Để chuyện này không bao giờ lặp lại. Một lần nữa, tôi sẽ chết cùng cậu.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

40 139

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

113 905

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

78 1053

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

76 962

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

34 127

WN - Chap 10: Bài tập

Chap 10: Bài tập

Vài ngày đã trôi qua kể từ khi Koyoi bày tỏ lòng mình với tôi. Suốt thời gian đó, tôi chẳng mảy may đoái hoài đến các buổi học bổ túc mà chỉ vùi đầu vào công việc làm thêm. Koyoi có liên lạc một lần để nhắc tôi lo mà học hành, nhưng tuyệt nhiên không bảo tôi phải đến trường.

Hôm nay tôi vẫn có ca làm. Đang lúc chuẩn bị rời phòng thì điện thoại rung lên; màn hình hiển thị cái tên Natsuki. Vẫn còn chút thời gian trước giờ làm, tôi nhấn nút nghe.

[ Cậu có đang học hành tử tế không đấy? Còn bài tập hè thì sao? ]

Câu hỏi đường đột khiến tôi ngớ người: "Tớ chưa làm chữ nào..."

[ Biết ngay mà. ]

Cô ấy khẽ thở dài rồi hỏi tiếp: [ Thế bao giờ thì cậu được nghỉ hả cái tên-làm-thuê kia? ]

"Ngày nghỉ tiếp theo của tớ là... thứ Sáu tuần này."

[ Vậy thì 1 giờ 30 chiều thứ Sáu, tại nhà hàng gia đình hôm trước. Nhớ mang theo toàn bộ bài tập hè đấy. ]

Natsuki nói xong thì cúp máy cái rụp. Tôi hơi khó chịu vì cô ấy tự tiện quyết định lịch trình của mình, nhưng có lẽ cô ấy thực lòng lo lắng cho cái sự nghiệp học hành bết bát của tôi nên mới không thể làm ngơ. Tôi lẳng lặng ghi chú vào lịch điện thoại rồi đi làm.

Và rồi ngày thứ Sáu cũng đến.

"Hừm, đến rồi à."

Khi tôi bước vào nhà hàng, Natsuki đã ngồi đó trong bộ đồng phục, hẳn là cô ấy vừa tan buổi học bổ túc. Cô ấy vừa ăn mỳ Ý vừa hỏi tôi đã dùng bữa trưa chưa. Tôi đáp đã ăn rồi và gọi một suất đồ uống tự chọn.

"Được rồi. Ăn xong tôi sẽ giúp cậu làm bài tập. Lo mà biết ơn đi đấy."

Natsuki vênh mặt đầy kiêu hãnh trong khi đưa nĩa mỳ lên miệng.

"Vâng vâng, cảm ơn cậu nhiều lắm."

Tôi đáp có lệ rồi liếc nhìn cô ấy. Đáng lẽ một học sinh bận rộn như Natsuki nên dành thời gian cho việc học của chính mình, vậy mà cô ấy lại bỏ công sức giúp đỡ một kẻ trốn học như tôi. Cô ấy tốt bụng hơn tôi tưởng nhiều.

Nhận ra ánh mắt của tôi, cô ấy thắc mắc: "Gì thế?"

"Cậu có muốn uống thêm gì không?" Tôi nhìn cái ly gần cạn của cô ấy.

"Trà đá." Cô ấy đáp gọn lỏn.

Tôi đi rót trà cho cả hai rồi quay lại chỗ ngồi, lấy đống bài tập từ trong cặp ra. Đây là lần đầu tiên ở kiếp thứ hai này tôi nhìn vào đống bài tập hè. Có những kiến thức đã bay sạch khỏi đầu, nhưng cũng có vài thứ tôi vẫn nhớ rõ đến lạ lùng. Tôi lật từng trang giấy với một cảm giác hoài niệm khó tả.

"Xong rồi đây." Natsuki kết thúc bữa trưa, lau dọn bàn ghế gọn gàng sau khi nhân viên thu dọn đĩa. "Cậu cứ làm những phần mình biết, chỗ nào thắc mắc thì hỏi tôi."

Thế là tôi chẳng ngại ngần gì mà hỏi tới tấp.

...

"Cái gì đây? Cậu bảo cậu đứng hạng 20 trong khối thật đấy à?"

"Chắc tại tớ làm thêm nhiều quá nên kiến thức nó rò rỉ đi đâu mất rồi."

"Chuyện này không đùa được đâu nhé."

Natsuki từ vẻ kinh ngạc ban đầu giờ đã chuyển sang lo lắng thực sự. Tuy nhiên, phải thừa nhận là phong cách giảng bài của cô ấy rất tuyệt. Những vấn đề tôi từng quên bỗng chốc hiện về rõ mồn một.

"Vừa dạy xong là làm được ngay này..."

"Tại Natsuki dạy hay quá nên tớ nhớ ra ngay thôi."

"Cái lạ ở đây là cậu đã là học sinh cuối cấp mà còn ham làm thêm đến mức quên cả kiến thức thi đại học đấy."

Nói xong, Natsuki kiểm tra đồng hồ. Tôi nhìn lên đồng hồ treo tường trong tiệm; đã 5 giờ chiều rồi. Mải mê học đến mức thời gian trôi qua nhanh như chớp mắt.

"Hôm nay thế thôi, tôi mệt rồi. Hẹn cậu lần tới."

"Cậu định giúp tớ tiếp à? Việc học của cậu có ổn không đấy?"

Natsuki ngẩn người nhìn tôi: "Cậu đang hỏi tôi đấy à?" Rồi cô ấy tiếp tục: "Yên tâm đi, tôi không dạy không cho cậu đâu."

"Cậu định lấy tiền làm thêm của tớ à...?"

"Không đời nào." Cô ấy chống cằm xuống bàn. "Tôi chẳng biết gì về cái thị trấn này cả. Dẫn tôi đi tham quan đi."

Sau khi thanh toán xong, cô ấy bảo tôi dẫn đến bất kỳ chỗ nào mà tôi thấy tâm đắc, thế là tôi đưa cô ấy đến một nơi đầy ắp kỷ niệm. Đó là con sông mà tôi thường tụ tập với đám bạn hồi tiểu học.

"Oa, không ngờ lại có một con sông đẹp thế này tồn tại đấy."

Dù đã quá 5 giờ chiều nhưng trời vẫn còn khá sáng. Mặt nước phản chiếu những tia nắng cuối ngày, lấp lánh như dát vàng. Đã lâu lắm rồi tôi mới quay lại đây.

"Này, ở đây có câu cá được không?" Natsuki tò mò nhìn một cụ già đang cầm cần câu.

"Chỗ này nổi tiếng với cá Ayu đấy."

"Tôi cũng muốn câu!" Natsuki nở một nụ cười rạng rỡ.

"Tớ không có cần. Bình thường toàn đi mượn bạn, vả lại còn phải mua vé câu của hiệp hội ngư nghiệp nữa mới được phép, nên giờ không câu được đâu."

Nghe tôi nói vậy, Natsuki lộ rõ vẻ thất vọng. "Nhưng mà, mình lội sông cũng được nhỉ."

Nghĩ là làm, cô ấy tháo tất và giày, chân trần bước xuống dòng nước.

"Lạnh quá đi mất!" Natsuki phấn khích reo lên.

"Cậu cũng xuống đây đi!"

Tôi tháo xăng-đan rồi bước xuống, lòng thầm nghĩ thật phiền phức. "Lạnh thật!" Tôi cũng phải ngạc nhiên trước cái lạnh của dòng sông.

Tôi nhìn Natsuki đang mải mê cố dùng tay không vồ lấy mấy con cá Ayu đang bơi lượn, nhưng chẳng thành công lần nào. "Cảm giác như nó vừa chạm vào đầu ngón tay rồi ấy." Cô ấy hậm hực nói. Tôi cũng thử một phen nhưng kết quả chẳng khá hơn.

Một lúc sau, hai đứa ngồi cạnh nhau trên bờ đá, để đôi chân ngâm dưới làn nước mát.

"Tôi chưa bao giờ ăn cá Ayu cả."

"Nó nhiều xương dăm lắm, nhưng nướng muối thì ngon tuyệt cú mèo."

"Ra vậy... Thế tôi phải cố thêm chút nữa mới được." Natsuki xắn tay áo lên.

"Thôi đi. Lúc nãy tớ không nói vì biết cậu chẳng bắt được đâu, nhưng ở đây bắt cá bằng tay cũng phải có vé câu đấy."

"Thế ra nãy giờ tôi phí công vô ích à!" Natsuki lườm tôi đầy trách cứ.

"Đành chịu thôi." Cái vẻ thất vọng của cô ấy làm tôi không nhịn được cười. Thật hiếm khi thấy cô ấy như thế này, khác hẳn với vẻ lầm lì thường thấy ở trường.

"Tôi sinh ra và lớn lên ở Tokyo, nên đây là lần đầu tôi làm chuyện này... Thú vị thật đấy." Natsuki mỉm cười nhìn mặt nước.

Tôi quyết định hỏi điều mình thắc mắc: "Sao đột nhiên cậu lại muốn tìm hiểu về cái thị trấn này?"

"Năm sau tôi sẽ lên Tokyo học đại học và rời bỏ cái nơi chết tiệt này. Chắc là sẽ chẳng bao giờ quay lại đâu." Natsuki nói một cách thản nhiên, chẳng chút buồn bã. "Tôi chẳng có kỷ niệm đẹp nào ở đây cả. Khi trưởng thành và nhớ về thị trấn này, chắc tôi sẽ chỉ nghĩ đây là nơi tồi tệ nhất mình từng đặt chân đến."

Nếu cô ấy sống đến tương lai xa xôi thì cô ấy hẳn đã đúng, bởi ký ức trung học sẽ chỉ gắn liền với những lần bị bắt nạt.

"Nhưng tôi chẳng biết gì về nơi này cả. Thật không công bằng khi cứ gọi nó là 'nơi chết tiệt' trong khi mình mù tịt về nó, đúng không? Tôi chỉ muốn xem cái vùng quê rách nát này có gì trước khi chính thức kết luận về nó thôi."

"Nơi chết tiệt sao... Cũng thường thôi, người ta vẫn hay dìm hàng bất cứ thứ gì một cách vô trách nhiệm khi chưa hiểu rõ về nó mà." Nghe Natsuki nói vậy, tôi dù hơi kinh ngạc nhưng cũng tán thành. Việc thóa mạ người khác một cách vô trách nhiệm là chuyện quá thường tình trong thời đại này.

"Điều đó cũng giống như lũ người cứ thích nói xấu tôi mà chẳng hiểu gì về tôi vậy. Tôi là người tử tế hơn bọn họ nhiều, nên sẽ không làm mấy chuyện tầm thường đó đâu."

Lời khẳng định của Natsuki làm tôi hoàn toàn bị thuyết phục. Có lẽ đó chính là ý chí sắt đá của cô ấy. Tôi không phủ nhận cũng chẳng tán thành. Đúng hay sai không quan trọng, nhưng tôi nghĩ sống với những suy nghĩ như vậy thật là mệt mỏi.

Giữa lúc tôi im lặng, Natsuki cúi đầu lẩm bẩm: "Nhưng mà... nhờ có cậu, có lẽ tôi đã hơi thích nơi này một chút rồi."

Tôi nhìn nghiêng khuôn mặt cô ấy khi mặt trời dần khuất bóng: "Lần tới, tớ sẽ dẫn cậu đi chỗ khác."

Nghe vậy, cô ấy liếc nhìn tôi: "Được thôi, cảm ơn cậu."

Natsuki thì thầm nhỏ nhẹ. Trông cô ấy có vẻ đang rất vui—— Đôi gò má của cô khẽ ửng hồng dưới ánh hoàng hôn rực rỡ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!