Chap 9: Hiểu lầm
"Sao cậu lại ở đây?"
Tôi hỏi Koyoi như thể việc cô ấy xuất hiện trong phòng mình là một lẽ đương nhiên. Cô ấy ngồi dậy, ném về phía tôi một cái nhìn hờn dỗi lộ rõ trên khuôn mặt.
"Tại sao tớ lại không được vào phòng cậu chứ?"
"Ý tớ là ít nhất cậu cũng phải gọi điện báo trước một tiếng chứ. Cậu làm tớ giật mình đấy."
"Trước đây tớ cũng vào phòng mà không xin phép nhưng cậu có bao giờ nói gì đâu."
Koyoi lộ vẻ bực bội. Đúng thật, tôi nhớ mang máng là cô ấy từng thỉnh thoảng tự ý vào phòng mình như vậy. Nhưng đó là chuyện từ hồi cấp hai, còn sau khi lên cấp ba thì chúng tôi chẳng bao giờ vào phòng nhau mà không xin phép nữa... có lẽ trí nhớ của tôi hơi lộn xộn, nhưng tốt nhất là nên im lặng. Thấy tôi không đáp lời, Koyoi cũng không hỏi thêm gì nữa.
"Sao hôm nay cậu không đi học bổ túc?"
Koyoi cất tiếng hỏi. Có vẻ như tôi đã khiến cô ấy lo lắng chẳng kém gì Natsuki.
"Tớ bùng... À không, cũng không hẳn là bùng học vì đó đâu phải buổi học bắt buộc."
"Nhưng Akira cũng định thi đại học mà."
Tôi lẳng lặng gật đầu trước lời của Koyoi.
"Vậy thì cậu phải đi chứ, đúng không?"
"Đúng thế, tại tớ là kẻ tồi tệ mà."
Koyoi càng thêm khó chịu khi nghe tôi nói vậy.
"Akira, điểm số của cậu khá tốt đấy chứ. Nếu như cậu còn thấy mình không ổn, thì tớ — đứa vốn chẳng bằng cậu sẽ là loại người gì đây?"
"Tớ không nói về điểm số, tớ đang nói về tư cách con người cơ. Về khoản đó thì Koyoi tốt hơn tớ nhiều."
Từ "tồi tệ" ở đây ý tôi là một kẻ vô vọng, một kẻ đã hỏng bét, chứ không phải theo nghĩa thiện ác thông thường. Koyoi nhìn chằm chằm vào tôi khi nghe những lời vô nghĩa đó. Rồi cô ấy khẽ cụp mi mắt, hỏi bằng một giọng run rẩy:
"Có thật là vì cậu không muốn gặp tớ nên mới trốn học không...?"
Rồi cô ấy dồn dập hỏi tiếp:
"Cậu có còn nhớ lời hứa của chúng mình không?"
Lời hứa gì và từ bao giờ nhỉ?
Quả nhiên, thật khó để một gã như tôi nhớ nổi một lời hứa vặt vãnh từ thời cấp ba. Thấy tôi im lặng, cô ấy liền nói:
"Cậu đã hứa là khi chúng mình lớn lên, cậu sẽ lấy tớ làm vợ."
Tôi sực nhớ ra.
"Đó là lời hứa từ hồi mẫu giáo mà."
Hóa ra cô ấy vẫn còn nhớ lời hứa ngây ngô, nực cười từ thuở thơ ấu ấy. Một lời hứa mà cuối cùng đã chẳng bao giờ trở thành sự thật.
"Đúng vậy."
Koyoi mỉm cười thẹn thùng vì thấy tôi vẫn còn nhớ.
"Cậu biết không Akira, cậu lầm to rồi."
Cô ấy nói đoạn nhìn tôi đầy tâm tư. Tôi chợt có một dự cảm chẳng lành.
"Akira, nếu là cậu... tớ thích... tớ thích cậu."
Koyoi — người vừa mới từ chối lời tỏ tình của tôi — vừa lẩm bẩm vừa đỏ bừng mặt vì xấu hổ. Tôi nhìn sang, thấy cô ấy đã vớ lấy chiếc gối của mình để che đi khuôn mặt. Nhìn dáng vẻ đó và nghe những lời ấy, tôi lập tức hiểu ra mọi chuyện.
Hóa ra vì tớ tỏ tình trước mặt mọi người, nên dù cậu thấy hạnh phúc nhưng lại quá ngượng để nói lời đồng ý sao?
Tất nhiên tôi đã từng nghĩ đến khả năng này. Chẳng mấy học sinh trung học nào lại đủ can đảm để gật đầu trong tình huống áp lực như vậy, và đương nhiên Koyoi không phải là một cô gái mặt dày đến thế.
"Hả! Cậu biết rồi sao!"
"Không, tớ chỉ thầm hy vọng là như thế thôi. Nếu đúng là vậy, ước gì cậu đã nói ra sớm hơn."
Tôi đưa ra một lời biện minh không chút do dự. Koyoi lườm tôi rồi nói:
"Thực sự xin lỗi cậu, nhưng tại vì... tớ thấy xấu hổ vì cái tình huống và áp lực lúc đó quá..."
Koyoi ôm chặt chiếc gối, vùi mặt vào đó. Tôi không thấy được biểu cảm của cô ấy, nhưng đôi tai ló ra sau mái tóc ngắn thì đã đỏ lựng lên. Nghe cô ấy nói, tôi biết dự cảm xấu của mình đã thành hiện thực. Rồi cô ấy tiếp tục:
"Nghe này, chúng mình đừng hẹn hò cho đến khi cả hai thi đỗ đại học nhé, được không?"
"Ơ, tại sao?"
Tôi không nhịn được mà tự hỏi: [Tại sao việc yêu đương lại phải có điều kiện tiên quyết như vậy nhỉ?]. Cô ấy giải thích tiếp:
"Vì tớ không thể... tớ không tự tin mình có thể cân bằng giữa việc ôn thi và yêu đương đâu."
Có vẻ cô ấy đã diễn giải điều đó theo cách khiến bản thân thấy hợp lý.
"Nếu chúng mình hẹn hò, tớ chắc chắn sẽ làm phiền Akira mất. Tớ biết mình sẽ chẳng thể kìm lòng được, tớ sẽ luôn muốn ở bên cậu, rồi sẽ ghen tuông vớ vẩn đến mức chẳng học hành gì được cho xem."
Tôi im lặng lắng nghe lời thú nhận của cô ấy.
"Nhưng nếu cả hai cùng biết rằng chỉ sau khi vượt qua kỳ thi mới có thể ở bên nhau... tớ tin chắc mình sẽ có động lực để học hành thật chăm chỉ."
Koyoi nhìn tôi với ánh mắt ngọt ngào, nũng nịu:
"Nên là, hãy chờ tớ thêm một chút nữa thôi... nhé?"
Tất nhiên tôi biết mình nên làm gì để trả lời câu hỏi đó. Tôi nên nói lời từ chối. Một khi đã thoát khỏi "lời nguyền" tình cảm cũ, tôi không còn có thể hình dung ra một tương lai chung sống cùng Koyoi nữa. Nếu tôi đưa ra một câu trả lời lửng lơ ở đây... điều đó sẽ chỉ khiến cô ấy thêm đau lòng khi tôi ra đi. Hơn nữa, Koyoi thực sự có một tương lai hạnh phúc mà không cần có tôi. Tôi không có quyền tước đoạt niềm hạnh phúc đó của cô ấy.
Thế nên, tôi cần phải nói rõ ràng.
"Được thôi."
Nhưng những lời thốt ra khỏi miệng tôi lại hoàn toàn trái ngược với những gì tôi đang nghĩ.
"Thật không? Cậu đồng ý chứ?"
Cô ấy vẫn ôm khư khư chiếc gối như để xác nhận lại lần nữa. Tôi lẳng lặng gật đầu.
"Tuyệt quá!"
Koyoi ngồi trên giường, vùi mặt vào gối, đôi chân khua khoắng trong không trung để biểu lộ niềm vui sướng. Chứng kiến cảnh đó, tôi không thể cưỡng lại được vẻ đáng yêu của cô ấy, và cảm nhận rõ con tim mình đang đập liên hồi trong lồng ngực...
Ngay sau đó, Koyoi bỗng dừng mọi cử động. Cô ấy bước xuống giường, đi về phía cửa và đứng khựng lại, lưng quay về phía tôi.
"Có chuyện gì vậy?"
Tôi nghi hoặc hỏi, cô ấy đáp mà không ngoảnh lại:
"Nếu còn ở trong phòng Akira thêm chút nữa... tớ nghĩ mình sẽ phát điên mất."
Sau khi mở cửa phòng, cô ấy nói tiếp:
"Tớ sẽ học hành thật chăm chỉ, nên Akira cũng phải cố gắng lên đấy nhé!"
"À, ừ, tớ biết rồi."
"Chúc ngủ ngon."
Nói xong, Koyoi rời khỏi phòng. Tôi thở dài một hơi thật dài khi nhìn cánh cửa đã đóng lại.
Dẫu cô ấy là mối tình đầu, nhưng dưới con mắt của một gã 28 tuổi, Koyoi cũng chỉ là một cô bé tỉnh lẻ. Lý trí tôi hiểu rõ điều đó, nhưng sở dĩ tôi thấy bồn chồn là vì tâm trí đang bị kéo theo bởi cơ thể của một đứa nhóc 18 tuổi này. Cho dù một gã 28 tuổi như tôi có cố gắng tự nhủ rằng tình yêu kia đã kết thúc, thì cơ thể 18 tuổi này lại phản kháng và khao khát được ở bên cô ấy.
...Thật là một tình trạng hỗn loạn. Lẽ ra tôi phải từ chối lời tỏ tình đó mà không chút đắn đo. Tôi vốn dĩ đã sắp xếp xong xuôi tình cảm dành cho cô ấy rồi cơ mà. Tôi không nghĩ mình sẽ từ bỏ ý định chết ngay cả khi có được ở bên cô ấy lúc này.
Tôi nằm ngửa ra giường, hai tay ôm lấy đầu. Rồi, một mùi hương ngọt ngào lạ thường xộc vào mũi. Đó là mùi hương của Koyoi, và tôi căm ghét cái cơ thể 18 tuổi này vì đã phản ứng với những điều như thế.
Trời ạ.
Tôi nhìn trân trân lên trần nhà và thầm nghĩ. Nếu tôi chết đi, Koyoi sẽ phải mang một vết sẹo lớn trong tim. Vậy mà tôi lại ích kỷ đến mức chẳng hề có ý định dừng lại cái chết, cũng chẳng buồn giải thích cho cô ấy một cách chân thành.
Tôi thấy ghê tởm và chán ghét chính bản thân mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
