Chương 1: Máu tội nghiệt bám theo dai dẳng
"Chậc, quả nhiên vật giá đang có xu hướng tăng đồng loạt."
Gần đây, tin đồn về việc "Ma tộc sắp tấn công quy mô lớn" đang bắt đầu lan rộng từng chút một.
Có lẽ vì nỗi bất an đó mà giá cả của nhiều loại vật tư đang leo thang.
Tuy nhiên, đối với Thương hội Grond của ta, mức độ này vẫn nằm trong phạm vi sai số, chưa phải là vấn đề cần cân nhắc khẩn cấp. Chỉ cần lưu tâm một chút là được.
Quan trọng là có nắm bắt được thời điểm sự thay đổi tăng tốc đột ngột hay không.
Chỉ cần chú ý đến điều đó, thì ngay cả việc thị trường biến động mạnh cũng sẽ trở thành cơ hội kinh doanh.
"Ông chú Grond ơiii, em đến theo lời dặn rồi nèee?"
Và rồi, bước vào từ cánh cửa mở toang không hề có tiếng gõ là một thiếu niên trông còn rất nhỏ tuổi, với giọng nói lanh lảnh đặc trưng, trung tính, mang dáng vẻ y hệt một thiếu nữ.
Mái tóc vàng óng ả dài đến thắt lưng, đội một chiếc mũ như mũ nồi, mặc thứ trang phục giống quân phục màu đen bên ngoài chiếc áo sơ mi.
Từ chiếc váy ngắn lộ ra đôi chân thon thả, mảnh mai.
"Nonorick, ta đã bảo bao nhiêu lần là khi vào phòng phải gõ cửa xin phép rồi cơ mà."
"Đừng có giận trẻ con chứ? Với lại đừng gọi là Nonorick, gọi là Nono đi."
"Trẻ con cái gì. Năm năm nay, đừng nói là già đi, ngay cả chiều cao ngươi cũng chẳng nhích thêm tí nào. Chẳng ai biết tuổi thật của ngươi là bao nhiêu."
"Mồ, ông chú chẳng hiểu gì cả. Tâm hồn của Nono lúc nào cũng là trẻ con ngây thơ mà lị. Ngoại hình lẫn bên trong đều là trẻ con, nên đâu có gì lạ đâu."
Sau khi nhún vai và lắc đầu với thái độ diễn kịch thái quá, Nonorick bước tới bàn làm việc và nhảy phốc lên ngồi trên đó.
Kỳ lạ thay, cú va chạm không hề làm chiếc bàn rung chuyển.
"Thế, hôm nay là chuyện công việc hả? Cho em làm gì đây? Nono thì thích tra tấn cơ, nhưng lại là giết người à? Nếu vậy thì lần này cho em chơi đùa một chút trước rồi mới giết được không? Nha? Nha?"
Nonorick rướn người tới với vẻ mặt như một đứa trẻ đang vòi vĩnh điều gì đó.
Đôi mắt vàng hơi đục sáng lấp lánh, không chút tà khí.
"Rất tiếc, không phải tra tấn cũng chẳng phải giết người, lần này chỉ là tìm đồ thôi. Giết chóc thì miễn không làm quá trớn là được, nhưng ưu tiên tốc độ. Ngươi muốn vui vẻ cũng được, nhưng tốn bao nhiêu ngày thì ta sẽ trừ bớt vào phần thưởng bấy nhiêu."
"Hảaa, sao thế được chứ ông chúuu."
Dáng vẻ thiếu niên bĩu môi bất mãn với đôi môi ươn ướt nhỏ nhắn đó quả thực y hệt một thiếu nữ đáng yêu.
"Đã bảo là sẽ cho em đồ chơi để hành hạ thỏa thích nên em mới chịu để ông chú thuê mà lịii."
Tuy nhiên, ẩn sâu bên trong đó là bản chất tàn bạo đến cùng cực, méo mó đến mức ngây thơ và thuần khiết.
"Hoạt động tình báo, và tuân theo chỉ thị của ta. Hai điều này cũng nằm trong điều kiện thỏa thuận mà? Hơn nữa khi có việc, ta vẫn trả thù lao đàng hoàng bằng mấy món đồ chơi mà ngươi nói còn gì. Lúc bắt ngươi đóng giả cựu mạo hiểm giả ở trại trẻ mồ côi, ta cũng vừa cho ngươi một đứa xong."
"Ư ư, thì, đúng là vậy nhưng mừ..."
Như một cô gái đang dùng tình cảm để đòi hỏi sự ích kỷ, Nonorick đặt ngón trỏ lên đôi môi mềm mại, ngước mắt nhìn lên.
"Em sẽ cho ông chú trải qua một đêm 'người lớn' với Nono, nên là cho em vui vẻ với công việc thêm chút đi mà."
"Xin lỗi nhưng ta không có sở thích yêu đương với đàn ông."
Bị gạt phăng đi chỉ bằng một câu, Nonorick càng rướn người tới hơn nữa.
Cậu ta lướt những ngón tay đẹp hơn cả kỹ nữ lên vai tôi, tấu lên những lời quyến rũ bằng chất giọng như tiếng chuông ngân.
"Thử đi rồi thế giới sẽ thay đổi đấy? Nếu là ông chú thì em sẽ phục vụ 'tới bến' luônnn ♪"
"Ta đã bảo là ta không hứng thú. Chơi gái mà không phải dùng tiền mua thì chẳng có gì vui cả."
"Bùuu, ông chú biến tháiii!! Cái dục vọng ngách gì thế không biết."
"Ta không muốn bị một kẻ có sở thích giả gái đi săn đàn ông như ngươi nói đâu."
Chỉ được mỗi cái mã là thượng hạng, nhưng cái mã đó lại quá sức sai trái.
Với tên này thì ta chẳng có hứng thú làm tình.
"Mấy chuyện đó ngươi cứ đi mà làm với đám đồ chơi ta ban cho ấy."
"Hảaa, không được đâu. Làm với đồ chơi chẳng sướng tẹo nào. Đối tượng muốn tra tấn hành hạ và đối tượng muốn cùng lên đỉnh trong tình dục là khác nhau chứ."
Nonorick thu lại vẻ gợi cảm nồng nặc, ngồi thẳng dậy.
"Vụ làm ăn lần này nếu thành công sẽ mang lại lợi nhuận khổng lồ. Nếu tìm ra trong vòng hai ngày, lần này ta cho phép ngươi mang hai con đồ chơi đi, nên là khẩn trương lên."
Vừa nghe thấy lời đó, thái độ của Nonorick thay đổi ngay lập tức vì lợi ích thực tế, khuôn mặt nở một nụ cười rạng rỡ.
"Hả? Thật á!? Tuyệt quá, đúng là ông chú hào phóng!! Thật ra cái tên nô lệ được cho lúc giết ông chú lần trước ấy, em lỡ chơi mạnh tay quá nên làm hỏng mất tiêu rồi."
"......Haizz, đồ chơi không phải là mặt hàng rẻ tiền đâu đấy."
Nếu chỉ nhìn vào năng lực thì quả thật hắn là một nhân tài xuất sắc.
Trực giác nhạy bén, kỹ thuật ám sát cũng cao. Tính khí thất thường nhưng đôi khi đầu óc lại linh hoạt đến mức khiến ta phải líu lưỡi, năng lực thu thập thông tin cũng rất giỏi. Nếu không có cái sở thích giết người ngược đãi hưởng lạc này thì còn tốt hơn nữa, nhưng đời đâu có gì hoàn hảo.
"Thứ cần tìm là 【Diệp Thạch Kiếm】. Nó đã bị mang ra khỏi trại trẻ mồ côi trong vài ngày gần đây và giấu ở đâu đó."
"A, là thanh kiếm mà ông chú bị giết tuần trước giữ đúng không. Biết thế lúc đó em mang về luôn cho rồi."
"Ta định để cho đám thuộc hạ tích lũy kinh nghiệm ấy mà. Mà, cái thứ rác rưởi đó lại lấy oán báo ân, quay lại cắn chủ nhân."
"Hừm, mà thôi kệ. Vậy thì đi tìm ngay đây... ơ!!"
"? Sao thế, có chuyện gì à?"
Đột nhiên khí sắc của Nonorick trở nên sắc bén, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ.
Nhưng phía bên kia chỉ là màn đêm đen kịt che khuất cả ánh trăng của thành phố.
"......Không, chắc là Nono tưởng tượng thôi? Cảm giác như có khí tức lạ."
Hưm, Nonorick đặt ngón trỏ lên môi dưới và nghiêng đầu.
Rồi ngay lập tức, cậu ta thả lỏng khí thế đang căng như dây đàn và nhún vai.
"Tóm lại là Nono đi đây nha. Nhớ chuẩn bị sẵn phần thưởng đồ chơi đấy nhé?"
"Ừ, biết rồi."
Không thèm quay đầu lại, Nonorick vừa vẫy tay chào vừa bước ra khỏi phòng làm việc của tôi.
☆
"A, nguy hiểm thật. Ở khoảng cách này mà suýt bị phát hiện."
Trên ngọn cây trong vườn cây ăn quả ở ngoại ô, cách xa Thương hội Grond.
Đối phương chỉ dựa vào trực giác linh hồn sắc bén mà suýt chút nữa đã nhận ra sự hiện diện của chúng tôi, khiến tôi toát mồ hôi lạnh trong tích tắc.
Hiện tại tôi chưa muốn bị hắn phát hiện.
"Ấy, xin lỗi vì bất ngờ nhé."
Tôi đã vội vàng túm lấy cổ áo sau của Minnalis và Shuria, kéo họ ẩn vào bóng râm của tán cây, nhưng hành động đó khiến tư thế của tôi trông như đang ôm cả hai người vào lòng.
Tôi buông tay và lùi lại một chút.
"Không sao đâu ạ. Quan trọng hơn là đúng như Chủ nhân nói, cảnh giác là chính xác."
"Ừ, tôi chỉ định đề phòng vạn nhất bị phát hiện thì phiền phức, nhưng không ngờ hắn lại có liên hệ với Grond."
Tôi khẽ nhăn mặt trước tình huống hơi ngoài dự tính.
Tôi chỉ định dùng kính viễn vọng để xác nhận tình hình, nhưng khi Nonorick xuất hiện trong phòng của Grond, tôi đã khá bất ngờ.
Tất nhiên là không thể nghe được cuộc trò chuyện, nhưng chỉ nhìn thái độ đó cũng đủ thấy mối quan hệ giữa chúng khá thân thiết.
"Kaito-sama, ngài biết cô bé đó ạ?"
"Ừ, biết chút chút. Phải rồi, vì không có ký ức liên quan đến báo thù nên các cô không biết."
Mối liên hệ với Nonorick ở thế giới lần thứ nhất chỉ dừng lại ở mức người quen biết sơ sơ, từng chạm trán nhẹ trên hành trình tiêu diệt Ma Vương.
Tuy nhiên, vì kỹ thuật chiến đấu đặc trưng và sức mạnh của hắn nên tôi nhớ rất rõ.
Tôi cứ tưởng Nonorick là thiếu nữ nên đã nương tay và phải nếm mùi đau đớn khá nặng. Tôi vẫn còn nhớ như in cú sốc sau trận chiến bất phân thắng bại đó, khi hắn nói: 『Tớ là con trai đấy nhé?』.
"Mà, chuyện về hắn để sau đi. Không phải chuyện nên nói ở chỗ này. Về nhà trọ rồi nói."
"Em đã hiểu." "Rõ rồi ạ!"
Nhảy xuống khỏi cây, chúng tôi bước đi hòa lẫn vào đám đông của thành phố.
"Việc thu thập thông tin giao cho đám Surakichi, ngày mai chúng ta sẽ hành động theo kế hoạch đã vạch sẵn."
"Có vẻ sẽ bận rộn đây, Chủ nhân." "Thật sự rất mong chờ ạ!"
Chúng tôi nở nụ cười rạng rỡ như khi đứng trước một món ăn tuyệt hảo, tưởng tượng về những điều sắp diễn ra.
Từ ngày hôm sau, chúng tôi bắt đầu lặn lội vào các hầm ngục quanh khu vực thành phố Dartlas.
Những hầm ngục đó độ khó thì cao mà lợi ích chẳng bao nhiêu nên rất vắng người, lại phù hợp hoàn hảo với mục đích của chúng tôi.
Nếu có hầm ngục chưa được phát hiện thì tốt nhất, nhưng tiếc là gần thành phố này không có cái nào như vậy.
"Cuối cùng cũng ra ngoài rồi, quả nhiên dưới ánh mặt trời vẫn là thích nhất."
Thoát khỏi bầu không khí ẩm ướt quen thuộc của hầm ngục dạng hang động, tôi vươn vai hít thở bầu không khí khô ráo đầy nắng.
Vừa xử lý thông tin từ Surakichi và Chuột Số Một, vừa cảnh giác với lũ quái vật hệ sên trong căn phòng tối tăm, chuỗi ngày đó cuối cùng cũng kết thúc.
"Nghĩ đến việc không phải đối phó với mấy con nhớp nháp đó nữa, chỉ hít thở thôi cũng thấy ngon lành."
"Với Shuria, nếu được Kaito-sama tưới lên người thì thứ nhớp nháp đó cũng chấp nhận được hết! Thậm chí là, ư hị hị."
"Em thì thấy cái sự ẩm ướt đó còn khổ sở hơn cả quái vật. Giặt đồ mãi không khô..."
......Minnalis ơi, tiêu chuẩn đánh giá của cô hoàn toàn biến thành hầu gái rồi đấy.
Còn về lời nói và hành động của Shuria, tôi không nghe thấy gì cả. Không nghe là không nghe.
"Tạm thời thì đã có được thứ cần thiết rồi."
Trong chiếc túi tròn tôi đang nhìn vào có chứa vật phẩm mục tiêu: Lõi Hầm Ngục.
Tất nhiên, nếu bị lộ sẽ gây náo loạn lớn nên tôi đã thực hiện vài biện pháp đối phó.
Tôi đã để lại một cái Lõi Hầm Ngục giả, được làm từ mảnh vỡ Lõi Hầm Ngục lấy được ở hầm ngục 『Hang ổ Goblin』 gần Vương đô, trộn với thạch anh thu thập từ lòng đất bằng sức mạnh của 『Hấp Chước Kiếm』.
Sớm muộn gì cũng sẽ bị lộ, nhưng chỉ cần câu giờ được một chút là đủ.
"Có Lõi Hầm Ngục là có thể tạo ra Ma Lực Bão giả. Như vậy sẽ phá hỏng được các ma đạo cụ liên lạc."
Ma Lực Bão là một thảm họa tự nhiên đặc thù của thế giới này, xảy ra bất quy tắc trên khắp đất nước.
Phạm vi và quy mô khác nhau, nhưng nồng độ ma tố trong không khí sẽ bị rối loạn, khiến sóng ma lực tinh vi không thể sử dụng được.
Việc kiểm soát ma pháp thông thường cũng trở nên khó khăn hơn gấp bội, đến mức ngay cả Ma tộc vốn giỏi sử dụng ma pháp cũng khó lòng kiểm soát được ma pháp cấp trung.
Và có lẽ do ma tố đậm đặc hơn nên lũ quái vật cũng đồng loạt trở nên hung hăng.
Nếu có Lõi Hầm Ngục, có thể kích hoạt Ma Lực Bão nhân tạo một cách giả lập.
Chính vì thế mà tôi đã cất công vất vả để đảm bảo cái Lõi Hầm Ngục này.
Để gài bẫy Grond, cần phải cản trở sự liên lạc giữa hắn và Vương đô, không, là với Vương nữ. Nếu Alesia xác nhận được thông tin, kế hoạch của chúng tôi có khả năng sẽ sụp đổ.
"Nào, bắt đầu chuẩn bị bước tiếp theo thôi."
☆
Một căn phòng mờ tối.
Nơi đó rộng thênh thang một cách lãng phí, gọi là cái hang thì đúng hơn là một căn phòng với những bức tường đất bao quanh hình tròn.
Đây là một trong những căn phòng bí mật trong hầm ngục. Không, vì Kaito-sama và nhóm Shuria đã phá hủy Lõi Hầm Ngục rồi, nên chính xác phải gọi là cựu hầm ngục mới đúng.
Trên bệ đá nằm sâu nhất trong hầm ngục, một Lõi Hầm Ngục giả được trộn từ mảnh vỡ Lõi Hầm Ngục mà Kaito-sama và chị Minnalis lấy ở Vương đô cùng với pha lê đang được đặt ở đó.
"Ư ư, ......a, a......"
"............Sắp sửa rồi, độc đã ngấm vừa đủ."
"Đang trong trạng thái mơ màng đấy ạ! Thế này thì Kuma-san cũng dễ làm việc hơn."
Trước mặt Shuria và chị Minnalis, một trong những tùy tùng của Shuria, 『Metal-san』, đang biến thành hình dạng chiếc ghế và trói chặt một người đàn ông.
Bằng loại độc do chị Minnalis chế tạo, ý thức của gã đàn ông đó đã bị dìm một nửa vào thế giới mộng mị.
Công việc của Shuria là sử dụng sức mạnh của Kuma-san để tạo ra một giấc mơ khiến hắn dễ dàng trả lời thẩm vấn.
"Nào, Kuma-san, làm việc thôi."
Shuria lấy Kuma-san từ trong túi tròn mà Kaito-sama đưa cho và ôm vào lòng.
Neko-san và Metal-san bình thường cũng ở trong chiếc túi tròn này. Ban đêm, những lúc không ngủ được, Shuria thường dùng Kuma-san làm gối ôm, nhưng Kuma-san lúc nào cũng là một đứa ham ngủ.
"『Kushi, kushishi』"
"Mồ, không được đâu nhé? Ham ngủ là bị phạt đấy."
Thật tình, những đứa hay đùa kiểu 『Buồn ngủ quá, cho xin 5 phút nữa』 là không tha thứ được đâu.
"『Kushi!?』"
Khi Shuria cắt nguồn MP cung cấp qua đường dẫn liên kết với Kuma-san, Kuma-san hoảng hốt khua tay múa chân loạn xạ. Trông cũng hơi dễ thương.
"Biết lỗi rồi thì làm việc cho đàng hoàng nhé."
"『Kushii......』"
Khi chia lại lượng MP cho Kuma-san, chú ta vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm.
Đặt Kuma-san xuống đất, chú ta lạch bạch đi về phía người đàn ông.
"『Kikii』" "『Kushishi!』"
Metal-san giơ một xúc tu kim loại lên chào như kiểu "Nhô", Kuma-san cũng giơ một tay lên chào lại.
"Vậy thì bắt đầu thôi. ────Hướng về cõi mộng ảo hữu hạn nhạt nhòa, 『Khôi Lỗi Bằng Đại • Gấu』."
Ngay khi Shuria thì thầm từ khóa, hình dáng của Kuma-san mờ đi như tan vào không khí, biến thành một làn sương đen nhạt nhòa. Làn sương đen đó trôi nổi và bao trùm lấy người đàn ông đang bị Metal-san giữ chặt.
"Ư a, a, a."
Khói đen như đang hình thành nên những hình ảnh, cấu trúc lại bối cảnh trong tâm trí hắn.
Thứ hắn tưởng tượng ra là con lợn xấu xí đã khắc sâu trong ký ức.
Kẻ coi mọi thứ xung quanh chỉ là thức ăn, kẻ không chút do dự cướp đoạt để thỏa mãn dục vọng của bản thân, loại rác rưởi cùng giuộc với chị Yumis, Grond.
Sau khi cố định hình ảnh, phần điều chỉnh còn lại giao cho Kuma-san, Shuria lấy ra một chiếc bàn gỗ và giấy từ trong túi tròn.
Đây là chiếc bàn thường dùng để học tập cùng chị Minnalis để chuẩn bị cho ngày "người lớn" sắp tới với Kaito-sama, nhưng hôm nay nó được dùng để ghi chép thông tin nghe được.
Chị Minnalis chỉ biết đọc viết ở mức tối thiểu, nên tự nhiên việc phân chia vai trò thành ra thế này.
Shuria thì hay viết thư cho gia đình, lại còn làm mấy cuốn sách ghi lại những vọng tưởng bí mật giấu cả Kaito-sama và chị Minnalis, nên khoản viết lách khá là giỏi.
"Chị Minnalis, chuẩn bị OK rồi ạ."
"Vậy sao. Thế thì bắt đầu nào."
Chị Minnalis nói rồi bắt đầu cuộc thẩm vấn.
"Nào, một lần nữa. Hãy trả lời từng câu một. Tên của ngươi là gì?"
"............Ado......ru, A."
"Tuổi?"
"......Ba mươi, bốn, tuổi."
"Ngươi đang làm việc ở đâu?"
"Thương hội Grond......, làm văn phòng......"
Ban đầu câu trả lời còn ngắt quãng và khàn khàn, nhưng dần dần câu trả lời của gã đàn ông trở nên rõ ràng hơn.
Những câu hỏi của chị Minnalis cũng dần đi vào trọng tâm.
"Nội dung công việc cụ thể của ngươi là gì?"
"Ghi chép, sổ sách giao dịch. Ghi lại và, báo cáo......"
"Trong sổ sách giao dịch đó, ngươi ghi lại những gì?"
"Tên đối tác, tên và số lượng hàng hóa chi trả, tên và số lượng hàng hóa nhận về."
Chị Minnalis liếc mắt ra hiệu, tôi chuẩn bị sẵn sàng để ghi chép và gật đầu đáp lại ý đã hiểu.
"Vậy thì, ............"
☆
"Tôi về rồi đây."
Sau khi xong việc và trở lại căn phòng bí mật trong hầm ngục, đón chào tôi là giọng nói của Minnalis và Shuria.
"Mừng ngài trở về, Chủ nhân." "Mừng anh về ạ!!"
Tôi đã tìm một thương nhân đang đi ngược lên con đường hướng về thành phố Dartlas một mình, và lén nhét một lá thư vào trong xấp thư mà người thương nhân đó đang vận chuyển.
Trong hành lý có những lá thư gửi đến Dartlas, và việc tìm một thương nhân đến Dartlas vào đúng thời điểm thích hợp cũng tốn chút công sức, nhưng nhìn chung tiến độ vẫn đúng theo dự định nên không có vấn đề gì.
Sau khi hoàn thành mục đích, tôi đã bí mật hội ngộ với Surakichi, đứa đang làm một nhiệm vụ khác trong thành phố. Sau đó tôi ghé qua vài chỗ mua cho Surakichi mấy loại potion hiếm.
Surakichi có vẻ rất thích potion, nó uống ừng ực một cách vui vẻ như đang ăn quà vặt.
Lúc nào nó cũng muốn uống đủ loại potion, nên đây là phần thưởng cho Surakichi vì đã vất vả chạy đôn chạy đáo lần này.
Nhờ hai kỹ năng 『Phân hóa tầm xa』 và 『Gia tăng thể tích』 mà Surakichi có được, việc gieo mầm mống đang tiến triển rất hiệu quả.
Dựa trên những thông tin mà Minnalis và Shuria moi được, tôi sẽ lại nhờ nó làm việc ngay, nên thưởng thế này cũng xứng đáng thôi.
"Ồ, có vẻ tôi về đúng lúc nhỉ."
Việc moi thông tin tôi giao phó có vẻ cũng đã xong một công đoạn, nhân viên kế toán của Thương hội Grond mà chúng tôi bắt cóc khi thấy sơ hở giờ đang bị trói và vứt lăn lóc trong tình trạng hoàn toàn bất tỉnh.
"『Kyuri, Kyuri!!』"
"『Kikii, Kiikiki!』"
"Mấy đứa thân nhau ghê nhỉ."
Có lẽ vì cùng là sinh vật dạng lỏng nên có sự thấu hiểu nhau chăng, Surakichi và Metal-san rất thân thiết.
Giờ chúng cũng đang trườn lại gần nhau, dùng xúc tu đập đập, vỗ vỗ như kiểu high-five.
"Chủ nhân, những thông tin cần thiết em đã vắt kiệt hết mức có thể rồi ạ."
"Chuẩn không cần chỉnh luôn ạ!!"
Shuria chìa tờ giấy ra với vẻ "nhìn nè nhìn nè", trên đó liệt kê tên các cửa hàng và thương hội.
"Đúng là đại thương hội dù có thối nát đi nữa, số lượng giao dịch trong thời gian ngắn thế này... tốt đấy."
Trước sự thật đó, khóe miệng tôi không tự chủ được mà nhếch lên.
Độ chính xác của tác chiến sẽ tăng lên, và đối tượng càng nhiều thì càng thuận lợi. Dù hơi áy náy khi gây phiền phức cho những nơi làm ăn đàng hoàng, nhưng nếu cần thiết cho việc báo thù, tôi cũng sẽ không do dự.
Quả nhiên, vẫn còn phải nhờ Surakichi cố gắng nhiều đây.
"Vậy thì, theo danh sách này, chủ yếu nhờ Surakichi đi rải mầm mống, còn chúng ta phải tưới nước để những hạt giống đó nảy mầm. Việc chúng ta sẽ đóng vai người gieo hạt hay người chăm sóc hạt giống thì sẽ tùy tình hình mà điều chỉnh, tiếp theo là phải gây ra Ma Lực Bão..."
Đột nhiên, tiếng bụng réo "rốccc" vang lên.
"............Trước đó phải lấp đầy cái bụng đã. Tạm thời về nhà trọ nghỉ ngơi chút đi."
"Đúng vậy ạ. Em cũng đói rồi. Gã này cũng sắp hết thuốc rồi, nếu mất tích lâu hơn nữa có thể sẽ khiến ai đó nghi ngờ."
Nói rồi Minnalis nhìn xuống gã đàn ông vẫn đang nằm lăn lóc trên đất.
"Vâng vâng ạ! Shuria muốn đi ăn vặt ở các quầy hàng!"
"Ồ, được đấy. Thịt Orc xiên nướng hay bò hầm, có mấy món tôi cũng tò mò..."
"Không được ạ, trước khi báo thù mà ăn mấy thứ kém chất lượng đó, em không cho phép đâu!!"
Với dòng chữ TỪ・CHỐI・THẲNG・THỪNG hiện lên sau lưng, Minnalis bác bỏ đề xuất của tôi.
" "Hảaa" "
"Không có hả hê gì hết. Tại sao cả hai người cứ thích ăn mấy món đắt đỏ mà chất lượng lại kém thế hả?"
Minnalis lộ rõ vẻ mặt không thể nào hiểu nổi.
Em gái tôi cũng ghét đồ ăn nhanh (junk food), nên mỗi khi bắt gặp tôi đang ăn MDonald hay Kenucky là con bé cũng làm vẻ mặt y hệt như vậy.
Sau đó, nó sẽ bắt đầu thuyết giảng về tác hại sức khỏe của đồ ăn nhanh, và cuối cùng chốt lại bằng câu: 『Anh Hai định bỏ lại Mai mà chết trước một mình sao?』 cùng đôi mắt ngấn lệ.
Bị nói đến mức đó thì tôi cũng chả còn hứng thú đụng vào đồ ăn nhanh trong khoảng một tháng, nhưng rồi vẫn chứng nào tật nấy lại muốn ăn, và cảnh tượng bị Mai mắng lại tái diễn thường xuyên trong nhà tôi.
"Không, ừm, nói sao nhỉ, quán vỉa hè có cái sức hút kỳ lạ chỉ có ở vỉa hè ấy."
"Shuria cũng biết là nó rẻ tiền mà. Nhưng cái sự rẻ tiền đó mới hay chứ lị."
Thực tế, nếu xét về hương vị bình thường thì không cần so sánh cũng biết món ăn của Minnalis thắng chắc. Nếu hỏi muốn ăn món nào mỗi ngày, thì không cần suy nghĩ cũng là món của Minnalis.
Thế nhưng thỉnh thoảng, người ta lại thèm ăn mấy món làm qua loa kiểu đó. Con người thật kỳ lạ.
"............Haizz, em hiểu rồi. Đằng nào thì dù em có cấm, hai người cũng sẽ lén đi ăn thôi chứ gì."
" "Ư..." "
Tôi lảng tránh ánh mắt tam bạch đang chĩa về phía mình.
"Nếu vậy thì thà để hai người ăn trước mặt em còn hơn."
" "Hoan hô!!" "
Đã quyết định xong, nhân lúc Minnalis chưa đổi ý, chúng tôi lập tức lên đường.
Vác gã đàn ông bị bỏ mặc dưới đất lên, chúng tôi rời khỏi căn phòng bí mật của cựu hầm ngục để ra ngoài.
Minnalis vốn rất kỹ tính trong chuyện ăn uống, hiếm khi cô ấy chấp nhận việc ăn vặt lề đường. Tôi sẽ ăn cho thỏa thích để bù cho cả những lần sau nữa.
"Phù, lần tới mình cũng sẽ tăng thêm danh sách các món ăn đường phố vậy. Trước tiên là điều tra hương vị..."
Tiếng lầm bầm vang lên từ phía sau.
............Biết đâu một ngày nào đó, ngay cả cơn thèm khát đồ ăn lề đường cũng sẽ được Minnalis thỏa mãn.
☆
Ngày hôm sau, chúng tôi đi bộ trong ngọn núi nằm cách Dartlas một khoảng khá xa.
Dãy núi Oordros không phải là núi đá, tuy gọi là trong núi nhưng rừng không quá rậm rạp, thuộc loại núi tương đối dễ di chuyển.
Vì thế, chúng tôi leo núi với cảm giác như đi dã ngoại hơn là leo núi. Trong tiết trời khô ráo, cảm nhận bầu không khí thanh bình, tôi nhớ lại ngày xưa, cái ngày tôi cùng lũ trẻ ở trại trẻ mồ côi đi picnic.
『Nè, anh Hai Dũng giả! Dạy em tập luyện đi. Em cũng muốn trở nên mạnh mẽ để bảo vệ mọi người!!』
『Anh trai Dũng giả ơi, em cho anh cái này nè!! Kelly thì không đáng tin cậy, nhưng anh trai Dũng giả thì chắc chắn sẽ bảo vệ được mọi người như lúc cứu chị Toria đúng không?』
『She, Shenfa~~~!?』
『Shenfa, em ấy mà, phải biết giữ chút lòng tự trọng của đàn ông chứ lị...』
『Anh Hai Kaito! Cái này, là Toria làm đấy! Ăn đi ăn đi!!』
『Đâu nào......, ưm, hự!? T, Toria, e, em đã nếm thử chưa đấy?』
『Hể? Em đâu có ăn vụng phần của anh Hai Kaito đâu?』
『V, vậy sao. Lần sau, nhớ nếm thử nhé? Nhưng anh rất vui vì tấm lòng của em nên anh sẽ xoa đầu em』
『Ái? Mồooo!! Đừng coi em là trẻ con nữa!!』
『A ha ha ha』
Những ký ức dịu dàng như rót xuống cùng ánh nắng xuyên qua kẽ lá, sự dịu dàng ấy bao nhiêu thì nỗi đau lại tăng lên bấy nhiêu.
"Chủ nhân, ngài sao thế ạ?"
"Ngài đang thẫn thờ gì vậy ạ?"
Tiếng gọi vang lên đúng vào lúc đó.
"Hửm, không, không có gì..."
"Chủ nhân đúng là hay cố chấp ở những chỗ không đâu."
"Kaito-sama không tin tưởng bọn Shuria sao?"
Trước ánh mắt trách móc khi tôi phản xạ chối bỏ, tôi nhanh chóng giương cờ trắng đầu hàng.
"......Không, xin lỗi. Tôi chỉ đang nhớ lại vài chuyện thôi."
Chúng tôi đến đây để kiểm tra xem sân khấu cuối cùng đã hoàn thiện đến đâu.
Nơi được chọn làm sân khấu chính là địa điểm của ngôi trường đầy rẫy tội ác đó, thứ được hình thành từ sai lầm của tôi ở lần đầu tiên.
Ngày hôm đó, trước mắt tôi - kẻ đang cười điên dại trong hiện thực thối nát vô phương cứu chữa - nơi này đã bốc cháy và sụp đổ, giờ đây cỏ dại mềm mại đang mọc đầy trên mặt đất.
"Thật sự, tôi chỉ nhớ lại những chuyện đã qua thôi."
Đúng vậy, là những chuyện đã qua.
Chẳng cần phải suy nghĩ, cảm xúc của ngày hôm đó vẫn bám chặt, thấm sâu vào tận lục phủ ngũ tạng.
Nỗi uất hận, cơn thịnh nộ, sự cay đắng và cả nỗi tuyệt vọng của thời khắc ấy.
Cùng bàn tay thiếu nữ mà tôi đã không thể nắm lấy, chẳng thể chạm tới.
Cùng đôi tay vô dụng của chính mình, chẳng làm được gì ngoài việc đầm đìa trong máu.
Và cả ngày hôm đó, cái ngày mà tôi thậm chí còn không thể nghe trọn vẹn một câu "làm ơn cứu em".
"Không, nói là nhớ lại thì cũng không đúng lắm. Vì mọi chuyện vẫn chưa hề kết thúc mà."
Vẫn chưa có bất cứ điều gì kết thúc cả.
Tôi chưa từng quên đi điều gì, cảm giác sống động ấy vẫn còn nguyên vẹn trong tôi cho đến tận bây giờ.
"Nếu vậy thì ngài không có thời gian để chìm đắm trong cảm thương đâu, thưa Chủ nhân."
Giọng nói của Minnalis khi thốt lên câu đó có chút nghiêm khắc.
"Lũ chúng không biết gì cả. Không nhớ bất cứ điều gì. Chúng đang sống như thể những chuyện ở thế giới lần thứ nhất chưa từng xảy ra, và ngay cả vết sẹo tội lỗi đó cũng không tồn tại ở thế giới lần thứ hai này."
Tuy nhiên, như để thăng hoa cơn giận dữ đang rỉ ra hướng về phía bọn chúng, Minnalis nở một nụ cười yêu mị.
"Nhưng mà, không thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra được. Chúng ta sẽ không để chuyện đó trôi vào hư vô. Hãy cho chúng biết thế nào là lễ độ, tất cả mọi thứ. Khắc sâu vào từng mảnh linh hồn của chúng."
"Bọn em trở thành đồng phạm là vì điều đó mà. Phải hành hạ, hành hạ, hành hạ chúng, lấp đầy chúng bằng đau đớn đến mức không cho phép chúng quen với nỗi đau. Chúng ta sẽ giết sạch bọn chúng."
Shuria cười vui vẻ tiếp lời Minnalis.
"......Phải rồi. Nào, vậy thì xốc lại tinh thần, chúng ta cùng hì hục làm việc thôi nào!"
Không dung túng cho sự yếu mềm, nhưng lại trao cho tôi những lời cần thiết vào đúng lúc tôi muốn, tôi thầm cảm ơn những người đồng phạm của mình và bước về phía địa điểm mục tiêu.
Nơi chúng tôi đến là sườn núi Oordros, cách thành phố một quãng vừa phải. Một khu vực cây cối hơi thưa thớt nằm sâu bên trong.
"…………"
Khung cảnh trước mắt trong thoáng chốc chồng chéo lên hình ảnh ngôi trường bằng gỗ đáng nguyền rủa năm xưa.
"Được rồi, thuận lợi đấy chứ."
Hiện tại, một cái hố có đường kính khoảng mười lăm mét đã được tạo ra ở bãi đất trống.
"Chít chít!!"
Và sinh vật đang chạy lại gần chân tôi là một con chuột.
Chuột Số Một, hay tên mới là Chuusuke.
Hôm qua, khi tôi đang quan sát Grond thông qua việc chia sẻ giác quan với Chuột Số Một, tôi đã nhận được yêu cầu mạnh mẽ từ Shuria: "Chuột Số Một ư!? Không được đâu ạ, nó dễ thương thế này mà tên nghe ghê quá đi mất!!"
Tôi cứ ngỡ mấy cái tên kiểu Quái Đạo Số Một, Số Hai nghe cũng hay đấy chứ. Nhưng nhìn bộ dạng vui vẻ chấp nhận tên mới của Chuột Số Một... à không, Chuusuke, tôi lại thấy chút chạnh lòng.
Nghĩ rằng biết đâu Slakichi cũng cảm thấy thế, tôi đã lén hỏi nó sau đó, và nhận được câu trả lời đại ý là "Em thích tên này", khiến tôi suýt khóc vì cảm động. Chuyện này tôi nhất định sẽ mang theo xuống mồ.
Sau khi chấp nhận cái tên mới, Chuusuke càng trở nên hữu dụng hơn.
Nó mới học được kỹ năng "Thống Lĩnh: Loài Chuột" và có thể ra lệnh cho những con chuột khác.
Tôi đã nhờ Chuusuke dùng sức mạnh đó để đào cái hố cho màn kịch cuối cùng này.
Hồi vụ Yumis, chỉ có tôi và Minnalis tự tay làm, nên để đào được cái hố chôn vừa một con Golem là cả một cực hình.
Trước mắt tôi, cái hố đã hoàn thành đúng như báo cáo được truyền qua "Ấn Tín Sử Ma" của Chuusuke trước đó.
"Ừm ừm, độ sâu cỡ này là đủ rồi."
Tôi ngồi xổm xuống gần đó và nhìn vào, cái hố có độ sâu chắc chắn khoảng ba mét.
"Chít~!"
Chuusuke để lộ rõ cảm xúc "Khen em đi, khen em đi!", nó leo lên tận vai tôi và cọ cọ người vào.
Nhân tiện thì Chuusuke có vẻ khá ưa sạch sẽ, nó thường xuyên chải chuốt lông, thấy sông suối là tắm rửa, và khi tôi cho nó một ít xà phòng, nó vui sướng tắm đến mức người đầy bọt.
Thế nên, khác với lũ chuột cống quanh đây, lông của nó bông xù sạch sẽ và trông rất dễ thương.
"Ồ, cưng quá, cưng quá. Mày làm tốt lắm."
"Chít chít!!"
Tôi vừa xoa đầu nó với lòng biết ơn, Chuusuke vừa kêu lên đầy khoái chí.
" "…………" "
"Hai cô không cần làm mặt đó đâu, tôi biết mà."
Tôi lên tiếng với hai người đang có vẻ hơi ghen tị kia. Leticia từng bảo tôi là tên đầu gỗ hay chậm tiêu, nhưng không có chuyện đó đâu.
Tôi thừa biết hai người họ đang ghen tị cái gì. Và phụ nữ thì đa phần đều cực kỳ thích mấy loài động vật nhỏ nhắn dễ thương.
"Nào, thích vuốt ve bao nhiêu cũng được. Miễn là Chuusuke không khó chịu."
"Chủ nhân......" "Aaa, thích quá đi mất" "Chít chít"
"......Hả? Sao thế, tôi làm gì sai à?"
Trước ánh nhìn tam giác ngược sắc lẹm của hai người và một con chuột, tôi chỉ cảm thấy bầu không khí như thể mình vừa làm hỏng chuyện gì đó.
☆
"Ấy, a, lại lỡ tay rồi."
Miếng bánh đa xương trên tay tôi gãy rắc, vụn bánh rơi lả tả.
Hỏng bét, hỏng bét, chỉ cần lơ là một chút là tôi lại nhớ đến Grond. Việc cố định tâm trí vào sự trả thù là một sự răn đe tuyệt vời, nhưng những lúc thế này việc kiểm soát cảm xúc lại trở nên khó khăn.
Tôi nâng chén trà trên tay lên như để xoa dịu tâm hồn mình.
"Hà, ngon thật."
Trong lúc tiến hành nhiều công đoạn chuẩn bị, chúng tôi đang uống trà thay cho việc nghỉ ngơi tại nhà trọ.
"Quả nhiên, trà thì chỉ có trà rang là nhất."
Tôi pha chỗ trà rang thu mua được từ một thương nhân, và dùng kèm với món bánh đa xương làm từ xương cá giống cá nục mà tôi đã nhờ Minnalis chế biến.
Nếu đòi hỏi thêm thì có bánh gạo nướng tử tế thì tốt, nhưng thôi không nên xa xỉ quá.
Bánh đa và trà rang. Tuy hơi lai căng một chút, nhưng có lẽ do dòng máu Nhật Bản trong người, sự kết hợp này khiến tôi cảm thấy rất nhẹ nhõm.
"......Hương vị kỳ lạ thật. Màu sắc hơi giống hồng trà, nhưng mùi thơm và vị đắng nhẹ khiến người ta thấy thư thái. Tuy không quen lắm nhưng rất ngon ạ. Quả không hổ danh là hương vị quê hương của Chủ nhân."
"Ở Vương quốc nói đến trà thì hầu hết là hồng trà hoặc cà phê giả cầy thôi. May mà kiếm được thứ này."
Tôi nhún vai nói, rồi nhìn ra cửa sổ nhà trọ ngắm nhìn thành phố Dartlas.
Thành phố Dartlas là một nơi thịnh vượng nhờ giao thương xuyên quốc gia.
Những con người tham gia vào đủ loại buôn bán lớn nhỏ chen chúc nhau, hàng ngày một lượng lớn tiền tệ và hàng hóa di chuyển từ tay người này sang tay người khác.
Đồng, Bạc, Vàng và Bạch Kim.
Một thành phố tựa như nồi lẩu thập cẩm, nơi bốn loại tiền tệ hòa quyện vào nhau.
"Shuria cũng không ghét cái này, nhưng em vẫn thích loại có nhiều sữa hơn ạ."
"À, ở thành phố này không có, nhưng ngoài trà rang này ra còn có một loại gọi là 'Matcha' nữa. Dùng cái đó làm món 'Matcha Latte' uống ngọt và ngon lắm. Khi nào đến Đế quốc, tôi sẽ dẫn các cô đến chỗ có món ngọt kiểu đó."
"Hoan hô, em mong đến lúc đó quá đi mất ♪"
"A, ừm, Chủ nhân? Cả em nữa......"
"Không cần làm mặt đó đâu, tôi cũng sẽ dẫn cả Minnalis đi cùng mà."
"! Cảm ơn ngài, thưa Chủ nhân!!"
Cả hai đều vui vẻ ríu rít. Đồ ngọt đúng là thứ nắm bắt trái tim phụ nữ trên toàn thế giới nhỉ.
Vừa ngắm hai người họ, tôi vừa nhìn lại hiện trạng.
Lần này tôi cũng đang thu thập thông tin về Grond bằng nhiều phương tiện từ công khai đến bí mật.
Những sự thật mà tôi không hề hay biết ở lần đầu tiên.
Bề ngoài, Grond là một thương nhân tài ba làm ăn phát đạt. Nhưng bên trong, hắn dường như đã leo lên bằng những phương pháp khá cưỡng ép và độc ác.
Sau khi điều tra, tôi biết được hắn đã bí mật gửi một lượng lớn nô lệ thú nhân đến Vương đô.
Có lẽ đó là những nô lệ thú nhân bị giết để làm vật tế khi tôi được triệu hồi.
Nonorick được thuê làm thực khách chuyên lo liệu những mảng tối.
Ngoài ra, hắn còn giết chồng của viện trưởng một trại trẻ mồ côi nọ, và cướp lấy thanh ma kiếm là di vật của người đó để gán nợ.
"A, lại lỡ tay nữa rồi."
Tôi lại bóp nát một miếng bánh đa xương nữa, vụn bánh rơi lả tả xuống bàn.
"Chủ nhân, ngài cứ như trẻ con ấy."
"Ngài là bé hay làm rơi vãi đấy ạ. Phải biết quý trọng đồ ăn chứ."
"Xin lỗi, xin lỗi."
Cả Minnalis và Shuria có lẽ đều nhận ra suy nghĩ của tôi, nên cố tình nói bằng giọng trêu chọc.
"Nhưng mà này, trên mặt hai cô cũng dính vụn bánh đa kìa."
" "Hể!?" "
"Đùa thôi."
"A, Chủ nhân này!!" "Quá đáng lắm ạ!!"
"Ahahaha, ừm ừm, cả hai đều dễ bị lừa thật đấy."
Tôi cười nham hiểm trêu chọc hai người đang đỏ mặt vì giận và xấu hổ, rồi lại đưa tách trà rang lên miệng.
Sự hiện diện của những đồng phạm thật sự đáng quý. Để không bị nuốt chửng bởi cảm xúc giận dữ, chúng tôi có thể kiềm chế lẫn nhau như thế này.
Và rồi, tôi lại nhìn ra ngoài cửa sổ.
Phía cuối tầm mắt là trại trẻ mồ côi của ngày nào đó.
Người phụ nữ đứng tuổi đang chơi đùa cùng lũ trẻ trước sân tòa nhà.
Chẳng mấy chốc mặt trời lặn hẳn, và tôi chui vào chiếc giường chất lượng tốt.
Lần đầu tiên ấy, chắc hẳn bà ấy cũng đã nghi ngờ rằng kẻ giết chồng mình là người của Grond.
Và việc tôi và Grond có quen biết nhau, bà ấy đã biết được khi tôi rời khỏi thành phố này.
Lúc đó, sau một thoáng dao động, bà ấy đã lặng lẽ mỉm cười với tôi, rốt cuộc bà ấy đã nghĩ gì?
(…………Chuyện đó thì rõ rồi còn gì.)
Cho đến khi biết được tất cả, ở lần đầu tiên tôi đã không hiểu.
Thông qua [Phục Thù Thánh Kiếm], ngọn lửa đen trú ngụ trong người phụ nữ ấy truyền đến tôi tuy nhỏ bé nhưng rất rõ ràng.
"A, quả nhiên chọn cái nhà trọ này là sai lầm rồi."
Bà ấy chỉ vừa nức nở vừa trách móc tôi, kẻ đã giết chết lũ trẻ.
"......Dù giường có tốt đến đâu, nhưng ở gần nơi đó, tôi chẳng thể nào ngủ được."
Địa ngục in sâu vào bóng tối khi tôi nhắm mắt lại, vẫn sống động đến mức đáng ghét.
☆
"Hộc, chờ đã!! Là anh đây, Kaito đây!! Kelly, Shenfa, tỉnh lại đi!!"
"Giế......t. Dũng giả, Ramune, muốn, muốn quá, muốn quá đi mấấấấấấấtt!!" "Chết điiiiiii, Dũng giả chết điiiiiii!!" "Muốn quá, Ramune, Ramune, Ramune eeee!!"
"Khốn kiếp, mấy đứa không nhận ra anh là ai sao!?"
Vừa né tránh những đòn tấn công liều mạng bất chấp phòng thủ, tôi vừa đánh bật những con dao găm mà lũ trẻ tôi từng thân thiết ở trại trẻ mồ côi đang vung vẩy.
"Hự!! Chết tiệt!!"
Khi mất đi vũ khí trên tay, lũ trẻ hoặc ngồi phịch xuống thẫn thờ bất động, hoặc bắt đầu nhìn quanh đầy lo lắng như không biết phải làm gì.
Tôi đã thành công trong việc vô hiệu hóa mà không làm chúng bị thương, nhưng tình trạng này cũng chẳng thể an tâm được.
"Hộc, hộc, rốt cuộc là, cái gì!?"
Và rồi, khi tôi vừa đánh bay tất cả vũ khí trên tay lũ trẻ trong khi phải dè chừng khác hẳn mọi khi.
"Ư ư!! Á hự" "Cứu, cô ơi, cứu, ộc!!" "A, a a, a a a á, Ọc"
"Mấy đứa!!"
Đột nhiên, từ lúc chúng bắt đầu hét lên đau đớn, mọi chuyện diễn ra trong nháy mắt.
Chẳng kịp trở tay, lũ trẻ thổ huyết và ngã gục ngay tại chỗ.
"A...... rể? Anh hai......"
"Toria!!"
Vào khoảnh khắc cuối cùng của cuối cùng, với đôi mắt cuối cùng cũng lấy lại chút ánh sáng, một bé gái vươn bàn tay nhỏ bé ấy ra.
"Đau, quá, đau quá anh ơi. Làm, ơn......"
Nhanh hơn cả khi tôi kịp nắm lấy tay em, bịch một tiếng, ngay cả một câu "làm ơn cứu em" cũng không thể nói hết, bàn tay ấy rơi xuống đất.
"Toria, Toria!!"
Phụt, một lượng lớn máu đen sẫm trào ra từ miệng em, dòng máu ấm và trơn nhầy làm ướt đẫm tay tôi.
"…………Cái gì, thế này."
Tôi bàng hoàng, giọng run rẩy.
Đến thế giới này, tôi đã chứng kiến người chết bao nhiêu lần. Đã bao nhiêu lần cướp đi sinh mạng của kẻ khác.
Chính vì thế, tôi biết là đã hết cách cứu chữa rồi. Tôi hiểu rõ điều đó.
Tất cả lũ trẻ đều đã mất mạng ngay tại chỗ.
"CÁI QUÁI GÌ THẾ NÀYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYY!!"
Tiếng thét như xé toạc cổ họng vang lên từ miệng tôi.
"Híiii"
Có một luồng khí tức phản ứng lại từ xa trước tiếng gầm như dã thú đầy uy áp của tôi.
Kẻ đã mang lũ trẻ này đến đây, kẻ đã đứng từ xa quan sát thảm kịch này.
Tuyệt đối, không để mày thoát.
Rầm, tôi đạp lõm mặt đất, lao vụt đến chỗ gã đàn ông đó.
"…………Này, mày định đi đâu?"
"Hí, híiiiiiiiiiiii!!"
Tôi túm lấy cổ áo của kẻ đang hoảng loạn định bỏ chạy, quật ngã hắn xuống để ngăn cản cuộc tẩu thoát.
"C, có chuyện gì? Tao chỉ tình cờ đi qua......, Á á á á á á á!?"
"Này, đừng nói mấy lời thừa thãi. Tao đang hỏi, cái kia, là cái gì."
Tôi không chút thương xót dẫm nát bàn tay đang chống xuống đất của hắn.
Đây là lần đầu tiên tôi hành hạ ai đó để tra khảo như thế này, nhưng tôi không hề cảm thấy do dự.
Tôi không có cái sự dư dả đó.
"Đau quá, đau quá đi mấấấấấấtt"
"Mày, tao nhớ mày rồi. Mày là nhân viên chỗ Grond đúng không. Cái kia, là do Grond làm hả? ......Đừng có hét nữa mà trả lời đi, thằng rác rưởi này!!"
Đầu tôi sôi lên sùng sục từ tận tâm can không sao kìm lại được. Tầm nhìn trước mắt sủi bọt vì cơn giận.
"Hí, hiểu rồi, tao nói, tao nói mà!!"
Gã đàn ông sợ vỡ mật, bắt đầu kể lể trong hoảng loạn.
"B, bọn chúng là trẻ mồ côi mà ông chủ Grond cho người thu gom, là lứa học sinh đầu tiên của trường tư thục. Là những người lính được dạy kỹ thuật ngầm để đổi lấy cơm ăn và chỗ ngủ!"
"Trường học ư?"
"À, ừ, nghe nói ổng đã định làm từ trước, nhưng vì có nguồn vốn thích hợp nên khoảng hai năm trước đã bắt đầu thực hiện......"
"Hai, năm, trước......?"
Thịch, trái tim tôi đập mạnh một nhịp trước dự cảm chẳng lành.
Hai năm trước, chính là lúc những ma cụ sử dụng kiến thức hiện đại của tôi bắt đầu được thương mại hóa và bán ra thị trường.
"Để chuẩn bị lực lượng cho việc thảo phạt Ma Vương thì cần rất nhiều vật tư. Lợi nhuận từ việc bán những công cụ này sẽ được dùng làm kinh phí mua vật tư cho binh lính chiến đấu với Ma tộc, và theo mong muốn của Dũng giả, dùng để xây dựng nơi tiếp nhận những đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa."
Hiện lên trong tâm trí tôi là khuôn mặt của Grond với nụ cười có vẻ nhân hậu khi nói những lời đó.
Để nghĩ rằng cái trường học đó không liên quan gì, thì những bằng chứng tình huống lại quá sức trùng khớp......
Choáng váng, tôi cảm giác như có dòng nước lạnh buốt chạy dọc khắp mạch máu toàn thân.
"N, này, tha mạng cho tao đi. Làm ơn đi, tao chỉ làm theo mệnh lệnh thôi......"
Với giọng nói thiếu thực tế, cái khúc gỗ trước mắt lảm nhảm.
(…………A, tên này, rốt cuộc đang nói cái gì vậy nhỉ.)
"Cái, trường học đó, nằm ở đâu."
Đó là tất cả những gì tôi có thể thốt ra bằng giọng khàn đặc.
"Ở, ở sườn núi Oordros. T, thế là được rồi chứ? Tao sẽ không bao giờ dính dáng đến ông chủ Grond hay mày nữa đâu, chỉ cần đừng giết."
"Chỉ cần đừng giết, là sao?"
"Hả?"
Thật sự không hiểu nổi, tên này rốt cuộc đang nói cái gì vậy.
"Tại sao, tao lại phải để mày sống."
Grond, và cả bọn mày, đã biến lũ trẻ thành ra như thế kia, đã dùng chúng như đồ bỏ đi.
"Chỉ số không tương xứng với cấp độ và sự nhạy bén của giác quan, trái ngược với sự suy giảm khả năng tự phán đoán và việc liên tục gọi tên 'Ramune'. Bọn mày, đã dùng 'Tảo Sinh Cường Dược' để cưỡng ép nâng cao sức mạnh của chúng đúng không."
Tảo Sinh Cường Dược.
Vì có tính chất làm phong hóa bất kỳ kim loại nào, biến chúng thành những cục đất vụn nát, nên thường được dùng để tiêu hủy những trang bị bị nguyền rủa mạnh.
Tuy nhiên, nếu uống vào sẽ có được hiệu quả tăng trưởng và gia tăng chỉ số áp đảo.
Nhưng, đó là một thứ có tính gây nghiện khủng khiếp, và là kịch độc sẽ lấy mạng người dùng nếu sử dụng quá liều.
"C, cái đó là, Ặc, hự Gô ô ô!?"
"Thứ như bọn mày, tại sao tao phải để cho sống."
"Gí, Gà a, Ghê ghê......"
"Đừng có đùa với tao, THẰNG RÁC RƯỞI NÀY!!"
Rắc, tôi từ từ bẻ gãy cổ hắn như nghiền nát một thứ gì đó.
Khi tôi buông tay, cái xác không hồn của gã đàn ông đổ ập xuống đất, tôi cảm nhận được dòng máu đỏ trơn nhầy đang chảy lan qua tay mình.
"......Hồng liên của ác ma bao phủ, 'Xích Dương Thanh Xa Luân'."
Không thể tha thứ cho việc cái xác còn tồn tại, như để trút bỏ cảm xúc bất lực này, tôi thiêu rụi đống rác rưởi trước mắt không còn lại một mẩu xương.
Ngọn lửa xanh đen do tâm kiếm tạo ra gầm lên một tiếng Gào trong không khí, rồi ngay sau đó, nơi ấy trở lại tĩnh lặng như thể chưa từng có gì xảy ra.
"…………A, lại nữa sao."
Trong khu rừng tĩnh mịch, tiếng nói vô thức thốt ra nghe vang vọng đến lạ thường.
Cảm giác bất lực và tuyệt vọng ập đến, sức lực toàn thân tôi trôi tuột đi đến mức không thể đứng vững.
"Lại là, lỗi của mình sao."
Suy nghĩ đau nhức âm ỉ, tôi ngồi phịch xuống đất, dựa lưng vào gốc cây và cúi đầu.
Gã đàn ông đó đã nói "Vì có tiền nên mới thực hiện kế hoạch này".
Nếu tôi nghi ngờ Grond, liệu tương lai này có không xảy ra?
Nếu tôi không tin Grond, liệu lũ trẻ bây giờ vẫn còn đang cười đùa khỏe mạnh ở đâu đó?
"Nếu mình không chọn sai người để tin tưởng......"
Số tiền mà tôi đưa cho hắn, quả thực đã được dùng để xây dựng nơi tiếp nhận những đứa trẻ không nơi nương tựa.
Một cái trường học để nuôi dưỡng những viên đạn thịt dùng một lần thuận tiện cho hắn.
Kẻ giết chết lũ trẻ là Grond, và,
…………Sự nông cạn của tôi.
"…………Khốn."
Những giọt nước mắt pha lẫn sự ngỡ ngàng và cay đắng lăn dài trên má.
"Khốn kiếp, Khốn kiếp, Khốn kiếp!!"
Cứ để cảm xúc tuôn trào, tôi đấm mạnh nắm đấm xuống mặt đất.
"Cái đồ, CHÓ CHẾT NÀYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYY!!"
Rầm, một âm thanh lớn vang lên, mặt đất bị cày xới.
Nhưng mà, dù có đấm tay xuống đất mạnh đến đâu, cảm giác máu trơn nhầy như sủi bọt trên da thịt vẫn không sao xóa nhòa được.
Chỉ còn lại bốn chữ cuối cùng, bốn chữ đơn giản mà em ấy thậm chí còn không được phép nói hết câu: "Làm ơn cứu em".
Cứ vang vọng mãi trong tai tôi không hề tan biến.
Vài ngày sau đó.
Tôi đã tìm đến "ngôi trường" mà tôi nghe được.
Lần đầu tiên kể từ khi sự phản bội lộ rõ, tôi chủ động tìm đến nơi đó để mưu cầu một cuộc tàn sát dưới danh nghĩa chiến đấu.
Tôi giết sạch tất cả. Phó mặc cho cơn giận, chém, chém, chém và CHÉM......
Tại nơi mà cả căn phòng lẫn bản thân tôi đều nhuộm đỏ máu, tôi tìm thấy tờ giấy ghi lại toàn bộ kế hoạch này được để lại như thể muốn trêu ngươi.
Trên tờ giấy ướt đẫm máu từ tay tôi, có ghi chi tiết rõ ràng về tập đoàn côn đồ ở khu ổ chuột tên là "Slugs" có liên quan đến kế hoạch lần này, và việc kế hoạch được vận hành bằng số vốn tôi đã đưa cho Grond.
…………Ở đó còn ghi cả mục đích cuối cùng là "Xử lý tiêu hủy hiệu quả các sản phẩm thất bại".
Và rồi, vào cái ô danh của tôi, kẻ đã ngã ngựa khỏi vị trí Dũng giả, lại thêm một tội danh: "Dũng giả khát máu đã tấn công cơ sở cứu trợ trẻ em mồ côi do thương hội Grond thành lập, và tàn sát dã man những người có mặt tại đó cùng với lũ trẻ".
☆
"Hộc, hộc, hộc, hộc————......, hộc."
Tôi bật dậy, hít một hơi thật sâu để điều chỉnh nhịp thở gấp gáp, rồi vò mạnh mái tóc mình như muốn bóp nát những ký ức không thể nào xua tan.
Mồ hôi tuôn ra đầm đìa khiến quần áo dính chặt vào da thịt thật khó chịu.
"…………"
Nhìn ra ngoài cửa sổ, trời vẫn chưa sáng, thành phố vẫn chìm trong bóng tối.
Minnalis và Shuria đang ngủ say sưa. Tôi không tài nào ngủ lại ngay được, bèn rón rén ra khỏi phòng để không đánh thức hai người họ.
Cứ thế bước ra khỏi nhà trọ, cơn gió đêm lạnh lẽo vuốt ve gò má.
Tôi đạp tường trong con hẻm nhỏ, bật nhảy theo kiểu tam giác rồi đáp xuống mái nhà trọ.
Leo lên mái nhà có độ dốc thoai thoải một chút, tôi chống một chân lên và ngước nhìn bầu trời.
Lần cuối cùng tôi gặp mặt đối mặt với gã đàn ông đó, Grond Goldott, là trước khi tôi được Vương nữ cho biết sự thật về việc triệu hồi Dũng giả.
Đó là lúc tôi đang liều mạng hướng về Vương đô để giữ lời hứa với Leticia là sẽ trở về thế giới cũ.
Tôi và Grond là những người bạn từng thức thâu đêm để trao đổi ý kiến về việc phát triển sản phẩm mới.
Đã có lúc cả hai cùng cười lớn trước sản phẩm hoàn thiện với quầng thâm dưới mắt.
Không nắm bắt được tình hình, và chưa biết rằng tất cả đồng đội đã phản bội, tôi dễ dàng bị Grond lừa, suýt nữa thì sa vào cái bẫy sử dụng vũ khí bị nguyền rủa làm giảm chỉ số và các ma cụ.
"Kiến thức mà ngươi mang lại đem đến cho ta rất nhiều của cải. Từ giờ trở đi những kiến thức đó chỉ nên thuộc sở hữu của riêng ta mà thôi. Giá trị của vạn vật trên thế gian này được bảo chứng bằng tiền, và giá trị để giữ cho ngươi sống sót thì không đáng một đồng xu cạo."
Đó là những lời hắn ném vào tôi khi tôi hỏi tại sao ngay trước khi thoát khỏi cái bẫy của hắn.
Sau đó, có rất nhiều kẻ muốn giết tôi khi tôi hướng về Vương đô.
Địa vị, danh dự, nơi trút bỏ bất mãn và giận dữ, và tiền. Có vô số lý do để giết tôi.
Dù vậy, tôi là kẻ được cho là tồn tại để đánh bại Ma Vương, và đã trở thành Ma Vương thứ hai.
Bình thường thì những kẻ tập kích sẽ phải e dè, nhưng trái ngược với Leticia - người cai quản nhiều ma tộc và cơ bản chỉ ở sâu trong lâu đài Ma Vương, tôi - dù cũng là Ma Vương nhưng luôn hành động một mình, việc lãnh đạo các nước đồng loạt tỏ ý thù địch, và những việc làm xấu xa trong bóng tối của bọn chúng đều đổ lên đầu tôi, cùng nhiều lý do khác khiến những kẻ nhắm vào tôi không bao giờ dứt.
Chuyện đó, tôi đã bị lũ khốn nạn đó chơi xỏ một vố đau đến mức chỉ biết cười trừ.
Nhưng trách nhiệm cho những gì tôi phải chịu đựng, tôi chắc chắn sẽ bắt từng đứa một phải trả giá gấp nhiều lần.
Và sau đó, không còn đối mặt với Grond nữa, tôi biết được bí mật của việc triệu hồi Dũng giả.
Thế giới dửng dưng lướt qua tôi đang chìm trong thất vọng.
Mất đi cả mục đích, tôi chỉ biết bám víu vào lời hứa còn lại mà chạy trốn, chạy trốn và chạy trốn.
Tôi gạt bỏ câu hỏi "để làm gì" mà đánh tan những kẻ tập kích lao vào như kiến bu quanh kẹo ngọt.
Nhưng, trong số những kẻ tập kích đó, có một nhóm đối thủ toát lên vẻ dị biệt tấn công theo bầy đàn.
Những thiếu niên thiếu nữ khoảng mười tuổi với đôi mắt đục ngầu không chút sinh khí mà tôi thấy quen quen.
Đó là hình dáng của những đứa trẻ ở trại trẻ mồ côi mà tôi đã thân thiết tại thành phố Dartlas, nơi tôi quen Grond.
Đáng lẽ phải là những đứa trẻ bình thường ở bất cứ đâu, nhưng không biết từ lúc nào chúng đã được trang bị kỹ thuật giết người chứ không chỉ là chiến đấu.
Chuyện sau đó, đúng như những gì tôi thấy trong mơ.
Số tiền mà tôi nghĩ là được dùng cho những đứa trẻ bị tách khỏi gia đình giống như tôi, lại được dùng để biến những đứa trẻ mồ côi đó thành những người lính bị tẩy não.
Tôi đã nghĩ mình có thể bảo vệ. Tôi đã muốn bảo vệ.
Thật sự, là một câu chuyện nực cười. Thứ tôi mang đến cho chúng, là mật ngọt tẩm độc thối rữa.
Kết quả của việc tôi tin nhầm người, chỉ dẫn đến một kết cục tầm thường, rác rưởi bốc mùi hôi thối như vậy thôi.
"Quả nhiên, trăng to thật đấy."
Tôi từ từ vươn tay về phía mặt trăng trông như thể chỉ cần vươn tay là chạm tới.
Tất nhiên, bàn tay ấy chẳng thể nào chạm tới được. Đó là chuyện đương nhiên.
Nhưng, nó chắc chắn đang ở đó. Dù không chạm được, nó cũng không bao giờ biến mất.
Đúng vậy, cho dù ngoài chúng tôi ra không ai biết đến "nó", thì chỉ có chúng tôi là biết.
Chúng tôi nhớ rõ những chuyện ngày hôm đó, không sai một ly.
"Này, cuối cùng anh cũng có thể báo thù cho mấy đứa rồi. Ở thế giới lần thứ nhất thì không được, nhưng anh nhất định sẽ tiễn hắn xuống địa ngục. ......Anh không biết mấy đứa có mong muốn điều đó hay không. Trước đây anh đã nói rồi nhỉ? Người lớn xảo quyệt lắm."
Tôi khẽ cười nói, rồi hạ tầm mắt xuống lòng bàn tay mình.
"…………"
Những sự việc của ngày hôm đó, tuyệt đối sẽ không biến mất.
Dù cho thế giới có quay ngược lại, cũng không thể nào coi như chưa từng xảy ra được.
…………Bởi vì máu của tội lỗi bám lấy tôi, vẫn chưa hề khô đi, vẫn đang làm ướt đẫm đôi tay này.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
