Dũng Giả Trở Lại Nở Nụ Cười Ngạo Nghễ Trên Con Đường Phục Hận

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 7 - Gian chương: Đồng phạm đầm đìa nước mắt

Gian chương: Đồng phạm đầm đìa nước mắt

Minnalis và Shuria đang nằm gục xuống vì kiệt sức trong một không gian cách biệt với thế giới bên ngoài.

"Hộc, hộc, hộc." "Hư hự, hư hự, hư hự."

Trong không gian hình lập phương toàn một màu xám, hai người họ phó mặc toàn thân cho sàn nhà mà điều hòa hơi thở.

"Hừ, đã đến giới hạn rồi sao? Bổn tọa đã đích thân làm đối thủ cho các ngươi mà lại thể hiện cái bộ dạng đó, thật đáng chết vạn lần."

Nhìn xuống hai người họ, một gã đàn ông với vẻ mặt khó chịu buông lời ngạo mạn.

Gã đàn ông cao lớn đó khoác trên mình chiếc áo choàng lông thú xa hoa, vuốt ngược mái tóc màu xám ra sau.

"Garatto-kun, nghiêm khắc quá đi~!"

"Im đi, Nữ thần vô dụng. Chính vì ngươi nói thế nên ta mới đang trực tiếp chỉ dạy đây."

Gã đàn ông được gọi là Garatto hừ mũi khó chịu trước vẻ tưng tửng của Luna.

"Đã để cho Chân tổ Ma cà rồng là ta đây phải làm đến mức này, mà tốc độ trưởng thành lại chậm chạp thế này đây. Nhưng mà, thôi, có vẻ cũng không cử động nổi nữa rồi. Hừ, lũ yếu đuối."

"Cũng phải thôi mà? Cứ huấn luyện, huấn luyện, huấn luyện suốt mà không nghỉ ngơi... chán chết điii! Chán~ quá~ đi~ mất~ thôi~!"

"Ta đếch quan tâm đến chuyện giết thời gian của ngươi. Mà ngay từ đầu, nguyên nhân dẫn đến tình trạng này là do sự yếu kém của ngươi đấy. Đã thế còn cười hề hề cái gì."

"Ư hự, Garatto-kun bắt nạt tuiii~!"

"...Chậc, con Nữ thần vô dụng này. Mà thôi, cho nghỉ giải lao một lần..."

" "!! Aaaaaaaaaaaaaaa!!" "

Tuy nhiên, lời nói kèm tiếng tặc lưỡi của Garatto đã bị cắt ngang bởi tiếng hét của Minnalis và Shuria.

"C, cảm thấy rồi... Chủ, Chủ nhân, có Chủ nhân ở đó..." "K, không thể nhầm được, a ư, tốt quá rồi, tốt quá rồi~!!"

Hai người bật dậy như lò xo. Minnalis ôm chặt lấy thân thể của một ai đó không có ở đó, còn Shuria thì khóc òa lên như vỡ đê.

"...Cái quái gì thế, lũ này."

Những nếp nhăn trên mặt Garatto càng hằn sâu hơn, nhưng gã chỉ im lặng quan sát hai người họ.

Còn Luna thì gật gù ừm ừm.

Hai người họ cứ thế không lau nước mắt, và rồi chẳng mấy chốc đã khóc mệt mà lăn ra ngủ ngay tại chỗ.

"Thiệt tình, không được đâu nha. Thế này thì cảm lạnh mất thôi?"

Luna đắp chiếc chăn đã cầm trên tay từ lúc nào lên người Minnalis và Shuria đang ngủ đối mặt nhau.

Cơ thể tơi tả vì huấn luyện, tóc tai rối bù, mặt mũi lấm lem, nhưng dáng vẻ khi ngủ của hai người họ lại mang một biểu cảm vô cùng hạnh phúc.

"Lần này, hy vọng các em sẽ bảo vệ được nhé."

"......"

Nhìn hai người đang ngủ và nghe những lời Luna thốt ra, Garatto không nói gì cả.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!