Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15113

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 10

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Tập 02 Anh Hùng Vô Danh - Chương 127 Dòng máu Anh Hùng

Chương 127 Dòng máu Anh Hùng

Thời gian trôi nhanh.

Ngày tháng trôi qua, và khi ta nhìn đứa trẻ lớn lên nhanh chóng, ta cảm thấy một sự thích thú kỳ lạ khi thấy sự giống nhau của con bé với ta phát triển hơn mỗi ngày.

Một cuộc sống đơn giản ở nông thôn. Có nhiều bất tiện và thiếu thốn, nhưng đó là một cuộc sống không lo âu.

Đôi khi ta xem những kẻ thách đấu dũng cảm và liều lĩnh nghe về những cuộc phiêu lưu của Anh Hùng và cố gắng thách đấu cậu, chỉ để bị đánh bại hoàn toàn.

Sau đó ta quan sát những kẻ thách đấu bị nghiền nát này phải lòng sự tốt bụng của con gái Anh Hùng, cố gắng tán tỉnh con bé, và bị Anh Hùng nghiền nát một lần nữa.

Ta mỉm cười trước những cảnh tượng hàng ngày này.

Nếu những khoảng thời gian như vậy có thể tiếp tục mãi mãi, điều đó sẽ không tệ chút nào.

Nhưng cuộc đời con người là hữu hạn và phù du.

Cuộc sống của Anh Hùng bắt đầu dần phai nhạt.

Đó là điều tự nhiên. Anh Hùng đã qua tuổi 50 và đang tiến gần đến tuổi 60, độ tuổi mà cái chết sẽ không có gì đáng ngạc nhiên.

Một độ tuổi mà cái chết có thể đến bất cứ lúc nào đối với một người bình thường. Tuy nhiên, bất chấp tuổi tác này, Anh Hùng vẫn di chuyển cơ thể mà không gặp khó khăn.

Nhìn Anh Hùng như vậy, ta thở dài một tiếng nhỏ.

"Con định giữ con gái mình trong vòng tay bao lâu nữa? Con nên để con bé tự lập sớm đi."

"Không cho đến con chui xuống năm tất đất!" 

"Nếu vợ con nghe con nói thế, cô ấy có thể thực sự ném đất vào mắt con đấy, nên cẩn thận."

Con gái Anh Hùng đã trở thành người lớn. Sự giống nhau của con bé với ta đã trưởng thành, lớn đến mức mọi người sẽ hỏi liệu con bé có phải là chị gái ta không.

Hừm. Biểu cảm trên mặt con bé khi ta gọi con bé là "chị" sau khi nghe những gì một du khách không biết chuyện nói... đó là một kiệt tác đến mức thật tiếc khi không có máy ảnh.

Mặc dù màu tóc của chúng ta hơi khác nhau, các đường nét trên khuôn mặt lại tương tự. Thành thật mà nói, ta nghĩ việc những người du hành lần đầu gặp bị nhầm lẫn là dễ hiểu.

Dù sao thì, ta đã hỏi đứa trẻ đã lớn đó một lần nữa.

'Để dì hỏi con cùng câu hỏi dì đã hỏi khi con còn nhỏ. Sức mạnh to lớn và cuộc sống lâu dài. Con không cần chúng sao?'

'Con không cần chúng! Suy nghĩ của con vẫn giống như khi con còn nhỏ!'

Ngay cả khi đã trưởng thành, suy nghĩ của con bé vẫn không thay đổi.

Suy nghĩ của con người thường thay đổi hình dạng như nước chảy, nhưng suy nghĩ của con bé giống như đá cứng.

Ta nên gọi đó là kiên định, vững vàng, hay bướng bỉnh...

Chà, đó không phải là điều xấu. Hừm.

Dù sao thì, con gái Anh Hùng đã phong ấn tất cả năng lượng ma thuật cư ngụ trong cơ thể mình.

Năng lượng ma thuật hòa lẫn trong xác thịt con bé... trừ khi tính mạng con bé gặp nguy hiểm, nó sẽ không bao giờ thức tỉnh.

Thành thật mà nói, ta hơi lo lắng. Nhưng đó là quyết định của chính con bé. Là một người lớn, công việc của ta là tôn trọng quyết định đó.

"Con bé đã lớn khôn, và những lời cầu hôn tốt đang đến... tất cả những gì con cần làm bây giờ là để con bé đi."

"Con vẫn không muốn! Thành thật mà nói, nếu con có thể làm theo ý mình, con sẽ giữ con bé bên cạnh cho đến khi con già và chết!"

"Đồ ngốc cuồng con gái."

Ta vỗ vào lưng Anh Hùng.

BỐP!

"Ui da!!"

"Làm sao con có thể chặn tương lai của con gái mình chỉ vì sự ích kỷ của bản thân? Nếu con thực sự quan tâm đến con gái mình, con cũng nên cân nhắc việc để con bé đi."

"N-nhưng..."

"Không nhưng nhị gì cả! Cả con và vợ con đều kết hôn muộn. Con có muốn con gái mình theo bước chân của hai người không?"

Anh Hùng không thể trả lời câu hỏi của ta.

Chà, đó là điều được mong đợi. Kết hôn muộn có lẽ là một mặc cảm đối với Anh Hùng.

Chúng ta không thể để con gái Anh Hùng đi theo con đường đó.

"Hơn nữa, nếu con của con không kết hôn và lập gia đình... sẽ không có đứa trẻ nào gọi con là ông ngoại. Con có ổn với điều đó không?"

Ta hỏi Anh Hùng một câu hỏi ngụ ý rằng cậu nên giúp lan truyền dòng máu của mình xa hơn.

"Ô-ông ngoại..."

"Ở tuổi 60, con chắc chắn đủ tuổi để được gọi là ông ngoại rồi, phải không?"

Trong thời đại này, người ta kết hôn sớm nhất là vào cuối tuổi thiếu niên. Nếu họ kết hôn sớm, họ có thể thấy cháu chắt ngay cả ở tuổi cuối 30.

"Nếu con cứ lởn vởn quanh con gái mình, tương lai của con bé sẽ trở nên không chắc chắn. Con có ổn với điều đó không?"

"Đ-điều đó... không phải là điều con muốn..."

"Vậy thì đừng cuồng con gái nữa. Làm sao cha mẹ có thể chặn đường đi của con gái đã trưởng thành của mình chứ?"

Nghe lời ta, Anh Hùng chỉ có thể cúi đầu không nói gì.

"Ta sẽ tìm một người phù hợp. Vì ta cũng quan tâm đến đứa trẻ đó, ta sẽ tìm một người chồng tốt."

Một người có đủ của cải, tính cách tốt, và ngoại hình đàng hoàng.

Và tốt nhất là một người có thể đến sống ở đây. Sẽ thật tuyệt nếu cậu ta có thể là một chàng rể ở rể.

Cậu ta không cần phải sống mà không đụng tay vào nước lạnh, nhưng cậu ta nên là một người sẽ không làm con bé phải chịu khổ nhiều.

Những điều kiện như vậy có thể không phổ biến, nhưng thế giới rộng lớn và đầy người.

Nếu chúng ta triển khai tất cả những người hành hương của Đền Thờ Sự Sống để tìm kiếm, chẳng phải cuối cùng chúng ta sẽ tìm thấy một người phù hợp sao?

Con gái Anh Hùng đã kết hôn.

Đáng ngạc nhiên thay, bạn đời của con bé là Tam Hoàng Tử của Vua Arcadia. Chà, cậu ta là hoàng tộc nhưng không có quyền kế vị.

Quả thực, Arcadia đã phát triển thành một quốc gia hùng mạnh không thể so sánh với trước đây.

Arcadia đã dần dần gia tăng dân số nhờ giải quyết vấn đề lương thực bằng khoai tây.

Ta nghe nói một quốc gia lân cận đã gây sự với Arcadia.

Từ những gì ta nghe được, nó liên quan đến Thú Tổ.

Rõ ràng, Thú Tổ, được giữ như thú cưng ở Arcadia, đã đánh bại một con quái vật xuất hiện một ngày nọ, và mọi thứ đã bị tiết lộ.

Kết quả là, tin đồn lan truyền rằng nó là một con vật phi thường, được phóng đại thành tuyên bố rằng nó thực sự là một vị thần, và cuối cùng người ta nói rằng sự thịnh vượng nhanh chóng của Arcadia là nhờ sự ban phước của Thú Thần.

Quốc gia lân cận của Arcadia... tên nó là gì nhỉ? Chà, nó đã là một quốc gia biến mất, nên không cần phải nhớ.

Dù sao thì, có vẻ như quốc gia lân cận đó cứ gây sự về mọi thứ.

Ban đầu, Arcadia cố gắng tránh chiến tranh bằng cách đối đãi tốt với các sứ giả khiêu khích và những việc tương tự...

Nhưng, các ngươi biết đấy, lòng tham của con người không có giới hạn.

Chiến tranh nổ ra giữa Arcadia, quốc gia đã chịu đựng nhiều lần, và quốc gia lân cận đòi họ giao nộp vị thần của mình là điều không thể tránh khỏi.

Sức mạnh quốc gia, tất nhiên, nghiêng hẳn về phía quốc gia lân cận. Ngoài ra, quốc gia lân cận là một quốc gia hùng mạnh với lịch sử chinh phục các vùng xung quanh thông qua chiến tranh.

Với dân số, lương thực, lãnh thổ, tài nguyên và quân đội không đủ, Arcadia gặp khó khăn.

Và họ đã thắng.

Chà, lúc đầu ta nghĩ, "Tất nhiên họ thắng, vì ta đã đưa cho họ một lá cờ được ban phước."

Nhưng ta không ngờ họ chiếm thủ đô của quốc gia lân cận chỉ trong 7 ngày!

Từ những gì ta nghe được, họ dụ lực lượng chính của quốc gia lân cận vào sâu trong lãnh thổ Arcadia, tham gia vào các cuộc đụng độ nhỏ ở phía trước, và gián tiếp chỉ huy kỵ binh thông qua sự hướng dẫn của lá cờ, thành công với thời điểm hoàn hảo.

Kết quả là, họ hoàn toàn cắt đứt đường tiếp tế bằng một cuộc tấn công từ phía sau.

Với nguồn cung cấp đã hết, quân đội lân cận khẩn trương cố gắng trưng dụng lương thực từ các khu vực gần đó, nhưng Arcadia chủ yếu là một quốc gia du mục.

Đã di dời trước tất cả công dân khỏi các khu vực có nguy cơ chiến tranh, không có người dân nào để trưng dụng nguồn cung cấp.

Hơn nữa, nguồn lương thực chính của Arcadia là khoai tây.

Quân đội lân cận, không biết về khoai tây bị chôn vùi dưới lòng đất, đã chiến đấu với cái bụng đói, không biết thức ăn ở ngay dưới chân họ.

Tất nhiên, họ đã hoàn toàn bị nghiền nát.

Sau khi bắt giữ hầu hết lực lượng chính làm tù binh, Arcadia tiến quân nhanh chóng và thọc sâu vào thủ đô của quốc gia lân cận.

Trong quá trình này, ta nhận thấy Vua Arcadia cố gắng tránh hình phạt của lá cờ càng nhiều càng tốt...

Thay vì tấn công trực tiếp từ Arcadia đến thủ đô lân cận, họ tấn công qua vùng đất hoang Akkad, nơi đã trở thành lãnh thổ vô chủ.

Điều này là có thể bởi vì trong khi thủ đô lân cận hơi xa Arcadia, nó khá gần với Akkad.

Ngoài ra, họ biết rõ địa lý của Akkad và đã thường xuyên tuần tra nó, cho phép họ xác định các con đường tắt để nhanh chóng đến quốc gia lân cận.

Hừm... Có lẽ Vua Arcadia đã lên kế hoạch này ngay từ đầu? Ta đã không hiểu tại sao họ lại gửi tuần tra đến một vùng đất trống, nhưng nếu là để chuẩn bị một tuyến đường xâm lược, điều đó thật hợp lý.

Và ta đã đề cập rằng hình phạt của lá cờ sẽ khiến nó mất sức mạnh khi bước lên đất của một quốc gia khác, nhưng có lẽ họ giải thích rằng một vùng đất hoang không thuộc về quốc gia nào sẽ ổn.

Nó thực sự ổn thật...

Hơi bực mình một chút, nhưng... vì đó là kết quả của những nỗ lực thông minh của chính họ.

Ta sẽ nhắm mắt làm ngơ chỉ lần này thôi.

Dù sao thì, kỵ binh của Arcadia, nhanh chóng xâm lược thủ đô lân cận qua vùng đất hoang Akkad, đã quét qua như một cơn bão.

Ngược lại, quốc gia lân cận không bao giờ tưởng tượng hầu hết lực lượng xâm lược của họ sẽ bị bắt làm tù binh, và vì khoảng cách từ Arcadia là đáng kể, họ đã tự mãn, nghĩ rằng họ có thể phản ứng chậm nếu có chuyện gì xảy ra. Họ sụp đổ như lâu đài cát trước sóng biển.

Chà, cũng tự nhiên nếu các ngươi nghĩ về nó. Họ không thể tưởng tượng rằng Arcadia, ở thế bất lợi áp đảo, sẽ bắt tất cả quân đội của họ làm tù binh và phát động một cuộc phản công vào thủ đô của họ. Nó không khác gì David hạ gục Goliath bằng một cú đấm.

Cuối cùng, với thủ đô bị chiếm đóng mà không có bất kỳ biện pháp đối phó nào, vua lân cận đã bị bắt bởi một nữ Nhân Mã tên là Epona.

Sau khi chinh phục quốc gia lân cận, Vua Arcadia tiến vào thủ đô với quân đội để lại ở vùng đất hoang Akkad, chặt đầu vua lân cận, trừng phạt nghiêm khắc các bộ trưởng của hắn, và chăm sóc tốt cho những công dân nghèo đói vì chiến tranh.

Kết quả là sự ra đời của một Arcadia hùng mạnh đã nuốt chửng toàn bộ quốc gia lân cận.

Ta nghe nói lá cờ đã mất sức mạnh ngay khi họ vượt qua biên giới quốc gia lân cận để tiến vào, nhưng vẫn ổn vì thời điểm cần sức mạnh của lá cờ đã qua.

Như vậy, Vua Arcadia đã thu hồi vương miện là báu vật của hoàng gia Akkad và giành được lãnh thổ chỉ nhỏ hơn một chút so với thời kỳ Akkad, trở thành một cường quốc.

Và bây giờ, tam hoàng tử của cường quốc này đã kết hôn với con gái của Anh Hùng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!