dù có cầu mong đến đâu, chỉ dựa vào tài năng của bản thân cũng không thể chạm tới sao?
Qua thái độ đó, tuy ngài ấy không nói thẳng, nhưng có vẻ mục đích không phải là để rèn giũa Touji theo khuôn khổ phái Seki. Đó là điều duy nhất ta lo lắng. Không được ép buộc thằng bé vào bất kỳ khuôn mẫu nào mà ta từng biết. Nó giống như con ngựa hoang không biết sẽ chạy về đâu. Mà có khi còn hung dữ hơn cả ngựa nữa. Tóm lại, nó không thích hợp để bị huấn luyện. Dù vẫn chỉ là một đứa trẻ con tí hon.
Nhưng lạ thay, ta không hề cảm thấy chút khí chất trẻ con nào từ nó. Từ sự điềm tĩnh cho đến cái gan lì lợm. So ra thì người cha hốt hoảng bảo con mình bị cáo nhập còn đáng yêu hơn nhiều.
Uchida-dono lại đến nữa. Dù trước đây cả năm trời mới gặp nhau một lần. Có vẻ như vì đã từng gặp mặt gia đình Touji một lần nên ngài ấy thấy khó mở lời. Ngài ấy muốn ta làm trung gian. À, ta cũng hiểu tâm trạng đó. Kinh nghiệm được người ta xin làm đệ tử thì chắc ngài ấy có thừa, nhưng đi xin người ta cho mình nhận nuôi dạy con họ thì chắc chắn là không biết phải làm sao rồi. Ta sẽ sắp xếp theo trình tự là nói chuyện với gia đình Touji, nếu họ đồng ý thì sẽ liên lạc lại. Vì đối phương là nhân vật tầm cỡ như vậy, nên chuyện cho con đi làm học việc không phải là chuyện có thể quyết định nhẹ nhàng, chắc chắn sẽ cần chút thời gian. Nếu đến mùa lễ hội Sumomo mà họ chưa đến thì ta sẽ tự mình đi một chuyến vậy.
Ngoài ra, Toyama-dono đã bắt đầu nghiên cứu Sudoku, và nghe nói sắp tới sẽ mang thẻ bài toán đố đến. Ta cũng hơi bận tâm về Toyama-dono vì lần trước đã làm hơi quá tay. Thấy ngài ấy vực dậy được thì tốt rồi. Ngài ấy còn hỏi liệu Touji có giận không. Yên tâm đi. Thằng bé không phải kẻ hẹp hòi giận dỗi vì mấy chuyện cỏn con đó đâu. Hơn nữa nếu nhận làm đệ tử nội môn thì về mặt hình thức cũng là người của phái Seki rồi. Chẳng có vấn đề gì cả. Chỉ là sớm hay muộn thôi. Khi ta chỉ ra điều đó, ngài ấy đã hiểu và chấp nhận. Xem ra vẫn chưa đủ bình tĩnh.
Ồ, đến rồi, đến rồi. Đỡ tốn công ta phải đi. Nó nhận ra Sudoku ngay lập tức. Mấy cái khoản đó nó vẫn tinh mắt thật. Hửm? Miệng thì nói tự mình làm ra, mà sao lại nhận xét như chuyện của người khác thế kia? Nhưng mà hôm nay, ta có việc với người cha hơn là với Touji. Trước tiên phải tách thằng bé ra đã. Lại dùng bánh kẹo để dụ nó vậy. Cuối cùng cũng đến rồi. Nào, phải tập trung tinh thần một chút mới được.
“Ồ, con đến rồi đấy à.”
“Vâng. Thấy người vẫn khỏe mạnh là con mừng rồi ạ.”
“Là chuyện về Touji.”
“Touji lại làm gì nữa ạ?”
“’Lại’ nghĩa là sao?”
“Dạ không, hôm nọ, có một vị nói là do Sư phụ giới thiệu đã đến tìm Touji để đàm đạo về toán pháp. Sau đó, nghe đâu vị ấy còn ghé qua cả Terakoya, rồi cho dango, bánh bao này nọ, nhưng con mới chỉ gặp vị ấy đúng một lần. Chưa kịp đáp lễ hay làm gì cả, con đang suy tính xem nên làm thế nào đây ạ.”
“Là Uchida-dono hả?”
“Đúng rồi, đúng rồi ạ.”
“Việc ta muốn nói cũng chính là về Uchida-dono đấy.”
“Ra là vậy. Nhìn y phục của ngài ấy có vẻ rất cao sang, nên con cũng lo không biết Touji có gây ra chuyện gì không.”
“Biết bắt đầu từ đâu đây nhỉ. Đầu tiên, Uchida-dono đó muốn nhận nuôi Touji. Ngài ấy muốn nhận thằng bé làm đệ tử nội môn.”
“Đó là chuyện tốt mà. Con cũng là thứ nam, nên con hiểu rõ nỗi khổ của thứ nam, chuyện này thực sự rất đáng mừng. Ngài ấy dự định khoảng khi nào ạ?”
“Thời gian thì vẫn chưa quyết định đâu.”
“Vậy ạ. Thế thì, trước mắt con và Touji sẽ đến chỗ Uchida-dono chào hỏi, sau đó bàn bạc xem nên làm thế nào được không ạ?”
“Không, chuyện đó e là khó đấy. Uchida-dono là một nhân vật tầm cỡ hơn con nghĩ rất rất nhiều.”
“Hả? Chẳng lẽ ngài ấy đang giữ chức Kế toán ở phiên trấn nào đó sao?”
“Không không, không chỉ như thế đâu.”
“Hơn cả Kế toán của phiên trấn ạ? Đó đã là vị trí cao nhất mà con nghĩ một người theo đuổi toán pháp có thể đạt tới rồi cơ mà.”
“Mạc phủ.”
“Mạc phủ? Hả? Dạ? Cái gì? Chính bản thân Uchida-dono đó là người của Mạc phủ ạ?”
“Không chỉ có vậy. Uchida-dono còn là Quyền chưởng môn của phái Seki.”
“......Chuyện đó là thật...”
“Là sự thật.”
“...Lúc nói chuyện toán pháp với Sư phụ, con cũng có chút kỳ vọng rằng Touji có tài năng về toán pháp. Nghe nói thằng bé được cả Sư phụ lẫn thầy giáo ở Terakoya tặng sách toán pháp, nên con cũng định bàn với người xem sắp tới nên tìm thầy dạy toán pháp cho Touji thế nào.”
“Thằng bé không cần thầy.”
“Dạ? Chẳng phải người vừa nói là làm đệ tử nội môn của Uchida-dono sao?”
“Tất nhiên về mặt hình thức là đệ tử nội môn. Nhưng có vẻ Uchida-dono sẽ không dạy toán pháp cho Touji với tư cách một người thầy đâu.”
“...Thưa Sư phụ, thất lễ nhưng có phải người đang trêu chọc con không ạ?”
“Ta không trêu chọc. Tuyệt đối không!”
Ta đã kể cho hắn nghe về những chuyện giữa ta và Touji, giữa ta và phái Seki, giữa ta và Uchida-dono, và những chuyện giữa Uchida-dono và Touji mà ta được biết. Ta kể hết ra rồi đấy. Dù có kể ra chắc hắn cũng chẳng hiểu nổi đâu. Ngay cả ta, một người trong cuộc, còn chẳng hiểu nổi nữa là. Nhưng không nói thì chuyện chẳng đi đến đâu.
“......Con hoàn toàn không biết phải hiểu thế nào cho đúng. Sư phụ nhìn nhận Touji như thế nào ạ?”
“Đó là câu hỏi khó nhất đấy. Hừm, khi con bảo nó bị 『cáo nhập』 và dẫn đến đây, ta đã nghĩ nó không phải là viên đá cuội tầm thường. Không phải đá cuội mà là tảng đá lớn. Chỉ là, không phải kiểu tảng đá giỏi toán, thích toán thường thấy, mà là một tảng đá có hình thù khác biệt. Rồi đến cuối năm ngoái khi nó đến, ta chợt nghĩ thứ ta tưởng là tảng đá biết đâu lại là ngọn núi. Phân biệt độ lớn của tảng đá thì ta làm được. Nhưng phân biệt ngọn núi thì ta chịu. Nghĩ vậy nên ta mới nhờ Uchida-dono. Và kết quả là, tình hình hiện tại cho thấy ngọn núi đó có khi lại là núi Phú Sĩ cũng nên?”
“Con nghe mà cứ mơ hồ thế nào ấy. Thật đáng xấu hổ. Là con mình mà con lại không biết nó có tài năng nhường ấy.”
“Đừng bận tâm chuyện đó. Để đo lường tài năng của con cái, cha mẹ phải giỏi hơn con cái mới đo được. Nếu thế thì con cái vĩnh viễn không bao giờ vượt qua được cha mẹ. Chuyện đời đâu phải như vậy.”
“Nghe người nói vậy con cũng an tâm phần nào. Câu trả lời này khi nào phải đưa ra ạ?”
“Không có thời hạn. Ta cũng đã nói với Uchida-dono như vậy rồi. Vì chuyện này quá trọng đại mà. Cả gia đình hãy bàn bạc cho kỹ vào.”
“Con đã hiểu. Câu trả lời sẽ gửi cho Sư phụ ạ?”
“Thế cũng được.”
“Vậy nhất định con sẽ mang câu trả lời đến. Xin người cho con chút thời gian cho đến lúc đó. Gia đình có vẻ cũng đợi lâu rồi, hôm nay con xin phép dừng ở đây ạ.”
“Lúc nào cũng được. Hãy suy nghĩ cho thật kỹ nhé.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
