Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1686

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 846

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3176

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Tập 1: Thế giới tôi hằng mong ước - Chương 5: Kỹ năng CHEAT đầu tiên

Chương 5: Kỹ năng CHEAT đầu tiên

Vì tối qua đi ngủ ngay khi trời vừa sập tối, nên lẽ đương nhiên là tôi thức dậy từ rất sớm.

Ở thế giới mà ánh sáng là một món hàng xa xỉ này, người ta không thể hoạt động khi trời còn tối mịt. Đó là chuyện hết sức bình thường, nhưng nó cũng khiến tôi thực sự thấm thía rằng việc có thể đi lại tung tăng vào giữa đêm ở thế giới cũ là một đặc ân xa hoa đến nhường nào.

Tôi cựa quậy trong chiếc chăn thô ráp, lồm cồm bò ra khỏi chiếc giường rơm đã lún xuống dưới sức nặng của một đứa trẻ. Với cơ thể nhỏ bé này, việc mở cánh cửa chuồng ngựa vào sáng sớm quả là một công việc lao động nặng nhọc.

Tuy nhiên, khi cuối cùng cũng đẩy được cửa ra, tôi thấy những tia nắng đầu tiên đang bắt đầu ló dạng, nhuộm sáng bầu trời dần dần.

"Lạnh thật."

Cơn gió lùa qua khe cửa mang theo cái lạnh cắt da, khiến tôi không tự chủ được mà đưa tay xoa xoa bắp tay qua lớp áo. Nhờ vậy mà đầu óc cũng tỉnh táo hơn đôi chút.

"Đi rửa mặt thôi."

Tôi cần phải làm cho cái đầu đang mơ màng này hoàn toàn tỉnh táo. Nghĩ đến những việc sắp tới, tôi phải giảm thiểu mọi nguy cơ dù là nhỏ nhất.

Tôi thả chiếc xô có buộc dây xuống cạnh giếng, rồi dùng ròng rọc kéo nước lên.

"Căng thật đấy."

Lại một lần nữa, những bất lợi của cơ thể trẻ con lại đè nặng lên tôi. Tôi phải dốc hết sức mới múc được nước, mồ hôi vã ra như tắm.

"T-ta hận cái cơ thể yếu ớt này."

Cơ thể gầy gò này chẳng có lấy một chút cơ bắp nào. Mệt đến mức tôi cứ ngỡ mình đã tiêu sạch năng lượng của cả một ngày chỉ để kéo một xô nước giếng.

"Không chỉ rửa mặt, mà thành ra phải lau cả người luôn rồi."

Nhưng bù lại, tôi đã hoàn toàn tỉnh giấc. Thấm ướt miếng vải rồi lau đi những vệt mồ hôi tuy có hơi lạnh, nhưng cảm giác cơ thể sạch sẽ sảng khoái cũng không tệ.

"Được rồi."

Chuẩn bị thế này là đủ. Tôi bỏ chiếc Vòng tay Khổ luyện và Minh chứng của kẻ yếu mới mua hôm qua vào giỏ, rồi cầm theo túi tiền da. Cảm giác như mình đang mang theo toàn bộ trang bị xịn nhất có thể rồi ấy, dù thực tế chúng chẳng thấm tháp vào đâu. Nhưng không sao, đây chính là "set đồ mạnh nhất" của tôi lúc này.

Nhìn về phía cửa tiệm, tôi thấy khói đang bay ra từ ống khói, chắc là bác chủ nhà đã dậy.

"Dù sao cũng nên chào một tiếng nhỉ."

Ra đi mà không nói lời nào thì thật là bất lịch sự. Tôi tiến lại gần cửa sau, gõ cửa... hay đúng hơn là đập vào cửa để báo hiệu cho người bên trong. Chỉ vài giây sau, cánh cửa mở ra kèm theo tiếng rít khô khốc.

"Ôi chao, là nhóc à. Dậy sớm thế."

"Cháu chào bác buổi sáng."

"Ừ, chào buổi sáng. Có chuyện gì không cháu?"

"Dạ không, cháu định ra ngoài một chút nên muốn báo cho bác biết ạ."

"Thế à, đợi bác một chút."

Người bước ra là bà chủ. Có lẽ thấy một đứa trẻ như tôi dậy sớm là chuyện lạ, lúc đầu bác ấy mở to mắt ngạc nhiên, nhưng khi biết tôi chỉ đến để chào hỏi thì bác lại quay vào trong một lát.

"Này, đồ ăn thừa từ hôm qua đấy, cầm lấy đi."

Bác ấy đưa cho tôi một gói nhỏ được bọc trong vải Furoshiki.

"Dạ, cái này..."

"Bữa sáng đấy, ăn cho no rồi còn đi làm việc."

"C-cháu cảm ơn bác nhiều ạ."

"Biết cảm ơn là ngoan đấy."

Nhận lấy gói đồ, tôi ngửi thấy một mùi hương rất thơm. Bụng tôi bắt đầu biểu tình rồn rột, tôi vội vàng cảm ơn để chữa thẹn. Bà chủ nở nụ cười rạng rỡ, rồi đưa bàn tay thô ráp xoa mạnh lên đầu tôi.

Dù mái tóc tôi đã mất và chỉ cảm nhận được qua lớp khăn bandana, nhưng tôi vẫn thấy được một sự dịu dàng rất khác so với ông chủ.

"Phải làm việc sao cho không hổ thẹn với thần linh đấy nhé!"

"Vâng! Cháu đi đây ạ!"

"Ừ, đi đi."

Khi bác ấy rút tay lại và hất hàm ra hiệu cho tôi xuất phát, tôi bất giác đáp lại rồi hăm hở bước đi. Bà chủ lại nở nụ cười rạng rỡ lần nữa để tiễn tôi.

Tôi cứ thế giữ đà, rời khỏi khu vực phía sau cửa tiệm. Thành phố Rendel này có những chi tiết nhỏ khác so với thời tôi còn chơi game, nhưng bố cục tổng thể thì vẫn vậy. Chắc chắn tôi sẽ tìm được đích đến của mình.

"Thấy rồi."

Dù mới là sáng sớm khi mặt trời vừa mọc, nhưng Rendel đã bắt đầu nhộn nhịp. Khi không có những tiện ích của nền văn minh như điện, con người buộc phải sống theo kiểu nguyên thủy: thức dậy khi bình minh và đi ngủ khi màn đêm buông xuống.

Chính vì vậy, ngay cả trong game cũng không có cửa hàng nào mở cửa 24/24, nhưng những tiệm mở từ sáng sớm thì không thiếu. Đúng như kiến thức của tôi, cửa tiệm mục tiêu đã mở cửa.

Một thanh kiếm và một chiếc khiên- ở thế giới này, dù thiết kế có đôi chút khác biệt nhưng đó là biểu tượng chung của tiệm vũ khí.

"Hả? Sáng sớm thế này mà thằng nhóc này có việc gì đây. Chỗ này không có vũ khí nào cho loại nhóc con gầy giơ xương như mày dùng đâu."

Vừa bước vào trong, một ông già hói có bộ râu quen thuộc đã nhìn tôi với ánh mắt sắc lẹm như muốn giết người.

"Cháu có tiền ạ! Cháu muốn mua một cây giáo tre vót nhọn!"

Thấy lão cứ xua tay muốn đuổi tôi ra khỏi tiệm, chắc là lão chẳng coi tôi là khách hàng rồi. Thế là tôi nhấc túi tiền lên, để tiếng tiền xu leng keng phát ra qua lớp da để lão biết tôi thực sự muốn mua đồ.

"Giáo tre?"

Nhờ vậy, lão mới bắt đầu nhìn tôi như một người khách thực thụ.

Trong FBO, số lượng vũ khí còn nhiều hơn cả kỹ năng. Tất nhiên trong đó có cả vũ khí làm từ tre. Giáo tre, cùng với giáo gỗ, là loại vũ khí yếu nhất trong dòng họ nhà giáo. Sức tấn công- chỉ số quan trọng nhất- là thấp nhất, và độ bền cũng thuộc hàng "đội sổ", chỉ vừa đủ để được gọi là một món trang bị.

Thấy một đứa trẻ đòi mua loại trang bị đó, lão nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngại cũng là điều dễ hiểu.

"Ông không có ạ?"

"Không có sẵn, nhưng ta có thể làm."

Thấy phản ứng đó, tôi càng thêm khẳng định. Giống như thực tế không ai bày bán loại vũ khí yếu nhất trong cửa tiệm, trong "game" cũng có tình tiết này. Đây chính là khởi đầu của một chuỗi nhiệm vụ chạy vặt được gọi là "Nhiệm vụ tiết kiệm".

"Vậy ông làm cho cháu một cây được không?"

"Dù là tre nhưng là hàng ta làm riêng theo yêu cầu. Một ngàn Zeni."

Một ngàn Zeni, tương đương với một trăm ngàn Yên Nhật. Nếu tôi có được một cây giáo tre và đem bán lại cho tiệm, giá của nó chỉ là 3 Zeni. So sánh như vậy thì cái giá 1000 Zeni rõ ràng là một cú lừa ngoạn mục. Với 1000 Zeni, tôi hoàn toàn có thể mua được một con dao bằng kim loại tử tế.

"...Cháu không mua nổi đâu."

"Thế thì từ bỏ đi."

Tuy nhiên, kiếm được số tiền lớn như vậy khi không có vũ khí là việc cực kỳ khó khăn. Không phải là không thể, nhưng nó đi kèm với nguy hiểm. Bình thường thì người ta sẽ bỏ cuộc ở đây, nhưng...

Đối với chủ tiệm vũ khí, đó là một âm thanh gây đau đớn, nhưng đối với tôi, nó giống như tiếng chuông phúc âm vậy — tiếng một chiếc chảo đập thẳng vào đầu lão vang lên ngay trước mắt.

"Cái ông này! Tôi nghe nãy giờ rồi, nỡ lòng nào đi lừa đảo một đứa trẻ như thế, ông không có lương tâm à!"

"Đau quá! Bà làm cái gì thế hả!"

Đến rồi! Tôi đã đánh cược xem bà ấy có xuất hiện không, và tôi đã thắng!

Một người phụ nữ đẫy đà bước ra từ phía sau cửa tiệm, không ngần ngại giáng thẳng chiếc chảo đen xì xuống đầu lão chủ tiệm. Đó là một người phụ nữ thuộc tộc Giant với đôi tai của nhân tộc. Lão chủ tiệm to lớn là thế mà trông vẫn thật nhỏ bé trước người phụ nữ đang thở phì phò vì giận dữ này.

"Dù là trẻ con nhưng nhóc ấy ăn mặc chỉnh tề và có tiền đàng hoàng kia kìa! Vả lại, một cây giáo tre thì ông chỉ mất mười, mười lăm phút là làm xong chứ gì! Tay nghề ông cũng thường thôi, nếu không tiếp khách cho có tâm thì cái tiệm này sớm muộn cũng sập tiệm!"

"Phiền phức quá! Ai mà rảnh đi tiếp chuyện trẻ con chứ! Với lại tre thì hôm qua dùng hết sạch rồi lấy đâu ra! Một ngàn Zeni đó là bao gồm cả công ta đi lấy tre về đấy!"

Những lời đối thoại quen thuộc. Khi chơi theo cốt truyện thông thường, người chơi sẽ chẳng bao giờ ghé qua đây. Đây là một nhiệm vụ bị phát hiện khá muộn, vì nó yêu cầu những điều kiện cụ thể: chỉ được trang bị những món tối thiểu và phải đặt mua giáo tre khi số tiền trong túi dưới 100 Zeni.

Nhiệm vụ: "Khởi đầu của một bậc thầy rèn đúc".

Đây là câu chuyện đầu tiên về Ganji, gã thợ rèn không mấy triển vọng này. Kỹ năng rèn để chế tạo vũ khí chỉ ở mức tối thiểu, lại lười biếng và hám tiền. Lão ta còn có tính nịnh trên nạt dưới, và cấp độ thì thấp tẹt. Một gã tồi điển hình, nhưng nhờ có người vợ bộc trực và tốt bụng này mà cái tiệm mới duy trì được- đó là những gì phần giới thiệu nhân vật đã ghi.

"Vậy nếu cháu đi lấy tre về thì ông làm cho cháu giá rẻ được không?"

Nhiệm vụ này nếu cứ để mặc thì hai vợ chồng Ganji sẽ cãi nhau rất lâu, gây lãng phí thời gian. Bằng cách đưa ra lời đề nghị này trong vòng năm phút, cuộc tranh cãi sẽ bị cắt ngang.

"Ái chà, thế thì không vấn đề gì rồi nhỉ! Có gì đâu, chỉ cần đi bộ mười phút từ cổng phía Đông đến rừng tre là lấy được thôi mà! Thế là bớt được tiền công lấy tre rồi nhé!"

Bà vợ lập tức yểm trợ cho tôi.

"Hừ... chết tiệt. Vậy thì mang về đây 20 cây tre chất lượng tốt! Ta sẽ làm cho!"

"Hả? 20 cây cơ à?"

"Thì sao! Đổi lại ta sẽ làm miễn phí cho mày, được chưa!"

Dù lão ta cố gắng gây khó dễ lần cuối, nhưng thế cũng tốt.

"Vậy thì cháu muốn mượn một chiếc xe kéo và một con rựa. Chứ 20 cây tre thì một mình cháu không khuân nổi đâu ạ."

Nếu lúc này mà mặc cả quá đà, Ganji sẽ tự ái và không thèm nghe gì nữa. Khi đó nhiệm vụ sẽ bị coi là thất bại.

"Hừ, cầm lấy con rựa này. Còn xe kéo thì ra phía sau mà lấy cái xe nát ấy đi."

Tôi chấp nhận điều kiện, đổi lại là mượn được dụng cụ. Vì đây là đồ mượn, nên nếu tôi đem bán hay làm hỏng, gã Ganji hám tiền chắc chắn sẽ bắt tôi đền một khoản khổng lồ sau này.

"Này ông, đưa đồ thế này cho thằng bé thì..."

"Hừ, nhỡ thằng nhóc lạ hoắc này cuỗm đồ chạy mất thì sao. Cho mượn là may rồi, lo mà cảm ơn đi."

Bà vợ nhăn mặt khi nhìn món đồ cũ kỹ lão đưa, nhưng lần này Ganji nói cũng có lý nên bà không nói gì thêm.

"Cháu cảm ơn ông bà. Cháu đi đây ạ."

"Khoan đã! Cầm lấy cái này đi! Đưa cái này ra thì quân lính ở cổng sẽ biết cháu đi làm việc cho tiệm chúng ta, họ sẽ không thu phí vào cổng đâu."

Thực sự tôi rất biết ơn nên đã chào để định rời đi, nhưng bà vợ đã vội vàng đưa cho tôi một tấm thẻ gỗ.

Quá tuyệt vời. Đây chính là tấm Thông hành lệnh.

Vốn dĩ đây là thứ tôi dự định sẽ kiếm sau này. Dù chỉ giới hạn trong phạm vi nhiệm vụ, nhưng nó giúp tôi tiết kiệm được 10 Zeni mỗi lần vào cổng. Ganji lườm bà vợ đầy vẻ khó chịu, nhưng bị bà lườm lại nên lão lảng tránh ánh mắt ngay lập tức.

"Cháu cảm ơn bác ạ."

"Đi cẩn thận nhé nhóc. Gần thành thì không có nhiều quái vật lắm đâu, nhưng cũng không được chủ quan."

Tôi cúi đầu cảm ơn vì đã tiết kiệm được một khoản. Dù ở gần thủ đô an toàn, nhưng bà ấy có vẻ không yên tâm khi để một đứa trẻ ra ngoài một mình.

"Vâng, cháu sẽ cẩn thận ạ."

Nhìn dáng vẻ gầy gò của tôi, chắc bà ấy nghĩ rằng nếu không làm việc thì tôi sẽ chết đói mất, nên bà chỉ cười buồn rồi không nói gì thêm.

Bà vợ kéo từ phía sau tiệm ra một chiếc xe hai bánh kiểu xe bò nhưng cũ nát đến mức tôi phải tự hỏi sao nó vẫn còn chạy được, rồi giao cho tôi. Tôi kéo chiếc xe, hướng về phía cổng Đông.

Trong lúc diễn ra những sự việc vừa rồi, mặt trời đã lên cao và chợ sáng đã trở nên náo nhiệt. Giữa sự ồn ã đó, một đứa trẻ như tôi kéo một chiếc xe nhưng chẳng ai thèm để ý. Có lẽ ở thế giới này, trẻ con lao động là chuyện hiển nhiên. Ở khu chợ sáng, thấp thoáng bóng dáng những đứa trẻ đang giúp đỡ cha mẹ.

Điều đó lại rất thuận lợi cho tôi. Bởi vì nhân vật chính thường sẽ đi lại trong thành phố với dáng vẻ của người lớn. Ở thế giới này, ít ra tôi sẽ không bị lính gác hỏi han giấy tờ tùy thân như kiểu bị cảnh sát hỏi thăm ở Nhật Bản.

Tôi không đi đường lớn. Đó là đường dành cho xe ngựa và những người có địa vị. Tôi kéo chiếc xe của mình đi vào những con phố nhỏ hơn để hướng về cổng Đông.

"Lý do ra ngoài?"

"Cháu đi lấy tre ạ."

"Thế à, nhớ về trước khi cổng đóng lúc hoàng hôn nhé."

"Vâng."

"Cẩn thận đấy."

"Vâng ạ."

Nếu là trong mấy bộ manga chuyển sinh, chắc chắn sẽ có rắc rối xảy ra ở đây rồi, nhưng thực tế chẳng có người lớn nào rảnh rỗi đi gây sự với một đứa trẻ cả. Nếu không xen vào chuyện của người khác thì binh lính gác cổng còn quan tâm nhắc nhở, và tôi dễ dàng ra được bên ngoài.

Cũng có những người trông như quý tộc, nhưng nhiệm vụ của binh lính là không để họ phải dính dáng đến những đứa trẻ rách rưới như tôi. Mất một chút thời gian, nhưng cuối cùng...

"Ồ..."

Cuối cùng tôi cũng ra được bên ngoài thành phố. Nhìn con đường mòn giữa thiên nhiên hùng vĩ chưa có bàn tay con người chạm tới, cảm giác như một chuyến phiêu lưu RPG thực sự đang bắt đầu, tôi không khỏi xúc động.

"Đúng là khác hẳn."

Trong thành phố cũng có nhiều điểm khác biệt, nhưng thế giới bên ngoài là môi trường tự nhiên, trừ những rặng núi hay ngọn đồi lớn khó thay đổi, còn lại mọi thứ đều khác biệt rõ rệt. Vị trí của cây cối, thảm cỏ, những bông hoa dại cho đến những đám mây trên bầu trời — kể ra không xiết. Nhờ vậy, hành trình đi bộ đến đích cũng trở nên đầy thú vị.

"Chỗ này cũng khác nhiều thật."

Mất khoảng mười phút đi bộ của người lớn, và khoảng ba mươi phút với một đứa trẻ kéo xe, tôi đã đến nơi. Ở một thế giới phong cách phương Tây mà lại có rừng tre thì cũng hơi lạ, nhưng vì nó nằm trên một sườn núi dốc nên cũng đành chịu thôi.

"Được rồi, chỉ cần mang đống này về là có thể chế tạo được rồi."

Thở phào nhẹ nhõm vì mục tiêu đã ở ngay trước mắt, tôi kéo chiếc xe nát đến sát nhất có thể, tay cầm con rựa rỉ sét và bắt đầu tiến vào rừng tre.

Thứ tôi cần là... "Giáo tre Không thể phá hủy".

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!