Dũng Giả Được Giải Phóng Khỏi Hóa Đá Sau 15 Ngày

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 52

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 840

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 13

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 479

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 384

Web Novel - Chương 58

Chương 58

“Leo.”

Ai đó đang gọi tên tôi. Giọng nói trầm thấp nhưng tuyệt đối không hề dịu dàng.

“Leo.”

Bỗng nhiên tôi bật cười. Cái này, chẳng phải là cuộc sống tôi hằng mơ ước sao. Thức dậy cùng giọng nói của ai đó và bắt đầu một ngày mới sảng khoái. Tất nhiên giọng nói này không phải của người tôi mong muốn, và đây cũng tuyệt đối không phải một ngày sảng khoái, nên nụ cười nhanh chóng tắt ngấm.

“Leo.”

Tôi chỉ muốn người gọi tên tôi là cô ấy. Tôi muốn những thằng ngu khác đừng có tùy tiện gọi tên tôi. Vì ghét điều đó nên tôi đã leo lên vị trí cao nhất đế quốc, và vì điều đó tôi sẵn sàng làm bất cứ thứ gì. Giết những kẻ ngáng đường, cướp đoạt của người khác, chà đạp lên đầu người ta. May mắn thay, tất cả những quá trình đó đều vô cùng sảng khoái và thú vị.

Phải. Cướp đoạt của người khác là một việc rất thú vị. Nghe nói nữ thần Ennesik đã dạy rằng đừng cướp của người khác. Đương nhiên rồi. Vì thần linh ích kỷ nên chỉ muốn hưởng thụ mọi khoái lạc một mình thôi. Tiêu tiền ăn trộm sướng biết bao. Leo lên địa vị của người khác để sai khiến họ sướng biết bao.

Nhìn người tình quý giá của kẻ khác đang liếm láp hòn dái giữa háng mình sướng biết bao.

Nhưng tất cả những việc ác này, rốt cuộc cũng đều vì cô ấy. Để cô ấy, người cao quý hơn bất kỳ ai, tìm được vị trí của mình. Để cô ấy, người quan trọng hơn bất kỳ ai, trở thành người quan trọng nhất thế gian này. Để không ai có thể cản trở tình yêu của chúng tôi.

Phải. Rốt cuộc tất cả là vì cô ấy...

“... Leo.”

“Á...!”

Lúc đó một bàn tay to lớn túm lấy tóc tôi như muốn giật đứt rồi bẻ ngoặt cổ tôi ra sau. Tôi rên rỉ và khó khăn lắm mới mở mắt ra được. Đập vào mắt là đôi đồng tử đen kịt đến đáng sợ đang nhìn chằm chằm vào tôi.

“Tỉnh táo lại đi.”

“Ha... Mẹ kiếp...”

Đang suy nghĩ sướng rơn. Nhìn thấy mặt thằng mà tôi khinh bỉ nhất thế gian làm tôi hơi mất hứng. Luca. Thằng ngu đó đập đầu tôi vào tường cái rầm rồi ngồi lên ghế nhìn tôi.

“Tỉnh táo chút nào chưa?”

“Mẹ kiếp... Thằng chó đẻ...!”

Lúc đó những chuyện vừa xảy ra mới hiện lên trong đầu, cơn giận trào dâng. Tôi định vươn tay bóp cổ nó nhưng hai tay, và cả chân nữa, hoàn toàn không có chút sức lực nào. Bị trói rồi sao. Tôi định quan sát nhưng trước mắt tối om nên không nhìn rõ.

“Leo.”

“Gì hả thằng chó đẻ...”

Luca lại gọi tên tôi. Tưởng nó định nói chuyện gì, nhưng từ miệng nó thốt ra vẫn là câu chuyện y hệt.

“Tao hỏi Elly đang ở đâu?”

“Ha... Mẹ kiếp thật chứ.”

Lại Elly. Elly. Elly. Con điếm chết tiệt. Tóm lại con nhỏ đó là nguồn gốc mọi vấn đề. Tôi bỗng thấy buồn cười, cười khanh khách trả lời.

“Tao đã bảo sẽ cho mày xem mà. Nhưng sao tự nhiên mày lại nổi khùng lên làm cái trò này? Mày làm thế này... làm thế này tao không cử động được thì sao cho mày xem con điếm mày yêu thương thế được hả Luca.”

“Tao không hiểu sao mày cứ thích múa mép thế nhỉ.”

“Múa mép cái gì mà múa mép. Điếm thì gọi là điếm chứ gọi là gì? Mỗi lần tao đâm vào nó rên ư ử nghe thảm thương lắm. Sao, buồn à Luca? Sự thật là Elly đã bỏ mày để sà vào lòng tao làm mày buồn à?”

Lúc đó lần đầu tiên mắt Luca dao động. Dù chỉ là chuyển động vi mô nhưng tôi không bỏ lỡ sự thay đổi cảm xúc đó mà lao vào.

“Thật sự... cái lỗ của nó khít rịt. Mày không biết cảm giác đó thế nào đâu nhỉ? Phải rồi. Thằng ngu còn chưa hôn Elly bao giờ chứ đừng nói là làm tình thì biết cái gì. Có muốn thử không? Hay là mút cặc tao thử một lần nhé? Vừa nãy Elly mới mút xong, coi như là hôn gián tiếp còn gì. Phải không?”

“Tao hỏi lại lần nữa nhé Leo.”

Luca cúi thấp đầu về phía tôi. Và hỏi với vẻ mặt không chút cảm xúc.

“Elly ở đâu?”

Khoảnh khắc đó, đôi mắt đen kịt áp đảo tôi. Nỗi sợ hãi trào lên trong vô thức nhưng tôi cố bình tĩnh trả lời.

“Trên đầu cặc tao đấy thằng ngu.”

“Được.”

Nghe câu trả lời của tôi, Luca gật đầu rồi từ từ đứng dậy. Và ném ra một câu.

“Cái này cũng là mày chọn đấy nhé.”

“Từ nãy đến giờ cứ chọn với chả lựa...”

Tôi định ngẩng đầu lên để nói nhưng chợt cảm nhận được luồng khí lạ nên dừng lại. Từ đâu đó một mùi hương quen thuộc bay vào, kích thích mũi tôi một cách khủng khiếp. Lúc đó tôi mới ngậm miệng nhìn vào bóng tối.

Và rồi, giọng nói bắt đầu vang lên.

“Hức... hức hức...”

“A... ư ư...”

Mẹ kiếp.

Nghe thấy giọng nói đó, tôi chửi thầm trong bụng. Nhưng bên ngoài tôi không để lộ sự dao động cảm xúc. Vì làm thế chỉ tổ ném mồi cho nó thôi. Tôi chỉ ngậm miệng và lặng lẽ nhắm mắt lại.

“Hức hức... A a... Hức...”

“Mẹ... Mẹ ơi...”

“Chết tiệt...”

Nhưng khi giọng nói của họ lại vang lên, tiếng rên rỉ vô thức thoát ra khỏi môi tôi. Dự cảm về sự diệt vong quá rõ ràng chạy dọc trên da. Dù vậy, điều duy nhất tôi có thể làm lúc này là cầu nguyện với vị thần mà tôi còn chẳng tin tưởng.

Chẳng mấy chốc, Luca rẽ bóng tối lôi hai người vào. Hai người bị trói tay và trùm đầu, qua lớp vải mỏng phả ra hơi thở đầy sợ hãi, từ từ tiến lại gần. Họ là ai, tại sao Luca lại đưa họ đến đây, chẳng cần khả năng suy luận tuyệt vời cũng đoán ra được.

“...”

Tôi nín thở, quay mặt đi không nhìn họ mà nhìn Luca. Nhưng đó là một sai lầm. Khoảnh khắc nhìn thấy đứa bé trong lòng Luca, miệng tôi há hốc ra ngẩn ngơ.

“A...”

“Đứa bé ngoan thật đấy.”

Luca lặng lẽ nhìn đứa bé rồi lại ném ánh mắt về phía tôi.

“Phải không. Leo?”

“...”

Trong cái rủi có cái may, Elena nằm quá đỗi ngoan ngoãn trong lòng nó. Rõ ràng là đang ở trong lòng người lạ mà đứa bé không hề khóc một tiếng nào, dáng vẻ đó tĩnh lặng như mặt biển trước cơn bão.

“Một đứa trẻ ngoan. Chắc chắn, nếu cứ thế lớn lên sẽ trở thành một cô bé rất ngoan ngoãn.”

“Ư...”

Dù cố giữ bình tĩnh nhưng lòng tôi không sao yên được. Tôi chỉ biết nghiến răng nhìn nó và Elena qua lại.

“Làm ơn... Làm ơn...”

Lúc đó một giọng nói yếu ớt vang lên. Quay đầu lại, tôi thấy người phụ nữ trùm đầu đang cầu xin với giọng run rẩy.

“Làm ơn tha cho con bé... Làm ơn...”

“...”

Luca ngậm miệng nhìn người phụ nữ trong lớp trùm đầu. Rồi một tay bế đứa bé, hắn bước về phía đó. Từng bước, từng bước tiến lại gần, tôi cảm nhận được cô ấy đang thở ra những hơi thở căng thẳng.

“Tao hỏi Elly ở đâu thì mày đưa tao đến đây, Leo.”

“...”

“Nhưng tìm khắp cả lâu đài cũng không thấy cô gái tóc đen nào cả.”

Luca do dự một lúc rồi đưa tay lên tấm vải trùm đầu cô ấy. Giờ thì vai cô ấy đang run lên bần bật không thể kiểm soát.

“... Ngoại trừ một người.”

Và cuối cùng, tấm vải che mặt cô ấy từ từ được gỡ bỏ.

“A hức hức...”

“...”

“A...”

Khoảnh khắc đó cả hai chúng tôi đều thốt lên tiếng than vì những lý do khác nhau. Cùng với hai giọng nói đó, nước mắt trào ra từ mắt cô ấy. Từ đôi mắt nâu vô cùng giống với sô cô la đó.

Tôi quên hết mọi thứ, cứ thế nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô ấy. Mái tóc đen chảy dài trên vai, dưới hàng lông mi dài, một giọt nước mắt lăn dài từ đôi mắt to tròn. Giọt nước mắt rơi xuống thấm vào đôi môi hồng nhạt, và khoảnh khắc cô ấy run rẩy nhìn về phía này, tôi lặng lẽ nhắm mắt lại.

“...”

“Hức... hức hức...”

“...”

“Hức... A... Ư hức... Hức...”

Tiếng khóc thảm thương vang vọng khắp căn phòng. Chúng tôi mỗi người đều im lặng vì lý do riêng. Và, cứ thế nhìn chằm chằm vào cô gái có lẽ là nguyên nhân của tất cả mọi chuyện, sự khởi đầu của tất cả.

“... Tao công nhận đấy Leo.”

Một lúc lâu sau Luca mới mở miệng. Hắn ném tấm vải trùm đầu trên tay xuống đất rồi quay đầu về phía tôi.

“Quả thực. Rất giống Elly.”

“Luca...”

“Tên là Reina nhỉ? Chuyện mày có em gái là thật ha Leo.”

“Luca. Bình tĩnh đã.”

“Nhưng mà... nhìn gần thế này, tao thấy giống mày hơn là giống Elly đấy Leo. Ví dụ như...”

“Ư hức...”

“Cái giọng nói giả tạo đáng ghê tởm đó chẳng hạn.”

Luca bỗng dùng ngón tay vuốt ve gáy Reina. Khoảnh khắc đó tôi không kìm được cơn giận mà hét lên.

“Bỏ cái tay bẩn thỉu đó ra thằng chó đẻ!”

“Nói hay đấy.”

Khi tôi hét lên, Luca từ từ bỏ tay ra khỏi cổ cô ấy. Và ném cho tôi một ánh mắt lạnh lẽo.

“Lúc tao bị dính lời nguyền, tao đã muốn nói câu đó với mày biết bao.”

Luca đẩy Reina sang một bên rồi lại ngồi xuống ghế. Trong lòng hắn vẫn đang ôm bé Elena.

“Lý do mày đưa tao đến đây là gì hả Leo?”

“Cái đó...”

“Chẳng lẽ. Mày muốn cho tao xem em gái mày rồi lừa đó là Elly sao?”

“...”

“Mày nghĩ tao sẽ bị lừa sao? Mày nghĩ tao sẽ mắc bẫy cái trò vặt vãnh đó sao? Mày nghĩ tao sẽ bị lừa bởi những lời nói dối chó má của mày đến bao giờ hả Leo?”

“T... Tao...”

“Trong suốt 5 năm qua. Mày chẳng thay đổi chút nào cả.”

Luca nhìn thẳng vào mắt tôi và thốt ra câu đó. Khoảnh khắc đó, thứ len lỏi vào tim tôi đáng ngạc nhiên thay lại là nỗi sợ hãi. Thằng nhà quê Lorenheim tôi từng biết không còn ở đó nữa.

Chỉ còn lại một con quái vật đã chạy suốt 5 năm qua chỉ nghĩ đến mỗi mình tôi.

“Được rồi chết tiệt. Luca. Tao hiểu rồi. Tao hiểu rồi mà.”

Cuối cùng tôi là người tránh ánh mắt của nó trước và cúi đầu. Rồi từ từ nói tiếp.

“Tao sai rồi. Tao sai rồi, nên làm ơn thả gia đình tao ra. Hả? Đây là vấn đề của riêng hai chúng ta mà Luca.”

“Thả gia đình mày ra á?”

“Phải. Nếu thả gia đình tao ra, mày muốn gì tao cũng đáp ứng hết. Bắt quỳ tao sẽ quỳ, bắt liếm chân tao cũng sẵn lòng liếm. Phải rồi... Và tao sẽ cho mày biết Elly đang ở đâu. Thế nên Luca. Thả gia đình tao ra rồi nói chuyện nhé.”

Tôi vừa nghiến răng ken két vừa cúi đầu khẩn khoản cầu xin nó. Lòng tự trọng vẫn chưa chịu cúi đầu cứ trào lên nghẹn ứ cổ họng, nhưng giờ chỉ còn cách này thôi. Bằng mọi giá phải vượt qua khoảnh khắc này. Bằng mọi giá.

Nhưng Luca không trả lời. Chỉ lặng lẽ nhìn xuống tôi. Tôi ngẩng đầu lên xem thằng chó này bị làm sao, thì thấy nó lắc đầu thở dài.

“Phải. Tao đã cho mày quá nhiều thời gian để nghĩ mấy trò xàm xí rồi.”

“G... Gì cơ?”

“Bây giờ không phải là đàm phán đâu Leo. Tao chỉ đang cho mày cơ hội trả lời thôi.”

Luca đột nhiên rút một con dao ngắn từ trong ngực ra. Tôi ngẩn người nhìn con dao được rút ra với tiếng soạt cứa vào tim.

“Mày yêu con gái mày bao nhiêu hả Leo?”

“Này Luca... Dừng lại đi. Dù sao mày cũng đâu muốn làm thế này...”

“Lại bỏ lỡ cơ hội trả lời rồi.”

Luca thốt ra câu đó rồi nhìn thẳng vào tôi.

Và, ném Elena xuống đất cái rầm.

Rầm.

“Thằng điên chó đẻ này!”

“Oa oa oa oa oa!”

Khoảnh khắc rơi xuống đất, Elena như bị sốc nên im bặt, rồi ngay sau đó cơn đau lan tỏa khiến con bé òa khóc thảm thiết. Tiếng khóc ai oán và thảm thương khác hẳn với lúc đói bụng hay khó chịu.

“Không! Elena!”

Nghe tiếng khóc, Reina hét lên lao tới, Luca nhẹ nhàng gạt chân khiến cô ấy ngã xuống sàn. Cô ấy vừa ngã vừa gọi tên con gái, Eric cũng bất an òa khóc theo.

“Elena! Elena!”

“Hức hức... Mẹ! Mẹ ơi!”

“Mẹ kiếp... Mẹ kiếp! Luca thằng chó đẻ này!”

Tôi gào lên chửi rủa với giọng xé nát tâm can nhưng ngoài việc đó ra chẳng làm được gì khác. Luca nhìn tôi như thế và mở miệng.

“Yêu thương ghê nhỉ.”

“Phải... Phải đấy thằng chó...”

“Tao cũng yêu Elly lắm Leo. Dù vậy lúc đó tao chẳng làm được gì cả. Ngoài việc đứng nhìn ra tao chẳng làm được gì. Giống như, mày bây giờ vậy.”

Tôi nghiến răng trèo trẹo nhìn hắn. Tiếng răng va vào nhau lách cách vang vọng trong miệng như thể sắp vỡ vụn.

“Nhưng tao muốn cho mày quyền lựa chọn. Ít nhất là quyền chọn một trong hai.”

“Cái gì...”

“Mày bảo Elly đang ở trên đầu cặc mày nhỉ.”

Luca nói câu đó rồi ném con dao đang cầm về phía tôi. Con dao rơi chính xác xuống trước đầu gối tôi. Và, một câu nói của hắn rơi xuống đầu tôi đang ngẩn ngơ nhìn nó.

“Cắt ra cho tao xem thử đi.”

“...”

“Nếu không thích thì...”

Ánh mắt hắn lại hướng về phía Elena đang khóc.

“Tự tay giết con gái mày đi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!