Chương 4: Người lau đi những giọt nước mắt của tôi
1
Sau khi đưa chị Touka về nhà an toàn, tôi một mình tìm đến chỗ Miracutia.
Loài hoa kỳ diệu được xưng tụng là đẹp nhất thế gian, hôm nay vẫn khoác lên mình thứ ánh sáng mong manh. Giữa thế giới đã buông rèm đêm, vẻ đẹp ấy càng thêm phần nổi bật và tỏa sáng rực rỡ.
Đến mức khiến người ta ảo giác rằng, ánh sáng của những vì sao vốn dĩ không thể chạm tới, dường như đang hiện diện ngay tại nơi này.
Giống như một đứa trẻ ngây thơ thuần khiết chẳng biết gì về thế giới, lầm tưởng rằng mình có thể chạm vào những vì sao mà vươn tay lên bầu trời, tôi cũng thử vươn tay ra.
Tất nhiên, làm sao mà chạm tới những vì sao được.
Chuyện đó, tôi biết rõ chứ.
Thay vào đó, một cánh hoa Miracutia rơi xuống. Khi tôi nắm chặt lại, sự lụi tàn của ánh sáng diễn ra nhanh hơn rồi tan biến mất. Giống hệt như không khí hay nước vậy.
Dù có nắm chặt đến mức nào, ánh sáng vẫn cứ trào ra kẽ tay.
Thế nên, móng tay cắm phập vào lòng bàn tay khiến tôi thấy hơi đau.
Rõ ràng tôi đến đây là để củng cố lại quyết tâm của mình.
Vậy mà khi định bước lên một bước, trái tim tôi lại run rẩy.
『Này, Towa. Từ trước đến nay, chưa một lần nào chị mong muốn một bức ảnh như thế đâu.』
Nụ cười buồn bã hiện lên trên khuôn mặt chị.
Nỗi đau nhói trong lồng ngực làm cùn nhụt đi quyết tâm ngỡ đã vững vàng.
"Tôi, tôi──"
Lời định nói tiếp theo tan biến vào hư không.
Và rồi, như để thế chỗ cho âm thanh ấy,
"Này này, chàng trai trẻ ở đằng kia. Cậu có điều ước gì sao?"
Bị thu hút bởi giọng nói lanh lảnh, tôi ló mặt ra từ sau thân cây Miracutia. Dù đã muộn, Hakuno vẫn đang đứng đó trong trang phục vu nữ. Áo kosode trắng kết hợp cùng quần hakama đỏ sẫm dường như là đồng phục của cậu ấy mỗi khi làm việc tại đền. Bất kể là việc vặt vãnh đến đâu, hễ giúp việc cho đền là cậu ấy lại diện bộ đồ này.
"Không có gì. Cậu thì sao, giờ này rồi còn giúp việc cho bác trai à?"
"Nếu chăm chỉ, mình sẽ được thưởng loại bánh kẹo nổi tiếng ở Tokyo đó. Á, nhưng mình không chia cho cậu đâu nha."
"Ngày nào trông cậu cũng vui vẻ nhỉ, sướng thật."
"Towa-chan không thấy vui sao?"
"...Cũng không hẳn."
"Hừm."
Hakuno lầm bầm, trông có vẻ xìu xuống.
Ngước nhìn lên bầu trời, quả nhiên vẫn chỉ thấy tán cây Miracutia. Loài hoa mà tôi đã ngắm nhìn không biết bao nhiêu lần từ thuở ấu thơ.
Kể từ khi chị hai nhập viện, ngày nào tôi cũng ghé qua đây trước khi tới thăm chị. Dù bao nhiêu mùa đã trôi qua, tôi vẫn đứng đây, ôm ấp một điều ước duy nhất không hề thay đổi.
Vậy mà điều ước nhỏ nhoi ấy, giờ đây cũng đã tuột khỏi tầm tay tôi mất rồi.
"Nếu không có điều ước, sao cậu lại ở đây?"
"Chỉ để xác nhận thôi. Rằng tôi muốn làm gì. Rằng tôi đã từng muốn làm gì. Và giả sử có làm đi chăng nữa, thì chẳng phải mọi thứ cũng chỉ lặp lại một lần nữa thôi sao."
"Gì vậy. Chuyện phức tạp à?"
"Không, chỉ là chút chuyện về sự hối hận thôi."
"Hừm. Nếu không phức tạp thì chắc mình cũng hiểu được. Vậy kể mình nghe đi."
"Không cần đâu."
"S-Sao lại thế chứ."
"Đây không phải chuyện để kể với cậu."
"Này, Towa-chan. Đối với cậu, mình có vị trí thế nào?"
Cậu ấy từng hỏi tôi câu này trước đây.
Lúc đó, tôi đã trả lời là "bạn thanh mai trúc mã", và bây giờ điều đó vẫn không hề thay đổi.
"Tôi đã nói là bạn thanh mai trúc mã rồi mà."
"Ừm. Đúng vậy. Đối với Towa-chan, mình là bạn thanh mai trúc mã. Cậu từng nói, điều đó cũng giống như người nhà đúng không? Mình nghĩ đây là cơ hội tuyệt vời để tâm sự những chuyện như thế đấy. Bởi vì, đó là chuyện mà đàn chị Touka không thể làm được, đúng không?"
"Sao tự dưng lại lôi chị Touka vào đây."
"Sao trăng gì, hôm nay cậu lại đi hẹn hò với đàn chị Touka chứ gì? Fufun. Chuyện của Towa-chan, mình nhìn thấu hết."
"Uwa. Phiền ghê."
Vừa ậm ừ cho qua chuyện, Hakuno vừa ngồi xuống phần rễ cây nhô lên rồi vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh, ý bảo tôi ngồi xuống. Việc tôi ngoan ngoãn làm theo mà không một lời phàn nàn đã trở thành thói quen bao năm nay. Nói gì thì nói, tôi vẫn luôn yếu thế trước cậu ấy.
Mái tóc bay bay trong gió đêm.
Hakuno vén lọn tóc vừa bị gió thổi tung ra sau tai.
Từ đâu đó, mùi ngai ngái của cỏ cây xộc lên đậm đặc.
"Thế, sao rồi? Tương tư à?"
Hakuno ngước lên nhìn khuôn mặt tôi và hỏi.
"Không phải chuyện đó. Mà này, tôi đã bảo là sẽ kể cho cậu nghe đâu."
"Bíp bíp. Sai rồi. Bạn thanh mai trúc mã ấy nhé, có vai trò là lắng nghe những tâm sự như thế này đấy. Trong cuốn manga của chị Iroha đã vẽ như vậy mà."
"Đừng có lấy manga ra làm sách giáo khoa."
"Towa-chan. Manga là một nền văn hóa tuyệt vời đấy. Không được coi thường đâu."
Cậu ấy thuyết giảng một cách vô cùng hùng hồn.
Còn hừ một tiếng, thở hắt ra đầy đắc ý nữa chứ.
Haa. Nhìn bộ dạng chẳng có gì thay đổi so với ngày thường của Hakuno, tôi bất giác thở dài. Nhờ đó mà sự căng thẳng trên đôi vai được trút bỏ, không khí cứ thế tự nhiên tràn vào phổi.
Nhìn cậu ấy, bao nhiêu sức lực gồng gánh trong tôi cứ thế bay biến hết.
Cái việc cứ thui thủi một mình ôm lấy muộn phiền tự dưng lại thấy thật ngớ ngẩn.
"Hiểu rồi. Nghe tôi tâm sự đi."
"Cứ giao cho mình."
Hakuno vỗ ngực cái bộp, gật đầu đầy mạnh mẽ.
Dù vậy, tôi vẫn không thể mở lời ngay lập tức.
Đối với chúng tôi, sự im lặng là điều đã quá đỗi quen thuộc, nhưng nếu cứ im lặng mãi thì chẳng có gì bắt đầu, cũng chẳng có gì kết thúc. Tôi cố gắng hết sức để tách biệt lý trí và trái tim.
Không để cảm xúc chi phối, tôi sẽ chỉ nói ra những điều mà suốt một năm qua bản thân luôn hối hận như một sự thật khách quan.
Dù biết mình chẳng thể nào khéo léo được như thế, nhưng tôi vẫn...
Chậm rãi mở lời.
"Một năm trước, kể từ khi chị hai mất, tôi vẫn luôn hối hận. Ngày hôm đó, ngày chị ấy ra đi, tôi... đã cãi nhau với chị ấy."
Những lời khó khăn lắm mới thốt ra được ngay lập tức lại run rẩy. Sự rung động ấy truyền hơi nóng vào từng câu chữ, làm những ký ức quá khứ hiện lên rõ nét như một bức tranh được hơ trên lửa.
Như mọi khi, tôi rửa ảnh rồi mang đến phòng bệnh. Nhưng đập vào mắt tôi là một cuốn sách hoàn toàn xa lạ, bên trong lại in những bức ảnh mà tôi quá đỗi quen thuộc.
"Chị hai, cái này là sao?"
Không hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôi đã hét lên.
Chị ấy không trả lời.
Sự bực tức trong tôi càng lúc càng dâng trào.
"Cái này, cái này là sao? Không chỉ cái này, tất cả những bức ảnh của em, em chụp là vì chị, chứ không phải vì mấy thứ như thế này!"
Khi nhận ra mình đã lỡ lời nổi cáu và hốt hoảng nhìn sang, trên khuôn mặt chị chỉ có một nụ cười đầy bối rối.
Dù không rơi một giọt nước mắt nào, nhưng trông chị như đang khóc.
"Này, Towa. Từ trước đến nay, chưa một lần nào chị mong muốn những bức ảnh như thế này đâu."
Khoảnh khắc nghe câu nói ấy, tôi đã gạt phăng cuốn sách chị đưa ra, thậm chí hất từ chối cả bàn tay đang hướng về phía mình.
Trái tim đau nhói như bị hàng ngàn nhát dao đâm nát.
Dù chẳng có giọt máu nào chảy ra, nhưng khoảnh khắc ấy, tôi có cảm giác như dòng máu đặc quánh trong mình đang tuôn trào.
"Tự dưng, tôi thấy sợ hãi."
"Sợ gì cơ?"
"Sợ rằng mình đã phạm sai lầm. Rằng tôi, với ý định cổ vũ chị, với ý định làm chị vui, lại đang dồn ép và làm tổn thương chị."
Kể từ khi chị hai nhập viện, tôi bắt đầu cầm máy ảnh một cách nghiêm túc.
Vì tôi muốn chị, người phải nằm viện suốt, có thể ngắm nhìn thế giới bên ngoài dù chỉ qua những bức ảnh.
Ngày qua ngày, tôi chụp ảnh, tráng phim, rồi in lên giấy.
Nhưng, nếu trong suốt khoảng thời gian dài đằng đẵng ấy, chị hai không thể nói ra cảm xúc thật của mình với tôi thì sao?
"Này, Towa. Từ trước đến nay, chưa một lần nào chị mong muốn những bức ảnh như thế này đâu."
Tôi lặp lại nguyên văn lời của chị hai cho Hakuno nghe. A, chết tiệt, ngực đau quá. Khó thở quá.
"Hả?"
"Chị ấy đã nói với tôi như vậy. Rằng chị ấy chưa bao giờ mong muốn những bức ảnh của tôi."
Rằng đây là thứ chị ấy không cần.
Rằng nó chỉ đang dồn ép chị ấy.
Tại sao lại bắt một người không thể ra ngoài như chị phải nhìn thấy những thứ này chứ.
──Tôi có cảm giác như mình đã bị mắng như vậy.
Cuốn sách mang tên "Hát giữa thị trấn chiều lặng gió" trong mắt tôi lúc bấy giờ giống như một tội lỗi mà tôi phải gánh chịu.
Không thể đối diện nổi hiện thực ấy, tôi đã bỏ chạy, vứt bỏ cả máy ảnh.
Vì chị hai đã mất, lý do để chụp ảnh cũng tan biến, và hơn hết, tôi sợ phải đối mặt với cảm xúc của chị.
Nếu trong khoảnh khắc cuối cùng, chị ấy ra đi mà vẫn mang lòng oán hận tôi vì chưa kịp làm hòa, thì tôi không thể nào chịu đựng nổi.
Dù vậy, mùa xuân năm nay, tôi đã gặp một cô gái.
Ban đầu, góc mặt nghiêng rơi lệ của cô ấy trông cứ chồng chéo lên hình bóng của chị hai ngày hôm đó. Nên tôi đã bắt chuyện. Vì tôi không muốn nhìn thấy nước mắt. Chỉ vậy thôi.
Lần tiếp theo gặp lại, nụ cười gượng gạo của cô ấy lại chạm vào vết thương lòng trong tôi, khiến tôi đẩy cô ấy ra xa. Nhưng, cô ấy đã không bỏ cuộc.
Và rồi, trong những ngày tháng ở bên đàn chị Touka, một điều gì đó trong tôi đã thực sự thay đổi. Tôi đồng cảm với hình ảnh cô ấy đang vùng vẫy, đấu tranh vì cùng chung một điều ước.
Dù từng nghĩ sẽ không bao giờ chụp ảnh nữa, nhưng nếu cô ấy muốn, tôi nghĩ mình chụp lại cũng được.
Rốt cuộc thì, cô ấy đã từ chối vì cho rằng như thế thì chẳng có ý nghĩa gì.
Nhưng mà, đúng là vậy.
Ảnh của tôi chẳng có sức mạnh cứu rỗi ai cả.
Tôi biết chứ.
Bởi vì, chị hai đã nói thế mà.
『Này, Towa. Từ trước đến nay, chưa một lần nào chị mong muốn những bức ảnh như thế này đâu.』
Ký ức ngày hôm đó cứ níu chân tôi lại.
Cảm xúc trong tôi sợ hãi việc phải bước tiếp.
Nhưng, đó là điều duy nhất tôi có thể làm cho chị Touka. Tôi chẳng thể nghĩ ra điều gì khác.
Rốt cuộc, tôi phải làm sao đây.
Cùng với tiếng thở dài thườn thượt, tôi trút hết mọi thứ kìm nén trong lòng ra.
Vậy mà tâm trí vẫn chẳng hề nhẹ nhõm đi chút nào.
"Đến đây là hết. Đâu phải chuyện gì phức tạp lắm đúng không."
Sau khi nghe đến cuối cùng, Hakuno lầm bầm: "Ngốc thật đấy."
"Đúng là chẳng phức tạp chút nào. Nói đúng hơn là, cậu cứ suy nghĩ mãi về chuyện đó sao? Towa-chan đúng là đồ ngốc. Đại ngốc."
"Ồn ào quá."
"Nhưng mà ngốc thật đúng không?"
"Tôi biết chứ. Ba cái chuyện đó."
"Ngốc thật đấy. Thực sự rất ngốc. Đâu phải như vậy đâu."
"Đừng có nói ngốc mãi thế."
"Nhưng chẳng phải là ngốc sao. Cứ hiểu lầm suốt, rồi tự làm khổ mình. Rõ ràng trong lòng đã quyết định rồi, vậy mà lại không dám bước tới. Nhưng, chính vì thế, ừm... Mình sẽ tiếp thêm động lực cho cậu nhé. Vì mình nghĩ đó là vai trò của bạn thanh mai trúc mã. Là ý nghĩa cho sự hiện diện của mình ở đây."
"...Cậu bảo tôi đã hiểu lầm chuyện gì cơ?"
"Nghe này, Towa-chan đã tự ý suy diễn những lời chị Iroha nói, rồi biến nó thành một lời nguyền rủa."
"Suy diễn? Lời nguyền rủa?"
"Đúng vậy. Điều chị Iroha thực sự muốn nói là, đừng chỉ chụp ảnh vì lợi ích của riêng chị ấy. Chị Iroha luôn mong muốn ảnh của Towa-chan sẽ được nhiều người xem hơn."
"Đừng có nói bừa. Cậu thì hiểu cái gì chứ!"
Tôi vung những lời lẽ sắc nhọn như đang giận cá chém thớt, dùng cảm xúc để chĩa mũi nhọn vào Hakuno. Nhưng, cậu ấy đã nhẹ nhàng đón nhận tất cả một cách trực diện.
"Hiểu chứ. Vì chị Iroha đã nói thế mà."
"...Chị hai á?"
"Đúng vậy. Trước khi tất cả mọi người trên thế giới này công nhận Towa-chan, chị Iroha đã nghĩ như vậy sớm hơn bất kỳ ai đấy."
Hakuno toét miệng cười.
Biểu cảm ấy, tôi có cảm giác như nó đang chồng chéo lên khuôn mặt của chị hai.
Dù khuôn mặt hai người chẳng giống nhau chút nào.
"Không gian trắng toát của phòng bệnh. Thế giới xám xịt nhìn qua khung cửa sổ. Những ngày tháng không đổi thay, những giọng nói vô hồn của người lớn vang lên. Khoảng thời gian trống rỗng cứ thế trôi qua."
Hakuno truyền đạt lại cho tôi những tâm tư mà một thiếu nữ đã từng nghĩ đến, khi chị ấy kể những điều đó cho Hakuno nghe.
Những bức ảnh đen trắng được gửi đến mỗi ngày, mỗi ngày mà không hề nhàm chán. Nơi đó in bóng thị trấn thân thuộc. Không thể nói là không có chút tiếc nuối nào với con đường mà mình chẳng bao giờ có thể chạy nhảy trên đó được nữa. Nhưng, nhưng, dù vậy.
Trong thế giới xám xịt ấy, đó là sự cứu rỗi duy nhất của chị.
Rằng ngay cả khi tôi đã về nhà, chị vẫn cứ ngắm nhìn chúng mãi không thôi.
Và rồi, Hakuno truyền lại cho tôi câu nói mà cậu ấy hẳn đã nghe được vào một ngày nào đó, giữ nguyên vẹn cả âm thanh lẫn cảm xúc. Những cánh hoa Miracutia rơi lả tả quanh đôi môi Hakuno, rồi tan vào ánh sáng giữa bầu không khí đang rung lên vì giọng nói ấy.
Lách tách.
Lời của Hakuno, không, lời của chị hai được nhuộm trong sắc vàng kim, tỏa sáng rực rỡ.
──Chỉ có thế giới do Towa chụp lại, chị mới thấy nó ngập tràn màu sắc.
Chỉ một câu nói ngắn gọn ấy thôi, nhưng chứa đựng tất cả niềm vui sướng tột cùng mà một thiếu nữ có được, vượt qua cả thời gian, xuyên qua cả không gian, thậm chí khác biệt cả giọng nói.
Dù vậy, nó vẫn rơi thẳng vào trái tim tôi một cách trọn vẹn.
Tôi đã luôn tìm kiếm câu nói này.
Tôi chỉ muốn chị hai nói với tôi như vậy. Rằng tình cảm của tôi, năm năm qua, những ngày tháng đó, không hề vô nghĩa. Rằng nó đã chạm được đến chị.
A, a. Tôi đã thực sự làm cho chị hai mỉm cười được rồi.
Lượng oxy vừa được hút vào khoảng trống trong lồng ngực bỗng phản ứng lại, nóng rực lên đỏ chót rồi vỡ tung. Nó còn nóng hơn, đau đớn hơn cả những gì tôi từng cảm nhận vào một ngày mưa năm nào. Vì thế, đây không còn là sự hối hận nữa.
Đó là sự cứu rỗi, và cũng là sự tha thứ dành cho tôi.
Nếu vậy, thì thôi nhé.
Tôi không cần phải kìm nén nữa, đúng không?
Bây giờ, với một tâm hồn thanh thản, tôi có quyền được đau buồn trước sự thật rằng chị hai không còn ở bất cứ đâu nữa, đúng không? Giống như một đứa trẻ, tôi có quyền được khóc thương chị chỉ vì thấy cô đơn, đúng không?
Khi tôi gập người lại, những tình cảm cứ bùng cháy dữ dội tận sâu thẳm trong tôi tuôn trào ra thành một nỗi đau đầy yêu thương. Này, chị hai.
Tại sao chị lại biến mất chứ? Chị đã nói là sẽ cố gắng, là không sao đâu mà. Vậy mà, tại sao chị lại tàn nhẫn như thế? Tại sao lại bỏ em lại?
...Em cô đơn lắm, cô đơn không chịu nổi.
Việc chị hai không còn ở bất cứ đâu nữa, việc không thể nói "Chào buổi sáng", "Đi cẩn thận nhé", "Em về rồi đây", hay "Chúc ngủ ngon", việc không được nghe giọng chị gọi tên em, khiến em thấy cô đơn lắm.
Em vẫn muốn được chị gọi tên "Towa" thêm bao nhiêu lần nữa cơ mà.
Em muốn được chị xoa đầu khen "Giỏi lắm" cơ mà.
Dù tôi cố gắng mím chặt đôi môi đang run rẩy, nhưng dù có làm bao nhiêu lần, dù có vùng vẫy thế nào, cảm xúc vẫn không thể dừng lại. Chị hai, chị hai. Tôi vẫn tiếp tục nấc lên những âm thanh không thành lời. Chị hai, em cô đơn lắm. Chị hai.
"Việc chị Iroha gửi ảnh đi dự thi ấy. Là vì chị ấy muốn khoe với mọi người đấy. Rằng thấy chưa, em trai tôi tuyệt vời lắm đó. Là đứa em trai đáng tự hào, tuyệt vời nhất của tôi đấy."
Bàn tay ấm áp của Hakuno vuốt ve tấm lưng đang run rẩy của tôi.
Với những cái chạm thật dịu dàng, lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.
"Vì vậy, Towa-chan cứ chụp ảnh theo ý muốn của mình đi. Không chỉ vì chị Iroha, mà hãy gửi những bức ảnh của cậu đến cho những người đang cần chúng. Bởi vì đó là mong muốn lớn nhất của chị ấy mà."
Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa.
Những tình cảm bị đóng băng bấy lâu nay tan chảy và trào dâng.
Đó là một dòng thác lũ. Dù có cố gắng chịu đựng đến đâu, dù có gồng chân, nghiến răng thế nào, một khi đã bị nuốt chửng thì chỉ còn cách để mặc cho dòng nước cuốn trôi.
Cảm xúc chính là thứ như vậy.
"A, a a. Au, AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA──"
Cổ họng đau rát như bị xé toạc bởi những cảm xúc đang gào thét. Đôi mắt nóng rực như bốc cháy, chẳng kém gì những lời vừa thốt ra. Hơi nóng ấy trượt dọc theo gò má, đọng lại ở cằm, rồi rơi xuống.
Tí tách.
Trên nắm đấm đang siết chặt của tôi, một giọt lệ nóng hổi to tướng vỡ tan.
Tôi cuộn tròn người lại, tuyệt vọng cố gắng kìm nén những thứ đang tuôn trào, và Hakuno vẫn luôn ở bên cạnh tôi.
Cậu ấy hát một bài hát mùa xuân dịu dàng từng thịnh hành cách đây không lâu, với âm lượng lớn ngang bằng tiếng khóc của tôi. Để tiếng khóc của tôi không lọt đến tai bất kỳ ai. Để nỗi buồn của tôi không lan rộng ra thế giới.
Hơn bất kỳ lời an ủi nào, sự tinh tế ấy lúc này khiến tôi vô cùng biết ơn.
"Haa, thảm hại thật."
Vừa dụi đôi mắt nhòe lệ, tôi vừa ngẩng mặt lên.
Vì đã rất lâu rồi mới khóc một trận như thế nên mắt tôi đau kinh khủng.
"Đúng thật. Cả Towa-chan lẫn chị Iroha đều thảm hại nhỉ."
"Này. Tôi thì sao cũng được, nhưng cấm cậu chế giễu chị hai đấy."
Ngay lập tức Hakuno phì cười. "Chẳng thay đổi chút nào nhỉ, Towa-chan. Đúng là đồ cuồng chị gái mà."
"Giờ mới biết à. Kệ tôi."
"Không kệ được đâu. Vì mình là bạn thanh mai trúc mã của Towa-chan mà."
"Vậy thì không cần cảm ơn nữa nhỉ."
Trước câu nói đùa quen thuộc của tôi, Hakuno đáp lại: "Tất nhiên rồi. Không cần đâu."
"Đổi lại, tôi sẽ làm bento đặc biệt cho cậu trong một tuần."
"Tuyệt quá. Đừng quên trứng cuộn nhé. Loại ngọt ấy. Cơm nắm thì nhất định phải có trứng cá tuyết nha."
"Biết rồi, biết rồi."
"Hamburger với gà rán thì xen kẽ nhau nhé. À ừm, mình cũng muốn uống súp miso nữa."
Sau khi nghe qua một lượt các yêu cầu của Hakuno, tôi đứng dậy, thầm nghĩ tuần sau chắc phải dậy sớm hơn bình thường khoảng một tiếng rồi đây.
Đôi chân duỗi thẳng ra bao nhiêu, khoảng cách với Hakuno lại xa thêm bấy nhiêu, ngược lại, bầu trời dường như trở nên gần hơn.
Có lẽ vì giữ nguyên một tư thế quá lâu nên khắp cơ thể tôi kêu răng rắc và đau nhức.
Dù vậy, tôi nghĩ mình vẫn có thể chạy được.
Rằng bây giờ, cuối cùng tôi cũng có thể chạy thẳng đến nơi mà trái tim mình hướng về.
"Cậu đi sao?"
"Ừ, cậu biết mà đúng không? Tôi tin mọi điều chị hai nói. Vì tôi là thằng cuồng chị gái mà."
Những bức ảnh của tôi chắc chắn có thể mang ánh sáng đến cho chị Touka. Có thể khiến chị ấy mỉm cười.
Căn cứ á?
Chỉ cần một điều đó thôi là đủ rồi.
Câu thần chú vô địch đối với tôi:
"Chị hai đã nói thế."
"Cái đó có đáng để tự hào nói ra không vậy?"
"Đó là niềm tự hào của tôi đấy."
Tôi chỉ để lại câu nói đó rồi cất bước chạy đi. Hakuno mỉm cười rạng rỡ và vẫy tay chào tôi:
"Đi cẩn thận nhé, Towa-chan."
☆
Khi bóng lưng của Towa bị bóng tối nuốt chửng và khuất dạng, Hakuno mới hạ bàn tay đang vẫy xuống.
"Dù lý do bắt đầu là gì đi chăng nữa, nếu cậu khao khát muốn làm điều gì đó vì một ai đó, thì đó chắc chắn là sự dịu dàng, là sự tương tư, và là tình yêu đấy. Chắc chắn cô bé đó sẽ nói như vậy nhỉ."
Nụ cười rạng rỡ vừa nở trên môi, ngay khi cô nhắm mắt lại, đã lập tức tan biến.
Khác hẳn với vẻ ngoài thường cho mọi người thấy, khuôn mặt ấy giờ đây chẳng còn phản chiếu bất kỳ cảm xúc nào.
Không vui sướng, không đau buồn, không hân hoan, cũng chẳng khổ đau, nó trống rỗng hệt như một cánh đồng tuyết trắng xóa.
Đối với những ai quen biết Kamishiro Hakuno, cô lúc này trông như một người hoàn toàn khác.
Giữ nguyên biểu cảm ấy, Hakuno ngước nhìn lên bầu trời.
Bầu trời tháng Năm điểm xuyết vô vàn vì sao. Đường cong lớn mùa xuân vắt ngang từ chòm Bắc Đẩu đến sao Spica. Sao Regulus mang tên vị vua nhỏ mà Copernicus đã đặt. Ngôi sao màu đỏ là Antares.
Gần mặt trăng to lớn là ánh sáng của sao Thổ và sao Hỏa.
Đôi mắt to tròn của Hakuno phản chiếu bầu trời đêm ấy. Không. Nó chỉ phản chiếu mặt trăng và những vì sao. Hướng về bầu trời đêm mùa xuân chẳng có gì đặc biệt, đôi mắt ấy chẳng phản chiếu thêm bất cứ điều gì khác──.
"Này," đôi môi Hakuno mấp máy, làm rung động không khí. "Này. Thế này là được rồi đúng không?"
Tất nhiên, chẳng có ai trả lời câu hỏi đó.
"Iroha."
Cũng chẳng có ai đáp lại cái tên ấy.
2
Tôi cắm cổ chạy.
Không biết bao nhiêu lần suýt vấp ngã khi lao xuống những bậc thang đá trước đền. Có lẽ do trời tối nên tôi đã ước lượng sai khoảng cách và bước hụt. Khi một luồng khí lạnh lẽo xẹt qua cơ thể, thì mọi chuyện đã quá muộn.
"Toang rồi."
Khi ý nghĩ ấy lóe lên, cơ thể tôi đã lơ lửng trên không.
Dù có nhận ra thì cũng chẳng làm gì được. Với một đứa không biết cách tiếp đất như tôi, chỉ còn cách chuẩn bị tinh thần chịu đau mà thôi. Tôi nghiến chặt răng. Nhắm tịt mắt lại.
Chẳng mấy chốc, một cú va đập mạnh như bị ai đó đấm thẳng vào mặt và cơ thể ập đến.
"Đau."
Có vẻ như tôi đã lăn lông lốc từ bậc thang đá xuống và đập mạnh xuống đất.
Nằm bẹp vài giây, tôi chống lòng bàn tay xuống đất và lầm bầm. Đau, haha. Đau quá. Không biết có phải do chà xát mạnh quá không, trên cánh tay tôi hằn lên ba đường màu đỏ. Vài giây sau, từ những chỗ đó bắt đầu rỉ ra những giọt máu tròn xoe, chúng nối lấy nhau như đang nắm tay, men theo đường nét mang tên vết thương mà chảy xuống.
"Đau thật đấy."
Đã bao nhiêu năm rồi tôi mới ngã một cú như thế này nhỉ? Hồi bé tôi hay ngã lắm. Đứng lên đi, Towa. Là con trai thì phải tự đứng lên. Chị hai khá nghiêm khắc, chẳng bao giờ chìa tay ra giúp tôi.
Nhưng, khi tôi vừa khóc vừa tự đứng dậy, chị ấy sẽ xoa đầu tôi. Làm tốt lắm, chị vừa cười vừa nói. Giỏi lắm. Nhờ thế, tôi cũng thấy tự hào và quên luôn cả đau đớn.
A, nhắc mới nhớ, đàn chị Touka cũng từng có lần để lưng mình đầy vết thương nhỉ. Sự cố gắng đó, nếu không được đền đáp thì đúng là nực cười. Tôi dồn sức vào đôi tay. Cát sỏi găm vào lòng bàn tay đau nhói.
Lúc này, hình ảnh khuôn mặt đàn chị Touka hiện lên sau mí mắt tôi, chị ấy đang vừa khóc vừa cười. Tôi muốn lau đi những giọt nước mắt ấy. Không phải là nụ cười gượng gạo như thế, tôi muốn làm cho chị ấy cười từ tận đáy lòng.
Lúc nào cũng vậy.
Không phải là sự thương hại. Không phải là thứ cảm xúc đó. Tôi vẫn luôn ích kỷ. Đúng vậy, tôi chỉ muốn nhìn thấy nụ cười của chị hai. Tôi muốn chị ấy cười. Chỉ vì mong muốn đó mà tôi đã chụp ảnh.
Những bức ảnh của tôi tồn tại là vì nụ cười của một ai đó.
Tôi chậm rãi đứng dậy.
Ngay cả nỗi đau này, tôi cũng sẽ cười cho qua.
Kéo lê đôi đầu gối bầm dập, tôi tiến lên một bước.
Từ từ tăng tốc độ.
Vì thế, tôi cũng sẽ làm cho đàn chị Touka phải mỉm cười.
"Ông nội!"
Tôi mở toang cửa nhà ông nội và hét lên, cũng là lúc giới hạn thể lực ập đến. Cơ thể thiếu oxy chực chờ ngã quỵ được tôi tựa vào cột nhà, liên tục thở dốc. Vừa cảm thấy buồn nôn trước nhịp đập rần rật của dòng máu dưới da, tôi vừa đứng im chờ nhịp thở ổn định lại.
Từ sâu trong nhà, những tiếng bước chân chậm rãi nhưng nhẹ nhàng vang lên.
Âm thanh cọt kẹt đặc trưng của sàn gỗ.
Một cái bóng gầy nhom lớn dần trong tầm mắt tôi rồi dừng lại.
"Gì thế, Towa à? Sao giờ này lại tới đây?"
Có tiếng công tắc kêu lách cách, nhưng ánh đèn trong ngôi nhà cũ kỹ này phải mất một lúc mới sáng lên. Cùng với âm thanh rè rè như tiếng đập cánh của côn trùng, sau hai lần nhấp nháy, cuối cùng ánh sáng vàng vọt cũng chiếu rọi hai ông cháu.
Lúc đó, ông nội khẽ nhíu mày một giây, rồi bật cười có vẻ thích thú.
"Đầy vết thương thế kia. Đánh nhau à?"
Ông nội, người ngày xưa nổi tiếng là ra tay nhanh hơn mở miệng, hỏi tôi với vẻ hứng thú tột độ chứ chẳng có vẻ gì là lo lắng.
"T-Từ từ đã."
Tôi đưa tay ra hiệu xin dừng lại khoảng một phút.
Vừa lau những giọt mồ hôi đang nhỏ xuống, tôi vừa lắc đầu.
"Cháu chỉ bị ngã thôi."
"Gì chứ, chán thế."
"Nhưng, cháu quyết định sẽ đứng lên và bước tiếp rồi."
Chỉ qua đoạn hội thoại ngắn ngủi đó, có vẻ ông nội đã nắm bắt trọn vẹn ý nghĩa ẩn chứa trong từng câu chữ.
"Vậy à." Ông nheo mắt lại, gật gù trông còn vui vẻ hơn lúc nãy. "Vậy à."
"Nên cháu đến để lấy máy ảnh."
"Thôi, vào nhà đi."
Hai ông cháu đi vào sâu trong nhà.
Giữa chừng, tôi thấy cuốn album của mình nằm lăn lóc trong phòng khách.
"Vì cô bé đó à?"
"Dạ?"
Vì đang mải tập trung vào cuốn album nên tôi phản ứng chậm mất một nhịp.
"Cháu đến lấy máy ảnh, là vì cô bé đó à?"
Đúng vậy, tôi định nói thế, nhưng rồi lại đổi lời.
"Không, là vì cháu. Cháu muốn chị Touka mỉm cười, nên cháu sẽ chụp ảnh."
"Vậy à. Thế thì được. Mang đi đi."
Chiếc máy ảnh NIKON F3 màu đen, nặng trịch được bảo dưỡng cẩn thận, nằm gọn gàng cùng với vài ống kính trong chiếc tủ chống ẩm. Máy ảnh và ống kính rất kỵ hơi ẩm và dễ bị mốc nên phải bảo quản như thế này.
Mở cánh cửa kính ra, sau một năm, chiếc máy ảnh lại nằm gọn trong tay tôi.
Sức nặng trĩu tay ấy, thế mà lại nhanh chóng trở nên thân thuộc.
Mừng mày trở lại. Và, xin lỗi nhé.
Tôi thầm xin lỗi người bạn đồng hành trong lòng.
"À, còn nữa. Có một thứ ông phải đưa cho cháu. Ông đã nhận từ cô bé đó. Vì nó nhất quyết muốn cho cháu xem."
Tôi nhận lấy phong bì đặt trên tủ chống ẩm từ tay ông nội.
Mở chiếc phong bì khá dày đó ra, bên trong là hàng chục bức ảnh cỡ cabinet. Bức nào cũng là những khung cảnh tôi từng thấy. Tôi biết. Tôi biết những thứ này. Bởi vì, đây là...
"Sao những thứ này lại ở đây?"
Đó là những bức ảnh tôi và đàn chị Touka đã chụp cùng nhau.
"Cô bé đó nhờ ông một chút. Ông đã rửa chúng. Sự tình thì, ừm, ông cũng nghe nhiều rồi, ông chẳng thể làm gì được nữa. Nhưng nếu là cháu thì chắc chắn có thể làm được gì đó."
Lời của ông nội trượt qua tai tôi.
Ý thức của tôi dồn hết vào những bức ảnh trong tay.
Tôi chậm rãi lướt qua từng tấm một.
"Chụp dở tệ."
Thực sự rất dở, đến mức tôi bất giác thốt lên thành lời.
Rõ ràng tôi đã giải thích cặn kẽ thế rồi, vậy mà vị trí mặt trời, khoảng cách với vật thể, hay bố cục đều chẳng ra sao cả. Bức nào ở góc cũng dính phải vật cản. Thậm chí hồi tiểu học tôi còn chụp đẹp hơn thế này. Vậy mà, tại sao lại...
Tại sao lại dịu dàng đến thế?
Tại sao lại rực rỡ đến thế?
Bầu không khí buổi chiều tà trong lớp học.
Khoảng thời gian ma thuật khi bầu trời và mặt biển nhuộm màu rực rỡ, chị ấy đã nhảy xuống biển nhỉ.
Màu sắc của chiếc cặp Randoseru của đám học sinh tiểu học đang chạy ùa đi.
Loài hoa kỳ diệu đẹp nhất thế giới này.
Trong đôi mắt tôi, những bức ảnh đen trắng kéo theo dòng thời gian của quá khứ và bắt đầu nhuốm màu.
Những kỷ niệm khi hai người ở bên nhau ùa về.
"Những bức ảnh này, cứ như một lời tỏ tình vậy nhỉ."
"Ý ông là sao?"
Tôi quệt mạnh khóe mắt, hỏi lại.
"Những bức ảnh này, bức nào cũng cắt lấy khung cảnh mà nó đã cùng ngắm với cháu đấy. Nhìn này, ở góc. Đây là đồng phục của cháu đúng không?"
Nghe ông nói tôi mới nhận ra.
Không phải tất cả, nhưng rất nhiều bức ảnh có bóng dáng tôi trong đó. Có tôi ở đó. Lúc nào bên cạnh chị ấy cũng có tôi. Chúng tôi đã nắm tay nhau.
"Cô bé đó cảm thấy những thứ cùng ngắm với cháu rất đẹp nên đã ghi lại. Vậy nên đây giống như một bức thư tình gửi cho cháu đấy. Thế nào, thằng nhóc si tình. Cháu định chụp bức ảnh nào để hồi đáp con bé đây?"
Trước câu hỏi của ông nội, một điều gì đó chực chờ hiện lên.
Là ở đâu nhỉ?
Tôi đang vướng mắc ở điểm nào?
『Cô bé đó cảm thấy những thứ cùng ngắm với cháu rất đẹp nên đã ghi lại』
Cuối cùng, khi đối diện với câu nói ấy, một bức ảnh hiện lên trong tâm trí tôi, hệt như hình ảnh từ từ nổi lên trên giấy khi ngâm vào thuốc tráng. Trước đây, tôi đã từng một lần chụp một bức ảnh như thế.
Không phải bức ảnh dành cho chị hai.
Mà là bức ảnh đặc biệt dành cho một người khác, một người duy nhất mà tôi thậm chí còn chẳng biết tên.
Đó là ở đâu nhỉ?
Tôi ôm lấy máy ảnh và những bức ảnh của Touka chạy vào phòng khách.
Câu trả lời nằm ở đó.
Cuốn album đang mở.
Một khung cảnh thị trấn chẳng có gì đặc biệt. Chắc chắn đàn chị Touka đã nhìn thấy bức ảnh này. Lật sang trang tiếp theo. Vậy, chị ấy có thấy không? Hình bóng một cô bé đang ngồi trên băng ghế ở đó. Lật trang tiếp theo. Chị ấy có nhận ra không? Ánh sáng (những điều rực rỡ) của thế giới mà chị ấy từng ngắm nhìn.
Tôi không bao giờ đặt tên cho các bức ảnh của mình. Vì ảnh của tôi không phải là tác phẩm, mà là đôi mắt phản chiếu thế giới thay cho chị hai.
Dù vậy, chỉ có duy nhất một bức, bức ảnh ở trang này là ngoại lệ.
Dưới bức ảnh có dán một cái tên. Tôi chạm vào nó. Cảm giác thô ráp đặc trưng của loại giấy khác hẳn giấy ảnh. Ba chữ cái Katakana nhòe mực.
Ngay lập tức, ký ức ùa về.
Phần tiếp theo của giấc mơ bị đứt đoạn mà tôi từng thấy.
『Một ngày nào đó hãy cho tôi xem bức ảnh ấy nhé』
Lời nói đầy tự hào của chị ấy trong lần đầu tiên chúng tôi ra biển.
『Cậu có biết bầu trời như thế này gọi là gì không?』
Biết không á? Đừng có đùa. Làm sao mà tôi không biết được chứ. Bởi vì, nó là...
Tôi bất giác bật cười.
Cả chị và cả tôi đều đã quên mất rồi.
Rõ ràng nó luôn ở ngay bên cạnh, gần đến thế này cơ mà.
Này, chị Touka.
Chúng ta đã hứa với nhau từ rất lâu rồi nhỉ.
Dù muộn màng lắm rồi, nhưng tôi sẽ mang nó đến cho chị.
Bởi vì, tôi đã biết rồi.
Tôi đã biết tên của cô ấy.
Vì cô ấy đã nói, xin đừng quên.
Vì chúng tôi đã hứa với nhau.
Tên của thiếu nữ trong bức ảnh là──
Và, tên của bức ảnh này là──
"Này, ông nội. Cháu muốn mượn phòng tối ngay bây giờ. Có một bức ảnh cháu nhất định phải rửa ngay lập tức."
"Có cần ông giúp không?"
"Dạ không. Cháu phải tự làm một mình. À không, đúng hơn là... cháu muốn tự tay mình rửa tất cả."
"Vậy à, vậy à. Ông lo bò trắng răng rồi. Tìm thấy phim âm bản thì vào phòng tối nhé. Ông sẽ chuẩn bị sẵn cho."
"Cháu biết rồi."
Tôi nói lời cảm ơn ông nội đang đi về phía phòng tối, rồi lấy những tệp phim âm bản đang xếp trên giá sách xuống. Tôi ôm một lúc năm tệp đặt xuống sàn.
Những tệp hồ sơ, mỗi tệp chứa được hai mươi lăm cuộn phim loại ba mươi sáu kiểu, cứ thế chất cao dần. Tổng cộng tám mươi tư tệp hồ sơ, là hiện thân cho thời gian và tâm huyết mà tôi đã bỏ ra.
Mở một tệp ra, tôi soi phim âm bản dưới ánh sáng để kiểm tra.
Trong lớp phim âm bản hơi ngả tím khi soi dưới ánh sáng là những khoảnh khắc của quá khứ bị đảo ngược sáng tối. Tất cả đều là những gì tôi đã thấy. Tất cả đều là những thứ khiến trái tim tôi rung động và khao khát muốn cho chị hai xem.
Hàng ngàn mảnh vỡ của những tâm tư được xếp chồng lên nhau, chỉ với một mong ước duy nhất là làm cho một người mỉm cười, và tôi đã không ngừng bấm máy.
Thực ra, có một điều tôi vẫn luôn vướng mắc.
Lần đầu tiên đàn chị Touka kể về Hạnh Hồn của vì sao, chị ấy đã nói thế này. Chắc hẳn trong vô thức, chị ấy đã truyền đạt lại nguyên văn lời mình được nghe cho tôi.
『Hãy nhận ra ánh sáng』
Vị thần áo trắng chắc chắn đã nói với chị ấy như vậy. Không phải là tìm kiếm ánh sáng, mà là nhận ra nó.
Ánh sáng, ngay từ đầu đã luôn ở trong trái tim chị ấy.
Đồng thời, cuối cùng tôi cũng đã hiểu ra.
Ý nghĩa của những lời mà bao người đã nói với tôi trong suốt một năm qua.
Những bức ảnh do Kazamatsuri Towa chụp ghi lại những cảnh đời thường mà ai cũng biết. Chính vì thế, mỗi bức ảnh đều chạm đến những cảm xúc riêng biệt, len lỏi vào ký ức và được điểm tô bởi muôn vàn sắc màu.
Bức ảnh một cậu bé chơi bóng đá lấm lem bùn đất.
Bức ảnh được chụp tại sân vận động thành phố. Nỗi cay đắng của cậu bé có lẽ vừa thua trận đã rịn ra thành những vệt đen trên chiếc áo phông màu đỏ.
Đám mây vũ tích mùa hè.
Ngay cả đường viền mây cũng mang sắc xanh. Ánh sáng mùa hè trắng xóa khiến tôi cảm nhận được sự rộng lớn của thế giới này. Tôi đã thực sự cảm nhận được mùa hè. Màu xanh và màu trắng cấu thành nên toàn bộ thế giới được thu gọn lại.
Đứa trẻ đang chạy.
Đôi tình nhân nắm tay nhau.
Cô nữ sinh đang liếm kem, và người lớn vừa đi vừa lau mồ hôi.
Những cảm xúc hiện lên đều khác biệt.
Vì vậy, những sắc màu đan xen cũng chẳng hề giống nhau.
Ngay cả bầu trời cũng có lúc xanh, lúc đỏ, lúc hồng, lúc tím, lúc lại đen kịt. Có khi là đơn sắc, có khi lại là dải màu chuyển sắc. Chẳng có khoảnh khắc nào giống hệt khoảnh khắc nào.
Chỉ vì luôn chụp ảnh với mục đích duy nhất là làm chị hai vui, tôi đã không nhận ra vẻ đẹp của thế giới mà bản thân đã đánh mất từ lúc nào chẳng hay. Những sắc màu đa dạng ấy, chúng vẫn luôn ở đó. Nằm gọn trong tay tôi, ở phía bên kia ống kính mà tôi vẫn hằng ngắm nhìn.
Thế giới này ngập tràn những tia sáng.
Và tôi thích việc thu trọn chúng lại hơn bất cứ điều gì.
Tách biệt khỏi tình cảm dành cho chị hai, tôi thực sự yêu máy ảnh, yêu nhiếp ảnh một cách trọn vẹn.
Tôi tiếp tục lật giở từng trang, từng trang kẹp phim âm bản.
Lần theo ký ức để không bỏ sót bất cứ điều gì, chạm vào những dòng cảm xúc, tôi nghiêm túc tìm kiếm lại những đoạn ghi chép ấy.
Khoảng ba mươi phút trôi qua.
"Tìm thấy rồi."
Tôi lẩm bẩm. Trong tay tôi lúc này, những kỷ niệm rực rỡ mà tôi từng thấy trong giấc mơ đang thực sự hiện hữu.
Tôi rút duy nhất trang đó ra khỏi cuốn album, vội vã đi đến phòng tối.
Gõ cửa căn phòng đang đóng kín.
"Vào đi."
Tiếng ông nội vọng ra.
Có vẻ như phòng tối đã được chuẩn bị sẵn sàng.
Quạt thông gió đang quay; dung dịch hiện hình, dung dịch ngưng và dung dịch hãm lần lượt được xếp trong các khay nhựa hình chữ nhật chuyên dụng. Gọi là khay nhưng không phải thuật ngữ trong bóng chày đâu. Nó có hình dáng giống như cái mâm, dùng để ngâm giấy in ảnh vào hóa chất.
Ở mép khay là những chiếc nhíp gắp để tránh tay chạm trực tiếp vào dung dịch. Màu của nhíp được phân biệt rõ ràng: đỏ, xanh, vàng. Màu đỏ dùng cho dung dịch hiện hình, màu xanh cho dung dịch ngưng, và màu vàng cho dung dịch hãm.
Ngày trước, tôi từng cảm thấy không gian này giống hệt một căn cứ bí mật.
Thế nên, thỉnh thoảng được ông cho vào, tôi lại thấy vô cùng háo hức. Khoảnh khắc hình ảnh nổi lên trên giấy in chẳng khác nào một phép thuật.
Và bây giờ, tôi đang chuẩn bị thi triển phép thuật ấy.
"Nhiệt độ dung dịch sao rồi ông?"
Tôi hỏi về nhiệt độ của ba khay hóa chất xếp cạnh nhau. Nếu chúng quá nóng hoặc quá lạnh, hình ảnh in lên giấy sẽ bị vỡ hạt, hoặc thời gian ngâm giấy sẽ bị thay đổi.
"Ông đo kỹ rồi. Nhưng thỉnh thoảng cháu vẫn phải tự kiểm tra lại đấy."
"Cháu biết rồi ạ."
"Vậy thì, cố gắng lên nhé."
Ông vỗ lên vai tôi, một cơn đau râm ran truyền đến mang theo hơi nóng. Nhiệt lượng ấy chính là năng lượng. Tôi tiếp thu trọn vẹn, dồn hết tâm sức vào bức ảnh.
"Được rồi, làm thôi."
Tôi xắn tay áo, lập tức tắt đèn phòng và chuyển sang đèn an toàn dành cho giấy in ảnh.
Sau đó, tôi vươn tay tới hộp đựng giấy in, mò mẫm bên trong túi cản sáng. Đang tìm kiếm cảm giác trơn láng của mặt giấy, tôi chợt nghiêng đầu. Ủa? Không thấy cảm giác quen thuộc chạm vào tay.
Rồi tôi lẩm bẩm như để xác nhận lại sự thật phũ phàng:
"Hết giấy in ảnh rồi sao?"
Trên chiếc giường trong phòng mình, tôi đang ngồi quỳ gối kiểu seiza. Tôi thả lỏng tư thế. Nhưng rồi lại ngồi ngay ngắn lại. Á, phải làm sao đây? Thật không thể bình tĩnh nổi. Trước mặt tôi là chiếc điện thoại thông minh mua đôi với cô bạn thân Ruri-chan. Của tôi màu xanh bạc hà, còn của Ruri-chan màu vàng.
Cuộc gọi từ cô bạn thân Ruri-chan ấy vừa diễn ra cách đây năm phút.
Lúc đó, tôi vừa tắm xong và đang sấy mái tóc ướt.
"Ruri-chan, có chuyện gì vậy?"
"Ahahaha. Ao-chan hả? Vô thẳng vấn đề luôn nha, xin lỗi cậu!"
Giọng điệu cợt nhả thường ngày vang lên. Có chuyện gì vậy trời? Lại để quên sách giáo khoa ở trường nữa chứ gì. Tôi nghiêng đầu nghĩ thầm.
"Hả? Chuyện gì cơ?"
"Tớ bị nài nỉ xin số điện thoại của Ao-chan dai quá, nên tớ lỡ cho mất rồi."
"…Hả?"
Mắt tôi trợn tròn, não bộ đình công. Tôi không hiểu cô bạn thân đang nói gì cả. Ruri-chan vừa nói cái gì cơ? Tớ-bị-nài-nỉ-xin-số-điện-thoại-của-Ao-chan-dai-quá-nên-tớ-lỡ-cho-mất-rồi. Quả nhiên là vẫn không hiểu.
"Nói tóm lại là, có một đàn anh khóa trên nhờ tớ cho số điện thoại của Ao-chan. Anh ấy bảo có chuyện nhất định phải nói với cậu."
"N-Nói dối. Phiền phức lắm."
Cho đến nay đã có vài lần xảy ra chuyện thế này. Chắc do thấy tôi có vẻ nhút nhát, khó bắt chuyện trực tiếp, nên họ thường chọn cách tiếp cận thông qua Ruri-chan trước.
Nhưng Ruri-chan luôn giúp tôi từ chối tất cả.
Một Ruri-chan như thế mà tại sao lại... Sự bối rối trong tôi càng lúc càng sâu sắc.
"Cậu biết tớ ghét mấy chuyện này mà, từ chối đi chứ."
"Ahahaha. Không được đâu, tớ lỡ cho mất tiêu rồi. Tớ sẽ đền bù đàng hoàng mà. Chắc cậu cũng chịu nghe tớ nhờ vả một chuyện chứ hả? Nhân tiện thì, tớ đã chốt kèo bằng một ly parfait dâu tây cao tám mươi xăng-ti-mét, một ngày chỉ bán đúng năm ly ở quán cà phê mới mở trước nhà ga rồi."
"Cậu bán đứng bạn thân chỉ vì một ly parfait dâu tây sao? Quá đáng, Ruri-chan đồ ngốc."
"Xin lỗi nha. Mà nè, chắc khoảng mười phút nữa anh ấy sẽ gọi đó. Tớ bảo là tớ sẽ báo trước cho cậu rồi. Nhớ bắt máy đàng hoàng nha. Người đó có vẻ cực kỳ nghiêm túc đấy."
"N-Nghiêm túc á?"
Tôi bất giác nuốt nước bọt cái ực.
"Anh ấy đang trăn trở nghiêm túc lắm. Và người duy nhất có thể cứu rỗi anh ấy chỉ có Ao-chan thôi."
"Chỉ có tớ á?"
"Đúng vậy. Ngoài Ao-chan ra thì không ai làm được đâu."
Nói bằng cái giọng nghiêm túc bí ẩn một năm chỉ xuất hiện vài lần, Ruri-chan nhanh chóng quay lại tông giọng tăng động thường ngày:
"Chuyện là vậy đó, bye bye kin nha."
Nói xong câu đó, cậu ấy cúp máy luôn.
Bàn tay trái cầm điện thoại của tôi thõng xuống, bàn tay phải cầm chiếc khăn tắm hơi ẩm cũng buông thõng theo.
Ngẫm lại những gì vừa diễn ra trong cuộc điện thoại, rốt cuộc, tôi chỉ có thể thốt lên một câu:
"Thời đại nào rồi mà còn xài 'bye bye kin' hả, Ruri-chan."
Và rồi, thời gian quay trở lại hiện tại.
Tiếng kim đồng hồ kêu tích tắc. Dù là một giây trước hay một giây sau, dù là quá khứ, hiện tại hay tương lai thì nó vẫn luôn đếm nhịp thời gian đều đặn như thế. Nhưng chỉ riêng lúc này, tôi lại thấy nó trôi qua thật chậm chạp. Cứ như thể chiếc đồng hồ đang chìm dưới nước vậy. Sức cản của nước làm tốc độ của kim đồng hồ chậm lại. Kể từ lúc cuộc gọi của Ruri-chan kết thúc, đã năm phút bốn mươi bảy giây. Và, bốn mươi tám giây.
Mười phút, mười phút là mấy phút ấy nhỉ? Ngay khoảnh khắc tôi lấy lại bình tĩnh và tự hỏi mình đang làm cái quái gì mà cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại với vẻ mặt nghiêm trọng thế này, thì chiếc điện thoại rung lên như đã canh đúng thời điểm.
"Hí."
Tôi giật nảy mình. Khác với năm phút trước, tôi rụt rè liếc nhìn màn hình điện thoại. Mười một con số xa lạ như đang hối thúc tôi mau bắt máy đi.
T-Tại sao chứ? Còn chưa tới mười phút mà.
Trong lòng tôi một nửa đã khóc thét lên, nửa còn lại cố gắng nổi giận để bảo vệ trái tim mình. Tôi từ từ vươn tay về phía chiếc điện thoại vẫn đang rung bần bật.
"A, a lô."
"Miyano đó hả?"
"V-Vâng. Đúng, đúng rồi ạ. Chào buổi tối."
"Ừ. Chào buổi tối."
Vì sợ hãi nên tôi để điện thoại hơi xa tai một chút, khiến giọng nói đầu dây bên kia nghe có phần xa xăm.
Giọng của một người con trai lạ hoắc.
"Ờm, cô không sao chứ?"
Trước lời hỏi thăm quan tâm ấy, tôi gào thét trong lòng rằng làm sao mà không sao cho được. Tự dưng bị một người không quen không biết gọi điện, bên này đang thấy phiền lắm đây này.
Nhưng buồn thay, tôi lại không có đủ dũng khí để nói thẳng điều đó.
Tôi chỉ có thể lúng búng trong miệng những âm thanh không thành lời.
"Hả? Cô nói gì cơ?"
"Dạ không, không có gì ạ."
Đã đến nước này thì đành chịu thôi, nghe cho xong chuyện rồi cúp máy vậy.
"Vậy, chuyện anh muốn nói là gì ạ?"
"À, đúng rồi. Đột ngột quá thì cũng ngại thật nhưng──"
Và rồi, thời gian của tôi lại một lần nữa ngừng trôi trước yêu cầu vừa được thốt ra.
"Này, Miyano, cô có đang nghe không đấy?"
Một, hai, ba giây.
Sau đó, thời gian bắt đầu chuyển động trở lại. Lần này, tôi áp chặt chiếc điện thoại đang cầm xa xa vào tai hơn mức cần thiết.
"Hả, hả, hả? Đợi một chút đã. Có khi nào anh là đàn anh Kazamatsuri không?"
"Không có khi nào cả, tôi là đàn anh Kazamatsuri đây. Nãy giờ cô tưởng mình đang nói chuyện với ai vậy?"
"Tại vì..."
Tôi không thể nói là do Ruri-chan chẳng hé răng nửa lời về chuyện đó. Cũng không thể nói là vì biết người gọi là đàn anh nên tôi đã thở phào nhẹ nhõm.
"Cô thực sự không sao đấy chứ?"
"Em không sao. Em không cần đàn anh phải lo lắng đâu."
"À, thế à. Chà, không sao thì tốt. Vậy, tính sao đây?"
"Hả? V-Vâng. Ờm thì."
Miệng thì vâng dạ, nhưng tôi đã hoàn toàn quên mất yêu cầu mà đàn anh Kazamatsuri vừa nói.
"Ờm, chuyện gì ấy nhỉ?"
Thấy tôi như vậy, đàn anh Kazamatsuri có vẻ hơi sốt ruột, nhưng vẫn lặp lại lời vừa nói thêm một lần nữa:
"Nên tôi mới bảo là, tôi muốn tráng ảnh, cô chia cho tôi ít giấy in ảnh đi."
Cuối cùng thì đàn anh Kazamatsuri quyết định sẽ đến tận nhà tôi để lấy giấy in ảnh.
Dù tôi đã bảo là sẽ mang đến, nhưng anh ấy nhất quyết từ chối. Dẫu vậy, tôi vẫn không thể ngồi yên. Tôi khoác vội chiếc áo cardigan, nắm chặt điện thoại, ra ngoài và đứng đợi anh ấy.
Đúng vậy, tôi vẫn luôn chờ đợi.
Không chỉ riêng chuyện lần này.
Tôi đã luôn, luôn chờ đợi ngày đàn anh Kazamatsuri bấm máy trở lại, ngày anh ấy giam mình trong phòng tối để tráng ảnh. Vì quá mong ngóng, nãy giờ tôi cứ dậm chân tại chỗ mãi.
Chắc là có mây, một lớp màn mỏng đang bao phủ quanh mặt trăng.
Ánh trăng hôm nay nhạt và dịu dàng hơn thường lệ.
Nếu là đàn anh Kazamatsuri, anh ấy sẽ chụp mặt trăng kia như thế nào nhỉ? Nếu là ảnh của đàn anh Kazamatsuri, ánh trăng kia sẽ được nhuộm màu gì đây? Tôi bâng quơ nghĩ. Tôi vẫn luôn dõi theo ánh mắt của người đàn anh ấy.
Một cơn gió đêm lạnh lẽo thổi qua, tôi vội vàng giữ lấy mái tóc.
Từ phía bên kia cơn gió, một bóng người đang chạy đến, thở hổn hển.
Cái bóng ấy dần lớn lên, đường nét từ từ hiện rõ trong màn đêm. Đầu tiên là giới tính. Tiếp theo là độ tuổi. Một người con trai, trạc tuổi học sinh cấp ba.
Rồi trong vài giây ngắn ngủi được ánh đèn đường chiếu rọi, dáng vẻ và cái tên ấy đã lộ diện.
Người cần đợi đã đến.
"Hộc... Đàn anh Kazamatsuri."
"Tôi đã bảo cô ở trong nhà cơ mà. Đêm hôm khuya khoắt rồi."
Chẳng hiểu sao tôi lại bị mắng ngay lập tức. Người đáng bị mắng phải là cái người đưa ra yêu cầu vô lý kia mới đúng chứ.
"C-Cái đó thì..."
Dù vậy, không hiểu sao tôi lại chẳng thể thành thật diễn đạt cảm xúc của mình thành lời.
Tôi hậm hực lườm đàn anh Kazamatsuri với vẻ oán trách.
"N-Nửa đêm nửa hôm thế này mà có con trai đến nhà tìm thì giải thích với bố mẹ phiền phức lắm."
"Cô không cần phải lo chuyện đó. Là tôi nhờ vả, nên tôi sẽ giải thích đàng hoàng. Tôi không có ý định gây rắc rối cho cô. Hơn nữa, nếu cô xảy ra chuyện gì thì tôi mới là người khó xử."
Vì đang chìm trong bóng đêm nên chắc anh ấy không nhận ra đâu, nhưng vì là cơ thể của mình nên tôi biết rất rõ. Da tôi đang đỏ bừng lên. Hai má nóng ran đến phát đau. Nhịp đập của trái tim cũng nhanh hơn bình thường một chút. Đúng vậy, chỉ một chút thôi.
Là do không khí ban đêm sao? Hay do tôi đang làm một chuyện không quen thuộc? Hoặc là, hoặc là...
"A-Anh đã gây ra đủ thứ rắc rối rồi đấy."
"À, cũng đúng. Xin lỗi nha."
"…Không có gì. Còn đây, giấy in ảnh anh nói trên điện thoại. Chỉ có loại giấy đa tương phản thôi. Cỡ 6 ạ."
Giấy đa tương phản là loại giấy in ảnh có thể tự do thay đổi độ tương phản bằng cách thay đổi số của kính lọc khi tráng ảnh bằng máy phóng. Cỡ 6 là viết tắt của cỡ lục cắt, biểu thị kích thước của giấy.
Sau khi nhận lấy xấp giấy in ảnh, đàn anh Kazamatsuri cúi đầu.
"Giúp được nhiều lắm. Cảm ơn cô."
Nhìn xoáy tóc của anh ấy, tôi lên tiếng hỏi:
"Đàn anh, anh biết em bắt đầu chơi máy ảnh phim rồi nhỉ?"
Khi đàn anh Kazamatsuri ngẩng mặt lên, tôi phản xạ có điều kiện đảo mắt đi chỗ khác, nhìn xuống mũi giày của mình. Á, chết tiệt. Biết thế mình đã mang đôi nào dễ thương hơn một chút. Mũi giày hơi sờn rồi, và tệ nhất đây lại là đôi giày tôi hay mang khi đi chụp ảnh.
Chẳng hiểu sao tôi lại vừa dùng chân phải khẽ giẫm lên mũi chân trái, vừa nghĩ ngợi lung tung như vậy.
"Hôm trước, lúc gặp Takamine ở cửa hàng tiện lợi tôi có nghe kể."
"Vậy ạ. Mà này, anh định tráng ảnh ngay bây giờ luôn sao?"
Tôi cố tình hỏi một điều mà bản thân đã biết rõ câu trả lời. Nếu ngày mai mới tráng, anh ấy chẳng cần cất công đến tận đây lấy giấy in ảnh làm gì. Cũng chẳng cần phải cúi đầu trước một đứa đàn em cộc lốc, không biết thành thật là gì như tôi.
"Đúng vậy. Thế nên cô giúp tôi nhiều lắm đấy. Giờ này thì cửa hàng cũng đóng cửa hết rồi. Tôi phải tráng nó càng sớm càng tốt."
"Nếu vậy thì..."
Tôi ngẩng mặt lên.
Nhìn thẳng vào đàn anh Kazamatsuri.
Và rồi, tôi cạn lời.
Vì không cần hỏi tôi cũng biết. Dù tôi có ngỏ ý muốn tráng ảnh cùng, anh ấy cũng sẽ từ chối. Đôi mắt ấy vô cùng kiên định, là đôi mắt mà tôi từng ngưỡng mộ, nhưng trong đôi mắt ấy quả nhiên không hề có hình bóng của tôi.
Trong đôi mắt của đàn anh Kazamatsuri từng có hình bóng của chị Iroha, và bây giờ lại là hình bóng của một người khác.
Đáng lẽ ra chuyện đó chẳng liên quan gì đến tôi. Miễn là tôi được xem những bức ảnh của anh ấy một lần nữa. Tôi thích những bức ảnh do anh ấy chụp, chứ bản thân anh ấy thì cũng bình thường thôi. Hay nói lời ác ý này, hay trêu chọc này. Chà, thỉnh thoảng cũng dịu dàng. Khuôn mặt thì cũng không đến nỗi đáng ghét.
Ấy, không phải. Không phải đâu, dù chẳng có ai nghe thấy nhưng tôi vẫn tự biện bạch với chính mình. Thật nhàm chán. Buồn bã ư, làm gì có chuyện đó. Việc lý do anh ấy cầm máy ảnh trở lại là vì một người khác chứ không phải mình khiến tôi ấm ức không chịu nổi, chắc chắn cảm xúc đó chẳng có ý nghĩa gì đâu. Chắc là vậy.
"Nếu vậy thì sao?"
"Dạ không, ờm, em chỉ tò mò không biết anh định tráng ảnh gì thôi. Với lại, em cũng hơi thắc mắc sao tự dưng anh lại có hứng thú làm vậy."
Tôi vẫn tiếp tục giẫm lên mũi giày. Dùng lòng bàn chân cọ xát nó. Cổ họng tôi khô khốc. Dù vậy, tôi vẫn bước một bước mà bình thường tôi sẽ không bao giờ dám bước. Lấy hết can đảm, tiến lại gần trái tim của anh ấy thêm một chút.
"Em nghĩ mình có quyền được nghe giải thích chứ."
"Tôi tráng bức ảnh hoàng hôn đẹp nhất thế giới để gửi cho một người con gái. Vì tôi muốn chị ấy cười."
Một lời giải thích vô cùng ngắn gọn. Anh ấy biến nó thành một câu thoại sến súa hệt như đang tỏ tình, và nói ra mà chẳng hề có chút ngại ngùng nào. Anh ấy là người như vậy đấy. Hơi lệch pha một chút.
Nhưng bù lại, chỉ ở những điểm kỳ quặc, anh ấy lại thẳng thắn đến lạ lùng.
"Người đó là chị Oumi năm ba đúng không ạ?"
"Ừm."
Tôi nhớ lại cảnh tượng vào một buổi trưa nào đó. Tôi cũng từng vài lần nhìn thấy họ trên phố. Họ luôn nắm tay nhau trông rất thân thiết. Chẳng hiểu sao tôi lại thấy bực bội, không thể nhìn tiếp được nên đã ngoảnh mặt đi, nhưng tại sao tôi lại nhớ rõ dáng vẻ của hai người họ đến thế chứ?
Dù đã nắm bắt được tình hình nhưng sự bực bội trong lòng vẫn không hề thuyên giảm, tôi nhấc chân phải đang giẫm lên chân trái lên, đá nhẹ vào ống chân của anh ấy. Một tiếng "cộc" nhỏ vang lên.
"Ái chà. Tự dưng làm cái gì vậy?"
"Tại anh Kazamatsuri."
"Tôi thì làm sao mà tại tôi? Chẳng hiểu gì sất."
"N-Nói chung là tại anh."
Đúng như lời anh ấy nói, chính tôi cũng chẳng thể giải thích được là tại anh ấy ở chỗ nào. Nhưng dù vậy, có một điều mà ngay cả tôi cũng hiểu rõ. Nguyên nhân của mớ cảm xúc hỗn độn này chính là người đàn anh này. Chỉ có điều đó là tôi tuyệt đối chắc chắn. Tại anh ấy hết.
"Cô kỳ lạ thật đấy. Mà này, cô nhắm vào ống chân tôi hơi nhiều rồi đó. Cô có thù oán gì với ống chân tôi à?"
Đúng lúc đó, tôi nhớ lại lời của cô bạn thân.
『Chắc cậu cũng chịu nghe tớ nhờ vả một chuyện chứ hả? Nhân tiện thì, tớ đã chốt kèo bằng một ly parfait dâu tây cao tám mươi xăng-ti-mét, một ngày chỉ bán đúng năm ly ở quán cà phê mới mở trước nhà ga rồi.』
Đúng rồi. Ruri-chan chỉ cho số điện thoại của tôi thôi mà đã được bao một ly parfait dâu tây. Vậy thì, tôi cũng có quyền vòi vĩnh một chút gì đó chứ nhỉ.
Dù sao thì, tôi cũng đang giao cho anh ấy xấp giấy in ảnh mà tôi đã phải cố gắng dành dụm tiền làm thêm mới mua được cơ mà.
Giọng nói, lời nói của Ruri-chan như tiếp thêm sức mạnh, đẩy dòng suy nghĩ của tôi trôi đi vun vút.
"Anh Kazamatsuri. Cái này, coi như anh nợ em nhé?"
"Chắc là vậy rồi."
"Anh sẽ trả ơn em chứ?"
"Tôi định thế. Cô có yêu cầu gì không?"
"Có ạ."
"Được thôi. Nói nghe thử xem."
"Vậy thì em không khách sáo đâu. Lần tới, anh hãy đi chụp ảnh cùng em nhé. Anh Kazamatsuri sẽ cầm máy ảnh lại đúng không? Em vẫn chưa quen lắm, nên hãy chỉ dạy cho em nhiều thứ nhé."
"Hiểu rồi, vậy rủ cả Takamine đi cùng nhé. Chắc cô cũng thích thế hơn đúng không?"
"Anh đang nói cái gì vậy? Đây là trả ơn cho em cơ mà, nên chỉ có hai người thôi. Ruri-chan thì anh bao parfait dâu tây rồi còn gì?"
Bị tôi lườm một cái sắc lẹm, anh ấy có vẻ hơi ngại ngùng, vừa gãi mũi vừa hỏi lại:
"Ờ, ừm. Thì, đúng là vậy. Cô thấy ổn là được sao?"
"Vâng."
"Không, nếu cô thấy ổn thì tôi cũng không sao. Vậy, lịch trình tôi sẽ liên lạc lại sau, nhớ lưu số điện thoại đàng hoàng đấy."
"Em biết rồi. Dù rất ghét nhưng em đã lưu rồi. Vâng. Vậy, chuyện là thế đó, anh Kazamatsuri mau đi đi."
Rồi tôi ấn mạnh xấp giấy in ảnh vào ngực anh ấy, tiện tay đẩy luôn lưng anh ấy một cái.
Đi mau đi. Mau đi, đi ạ.
"Tôi, đã hiểu lầm rồi."
"Hiểu lầm chuyện gì cơ?"
"Miyano, cô cũng tốt tính phết đấy chứ."
"H-Hả? Em lúc nào mà chẳng cực kỳ tốt tính."
"Vậy à."
"Đúng vậy. Được rồi, anh mau đi nhanh đi."
Quả nhiên mặt tôi lại đỏ bừng lên. Tôi cúi gằm mặt xuống, cầu nguyện với cả thế giới rằng xin đừng để anh ấy phát hiện ra, rồi đẩy mạnh anh ấy một cái cuối cùng. Kìa, nhanh lên.
Nương theo lực đẩy đó, anh ấy không ngoái đầu lại mà từ từ chạy đi.
Dõi theo bóng lưng đang dần xa khuất của anh ấy, khi không còn nhìn thấy gì nữa, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Khi sự căng thẳng được giải tỏa, đôi vai chùng xuống, những suy nghĩ bình thường mới từ từ hoạt động trở lại. Và rồi, cuối cùng tôi cũng nhận ra. Ý nghĩa của những lời mình vừa nói.
Khuôn mặt tôi nóng bừng lên gấp mấy lần lúc nãy, cảm giác như sắp nổ tung cái "bùm".
"Á."
Tôi lỡ thốt ra một âm thanh mà bình thường tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ phát ra. Tôi vội vàng đưa tay lên bịt chặt miệng lại.
M-M-M-Mình vừa nói cái quái gì vậy trời?
Dù có hối hận thì cũng đã quá muộn.
Bây giờ mà rút lại lời nói thì ngược lại càng giống như mình đang để tâm đến chuyện đó hơn. Không, sự thật là bây giờ tôi đang cực kỳ để tâm đến nó. N-Nói chung là...
Chỉ có hai người đi chụp ảnh cùng nhau, chuyện đó chẳng phải giống hệt như...
Giống hệt như một buổi hẹn hò sao? Dù xung quanh chẳng có ai nhưng tôi vẫn không thể thốt nên lời.
Mang theo giấy in ảnh trở lại phòng tối, tôi lập tức bắt tay vào công việc.
Thổi sạch bụi trên phim âm bản rồi lắp vào máy phóng ảnh. Tắt đèn phòng tối, tiến hành cắt cúp khung hình (cropping), và dùng kính lúp để soi hạt ảnh. Lấy nét, rồi liên tục in thử hết lần này đến lần khác.
Công đoạn in thử là phần quan trọng nhất trong việc tráng ảnh, và trên hết, đây là một công việc đòi hỏi sự kiên nhẫn và tốn rất nhiều thời gian.
Vì độ đậm nhạt của hình ảnh trên giấy in phụ thuộc vào số giây chiếu sáng, nên cần phải tìm ra thời gian phơi sáng hoàn hảo nhất. Thêm vào đó, loại giấy in mà Miyano đưa cho tôi là giấy đa tương phản, nghĩa là có thể điều chỉnh độ tương phản bằng cách gắn các kính lọc cụ thể vào máy phóng ảnh.
Tất nhiên, thời gian phơi sáng cũng sẽ thay đổi tùy theo từng loại kính lọc được sử dụng.
Đầu tiên, để quyết định xem sẽ dùng kính lọc nào, tôi phải in thử rất nhiều lần, sau đó mới tìm kiếm thời gian phơi sáng tốt nhất cho chiếc kính lọc đã chọn. Dù tốn công sức, nhưng chất lượng ảnh sẽ cao hơn.
Ban đầu, tôi chiếu sáng theo từng nấc vài giây để hiện hình, ước lượng sơ bộ, rồi thu hẹp dần xuống đơn vị 0,1 giây.
Hơn nữa, tôi còn phải sử dụng kỹ thuật in thêm sáng (burning) để chiếu thêm ánh sáng vào những vùng thiếu sáng cục bộ, và ngược lại, dùng kỹ thuật che bớt sáng (dodging) bằng tay để cản bớt ánh sáng ở những chỗ quá tối.
Đương nhiên, trong quá trình thực hiện những kỹ thuật đó, thời gian chiếu sáng lên giấy in cũng sẽ có sự chênh lệch, nên ở mỗi vị trí lại phải in thử đi in thử lại vô số lần.
Đúng như lời ông nội dặn, tôi không hề lơ là việc kiểm tra nhiệt độ của hóa chất.
Một công việc bào mòn tâm trí, cứ lặp đi lặp lại hàng chục phút, hàng giờ đồng hồ.
Những mảnh giấy in thử bị cắt nhỏ chìm dần, chìm dần trong chậu nước.
Cảm giác về thời gian đã hoàn toàn biến mất. Có cảm giác như mới một giờ trôi qua, nhưng cũng có cảm giác như tôi đã làm công việc này suốt mấy tiếng đồng hồ. Dù vậy, tôi không hề xem đồng hồ.
Vì đằng nào, nếu không tráng xong bức ảnh này, tôi cũng không thể bước ra ngoài.
Thế nên cho đến lúc đó, trong căn phòng tối tăm chỉ có một mình, tôi vẫn tiếp tục theo đuổi câu trả lời duy nhất chắc chắn phải tồn tại. Tiếp tục rỉ máu mà mắt thường không thể nhìn thấy.
Chắc chắn, chị Touka cũng giống như vậy.
Chị ấy cũng đã ở trong bóng tối, nhưng vẫn không ngừng tìm kiếm ánh sáng.
──Cố lên, cố lên. Towa.
Ngay lúc đó, tôi có cảm giác như nghe thấy một giọng nói lẽ ra không thể nào nghe được. Tôi ngẩng mặt lên, nhìn quanh quất. Đương nhiên, chẳng có bóng dáng ai cả.
Thế nhưng, tôi nghĩ chắc chắn có thứ gì đó đã chạm đến mình. Lồng ngực tôi nóng rực.
Cảm xúc ấy rịn ra trên đôi môi tôi.
Đáp lại giọng nói hoài niệm đã lâu không được nghe, tôi trả lời một cách rành rọt:
"Vâng, em sẽ cố gắng, chị hai. Từ nay về sau vẫn sẽ luôn như vậy."
Và rồi cuối cùng tôi cũng lấy tờ giấy in ảnh chính thức ra.
Đặt giấy in vào khung kẹp, kiểm tra đồng hồ bấm giờ. Chiếu sáng, thực hiện kỹ thuật che bớt sáng và in thêm sáng. Chỉ cần sai sót ở bất kỳ công đoạn nào, tôi sẽ phải làm lại từ đầu.
Nhưng tôi có tự tự tin sẽ thành công ngay trong lần đầu tiên.
Tôi đã dồn hết kinh nghiệm, dồn hết nhiệt huyết để khẳng định điều đó vào bức ảnh này. Cùng lúc nhấn công tắc cuối cùng, tôi nín thở dù chẳng có lý do gì.
Vài giây trôi qua dài như vô tận. Trong bóng tối, tôi chỉ cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập của trái tim.
Ánh sáng đang in hình lên giấy vụt tắt.
Sau một khoảnh khắc chìm trong bóng tối, ánh sáng màu cam của đèn an toàn bật sáng.
Tôi thở hắt ra một hơi.
Gỡ giấy in khỏi khung kẹp, tôi nhẹ nhàng nhúng vào dung dịch hiện hình. Để dung dịch thấm đều mà không bị loang lổ, tôi ấn nhẹ xuống, đợi một lúc rồi lật mặt giấy lại.
Từ một nơi vốn dĩ chẳng có gì, những mảnh ghép của thế giới dần dần hiện ra.
Giống hệt như một phép thuật.
Hoặc giống như một phép màu.
Từ thước phim nơi ánh sáng và bóng tối bị đảo ngược, thế giới chân thực bắt đầu lộ diện.
Bức ảnh đó thực sự rất đẹp, vô cùng rực rỡ.
Chắc chắn vì thế mà trái tim tôi đã rung động.
Chắc chắn vì thế mà tôi có thể làm lay động trái tim của chị Touka.
Tôi tin là như vậy.
Chuyển giấy in lần lượt qua dung dịch hiện hình, dung dịch ngưng, dung dịch hãm, và cuối cùng khi ngâm vào vòi nước chảy, tôi mới mở khóa cửa. Từ đây, chỉ cần rửa nước hơn mười phút, cho vào máy sấy khô là hoàn thành.
Vừa nhìn dòng nước chảy, vừa lắng nghe âm thanh ấy, tôi ngồi xuống ghế.
Bất giác, tôi thả lỏng đôi vai. Đó là một sai lầm.
Ờm, bật công tắc máy sấy, dọn dẹp hóa chất, rồi sau đó... Ngay khoảnh khắc tiếp theo khi tôi đang nhẩm tính các bước công việc trong đầu, thế giới trước mắt tôi bị nhuộm đen hoàn toàn.
3
"Towa, dậy đi thôi cháu."
Ý thức tôi dần nổi lên theo cảm giác cơ thể bị lay động.
Mỗi lần bị lay, cơn buồn ngủ đang bám chặt lấy linh hồn tôi lại bị rũ bỏ.
"Ưa, ông nội?"
Tôi từ từ mở mắt, ánh sáng trắng lấp đầy đồng tử. Tiếng chim hót lích chích vang lên từ đâu đó kéo tôi trở về thực tại. Thế giới đang được tái cấu trúc lại giữa những đường nét mờ ảo.
"Ủa, cháu ngủ quên ạ?"
"Ừ, một chút thôi."
Đầu óc tôi mất vài giây mới hiểu được ý nghĩa của câu nói đó, rồi động cơ lập tức khởi động.
Tôi nhớ ra mình đang ngâm giấy in ảnh trong nước.
Phải sấy khô ngay lập tức. Không, trước tiên bây giờ là mấy giờ rồi?
Tôi cuống cuồng kiểm tra đồng hồ, đã gần chín giờ.
Mặt trời đã lên cao từ lâu.
Nhìn khuôn mặt tái mét của đứa cháu trai, ông nội cười tủm tỉm.
"Cháu tráng được một bức ảnh đẹp lắm đấy."
"Dạ?"
"Từ công đoạn sấy khô là ông làm giúp rồi. Đây. Khung ảnh là ông tặng thêm đấy."
Thứ ông nội đưa ra là một bức ảnh được dán trên khung gỗ.
Mảnh vỡ của ánh sáng mà tôi đã tìm thấy từ rất lâu về trước.
"C-Cảm ơn ông."
Tôi nhận lấy bức ảnh và đứng dậy.
Đúng như tôi tưởng tượng, không, thành quả còn vượt xa cả tưởng tượng của tôi.
Việc còn lại, chỉ là giao nó cho chị Touka.
Tay trái cầm bức ảnh, máy ảnh đeo trên cổ bằng dây đeo.
Hướng về phía bóng lưng đang đi ra cửa của tôi, giọng ông nội vang lên:
"Không sao đâu. Nếu là ảnh của cháu thì chắc chắn sẽ không sao đâu."
"Vâng. Cháu cũng nghĩ vậy. Cháu đi đây."
Tôi gõ nhẹ mũi giày xuống đất, rồi lao mình vào ánh sáng.
Chẳng hiểu sao tôi lại biết chị Touka đang ở đâu. Bởi vì, nếu là tôi, tôi cũng sẽ làm như vậy. Nếu đây là lần cuối cùng, tôi sẽ đến bên cạnh người quan trọng nhất.
Tôi chạy, đón nhận trọn vẹn bầu không khí trôi lững lờ của ngày nghỉ vào cơ thể. Đôi chân vươn dài đan chéo vào nhau, lòng bàn chân bám chặt lấy mặt đất rồi đạp mạnh, cơ thể tôi như bay lên không trung, lao về phía trước.
Tôi nhìn thấy những hạt sáng trượt trên mặt biển.
Tôi vượt qua một đôi vợ chồng già đang nắm tay nhau dạo bước.
Giọng nói ấm áp, đầy ắp sự quan tâm họ dành cho nhau lọt vào tai tôi.
Tôi đặt tay phải lên chiếc máy ảnh đang nảy lên trước ngực.
Để đi đường tắt, tôi rẽ vào một con hẻm, chạy dọc theo con đường nhỏ.
Trên đoạn đường nối ra đại lộ, tôi đi ngang qua những bậc thang đá trước đền Kamishiro.
Cơn gió tháng Năm nhẹ nhàng lướt qua.
Có chút gì đó ấm áp, hơi thở của mùa hè đã bắt đầu nhen nhóm.
Cảm giác mơn trớn trên má thật buồn buồn.
Tôi nhắm chặt mắt lại, và rồi bất giác mỉm cười.
Khi tôi mở mắt ra lần nữa.
Trong gió, có thứ gì đó vốn dĩ không nên tồn tại đang bay lượn. Những cánh hoa màu hồng. Mảnh vỡ của Miracutia - loài hoa được mệnh danh là đẹp nhất thế giới.
Thỉnh thoảng, dù đã lìa cành nhưng vẫn có những cánh hoa tồn tại rất lâu mà không hóa thành những hạt sáng. Có vẻ như chúng đã nương theo gió bay xuống tận bên ngoài ngôi đền. Phía trước mặt tôi, có vài cánh hoa đang rơi.
Thấy vậy, tôi xòe bàn tay phải ra.
Sắc hồng của Miracutia nhảy múa trong tầm nhìn. Khi chạm vào khắp nơi trên cơ thể tôi, chúng hóa thành ánh sáng, trượt dọc theo cánh tay, đôi chân và bề mặt cơ thể tôi rồi tan biến. Cứ như thể tôi đang bước đi giữa một biển ánh sáng vậy.
Giữa ánh sáng ấy, tôi nắm chặt tay lại.
Có một thứ gì đó, duy nhất một thứ, mang lại cảm giác vẫn còn đọng lại trong tay tôi.
Dẫu có ước nguyện phép màu thì cũng chẳng thể thành hiện thực.
Tôi biết rất rõ điều đó. Thế nên, tôi sẽ không cầu nguyện phép màu nào nữa.
Nhưng, nếu có ai đó đã từng ước nguyện một phép màu, tôi mong rằng nó sẽ đến được với người đó. Tôi mong nó sẽ rơi vào lòng bàn tay đang mở ra, và không bị trượt mất khi bàn tay ấy nắm chặt lại.
Tôi mong rằng tại nơi nó chạm đến, một thứ gì đó đẹp đẽ như phép màu sẽ nở rộ.
Chính vì điều đó mà lúc này đây, tôi đang chạy.
Để mang mảnh vỡ của phép màu trong tay, gửi đến cho một người con gái.
Tôi đến bệnh viện để nhìn mặt chị hai lần cuối.
Quả nhiên chị hai vẫn đang chìm trong giấc ngủ.
Những gì phản chiếu trong mắt tôi giờ đây gần như chỉ toàn một màu đen kịt, dù có căng mắt ra đến mấy cũng chỉ lờ mờ nhận ra được đường nét mà thôi. Khuôn mặt, hay biểu cảm, tôi đều không thể nhìn thấy.
Ngay cả chút ánh sáng ấy cũng đang bị bôi đen trong từng khoảnh khắc.
"Em xin lỗi, chị hai."
Dù biết nói lời xin lỗi thật hèn nhát, nhưng tôi vẫn cứ cúi gằm mặt xuống. Giờ đây, đó là điều duy nhất tôi có thể làm. Tôi không thể chuộc lại lỗi lầm, mà chỉ có thể gánh chịu hình phạt.
Một lúc sau, tôi ngẩng mặt lên.
Chị hai chẳng nói tha thứ, cũng chẳng nói là không tha thứ cho tôi.
"Em về nhé. Em sẽ lại đến."
Tôi chạm tay vào tường, bước ra khỏi phòng bệnh. Cứ thế men theo bức tường để đi ra ngoài. Vì đã lường trước được tình huống này nên tôi đã nắm rõ số bậc cầu thang. Dù vậy, tôi vẫn suýt bước hụt, lạnh toát cả sống lưng. Á, phải cẩn thận mới được. Ở đây giờ không còn Towa nữa rồi.
Vòng tay mạnh mẽ từng đỡ lấy tôi khi tôi suýt ngã, giờ không còn ở đây nữa.
Dù vậy, tôi vẫn xoay xở đi được ra khoảng sân trong.
Còn bao lâu nữa nhỉ?
Còn bao lâu nữa, đôi mắt tôi mới hoàn toàn đánh mất đi ánh sáng đây?
Tôi ngồi xuống băng ghế, cuộn tròn cơ thể lại.
Tầm nhìn lại càng thêm tối tăm.
Suốt một tháng qua, tôi luôn phải chiến đấu với nỗi sợ hãi này. Chỉ cần nhắm mắt lại, tầm nhìn, thế giới và cả trái tim dường như đều bị bôi đen, đến mức tôi chẳng thể nào chợp mắt.
Vì thế, tôi thường đi dạo trong đêm, tuyệt vọng tìm kiếm ánh sáng, cố kìm nén những giọt nước mắt chực trào, rồi ngủ thiếp đi chừng hai tiếng đồng hồ như thể ngất lịm vì kiệt sức. Dù vậy, khoảnh khắc tỉnh giấc, người tôi vẫn ướt đẫm mồ hôi, và những giọt lệ ngỡ đã kìm lại được rốt cuộc vẫn thấm ướt gối. Để rồi, tôi lại thở phào nhẹ nhõm khi thấy thế giới vẫn còn hiện hữu trong mắt mình.
Nhưng, chỉ khi ở bên cậu ấy, Kazamatsuri Towa-kun, mọi chuyện lại khác.
Tôi có thể hít thở tự nhiên, và dù nhắm mắt lại cũng chẳng còn thấy sợ hãi.
Hẳn là vì bàn tay đan vào nhau ấy rất đỗi ấm áp.
Hẳn là vì cậu ấy đã cho phép tôi được yếu đuối—sự yếu đuối mà ngay cả bản thân tôi cũng chẳng thể tha thứ—và bảo rằng tôi không cần phải gượng cười.
Chỉ khi ở bên cậu ấy, tôi mới có thể ngủ một giấc bình thường.
A, đúng rồi.
Ngày hôm đó, khi tôi một mình lên ngọn núi phía sau ngắm hoàng hôn, cậu ấy đã nắm lấy tay tôi, khiến tôi an lòng đến mức bất giác bật khóc. Sự mạnh mẽ và ấm áp từ bàn tay ấy đã mang đến cho tôi biết bao hạnh phúc.
Đút tay vào túi áo, đầu ngón tay tôi chạm phải một tờ giấy hơi cứng. Đó là bức ảnh duy nhất chụp rõ nét một cậu bé. Một phần bảy mươi hai.
Bức ảnh tôi lén chụp để cậu ấy không nhận ra.
Những tấm khác tôi đều để lại theo lời nhờ cậy của ông lão, nhưng riêng tấm này tôi đã mang theo. Liệu cậu ấy đã xem nó chưa? Đúng như lời ông lão nói, nếu cậu ấy nhìn thấy bức ảnh đó và chịu cầm máy ảnh lên lần nữa, thì vài tuần qua của tôi có lẽ cũng được đền đáp phần nào.
"Này, cậu thấy sao? Tôi có trả ơn được cho cậu chút nào không? Nếu cậu cầm máy ảnh lên lại, cậu có vui không? Nếu được vậy thì tốt quá."
Cậu bé trong bức ảnh mà tôi vừa hỏi han vẫn đang ngước nhìn bầu trời, chẳng thèm liếc tôi lấy một cái. Thật chán quá đi. Nhìn sang đây một chút đi chứ. Hãy nhìn tôi này. Hãy gọi tên tôi đi.
Phải chăng tôi đang bị trừng phạt vì đã nghĩ những điều ngốc nghếch như vậy.
Khuôn mặt của Towa-kun chậm rãi bị bôi đen, rồi biến mất khỏi tầm nhìn.
Ánh sáng hoàn toàn vụt tắt khỏi đôi mắt.
Trái tim khép lại, chìm nghỉm và đau đớn.
A, cảm giác này, tôi biết.
Hình như trước đây cũng từng xảy ra chuyện tương tự.
Đó là... đúng rồi. Chắc chắn là lúc tôi gieo mình xuống biển.
Dưới đáy biển thật tĩnh lặng, và tôi cứ thế chìm dần. Cả dải ánh sáng hắt xuống từ mặt biển, cả những bọt khí nổi lên đều trắng xóa. Chẳng hề có lấy một sắc màu.
Cơ thể nặng trĩu, tôi tưởng chừng như đã buông xuôi tất cả.
Thôi, sao cũng được.
Ngay khoảnh khắc tôi yếu đuối buông thõng cơ thể, tôi đã nghe thấy giọng nói của cậu ấy.
『Chị Touka!』
Như thể lần theo giọng nói đang gọi tên mình, khi nhận ra, tôi đã bắt đầu vùng vẫy. Tôi vươn tay về phía ánh sáng trắng. Dù thế giới có đen kịt và tĩnh lặng, nhưng nếu cậu ấy ở đó, thì tôi... Tại sao nhỉ?
Lúc đó, tôi có cảm giác thế giới trông hơi khác đi một chút.
Dù biết rằng trong bóng tối mù mịt này sẽ chẳng bao giờ chạm tới được, nhưng tôi vẫn muốn thử gọi cái tên ấy. Tôi muốn gặp cậu ấy.
Cảm giác đó, ngay lúc này đây cũng vậy.
"Towa-kun, tôi muốn nghe giọng cậu. Tôi muốn nhìn thấy ánh sáng mà cậu chụp. Tôi muốn gặp lại nụ cười của cậu."
Đáp lại tiếng thì thầm như vắt kiệt sức lực của tôi, không hiểu sao tên tôi lại được xướng lên.
"──chị."
"Hả?"
"Cuối cùng cũng tìm thấy chị rồi. Chị Touka."
Giọng nói quen thuộc lọt vào tai.
Tôi ngẩng mặt lên, nhưng thế giới đã bị giam cầm trong bóng tối nên chẳng thể thấy gì.
Towa-kun, cậu đang ở đó sao?
Trong khoảnh khắc, một tia sáng nhỏ nhoi chiếu rọi vào màn đêm.
"Chị Touka."
Cuối cùng tôi cũng tìm thấy chị Touka ở sân trong.
Tiếng hét bật ra trong vô thức khiến nhịp thở của tôi rối loạn, phát âm nghe cũng hơi kỳ cục. Vì thế, tôi phải điều chỉnh lại nhịp thở một chút. Người con gái vừa được gọi tên có vẻ không biết tôi đang ở đâu, khuôn mặt ngẩng lên nhăn nhúm lại, ngơ ngác nhìn quanh.
Trong đôi mắt ấy, không hề có ánh sáng ngự trị.
Chị đứng dậy, lảo đảo bước đi về một hướng hơi chệch so với chỗ tôi đang đứng.
"Towa-kun, Towa-kun. Cậu đâu rồi? Cậu đang ở đâu?"
Chị Touka đang gọi tôi.
Rồi như vấp phải thứ gì đó, chị ngã nhào. Dù đứng từ đây, tôi vẫn thấy máu rỉ ra từ đầu gối chị. Khuôn mặt chị nhăn nhó vì đau đớn. Nhưng, chị lại đứng lên. Dù đang khóc, dù đang đau, chị vẫn vùng vẫy cố gắng đứng dậy hết lần này đến lần khác. Vì chị là người như vậy. Nên tôi...
"Chị Touka, ở đây. Tôi ở đây."
Như phản ứng lại với giọng nói, khuôn mặt chị Touka hướng về phía này. Tôi chậm rãi bước đến gần, nhẹ nhàng đặt tay phải của mình lên tay chị. Đó là nơi mà hai chúng tôi đã luôn, luôn kết nối với nhau.
Tôi đã ở khoảng cách có thể lau đi những giọt nước mắt của chị rồi. Vì thế──
Ánh sáng từ mảnh Miracutia trong tay tôi, truyền vào người chị.
"Nhìn đi. Đây là thứ mà cô đã dạy cho tôi đấy."
"Chị Touka."
Tôi nghe thấy giọng nói của cậu ấy. Cậu ấy đang gọi tôi.
Tôi bất giác đứng dậy, nhưng chẳng thể thấy gì. Tôi không còn nhận ra cậu ấy nữa rồi.
"Towa-kun, Towa-kun. Cậu đâu rồi? Cậu đang ở đâu?"
Đang bước đi lảo đảo, chân tôi vấp phải thứ gì đó và ngã nhào. Tôi biết da mình đã trầy xước. Chạm vào thấy rin rít, có lẽ máu đang chảy. Chỗ va đập đau nhói khiến khuôn mặt tôi bất giác nhăn nhó. Dù vậy, tôi vẫn chống tay xuống đất. Dồn sức. Đứng dậy.
Tôi khao khát tìm kiếm Towa-kun.
Dù không nhìn thấy cậu ấy đang ở đâu, mặc trang phục gì, hay đang cầm thứ gì trên tay, nhưng qua nhịp thở dồn dập và giọng nói nghẹn ngào không thành lời, tôi biết cậu ấy đã tuyệt vọng chạy đến đây nhường nào.
Chắc chắn cái khuôn mặt rõ ràng là ngoan ngoãn nhưng lại cố tình tỏ ra bướng bỉnh ấy đang đầm đìa mồ hôi.
Dù không nhìn thấy mặt, dù giả sử chẳng nghe thấy giọng nói, tôi có cảm giác mình vẫn sẽ nhận ra điều đó.
Bởi vì, trong suốt một tháng qua, chúng tôi đã luôn ở bên nhau.
Bởi vì, tôi thấu hiểu sự dịu dàng của cậu ấy.
Đúng lúc đó, có thứ gì đó chạm vào tay trái tôi và vỡ tan.
Nơi mà tôi đã luôn, luôn kết nối với một cậu bé.
"Towa-kun."
Tôi gọi tên cậu.
Hết lần này đến lần khác.
"Nhìn đi. Đây là thứ mà cô đã dạy cho tôi đấy."
Cậu ấy đáp lời tôi.
Bóng tối dần nứt toác.
Phía sau màn đêm nứt nẻ ấy, vẫn là một thế giới đơn sắc.
Thứ được nhẹ nhàng chìa ra là một bức ảnh đen trắng được dán trên tấm bảng.
Một bầu trời hoàng hôn chẳng có gì đặc biệt.
Tôi biết bức ảnh này.
Bởi vì, bức ảnh này...
Tên của nó là──
Ký ức ùa về.
Có lẽ, lý do tôi quên mất là vì đó là một ngày chẳng có gì đặc biệt.
Sáng hôm đó tôi ngủ dậy hơi muộn, luống cuống nên chải tóc không được ưng ý. Tâm trạng hơi chùng xuống một tẹo nhưng nhờ bữa trưa ở trường có bánh flan nên tôi lại vui vẻ. Trong giờ học thì buồn ngủ dã man thật đấy, nhưng lúc tập luyện ở câu lạc bộ lại hiếm hoi được huấn luyện viên khen nên tôi rất vui.
Chuyện vui, chuyện buồn đều ở mức vừa phải.
Nói tóm lại, đó là thứ được gọi là cuộc sống thường nhật.
Lúc đó tôi vẫn là học sinh cấp hai, tham gia câu lạc bộ bóng rổ, và chị gái tôi vẫn khỏe mạnh.
Bị vắt kiệt sức lực đến mức rã rời như mọi khi, tôi ngồi phịch xuống băng ghế ở công viên trên đường về. Tôi há hốc miệng một cách vô duyên, phát ra tiếng "Aaa" rung cả cổ họng, duỗi thẳng chân ra thư giãn như thể đang ở nhà. Mấy chị gái cấp ba đi ngang qua công viên che miệng cười khúc khích làm tôi cuống cuồng khép chân lại.
Ánh sáng màu cam dịu dàng vuốt ve đôi má đang nóng bừng của tôi.
Chính lúc đó.
Có tiếng "Tách" vang lên, và tôi ngoảnh mặt về hướng đó.
Một cậu bé đang cầm chiếc máy ảnh to đùng như của người lớn đứng đó.
"Cậu vừa chụp ảnh à?"
"Hả, à. Ừm. Lỡ tay."
Cậu bé đáp với giọng ngơ ngác, ống kính vẫn đang chĩa về phía tôi. Trông giống như yêu quái một mắt với con ngươi to tướng, hơi buồn cười. Hơn nữa con mắt đó còn lồi ra ngoài.
"Không có lỡ tay gì hết. Chụp lén là bất lịch sự đấy. Xóa đi nha."
"Xin lỗi. Không xóa được đâu. Đây là máy ảnh phim bạc mà."
"Máy ảnh phim bạc là gì?"
"Là máy ảnh dùng phim. Nếu muốn xóa thì phải làm hỏng toàn bộ cuộn phim."
Giọng điệu bỗng chốc ỉu xìu của cậu bé khiến tôi tự dưng thấy tội nghiệp, nên đành bảo thôi vậy cũng được. Chà, cũng chẳng sao. Một tấm thì có hề gì.
"Thật sao. Cảm ơn cô."
"Nhưng chỉ một tấm vừa rồi thôi đấy. Không được chụp thêm nữa đâu nha."
"Tôi biết rồi."
Cậu bé gật đầu rồi thôi không chĩa máy ảnh nữa. Khi cậu ngẩng mặt lên khỏi chiếc máy, một khuôn mặt khá dễ thương hiện ra.
Trông có vẻ hơi xấc xược, nhưng cái cảm giác "trẻ con" đó cũng không đến nỗi tệ.
Tôi cứ tưởng cậu bé sẽ bỏ đi đâu đó, nhưng không hiểu sao cậu lại ngồi xuống cạnh tôi.
Đúng như lời hứa, cậu không giơ máy lên chụp nữa mà ôm khư khư nó trên đùi như một báu vật. Tôi chờ xem cậu định nói gì, nhưng cậu cứ im bặt. Sự im lặng nặng nề đến mức tôi đành phải lên tiếng trước.
"Cái máy ảnh đó, ngầu thật đấy."
"Là NIKON F3 đấy. Ông nội cho tôi."
"Chà. Mấy thứ như vầy chắc đắt lắm nhỉ?"
"Ừm. Nghe bảo khoảng hai trăm ngàn yên."
"H-Hai trăm ngàn yên á."
Đúng là con số thiên văn mà.
Bằng mấy tháng tiền tiêu vặt của tôi đây?
Tính nhẩm sơ sơ thì ra con số năm năm rưỡi, nhưng tôi chẳng thể mường tượng nổi. Năm năm rưỡi nữa, nếu suôn sẻ thì tôi đã là sinh viên đại học rồi.
"Muốn chạm thử không?"
"Không được, không được. Sợ lắm."
Lỡ làm hỏng phải đền thì tôi đào đâu ra tiền mà trả.
"Vậy sao."
Cậu bé nói vậy, rồi dùng hai bàn tay tạo thành một ô cửa sổ hình vuông. Đầu ngón cái tay phải chạm vào đầu ngón trỏ tay trái, và đầu ngón trỏ tay phải chạm vào đầu ngón cái tay trái.
Cậu nhìn thế giới qua chiếc kính ngắm không thể bấm máy ấy.
Sự tò mò trỗi dậy, tôi cũng bắt chước cậu bé ngồi cạnh.
Chỉ là cắt ra một khung hình vuông thôi, nhưng tôi có cảm giác đường nét mờ ảo của thế giới bỗng chốc hiện ra thật rõ ràng. Từ Đông sang Tây. Khuôn mặt của mặt trời sau nửa ngày rong ruổi trên bầu trời đã nóng bừng và đỏ rực.
"Đẹp quá."
Tôi bất giác thì thầm, bởi thế giới ấy đang tỏa sáng quá đỗi rực rỡ.
"Ánh sáng rất dịu nhẹ và rực rỡ đúng không."
"Ừm."
"Khoảng thời gian ngắn ngủi nhuốm màu vàng kim sau khi mặt trời lặn thế này, trong nhiếp ảnh gọi là Giờ Vàng. Khoảng thời gian phép thuật mà thế giới ban tặng cho chúng ta, khiến vạn vật đều tỏa sáng rực rỡ."
"Tuyệt thật đấy. Thực sự rất đẹp."
Thấy tôi hớn hở, cậu bé mỉm cười.
Rồi chĩa máy ảnh lên bầu trời.
──Tách.
Giống như tiếng kèn đồng tấu lên khúc khải hoàn, một âm thanh chúc phúc ngắn ngủi vang vọng giữa thế giới rồi tan biến.
"Cậu vừa chụp à?"
"Ừ."
"Vậy sao. Hy vọng là sẽ chụp được thật đẹp nha."
"...Nếu là cô, cô sẽ đặt tựa đề gì cho bầu trời này?"
"Không phải là Giờ Vàng sao?"
"Đó là tên của khoảng thời gian này. Thứ tôi hỏi là tựa đề cho bức ảnh vừa chụp cơ. Vì tôi nghĩ, có lẽ tôi đã chụp lại được trọn vẹn những gì cô đang nhìn thấy, đang cảm nhận lúc này."
Là gì nhỉ?
Đẹp, thì không phải rồi.
Niềm vui? Vui vẻ? Hạnh phúc? Hoàng hôn?
Không. Chẳng có cái nào hợp cả.
A, đúng rồi.
Có lẽ, chỉ cần một thứ đơn giản hơn thế là đủ.
Chỉ cần tên của thứ đại diện cho vẻ đẹp của thế giới này là được.
Tôi hồi hộp thì thầm như thể đang tỏ tình, và cậu bé gật đầu.
"Ra là vậy."
"Có đơn giản quá không?"
"Không đâu. Tôi thấy hay mà. Hay đúng hơn là, chỉ có thể là cái tên đó thôi. Bởi vì, máy ảnh vốn là thứ dùng để bắt lấy ánh sáng mà."
Được khen ngợi hết lời thế này, tôi cũng thấy hơi vui.
"Khi nào đó hãy cho tôi xem bức ảnh ấy nhé."
"Tôi hứa."
Đó chỉ là một sự kiện kéo dài mười mấy phút trong suốt mười mấy năm cuộc đời tôi.
Một kỷ niệm quá đỗi nhỏ bé đến mức tưởng chừng sẽ bị vùi lấp trong ký ức của những chuỗi ngày bình lặng.
Dù vậy, ngay cả trong một khoảnh khắc nhỏ nhoi đến thế, ánh sáng vẫn ngự trị.
Thế giới mà tôi ngỡ là đơn sắc kể từ ngày chị gái gặp tai nạn, thứ mà tôi ngỡ là màu xám xịt, thực ra không phải như vậy.
Chỉ là tôi đã không nhận ra mà thôi.
Nếu mở to đôi mắt, thế giới lúc nào cũng ngập tràn ánh sáng.
Đẹp đẽ và công bằng trong mắt bất kỳ ai.
Vì thế, tên của bức ảnh này, tên của thế giới này, chúng tôi gọi nó là...
〝Ánh sáng〟.
Nước mắt ứa ra nơi khóe mi.
Những giọt nước mắt từng cướp đi màu sắc của tôi.
Xuyên qua những giọt lệ ấy, ở trung tâm tầm nhìn nhòe đi, giờ đây, là một bức ảnh đen trắng.
Khi tôi chớp mắt, ánh sáng chiếu rọi vào khung cảnh trong bức ảnh. Trái ngược với hiện thực. Thế giới xung quanh vẫn là đơn sắc, và chỉ có bức ảnh vốn dĩ mang màu đen trắng lại đang được điểm tô màu sắc. Giờ Vàng. Khoảng thời gian phép thuật ngập tràn ánh sáng. Màu của bầu trời mà tôi đã cùng cậu ấy ngước nhìn từ rất lâu về trước.
Giống hệt như bộ phim truyền hình mẹ xem cách đây không lâu. Xem tivi đen trắng chán ngắt, nên tôi đã giả vờ ngủ bên cạnh mẹ và chỉ lắng nghe những lời thoại.
『Khi nhìn thấy một thứ tuyệt đẹp. Khi ăn một món ngon. Khi ở bên người mình yêu quý. Khoảnh khắc nói chuyện điện thoại với người thương. Chắc chắn bóng tối sẽ tan biến.』
Chỉ cần có thế, thế giới sẽ được tô màu một cách quá đỗi dễ dàng.
Vì thế, tôi không còn sợ hãi nữa.
Tôi chớp mắt thêm lần nữa.
Ánh sáng vượt ra khỏi khung ảnh, lan tỏa khắp nơi.
Nước mắt tuôn rơi, và thế giới ngập tràn màu sắc.
Giống như đêm dài đằng đẵng đã kết thúc, và mặt trời đang dần ló rạng.
Giờ đây, tôi đang ở trong ánh sáng.
Tôi có thể nhìn rõ khuôn mặt của cậu ấy, Kazamatsuri Towa-kun.
A, thì ra cậu có khuôn mặt như thế này.
Hay bắt nạt, bám chị gái, thích chụp ảnh, dịu dàng và ấm áp. Một người như thế.
Người tôi thích, người đã lau đi những giọt nước mắt của tôi.
Tôi có cảm giác cuối cùng mình cũng đã nhìn rõ được người con trai mà tôi yêu thương đến mức bất giác cứ giữ khư khư bức ảnh ấy.
Cậu ấy chậm rãi lau đi những giọt nước mắt tuôn rơi lã chã, những giọt nước mắt không ngừng tuôn rơi của tôi. Bằng chiếc khăn tay hơi sờn cũ. Dù có rơi bao nhiêu nước mắt, màu sắc cũng không biến mất.
Tôi vô cùng hạnh phúc khi được nhìn thấy khuôn mặt của Towa-kun một lần nữa. Tôi túm chặt lấy áo cậu ấy. Thật mạnh, thật chặt để không buông ra, để không xa rời.
"Cậu chính là cậu bé lúc đó nhỉ."
"Ừ."
"Cậu đã giữ lời hứa nhỉ."
Giống như ánh sáng của những vì sao phải mất một thời gian dài mới chạm đến mặt đất, ánh sáng mà tôi từng dệt nên cùng cậu ấy ngày trước, giờ đây đã chạm đến tôi.
"Bà chị tôi đã dặn rồi mà. Phải giữ lời hứa. Chỉ vậy thôi."
Lại giấu sự xấu hổ như mọi khi.
Nhưng, đây là lần đầu tiên tôi nhận ra đôi má đang ửng đỏ ấy. Có lẽ, từ trước đến nay cậu ấy cũng đã đỏ mặt vài lần rồi. Tiếc vì đã bỏ lỡ, nên tôi quyết tâm. Từ giờ trở đi, tôi sẽ không bỏ lỡ nữa.
"Cảm ơn cậu."
"Không, đã bảo là..."
Một khi đã nói ra thì không thể dừng lại được.
"Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu, cảm ơn cậu."
Có nói bao nhiêu cũng không đủ. Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu. Nhưng, cậu ấy ôm chặt lấy tôi một lần duy nhất, rồi chậm rãi buông ra.
"Không phải đâu, chị Touka. Người phải nói lời cảm ơn là tôi mới đúng. Nhờ vậy mà cuối cùng tôi cũng có thể tiến lên phía trước một chút rồi."
"Không đâu. Cảm ơn vì lời cảm ơn của cậu."
"Gì vậy chứ."
Cậu ấy phì cười.
Đó không phải là một nụ cười xấu xí, mà là nụ cười đẹp nhất thế gian.
Nhìn thấy khuôn mặt ấy, tôi vừa thở phào nhẹ nhõm thì ngay lập tức...
Ngón áp út tay trái bỗng đau nhói. Tôi giật mình. Nóng như lửa đốt.
Cuống cuồng bóc miếng băng cá nhân ra,
"Hả?"
Vương miện sao đáng lẽ sẽ ban cho tôi điều ước, đang hóa thành ánh sáng và dần tan biến. Giống như tuyết tan chảy bởi hơi ấm của bàn tay, nó dần trở nên trong suốt. Lả tả. Những hạt sáng li ti bị gió cuốn đi.
Máu rút khỏi mặt, tôi bất giác hét lên.
"Đợi đã, đợi đã. Tại sao chứ."
Nhưng, không chạm tới được. Dù có vươn tay ra cũng không thể nắm lấy. Nó trượt qua kẽ tay tôi.
Hơi nóng và cơn đau kéo dài cho đến khi Dấu ấn vương miện sao biến mất hoàn toàn.
Tôi đã vượt qua thử thách rồi cơ mà, tại sao lại biến mất? Điều ước của tôi, chị gái tôi sẽ ra sao? Câu trả lời được mang đến bởi một cuộc điện thoại.
Là từ mẹ. Cơ thể tôi bất giác cứng đờ. Chắc chắn, chắc chắn là chuyện của chị gái. Towa-kun đặt tay lên bàn tay đang cầm điện thoại của tôi như để ngăn cơn run rẩy. Một chút dũng khí thắp lên trong tôi. Tôi nín thở, nhấn nút nghe.
"T-Touka? Con đang ở đâu vậy? Ở bệnh viện, chị con, chuyện là, Hina..."
Lời nói chẳng đâu vào đâu cả.
Mẹ cũng đang run rẩy giống hệt tôi, và tôi không thể nghe rõ được.
Nhưng, a, tôi thở hắt ra luồng hơi nãy giờ vẫn kìm nén sâu trong lồng ngực.
Bởi vì tôi nhận ra giọng nói của mẹ không hề mang màu sắc của sự bi thương.
Nhìn sang Towa-kun, cậu ấy gật đầu mạnh mẽ và đẩy lưng tôi.
"Chạy đi, chị Touka."
Lực đẩy quá mạnh khiến tôi suýt ngã. Tôi gồng mình trụ lại. Hướng về phía trước.
Thậm chí quên cả nhấn nút kết thúc cuộc gọi, tôi nắm chặt chiếc điện thoại vẫn đang văng vẳng tiếng của mẹ như một chiếc gậy tiếp sức, và lao đi.
Mục đích chỉ có một.
Chạy, chạy, chạy đi.
Phải đến nơi càng sớm càng tốt.
Dọc đường, tôi bị vài y tá mắng, nhưng đôi chân vẫn không dừng lại. Tim đau nhói, nhịp thở rối loạn, chắc chắn không phải chỉ vì tôi đang chạy. Hộc, hộc, hộc, hộc.
Cánh cửa phòng bệnh mà nhắm mắt tôi cũng có thể tìm đến đang mở toang.
"Chị ơi!"
Tôi thở dốc, gọi lớn.
Chậm rãi bước vào phòng bệnh.
Tôi nhìn thấy tấm lưng của bác sĩ phụ trách và các y tá của chị. Một đám đông mặc đồ trắng toát tụ tập trong căn phòng trắng toát. Họ đồng loạt quay về phía này.
Nhưng, đôi mắt tôi chỉ thu vào hình bóng duy nhất của một cô gái mặc bộ đồ khác màu.
Tấm rèm khẽ phồng lên, và ánh nắng ban mai chiếu rọi lên khuôn mặt ấy.
Đôi má hơi ửng hồng.
Đôi môi màu hồng nhạt.
"Touka."
Chị gái đang gọi tôi.
Một giọng nói thật hoài niệm.
Bị gọi tên, tôi bất chợt chùn bước. Chắc chắn chị đang hận tôi. Vì sự ích kỷ của tôi đã cướp đi vài năm thanh xuân quý giá của chị.
Nhưng, không sao. Bị hận cũng được. Bị mắng cũng chẳng sao.
Tôi khẽ đặt tay lên túi áo, nhận lấy sức mạnh từ bức ảnh nằm trong đó.
"Dạ? Chị gọi em ạ."
A, giọng tôi run rẩy mất rồi.
Có lẽ vì nó vẫn đang rung lên mạnh mẽ chưa từng thấy, nên cơn đau ở tim vẫn không dứt.
Và rồi, chị tôi nói thế này.
"Chuyện là, xin lỗi vì chị không đến kịp nha."
Tôi không hiểu chị đang nói gì.
"Dạ?"
"Trận đấu bóng rổ, em thắng chứ?"
Chị gãi má với vẻ mặt đầy hối lỗi.
Tôi nhận ra thời gian đang bắt đầu chuyển động.
Thời gian của tôi và chị vốn đã ngừng lại kể từ ngày hôm đó.
Cơ thể tôi tự động lao đi.
Tôi chạy đến bên chị, vùi khuôn mặt đẫm nước mắt vào vòng tay chị. Tôi khóc nức nở. Tôi biết bộ quần áo trắng toát của chị đang ướt sũng vì nước mắt của tôi. Khuôn mặt tôi chắc cũng tèm lem hết rồi. Nhưng, em xin lỗi. Bây giờ em không thể kìm lại được. Nước mắt cứ tuôn rơi không ngừng.
"Kho-Khoan đã. Touka. Á, dính nước mũi rồi kìa. Bẩn quá đi. Sao vậy, thua trận rồi à? Chị xin lỗi mà. Để đền bù, chị sẽ bao em ăn kem nha."
Không. Không phải vậy. Không phải đâu, chị ơi.
"Em thắng rồi. Em đã chiến thắng."
Bởi vì, chị xem, em đã có thể nhìn thấy thế giới ngập tràn màu sắc rồi.
Nụ cười của chị, em cũng nhìn thấy rất rõ.
Khi tôi đuổi theo chị Touka đến phòng bệnh, khung cảnh mở ra trước mắt tôi thực sự là một mớ hỗn độn.
Chị Touka thì khóc nức nở, chị gái của chị ấy thì bối rối không biết phải làm sao, còn bác sĩ và y tá thì lo lắng cho tình trạng của người bệnh nên đang cố kéo chị Touka ra.
Còn chị Touka thì cứ bám chặt lấy eo chị gái như một đứa trẻ hư.
Bàn tay tôi tự động di chuyển, chắc chắn là vì biểu cảm mà chị Touka lần đầu tiên cho tôi thấy.
Chị đang cười, một nụ cười vô cùng, vô cùng rạng rỡ.
Ánh sáng rất tốt.
Căn phòng ngập tràn cảm xúc hân hoan.
Chắc chắn nó sẽ được tô màu ngay cả trong cuộn phim đen trắng.
Tôi lấy nét, thu trọn hình bóng của họ vào trong khung hình.
Nhẹ nhàng bấm máy, cảm giác ấy lưu lại trong tay tôi sau một thời gian dài.
──Tách.
Cứ như vậy, sau một năm, tôi đã bắt được ánh sáng.
Chị Touka đang khóc nhưng vẫn mỉm cười, chị gái chị đang luống cuống nhưng vẫn mỉm cười, các bác sĩ và y tá đang bối rối nhưng vẫn mỉm cười.
Bất chợt, tôi tự hỏi tựa đề nào sẽ phù hợp cho bức ảnh này, và suy nghĩ nảy ra trong đầu.
Khung cảnh này, cũng là một ánh sáng nhỉ.
Nhưng, nếu là tôi đặt tên, chắc chắn sẽ là thế này.
Vì đúng như điều ước của Hoàng tử, Công chúa ngủ trong rừng sẽ thức giấc.
〝Điều ước của Hoàng tử Cam〟
Chỉ là một tựa đề đặt ra trong phút ngẫu hứng, nhưng ừm. Không tệ.
Nó hợp lý hơn tôi nghĩ.
Nhắc mới nhớ, Hoàng tử Cam, tức là hoa Thiên Điểu (Strelitzia reginae), ngoài ý nghĩa "Tình yêu kiêu kỳ" thì hình như còn có ý nghĩa này nữa. Nếu vậy thì...
Ngày hôm đó, điều mà chị Touka đã cầu xin thần linh, ánh sáng ấy, chẳng phải đã ngự trị sẵn trong cái tên của chị rồi sao.
〝Tương lai huy hoàng〟
Thứ mà chị Touka đã ước nguyện. Thứ mà chị đã chạm tới.
Và, thứ mà chị đã nắm lấy.
Tôi in sâu tất cả vào cuộn phim không sót lại chút gì, và bản thân tôi cũng bước một bước vào căn phòng ngập tràn ánh sáng.
Có lẽ, tôi cũng đang cười từ tận đáy lòng giống như họ.
Cơn đau trong lồng ngực, đã lùi xa thêm một chút.
4
──Keng.
Âm thanh của điều ước được thực hiện vang lên.
Điều ước của ai đó đã thành hiện thực, dấu ấn khắc trên ngón tay người đó bong ra, hóa thành một tinh thể giống như pha lê, và rơi xuống chiếc lồng.
Đây là điều ước của Oumi Touka.
Mảnh vỡ Miracutia nhuốm màu cam, vô cùng, vô cùng xinh đẹp.
Dưới gốc cây Miracutia có một cô gái đang đứng.
Nhìn cô ấy mặc trang phục vu nữ, tôi bất giác bật cười khúc khích. A, thật kỳ lạ. Vu nữ là những người phụ nữ phục vụ thần linh cơ mà. Theo một nghĩa nào đó, việc cô gái không phù hợp nhất trên thế giới này lại mặc bộ đồ đó thật nực cười.
Bởi vì, đứa trẻ này là──
Ánh mắt của cô ấy đang dán chặt vào một cành cây được gọi là Nụ hoa của điều ước.
Nụ hoa sẽ nở rộ vào khoảnh khắc điều ước của ai đó thành hiện thực mỗi năm một lần, rốt cuộc đã không hề nở trong suốt một năm qua.
Nhưng, ngay lúc này, nụ hoa trên cành cây ấy đang chậm rãi hé mở. Màu trắng ánh trăng đang dần nhuốm màu hồng. Tuy nhiên, chỉ có một nụ thôi. Vì điều ước này vẫn đang trên đường hoàn thiện.
Sau khi chứng kiến điều đó, cô ấy tựa lưng vào thân cây.
Cô ấy nhẹ nhàng gom lấy ánh sáng lọt qua kẽ lá vào trong tay, giống như một ai đó ngày trước.
Ánh sáng trắng tinh khôi lay động trong lòng bàn tay. Đung đưa, đung đưa.
"Này,"
Giọng nói thì thầm cất lên không còn mang sự mềm mỏng như thường ngày.
Thay vào đó là một âm hưởng thiêng liêng nào đó ngự trị.
Sự thật mà cả Towa - người bị ép phải nhận thức là bạn thanh mai trúc mã, và Kuroe-chan - người cứ đinh ninh đó là chị gái mình, đều không hề hay biết.
"Này, Ngài. Ngài ở đây có ổn không?"
Tối qua, khi cô ấy ngước nhìn mặt trăng cũng vậy, có vẻ như dù tôi có giấu mình đi chăng nữa, cô ấy vẫn biết tôi đang ở đâu. Quả nhiên là không thể sánh bằng bản gốc được.
Chỉ có tiếng gió thổi.
Cây cối xào xạc rung rinh, và cô ấy đưa tay giữ lấy mái tóc.
"Ngài không cần ở cạnh em trai sao?"
Rồi, nhìn vào khoảng không vô hình, cô ấy thở dài. Hiếm khi thấy cô ấy tỏ ra bực dọc như vậy.
"Haa. Nếu có ở đó thì trả lời đi. Tôi đang nói với cô đấy."
Bị nói thẳng thế này thì chắc không thể giả vờ không biết được nữa rồi.
Thủ phạm chính của câu chuyện suốt một năm qua, và cũng là người duy nhất trên thế giới có thể nhìn thấy tôi - chủ nhân thực sự của điều ước.
Cái tên của con người mà tôi đã ban cho vị thần bị giam cầm ở thị trấn này, vị thần từng khao khát được nhìn thấy thứ đẹp đẽ nhất thế gian. Vị thần thay thế, màu trắng của Ngài.
Vì thế, tên con người của cô ấy là Kamishiro Hakuno.
Chỉ trong đôi mắt của cô ấy, hình bóng của tôi mới phản chiếu.
Hình bóng của tôi, kẻ đã nhuốm màu trắng toát vì điều ước, kẻ tạm thời có được sức mạnh của thần linh.
"Cuối cùng cô cũng chịu lộ diện. Chắc cô đã luôn dõi theo chúng tôi nên không thấy vậy, nhưng trước mắt tôi cứ nói thế này nhé. Lâu rồi không gặp."
Ngón tay Hakuno vươn tới gáy tôi, chạm vào bí mật được che giấu dưới mái tóc trắng của tôi.
Bị vuốt ve, cơ thể tôi bất giác giật nảy lên phản ứng lại, có chút xấu hổ. Dù ngón tay cô ấy lạnh như băng tuyết, nhưng nơi bị chạm vào lại nóng rát và đau nhói.
Bởi vì ở đó có khắc dấu ấn chứng minh tôi là vật sở hữu của cô ấy.
Bông hoa ánh sáng đẹp nhất thế gian.
Vương miện sao đích thực, thứ được phép tận hưởng sự chúc phúc của thần linh.
Và rồi, với khuôn mặt vô cảm, cô ấy gọi tên tôi.
"Kazamatsuri Iroha. Không, hỡi bề tôi yêu dấu, yêu dấu của ta."
──Linh hồn ban phước của ta.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
