Chương 16
Trái cây chín mọng. Xác chết thối rữa. Đống phân bốc mùi hôi thối. Chúng đều chia sẻ một điểm chung duy nhất. Đó là ruồi bâu đến.
Lũ ruồi không quan tâm con mồi bốc mùi hôi thối hay tỏa hương thơm ngát. Chúng chỉ quan tâm xem có thể chúi cái vòi gớm ghiếc của mình vào đó hay không. Vì thế chúng càng nguy hiểm hơn. Bất cứ thứ gì chân chúng chạm vào, dù là gì đi nữa, cũng đều biến thành đống giòi bọ.
Một ngày nọ, lũ ruồi bâu vào đống phân trên mặt đất. Chúng lượn lờ quanh đó một hồi tìm kiếm thức ăn, rồi bắt đầu chú ý đến cái xác nằm sóng soài trước Lâu đài Ma Vương. Chúng bay lên, rồi hạ cánh xuống cái xác đã rơi rụng.
Trong lúc dâng lời cầu nguyện trước bữa ăn giữa mùi hôi thối nồng nặc, chúng tình cờ chuyển ánh nhìn sang chùm nho căng mọng mà cái xác chưa kịp nuốt trôi. Trong nháy mắt, mắt chúng tách ra thành hàng trăm, hàng ngàn, hàng vạn con mắt nhỏ, và dục vọng bắt đầu bùng lên giữa những con mắt đó.
Nào. Câu hỏi ở đây là. Nạn nhân của vụ việc này rốt cuộc là bao nhiêu người?
Đáp án không quan trọng. Quan trọng là tôi là nhân chứng duy nhất.
Và theo tôi nghĩ, nạn nhân chỉ có một người, và cô ấy đang phơi bày cặp mông trắng ngần ngay trước mắt tôi.
"Ái chà đụ má... Mới thế mà đã thấy nứng rồi. Tao làm trước được không Bobby?"
Một con ruồi trâu vỗ cánh phành phạch. Thấy vậy, con ruồi nhặng béo múp liếm mép gật đầu.
"Không sao. Thật ra tôi không hứng thú lắm với chỗ đó. Ngược lại, đôi môi xinh đẹp kia... thèm quá đi mất."
"Cái đó thì hơi khó đấy. Nó mở miệng ra cắn cho một phát thì làm thế nào?"
"Dựng khiên bảo vệ lên là được chứ gì? Với lại anh biết mà. Cái thứ to tổ bố nhét vào thì cắn cũng khó."
"Tùy mày. Vậy thì trước tiên... Hự."
Elly, người đã kiệt sức vì lên đỉnh suốt cả ngày, không thể phản kháng dù chỉ một lần, bị nâng mông lên. Chưa có bất kỳ sự tiếp xúc nào mà dâm thủy từ âm hộ ngấm thuốc đã nhỏ tong tỏng xuống đất.
"Trước tiên nếm thử chút đã."
Con ruồi trâu chìa cái kim bẩn thỉu ra trước để hút máu cô. Hắn ngửi mùi pheromone tanh nồng bốc lên nóng hổi, rồi từ từ thè cái lưỡi đỏ lòm ra.
"Hướp...?"
Ngay khi cái lưỡi nhớp nháp chạm vào lỗ hậu, mông Elly co giật. Mái tóc đen như bầu trời đêm xõa tung, để lộ cái gáy trắng ngần, gã không kìm nén được hưng phấn, cuối cùng úp mặt vào mông cô và bắt đầu liếm điên cuồng.
"Haa... Đụ má... Chùn chụt... Chùn chụt... Ha..."
"Ưm... Ưưm...!"
Nước bọt và dâm thủy hòa vào nhau chảy ròng ròng xuống đất, phản ứng của Elly ngày càng dữ dội hơn. Thấy cô cứ nhấp nhổm mông né tránh cái lưỡi, con ruồi trâu cáu kỉnh, giơ chân trước lên túm chặt lấy một bên mông mềm mại và vỗ mạnh.
"Nằm im con chó cái. Đang ăn ngon lành thì đụ má..."
"Haa... Cái này thật sự... khó kìm nén quá."
Con ruồi nhặng chỉ đứng nhìn nãy giờ nắm lấy cái dương vật gớm ghiếc của mình và tiến về phía mặt Elly. Rồi bắt đầu lắc lư nó thật nhanh.
"Cô Elly... Haa..."
"Lúc nào nhìn cũng thấy to vãi lồn. Nhét cái đó vào có khi chết ngạt không?"
"Đừng có bắt chuyện với tôi... Haa... Cô Elly..."
Elly thậm chí không thể quay đầu đi, nhìn dương vật đang lắc lư trước mắt và bị mút lỗ hậu một cách yếu ớt. Không theo ý muốn của mình, lực ở eo dần mất đi và dâm thủy phun ra giữa hai chân.
"Chùn chụt... Chùn chụt... Ưm..."
"Haa... Cô Elly... Cô Elly...!"
Gã vừa rên rỉ quái dị vừa lắc dương vật, cuối cùng không chịu nổi mà cọ đầu khấc vào mặt Elly. Thấy cô đau khổ và nôn khan, hắn túm lấy một nắm tóc rối bù của cô và thở dài thườn thượt.
"Không được rồi. Không nhịn được nữa."
"Chùn chụt... Haa... Phải rồi. Tao cũng đéo nhịn được nữa."
Cả hai như đã hẹn trước, đồng thời di chuyển dương vật về phía hai cái lỗ của Elly. Rõ ràng mọi thứ chắc chắn đều là lần đầu tiên. Nhưng chúng say sưa trong dục vọng của bản thân, như thể đã bài tiết sự quan tâm đến đối phương từ lâu, đâm thẳng đầu khấc vào.
"Ọc... Ọc..."
Quá to. Quá sức chịu đựng đối với một trinh nữ. Đồ lót và cái bịt miệng, những thứ lẽ ra phải là lá chắn duy nhất của cô, giờ đây bị vứt chỏng chơ trên mặt đất giống như sự trong trắng sắp mất đi, thậm chí không nhận được một ánh nhìn thương hại.
Khi hai lưỡi dao đồng thời xuyên thủng trước sau của cô, Elly bật ra tiếng hét thảm thiết không thành tiếng.
"...!"
"A a đụ má... Lỗ hậu gái trinh khít rịt luôn. Thế này thì bảo chờ thế đéo nào được?"
"Đúng thế... Haa... Khác với lo lắng, cô ấy không cắn mà nằm im nhỉ."
Chắc là không còn sức để cắn nữa. Bobby túm lấy tóc Elly như làm với Sera và di chuyển thô bạo lên xuống. Mỗi khi đầu cô lắc lư như con búp bê, tiếng dương vật thọc vào cổ họng lại vang lên nhớp nháp, và Rick cũng di chuyển hông như giũ bụi theo nhịp độ đó. Elly bị kẹp ở giữa, phát ra tiếng nghẹn ngào và bị ép phải lắc hông.
"Ư ực... Hư... Ư hức..."
Chắc chắn là đau đớn lắm. Chắc chắn là khổ sở muốn chết đi được, nhưng không một giọt nước mắt nào chảy ra từ mắt Elly. Cô chỉ vô cảm lắc đầu và giũ mông. Thà rằng cứ như những người phụ nữ khác, thành thật khóc lóc và thổ lộ cảm xúc thì lòng tôi còn nhẹ nhõm hơn. Thấy cô dường như đã mất cả sức lực để làm điều đó, lồng ngực thắt lại đau đớn.
"Phù a... Chắc bắn ra ngay mất, cái này bắn vào trong có bị phát hiện không nhỉ?"
"Đương nhiên rồi... Ưt...! Thà bắn ra ngoài rồi lau đi còn hơn."
"Biết rồi. Tao sẽ cố... Ưc đụ má...!"
"Hấp...! Hưưưư..."
Cả hai bắt đầu tăng tốc. Tiếng dương vật rút ra khỏi cổ họng ọc ọc vang lên to hơn, mỗi lần thúc vào lỗ hậu, âm hộ càng đỏ ửng và ướt đẫm. Như muốn tôi cũng hãy chú ý đến, mùi hương dâm dục tỏa ra từ âm hộ của cô gái đang chảy nước miếng và đỏ mặt vì khao khát.
"Này này Elly! Nâng hông lên chút xem nào. Tướng công sắp bắn cho một mẻ lớn đấy."
"Ô ô ốt... Phải rồi... Bây giờ tuyệt lắm. Giá mà thít chặt cổ họng thêm chút nữa thì tốt biết mấy...!"
"Hấp... Hư... Hưưưư..."
Những giọng nói đan xen. Khoái cảm và đau đớn liên tục cắm vào trước sau. Giữa những cảm xúc mãnh liệt ập đến khiến đầu óc muốn vỡ tung, Elly lờ mờ đoán được số phận của mình, nhắm nghiền mắt lại. Và rồi, cùng với âm thanh thô tục đặc trưng của không khí thoát ra khỏi không gian chân không, tinh dịch trắng đục phun trào như thác lũ.
"A ưc...! Ưc...! Đụ má...!"
"Haaa...! Cô Elly...! Haa...!"
"A a... A..."
Ngay khi hai dương vật rút ra, Elly ngã phịch xuống, và hai gã kia vẩy tinh dịch bốc khói nghi ngút lên người cô. Như thể đang thi xem ai nhiều hơn, chúng trút hết dục vọng rồi thở dài thườn thượt, nhìn bình minh đang lên và vội vàng kéo quần lên.
"Tốt. Dọn dẹp nhanh rồi té thôi."
"Nếu bị phát hiện thì sao?"
"Giờ mới biết sợ à Bobby? Nghĩ ngược lại xem. Nếu không bị phát hiện... thì đêm nào cũng là tiệc tùng đấy."
Rick cười gian xảo, còn Bobby gật đầu ngu ngốc. Hai kẻ đồng lõa vô đạo đức lắc cái đầu chó chết của chúng, bắt đầu lẩn vào bóng tối như lũ gián tránh ánh mặt trời.
Và ở lại chỗ đó chỉ còn mình Elly, cơ thể bị gặm nhấm, đang lạc lối trong dư âm của cuộc mây mưa.
"Ư... Ưm..."
Elly lại bị bịt miệng, nhìn về phía tôi vô vọng. Như thể cầu xin tôi hãy nói một lời. Như thể cầu xin tôi hãy tỉnh dậy khỏi tảng đá đó và làm gì đi.
Tôi thẫn thờ nhìn lên bầu trời. Ánh nắng chiếu rọi vuốt ve trán tôi.
Cơn buồn ngủ tự nhiên ập đến. Nhưng lạ thay, mắt tôi không nhắm lại.
Không, nói chính xác là tôi không nhắm.
Tôi không thể để mất đi thứ cuối cùng mình còn lại khi nhắm mắt. Nhỡ đâu, chỉ là nhỡ đâu thôi, kỳ tích xảy ra và tôi thoát khỏi hóa đá, mà lúc đó tôi lại đang ngủ và không làm được gì thì còn gì oan ức hơn.
Tôi cưỡng ép mở đôi mắt cứ chực nhắm lại và lay động ý thức. Tỉnh dậy. Tỉnh dậy đi thằng phế vật.
Bóng tối buông xuống. Tôi véo vào tinh thần mình. Tỉnh dậy. Tỉnh dậy.
Dù chỉ là một giây thôi cũng phải tỉnh dậy. Tôi không muốn bị tước đoạt tất cả.
"Tốt. Elly. Hôm nay cũng bắt đầu nhé?"
Cuối cùng tầm nhìn mở ra và ánh nắng chiếu vào, tôi cảm thấy hưng phấn trong chốc lát. Nhưng nó không kéo dài lâu.
"Hướp... Hư..."
Elly lại trần truồng. Cô bị Leo nắm chân, chổng mông lên trời, phơi bày mọi cái lỗ không chút che giấu. Và bên trên đó, dương vật bẩn thỉu của Leo đang lắc lư.
"Luật chơi đơn giản thôi Elly. Tôi sẽ cạ cái của tôi vào lồn em, nếu em muốn nhét vào thì chỉ cần nâng hông lên là được. Nếu từ chối... tôi sẽ nhỏ vài giọt cái này. Rồi lại cho em cơ hội. Sao, dễ mà đúng không?"
Trên tay là lọ thuốc. Bên trong chứa chất lỏng quen thuộc. Thấy không có phản ứng, Leo nắm lấy cái đầu khấc chó chết đó gõ gõ vào âm hộ Elly.
"Phải trả lời chứ Elly."
"Ưm...!"
Chỉ khi tiếng rên rỉ bật ra, hắn mới nở nụ cười thỏa mãn và cầm lọ thuốc lên. Rồi từ từ nghiêng về phía lồn cô. Thấy vậy, Elly kinh hoàng giãy giụa.
"Hưướp!?"
"À, quên nói, tính cả cái vừa nãy nữa nhé Elly. Coi như là làm nháp đi."
"Hướp? Hưư... Hưưướp!"
Ngay khi giọt đầu tiên chạm vào, Elly run rẩy toàn thân và quằn quại. Nhưng vì bị hắn khống chế hoàn toàn nên cô không thể giãy giụa mạnh. Nhìn những ngón chân cô co quắp lại vì đau đớn, tôi bị thôi thúc muốn nhắm mắt lại.
"Nào nào Elly. Vậy thì bắt đầu chính thức nhé?"
Leo giữ chặt đôi chân đang giãy giụa của cô và di chuyển đầu khấc về phía bên trong cô. Ngay khi phần quy đầu chạm vào cửa mình, Elly lắc đầu dữ dội và rên rỉ đau đớn.
"Hưướp...! Hưư... Hư hư hư...!"
"Biết thừa là đau rồi sao cứ phản kháng mãi thế Elly. Nhét vào là thoải mái hết mà?"
"Ưm... Ưưm... Ưm..."
Thịt lồn đang phập phồng của cô theo bản năng co lại, hơi ôm lấy đầu dương vật. Nhưng Elly cố sống cố chết không cử động hông, hai tay bị trói ra sau cào cấu liên tục xuống đất.
"Cứng đầu thật. Không thích ăn cặc à? Thế thì phải uống thuốc thôi."
"Hướp...! Hưướp!"
"Phản kháng cũng vô ích thôi. À, Sera. Trong lúc nhỏ thuốc thì vệ sinh đầu khấc cho tôi chút nhé? Hình như dính ít thuốc rồi."
"Hả? Ư ừ... Chùn chụt... Ha..."
Hắn lại đổ thuốc vào bên trong Elly rồi thản nhiên quay người lại. Và trong lúc Elly quằn quại trong khoái cảm, hắn nắm đầu Sera và lắc lên xuống.
"Ưm... Ưưm..."
"Đúng rồi đúng rồi. Kỹ thuật ngày càng tốt đấy Sera? Nếu Elly thay đổi tâm tính thì chắc nhờ em dạy bảo chút cũng được đấy."
"Phù ha... Ừ... Cảm ơn..."
"Tốt rồi, cặc cũng sạch rồi, bắt đầu lại nhé Elly?"
"Khoan đã. Leo."
Khi Leo lại lắc lư cái của mình và tiến về phía Elly, bỗng nhiên Sera ngăn hắn lại. Leo có vẻ khó chịu vì bị làm phiền, cau mày hỏi.
"Gì thế Sera?"
Khi tên Sera được gọi lên, trong mắt Elly lóe lên tia hy vọng nhỏ nhoi. Hy vọng hão huyền rằng biết đâu Sera sẽ chấm dứt trò điên rồ này. Nhưng giờ tôi đã biết chuyện tốt đẹp như thế sẽ không xảy ra.
Và đúng như dự đoán của tôi, Sera sau một hồi do dự đã thốt ra lời nói đẩy Elly vào tuyệt vọng.
"Elly yếu ở mặt trong đùi hơn là chỗ đó. Chỉ cần dùng ngón tay xoa nhẹ thôi là lập tức đờ đẫn ngay ấy mà."
"À, thật sao?"
Leo nở nụ cười đầy ẩn ý nhìn Elly. Elly không nhìn vào mắt hắn mà nhìn Sera với ánh mắt bàng hoàng.
"Ưư...! Ưưư...!"
"Ừ. Nên làm thế sẽ hiệu quả hơn đấy?"
"Thử xem nào?"
Hắn liếm môi và áp dương vật vào mặt trong đùi cô. Rồi như quét nhà, hắn quét dọc theo đường cong của đùi lên trên.
"Hưưưưưướp!"
Phản ứng tức thì. Cùng với tiếng rên rỉ như tiếng hét, dâm thủy phun ra như suối. Thấy vậy, Leo cười thỏa mãn và vuốt tóc Sera.
"Phải thế chứ! Quả nhiên là bạn bè nên biết rõ điểm yếu nhỉ Sera? Làm tốt lắm. Đêm nay tôi sẽ cưng chiều em hết mực."
"Ừ. Cảm ơn."
Hắn ngân nga hát và quay lại phía Elly. Tôi không nhìn về phía đó mà quay đầu về phía Sera.
Tình cờ hay cố ý, cô ấy cũng đang nhìn về phía tôi. Đôi mắt cô ấy sau bao lâu gặp lại trống rỗng và vô cùng mờ đục. Sera cứ nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu như thế rồi lắc đầu, lẩm bẩm một mình.
"Elly ngốc nghếch..."
Cô ấy bỏ lửng câu nói, môi mấp máy rồi lại quay đầu về phía Leo. Dù không nói hết câu nhưng vế sau bị lược bỏ là gì thì quá dễ đoán.
Nếu từ bỏ. Thì mọi thứ sẽ thoải mái biết bao.
Câu nói chưa từng nghe thấy đó vang vọng trong đầu, làm mờ đi tầm nhìn trong chốc lát. Không được. Lại sắp chìm vào giấc ngủ rồi. Tôi cố hết sức níu giữ ý thức. Nhưng bỗng nhiên một câu hỏi nảy sinh.
Tại sao tôi... lại cứ cố phải tỉnh táo làm gì nhỉ.
Chính tôi cũng không hiểu tại sao mình lại có câu hỏi này. Đương nhiên rồi. Phải cứu Elly mà. Tôi gật đầu ngu ngốc liên tục, nghiến răng chúi đầu vào bên kia của ý thức.
Cứ thế, tôi cố sống cố chết đòi gặp ác mộng, bướng bỉnh như một đứa trẻ ranh. Kết quả của sự cố gắng đó là một cơn ác mộng khác.
"Ư ực đụ má. Lồn miệng cũng phê vãi. Bên đó thế nào Bobby?"
"Haa... Tôi cứ nghĩ lỗ hậu chán lắm nhưng không phải thế."
Mở mắt ra lại là ban đêm. Cứ thế tôi lại chứng kiến hai kẻ đó cưỡng hiếp Elly.
"Ư ọc... Hấp..."
Elly rũ rượi, lắc lư yếu ớt trước sau theo chuyển động của chúng. Bỗng nhiên một cục tuyết nhỏ bay tới đập vào tóc cô rồi rơi bộp xuống. Nhìn theo quỹ đạo của cục tuyết, tôi thấy Nadia đang cười khúc khích và bới tuyết dưới đất.
"Phụt... Đáng đời Elly. Cứ làm ra vẻ ta đây lắm vào."
"Ưm... Ư..."
Cô ta lại ném một cục tuyết nữa, lần này trúng vào má Elly. Nhờ đó mà đùi Rick bị bắn tuyết lạnh buốt nhưng hắn không hề tỏ ra tức giận, ngược lại còn cười nhạo Elly.
"Thì đấy. Cứ làm như mình là cái thá gì ghê gớm lắm. Mà, con này cũng tìm được đúng vai trò của mình rồi. Bồn cầu công cộng của tổ đội Dũng giả."
"Đừng nói thế. Tôi bắt đầu thích cô Elly rồi đấy. Cô Elly cũng thế đúng không? Trước đây cô bảo là bộ phận vô dụng, nhưng giờ thì thích con cặc oai vệ của tôi đến phát điên rồi đúng không?"
"Hướp... Ưm..."
Elly chỉ lắc lư yếu ớt. Như một con búp bê. Hoặc có lẽ đúng như lời Rick nói, như một cái bồn cầu bẩn thỉu.
Bồn cầu...
"Phù... A, sắp bắn rồi. Tiếc vãi lồn đụ má."
"Thế hôm nay làm hai nháy nhé? Tình trạng cơ thể thế nào?"
"Ồ được đấy. Thì cố tí vậy."
"Kik kik. Sướng nhé Elly. Mặt mày bây giờ trông dâm đãng vãi lồn."... A...
Lần đầu tiên kể từ khi hóa đá, tôi cảm thấy ngạt thở. Cảm giác như có thứ gì đó đang đè nát khí quản. Tại sao lại thế này, tôi ngẩng đầu lên thì thấy một câu hỏi cũ rích đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Tại sao vẫn còn nhìn?
Đã bảo rồi mà. Phải cứu Elly.
Thế à? Mày làm được cái gì? Cái thứ tảng đá không nhúc nhích nổi một ngón tay.
Gã cười khẩy và giơ ngón tay giữa ra. Tôi uất ức gào lên vào mặt gã.
Câm cái mõm chó lại đi thằng chó đẻ. Cái đó thì chưa biết được đâu. Biết đâu ngay bây giờ sẽ được giải thoát thì sao.
Thế à?
Gã hạ tay xuống và nghiêng đầu.
Vậy thì thử ngăn cái kia xem nào?... Cái gì?
"Ơ. Cái gì đây."
Bất ngờ nghe thấy giọng Rick, tôi quay về thực tại thì thấy hắn đang chăm chú nhìn vào người tôi. Hay là cơ thể tôi có biến chuyển gì. Vừa nuôi hy vọng nhỏ nhoi thì hắn chỉ vào đầu ngón tay đang đeo nhẫn dưới ánh trăng.
"Chiếc nhẫn chưa thấy bao giờ. Bobby, thấy cái này bao giờ chưa?"
"Không? Không biết nữa."
Không được đụ má.
"Vàng ròng à? Chắc cũng có giá đấy."
"Ôi chao, đẹp quá. Gia công cũng tinh xảo nữa. Cái này chắc là hàng cực phẩm đấy?"
"Mang tiếng là kỵ sĩ mà chỉ am hiểu mấy cái này... Dù sao thì cái này là của tao. Tao tìm thấy mà."
Không được. Không được. Chỉ cái đó là không được.
Hắn vươn tay ra. Tôi dồn hết sức lực vào đầu ngón tay. Chỉ cái này là không được. Elly đã tặng cho tôi. Elly đã tặng làm tín vật tình yêu mà. Tuyệt đối không được thằng chó đẻ này. Tuyệt đối không. Lần này không cần cả cơ thể cử động. Chỉ cần ngón tay cử động là được. Thế nên làm ơn. Làm ơn!
Nhưng chiếc nhẫn đã trượt khỏi ngón tay tôi. Mỗi khi cảm giác lạnh lẽo lướt qua từng đốt ngón tay, tôi lại dồn sức vào chỗ đó. Bỗng nhiên có tiếng rắc như thứ gì đó vỡ ra. Phải rồi. Phải rồi là cái này. Cử động đi. Làm ơn làm ơn cử động...
Tách.
"Tốt. Giờ là của tao."
Khoảnh khắc tôi nghĩ có thể làm được gì đó, chiếc nhẫn trượt ra khỏi đầu ngón tay một cách quá đỗi dễ dàng. Rick cảm nhận sức nặng trĩu trên lòng bàn tay và nhún nhảy thích thú.
"Phù. Vớ bở rồi. Giờ đi chứ?"
"Đi thôi. Ngày mai Leo bảo cho chúng ta tham gia cùng nên chắc sẽ là một ngày vui vẻ lắm đây."
"A... Đợi em với Rick. Anh đi nhanh quá..."
Bọn chúng biến mất một cách hư vô như thế. Tôi thẫn thờ nhìn ngón tay đã mất đi chiếc nhẫn.
Thằng phế vật.
Rốt cuộc thì mày cũng chẳng làm được cái tích sự gì cả.
"... Hư... Hướp..."
Quay sang thì thấy Elly đang nhìn về phía tôi. Có lẽ, Elly cũng đã nhìn thấy. Cái dáng vẻ thảm hại này.
"... Ư... Ưm... Ưư..."
Hôm nay cô ấy cũng mấp máy môi định nói gì đó với tôi. Nhưng tôi không đủ can đảm nhìn mặt cô ấy nên cúi xuống. Lúc đó gã kia lại bắt chuyện.
Thấy chưa? Cứu với chả vớt cái gì. Đến cái nhẫn trên ngón tay còn không giữ nổi....
Cứ nhắm mắt đi. Đừng có cố sống cố chết chịu đựng nữa mà nhắm mắt lại cho thoải mái. Đó là việc của mày mà?
Cái thằng tảng đá vô dụng này.... Thế à.
Quả nhiên tôi chỉ là tảng đá thôi sao.
Nghĩ lại thì lời hứa cứu Elly cũng giống như lời tuyên bố ích kỷ cầu xin cô ấy hãy chịu đựng. Chẳng biết bao giờ mới được giải thoát. Có khi vĩnh viễn không được giải thoát, vậy mà lấy đâu ra cái gan to thế để nói câu đó chứ.
Cứ thế này thì chỉ có Elly là chịu khổ thôi.
Thà rằng cả hai chúng tôi từ bỏ nhau có khi lại đúng hơn.
Lần đầu tiên tôi cảm thấy hoài nghi về tất cả mọi thứ. Ngay khi suy nghĩ đó xuất hiện, tôi cố lắc đầu.
Không phải. Chắc chắn sắp được giải thoát rồi. Elly cũng đang cố gắng mà. Chỉ cần tôi cố thêm chút nữa thôi. Thế nên hãy làm những gì tôi có thể làm.
Mặc dù, tôi cũng chẳng biết mình có thể làm được cái gì nữa...
Tôi nhắm mắt lại trong chốc lát. Dù sao thì giờ chắc cũng không còn chuyện gì tồi tệ hơn xảy ra nữa đâu. Tôi nghĩ thế và chìm vào giấc ngủ. Không thể có chuyện tồi tệ hơn thế này được. Tồi tệ hơn thế này...
"Á á á á á á á á á á á á!"
Tiếng hét của Elly lại xé toạc màng nhĩ. Mỗi khi nghe thấy tiếng đó, tôi cũng gào lên y hệt.
"Haaang... Haang... Haaaaaaang!"
Trong tiếng gào thét có lẫn cả khoái cảm. Nhìn cô ấy như vậy, bọn đàn ông cười hô hố.
"Elly vẫn còn sung sức lắm nhỉ. Đúng không?"
"Đúng thế thật. Khóc to thật đấy."
"Con chó cái. Chắc nó ưng ngón tay tao lắm đây?"
Chúng tiếc vì không nghe được tiếng rên nên đã chế ra dụng cụ cưỡng ép mở miệng và đeo vào cho cô. Nhờ đó cô nôn ra nỗi đau đớn tột cùng.
"Hức... Hức... Haaaaang!"
"Khít rịt luôn đụ má... Đúng là con đĩ lồn nhạy cảm đến tận lỗ hậu."
Rick đút ngón tay vào phía sau cô và lắc liên hồi. Trước kỹ thuật điêu luyện chọc, ngoáy, xới tung lặp đi lặp lại đó, Elly không tỉnh táo nổi mà gào khóc.
"Haa... Cái này nhìn cũng vui mắt phết."
"Cảm ơn đã cho xem cảnh hay ho nhé Leo. Nào, Sera cũng cố mà liếm đi chứ?"
"Vâng... Chú..."
Bên cạnh Leo và Bobby, Nadia và Sera đang dùng toàn thân để phục vụ. Kẹp dương vật vào giữa ngực, dùng miệng liếm đầu khấc, chúng tận dụng mọi cách có thể để làm hài lòng hai gã đàn ông.
"Haang... Haang... Hưaaaang...!"
"Đừng khóc to quá Elly. Bên cạnh Luca cũng đang nghe đấy. Mà, không biết cái thứ đó có nghe được hay không, nhưng nếu nghe được thì chắc buồn lắm nhỉ?"
"Thế nên là. Woa con điên. Ra nông nỗi này mà vẫn chịu đựng được à. Trông như con điếm nát thật sự. Thật ra bây giờ mày đang tận hưởng đúng không Elly?"
"Có khi thế thật đấy... Ưc... Leo. Em không chịu nổi nữa rồi."
"Thế à? Vậy thử ra xem nào?"
Nghe Bobby bảo không chịu nổi, Leo thô bạo đẩy Nadia và Sera ra rồi tiến về phía trước. Và tự tay xóc lọ cái đầu khấc điên cuồng, rồi chìa phần thân dưới về phía Elly như đang giương cung.
"Nào Bobby nhìn này. Tao sẽ bắn trúng đầu vú bên trái."
"Thế tôi bên phải. Cá cược gì không?"
"Bắn trúng thì tao cho mày bắn vào trong Elly một lần."
"Được thôi... Ưt...!"
Ngay sau đó, tinh dịch phun ra từ bên dưới chúng như thi nhau. Và đúng như chúng tuyên bố, tinh dịch nóng hổi dính chính xác vào ngực Elly, tiếng cười hô hố cùng tiếng reo hò vang lên. Rick nhìn cảnh đó và tỏ vẻ bất mãn.
"A, mỗi bọn mày vui thôi à. Đổi chỗ cho tao đi Leo. Trông vui đấy."
"Thế nhé? Hay là ăn cơm xong rồi làm tiếp? Bắt đầu đói rồi."
"Được thôi. Cô Elly thì sao? Chắc đói lắm nhỉ."
"Vừa nãy bắn đầy tinh dịch vào mồm rồi nên chắc không sao đâu."
Bóng lưng của những kẻ làm việc ác bỏ đi trông còn có vẻ vui vẻ. Trong lúc bỏ lại Elly bị trói nguyên như thế, Rick bỗng buông một câu.
"Mà này Leo. Lấy tên chọc vào thì có vẻ vui hơn không? Bị thương thì Bobby chữa là được. Làm được chứ?"
"Vâng. Đương nhiên rồi. Được chứ nhỉ?"
"Đừng có xàm lồn lũ bệnh hoạn. Bớt nói nhảm và đi ăn cơm đi."
"Được rồi. Biết rồi. Tuyệt đối. Sẽ không làm đâu."
"Vâng đương nhiên rồi. Tuyệt đối không làm đâu."
Rick và Bobby trao nhau ánh mắt dâm tà rồi dần đi xa. Chẳng mấy chốc, tiếng bước chân của chúng xa dần, chỉ còn tiếng rên rỉ của Elly vang lên khe khẽ.
"A... Aa... A..."
Đủ loại chất lỏng hòa trộn nhỏ tong tỏng từ bên dưới cô. Tôi không đủ can đảm nhìn Elly nên quay mặt đi.
"A a... A... Aaa..."
Tiếng rên dần biến thành tiếng khóc. Dù biết sẽ hối hận nhưng khi ngẩng đầu lên, tôi thấy một giọt nước mắt thực sự rơi xuống từ khóe mắt cô.
"Aaaa... Aaaa...!"
Cô nhắm nghiền mắt như không muốn khóc. Nhưng nước mắt đã rơi thì không biết ngừng.
"Aaaaa... Aa...!"
A a. Elly.
A a... A...
Tiếng khóc của cô không chịu rời khỏi tai tôi. Như con muỗi vo ve, như ký sinh trùng nhất quyết chui vào não, gặm nhấm tinh thần tôi và vang vọng như tiếng vọng.
"Aaaa..."
Elly cuối cùng lại mở mắt, vừa khóc vừa thẫn thờ nhìn về phía trước. Trong đôi mắt mờ đục không còn thấy ánh sáng nữa. Không chỉ ánh sáng. Ý chí. Lời hứa. Hy vọng. Không thể tìm thấy bất cứ thứ gì trong đôi mắt cô. Vì đã nhìn thấy đôi mắt như thế quá nhiều lần nên tôi biết tương lai sắp đến là gì.
Rốt cuộc cô ấy cũng. Sẽ không chịu nổi mọi đau đớn và khuất phục thôi.
A... Aa... A...
Tinh thần như sắp vỡ vụn. Sự mệt mỏi vì nhịn ngủ mấy ngày qua cùng với nỗi tuyệt vọng đè nặng lên tôi.
Vốn dĩ tại sao tôi lại bắt đầu nhịn ngủ nhỉ? Giờ đến lý do cũng chẳng nhớ nổi. Chẳng lẽ sợ khi phong ấn được giải thì đang ngủ à? Chắc không phải lý do ngu ngốc đó đâu. Ai cũng biết là phong ấn sẽ không được giải mà.
Thế thì đụ má tại sao? Có mở mắt trân trân ra thì tôi cũng chỉ nhìn thấy cảnh bọn khốn đó bắn tinh lên người cô ấy thôi. Đêm đến Rick và Bobby sẽ mò tới và cưỡng hiếp Elly tàn bạo hơn. Nadia sẽ cười nhạo, Sera sẽ phơi bày mọi điểm yếu cô ấy biết để chúng khoét sâu vào những chỗ yếu ớt nhất. Cứ thế Elly sẽ dần bị gặm nhấm và đón nhận định mệnh đã định sẵn.
Phải. Định mệnh đã định sẵn.
"A a... A... Aa..."
Lại tiếng khóc. Ai đó làm ơn dừng lại đi. Cái tiếng khóc kia kìa.
"A a... Ha... Aa..."
Dừng lại? Tại sao? Đó là tiếng người Elly mày yêu đang chịu đựng vì mày mà. Thế tại sao lại dừng? Mà vốn dĩ mày có dừng được không? Mày là ai cơ chứ?
Dũng giả? Luca? Chồng của Elly? Thằng nhà quê Lorenheim? Thằng phế vật. Không làm được gì?
Trong lúc tìm kiếm câu trả lời, ngón tay cứng đờ của tôi đập vào mắt. Nhìn ngón tay nằm chỏng chơ không có gì, tôi mới tìm ra đáp án.
Không. Tao là tảng đá. Tảng đá vô dụng chẳng được tích sự gì.
Chỉ là tảng đá vô dụng hút cạn sinh mệnh của Elly không vì lý do gì cả.
Lúc đó, tia hy vọng cuối cùng còn sót lại ngẩng đầu lên và ném ra một câu. Không phải đâu Luca. Sắp được giải thoát rồi. Mày cũng tin thế mà. Hy vọng lúc nào cũng nói với tôi bằng giọng lạc quan đến ngu ngốc. Chỉ cần chịu đựng thêm chút nữa thôi, chỉ chút nữa thôi là cứu được Elly.
Lần đầu tiên tôi ném câu trả lời lạnh lùng cho hy vọng đó. Thế à? Vậy thử cử động xem nào. Ngón tay, không, ít nhất là đầu ngón tay thôi cũng được.
Tôi lại dồn hết sức vào đầu ngón tay. Nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra. Bỗng nhiên tiếng cười bật ra.
Haha... Sẽ được giải thoát ư? Sẽ cứu được cô ấy ư?
Xàm lồn.
Mày chỉ là thằng tảng đá vô dụng đéo làm được cái tích sự gì thôi!
"A a. Ăn ngon quá. Bắt đầu lại nhé?"
"A a... Aaa..."... Lại cơn ác mộng tìm đến. Tôi chuẩn bị nhắm mắt.
Đêm đó Bobby và Rick tìm đến, dùng tên chọc vào lỗ hậu của Elly. Máu chảy nhiều đến mức tưởng chết thật rồi nhưng Bobby bảo không sao.
Ngày hôm sau Leo trực tiếp đổ thuốc vào miệng Elly. Cô đau đớn trợn ngược mắt. Và đêm đó Bobby và Rick lại mang tên đến.
Và ngày hôm sau nữa...
Ngày hôm sau nữa không có gì cả. Không phải là không có chuyện gì xảy ra, mà là tôi không nhìn. Chỉ nhắm mắt chờ đợi mọi việc kết thúc theo định mệnh.
Đúng như lời Leo nói. Tất cả đều là những thứ quá sức với tôi. Cả cái danh Dũng giả, cả người thầy Nadia, cả người bạn Sera. Và cả Elly nữa...
Tôi đã nghĩ nhất định phải bảo vệ Elly. Nhưng ngay cả điều đó cũng là suy nghĩ quá phận. Đến bản thân còn không bảo vệ nổi thì tảng đá bảo vệ được ai chứ.
Tảng đá bị tước đoạt tất cả cuối cùng ước một điều ước cuối cùng. Chỉ mong, Elly có thể lành lặn bước ra khỏi nơi này. Và mong cô ấy sớm quên đi kẻ như tôi và sống hạnh phúc quãng đời còn lại bằng cách nào đó.
Phải.
Dù là bên cạnh Leo. Mong cô ấy sống hạnh phúc.
Điều ước của chàng thanh niên nhà quê tham lam cuối cùng quy về một mối. Người con gái đã trao cho tôi tình yêu quá phận sẽ sống hạnh phúc. Tôi chỉ cầu mong điều đó và nhắm mắt lại. Khi mở mắt ra lần nữa chắc mọi chuyện đã kết thúc rồi.
Cứ thế, tôi mở mắt ra lần nữa là đúng một tuần sau.
Hôm đó tầm nhìn sáng lạ thường. Dù là buổi sáng nhưng tinh thần vô cùng tỉnh táo và rõ ràng như vừa ngủ một giấc thật ngon. Tôi thẫn thờ nhìn ánh nắng chiếu từ xa, cảm nhận hơi ấm tìm đến sau bao lâu.
Cộp. Cộp.
Lúc đó có tiếng bước chân tiến về phía tôi. Một. Không, hai. Không, cộng lại là tổng cộng sáu. Họ rải những cái bóng khác nhau và tiến lại trước mắt tôi.
Người đến đầu tiên là Leo. Biểu cảm của hắn sảng khoái chưa từng thấy, thậm chí trông còn có vẻ vui vẻ. Hắn vừa nhìn thấy tôi là chỉ tay chào mừng rỡ.
"A, ở kia kìa. Luca."
"Đây rồi. A, này cẩn thận. Răng chạm vào rồi kìa."
"Xin lỗi... Haa... Chùn chụt chùn chụt..."
Theo sau là Rick và Nadia. Rick đút tay túi quần đi với dáng vẻ bất cần, còn Nadia thì úp mặt vào trong quần hắn và mút mát cái gì đó liên tục. Đương nhiên vừa đi vừa dùng miệng không phải chuyện dễ dàng, cô ta cứ mỗi lần mắc lỗi là bị đánh vào gáy nhưng vẫn tiếp tục cử động đầu.
"Sera. Chúng ta bị tụt lại rồi kìa. Đi nhanh lên."
"... Vâng."
Tiếp theo là Bobby và Sera. Họ không dính lấy nhau nhưng nhìn đôi chân run rẩy lạ thường của Sera thì có thể dễ dàng đoán được đêm qua đã xảy ra chuyện gì. Cô ấy bước đi loạng choạng đến đáng thương, rồi bỗng nhìn về phía sau và nói.
"Nhanh lên. Elly."... Elly.
Khoảnh khắc đó, tôi nhận ra việc nghe thấy sáu tiếng bước chân chứ không phải năm có ý nghĩa gì và hít một hơi thật sâu.
"... Biết rồi."
Một giọng nói trầm thấp và êm đềm như tiếng sóng vỗ vang lên. Khi ngẩng đầu nhìn về phía chủ nhân của giọng nói nhớ thương đến trào nước mắt, tôi bắt gặp ánh mắt của Elly đang đi ngược nắng.
Elly không còn bị trói, cũng không còn loạng choạng vì thuốc. Cô bước đi chính xác đến đáng sợ, và rõ ràng từng bước tiến về phía tôi.
"Nào, lại đây Elly."
Leo cao giọng giục giã cô. Elly gật đầu và gọi tên hắn.
"Ừ. Leo."
Cô nở một nụ cười gượng gạo rồi lần lượt đi qua các thành viên trong nhóm đang đứng lại. Sera không dám nhìn thẳng, Bobby liếm mép thèm thuồng rồi vội lau nước miếng. Nadia đang mút cặc ngẩng đầu lên cười nhạo Elly, còn Rick không kìm được vỗ bộp vào mông cô và huýt sáo.
Elly đi qua tất cả bọn họ và dừng lại bên cạnh Leo. Leo kéo tay cô gái đang cúi gằm mặt do dự.
"Lại gần đây xem nào."
"Ừ."
Cùng với câu trả lời ngắn gọn, cô nép sát vào Leo. Leo quàng tay qua vai cô và nhìn tôi. Rồi gãi đầu như thể ngượng ngùng, và mở miệng một cách thản nhiên như thể không có chuyện gì.
"Thì, chuyện là thế đấy."
Cánh tay hắn quàng qua vai hướng về phía ngực Elly. Cho đến khi bàn tay đó xoa nắn đầu ngực qua lớp áo, Elly vẫn không phản kháng.
Cứ thế, tôi đón nhận ngày định mệnh chắc chắn sẽ đến.
Tôi đã từng tưởng tượng lờ mờ về cảnh tượng này. Khi đó tôi nghĩ mình sẽ rất tức giận và phẫn nộ. Nhưng ngược lại, lòng tôi trở nên bình yên, cảm giác như mọi tạp niệm biến mất. Phải rồi. Tôi là tảng đá mà. Lại là chuyện đương nhiên. Đâu thể ôm mãi cái xác chết... được chứ......
Chỉ sau khi sự tự an ủi cố gắng chuẩn bị thất bại thảm hại, tôi mới nhận ra. Không phải lòng bình yên, mà là bị nghiền nát vụn vỡ như cát bụi.
Tôi, kẻ đã bị tước đoạt tư cách làm người từ rất lâu, cuối cùng cũng biết được thân phận của mình.
"Thế nên đến đây không có gì khác. Elly bảo muốn nhìn mặt mày một lần trước khi đi. Nên tao chiều thôi. Đừng có nghĩ ngợi gì nhiều quá. Vốn dĩ cô ấy là người phụ nữ quá tầm với mày mà. Đúng không?"
"Đúng thế. Leo."
"Vậy chúng ta hôn chào buổi sáng một cái nhé? Làm kỷ niệm."
"Ừ. Làm đi."
Câu trả lời của Elly không chút do dự. Cô chớp mắt nhiều lần nhìn người yêu và quay đầu đi. Leo từ từ cúi đầu về phía cô. Thời gian trôi qua không nhanh cũng không chậm, cùng với tiếng chụt, môi hai người chạm nhau.
"Chùn chụt... Haa..."
"Ưưm... Ưm..."
Lưỡi và lưỡi. Môi và môi quấn lấy nhau, nước bọt trong veo chảy ra. Mặt đất bị cướp hết độ ẩm dưới ánh nắng chói chang suốt mấy ngày tham lam nuốt trọn giọt nước bọt rơi xuống.
Chẳng mấy chốc, khi môi hai người tách ra, Leo liếm môi cô vẻ tiếc nuối rồi vuốt ve mái tóc cô một cách trân trọng. Elly cúi đầu đón nhận cái chạm của hắn, khi tay hắn dừng lại, cô ngẩng đầu lên.
"Vậy nói một câu rồi về nhé Elly. Chắc có nhiều điều muốn nói lắm. Nói dài cũng được."
"Không. Em sẽ về ngay thôi Leo."
Và cô nở một nụ cười chân thành. Những nếp nhăn nhỏ xuất hiện nơi khóe mắt cùng nụ cười mắt đặc trưng, trái tim đã hóa thành tro bụi lại vỡ vụn thành những hạt nhỏ hơn.
Elly trấn tĩnh lại cho đến khi nụ cười tắt hẳn rồi lại bước về phía trước mặt tôi. Cộp cộp. Tiếng bước chân rõ ràng vang vọng thình thịch trong lòng tôi.
Cuối cùng cô đứng trước mặt tôi và nắm chặt hai tay. Và gọi tên tôi một cách vô cùng xa lạ như thể lần đầu tiên gọi.
"Luca."
Tôi ngẩng đầu lên. Và đối diện với khuôn mặt cô ấy.
Bề ngoài khuôn mặt cô vẫn như xưa. Elly tóc đen. Elly lấm lem bùn đất. Khuôn mặt nhuộm vàng dưới ánh nắng của cô vẫn luôn là đóa bồ công anh bất chợt nở rộ len lỏi qua trái tim chai sạn.
"... Chào. Luca."
Chào. Elly.
Trong ánh mắt nhìn đăm đăm không còn tìm thấy nụ cười vừa nãy. Ngược lại, cô còn hơi cau mày như bị chói mắt bởi ánh nắng len lỏi qua kẽ tóc. Nếu giọng nói có thể chạm tới, tôi muốn cầu xin.
Elly. Ít nhất là phút cuối hãy cười vì anh.
"... Hức..."
Nhưng Elly vừa nghe thấy câu đó liền cắn môi. Đôi lông mày đang cau lại giờ nhăn nhúm không thể cứu vãn, đôi môi bị răng cửa cắn chặt run lên bần bật. Nhìn khuôn mặt đầy mây đen như bầu trời trước cơn mưa của cô, tôi lắc đầu.
Không. Đừng khóc Elly.
"... Hư hức..."
Giờ thì không chỉ đôi môi mà cả bờ vai gầy guộc cũng run lên. Móng tay cắm vào lòng bàn tay nắm chặt đến rướm máu. Cứ thế run rẩy một hồi lâu, cuối cùng cô òa khóc.
"Hư hức... Hức..."
Đừng khóc Elly.
"Hức... Hư hức... Hưaaang..."
Em khóc xấu lắm. Phút cuối cùng vẫn phải cho anh thấy khuôn mặt xinh đẹp chứ.
"Hưaaang... Hức... Hư hức... Hư hư hức..."
Khóc y như ngày xưa. Như trẻ con ấy. Giờ lớn rồi mà.
"A a... Hưaaang... A... A... Hư hức... Aaa..."
Làm ơn đi Elly... Là do anh kém cỏi. Em đừng khóc.
Elly cứ khóc mãi như thế. Những giọt nước mắt rơi xuống đầy tủi hờn lạnh lẽo và nặng trĩu. Ngay cả mặt đất khô cằn cũng không chịu nổi sức nặng của những giọt nước mắt đó, nước mắt chảy xuống không thấm vào đâu mà đọng lại nguyên vẹn.
"Elly."
Khi giọng nói của Leo vang lên từ phía sau, Elly ôm lấy bờ vai đang run rẩy và cố nuốt nước mắt vào trong. Rồi nhìn tôi với đôi mắt đỏ hoe và tiến lại gần hơn.
Trên lông mày của cô gái đang tiến lại gần tôi vẫn còn đọng lại giọt nước mắt nhỏ. Cô cố kìm nén tiếng nấc cụt liên hồi, khi lòng đã bình tĩnh lại, cô buông thõng hai tay. Và khi đôi môi cô run rẩy hé mở, tôi nhắm mắt lại.
"Xin lỗi. Luca."
Chỉ hai từ. Cùng với câu nói đó, hơi thở cuối cùng của cô cù vào chóp mũi tôi. Trên môi Elly không còn mùi bạc hà nữa.
Trên môi cô ấy, có mùi cà phê rất đậm.
Không sao đâu Elly.
Chỉ cần em còn sống là được rồi.
Anh... không sao.
Lời nói dối tự nhủ với bản thân hòa cùng lời xin lỗi của Elly và tan biến vào bên kia ý thức.
Tôi bắt đầu chìm vào giấc ngủ để trở thành một tảng đá hoàn hảo một cách chậm rãi.
Lúc đó, một câu nói cô ấy thêm vào làm lay động ý thức của tảng đá đang sắp ngủ.
"... Elly."
Tại sao bỗng nhiên lại gọi tên mình. Tôi định suy nghĩ nhưng lại thôi. Chắc là tôi nghe nhầm thôi. Chắc là Leo gọi tên Elly.
"Setha. Artani. Verum."... Ơ kìa.
Lời nói nghe quen quen ở đâu đó.
Rõ ràng là đã từng nghe thấy rồi.
"Erengeti. Ruta."
Những từ ngữ thậm chí không rõ nghĩa cứ tuôn ra liên tục, tỏa ra cảm giác đã từng thấy kỳ lạ. Rốt cuộc mình đã nghe những lời này ở đâu nhỉ. Tại sao những lời vô nghĩa này lại đọng lại trong ký ức.
"Elly. Setha. Artani. Verum. Erengeti. Ruta."
Khi cô ấy lại đọc những từ đó, bỗng nhiên có thứ gì đó lướt qua ký ức. Phải rồi. Dù không giống hệt nhưng tôi đã từng nghe những lời tương tự. Rõ ràng là lời đã nghe trước khi bị dính lời nguyền hóa đá. Phải rồi đúng rồi. Câu nói hồi đó.
Chắc chắn câu đầu tiên bắt đầu thế này.
Luca.
Phải. Luca.
Câu nói đó bắt đầu thế này.
Luca.
Đó là...
Khoảnh khắc nhận ra tất cả, tôi vội vàng ngước mắt lên. Nhưng đã quá muộn.
Chẳng mấy chốc Elly đang mỉm cười với tôi. Cô ấy còn làm cả cái nụ cười mắt đặc trưng đó, rồi bỗng mấp máy môi thêm vào câu gì đó. Và trước khi tôi kịp hiểu ý nghĩa câu nói đó, khuôn mặt Elly bắt đầu méo xệch vì đau đớn.
"A... Aa... Aaa...!"
"Gì... Gì thế. Elly sao vậy!"
"Ư hức... Aaaaaác!"
Elly cuối cùng không chịu nổi mà hét lên đau đớn. Nổi da gà toàn thân, trong đầu nóng bừng lên. Tôi vươn tay ra mạnh mẽ hơn bao giờ hết và nhìn cô ấy tha thiết.
Và chứng kiến cảnh cổ họng cô đang há ra vì đau đớn từ từ hóa đá.
"A... Aa... Aaaaaác!"
"Trời ơi, Elly!"
Không được. Không được. Không được.
"A hác...! Khục...! Ọe ọe ọe...!"
Những viên sỏi lạo xạo nôn ra từ miệng cô. Cô nhìn phần thân dưới đang cứng lại của mình rồi ngẩng đầu lên.
Không được. Elly.
Elly nhìn thẳng vào tôi và run rẩy cúi đầu. Ngay lập tức, sự hóa đá bắt đầu từ đầu ngón chân leo lên cổ rồi đến tận cằm cô.
Không được. Không thể thế này được. Là nói dối.
"A... A..."
Làm ơn. Thực sự là hy vọng cuối cùng còn lại của anh mà. Anh đã từ bỏ tất cả rồi mà. Từ bỏ tất cả rồi mà. Từ bỏ cả việc có được cô ấy, cả việc sống cùng nhau, thậm chí cả việc nhìn thấy cô ấy sống anh cũng đã từ bỏ rồi mà.
"A..."
Không được Elly. Làm ơn đừng làm thế. Bây giờ hủy bỏ đi Elly. Anh thực sự không sao mà. Anh...!
"..."
Tôi vươn tay về phía cô lần cuối. Nhưng cánh tay tôi vẫn không cử động.
Cuối cùng, chỉ sau khi cả đôi mắt cô ấy cũng cứng đờ như đá, Leo mới chạy tới vội vàng bế cô lên. Nhưng thứ nằm trong vòng tay hắn không phải là Elly.
Cũng giống như tôi, thứ từng là Elly. Là một tảng đá.
"Elly? Elly! Chuyện vô lý thế này..."
"Gì thế? Chuyện gì vậy?"
"Elly đụ má đang cứng lại! Elly đang bị hóa đá! Bobby! Sera!"
"Làm gì có chuyện đó! Sao có thể..."
"Có thể hay không thì không biết, mau lại đây làm gì đi! Sera!"
"Đ... Đang tới đây!"
"Elly. Elly! Chết tiệt, Elly!"
"Rốt cuộc làm thế nào... Chẳng lẽ vừa nãy cô ấy đọc thần chú sao? Rốt cuộc làm sao mà vẫn..."
"Đụ má lúc đó Elly cũng ở cạnh Luca nên đương nhiên là biết rồi thằng ngu này!"
"Nhưng dù có biết thần chú thì rốt cuộc làm thế nào..."
"Có khi chỉ cần biết thần chú là lời nguyền hoạt động. Chúng ta chẳng biết gì về lời nguyền này cả. Hoặc là... Chỉ vì là Elly. Nên mới có thể."
"Nhưng mà... Đụ má! Sera! Giải cái này đi chứ!"
"... Muộn rồi Leo."
"Muộn là sao! Thế là ý gì!"
"Elly không thở nữa."
"Gì cơ? Làm sao mà..."
"Không biết thì thử để ngón tay dưới mũi xem. Chắc là cứng từ bên trong rồi. Ma lực càng mạnh thì kháng ma lực đương nhiên càng yếu. Cô ấy chịu ảnh hưởng mạnh hơn Luca."
"Nhưng mà... Nhưng mà...!"
"Gì thế chuyện gì vậy?"
"Giết chết bây giờ, câm mồm đi Rick! Bobby! Sera! Thử làm gì đi chứ!"
"Nhưng anh biết mà Leo... Tôi..."
"Muộn rồi. Leo."
"Đừng có sủa là muộn rồi mà làm cái gì đi...!"
"Elly chết rồi."
"..."
"..."
"Haa... Đụ má..."
"..."
"... Mất công toi."
"Thế nên là... Làm gì đi Leo."
"Câm hết đi."
"..."
"Tao phải lấy được cái gì đó mới được."
Cuộc đối thoại của chúng dần mờ đi và cuối cùng không nghe thấy gì nữa. Thần kinh của tôi chỉ hướng về phía Elly đang gục ngã.
Từ khóe mắt đã hóa đá của cô, giọt nước mắt chưa kịp rơi biến thành cát chảy xuống. Nhìn dáng vẻ cô từ từ tan biến như vách đá vỡ vụn bên bờ biển, tôi gọi tên cô.
Elly.
Elly.
Elly.
Nhưng cô ấy không quay lại. Như bông hoa nở giữa khe đá cuối cùng cũng tàn lụi trong đá, cô gái từng sống bị giam cầm trong tảng đá tên là Luca rốt cuộc cũng hóa thành đá và tan biến.
Tinh thần trở nên xa xăm, chỉ một câu nói duy nhất lởn vởn trong đầu. Câu nói cuối cùng cô ấy định nói. Câu nói chỉ được truyền tải qua khẩu hình vang vọng khe khẽ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
