Để chuyện này không bao giờ lặp lại. Một lần nữa, tôi sẽ chết cùng cậu.

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

40 139

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

113 905

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

78 1053

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

76 962

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

34 127

WN - Chap 12: Sự thay đổi và chất xúc tác

Chap 12: Sự thay đổi và chất xúc tác

Kỳ nghỉ hè cuối cùng đã khép lại.

Chẳng phải do tôi tưởng tượng đâu, nhưng rõ ràng là sắc mặt đám bạn cùng lớp trông nhợt nhạt hơn hẳn so với học kỳ một. Cũng dễ hiểu thôi, khi mà chúng nó vùi đầu vào sách vở đến mức chẳng buồn bước chân ra ngoài. Trái ngược với đó, làn da của tôi sau chuỗi ngày rong ruổi giao pizza dưới cái nắng thiêu đốt đã trở nên rám nắng hoàn toàn, khiến tôi trông lạc quẻ hẳn so với phần còn lại.

Đám bạn nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thương hại. Chắc chúng đang nghĩ rằng tôi vì thất tình mà đến cả tâm trí ôn thi cũng chẳng còn. Vì không ai nói thẳng vào mặt, nên tôi cũng chẳng buồn giải thích làm gì. Kỳ thi tuyển sinh đã cận kề, tôi đoán chúng nó cũng sớm chẳng còn hơi sức đâu mà lo chuyện bao đồng.

"Em quá hời hợt với việc học. Đó là lý do tại sao điểm số lại lẹt đẹt như thế."

Học kỳ hai bắt đầu được một tuần, tôi bị gọi lên văn phòng giáo viên để nhận một trận lôi đình từ thầy chủ nhiệm. Nhìn vào vết cháy nắng trên da, thầy đoan chắc rằng tôi đã bùng học bổ túc để đi chơi bời suốt mùa hè.

Sau kỳ nghỉ, tôi vừa trải qua một bài kiểm tra phân loại. Kết quả, tôi đứng thứ 23 của khối, tụt nhẹ so với vị trí thứ 16 ở kỳ thi cuối kỳ trước. Với một kẻ lần đầu làm bài thi trung học sau mười năm như tôi, đây là kết quả vượt ngoài mong đợi. Tất nhiên, thành tích này có công lớn từ những buổi kèm cặp của Natsuki.

"Kỳ thi đại học là cuộc chơi tập thể. Nếu trong lớp có một đứa thiếu động lực như em, nhuệ khí của cả lớp sẽ bị ảnh hưởng. Hiện tại điểm số của em vẫn ổn, nhưng sẽ chẳng bao lâu nữa em sẽ trượt dài thôi."

Thầy dường như rất tức giận vì tôi đã phá vỡ sự gắn kết của lớp bằng việc trốn học, dù điểm số hiện tại của tôi vẫn dư sức đỗ vào nguyện vọng một. Tôi khẽ cúi đầu rồi rời khỏi văn phòng.

"Ô, Akki về rồi kìa!"

Iori gọi với khi tôi vừa bước chân vào lớp. Giờ đã tan học, và trong phòng chỉ còn mình cô ấy. Có vẻ cô ấy đã đợi tôi từ nãy đến giờ.

"Bị thầy mắng hả... sao rồi?" Cô ấy hỏi với ánh mắt lấp lánh đầy vẻ hào hứng.

"Thầy cáu vì điểm tớ bị sụt."

"Tớ biết ngay mà!" Iori khoái chí. "Thế điểm tụt đến mức nào rồi? Cậu hạng bao nhiêu?"

"Hạng 23."

"Ra vậy, hạng 23 cơ đấy." Iori cười rạng rỡ rồi giơ ngón tay giữa về phía tôi. "Điểm thế mà vẫn kêu là sụt à! Đùa tớ đấy à?"

Cô ấy lườm tôi rồi tiếp tục: "Hóa ra lý do cậu không rủ Towa đi chơi suốt mùa hè không phải vì bận làm thêm, mà là vì cậu lén lút học hành vào mỗi lúc rảnh rỗi đúng không! Đồ phản bội."

Tôi chỉ biết lẳng lặng gật đầu. Iori thở dài đầy thất vọng: "Cứ tưởng Akki cũng sẽ hỏng bét giống Towa chứ. Đến cả Rikarino dạo này cũng bắt đầu học hành nghiêm túc rồi..."

Trông cô ấy có vẻ buồn chán, tôi bèn lên tiếng: "Hôm nay tớ hơi bực vì bị mắng vô lý, nếu cậu rảnh thì đi chơi với tớ một lát đi."

Iori ngẩn người nhìn tôi: "Ý cậu là Towa chỉ là 'người thay thế' mỗi khi Akki thấy tiện thôi sao...?" Cô ấy làm bộ giả vờ khóc. Tôi phớt lờ màn kịch đó và nói:

"Đi karaoke trước cổng ga đi. Xả stress tốt lắm đấy."

"Ồ, duyệt luôn! Akki, phải hát tặng tớ một bản tình ca đấy nhé."

Tâm trạng Iori lập tức xoay 180 độ. Nghe những lời đó, một cảm giác hoài niệm khó tả dâng lên trong lòng tôi.

"Được thôi, tớ sẽ hát." Tôi đáp lại một cách đầy sức sống.

"Này... dạo này cậu với Towa có vẻ thân thiết nhỉ?"

Khoảng một tháng đã trôi qua kể từ khi học kỳ hai bắt đầu. Đột nhiên, Koyoi sang phòng tôi rồi ngồi bệt xuống giường, nhìn trân trân vào tôi và đặt câu hỏi.

"Ờ, chắc vậy."

Tôi nghĩ mình và Iori đã trở nên gần gũi hơn kể từ buổi đi karaoke hôm đó. Nói chuyện với cô ấy thoải mái hơn nhiều so với đám bạn đang gồng mình trong "chế độ ôn thi".

"Ra thế." Koyoi lẩm bẩm với ánh mắt đầy trách móc. "Có thật là hai người đã đi karaoke riêng với nhau không?"

"Thật."

Nghe xác nhận xong, Koyoi bỗng nổi giận. Cô ấy nhào tới túm lấy cổ áo tôi, giọng trầm xuống hẳn so với bình thường:

"Cậu đã hứa với tớ rồi mà, đúng không? Rằng nếu cả hai cùng đỗ đại học thì chúng mình sẽ hẹn hò. Vậy mà Akira chẳng thèm học hành gì, lại còn đi hát hò riêng với Towa? Thế này là sao? Cậu đang bắt cá hai tay đấy à?"

"Bình tĩnh lại đã nào." Tôi đẩy nhẹ vai Koyoi để cô ấy buông cổ áo mình ra. "Tớ vẫn học đấy chứ. Chỉ là thấy rủ những người đang vùi đầu ôn thi đi chơi thì hơi kỳ, nên mới rủ Iori đi xả hơi thôi. Bọn tớ có thể thân hơn một chút, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức bạn bè không hơn không kém."

Koyoi trông vẫn chẳng có vẻ gì là bị thuyết phục.

"Xin lỗi vì đã làm cậu bất an." Tôi xoa đầu Koyoi và nói lời xin lỗi. Cô ấy đỏ mặt vì ngượng rồi quay mặt đi chỗ khác.

"Tớ biết tính cách Towa-chan rồi, nên lần này tớ sẽ tin cậu." Có vẻ như cơn giận dữ của Koyoi đã được dẹp yên. Tôi thầm nghĩ cô ấy đúng là dễ dỗ dành thật.

"Và... có phải cậu với Natsuki Mirai cũng đang thân thiết không?"

"... Sao cậu lại hỏi vậy?" Suốt mùa hè tôi chỉ gặp Natsuki mỗi tuần một lần, và ở lớp chúng tôi cũng chẳng bao giờ bắt chuyện. Tôi tự hỏi liệu cô ấy có bắt gặp chúng tôi ở bên ngoài không.

"Thì, vì sáng nào hai người cũng chào hỏi nhau còn gì."

"Chỉ thế thôi á?" Tôi nhún vai gạt đi. Nếu chỉ có vậy thì chẳng có gì để phủ nhận cả.

"Chỉ thế thôi sao? Akira, cậu từng rất ghét cô ta mà. Cậu từng phớt lờ cô ta như thể sẽ chẳng bao giờ thèm mở lời lấy một câu. Khi tớ nói xấu cô ta, cậu còn cười và đồng ý nữa. Thế mà giờ cậu lại thản nhiên chào hỏi như thế. Đã có chuyện gì xảy ra vậy?"

Đối với Koyoi, đây dường như là một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng. Cô ấy nói đúng, tôi từng rất ghét Natsuki, nên việc cô ấy thắc mắc cũng là lẽ thường. Tuy nhiên, điều làm tôi bận lòng là thái độ của cô ấy lần này còn nôn nóng hơn cả khi tra khảo về Iori.

"Sao cậu không nói gì?" Koyoi cố ép tôi đưa ra câu trả lời.

"Đủ rồi đấy." Tôi nói, cảm thấy hơi mệt mỏi. "Bọn mình đều là học sinh năm cuối rồi, cứ mãi phớt lờ người mình không thích thì trẻ con quá. Chỉ là một lời chào thôi, có gì sai đâu."

Tôi không cố thuyết phục cô ấy, chỉ là thấy bực mình khi bị tra hỏi về một chuyện vụn vặt như vậy.

"... Được rồi, tớ hiểu rồi." Thấy nét mặt tôi có vẻ không vui, Koyoi lùi bước nhanh đến bất ngờ. "Chỉ là..."

Dứt lời, Koyoi bỗng ôm chầm lấy tôi. Mùi hương ngọt ngào của cô ấy xộc vào mũi, tôi cảm nhận được hơi ấm cơ thể hai đứa như hòa vào làm một. Nhịp tim của Koyoi đập liên hồi. Cô ấy nhìn tôi, rồi khẽ đặt một nụ hôn lên cổ tôi.

"Chẳng phải cậu bảo chỉ làm thế này sau khi cả hai cùng đỗ đại học sao?"

"Tại cậu có vẻ chẳng thèm để ý đến tình cảm của tớ, nên tớ phải mạnh tay một chút thôi."

Sau khi nở một nụ cười tinh nghịch, Koyoi đứng dậy. Cô ấy nhìn xuống tôi, lướt nhẹ ngón tay lên chỗ vừa hôn trên cổ và nói:

"Tớ sẽ không bao giờ tha thứ nếu cậu dám lừa dối tớ đâu đấy."

Nụ cười đó đối với tôi đầy mê hoặc. Nhưng sâu trong đôi mắt ấy là một sự ghen tuông tối tăm. Trước mặt tôi lúc này là một Komae Koyoi hoàn toàn khác lạ, một người mà tôi chưa từng thấy ở cả quá khứ lẫn tương lai...

Tôi chỉ biết lặng người ngắm nhìn vẻ đẹp ấy mà chẳng thể thốt lên lời.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!