Chương 34
Sống như một người phụ nữ được yêu thương là cảm giác thế nào nhỉ.
Đã từng có lúc tôi tò mò điều đó đến mức quặn thắt cả người. Cướp tên của người bạn duy nhất, lảng vảng bên cạnh người mình thích và cắn móng tay trong tuyệt vọng, đã từng có thời kỳ thảm hại như thế.
Nên tôi đã cố lấp đầy tình yêu của đàn ông vào đầy một tay. Khác với Elly chỉ cần tình cảm đếm trên đầu ngón tay, tôi không biết tình yêu là gì nên cứ ôm đầy vào lòng và nhét vào miệng bất chấp. Thật sự ngậm đầy tình yêu trong miệng đến mức trào nước mắt, những thứ không chứa hết chảy ròng ròng thành sông dưới chân nhưng tôi vẫn sà vào lòng đàn ông. Vì tôi nghĩ đó là con đường được yêu thương.
Nhưng giờ thì khác. Cuối cùng tôi cũng hiểu cảm giác được yêu thương là thế nào.
Tình yêu, rốt cuộc là nhìn vào mắt người đàn ông chỉ nhìn mỗi mình tôi và thì thầm những lời ngọt ngào vào tai nhau.
Phải. Giống như bây giờ.
"Ưm... chùn chụt... ha a..."
Tôi không ngờ nước bọt của ai đó lại có vị ấm áp và mềm mại đến thế. Người lớn từng bảo vị của nụ hôn đầu giống như vị dâu rừng tìm thấy trong núi giữa mùa đông. Vì quý giá nên ngọt ngào, và vì thế càng quý giá hơn. Tuy đối với tôi đây không phải nụ hôn đầu nhưng nói chính xác thì là nụ hôn đầu tiên với người mình yêu nên đối với tôi là khoảnh khắc vô cùng cảm động.
"A... A ang...!"
Đang mải mê quấn lưỡi, tay hắn lướt qua vùng bị thương khiến tôi vô thức há miệng rên lên. Nước bọt kéo thành sợi dài giữa hai đôi môi rồi rơi lạnh lẽo xuống trên đầu ngực. Hắn nhìn cảnh tượng đó và thốt ra một câu kèm tiếng thở dài.
"Ha a... Ôm ấp một con bé nát bươm thế này đúng là..."
Giọng điệu hơi thô lỗ so với Luca. Một chút nghi ngờ nhen nhóm nhưng nhanh chóng vụt tắt. Thắc mắc nhỏ nhặt đó quan trọng gì chứ. Luca đã đến vì tôi mà. Trải qua bao nhiêu đau khổ trong suốt thời gian dài đằng đẵng đó mà vẫn đến cứu tôi.
"Ư ưng... ha ang..."
Nghĩ rằng cậu ấy đang vui, tôi cố tình cọ xát vết thương đang chảy máu vào tay cậu ấy và hôn cổ cậu ấy nhiệt tình. Tôi liếm láp đôi môi không còn hôn tôi nữa, dùng miệng lướt dọc xuống cổ và để lại dấu vết bằng miệng gần yết hầu vì cảm giác không thể kìm nén. Thật sự là hành động chẳng có gì to tát nhưng cảm giác như đang đóng dấu chủ quyền khiến tim tôi đập nhanh gấp đôi.
"Hứng tình ghê nhỉ. Thích thế cơ à?"
"Ừ. Thích lắm..."
Tôi cắn nhẹ dái tai thì thầm, hắn một tay véo đầu ngực, tay kia sờ soạng bên dưới. Máu, mồ hôi và dịch yêu chảy lẫn lộn làm ướt đẫm đùi, mỗi khi ngón tay to lớn của hắn chui vào trong, thắt lưng tôi lại run lên bần bật.
"Thích... thích quá... ha a ang..."
"Haha... Gớm thật. Thế này mà cũng là Thánh nữ. Mà, ta thì không thấy tệ."
"Đừng thế. Nói dịu dàng đi. Làm ơn."
"Biết rồi biết rồi. Câm mồm và làm ướt lồn đi."
"Ừ..."
Có lẽ do trải qua thời gian cô độc nên lời nói và hành động của Luca trở nên thô lỗ hơn. Nhưng không sao cả. Vì đó là lời Luca nói với tôi mà. Không phải Elly, mà là nói cho tôi, Sera.
Phải. Không phải Elly mà là cho tôi.
"A ực... gì thế tự nhiên..."
Vừa nghĩ đến câu đó cảm giác hưng phấn ập đến, tôi tự lắc hông nuốt trọn ngón tay hắn vào sâu bên trong. Ngón tay chui vào cọ xát chặt chẽ đến mức tự tôi cũng cảm nhận được bên trong đang co thắt. Tôi nâng hông lên xuống đầy khao khát như đang thưởng thức cảm giác đó.
"Ha ang... A a... A a ang..."
"Ư a... Bó chặt vãi. Đút vào luôn cũng được đấy."
"A... A a ang!"
Hắn rút ngón tay ra thô bạo, dịch yêu rơi tong tong, thắt lưng tôi vô thức cong lên. Trong lúc tôi thở dài rã rời vì đã đến giới hạn, hắn banh rộng chân tôi ra rồi không báo trước đâm vật đó của mình vào.
"A hứ hứ hứ hức!"
Hắn chen vào khi bên trong chưa kịp thả lỏng khiến cơn đau lan đến tận thắt lưng. Thêm vào đó hắn cố tình chọc ngón tay vào vết thương nên giờ cảm thấy đau hơn là khoái cảm. Thái độ thô bạo đến mức khó tin khiến tôi thấy lạ nhưng lắc đầu phủ nhận ngay. Chắc chắn đây cũng là một loại trừng phạt. Chắc chắn là vậy.
"A... A ang... A ang...!"
Trong lúc tôi trấn an bản thân, dương vật của hắn bắt đầu ngọ nguậy bên trong. Cứ tưởng đã to hết cỡ rồi, ai ngờ ở trạng thái chui vào rồi nó vẫn như con rắn ngóc đầu lên và bành trướng muốn khám phá nơi sâu hơn. Tôi cắn răng nắm lấy tay hắn.
"Ồ hô... cái này, tưởng dạng háng cho bất kỳ ai thì phải nát bét rồi chứ ai ngờ không phải. Rất khít và ngon."
"Ha ang... A... em ngon không?"
"Ừ con điếm ạ. Danh khí vãi lồn."
"Em... em là danh khí à? Hehe..."
Lời nói có hơi thô tục nhưng rõ ràng Luca đang khen tôi. Đang vui vẻ đan ngón tay vào nhau, tôi chợt nhận ra trên ngón tay hắn không còn chiếc nhẫn đó nữa. Rõ ràng, tôi biết đó là nhẫn Elly tặng. Sao lại vứt đi rồi?
Một thoáng thắc mắc hiện lên nhưng nụ cười nhanh chóng nở trên môi. Đương nhiên rồi. Vì giờ người Luca yêu là tôi mà. Kỷ vật Elly tặng giờ đâu cần thiết nữa?
"A... A... A a...!"
"Phù... tốt... thế này chứ..."
Tôi dùng hai chân quặp chặt lấy hông hắn, há to miệng rên rỉ. Nếu biết trước thì tôi đã chẳng cần tuyệt vọng với Elly đến thế. Không có cậu thì Luca vẫn là của tớ, và gánh nặng tâm lý rằng được nhường tất cả cũng chẳng cần phải gánh vác.... Nếu. Ngay từ đầu đã biết. Thì lúc đó chúng ta đã không cần phải cãi nhau.
Chút cảm giác tội lỗi len lỏi như sương mù. Nhưng tôi lắc đầu xua tan suy nghĩ đó và ôm hắn chặt hơn.
"A...! Yêu anh... Yêu anh Luca...!"
"Phù... Gì cơ? Nói cái gì thế... Sao cũng được. Co bóp mạnh vào con khốn này!"
"Vâng... Vâng...!"
Hắn bế thốc tôi lên rồi đặt xuống sàn để tôi tự lắc hông. Tôi vui sướng nhún nhảy trên người hắn, hắn thỉnh thoảng bóp vú tôi và cười khanh khách.
"Ha a... Đến cái thành phố chó ăn đá gà ăn sỏi này vất vả vãi. Nhưng cũng đáng giá đấy."
Đương nhiên rồi Luca. Gặp tớ mà. Tôi mỉm cười nắm lấy tay đang bóp ngực tôi và cùng sờ nắn đầu ngực.
"Ưng... A... Ha ang..."
"Tầm này thì khỏi cần Giáo đoàn Ennesik thanh tra. Tuy không gặp được Đại Giám mục nhưng mà... thái độ của Thánh nữ rất tốt nên là."
Hắn đột nhiên nói những lời khó hiểu. Tôi không hiểu đầu đuôi nên hơi nghiêng đầu. Nhưng tôi chỉ gật đầu vì đó là lời hắn nói.
"Ừ... Cảm ơn..."
"Phía Hoàng thất thì, ừm, nghĩ Thánh nữ hay gì gì đó chỉ là trò ngu xuẩn tốn tiền thôi. Nhưng hoàn toàn không phải vậy. Đúng không Thánh nữ lẳng lơ?"
"Phải... Ưng..."
"Phải bẩm báo lại với Bệ hạ cho đàng hoàng. Thế mới được đến nữa chứ. Đúng không? Ta sẽ đặc biệt nói dối với ngài Leo rằng Thánh nữ Sera đang nâng cao danh dự của tổ đội Dũng giả. Sao. Hài lòng chứ?"
"Đương nhiên rồi... Hãy nói thế... với Leo. Với... Leo...?"
Một cái tên đã lâu không nghe bỗng găm mạnh vào tâm trí đang mê man vì khoái cảm. Tôi đang lắc hông nhiệt tình bỗng giảm tốc độ, ngẩn ngơ nhìn mặt hắn.
Leo á...?
Sao cái tên đó lại ở đây...
"Leo...?"
"Con điếm mà cũng dám gọi tên ngài ấy. Lắc hông đi con chó cái."
"Hả?"
Luca tôn trọng Leo đến thế sao? Không, ngược lại mới đúng chứ?
"Sao thế Luca? Cậu vốn dĩ..."
"Gì đây. Hết sức rồi à. Hết cách rồi..."
Hắn đột nhiên vật tôi xuống sàn và chồm lên như thú dữ. Bất chợt, mặt hắn ghé sát ngay trước mắt.
"Giờ ta sẽ đụ thật lực nên mong chờ đi. Thánh nữ lẳng lơ."
"Thánh nữ á? Sao lại gọi tớ như thế... A A A A ẠC!"
Bàn tay không chút dịu dàng thô bạo tóm lấy ngực. Cơn đau ập đến như thủy triều thổi bay cả khoái cảm còn sót lại, đánh thức đôi mắt và tinh thần đang mờ đi. Lúc đó tôi mới nhìn rõ khuôn mặt gã đàn ông đang đè lên người mình.
Hắn không phải Luca.
Hắn là, một kẻ nào đó khác. Đến để cưỡng hiếp tôi.
"Vậy thì... tới đây...!"
"Gì cơ? Khoan... A A A A ẠC!"
Khoảnh khắc nhận ra kẻ trước mắt không phải Luca, tiếng hét chứ không phải tiếng rên bật ra. Tôi kinh hoàng định lùi lại nhưng hắn nắm chặt ngực không buông.
"Ang! A ang! Ha a ang! Hức! A a a ang!"
"Tốt, khóc cho sướng vào! Như con lợn cái ấy!"
Nước bọt chảy ròng ròng từ miệng hắn. Trong chuyển động hông thô bạo giống va chạm hơn là làm tình, tôi cố gắng vùng vẫy bằng mọi cách.
"Buông... Buông ra! Làm ơn!"
"Tự nhiên sao thế con đĩ này. À, hay là muốn bắn vào trong? Được thôi. Chiều luôn."
"Gì... Gì cơ?"
Lúc đó tôi mới nhận ra dương vật đang đâm vào không hề đeo bất kỳ dụng cụ tránh thai nào. Điều đó có nghĩa là, tinh dịch của gã đàn ông khác không phải Luca sắp xâm phạm bên trong tôi.
"Không được!"
Tôi hét lên chói tai, dùng tay đẩy mạnh bụng dưới hắn. Nhưng điều đó dường như càng kích thích hắn, hông di chuyển nhanh hơn và đâm sâu hơn.
"Ưc... A... Thích đấy. Rất thích! Phải, nữa đi. Nữa đi!"
"Không được! Dừng lại... Làm ơn! Dừng lại đi!"
"Giờ còn làm nũng. Ta sẽ bắn hết vào trong nên nhận lấy đi. Hiểu chưa?"
"A A A A ẠC!"
Mỗi lần tôi giãy giụa, hông hắn càng va chạm thô bạo hơn, dương vật run lên bên trong báo hiệu khoảnh khắc xuất tinh sắp đến. Giờ tôi chỉ biết hét lên tuyệt vọng và khóc ròng.
"Không chịu! Tinh dịch của thằng khác thì không chịu! Làm ơn dừng lại! Làm ơn!"
Tôi cầu xin hắn và vặn vẹo thắt lưng hết sức. Tất nhiên chỉ là sự vùng vẫy vô ích. Ngược lại càng kháng cự hắn càng hưng phấn, tốc độ hông càng nhanh hơn, và giờ điều duy nhất tôi có thể làm là chuẩn bị cho khoảnh khắc xuất tinh sắp tới.
"A... ực... A a...!"
Ngay sau đó, cùng với tiếng rên như nghiến răng, hông hắn đóng chặt vào sâu bên trong rồi dừng lại. Và, từ sâu trong cơ thể tôi, thứ gì đó run lên bần bật.
Và cùng với tiếng hét của tôi, tinh dịch nóng hổi trào ra như bùng nổ.
"A a...! A a a ạc...!"
"A... Phù... ực..."
Hắn không chỉ xuất tinh một lần. Hai lần. Ba lần. Hắn liên tục giật hông đẩy dịch thể của mình vào trong, rũ sạch đến giọt cuối cùng rồi mới thỏa mãn rút ra. Tôi cảm nhận chất lỏng nhớp nháp chảy xuống bên dưới và chỉ có thể nghĩ đến một điều duy nhất.
Không được.
Đã chấp nhận người đàn ông khác không phải Luca.
Biết rõ Luca đã quay lại vì mình. Biết hết tất cả.
Lại phản bội cậu ấy.
Vậy thì, chứng minh đi.
Câu nói của Luca cứ ong ong trong đầu. Không được mà. Phải chứng minh chứ. Phải cho thấy đang hối lỗi chứ. Chẳng những không chịu phạt mà còn gây thêm tội. Mới chưa đầy một ngày. Hỏng hết rồi.
"Phù... Tốt lắm Thánh nữ. Rất tốt."
Cứ đà này có khi tôi không được tha thứ mất. Sẽ bị vứt bỏ vì là con điếm không chịu được một ngày thiếu dương vật đàn ông, cho cơ hội mà vẫn mờ mắt vì dục vọng.
"Nhưng ta vẫn còn sung sức lắm. Kết thúc thế này hơi tiếc nhỉ?"
Sẽ không bao giờ được Luca yêu thương nữa.
Khoảnh khắc nhận ra sự thật đó, toàn thân nóng lên không chịu nổi, sống mũi cay cay. Không chịu đâu. Giờ tôi không muốn bị những gã đàn ông không biết tên chơi rồi tự sướng đó là tình yêu nữa. Tôi cũng muốn được yêu thương mà. Tôi cũng muốn hôn Luca mà.
Không thể sống thế này nữa.
Lúc đó bàn tay ẩm ướt bất ngờ tóm lấy vai tôi. Từ phía bên kia giọng nói chậm rãi đến phát ngấy vang lên.
"Vậy. Làm thêm nháy nữa nhé?"
"Không được!"
Tôi hét lên chói tai hất tay hắn ra. Hắn hoảng hốt lùi lại, tôi không chút do dự nhặt mảnh thủy tinh rơi trên sàn lên.
Và, trước khi hắn kịp phản ứng. Cắm phập mảnh thủy tinh vào cái cổ đáng ghê tởm đó.
"A A A A ẠC!"
"Hự...!"
Vừa đâm vào, máu nóng bắn ra tung tóe làm ướt đẫm tay. Gã đàn ông ngẩn ngơ nhìn mặt tôi như không thể tin nổi, rồi không kịp hét lên tiếng nào, ngã phịch xuống sàn. Thỉnh thoảng người giật giật phun ra máu, không thể kháng cự gì, chẳng bao lâu sau hắn buông thõng tứ chi và gục đầu xuống.
"A a... A a a...!"
Khoảnh khắc hắn gục đầu, tôi vô thức quỳ xuống trước mặt hắn. Xương đầu gối va vào sàn cứng, cơn đau âm ỉ lan tỏa như luồng điện. Theo thói quen tôi đưa tay lên miệng, mùi máu tanh nồng xộc lên khiến tôi gập người ho sù sụ.
"Khụ! Khụ!"
Choang.
Cùng lúc đó mảnh thủy tinh trên tay rơi xuống tạo ra âm thanh chói tai. Tôi ngừng ho, giật mình nhìn về phía đó.
Lần đầu tiên, hình ảnh tôi phản chiếu trên mảnh thủy tinh đẫm máu.
Tôi ngẩn ngơ nhìn hình ảnh nhuốm đỏ của mình. Mái tóc vốn đỏ rực và khuôn mặt dính đầy máu. Giữa đó, đôi mắt duy nhất còn giữ lại ánh xanh giờ cũng đẫm máu. Nhìn cái tôi cuối cùng cũng xuất hiện trên kỷ vật cuối cùng Luca trao tặng, tôi từ từ ngẩng đầu lên.
Đã... chứng minh.
Hình ảnh phản chiếu trong gương đang chứng minh cho chính tôi. Dù có làm tổn thương bản thân bao nhiêu, dù có tự trừng phạt bao nhiêu thì hình ảnh của tôi vẫn không hiện lên, giờ cuối cùng đã hiện lên trong lòng Luca.
Lúc đó tôi mới hiểu ra tất cả. Câu nói chứng minh đi của Luca. Đó không có nghĩa là chỉ trừng phạt mỗi bản thân mình là xong. Không chỉ tôi mà tất cả những kẻ làm tổn thương Luca. Kẻ thù của Luca. Kẻ thù của tôi. Phải trừng phạt tất cả bọn chúng.
Chút cảm giác tội lỗi chuyển hóa thành niềm vui, nụ cười nở trên môi. Tôi bật dậy.
Giờ không cần đợi hai ngày nữa. Vì đã nhận ra tất cả. Ru rú trong căn phòng bẩn thỉu này chỉ làm tăng thêm tội lỗi với Luca chứ không thể chuộc tội được.
Nên phải đi ra ngoài. Bên cạnh Luca, trừng phạt những kẻ làm tổn thương cậu ấy.
Đó chắc chắn là vai trò của tôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
