Chương 60
Dao.
Phải. Dao.
Tôi ngẩn ngơ nhìn con dao găm nằm trước mắt mình.
Dao.
Nhớ lại lần đầu tiên cầm nó. Khi nào nhỉ. Không nhớ rõ lắm nhưng lần đầu tiên cầm nó để giết người thì nhớ như in. Chắc chắn là khi Reina mang thai Eric ở quê nhà. Tôi đã cầm dao lần đầu tiên để giết lũ nhãi ranh dám chỉ trỏ vào cô ấy.
Phải. Lần đầu tiên tôi cầm dao là để bảo vệ họ.
Vì hai người duy nhất tôi yêu thương trên thế giới chó má này.
Nhưng tại sao giờ con dao này lại ở trước mặt tôi?
Tại sao?
Rốt cuộc là tại sao?
“Ha a.. Ưng... Eric...”
“M... Mẹ... Sao thế...?”
“E he he... Eric...”
Lúc đó giọng nói của hai người lọt vào tai tôi. Lúc đó tôi mới tỉnh táo lại và ngẩng đầu lên.
“Con trai yêu quý của mẹ...”
“M... Mẹ ơi...”
Reina bị trói hai tay tiến về phía Eric. Eric nhìn cô ấy, sợ hãi lùi lại rồi va vào tường, ngã bệt xuống sàn. Và với khuôn mặt giống tôi như đúc, nó run rẩy nép sát vào tường.
“Mẹ đừng thế này... Con sợ...”
“Có gì đâu mà sợ. Là mẹ mà...? Chẳng có gì lạ cả...”
“Mẹ kiếp... Mẹ kiếp...!”
Tôi cố gắng cử động cơ thể, vùng vẫy rồi mất thăng bằng ngã rầm xuống sàn. Cằm lại đập xuống, tinh thần choáng váng, trước mắt hơi mờ đi.
“Ư... Hự...”
“A a... Eric... Con trai đáng yêu của mẹ...”
“Mẹ... Đừng thế này làm ơn. Con không thích...”
“Ha a... He he... Ưng... Ha a...”
Giờ chẳng còn chỗ nào để chạy trốn nữa. Reina nở nụ cười mờ ảo trước mặt Eric, phả ra hơi thở đầy dục vọng. Nếu hai tay được cởi trói, có lẽ cô ấy sẽ lột đồ Eric và leo lên người nó ngay lập tức.
“Tay bị trói có vẻ bất tiện nhỉ.”
Lúc đó nghe thấy một câu của Luca, tôi giật mình ngoẹo cổ. Hắn dường như cũng có cùng suy nghĩ với tôi, rút thanh kiếm bên hông đưa về phía tay bị trói của Reina.
“Không được! Làm ơn Luca! Đừng làm thế!”
Lần đầu tiên, tôi hét lên với tấm lòng khẩn thiết hướng về hắn nhưng đã quá muộn. Trong khoảnh khắc một luồng gió như thổi qua tự nhiên, sợi dây thừng trói tay Reina đứt phựt.
Bụp.
“A...”
Reina nhìn chăm chú vào hai tay được giải phóng, mỉm cười rồi nâng niu ôm lấy hai má Eric. Và nhìn vào mắt nó, mở miệng đầy âu yếm.
“Eric...”
“Mẹ... Đừng thế này... Con...!”
Eric lại một lần nữa mở miệng với giọng khẩn thiết nhưng câu nói đó không thể tiếp tục. Và, thấm qua đôi môi Reina cùng tiếng nhớp nháp.
“Ha a... Ưm... Ha...”
“Ưm... Ưm...”
Nhìn đơn giản thì chỉ là nụ hôn giữa mẹ và con trai. Không hơn không kém. Có lẽ Eric ban đầu cũng nghĩ thế. Nhưng dù còn nhỏ, nó cũng cảm thấy có gì đó kỳ lạ trước chuyển động khác thường và khí thế nhiệt tình quá mức của cô ấy.
Tại sao lại di chuyển lưỡi thế này. Tại sao lại liếm khắp khoang miệng và trộn lẫn nước bọt. Tại sao bàn tay đang ôm hai má cứ luồn vào trong gáy. Eric bối rối trước tất cả những điều đó, đẩy mạnh vòng tay mẹ mà nó hằng mong ước. Nhưng Reina đã dính chặt lấy con trai nhiệt tình hơn bao giờ hết.
“Ha a... Ha a... Ha a a...”
Vừa hôn vừa liên tục thở ra hơi nóng, tay cô ấy từ từ hướng xuống vùng kín. Vì mặc váy dài nên không nhìn rõ nhưng cũng quá rõ ràng ngón tay cô ấy hướng về đâu. Chẳng mấy chốc, ngón tay ngọ nguậy dưới lớp váy, đùi Reina run lên bần bật.
“Ưng... A a... A hư ư...”
“Ưm... Ư ưm...”
Nụ hôn càng kéo dài, chuyển động dưới váy càng kịch liệt, chiếc váy trắng sáng trong bóng tối loang lổ màu xám, mùi tanh nồng bắt đầu bốc lên. Cuối cùng chất lỏng nhớp nháp chảy xuống giữa hai đùi, Reina thở dài thườn thượt rồi rời môi ra.
“Ha a... Ư a...”
“Phù a...”
Eric thở hắt ra, nước bọt loãng kéo thành sợi rồi rũ xuống cổ. Reina như tiếc nuối liếm láp cổ Eric đã đỏ ửng, uốn éo eo rồi thốt ra một câu.
“Không... Không chịu nổi nữa...”
“Không được!”
Khoảnh khắc ngón tay cô ấy định kéo váy xuống, tôi tuyệt vọng hét lên. Con điếm Elly đó bằng cách nào đó đã chịu đựng được, nhưng loại thuốc kia là thứ thuốc nguy hiểm phá hủy tinh thần con người chỉ với một lượng nhỏ. Tên Luca nói như thể đây chỉ là cơn ác mộng trong chốc lát, nhưng có lẽ Reina sẽ phải sống cả đời chìm đắm trong thuốc đó. Và, Eric đang nằm dưới cô ấy...
“Không được... Không được đâu! Reina!”
Tưởng tượng ra tương lai diệt vong, tôi hét lên. Không. Không được thế. Làm ơn chịu đựng đi Reina. Chỉ cần chịu đựng lúc này thôi anh sẽ tìm cách giải quyết. Em cũng làm được mà. Con Elly đó chịu được thì em cũng làm được. Phải không? Reina. Reina!
“Reina! Làm ơn. Nhìn về phía này đi. Nhìn anh này! Là anh đây. Hả? Là người anh đã yêu em cả đời đây. Thế nên làm ơn nhìn về phía này đi!”
“Ha a... Ha ư ư...”
“Reina làm ơn! Làm ơn nhìn anh đi. Hả? Một lần thôi. Một lần thôi cũng được, làm ơn nhìn anh đi!”
Tôi gào lên như xé họng. Thì thật kỳ diệu, cô ấy quay đầu về phía tôi. Tôi cười ngu ngốc như được cứu rỗi bởi ánh nhìn đó.
“Ph... Phải rồi. Nhìn anh đi Reina. Hả? Là anh đây. Anh trai đây mà? Và người trước mặt em bây giờ là con trai chúng ta, Eric. Con trai yêu quý của chúng ta. Đứa trẻ chúng ta phải bảo vệ. Anh... Anh cũng biết bây giờ em đang trong tình trạng nào. Anh có thể giải quyết được. Nên lại đây. Nhé?”
“...”
“Sao thế Reina. Nói gì đi chứ. Em biết anh mà? Hả? Em biết kỹ thuật của anh mà. Em gái yêu quý của anh. Hôm nay anh ôm em nhé? Em thích nhất được anh ôm mà. Phải không?”
“...”
“Đừng quay đi. Đừng quay đi, làm ơn nhìn anh đi Reina! Anh sẽ ôm em. Hả? Nên lại đây. Làm ơn!”
Tôi cầu xin khẩn thiết nhưng ánh mắt Reina cứ hướng về nơi khác. Tôi tiếp tục la hét rồi chợt nhận ra ánh mắt cô ấy đang dán vào một nơi cụ thể nào đó, bèn quay đầu nhìn theo. Thì thấy một thứ gì đó nằm lăn lóc yếu ớt trên sàn nhà tối tăm.
Ban đầu không nhìn rõ nên ngơ ngác, nhưng khoảnh khắc nhận ra nó là gì, tôi tuyệt vọng há hốc mồm.
Đó là, bộ phận sinh dục đã bị cắt đứt của tôi.
“A... A a...”
Mẹ kiếp. Mẹ kiếp. Mẹ kiếp. Mẹ kiếp!
“Reina. Không phải đâu. Reina! Làm ơn nhìn về phía này. Làm ơn!”
“...”
Dù cầu xin khẩn thiết thế nào thì bản năng con cái trong cô ấy đã đưa ra kết luận. Con đực mất khả năng sinh sản, và con trai của mình, dù còn nhỏ nhưng có chút khả năng thỏa mãn dục vọng. Điều bất khả thi, và khả năng thấp nhưng rõ ràng tồn tại. Lựa chọn thu hẹp về một phía.
“Ha a... A...”
“Không được! Không được đâu!”
Tôi điên cuồng giãy giụa và la hét. Luca thằng chó đẻ. Ngay từ đầu mày đã định thế này sao? Ngay từ đầu, ngay từ đầu mày đã định làm thế này sao. Thằng điên này. Thằng điên chó đẻ này!
“Reina! Nhìn anh đi! Làm ơn!”
Nhưng ánh mắt cô ấy hướng về tôi đã thu lại từ lâu. Reina lại nhìn Eric với ánh mắt âu yếm và bắt đầu kéo nốt chiếc váy xuống. Chẳng mấy chốc, chiếc váy loang lổ dịch tình rơi bịch xuống góc tường, cặp đùi đỏ ửng lộ ra rõ ràng.
“Ha a... Ha...”
“A...”
Cặp đùi ướt đẫm mồ hôi siết chặt lấy eo đầy khiêu gợi, Eric nín thở ngẩng đầu lên. Reina nhìn Eric như thấy dễ thương, dùng ngón tay lướt qua môi nó rồi lần này cởi phăng áo trên.
Bụp...
Lớp phòng ngự cuối cùng che chắn cơ thể Reina rơi xuống yếu ớt, cuối cùng cơ thể trần trụi đầy gợi cảm của cô ấy trôi nổi trong bóng tối lờ mờ. Dù trong tình huống này, tôi vẫn nuốt nước bọt theo bản năng, nhìn chằm chằm vào cơ thể cô ấy. Và, vô thức dồn lực xuống bên dưới...... Lực......
“A...”
Tiếng than ngắn ngủi thoát ra. Nhưng không phải từ miệng tôi.
“Sướng không?”
“A... C... Con...”
Ngẩng đầu lên thấy Reina đang cưỡng ép kéo tay Eric xoa nắn ngực mình. Eric vừa nãy còn sợ hãi đẩy ra, giờ đối diện với cơ thể phụ nữ thì nuốt nước bọt ừng ực như bị mê hoặc, điều chỉnh hơi thở. Dù là bàn tay nhỏ bé, nhưng những ngón tay ướt đẫm mồ hôi dính chặt vuốt ve khắp cơ thể khiến Reina hét lên sung sướng.
“Ha a... Ưng... E he he... Ha...”
“Ư... Ưt... Ư...”
Nhìn cảnh đó, tôi chỉ biết gọi tên cô ấy trong vô vọng. Tại sao, tại sao lại thấy sướng hả Reina. Rốt cuộc tại sao lại rên rỉ ngọt ngào thế. Trước mắt em bây giờ không phải là anh mà là Eric. Là con trai chúng ta đấy.
“Reina... Nhìn bên này đi. Hả? Anh cũng có thể làm em sướng mà. Reina. Nên làm ơn thả Eric ra. Hả?”
“Ha a... Ha a ang...”
“A... A...”
Giọng nói của tôi chìm nghỉm trong tiếng rên rỉ hòa quyện giữa họ, biến mất không dấu vết. Tôi run rẩy liên tục gọi tên, Reina khựng lại nhìn tôi với ánh mắt lạnh lẽo rồi lại quay đi. Tôi như bị ánh mắt đó đâm thấu, nín thở rồi lần này quay sang nhìn Eric.
“Eric. Eric. Nhìn bố đi. Phải nhìn bố chứ. Hả? Bây giờ mẹ đang đau lắm. Nên con phải tỉnh táo lại. Eric. Có nghe bố nói không?”
“A...”
“Eric. Sao thế. Đừng quay đi, nhìn bố đi. Nhanh lên. Eric?”
Tôi gọi tên con trai với tấm lòng khẩn thiết. Làm ơn. Con hãy tỉnh táo lại đi. Eric...
“A...”... Nhưng Eric không quay lại nhìn tôi.
Nó chỉ nhìn Reina với ánh mắt giống hệt tôi.
“A ha át...”
“...”
Reina không chịu nổi nữa, lấy tay Eric xoa nhẹ lên vùng kín đang nóng rực. Dù không kích thích sâu nhưng eo cô ấy nảy lên, tiếng rên thô bạo bật ra, Eric há hốc mồm lặng lẽ nhìn cảnh đó. Và, dưới đôi môi đó, dòng nước dãi tham lam chảy xuống.
“E... ric?”
Tôi lại gọi tên con trai. Nhưng chính tôi cũng cảm thấy trong giọng nói không còn chứa đựng tình thương nữa.
“Eric. Nhìn... bên này. Eric.”
“A... A a...”
“A hức... Ha ang... Ha a a...”
Vẫn không ai nhìn tôi. Họ chỉ mải mê hòa quyện cơ thể vào nhau, chẳng thèm liếc mắt đến thằng phế vật như tôi. Phải, họ không quan tâm đến thằng phế vật đéo có gì, chân tay không cử động được này.... Không.
Không phải. Mẹ kiếp.
Sao tao lại là phế vật.
Mẹ kiếp...
“A... Ưt... Ưt...!”
“Ha ang? Ha a... Ha a ang...!”
Đang chửi thầm trong bụng thì đột nhiên Eric phát ra tiếng kêu quái dị và bắt đầu cử động tay. Như một đứa trẻ lần đầu biết đến tình dục đang mò mẫm không biết chừng mực, quên mất người trước mặt là người mẹ yêu quý, nó đang lén lút vượt qua ranh giới cấm kỵ.
“Eric? Eric. Đang làm cái gì thế Eric.”
“A... A a a... Sướng quá ha... Ha a a...”
“Ưt... Ư ưt...!”
“Eric. Eric! Eric. Nhìn bố đi. Eric!”
Tôi gọi với giọng hơi thô bạo nhưng Eric phớt lờ lời tôi, cứ thế cử động tay. Dù cố phủ nhận là không phải, chắc không phải đâu, nhưng đôi mắt giãn ra của Eric. Mồ hôi chảy ròng ròng. Đang cho thấy nó đang tận hưởng tình huống này.
“Eric! Eric! Mẹ kiếp. Eric!”
Trong vô thức lời thô tục bật ra. Tôi chưa từng chửi con trai một lần nào. Nhưng nhìn khuôn mặt Reina đang rên rỉ sung sướng, tôi khó mà kiềm chế cảm xúc. Đừng có vui sướng thế Reina. Là con trai mà. Tại sao lại vui sướng thật lòng thế. Tại sao lại vui sướng vì cái tay nhỏ bé, vụng về đó. Tại sao!
“Ha ang... Ha a a ang!”
“Ưt... Ư ưt...!”
“Eric! Dừng lại ngay! Cảnh cáo lần cuối đấy Eric! Dừng lại đi!”
“Ha a... Ha a a...!”
Reina uốn éo eo điên cuồng, dịch tình chảy ròng ròng, giờ cô ấy luồn tay vào trong quần Eric. Ngón tay không đi đâu xa, dừng lại ở nơi có cái cặc nhỏ bé tầm thường đó. Eric rên lên sung sướng ngay khi ngón tay cô ấy luồn vào trong quần.
“Át...! A...”
Phải. Tiếng rên sung sướng chết tiệt. Rõ ràng là đang rên lên sung sướng. Ngay trước mặt tôi. Ngay bên cạnh tôi. Có Leo này ở đây.
“Ha a... S... Sướng... A...”
“A hứt... Ha a ang... Ha a...!”
Nỗi tuyệt vọng biến mất, chỉ còn lại cảm giác bị phản bội và nhục nhã tràn ngập. Lòng tự trọng đã sụp đổ nhiều lần, nhưng, không, chính vì thế mà khi bị kẻ không ngờ tới nhất coi thường, cơn giận bắt đầu nhen nhóm. Mẹ kiếp. Mẹ kiếp. Mẹ kiếp!
“Sướng... A... Sướng...”
“E he... Sướng à? Thấy sướng không?”
“Ưng... Kh... Không biết... Cảm giác lạ lắm và nóng nữa...”
“Ha ha... Không sao đâu Eric... Mẹ... Mẹ sẽ giúp con.”
“Eric! Dừng lại đi.! Cảnh cáo lần cuối đấy Eric! Dừng lại đi!”
“...”
Giờ trong giọng nói không còn chút dịu dàng nào nữa. Dù vậy họ hoàn toàn không để ý đến ánh mắt tôi, dán chặt cơ thể vào nhau hơn. Cứ thế cuối cùng quần bị kéo xuống, khi Reina nâng eo lên để đón nhận nó, tôi mất hết lý trí.
“Bảo dừng lại đi mà!”
Mẹ kiếp. Thằng ranh con chỉ cần tôi to tiếng là sợ rúm ró. Cái thằng ranh con chó đẻ chết tiệt này không biết ơn nghĩa!
Mẹ kiếp. Mẹ kiếp. Mẹ kiếp. Mẹ kiếp. Mẹ kiếp. Chỉ lặp đi lặp lại câu đó, tôi điên cuồng quay đầu và chợt thấy con dao sắc bén. Không thể dùng tay cầm nhưng không sao. Chỉ cần ngậm bằng miệng là đủ. Dám dòm ngó người phụ nữ của tao? Dám à? Tôi thô bạo ngậm lấy cán dao và ngẩng đầu lên. Rồi dồn hết sức bật eo lao về phía Eric.
“Ư ư ư ư!”
“A... Ơ..? Á!”
“Kya a!”
Khoảnh khắc đó cơ thể Reina bị kéo mạnh về phía sau, biến mất khỏi tầm nhìn. Nhưng mắt tôi không thấy điều đó. Chỉ thấy cái cổ của thằng đực rựa dám tùy tiện dòm ngó người phụ nữ của tôi.
“B... Bố...!”
Giọng nói yếu ớt lọt vào hai tai. Tôi không bận tâm, dùng sức nâng con dao đang ngậm trong miệng lên. Và, cắm phập vào cái cổ yếu ớt đó.
“Ư ư ư ư ư!”
Phập.
“...!”
Cùng với tiếng thịt bị cắt, con dao cắm vào, không khí trong cổ họng thoát ra yếu ớt, máu bắn tung tóe. Không thốt nổi tiếng kêu cuối cùng luôn nhỉ. Tôi cười nhạo thỏa thích, rút dao ra rồi lại cắm xuống. Răng lung lay như sắp gãy vì lực của chính mình nhưng tôi không quan tâm.
“Ư ư ư! Ư ư ư ư ư!”
“...!”
“Ư ư ư!”
“...”
“Ư ư... Ư ư...”
“...”
“Ư...”
“...”
“... A... Ha a a... Ha...”... Cứ thế đâm chọc một hồi, tôi kiệt sức làm rơi con dao, thở hổn hển. Máu nóng dính trên má cùng con dao chảy ròng ròng xuống sàn.
Keng!...
“Ha a... Ha a...”
“...”
“Ha a... Ha...”...
“Ha...”
Hơi thở lắng xuống, cơn hưng phấn dịu đi, tầm nhìn từ từ trở lại. Lúc đó đầu óc mới lạnh đi, sự thật về người đang ở trước mắt tôi bắt đầu thấm vào não.
“A...”
Tôi ngu ngốc nhìn xuống dưới. Và gọi tên đứa trẻ đang nằm gục trên vũng máu.
“Eric...?”
“...”
Người bị giết không nói lời nào. Biết rõ sự thật đó hơn ai hết nên tôi ngậm miệng. Nhưng trái tim một khi đã mở ra thì như đáy bị thủng, lời nói cứ tuôn ra không ngớt.
Eric.
Tại... Tại sao Eric lại... Tại sao......
Tôi... Tôi đã làm cái gì thế này?
Lúc đó tôi cảm nhận được vị máu tanh nồng trong miệng. Có máu rỉ ra từ chân răng bị gãy, nhưng phần lớn là máu từ cổ họng đứa con trai mà tôi đã tự tay giết. Khi vị đó dính vào lưỡi, tôi kinh hoàng nôn thốc nôn tháo tất cả ra.
“Ọe...! Mẹ kiếp! Mẹ kiếp...!”
Eric... Eric... Eric...
Liên tục gọi tên nhưng nó đã chết quá rõ ràng nên không thể gọi thêm được nữa. Tôi đã giết con trai mình. Giờ sự thật đó mới găm vào não.
“A a... A a a a a a...”
Tôi đã giết con trai mình.
“A a... A a a a... A a a a...!”
Tiếng gào thét như thú vật bật ra. Tôi lắc đầu phủ nhận hiện thực.
Tôi đã giết con trai mình. Vì lòng tự trọng ngu xuẩn mà giết con trai. Không phải bằng tay mà ngậm dao bằng miệng điên cuồng vung vẩy.
“A... A a...”
Lại còn. Trước mặt Reina.
Sự thật cuối cùng đó cào xé não bộ đau đớn hơn bất kỳ sự thật nào. Khoảnh khắc đó tôi ngoẹo cổ nhìn về phía Reina. Và, khẩn thiết gọi tên cô ấy.
“Reina!”...
“A... A a...”
Khi quay đầu lại, cô ấy đang thốt lên tiếng rên rỉ khó hiểu. Do sốc sao. Cảm giác tội lỗi lại cào xé lồng ngực nhưng tôi chợt nhận ra tiếng rên của cô ấy không phải vì đau đớn.
“Rei... na?”
“A a... A... Ha ư... Ha a...”
Tiếng rên của cô ấy vẫn tràn ngập khoái lạc.
“... Lựa chọn có vẻ đã kết thúc rồi nhỉ Leo.”
Lúc đó giọng nói của một người mà tôi đã quên vang lên. Tôi theo giọng nói đó từ từ ngẩng đầu lên. Thấy ánh mắt lạnh lẽo của Luca đang nhìn xuống tôi.
Và, ánh mắt của Reina đang nằm trong lòng hắn với vẻ mặt hoàng hốt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
