Để chuyện này không bao giờ lặp lại. Một lần nữa, tôi sẽ chết cùng cậu.

Truyện tương tự

Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

(Đang ra)

Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

Furuno John

Cứ ngỡ chỉ là một trò đùa nên tôi mới nhận lời cầu hôn, nào ngờ sáng hôm sau, một chị gái xinh đẹp đã xuất hiện với tờ giấy đăng ký kết hôn trên tay!!!

3 8

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

(Đang ra)

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

Rakuda (駱駝)

Ở trường tôi có một tên y như nhân vật chính trong truyện rom-com. Hoàn toàn chẳng có gì nổi bật, vậy mà vì lý do nào đó, lúc nào xung quanh cậu ta cũng toàn là những cô gái xinh đẹp, quả là không bìn

18 839

Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

(Đang ra)

Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

Hayaken

Anh nhanh chóng bắt tay vào công cuộc biến nghề nghiệp yếu ớt này thành một sức mạnh đáng gờm khiến ai cũng phải dè chừng. Thế nhưng, Ren chẳng hề hay biết một cú sốc khác đang chờ đợi mình.

2 5

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

1 3

Thanh Gươm Dẫn Lối

(Đang ra)

Thanh Gươm Dẫn Lối

Quiet / Toi8

Một câu chuyện fantasy kiểu “nhân vật chính gần như mạnh nhất” —vừa nghiêm túc vừa bi hài.

21 454

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

281 1607

WN - Chap 6: Lời hứa

Chap 6: Lời hứa

Đó là buổi sáng sau chuỗi "lịch sử đen tối" với Natsuki và thầy Atsuta.

Tôi đến trường, trao đổi vài lời chào hỏi bâng quơ với bạn cùng lớp rồi tiến về chỗ ngồi. Trên đường đi, tôi lướt qua Natsuki khi cô ấy đang mải mê đọc sách. Tôi đã đắn đo không biết rằng có nên im lặng đi qua hay không, nhưng nhớ lại lời Natsuki dặn đừng phớt lờ cô ấy nữa, tôi quyết định cất lời chào:

"Chào buổi sáng, Natsuki."

Nhưng cô ấy thậm chí chẳng thèm liếc mắt nhìn tôi lấy một cái, vẫn lẳng lặng dán mắt vào trang sách. Dù vậy, tôi biết cô ấy không phải không nghe thấy, bởi đôi bàn tay đang cầm cuốn sách của cô ấy khẽ run rẩy.

Có vẻ như sự việc trên sân thượng hôm qua đã gieo rắc vào lòng cô ấy một nỗi sợ hãi không hề nhỏ. Cũng phải thôi, ai mà chẳng thấy nguy hiểm khi một tên con trai chẳng thân thích gì lại đột nhiên rủ mình cùng chết cơ chứ.

Tôi khẽ mỉm cười, bước qua Natsuki và ngồi xuống chỗ của mình. Đang lúc mở cặp sắp xếp đồ đạc, tôi cảm thấy có người ngồi xuống ngay phía trước.

"Dân Tokyo đến cả lời chào cũng không biết đáp lại cơ à?"

Một người bạn cùng lớp, chắc hẳn đã chứng kiến cảnh lời chào của tôi bị ngó lơ, lên tiếng với giọng mỉa mai.

"Đừng có nói kiểu đó."

Tôi ngước lên đáp lại. Hóa ra là cô bạn thanh mai trúc mã của tôi, Koyoi.

"Chào buổi sáng, Koyoi."

"Ừ, chào buổi sáng."

Koyoi đáp lại nhưng nhìn tôi với vẻ mặt khó hiểu, có lẽ vì tôi vừa lên tiếng bênh vực Natsuki. Để lảng chuyện, tôi hỏi cô ấy:

"Cậu có việc gì cần tìm tớ à?"

"Không, tớ chỉ đang cố an ủi cậu bạn thanh mai trúc mã đang suy sụp vì bị cô gái xinh đẹp nhất trường ngó lơ thôi."

Koyoi nói bằng giọng hằn học. Dù cô ấy không ưa Natsuki, nhưng tôi đoán cô ấy cũng phải thừa nhận rằng vẻ ngoài của Natsuki là cực kỳ xuất chúng.

"Này, sao hôm qua cậu lại chạy mất dạng thế? Ý tớ là, dạo này cậu cứ tránh mặt tớ suốt đúng không?"

Đã hơn một tuần kể từ khi tôi tỏ tình với cô ấy, và vì cảm giác gượng gạo nên chúng tôi vẫn chưa thể nói chuyện tử tế với nhau. Nhưng chuyện đó cần phải thay đổi. Koyoi không làm gì sai, và việc cứ lảng tránh cô ấy quả thực là rất đáng trách.

"Xin lỗi cậu."

Tôi lên tiếng xin lỗi khiến Koyoi ngẩn người. Chắc cô ấy không ngờ tôi lại xin lỗi trực tiếp như vậy.

"Vì bị Koyoi-chan yêu dấu đá nên tớ thất tình đau khổ quá, nên cứ thấy ngại khi nói chuyện với cậu thôi."

Tôi nói với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, khiến Koyoi chỉ biết thốt lên "Hả?". Nghe những lời xấu hổ đó từ miệng tôi, cô ấy đỏ bừng mặt vì bất ngờ.

"—Đồ ngốc," cô ấy nói rồi đứng phắt dậy. "Từ giờ trở đi, đừng có mà ngó lơ tớ nữa đấy."

Nói đoạn, Koyoi quay lưng đi thẳng về chỗ. Nhìn theo bóng lưng cô ấy, tôi chợt nhận ra Natsuki đang lén quan sát mình từ phía xa. Nhưng khi tôi vừa quay sang, Natsuki đã lập tức tránh ánh mắt đi chỗ khác.

Chuyện gì đang xảy ra thế nhỉ? Tôi tự hỏi.

"Xem ra cậu cuối cùng cũng tỉnh ngộ rồi đấy, Akki."

"Cậu chẳng việc gì phải yêu đương sớm đâu, rồi sẽ đến ngày cậu thấy mừng vì mình bị đá cho mà xem."

Mấy tên con trai xung quanh, vốn nãy giờ vẫn hóng hớt cuộc trò chuyện giữa tôi và Koyoi, tiến lại vỗ vai đầy thân thiện. Trông đứa nào đứa nấy cũng như đang cố nhịn cười.

"Im đi."

Sau đó, đám bạn cùng lớp cứ thế trêu chọc tôi cho đến khi giờ sinh hoạt buổi sáng bắt đầu.

...

Tôi bắt đầu nói chuyện bình thường lại với Koyoi, nhưng với Natsuki thì tuyệt nhiên không nói lời nào, và những ngày tháng cứ thế trôi qua.

Kỳ nghỉ hè của "vòng lặp thứ hai" năm cuối cấp sẽ bắt đầu từ ngày mai. Buổi lễ bế giảng đã kết thúc, việc duy nhất phải làm hôm nay là ra về. Tuy nhiên, phần lớn bạn học của tôi đều mang vẻ mặt u ám. Từ ngày mai, họ sẽ phải vùi đầu vào các lớp học bù và ôn luyện hè. Đó là "mùa hè thi cử" của giới học sinh, và chẳng mấy ai có thể thảnh thơi mà nghỉ ngơi được.

——Tôi đứng dậy, tâm trí vẫn đang nghĩ về mùa hè bận rộn đó.

Đang định bước ra cửa để về nhà thì Natsuki bỗng đứng dậy. Cô ấy nhìn tôi và nói:

"Lên sân thượng gặp tôi."

Nói xong, cô ấy liền rời khỏi lớp. Mọi chuyện diễn ra nhanh đến mức tôi còn chẳng kịp phản ứng. Tôi suýt chút nữa đã ngờ rằng mình nghe nhầm, nhưng vẫn quyết định lên sân thượng để xác nhận cho chắc chắn.

Khi tôi đến trước cánh cửa dẫn ra sân thượng, ổ khóa đã được mở. Hóa ra tôi không nghe lầm. Tôi đẩy cửa bước ra ngoài.

Khác với lần trước, mùa mưa đã kết thúc, bầu trời lúc này tràn ngập ánh nắng chói chang. Và ở giữa sân thượng, Natsuki đang đứng đó. Nhận ra tiếng cửa mở, cô ấy quay đầu lại. Tôi bước tới gần và hỏi:

"Cậu tìm tớ có việc gì?"

"Cậu đã nói gì với mấy đứa gal ngốc nghếch đó vậy?"

Thay vì trả lời, Natsuki hỏi ngược lại tôi.

"Tớ đã nói dối và bảo họ nên ngừng quấy rối cậu trước khi lọt vào tầm ngắm của giáo viên."

"Tính cách của cậu đúng là tệ thật đấy."

Natsuki mỉm cười trước câu trả lời của tôi.

"Làm sao cậu lại kết luận như vậy?"

"Vì tôi thấy dạo này mấy cô nàng đầu óc rỗng tuếch đó bỗng dưng im hơi lặng tiếng hẳn."

"Cũng có lý."

Natsuki gật đầu hài lòng.

"Ngay ngày hôm sau khi chúng ta nói chuyện trên sân thượng, tôi không còn nghe thấy những lời mỉa mai hay bị bắt nạt từ họ nữa. Xét về thời điểm thì tôi biết ngay là do cậu làm... Nhưng tại sao cậu lại làm thế?"

Cô ấy dường như đang chất vấn hành động của tôi.

"Vì tớ đã làm cậu sợ khi đột ngột rủ cậu cùng chết đúng không? Nên tớ chỉ muốn bù đắp lại chút thôi."

"Cái đó đúng là cực kỳ biến thái và đáng sợ thật."

"Tớ thực lòng xin lỗi..."

Tôi cúi đầu trước Natsuki khi cô ấy đang khoanh tay tự ôm lấy mình.

"Không sao. Cậu đã làm cuộc sống ở trường của tôi bớt căng thẳng hơn một chút. Tôi không để tâm nữa đâu."

Natsuki nói vậy, nhưng tôi vẫn còn hoài nghi.

"Dù thế, cậu vẫn thường xuyên liếc nhìn tớ trong giờ học và giờ giải lao... Là vì cậu vẫn còn cảnh giác với tớ hay sao?"

Lúc đầu, tôi nghĩ Natsuki nhìn tôi chỉ vì tôi nói chuyện với Koyoi. Nhưng sau đó, cô ấy vẫn cứ liếc nhìn tôi theo cách tương tự, khiến tôi thấy áy náy vì nghĩ mình đã gây ra bóng ma tâm lý cho cô ấy...

"Không phải vì cảnh giác... Mà là vì thấy khó chịu."

"Khó chịu?"

Tôi thầm nghĩ: [Thôi xong, chắc cô ấy biết mình là người nhảy vọt thời gian rồi]. Đùa thôi, tôi đoán một học sinh trung học khó mà đoán ra được điều đó đâu...

Cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi rồi mở lời:

"Ngữ điệu."

"Ngữ điệu thì làm sao?" tôi hỏi, chưa hiểu cô ấy định nói gì.

"Trong lớp, và khi nói chuyện với bạn bè, cậu có giọng địa phương vùng quê rất rõ đúng không?"

"Thì sao...?"

Tôi đáp lại một cách bâng quơ. Quả thực, tất cả học sinh và giáo viên ở trường này, bao gồm cả tôi, đều có ngữ điệu rất đặc trưng dù không dùng từ địa phương. Ở kiếp trước, sau khi lên đại học ở Tokyo, trước khi quen với giọng tiêu chuẩn thì tôi thường xuyên bị bắt bẻ vì cái giọng địa phương của mình.

"Nhưng khi nói chuyện với tôi... cậu lại không hề có chút giọng địa phương nào cả."

"Cái đó là—"

Natsuki không có giọng địa phương vì cô ấy nói giọng tiêu chuẩn, nhưng chẳng có lý do gì để tôi cũng nói được như cô ấy cả. Tôi cứng họng im lặng. Natsuki nhìn tôi đăm đăm rồi khẽ mỉm cười dịu dàng.

"Tôi không biết cậu đã luyện tập từ bao giờ. Chẳng phải cậu đã nói thế này hôm trước sao?"

Natsuki hỏi, và tôi nhớ lại những gì mình đã nói với cô ấy. Khi đó tôi đã bảo: [Cậu thực sự chỉ muốn hòa nhập với mọi người sớm nhất có thể mà thôi, đúng không?].

"Cậu là một chàng trai tỉnh lẻ, nhưng đã cố gắng hết sức để hòa hợp với tôi đúng không? Thái độ đó đáng khen đấy."

Natsuki nói với giọng trêu chọc.

"Thì... sau này khi lên đại học ở Tokyo, tớ không muốn bị coi thường là dân quê cục mịch nên đã âm thầm luyện tập thôi."

"Hửm. Vậy thì cứ coi như là thế đi nhỉ?"

Natsuki đáp lại mà không thèm che giấu nụ cười mỉa mai. Dù là một gã U30 mà lại bị một cô bé trung học trêu chọc thì cũng chẳng mấy dễ chịu, nhưng tôi mừng vì bóng ma tâm lý mà mình gây ra cho cô ấy có vẻ đã tan biến——

Đang tự trấn an mình như vậy, cô ấy bỗng trở nên nghiêm túc.

"Được rồi."

Cô ấy đột nhiên lẩm bẩm. Tôi chờ đợi cô ấy nói tiếp.

"Tôi hứa."

Giọng cô ấy trở nên trầm mặc, khác hẳn với vẻ cợt nhả lúc nãy.

"Khi nào tôi quyết định chết—— cậu sẽ đi cùng tôi."

Tôi không biết điều gì đã khiến cô ấy thay đổi ý định so với lần trước trên sân thượng. Nhưng khi nghe những lời đó, lòng tôi bỗng trào dâng một cảm giác nhẹ nhõm...

Cùng với cô ấy, tôi có thể kết thúc vòng lặp cuộc đời vô nghĩa này.

"Cảm ơn cậu..." tôi nói.

"Không có gì."

Dứt lời, cô ấy nở một nụ cười đẹp nhất mà tôi từng thấy. Nhưng vẻ đẹp đó thật mong manh, mong manh đến mức khiến tôi liên tưởng đến chính [cái chết] của mình.

Cứ như vậy, Mirai Natsuki và tôi đã trao nhau lời hẹn ước cùng tự sát.

——Và cũng chẳng mất bao lâu, chúng tôi đã thực hiện lời hứa đó trong một tương lai rất gần.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!