Chương 61
“Ha a... Ha a... A... Ha ang...”
Tiếng rên rỉ thoát ra từ miệng cô ấy. Nằm trong lòng hắn, say thuốc, đôi mắt mở hờ hững phát ra những âm thanh kỳ lạ.
“A... A ư... Reina...”
Tôi vẫn bò lê lết trên sàn như con giun, ngước nhìn cô ấy. Chắc chắn đã chứng kiến cảnh tôi giết con trai ngay trước mắt, nhưng trong mắt cô ấy không tìm thấy chút dao động nào. Thay vào đó, trong đôi mắt ấy chứa đựng một cảm xúc khác.
“E he he... Ha a... Ha ư ư...”
Cô ấy vùi mặt vào cổ Luca, hít sâu một hơi. Không biết mùi gì tỏa ra từ lòng hắn, nhưng sau khi hít một hơi thật sâu, Reina cười khúc khích rồi quàng tay ôm lấy eo hắn. Luca thì quay mặt đi như thể thấy cô ấy phiền phức, nhưng tuyệt nhiên không đẩy ra. Cứ thế một lúc lâu, cô ấy làm nũng với Luca, liên tục sà vào lòng hắn.
“Re... Reina... Reina...”
Miệng tôi liên tục gọi tên cô ấy. Tất nhiên, chủ nhân cái tên đó chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một lần. Trong đôi mắt trống rỗng vì say thuốc chỉ tràn ngập niềm vui vì tìm được con đực mới.
“Em gái mày. Bám người quá đấy Leo.”
“A...”
Lúc đó một câu nói vô tâm của Luca rơi xuống. Tôi vẫn chảy máu mồm ròng ròng, ngước nhìn hắn.
“Say hoàn toàn rồi.”
“A a...”
“Phải không?”
“A...”
Tôi ngẩn ngơ há hốc mồm. Chẳng mấy chốc Luca bắt đầu cử động tay.
“A...! Ha a...!”
Bàn tay đầy sẹo của Luca đặt lên làn da ướt đẫm mồ hôi của Reina. Bàn tay đang ôm eo không chút do dự từ từ di chuyển lên trên, véo nhẹ vào đầu ngực.
“A...! A a ang...!”
Chỉ chạm nhẹ một cái mà Reina đã rùng mình rên rỉ. Luca thấy vậy, quay mặt đi không nhìn cô ấy, từ từ xoay ngón tay.
“A a... A a ang... Ha a a a...”
Ngón tay hắn nhẹ nhàng kích thích đầu ngực, cô ấy thở dài thườn thượt như tan chảy. Hơi thở nóng hổi, ẩm ướt phả xuống, đồng thời chất lỏng nhớp nháp chảy ra giữa hai chân.
“A... Re... ina...”
Lại một lần nữa người phụ nữ của tôi đang nằm trong lòng người đàn ông khác thở hổn hển. Người phụ nữ của tôi. Người phụ nữ tôi đã dâng hiến cả cuộc đời. Máu mủ của tôi. Vì thế nên là em gái hoàn hảo và đáng yêu nhất của tôi. Đang làm nũng với thằng nhà quê mà tôi từng khinh bỉ.
Tôi nghiến răng lôi cơn giận ra. Mẹ kiếp. Luca thằng chó đẻ. Ban đầu thì làm nhục tao trước mặt bao nhiêu người, cắt cặc tao, giết con gái tao chưa đủ, còn bắt tao tự tay cắm dao vào cổ con trai mình. Mẹ kiếp có ngày tao sẽ... Có ngày...
Có ngày tao sẽ trả thù. Tôi định nghĩ thế. Nhưng lạ thay suy nghĩ đó ẩn sâu trong lòng không chịu trồi lên. Thay vào đó một suy nghĩ khác hiện lên.
Tiếp theo... là gì?
Hắn bảo đến để lấy tất cả của tôi. Và thực sự hắn đã làm thế. Quyền lực, danh dự, cơ thể tôi và các con. Giờ tôi chỉ còn lại một thứ duy nhất. Em gái yêu quý của tôi. Reina. Tài sản cuối cùng và là tất cả của tôi.
Và cô ấy đang ở trong lòng hắn.
Tiếp theo rốt cuộc hắn định làm gì? Tôi chỉ còn lại mỗi cô ấy thôi. Định làm gì hả Luca? Rốt cuộc, định làm gì?
Sự bất lực đã được học từ lúc nào không hay đè nặng lên lưng. Ti... Tiếp theo là gì? Tiếp theo là gì? Chắc không giết cả cô ấy chứ? Chắc không, chắc không, chắc không đâu Luca.
“Leo.”
“Hả? Ơ ơ... Ơ...?”
Lúc đó giọng nói vô tâm của Luca vang lên. Tôi ngẩng phắt đầu lên nhìn hắn. Há hốc mồm ngu ngốc chờ đợi một câu nói hắn ban xuống, thở hổn hển. Nhìn tôi như thế, Luca hỏi đơn giản.
“Có bao cao su không?”
“A...”
Tôi gục đầu xuống. Trong lúc đó đầu tôi tự động nghiền ngẫm lời hắn. Cần bao cao su à Luca. Bao cao su...
“Ngăn kéo sau lưng tao... Ngăn đầu tiên có nhiều lắm.”
“Được.”
“A ang...!”
Luca trả lời ngắn gọn rồi vỗ cái bốp vào mông Reina. Cùng với tiếng bốp, tiếng rên của Reina vang lên, hai người tiến về phía ngăn kéo sau lưng tôi. Tôi định không ngẩng đầu lên nhưng bàn tay Luca đang túm một bên mông Reina lọt vào tầm mắt.
Cộp cộp.
Két.
Cạch.
Sột soạt sột soạt.
“Ha a a...”
Những tiếng ồn nhỏ vụn vang lên trên đầu. Và cả tiếng thở dài đầy mong đợi của Reina nữa. Tôi vặn người một chút chờ họ đi qua đầu tôi lần nữa, nhưng họ không quay lại trước mặt tôi.
“Chống tay vào tường chổng mông lên.”
“Ha a... E he he...”
“Mẹ kiếp...”
Luca không tụt quần. Thay vào đó, như thể người phụ nữ của tôi bẩn thỉu lắm, hắn đeo bao cao su vào kín cả ngón tay một cách tỉ mỉ. Và ngay trên đầu tôi, hắn bắt đầu dùng ngón tay chọc ngoáy vào bên dưới cô ấy.
“A... A a a...! A a a ang...!”
“A... A...”
Tiếng rên rỉ như tiếng hét vang lên. Rõ ràng Luca đang chọc ngoáy bên trong cô ấy một cách thô bạo không chút dịu dàng.
“A ha ang! A a a a!”
Ngay trên đầu tôi, tiếng eo nảy lên thỉnh thoảng vang lên. Tiếng da thịt va chạm, và tiếng nhớp nháp thô tục khi ngón tay dài thọc sâu vào bên trong người phụ nữ, khuấy đảo niêm mạc mỏng manh hành hạ tôi. Tôi chỉ biết nhắm nghiền mắt chờ âm thanh đó lắng xuống.
Nhưng Luca không dịu dàng đến mức chờ đợi điều đó.
“Ư... A...”
“Leo.”
“Hả?”
“Phải nhìn bên này chứ.”
“Nhưng mà... A a...!”
Luca đá nhẹ vào người tôi bắt tôi nhìn lên trên. Tôi muốn phản kháng nhưng không có năng lực, cũng chẳng có dũng khí.
“Làm ơn... Làm ơn Luca...”
“Nào. Được rồi.”
“A... A a...”
Cuối cùng tôi nằm ngửa nhìn lên trần nhà. Luca xác nhận tôi đã nằm ngay ngắn liền bắt đầu cử động tay trở lại. Chẳng mấy chốc, vùng kín đang co giật của Reina hiện rõ trong tầm mắt tôi.
“Ư ha... E he he he...”
Ngón tay lại thọc vào, eo cô ấy uốn éo đầy gợi cảm. Dù không nói ra bằng lời nhưng toàn thân cô ấy như đang thì thầm đòi hỏi thêm. Bàn tay chống vào tường co lại như mèo, cặp đùi ướt đẫm mồ hôi và dịch thể run lên nhè nhẹ vì mong đợi. Chẳng mấy chốc, ngón tay Luca bắt đầu dao động bên trong cô ấy, nơi đang hiện lên màu hồng rõ rệt.
“A a... A a ang...! A a a a ang!”
“A... A a...”
“Ư ha... Ha a a... Ha a ang...”
“A ư... Ư ư...”
Thô bạo. Rõ ràng là thô bạo và hung tàn. Vậy mà Reina lại vui sướng. Như thể hòa làm một với Luca, kết nối sâu sắc và chuyển động điên cuồng. Và kết tinh của bằng chứng đó rơi lộp bộp xuống cổ tôi.
“Không được Reina. Làm ơn. Làm ơn...”
Tôi không thể hét lên như lúc nãy. Cũng không thể gào thét hống hách. Chỉ biết thì thầm với Reina, cầu mong giọng nói này không đến tai Luca.
Tại sao chứ? Lúc nãy với con trai tôi còn nổi giận điên cuồng. Tại sao với thằng đáng khinh bỉ này lại không nói được lời nào.
“A a a a a ang!”
Trong lúc suy nghĩ, chuyển động của ngón tay càng kịch liệt hơn, Reina thậm chí còn chảy cả nước dãi biểu hiện niềm vui sướng. Không nhìn thấy mặt nhưng cũng đại khái tưởng tượng ra biểu cảm. Chắc đang trợn ngược mắt, há hốc mồm cười mờ ảo và lên đỉnh. Như những con điếm rẻ tiền khác. Như con phò.
Người phụ nữ quý giá của tôi.
“A... A a a c...!”
Tôi cảm thấy trái tim bị xé nát bởi suy nghĩ do chính mình gợi lên, hét lên một tiếng. Nhưng đó là sai lầm. Cùng lúc đó, ngón tay Luca xâm phạm vào bên trong cô ấy sâu hơn bao giờ hết, và Reina không thể chịu đựng thêm nữa.
“Ha a a a a ang!”
Và khoảnh khắc Luca rút mạnh ngón tay đang cắm sâu ra, cô ấy trào dịch tình xối xả và lên đỉnh.
“A a a... A a...!”
Chất lỏng tanh nồng bắn tung tóe xuống cổ tôi. Một phần làm ướt ngực, một phần thậm chí còn bắn vào khóe miệng. Cảnh tượng cô ấy vui sướng và lên đỉnh kịch liệt thế này đến tôi cũng là lần đầu tiên nhìn thấy. Và chủ nhân của cảnh tượng đầu tiên đó không phải là tôi mà là Luca.
“A... A a a...”
“A ang... Ha a a... Ha ang...! A...”
Reina lắc mông ngay trên mặt tôi, trút nốt chỗ dịch tình còn lại. Rồi hạ eo xuống một chút như đã kiệt sức, thở hổn hển. Bên trên tôi, vùng kín đỏ ửng đến mức đỏ rực của cô ấy hạ xuống, tôi vô thức ngẩng đầu lên.
“Reina. Reina. Reina.”
Tôi gọi tên cô ấy một cách tha thiết. Dù biết là việc làm đê tiện nhưng ít nhất tôi muốn dùng lưỡi liếm láp cơ thể lấm lem của cô ấy để chia sẻ khoảnh khắc này. Muốn tự sướng rằng người làm cô ấy tràn ngập niềm vui là tôi chứ không phải Luca.
Chát.
“A ang...!”
Nhưng tôi không có cặc để tự sướng, cũng không có năng lực dám chạm vào cơ thể cô ấy. Luca vỗ mạnh vào mông Reina ngay khi eo cô ấy hạ xuống một chút, Reina khoảnh khắc đó cong mông lên cao, phát ra âm thanh đầy mong đợi và lại dính chặt lấy hắn.
“A ha a... Th... Thêm nữa đi...”
“Reina...”
“Thêm nữa... Làm thêm nữa đi mà... Thêm nữa hơ...”
Lưỡi líu lại nói không rõ chữ nhưng cô ấy vẫn liên tục cầu xin. Sức mạnh của con đực. Bản năng chinh phục con cái. Trong số đó chẳng có cái nào tôi của hiện tại có thể cho được. Có lẽ vĩnh viễn không thể cho được.
“Bảo là do thuốc nhưng dai dẳng thật.”
“Luca... Làm ơn...”
Tôi định dùng miệng túm lấy ống quần hắn nhưng hắn lại sải bước về phía ngăn kéo. Và, lại lấy ra một cái bao cao su nữa.
“Luca làm ơn... Làm ơn dừng lại đi. Làm ơn xin mày đấy Luca...”
“Thế này là xem đủ rồi chứ?”
“Gì... Gì cơ... Hự...!”
Luca đột nhiên túm lấy gáy tôi nhấc bổng lên thô bạo. Rồi sải bước về phía cửa, ném tôi ra ngoài.
Rầm.
Cơ thể va vào sàn đá cẩm thạch, hơi lạnh cùng cơn đau nhức nhối lan ra toàn thân trong nháy mắt. Tôi ngã gục như miếng giẻ rách, thổ ra nỗi đau.
“A a a c!”
“Tao hỏi thế này là xem đủ rồi chứ Leo.”
“Luca... Luca...!”
Vẫn cảm thấy đau đớn nhưng tôi vặn người hết cỡ ngước nhìn Luca. Hắn lại ôm Reina vào lòng, một tay khuấy đảo trong miệng cô ấy. Dưới ngón tay nước dãi chảy ròng ròng, ánh mắt mơ màng của cô ấy bắn về phía này.
Và, tay kia của hắn đang cầm con dao sắc bén đó.
“Mày định làm cái trò gì thế Luca. Luca!”
“Đợi đấy Leo. Không lâu đâu.”
“Luca! Làm ơn... Làm ơn Luca! Đừng thế này!”
Tôi dồn hết sức bò về phía cửa. Nhưng cánh cửa đóng sầm lại ngay trước mặt.
Rầm!...
“K... Không được... Không được...”
Tôi vừa chảy nước dãi ròng ròng vừa bò về phía cửa. Và gọi Luca bằng giọng nói không thể chạm tới.
“Luca... Luca tao sai rồi. Tao sai hết rồi. Nên cho tao vào đi Luca...”...
“Luca. Mày đang nghe mà. Phải không? Luca. Làm ơn nghe tao nói một lần thôi. Tao biết tao sai rồi. Tao không nên làm thế với mày. Tao biết. Nên là Luca...”...
“Đừng thế này. Ít nhất cho tao nhìn mặt thôi cũng được. Hả? Làm ơn. Mày làm gì cũng được nhưng ít nhất cho tao nhìn mặt... Làm ơn Luca!”...
Két. Két.
“Lu...”
Két. Két. Két....
“...”
Khoảnh khắc nghe thấy âm thanh đó tôi dừng toàn bộ cơ thể lại. Không thể phản kháng chút nào, cứ thế dừng lại.
Ha a... A ha a... Ha ư ng...
Két két.
Ưt... A a... Ha ang... E he he...
“A...”
Tôi đập đầu xuống sàn. Không nhìn thấy nhưng vẫn nghe thấy tiếng. Khác với mắt, tai không có tay thì không thể bịt lại được.
Két két.
A a! Ang... A ha a...
“Ư ư... Ư ư ư...”
Giờ không thể cảm thấy tức giận nữa. Giờ tôi cũng không có năng lực để tức giận. Phải. Tôi bây giờ không có tư cách để tức giận.
Ư... A! Ư he ec.. Ha ang... Ha a...
Nằm bất lực trước cửa, tôi buộc phải thừa nhận tất cả. Rằng tay chân tôi đến giờ vẫn không cử động được. Cứ nghĩ là một lúc nào đó sẽ cử động được nhưng không phải vậy. Thực ra tôi biết ngay từ đầu là gân tay chân tôi đã bị cắt đứt hết, là tổn thương vĩnh viễn không thể hồi phục. Dù vậy tôi vẫn phủ nhận.
Két két.
A ang... A a a...
Và việc tôi thua Luca cũng không phải vì 5 năm tôi không cầm kiếm. Lý do đơn giản thôi. Vì Luca mạnh hơn tôi. Ngay từ lúc một mình hạ gục Minotaur, hắn đã mạnh hơn bất kỳ kiếm sĩ nào tồn tại trên mặt đất này.
A hức... Ha a a... Hự... Hự...
Tôi chẳng làm được gì cả. Tại sao tôi không biết nhỉ. Những thứ tôi xây dựng nên lại có thể sụp đổ đơn giản thế này.
“Luca... Đang nghe... Đang nghe không...?”
Tôi bò đến cửa, đập đầu vào bức tường lạnh lẽo lẩm bẩm.
“Luca... Làm ơn mở ra đi... Làm ơn Luca...”
Cuối cùng, nước mắt tuôn rơi. Tôi tự sốc trước sự thật đó và hét lên.
“Luca! Làm ơn! Làm ơn! Mở ra đi! Làm ơn Luca!”... Không có câu trả lời.
Chỉ có tiếng kẽo kẹt và tiếng rên pha lẫn tiếng thở dài của Reina vang lên như câu trả lời.
Tôi đã trải qua khoảng thời gian không biết là bao lâu trước cánh cửa đó.
Không thể ngủ, cũng không thể bịt tai lại.
Ghim chặt ở đó như một con sâu bọ....
Kítttt.
“A... A a...!”
Cánh cửa từ từ mở ra. Tôi phản xạ phát ra tiếng kêu, cơ thể giật giật.
“Lu... Luca... A ha ha... Luca...”
Tôi vô thức bật cười. Hoàn toàn không phải tình huống để cười. Tôi cười hề hề ngước nhìn Luca.
“Xong rồi à? Giờ xong rồi à?”
“...”
“Reina đâu? Reina ở đâu?”
Tôi cố gắng nhòm ngó sau lưng Luca một cách tuyệt vọng. Dù có thể biết thừa chuyện gì đã xảy ra trong phòng. Dù biết hắn tuyệt đối không ban phát lòng từ bi. Tôi vẫn ôm hy vọng cuối cùng lén nhìn phía sau nỗi tuyệt vọng.
“Reina... Reina...”
Tôi chỉ lặp đi lặp lại một cái tên duy nhất. Cuối cùng sau khi mọi chuyện kết thúc, cái tên còn lại trên môi chỉ là tên của một người. Mất tất cả cũng không sao. Chỉ cần còn lại một người là được.
“Reina...”
Nguyện vọng duy nhất của tôi lúc này chỉ có một. Bây giờ chết ngay cũng được, chỉ muốn xác nhận cô ấy bình an vô sự. Làm ơn. Làm ơn...
“Rei... na...”
Tôi nhích người một chút về phía cửa. Cảm nhận được bàn chân Luca ở dưới cằm. Tôi không nghĩ là nhục nhã. Sắp được nhìn thấy cảnh tượng sau cánh cửa rồi.
Nhưng, Luca không cho phép hy vọng cuối cùng đó.
“Hự!”
Lại một lần nữa bàn tay thô bạo túm lấy gáy tôi. Như thể cánh cửa địa ngục đang lôi kéo tôi, cưỡng ép lôi tôi ra khỏi hy vọng ngay trước mắt.
“Không được! Không được!”
Tôi giãy giụa hét lên. Nhưng Luca đóng sầm cửa lại và đập người tôi vào tường.
“Không được! Làm ơn Luca! Một lần thôi! Cho tao nhìn một lần thôi!”
Lời nguyện cầu vô vọng thoát ra khỏi miệng. Tôi vừa chảy nước mắt ròng ròng vừa khẩn thiết hét lên.
“Luca! Ngài Luca! Làm ơn! Làm ơn cho tôi nhìn cô ấy một lần thôi! Làm ơn! Tôi biết lỗi rồi mà!”
“...”
“Cho tôi nhìn Reina đi! Một lần thôi cũng được! Thật sự chỉ nhìn mặt thôi cũng được mà! Luca! Hự...!”
Khoảnh khắc đó, ngón tay hắn thô bạo thọc vào trong miệng tôi. Và túm lấy cái lưỡi mềm yếu của tôi. Tôi không dám nghĩ đến việc dùng răng cắn, chỉ há hốc mồm cố gắng thở. Luca lặng lẽ nhìn tôi như thế rồi thốt ra một câu.
“Không được.”
“Ư ư ư ư ư ư ư ư ư!”
Cùng với câu nói đó, lưỡi tôi bị xé toạc ra với tiếng rắc. Máu bắn tung tóe cùng những thứ vụn vặt như răng rơi ra. Tôi hét lên tiếng kêu quái dị chứa đựng nguyện vọng cuối cùng.
“Ư ư! Ư ư ư! Ư ư ư ư ư ư!”
Nhưng hắn không trả lời. Thay vào đó hắn giơ nắm đấm lên. Chứng kiến nắm đấm giơ cao như quả chùy sắt, tôi chìm trong sợ hãi.
Không được... Thật sự một lần thôi... Một lần thôi là được mà...
Một lần thôi cũng được... Muốn nhìn một lần thôi cũng được mà... Tôi...
“Ư ư ư ư ư ư!”
Nắm đấm giơ cao giáng mạnh vào tai tôi khi nó chưa bị giật đứt. Cùng với tai, một bên mặt nát bấy dính chặt vào tường. Trong lúc đó tôi vẫn tiếp tục la hét.
“Ư ư ư ư! Ư ư ư ư ư!”
Làm ơn. Làm ơn Luca. Một lần thôi. Một lần thôi!
Lần tiếp theo nắm đấm giáng xuống vai. Cùng với cánh tay, toàn thân bị xé toạc, hy vọng cũng dần bị xé toạc, thay vào đó nỗi đau thể xác thiêu đốt dây thần kinh não. Không được! Không được!
Tôi chưa muốn chết. Tôi chưa muốn chết đâu Luca!
“Ư ư ư! Ư ư ư!”
Nhưng trong mắt hắn không có sự từ bi. Đôi mắt đen kịt không thấy đáy. Ở đó chỉ tràn ngập ác ý hướng về tôi. Nhưng con ác quỷ đó là hy vọng cuối cùng có thể thực hiện nguyện vọng của tôi nên tôi khẩn thiết cầu xin.
“Ư ư ư! Ư ư ư! Ư ư ư ư!”
“...”
“Ư ư! Ư ư ư ư!”
Máu tôi bắn ra trước mắt, cơn đau ập đến cho biết rõ máu bắn ra từ đâu. Như tảng đá bị bào mòn theo thời gian, cơ thể tôi từ từ sụp đổ, hy vọng cũng gãy vụn. Cứ thế này, cứ thế này thì không thể gặp cô ấy. Cứ thế này làm ơn!
“Ư ư ư ư ư ư ư ư!”
Khoảnh khắc cuối cùng, tôi dồn hết sức hét lên. Hét lên để mong chạm tới tai mày, không, ít nhất là chạm tới tai Reina. Nhưng không có câu trả lời nào vọng lại. Không ai đáp lại. Cơ thể tôi đã sụp đổ không còn lại gì, tôi chẳng còn lại gì cả.
“Ư ư... Ư...”
A...
Cuối cùng tôi ngừng la hét, mở con mắt duy nhất còn lại trong vô vọng. Trước mắt vẫn là con ác quỷ đó. Con ác quỷ không hề có dấu hiệu thở dốc, giơ nắm đấm lên định giáng xuống tôi lần cuối. Đó là cảnh tượng cuối cùng của đời tôi, khoảnh khắc cuối cùng còn lại của tôi.
Đây... Đây là kết thúc của tôi sao...?
Không được. Không được. Không thể thế được. Làm ơn làm ơn Luca! Cứu tao! Cứu tao với!
Tôi nắm chặt lấy sự luyến tiếc cuộc sống còn sót lại, lắc đầu. Con ác quỷ giơ nắm đấm lên trên đó không báo trước.
Và, dồn toàn lực giáng xuống.
“A A A A A A A A A A!”...
Bóng tối không thấy đáy đang ập đến. Bóng tối không có cô ấy đang ập đến. Tôi cố gắng mở mắt, mở tai để cảm nhận cảm giác của sự sống bằng mọi giá. Nhưng cùng với một câu nói rơi xuống bên trên, chỉ có bóng tối. Bóng tối sâu thẳm trải ra.
Không được.
“...”
Máu chảy trên bàn tay nắm chặt. Sàn đá cẩm thạch trắng lấp lánh dưới ánh sáng lờ mờ từ trần nhà nuốt chửng máu, nhuộm đỏ khuôn mặt.
“Ha a...”
Uống đủ chưa. Tôi định hỏi mặt đất như thế rồi thôi. Thực ra đó là câu hỏi tôi phải trả lời. Tôi ngẩn ngơ nhìn cái xác nằm dưới chân mình.
Thực ra gọi là cái xác thì hơi quá. Vì mọi thứ đã nát bấy không còn dấu vết. Thịt, xương, da. Tất cả trộn lẫn vào nhau, chỉ còn lại vết lõm sâu như thiên thạch rơi xuống đất. Lúc đó nắm đấm mới từ từ thả lỏng, ngón tay hơi run lên.
“Ha a... Ha...”
Tí tách. Tí tách. Tí tách.
Máu chảy. Máu vón cục chảy xuống. Từ khi tôi ra đời, mảnh đất này uống máu nhiều hơn nước mưa. Ít nhất trong khi tôi còn sống, có lẽ sẽ không có chuyện sỏi đá vỡ vụn bay theo gió bụi trên mảnh đất khô cằn này.
“Ha a...”...
“A ang... A... Ha a ang...”
Lúc đó tiếng rên rỉ yếu ớt vang lên. Có vẻ do chấn động lúc nãy làm bản lề cửa bị hỏng, cánh cửa tự mở ra. Quay đầu lại, tôi thấy cô gái tóc đen đang nằm trên sàn rên rỉ.
“Ha ang... E he he... A... Ha a...”
Trên sàn có một cái bao cao su chưa dùng bị vứt lăn lóc. Và bên trên là cơ thể cô gái vẫn đang cọ xát háng. Trên cơ thể cô ấy ngoài dịch thể của chính mình ra không có dấu vết của bất kỳ người nào khác. Vẫn vậy, nhìn cơ thể đó, trong tôi không có dục vọng nào trỗi dậy. Tôi chỉ nhìn cô ấy với ánh mắt lạnh lẽo rồi nhìn xuống tay mình.
“Ha a...”
Trên bàn tay đầy sẹo, chiếc nhẫn lấp lánh mờ ảo được đeo vào. Đẹp đến mức cảm thấy xấu hổ khi đeo trên bàn tay xấu xí này. Tôi đưa tay lên áp vào má. Cảm giác lạnh lẽo lướt qua má.
Kết thúc rồi.
Tất cả kết thúc rồi. Elly.
Tôi loạng choạng như sắp sụp đổ, tựa người vào tường.
“Ha a...”... Tất cả. Đã kết thúc.... Nghĩ thế xong tôi mới đẩy tường đứng dậy. Chân vẫn chưa có sức nhưng tôi vẫn bước về phía trước.
Chẳng biết đi đâu nữa. Cứ đi về phía trước thôi. Rốt cuộc tôi chỉ có thể làm thế. Trong trái tim đã vỡ vụn cùng cô ấy, giờ đến tiếng đập cũng không còn nghe thấy nữa.
Bóng tối vuốt ve toàn thân. Ánh sáng theo sau đó. Ánh sáng trải ra sau bóng tối đuổi theo bước chân tôi. Bước chân nhỏ máu vón cục tí tách. Bước chân của một gã đàn ông thảm hại. Bước chân của một thanh niên mà nguyện vọng duy nhất là được gặp cô gái ấy.
Tôi để lại những bước chân như thế và bước đi.
Cộp.
Lúc đó tiếng bước chân của người khác vang lên. Nghe là biết ngay ai. Chính là âm thanh đã cùng tôi đi từ đầu đến cuối những bước chân đẫm máu này. Tôi ngẩng đầu nhìn chủ nhân của âm thanh đó.
“...”
“...”
Chúng tôi nhìn nhau một lúc lâu. Vì có quá nhiều điều muốn nói. Vì chẳng có lời nào để nói. Cũng chẳng biết lý do là bên nào. Sau một khoảng thời gian khá dài, Rachel mở lời trước.
“Xong rồi à?”
Từ miệng cô ấy thốt ra một câu quá đỗi đơn giản. Chẳng cần thêm thắt gì, tôi cũng trả lời ngắn gọn.
“Ừ.”
“Giết rồi à?”
“Ừ.”
“Chết đau đớn không?”
“Ừ.”
“Vậy à.”
Chúng tôi chia sẻ những ghi chép về sự trả thù như chuyện thường ngày rồi lại im lặng. Rachel nhìn cơ thể tôi với ánh mắt điềm tĩnh. Nắm đấm nhuốm máu, ánh mắt nặng trĩu, khuôn mặt mệt mỏi. Nhìn tất cả những điều đó, cô ấy bước về phía này.
Một bước. Một bước. Từ từ tiến lại, cô ấy dừng lại ở khoảng cách tay vừa đủ chạm tới. Và thốt ra câu nói không ngờ tới.
“Không khát nước à?”
“...”
“Không đói bụng à?”
“...”
“... Hiểu rồi.”
Rachel gật đầu rồi lại tiến lại gần tôi. Và nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi. Như tôi đã làm trước cổng thành, nhưng dịu dàng và cẩn thận hơn, cô ấy nắm lấy tay tôi.
“Đi thôi. Tôi mời một ly.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
